Cây Ô Liu Màu Trắng

Chương 23-2



Edit: Onion2109

Beta: Eimi.103

“Bùm!”

Một âm thanh vang dội đến cả đường chân trời, Tống Nhiễm hoảng sợ cả người co rụt lại,giật nảy.

Thời khắc này, cô hy vọng mắt mình bị mù. Bởi vì ——

Cô ngơ ngác nhìn người kia tự phát nổ, máu thịt bắn thành pháo hoa. Mà lũ trẻ xung quanh hắn ta, từng cơ thể nho nhỏ như tờ giấy nát vụn bay tứ tung, máu tươi tung tóe.

Tống Nhiễm đứng lặng, trong đôi mắt trừng lên là sự hoảng sợ và mất trí trước nay chưa từng có. Cô nhìn chằm chằm làn khói màu nâu xanh, miệng há to, tay vẫn còn giữ nguyên tư thế chụp ảnh, đúng mười giây, cô cứng ngắc như tượng gỗ, không nhúc nhích.

Mãi đến khi một cơn đau dữ dội bị xé rách từ sâu trong nội tâm dâng lên, Tống Nhiễm xoay người chạy về hướng cửa; hai người mẹ vì nghe thấy tiếng đã gào khóc chạy rangoài.

“Pằng” “Pằng” mấy tiếng súng vang lên, tiếng gào khóc của người mẹ ngay lập tức tắt lịm.

Tống Nhiễm chạy đến cạnh cửa lập tức run chân quỳ xuống đất, lộn nhào lui về bên cửa sổ.

Sự yên tĩnh trên đường bỗng nhiên sôi trào.

Tiếng hô khẩu hiệu kinh khủng, tiếng kêu gào cuồng dại.

Tiếng mở cửa của dân cư gần đó, tiếng đóng cửa, tiếng la khóc, tiếng kêu thảm thiết, tiếng súng vang vọng khắp cả thế giới.

Mà ngoài cửa sổ, thi thể vỡ nát của bọn nhỏ lẳng lặng nằm đó. Có đứa bé còn động đậy,viên đạn bay tới lập tức lại lặng thinh.

Tống Nhiễm cúi đầu, che lỗ tai, nước mắt điên cuồng tuôn ra. Nỗi sợ hãi của cả đời này như bộc phát ra hết trong lúc này.

Chúng điên rồi! Trụ sở quân đội chính phủ cách nơi này không đến 1km!

Mau đến đi quân nhân, cầu xin các anh! Làm ơn đến mau đi! Mau cứu lấy những đứa trẻ!

Hai mắt cô đẫm lệ trong mông lung, thấy Sasin hai mắt vằn máu, cầm một khẩu súng xông ra ngoài.

Tống Nhiễm nhào tới ôm chặt lấy chân cậu, thấp giọng k** r*n: “Please!”

Nước mắt cô chảy ròng ròng, sợ hãi đến sắp sụp đổ: “Làm ơn! Cậu sẽ chết! Cầu xin cậu!”

Bên ngoài tiếng trẻ con khóc thét, những người phụ nữ khóc lóc van xin, mấy tiếng súng vang lên tiêu diệt hết thảy. Sasin đã khóc đến cả khuôn mặt méo mó, cậu vùng khỏi Tống Nhiễm xông ra ngoài.

Một loạt tiếng súng vang lên, phía Sasin bỗng nhiên yên tĩnh hẳn.

Tống Nhiễm bịt chặt miệng của mình, tiếng khóc cố hết sức kìm trong cổ họng.

Cô bò đến bên cửa sổ, thấy rõ quần áo của đám người ngoài kia, là tổ chức kh*ng b*.

Bọn chúng quá phách lối, vốn dĩ không để trụ sở quân chính phủ gần đây vào mắt!

Bọn chúng ghìm súng, che mặt, đi trên đường, đá vào từng thi thể trên mặt đất, gặpngười còn sống liền nổ súng. Còn có nhiều tên trực tiếp xông vào khu dân cư càn quét,tiếng kêu thảm thiết không dứt bên tai.

Tống Nhiễm sợ hãi, cô bò qua cửa chính, xuyên qua khe cửa trông thấy Sasin nghiêng ngả tựa vào tường, bụng trúng một phát đạn  nhưng vẫn còn sống.

Cô nhẹ nhàng mở cửa ra, kéo tay cậu. Sasin chậm rãi mở mắt ra, đau đớn lắc đầu, ra hiệu đừng để ý tới cậu.

Tống Nhiễm không khóc nữa, chạy tới cửa sổ nhìn, phần tử kh*ng b* trên đường đều tiến đến khu dân cư.

Cô lập tức lao về cửa ôm lấy bả vai Sasin, kéo cậu vào trong phòng, nhanh chóng đóngcửa lại.

Gần đó toàn là tiếng khóc, tiếng súng, tiếng kêu thảm thiết.

Tống Nhiễm ôm Sasin núp ở góc nhà mờ tối, hai tay hết sức che lấy miệng vết thương trên bụng cậu. Máu của cậu không ngừng chảy ra, ấm áp, sền sệt, mang theo sức lực còn sót lại, giống như từng sinh mạng đang thống khổ giãy giụa trên vùng đất này.

Cậu chỉ mới hai mươi tuổi, chỉ là sinh viên năm thứ hai.

Cậu đẩy tay Tống Nhiễm ra, sắc mặt trắng bệch: “Mau trốn…”

Tống Nhiễm khóc không ra tiếng, nước mắt chảy xuống như điên, chỉ lắc đầu.

Cô có thể đi đâu? Cô đã không còn chỗ để trốn.

Ngoài cửa sổ tiếng súng càng ngày càng gần, càng ngày càng gần.

Tống Nhiễm tuyệt vọng ngẩng đầu lên, lặng lẽ mở miệng khóc, khóc đến nước mắt đầy mặt.

Quân nhân mau đến đi! Cầu xin các anh, mau đến đi!

Cửa lớn đột nhiên bị đá văng, ánh nắng chiếu vào, những kẻ kia cao lớn như đến từ cõichết. Tống Nhiễm sợ đến nỗi ngay cả thở cũng ngưng, co rúm vào góc chết bên ghế sô pha.

Cô ôm chặt Sasin, nhìn chằm chằm bóng người trên đất, thấy bọn chúng bước qua cánhcửa.

Cách đó không xa vang lên tiếng súng liên hoàn, bên ngoài có người la hét kêu to. Những bóng người này lập tức quay lại chiến đấu.

Trong chớp mắt, tiếng súng, tiếng mìn, tiếng pháo không ngừng.

Quân đội chính phủ đã đến.

Nơi đây cách trụ sở quá gần, phần tử kh*ng b* sợ tiếp viện phía sau, cũng không dám đánh lâu, rút lui rất nhanh.

Tống Nhiễm rốt cuộc khóc lớn lên: “Help! Help!”

Rất nhanh có binh sĩ quân đội chính phủ chạy vào, thấy cảnh này lập tức gọi quân y đến khiêng đi. Tống Nhiễm giao Sasin cho bọn họ, mình thì như bị rút hết sức lực, xụi lơ trên mặt đất.

Bên ngoài tràn ngập đủ tiếng hô hoán, âm thanh cứu viện, cô tựa vào tường, không nhúcnhích.

Không biết qua bao lâu, từ trong ánh nắng rọi vào cửa xuất hiện một cái bóng, có người đi đến.

Đôi giày quen thuộc, Tống Nhiễm từ từ ngước mắt, là Lý Toản.

Ấn đường anh nhăn lại rất sâu, không nói gì, cũng không hỏi cô có sao không. Anh biết rõcô đã trải qua điều gì.

Lý Toản chậm rãi đi tới, ngồi xuống trước mặt cô.

Sắc trời ngoài cửa sổ chiếu lên làn da tái nhợt của cô, đôi mắt dại đi.

Anh quỳ một gối trước mặt cô, đưa tay sờ đầu cô, khẽ nói: “Sẽ ổn thôi.”

Đôi mắt trống rỗng của cô dần thêm ngoan cố, nhìn chằm chằm anh, khóe miệng rủ xuống, giống như là đứa trẻ chịu hết bao uất ức, hai mắt đẫm lệ trào tuôn như mưa rơi.

Ánh mắt anh đỏ lên, hít sâu một hơi kìm chế cảm xúc, ngón tay lau nước mắt trên mặt cô,định nói gì đó.

“A Toản!” Thẩm Bội ôm máy ảnh từ bên ngoài chạy vào.

Tống Nhiễm nhanh chóng cúi đầu xuống, quay mặt qua chỗ khác, tự mình lau nước mắt.

“Nhiễm Nhiễm cũng ở đây à? Không sao chứ?” Thẩm Bội chạy tới kéo cô, “Trên người saolại nhiều máu thế này?”

“Không phải của tôi. Là của người khác.”

“À, vậy là tốt rồi. Làm tôi sợ muốn chết.” Thẩm Bội nói, rồi nhìn Lý Toản, “Benjamin đangtìm anh, có việc gấp.”

“Ừ.” Lý Toản nhìn Tống Nhiễm, có chút không yên lòng, nhưng bây giờ đang có nhiệm vụ,chỉ nói, “Tôi đi trước nhé.”

Tống Nhiễm không nhìn anh, gật đầu.

Lý Toản đi rất nhanh.

Thẩm Bội nhìn hai người, im lặng. Vừa rồi ở bên ngoài, Lý Toản bởi vì thấy một phóng viên Đông Quốc tên là Sasin bị thương nặng đã lập tức tiến lên hỏi được khiêng ra từ tòa nhà nào.

Cô thấy Lý Toản nhanh chóng xông vào căn nhà này, cho là có chuyện gì khẩn cấp, kết quả…

Tống Nhiễm yên lặng thu lại giá ba chân bên cửa sổ cùng máy ảnh và máy quay phim.

Thẩm Bội thấy cả phòng toàn vết máu, nói: “Phóng viên chiến trường thật đúng không phải cho người làm, quá nguy hiểm. Hôm nay mới ngày đầu tiên thôi mà suýt chút nữa là tôi bị bắn chết rồi. Cũng may vừa rồi có A Toản bảo vệ tôi.”

Tống Nhiễm như không nghe thấy, khom lưng nhét thiết bị vào trong ba lô, không nói lời nào đeo ba lô đi ra ngoài.

Lũ trẻ được xếp chỉnh tề ở ven đường, phía dưới vải trắng lộ ra từng hình dáng củanhững đứa bé; một binh sĩ trẻ tuổi ngồi bên vệ đường, che mắt, khóc đến bả vai run lên.

Thẩm Bội lập tức chụp lại cảnh này.

Tống Nhiễm không có chút phản ứng nào. Vẻ mặt cô vô hồn đứng ở ven đường, nhìn qua con phố đẫm máu, không biết nên đi đường nào.

Một nhóm quân nhân đang dọn dẹp thi thể, giải cứu người bị thương, sơ tán người sống sót.

Lúc này, bên trong một khu dân cư truyền đến tiếng kêu, một nhóm binh sĩ nhanh chónglui ra ngoài, mấy giây sau, một người phụ nữ nước mắt đầy mặt chậm rãi đi tới.

Các binh sĩ giơ súng lên, hét lên với cô ta: “Lui lại!”

Người phụ nữ kia giơ hai tay, kêu khóc: “Mau cứu tôi!”

Trên người cô ta buộc đầy bom.

Mặc dù là người bình thường, nhưng những quân nhân vẫn duy trì cảnh giác, đứng cáchcô ta hơn mười mét, hét to: “Lui lại! Trước tiên lui lại đã!”

Người phụ nữ khóc ròng nói: “Mau cứu tôi! Mau cứu tôi!”

Cô ta dừng ở ven đường, toàn thân run rẩy, sắc mặt thê thảm. Mọi người lúc này mớithấy rõ, đó là một phụ nữ mang thai!

Điên mất thôi! Vài quân nhân mắng, mắng mấy con chó tổ chức cực đoan.

Một tiểu đội trưởng quân đội chính phủ qua thương lượng với đội giữ gìn hòa bình. Đám người Benjamin, Lý Toản sau khi bàn bạc, quyết định trước cứ qua xem thử.

Lý Toản mang đầy đủ mũ giáp, mặc trang phục phòng hộ thật dày, mang theo thùng dụng cụ đi đến chỗ người phụ nữ kia.

Tống Nhiễm hít mũi, dùng tay áo lau mắt, gắng gượng điều chỉnh tốt máy ảnh.

Lý Toản mới đi đến trước mặt người phụ nữ nọ, cô ta đáng thương vì bị dọa dẫm sợ hãimà hai chân xụi lơ, quỳ xuống th* d*c.

Lý Toản ngồi xuống, hỏi: “Có thể nói tiếng Anh được không?”

