Đẹp Lại Từ Ngày Anh Đến

Chương 6: Em bắt đầu tin vào chính mình



Buổi sáng hôm đó, tôi tỉnh dậy sớm hơn thường lệ.

Ánh nắng nhạt len qua rèm cửa, chạm nhẹ lên gò má. Không phải kiểu nắng gắt gỏng, cũng không quá dịu dàng, chỉ vừa đủ để tôi mở mắt mà không thấy khó chịu. Tôi nằm im vài giây, lắng nghe nhịp thở của chính mình.

Lạ thật.

Tôi không còn cảm giác trống rỗng quen thuộc mỗi sáng nữa.

Trước đây, mỗi khi thức dậy, tôi thường phải mất vài phút để nhớ lại xem mình còn tồn tại vì điều gì. Một cảm giác mơ hồ, nhạt nhòa, như thể cuộc sống chỉ đang trôi qua tôi chứ không thuộc về tôi. Nhưng hôm nay thì khác. Trong lòng tôi có một thứ gì đó rất nhỏ, rất mong manh… nhưng ấm.

Tôi nghĩ đến anh.

Không phải theo kiểu bồn chồn hay phụ thuộc. Chỉ đơn giản là… nhớ. Như nhớ một buổi chiều yên ả, hay nhớ mùi trà nóng trong căn bếp nhỏ. Một nỗi nhớ nhẹ, không làm tim tôi đau.

Tôi đứng dậy, soi mình trong gương.

Người phụ nữ trong gương vẫn là tôi – gương mặt không quá nổi bật, vài vết mệt mỏi còn sót lại nơi khóe mắt. Nhưng ánh nhìn đã khác. Tôi nhận ra điều đó ngay lập tức. Ánh mắt ấy không còn né tránh chính mình.

Tôi chợt nhớ lời anh nói tối hôm qua, khi chúng tôi ngồi ở ban công, giữa ánh đèn vàng nhạt và tiếng xe xa xa:

“Em không cần phải trở thành ai khác để được yêu. Em chỉ cần là em, đủ thật, là được rồi.”

Khi ấy, tôi chỉ cười. Tôi chưa dám tin.

Nhưng sáng nay, tôi bắt đầu muốn thử.


Tôi mặc một chiếc váy màu kem đã lâu không dám mặc. Không phải vì nó quá ngắn hay quá cầu kỳ, mà vì trước đây tôi luôn sợ… mình không xứng. Sợ ánh nhìn của người khác. Sợ bị so sánh. Sợ chính bản thân mình trong chiếc váy ấy.

Tôi thoa một lớp son mỏng, không phải để che giấu, mà để làm nổi bật màu môi vốn nhợt nhạt. Khi bước ra khỏi nhà, tôi hít một hơi thật sâu.

Không phải để chuẩn bị đối mặt với thế giới.

Mà là để bước đi cùng nó.

Quán cà phê nơi tôi làm việc hôm nay đông hơn thường lệ. Tiếng cười nói, tiếng ly chạm nhau, mùi cà phê rang quyện trong không khí. Trước đây, những lúc như thế này, tôi thường thấy mình lạc lõng. Nhưng hôm nay, tôi đứng sau quầy, tập trung pha từng ly nước, cảm giác như mình đang ở đúng chỗ.

Anh đến vào gần trưa.

Không báo trước.

Tôi ngẩng lên khi nghe tiếng chuông cửa, và tim tôi khẽ rung một nhịp khi thấy anh đứng đó, áo sơ mi trắng, tay cầm một cuốn sách. Ánh mắt anh tìm tôi rất nhanh, rồi dừng lại, cong cong như đang cười.

“Anh làm em phân tâm rồi đấy.” Tôi nói khi mang nước ra.

“Vậy là lỗi của anh à?” Anh nhướng mày, giọng nhẹ hẫng.

Tôi cười. Nụ cười rất tự nhiên.

Anh nhìn tôi một lúc lâu, không nói gì.

“Sao anh nhìn em vậy?” Tôi hỏi, có chút ngại.

“Anh chỉ thấy…” Anh ngập ngừng, rồi nói chậm rãi, “Hôm nay em rất khác.”

Tôi thoáng lo lắng. “Khác… không tốt à?”

“Khác theo cách rất đẹp.” Anh đáp. “Không phải vì váy hay son. Mà vì em đang đứng rất vững.”

Câu nói ấy khiến lòng tôi chùng xuống.

Tôi chưa từng nghĩ có người nhìn thấy sự thay đổi nhỏ bé đó trong tôi. Nhỏ đến mức chính tôi còn chưa kịp gọi tên.


Buổi chiều, tôi xin nghỉ sớm. Không phải vì mệt, mà vì tôi muốn đi bộ một mình.

Tôi đi dọc con đường quen, nơi từng chứng kiến rất nhiều lần tôi bước đi với đầu cúi thấp. Hôm nay, tôi bước chậm, nhìn những hàng cây, nhìn từng gương mặt lướt qua. Tôi không còn so sánh mình với họ nữa.

Tôi chợt hiểu ra một điều rất đơn giản:

Tôi đã dành quá nhiều năm để sống theo ánh nhìn của người khác. Đến mức quên mất cảm giác tin vào chính mình.

Tin rằng mình đủ tốt.

Tin rằng mình có quyền được yêu thương, kể cả khi chưa hoàn hảo.

Tin rằng những tổn thương trong quá khứ không định nghĩa con người tôi mãi mãi.

Khi anh nhắn tin hỏi tôi đang làm gì, tôi trả lời:

“Em đang học cách làm bạn với chính mình.”

Phải vài phút sau anh mới nhắn lại:

“Vậy thì anh rất vui vì được đứng cạnh em trong hành trình đó.”

Tôi nhìn màn hình, lòng ấm lên.


Tối hôm đó, tôi ngồi viết.

Viết không phải để khoe, không phải để chứng minh điều gì. Tôi chỉ viết những suy nghĩ rất thật của mình – về những ngày từng ghét bản thân, về những lần đứng trước gương mà chỉ thấy thiếu sót, và về khoảnh khắc hiện tại, khi tôi bắt đầu dịu dàng với chính mình hơn.

Tôi nhận ra, tình yêu không phải là thứ đến để cứu rỗi tôi.

Tình yêu chỉ xuất hiện khi tôi đã sẵn sàng mở cửa.

Và lần này, cánh cửa đó không còn run rẩy.

Tôi khép sổ lại, nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố vẫn ồn ào như cũ, nhưng trong tôi, có một khoảng lặng rất yên.

Tôi biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều chông chênh.

Nhưng lần đầu tiên sau rất lâu, tôi tin rằng…

Dù có thế nào, tôi cũng sẽ không bỏ rơi chính mình nữa.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay