Tôi nhận ra mình sợ khi Minh ở quá gần.
Không phải kiểu sợ khiến tim đập nhanh, cũng không phải sợ mất kiểm soát. Mà là nỗi sợ rất quen thuộc, rất cũ – nỗi sợ của một người đã từng tin, từng hy vọng, rồi từng thất vọng.
Những ngày sau đó, tôi vẫn đến quán đều đặn. Nhưng tôi nói ít hơn. Tôi không còn kể nhiều về bản thân như trước. Tôi sợ nếu nói thêm, mình sẽ lỡ bước quá xa.
Minh nhận ra sự thay đổi ấy.
Một buổi chiều, khi quán vắng, anh đặt trước mặt tôi tách trà quen thuộc rồi hỏi:
“Em đang tránh tôi à?”
Câu hỏi thẳng thắn đến mức khiến tôi khựng lại.
“Không.” – tôi đáp nhanh – “Chỉ là… em hơi mệt.”
Minh không truy hỏi. Anh ngồi xuống đối diện tôi, khoảng cách vừa đủ để tôi không thấy bị ép buộc.
“Tôi không muốn làm em khó chịu.” – anh nói – “Nhưng nếu có điều gì khiến em không thoải mái, em có thể nói.”
Tôi im lặng.
Không phải vì không có câu trả lời.
Mà vì tôi không biết nên bắt đầu từ đâu.
Cuối cùng, tôi nói thật:
“Em sợ.”
“Sợ điều gì?”
“Sợ mình lại kỳ vọng.”
Tôi cười khẽ, nhưng trong lòng không hề nhẹ. “Em không muốn đi qua một lần đổ vỡ nữa.”
Minh nhìn tôi rất lâu.
“Em có nghĩ, mình đang tự phạt bản thân vì những chuyện đã qua không?”
Câu hỏi ấy khiến tôi nghẹn lại.
Tôi từng nghĩ mình đang bảo vệ bản thân. Nhưng có lẽ, tôi chỉ đang dựng lên một bức tường để không phải đau thêm lần nữa.
“Anh không cần em phải yêu anh.” – Minh nói chậm rãi – “Tôi chỉ muốn em đừng trốn chạy cảm xúc của mình.”
Tôi cúi đầu, nhìn vào tách trà đã nguội bớt. Trong lòng tôi rối như tơ vò. Một phần trong tôi muốn lùi lại, muốn quay về cuộc sống an toàn, nơi không có ai khiến tim tôi rung lên.
Nhưng một phần khác thì thì thầm:
“Mình đã trốn đủ lâu rồi.”
Tối hôm đó, tôi không về nhà ngay. Tôi đi bộ quanh hồ gần nhà, để gió thổi vào mặt, để đầu óc mình bớt căng thẳng. Thành phố lên đèn, từng đôi từng cặp đi ngang qua tôi. Tôi không còn thấy chạnh lòng như trước, nhưng cũng không hoàn toàn vô cảm.
Tôi nhớ lại cuộc hôn nhân cũ.
Nhớ những ngày tôi cố gắng chiều lòng người khác, quên mất cảm xúc của chính mình. Nhớ những lần tôi im lặng thay vì nói ra, để rồi khoảng cách giữa hai người ngày càng lớn.
Tôi đã từng yêu bằng cách đánh mất mình.
Và có lẽ, đó là lý do khiến tôi sợ yêu trở lại.
Khi về đến nhà, tôi đứng trước gương rất lâu. Tôi nhìn người phụ nữ trong gương – một người đã đi qua tổn thương, nhưng cũng đã trưởng thành hơn rất nhiều.
Tôi nói với chính mình, rất khẽ:
“Nếu yêu lại, thì phải yêu khác đi.”
Không níu kéo.
Không hy sinh quá mức.
Không coi tình yêu là cứu cánh.
Sáng hôm sau, tôi nhắn tin cho Minh:
“Tối nay quán có đông không?”
Anh trả lời gần như ngay lập tức:
“Không. Nhưng nếu em đến, tôi sẽ pha cho em trà ấm.”
Tôi mỉm cười.
Tối đó, tôi đến quán. Chúng tôi không nói nhiều. Chỉ ngồi cạnh nhau, mỗi người một suy nghĩ. Nhưng tôi không còn thấy muốn bỏ chạy.
Có những lúc, tôi bắt gặp ánh mắt Minh nhìn mình. Không vội vàng. Không chiếm hữu. Chỉ là một ánh nhìn kiên nhẫn.
Và tôi chợt hiểu ra:
Có lẽ, tình yêu lần này không đến để làm tôi tổn thương.
Mà đến để dạy tôi cách ở lại, thay vì trốn đi.