“Một chút.” Thể lực người phụ nữ mang thai đã có chút không chống đỡ nổi.

“Hãy phối hợp với tôi.” Lý Toản nói, “Nâng cánh tay lên.”

Người phụ nữ run rẩy nâng tay.

Lý Toản tiến hành kiểm tra sơ bộ, trên người cô ta buộc đầy từng dãy bom kích nổ, đồnghồ đếm ngược còn có mười phút.

“Kẻ nào buộc bom vào cô?”

“Vừa rồi đám phần tử kh*ng b* kia xông vào nhà của tôi, buộc vào người tôi. Bọn chúngcòn giết chồng và con tôi.”

Lý Toản đang tháo sợi dây trên vai cô ta, nghe thế dừng lại một giây, chậm rãi ngước mắtnhìn cô ta. Người phụ nữ có khuôn mặt điển hình của Đông Quốc, làn da hơi nâu, tóc đencứng, xương gò má cao, hốc mắt sâu.

Lý Toản lẳng lặng nhìn.

Ánh nắng buổi trưa chiếu làm đọng mồ hôi giữa trán.

Biểu cảm người phụ nữ cứng đờ, hỏi: “Sao vậy?”

Lý Toản mỉm cười: “Không có gì.”

Anh rủ mắt xuống, con ngươi hơi chuyển động, liếc nhìn tay phải người phụ nữ, trôngthấy một vết chai mỏng ở lòng bàn tay gần ngón cái của cô ta —— là do cầm súng.

Hai người đối mặt với nhau trong không gian nhỏ hẹp, yên tĩnh như chết.

Xung quanh là những quân nhân vẫn đang dọn dẹp hiện trường, còn có đủ loại tiếng kêu la. Tình huống bên này, bọn họ đều không để ý.

Lý Toản rủ mắt, tiếp tục phá sợi dây trước ngực người phụ nữ, ánh mắt liếc đến cái núttrên kíp nổ.

Mà cô ta cũng đang quan sát anh.

Đột nhiên, tay người phụ nữ hạ xuống, chạm đến kíp nổ; mà Lý Toản trong chớp mắt rút súng từ ống quần ra, nhắm chuẩn đầu cô ta, “Pằng” nổ súng!

Người phụ nữ kinh ngạc hai mắt trợn trừng, đầu phun máu, ngón tay đặt trên nút kíp nổ chưa ấn xuống.

Cô ta chết không nhắm mắt, người đổ về phía sau.

“Chuyện gì xảy ra vậy?” Những quân nhân xung quanh nhao nhao chạy tới.

Lý Toản nhét khẩu súng và đứng lên, nhưng khoảnh khắc trông thấy người phụ nữ đãchết ngã xuống, kíp nổ được kích hoạt, thời gian đếm ngược biến thành năm giây.

Anh lập tức quay đầu, hét: “Chạy mau!”

Những quân nhân được huấn luyện nghiêm chỉnh xoay người chạy.

Tống Nhiễm thấy cảnh đó, lại nhìn những quân nhân chạy về phía mình, sững sờ đứng nguyên tại chỗ không có bất kỳ phản ứng nào, chỉ thấy tất cả mọi người chạy tản ra như pháo hoa. Mà Lý Toản đang lao về phía cô.

Sau lưng cô, Thẩm Bội kêu lên: “A Toản!”

Tống Nhiễm biết quả bom kia sẽ phát nổ lan ra tới chín mét, cô lạnh cả người, muốn chạy nhưng không cất bước nổi. Giống như tư duy vào thời điểm này đã ngừng lại.

Mà Lý Toản lại sượt qua người cô, nhào về phía sau.

Một giây đó như bị kéo dài đến vô tận, cô thậm chí còn cảm nhận được lúc anh phóng về phía sau còn mang theo một cơn gió, thổi vào nội tâm cô vừa đau xót vừa lạnh lẽo.

Mà một giây cũng thật ngắn, khiến con người ta không kịp làm ra bất kỳ cử động nào,trong chớp mắt, quả bom kia nổ tung.

Sóng xung kích mạnh mẽ như một bức tường vô hình dội thẳng vào người Tống Nhiễm, xen lẫn những mảnh bom sắc bén đâm vào người cô.

Cô chỉ cảm thấy ngũ tạng lục phủ đều bị đánh nát, đôi mắt như bị kim châm đau đếnmuốn hét lên, nhưng cô không hét được, lập tức ngã xuống, ót đập vào mặt đất, nháymắt đã mất đi tri giác.

Tác giả có lời muốn nói: Tình tiết kẹo trong chương này được cải biên từ chuyện có thật.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
Cây Ô Liu Màu Trắng

Chương 23-1



Edit: Onion2109

Beta: Eimi.103

Là Thẩm Bội.

Tống Nhiễm lập tức tỉnh rượu.

Thẩm Bội kinh ngạc cười lên: “Tống Nhiễm, cô đi ra ngoài uống rượu à? Nhìn không ra đấy, ở cái chỗ này mà lá gan của cô vẫn lớn nhỉ.”

“Có bạn tôi ở đó nữa.”

Tống Nhiễm trước đó không biết Thẩm Bội tới, có chút mơ hồ. Thẩm Bội nói theo thường lệ các phóng viên tiền tuyến trong đài sẽ thay phiên nhau, cô đã ghi danh.

Hôm nay là ngày 25 tháng 9, Tống Nhiễm đã ở Đông Quốc gần hai tháng, cũng nên thayngười rồi.

“Cô đến mà không ai nói với tôi một tiếng.”

“Kế hoạch trong đài là tuần sau nhưng tôi nghĩ nên đến sớm để thích ứng với hoàn cảnh.Lúc xuất phát tôi kích động quá nên quên nói với cô. Đến Già Mã có gọi điện cho cô lại không có tín hiệu.”

“Trên đường đi có mệt không?”

“Chẳng khác nào tra tấn người ta cả.” Thẩm Bội đấm cái lưng đau nhức, Tống Nhiễm lúcnày mới để ý tới cô ấy đang mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa rất tinh xảo.

“Cô đi nghỉ sớm đi.”

“Ừ.”

Tống Nhiễm trở về phòng, tựa trên ván cửa ngẩn người một lúc, đầu óc trống rỗng không nghĩ được gì, đành sửa soạn sớm rồi đi ngủ.

Sáng sớm hôm sau tỉnh lại trông thấy tin nhắn của Tiểu Thu: “Thẩm tiểu thư tới chỗ cậu rồi à?”

Tống Nhiễm nằm ở trên giường tỉnh ngủ: “Ừ.”

“Cũng đúng. Chả lẽ không đi để danh tiếng bị cậu cướp hết.”

Tống Nhiễm không biết nói gì cho phải, khuôn mặt ngơ ngác.

Tiểu Thu: “Xoa đầu. Cậu yên tâm, chất lượng tấm hình CARRY kia, cô ấy không đạt đến được đâu.”

Đang nhắn tin thì Tống Nhiễm nghe thấy bên ngoài có tiếng mở cửa, đứng dậy đi xem.Thẩm Bội mặc áo phông ngắn quần jean bó, đeo túi xách muốn ra ngoài.

Tống Nhiễm kỳ lạ: “Sao cô dậy sớm thế?”

“Bị lệch múi giờ.”

“Ừm, cô định đi đâu?” Hôm nay Tống Nhiễm định cùng Sasin đi tìm hiểu về dân tị nạn tụtập ở vùng ngoại ô, cô tính đưa Thẩm Bội đi cùng.

Thẩm Bội mỉm cười: “À. Tôi định đi theo mấy người bên quân đội chính phủ, còn có lính gìn giữ hòa bình.”

“… À.” Tống Nhiễm đáp lời, “Nhưng cô vừa tới chỗ này một mình, vẫn chưa thích ứng được hoàn cảnh đâu.”

“Cô yên tâm. Có phóng viên truyền hình vệ tinh Thâm Thành ở đây mà, họ là bạn tôi, tôi sẽ đi cùng họ.”

“… Ừ.” Tống Nhiễm thấy Thẩm Bội muốn đi, lại nói thêm, “Mặc áo khoác đi, ở đây là khíhậu sa mạc. Cô mặc như vậy sẽ bị mất nước…. Với lại tốt nhất đổi quần jean rộng mộtchút, nếu không sẽ rất khó chịu.”

“À, cám ơn.” Thẩm Bội quay ngược về phòng thay quần áo.

Tống Nhiễm đóng cửa lại, ngẩng đầu lên, cái ót đập vào cánh cửa.

Chín giờ sáng, Tống Nhiễm cùng Sasin lái xe đến trụ sở quân chính phủ ở phía đông bắcngoại ô thành phố Cáp Pha. Càng đến gần, nạn dân tụ tập ở khu vực phụ cận càng nhiều.

Sasin lái xe, Tống Nhiễm ngồi ở ghế phụ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đi được nửa đường, Sasin hỏi: “Tâm trạng của chị không tốt à?”

“Hả? Không có.” Tống Nhiễm quay đầu, “Sao cậu lại nói vậy?”

“Hôm nay chị ít nói hơn hẳn. Mặc dù chị không phải là một người nhiệt tình nhưng bìnhthường kiểu gì cũng nói mấy câu.”

“Chắc là vì ngủ không ngon.”Cô xoa xoa mắt.

“Thật không?” Sasin bỗng nhiên cười, “Có phải là vì anh lính giữ gìn hòa bình trong quán bar hôm nọ không?”

Tống Nhiễm không nói.

“Anh lính đó rất anh tuấn.” Sasin nói, “Em đoán anh ấy thích chị đó.”

Tống Nhiễm kinh ngạc: “Đừng nói lung tung.”

“Chị Tống, em là đàn ông.” Sasin vỗ ngực mình, đôi mắt to đặc trưng của người Đông Quốc khẽ chớp, nói, “Tin tưởng em. Mặc dù em không hiểu tiếng Trung, nhưng em thấymỗi câu chị nói đều khiến anh ấy cười, cười không ngừng lại được. Nhưng chị thân mến à,chị thật sự không phải là người hài hước đâu. Xin lỗi nha, chị đúng là một cô gái tốt,nhưng hãy tin em, chị và cái từ ‘Hài hước’ cách xa nhau giống như từ Cáp Pha đến Gia La vậy đó.”

“. . .”

Tống Nhiễm nửa tin nửa ngờ nói, “Chắc là vì uống rượu đấy. Hôm qua cậu với cô gái đó mập mờ không phải cũng nhờ rượu cả sao?”

Lần này Sasin im lặng. Cậu suy tư một lát, nhún nhún vai: “Nhưng mà em vẫn cảm thấy ánh mắt anh ấy nhìn chị nhất định có điều gì. Bằng không, đó là do hôm qua em uống say.”

“Coi như cậu uống say vậy.” Tống Nhiễm nhìn ra ngoài cửa sổ, một lần nữa đeo mặt nạ vàmũ bảo hiểm, nói, “Không nói những chuyện này nữa, chuyên tâm làm việc nào.”

Sasin không cãi với cô nữa, đội nón an toàn lên.

. . .

Doanh trại quân đội của đội liên hợp đặc chiến nằm trong trụ sở quân chính phủ ở ngoại ô phía đông bắc thành phố Cáp Pha. Đêm trước Benjamin hẹn hò với một cô gái nào đómà ba giờ sáng mới về, vậy mà vẫn theo lệ tỉnh dậy vào lúc bảy giờ sáng, rất sáng lánghoạt bát.

Người lính Anh nói đùa: “Một đêm tiêu hao vậy mà giờ vẫn có tinh lực nhỉ.”

Benjamin nói: “Cậu có tin bây giờ tôi vẫn còn sức f*ck you không?”

Đám người cười đùa thành một đống.

Benjamin quay đầu lại hỏi Lý Toản: “Hôm qua cậu về mấy giờ?”

Lý Toản không đáp, người lính Anh nói tiếp: “Thời gian như thường, về cùng chúng tôi.”

Benjamin tặc lưỡi: “Tối hôm qua ở quán bar tôi đã nói với cậu rồi, chỉ cần cậu chủ độnghôn cô ấy một cái, cô ấy sẽ tuyệt đối ngoan ngoãn về theo cậu. Tôi thấy á… A!”

Lý Toản cầm bàn chải và kem đánh răng đi qua, đá vào đầu gối Benjamin; chân Benjamin bị đá cong lại, khuỵu xuống.

“LEE, tôi đang vì hạnh phúc của cậu đó!” Benjamin oan ức nói.

Bảy giờ rưỡi sáng, các đội viên chỉnh đốn ngay ngắn, tập kết tại phòng tác chiến của quân đội chính phủ, phân tích bản đồ chiến sự mới nhất, phân chia khu vực hành động trongmột ngày.

Mười lăm phút sau hoàn tất bố trí chiến lược. Mọi người tan họp, bên ngoài phòng tác chiến một đống phóng viên vây quanh.

Bọn Lý Toản nhìn đã thành quen. Quân đội chính phủ có thỏa thuận hợp tác với nhiều phương tiện truyền thông quốc tế, mỗi ngày sẽ cho một nhóm phóng viên vào phỏng vấn, không liên quan gì đến đội chiến đấu bọn họ.

Nhóm Lý Toản còn mười lăm phút chuẩn bị các loại trang bị đạn dược, đúng tám giờ xuất phát.

Từ phòng tác chiến ra, anh cùng các đội viên rời đi ngay, không nghĩ bên trong đám phóng viên có một người chạy tới: “Lý Toản!”

Là Thẩm Bội.

Cô chạy tới bên anh, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ. Quân đội chính phủ bên cạnh chuẩn bịcản cô, nhưng bọn họ thấy người quen thế là coi như thôi.

Lý Toản hơi kinh ngạc, hỏi: “Sao cô lại tới đây?”

“Em là phóng viên, đương nhiên sẽ đến tiền tuyến.” Thẩm Bội quan sát trên dưới anh,cười nói, “Anh mặc quân trang rất đẹp.”

Lý Toản không phản ứng gì, hỏi có lệ: “Không phải cô nói đài truyền hình cô không phái phóng viên nữ ra tiền tuyến ư?”

Thẩm Bội cười: “Là cha không cho em tới mới khiến mọi người lừa em. Nhưng sau đó em thuyết phục được ông ấy, cũng kiên trì tham gia huấn luyện.”

“À.” Lý Toản nói, “Vậy cô làm việc cẩn thận. Tôi còn có việc bận, đi trước.”

“Ơ!” Thẩm Bội gọi anh lại, “Bọn em có thể đi theo phỏng vấn các anh không? Em muốn đưa tin về đội đặc chiến giữ gìn hòa bình.”

“Đội đặc chiến không chấp nhận các cuộc phỏng vấn từ các phương tiện truyền thôngngoài nhà nước, hơn nữa cần có công văn chỉ thị của Tổng chỉ huy của đội Tác chiến liênhợp.”

Thẩm Bội sững sờ: “Nghiêm khắc vậy ư?… Không thể dàn xếp một chút sao?”

“Phóng viên không có năng lực tự vệ hoặc chuyên gia bảo vệ sẽ tạo thành gánh nặng rấtlớn với chúng tôi.”

Thẩm Bội không lên tiếng, cắn môi nhìn anh.

Nhưng Lý Toản chỉ gật đầu một cái xem như tạm biệt, rồi xoay người rời đi.

Nói thêm một câu cũng không có.

Lý Toản kiểm kê xong trang bị trên xe, đi đến bên cạnh ghế phụ lái, mở cửa lên xe. Lúc này mới thấy Thẩm Bội còn đứng ở cách đó không xa nhìn qua đây.

Một bên, Benjamin cười lên: “Cậu thật quý hiếm.”

Lý Toản thờ ơ: “Đừng nói lung tung.”

“ZIP!” Ngón tay Benjamin ở bên mép miệng vạch một cái, làm động tác kéo khóa im lặng,mấy giây sau mới nói, “Nhưng tôi chọn Song Song cơ.” (Song là phiên âm của Tống đó)

. . .

Tống Nhiễm lái xe với Sasin, dần dần rời xa trung tâm thành phố.

Ngoài cửa sổ thành phố bắt đầu hiện ra phế tích chiến tranh, khắp nơi là tường đổ, những di tích cổ bị tàn phá lùi dần trong kính chiếu hậu. Người lưu lạc chỗ nào cũng có.

Đến vùng ngoại ô, thi thể người dân ngã ở ven đường, vẫn chưa có người nào thu dọn. Cóngười chết bởi chiến loạn, có người không có vết thương, là do tật bệnh hoặc nạn đói.

Xuyên qua địa ngục trần gian, cuối cùng bọn họ cũng tới đích. Đó là khu tụ tập nạn dân cách trụ sở quân đội chính phủ không đến 1km. Bởi vì gần quân đội chính phủ, tương đối an toàn nên rất nhiều người tới tị nạn.

Mà đại đa số nhà ở vùng ngoại ô đều bỏ không, không khó để giải quyết vấn đề an trí người tị nạn, có thể tu hú chiếm tổ chim khách là được; chẳng qua cơm canh cần dựa vào cứu tế.

Trong vùng có một nơi là nhà của trẻ con, thu nhận toàn là những đứa trẻ bố mẹ chết trong chiến tranh. Mục đích của Sasin vàTống Nhiễm hôm nay là ở đây.

Hai người dừng xe ở ven đường, trên đường bọn trẻ lớn nhỏ đang chơi đùa, có đứa đuổitheo lon nước rỗng làm cầu để đá, có đứa ngồi ở ven đường chơi với đất đá từ trên tườngrơi xuống, còn có đứa khoét vỏ đạn trong lỗ đạn ghim trên tường.

Bọn nhỏ phần lớn vừa đen vừa gầy, áo rách quần mỏng.

Tống Nhiễm xuống xe chụp mấy bức ảnh.

Nhìn thấy có người đến, là một lũ nhỏ đen sì gần đó đi đến nhưng lại hơi nhút nhát. Bọn chúng tụ tập một chỗ, vừa thì thầm nói chuyện, vừa ngượng ngùng cười với Tống Nhiễm.

Cuối cùng, một bé trai tóc xoăn đến gần, cách vài mét, nhút nhát hỏi: “Madam, do youhave candy?” (Chị ơi, chị có kẹo không?)

Tống Nhiễm biết, cô không phải phóng viên đầu tiên tới đây.

Có điều cô với Sasin đã có chuẩn bị, mang theo rất nhiều kẹo sữa và sôcôla. Bọn nhỏ lậptức vây quanh, từng con mắt sáng chờ đợi nhìn cô.

Hai người chia đều kẹo, bọn nhỏ nhận lấy, vui vẻ chạy đi.

Sasin nói chuyện với bọn nhỏ một lúc rồi cùng Tống Nhiễm đến tòa nhà dân cư, đi gặp “mẹ” tụi nhỏ.

Đó là hai người phụ nữ Đông Quốc hiền lành, ba bốn mươi tuổi, đều đã mất thân nhântrong chiến tranh. Hai người phụ nữ chăm nom cho trên bảy tám chục đứa trẻ trên con đường này. Có điều nạn dân cũng chiếu cố giúp họ.

“Người mẹ” nói bọn nhỏ đều rất nghe lời và hiểu chuyện, không bao giờ gây rắc rối chohọ; còn nói những đứa trẻ thất lạc cha mẹ trước đó sau được nhận lại rồi, nhưng gần đây không có nữa.

Mọi người trong lòng hiểu rõ, chậm chạp không đến, nghĩa là vĩnh viễn sẽ không đến.

Phỏng vấn được một nửa, hai “người mẹ” muốn đi nấu cháo cho bọn nhỏ, Sasin đi qua giúp đỡ, còn Tống Nhiễm một mình ở lại trong phòng.

Gần tám giờ sáng, nhưng mặt trời rất lớn, nhiệt độ cũng tăng lên.

Ngôi nhà là kiểu đặc trưng của dân cư Đông quốc, vách tường dày, cửa sổ nhỏ, rất râm mát.

Tống Nhiễm nghe thấy tiếng cười của trẻ con bên ngoài, đi đến bên cửa sổ xem.

Thì ra là có đứa tìm được một quả bóng cao su xẹp một nửa, bọn nhỏ không có đồ chơi, vui vẻ đá bóng trên đường. Mà một đám bé gái ngồi ở ven đường, vỗ tay hát một bài hát.

Tiếng hát kia non nớt du dương, nghe có chút quen thuộc, đúng là bài mà cậu bé được Lý Toản phá bom hát ngày hôm đó.

Tống Nhiễm xúc động, dựng giá ba chân đỡ máy quay phim, lại nâng máy ảnh lên chụp.

Trong ống kính, bé trai đá bóng bỗng nhiên chạy tới một hướng —— nơi đó có một người đàn ông, không biết là phóng viên bản địa hay là nước láng giềng.

Trong tay người đàn ông cầm một cái túi lớn, đang phát kẹo. Bọn nhỏ vây quanh người đó, ngẩng cái đầu nho nhỏ lên, như đang chờ cha chúng nó phát kẹo.

Tống Nhiễm mỉm cười giơ máy ảnh lên, ngay lúc chuẩn bị nhấn nút thì cơn ác mộng ập đến ——


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay