Edit: Eimi.103
Beta: Onion2109
Có lẽ do âm nhạc của đêm đó quá thoải mái, mùi rượu quá ph*ng đ*ng. Ngay cả ánh đèncũng mờ mịt như sương, như mộng dẫn người cách xa chiến trường.
Đêm đã khuya, rượu chớm say. Những người trẻ tuổi tùy tiện nhảy múa.
Tống Nhiễm quay đầu nhìn bọn họ, lại nghiêng đầu với vẻ mặt hướng về đó.
Lý Toản nhìn thấy, nhất thời không biết phải chăng là rượu làm loạn, hỏi cô: “Muốn khiêu vũ không?”
Tống Nhiễm lập tức lắc đầu: “Tôi nhảy không tốt. Không giống người ngoại quốc trời sinh biết khiêu vũ đâu. Tôi mà chạy nhảy chắc chắn rất xấu hổ.”
Rượu xông lên đầu, khuôn mặt cô ửng đỏ. Lý Toản nhìn thời gian, nói: “Muốn về chưa?”
Cô gật cái đầu bắt đầu trở nên nặng nề, nói: “Ừm, muốn về rồi.”
Sasin đang trò chuyện vui vẻ cùng cô sinh viên kia. Mà các người bạn của Lý Toản đã sớm bị bao quanh bởi những cô gái trẻ.
Tống Nhiễm và Lý Toản nhìn nhau.
Lý Toản nói: “Tôi đưa cô về nhé!”
Tống Nhiễm “Ừm” một tiếng. Người từ trên ghế chân cao trượt xuống, chân có chút bủn rủn. Thế mà cô đã vô tình uống bốn ly rồi.
Lý Toản cúi đầu nhìn chân cô, ánh mắt lại dời lên mặt cô, cười hỏi: “Uống nhiều rồi à?”
“Không có.”Cô mím môi cười,hai gò má ửng đỏ,đôi mắt ngậm nước,nhìnthẳng vào anh.
Ánh mắt anh chậm rãi dời đi, chỉ hướng cửa quán bar: “Đi thôi.”
Hai người một trước một sau ra khỏi quán bar. Cửa lớn đóng lại, tiếng hát và rượu ngon đều bị bỏ lại phía sau, trước mặt là con hẻm nhỏ hẹp mờ tối. Gió đêm lướt qua tiền sảnhhơi lạnh.
“Lạnh à?”Anhhỏi.
“Không có.”Cô giống như một con vịt con xoa xoa cánhtay mình,“Tôi đang mặc áo khoác mà.Lúc nãy ởtrong quánbar rất nóng,nhưbây giờ mát mẻ lắm nè.”
Anhbị độngtác của cô chọc cười,khóe môi cong lêntrong đêmtối như có như không.
Tống Nhiễm còn đang xác định phương hướng, Lý Toản chợt hỏi: “Muốn khiêu vũ không?”
Cô sửng sốt: “Khiêu vũ?”
“Ừ.”Anh nói,“Bây giờ chỉ cóhai chúngta,nhảy sai cũng không có ai cười cô.”
Đêm khuya, trong con hẻm nhỏ yên tĩnh, ánh trăng êm ái, như trải xuống từng thước lụatrắng.
Anh nhẹ nhàng ôm eo cô, cô khoát vào vai anh, bàn tay hai người nắm lấy nhau. Anh luilại một bước, cô bị dẫn dắt tiến lên; anh xoay tròn một cái, cô cũng theo đó nhẹ nhànglượn vòng.
Anh và cô đều chẳng biết khiêu vũ nhiều, rượu càng làm nhịp chân thêm mập mờ lay động, thỉnh thoảng va nhẹ vào nhau, lại thỉnh thoảng va chạm mũi chân, hơi thở quấn quýt như có như không.
Đây nào phải khiêu vũ, rõ ràng là cẩn thận mà bí ẩn dò xét mua vui.
Tống Nhiễm nhẹ nhàng cười, Lý Toản giơ cổ tay cô lên, cô xoay tròn dưới cánh tay anh rời xa rồi lại xoay vòng trở về trước mặt anh.
Ánh trăng dịu dàng là âm nhạc im lặng, bước chân gõ trên phiến đá xanh là nhịp điệu củatrái tim. Giữa trời đất tĩnh mịch, chỉ có bức tường nát đầy vết đạn cùng khói bụi chứng kiến hết thảy.
Một khúc hoàn tất, Lý Toản buông cô ra, lùi lại một bước, làm như thật mà cúi chào lịch thiệp.
Tống Nhiễm c*̃ng giả vờ kéo váy, đáp trả bằng động tác khẽ nhún đầu gối không chuẩn.
Lúc đứng lại bình thường, đầu cô hơi lung lay, đúng là có chút choáng.
Anh vừa chuẩn bị đưa tay đỡ thì cô đã đứng vững vàng, đành thu tay về. Bởi vì đã khiêu vũ xong.
Hai người trở về, dần dần rời xa không khí quấn quanh mùi rượu.
Tống Nhiễm hỏi: “Bạn của anh đều ở lại đó à?”
“Chốc nữatôi lại đếntìmhọ.”
“Ồ.”
Con đường lát đá gập ghềnh, Tống Nhiễm xoa xoa mắt, nhìn không rõ lắm, đi bộ bướccao bước thấp.
Lý Toản đi bên cạnh, cúi đầu nhìn bước chân của cô.
Đêm đen như mực, hai người chú tâm vào con đường dưới chân, chỉ có tiếng hít thở yên ổn hòa cùng tiếng gió thổi mảnh giấy xẹt qua.
Đi đến đường lớn, tầm nhìn rộng hơn. Thành lầu cổ kính ở hai bên đường phác hoạ ra đường nét năm tháng tang thương.
“Mấy ngày nay cô vẫn ổn chứ?”Lý Toản cúi đầu,nhẹ giọnghỏi cô.Như là sợ đánhthứctoàthànhhiếm khi yên ả này,ngay cả nói chuyện cũng nói nhỏ.
“Ổn lắm.”Cô ngẩng đầu lên,đôi đồngtử đen láy chứa đầy ánh sao,như nướctrong màn đêm,chânthành nhìn anh,“Đến vùngbiên giới,đếntrungtâmthành phố,đến khu giao chiến,còn đi đến khu sinhhoạt nữa.Anhthì sao?”
Anhbước chậm rãitheo cô,nói: “Hầu như mỗi ngày đều phábom.”
“Ồ.”Cô gõ gõ cái đầu ngày càng nặng nề,không chú ý dưới chân,giẫm phải một phiến đá nghiêng.Cơthể côhơi lắc lư,bả vai đụng vào cánhtay anh rồi nhẹ nhàng sượt qua.
Trong lòng giật mình gợn sóng, rồi lại tự nhiên như chưa từng xảy ra gì.
Cô hỏi: “Có nguy hiểm hơn lần trước không?”
Anh mỉm cười lắc đầu.
“Vậy làtốt rồi.”Côthở nhẹ,nói,“Tôi xem rồi,nơi nàyhình như không cóbán vòng dây đỏbình an,chắc là khi về nước mới cóthể mua cho anh.”
Anh liếc nhìn cô một cái, trong mắt vẫn là ý cười: “Không cần vội.” Lại hỏi, “Cô đi hai thángrồi, chừng nào về nước?”
“Tôi sẽ ở Cáp Phathêm vài ngày nữa,nếu vẫn không xác địnhtiếptheo đi đâuthì chắc sẽ về nước.Anh sẽ ở Cáp Phabao lâu?”
“Không nói chính xác được.Ngày nào đó cấptrên có mệnh lệnhthì phải lậptức đi.”
Như lần trước rời khỏi Gia La, ngay cả cơ hội chào hỏi cũng không có.
Hai người đều yên lặng chốc lát, theo đuổi tâm tư của mình mà bước đi. Thỉnh thoảng không cẩn thận bả vai nhẹ nhàng cọ xát rồi lặng yên tách ra.
Đang muốn rẽ qua một con đường, Lý Toản nhận ra gì đó, chợt kéo Tống Nhiễm dừng lại.Ngón trỏ anh đặt trên môi làm động tác im lặng, chăm chú lắng nghe.
Bên kia chỗ ngoặt có tiếng bước chân, là một đám người đang bước nhanh tới gần đây.
Lý Toản xem xét tình hình xung quanh rồi lập tức ôm Tống Nhiễm lách vào con hẻm nhỏ gần đó.
Một tay kéo cô ra sau lưng mình, một tay rút súng từ trong bao súng ra.
Tống Nhiễm bị kẹp giữa anh và bức tường, không thấy được tình huống bên ngoài. Tiếng bước chân ngày càng gần, cô hơi sợ hãi, nhưng không hiểu sao lại có cảm giác an tâm.
Tiếng bước chân càng gần hơn, cô căng thẳng đến mức tay chạm khắp nơi, không cẩn thận đụng vào lòng bàn tay anh. Cô giật mình muốn di chuyển tay, nhưng lại đánh bạo không rời nữa. Không biết anh có cảm nhận được hay không, nhưng không nắm tay cô, c*̃ng không tránh né. Lòng bàn tay anh và nắm đấm của cô cứ thế chạm vào nhau.
Cô cắn môi, tim đập loạn xạ; anh cảnh giác nghiêng đầu nhìn ra ngoài.
Đám người kia ngày càng gần, đi lướt qua đầu con hẻm, Lý Toản vô thức nghiêng về phía sau ẩn nấp.
Sau lưng Tống Nhiễm không còn chỗ lui, mặc cho lưng anh va nhẹ vào mặt cô. Mùi cơ thể của đàn ông xen lẫn mùi thuốc súng ập vào mặt.
Cô nhắm mắt lại, tay phải không kìm được nhẹ nhàng nắm áo ở eo anh.
Tiếng bước chân dần dần đi xa, Lý Toản vẫn im lặng chờ đợi.
Mãi cho đến khi âm thanh cuối cùng biến mất, con đường lại khôi phục sự yên tĩnh.
Tống Nhiễm thả lỏng tay, đầu lơ mơ, nhỏ giọng hỏi: “Lý Toản… xong chưa?”
Anh cất khẩu súng, bước một bước, quay đầu nhìn cô, ánh mắt như muốn nói rồi lại thôi.
“Sao vậy?”
“Lý Toản?”Anh cười khẽ,“Trước đó không phải luôn gọi A Toản A Toản à?”
Khuôn mặt Tống Nhiễm thoáng chốc nóng như lửa đốt.
Mà lúc anh thốt ra lời này, lòng anh cũng hơi rối loạn, dời ánh mắt c*̃ng dời đi chủ đề, nói: “Đi thôi.”
“Ừm.”
Vòng qua chỗ ngoặt, đi qua một con đường nữa là tới khách sạn.
Tống Nhiễm hỏi: “Đám người vừa rồi là ai?”
“Chắc là quân đội chính phủ.”Lý Toản nói,“Có điều gần đây cấm đi lạiban đêm,bịbắt gặp sẽ kiểmtra cảbuổi,phiền phức lắm.”
“Ừm.”
Hai người không nói gì nữa, yên lặng bước đi.
Ban đêm, gió thổi mát mẻ.
Đã đi đến cuối của con đường cuối cùng rồi, Tống Nhiễm chậm rãi đi đến bậc thang khách sạn, quay đầu nhìn Lý Toản: “Tôi vào đây. Trên đường về anh nhớ chú ý an toànnhé.”
“Ừ.”
Hai người cứ đứng đấy, im lặng đối mặt.
Cô đang chờ anh đi, anh cũng đang chờ cô vào.
Một giây sau, Lý Toản cười ra tiếng, cúi đầu sờ lên mũi, nói: “Tôi đi đây.”
“Ừm.”
Anh mới đi vài mấy bước, lại ngoảnh đầu lại: “Tống Nhiễm.”
“Hả?”Cô vẫn đứngtrênbậcthang,đôi mắt lóe sáng nhìn anh.
Anhbị cô nhìn nhấtthời nghẹn lời,nhưng ngẫm lại c*̃ng không có gì nói nên dùng câu kia: “Cô chú ý antoàn nhé.”
Cô thật thà gật đầu: “Tôi biết rồi.”
Anh cười cười, vẫy tay chào, chạy chậm qua con phố.
Rất nhanh bộ đồ ngụy trang biến mất trong màn đêm.
Tống Nhiễm mỉm cười nhìn anh rời đi, không khỏi hít sâu một hơi ngước lên, thành phố Cáp Pha về đêm, bầu trời là màu xanh đen, rất sâu lắng.
Lòng cô tràn đầy ngọt ngào không nói nên lời, chạy chậm vào khách sạn, khó khăn kéo cánh cửa lưới sắt ra, đi vào thang máy cũ.
Thang máy đi lên. Cô tựa vào tường thang máy, ngửa đầu cười khanh khách.
Từng chi tiết của đêm nay có thể lưu trữ trong đầu cô rất lâu, rất rất lâu.
Cô cứ nhớ đi nhớ lại khiến khuôn mặt cũng nóng hổi luôn rồi, không khỏi chà chà hai má.
Cô ra khỏi thang máy, đóng cửa lưới sắt lại, vẫn cười đi qua hành lang. Vừa mở cửa, cánhcửa của căn phòng phía sau cũng mở, người bên trong dùng tiếng Trung gọi: “Tống Nhiễm.”
Đầu Tống Nhiễm vẫn còn choáng, phải mất mấy giây mới từ từ quay đầu lại.
Edit: Eimi.103
Beta: Onion2109
Hai ngày nay Tống Nhiễm ngủ không ngon, bởi vì luôn có tiếng bom đạn không ngừngnghỉ vào đêm khiến thần kinh cô suy nhược. Mà công việc ban ngày thì không thể lười biếng, khi đi trên đường lúc nào cũng phải tập trung tinh thần, không thể thả lỏng dù mộtlát. Nếu không cẩn thận đụng phải bom thì cô về nước không cần mua vé máy bay luôn.
Tình hình ở thành phố Cáp Pha đã trở nên gay gắt với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Ngày hôm qua, một viên đạn pháo rơi vào quảng trường, Tống Nhiễm tỉnh dậy, phát hiện vách tường bị rạn nứt. Quản lý lên kiểm tra, nói không có việc gì, vẫn ở được, sẽ không sập đâu.
Khu vực của bọn họ xem như tương đối an toàn, các khu vực khác thì không may mắnnhư vậy.
Quân đội chính phủ và quân phản chính phủ đã mở rộng chiến trường, tổ chức khủng bố c*̃ng gia nhập quấy rối. Số lượng người dân thương vong càng ngày càng tăng. Một số trại tị nạn ở biên giới đã kín người hết chỗ, nghe nói hiện tại phí xuất cảnh ban đầu giờ đã tăng lên 5000 đô la.
Sáng sớm hôm đó, sau khi Tống Nhiễm chuyển tài liệu công việc về nước, cô chịu không nổi nữa, rốt cuộc ngủ cả một ngày.
Cô ngủ một giấc từ mười giờ sáng đến năm giờ chiều, lúc tỉnh lại thì tiếng súng pháo bênngoài đã không còn. Tống Nhiễm thừa dịp tín hiệu còn tốt, gọi video cho mẹ ruột báo bình an. Lúc này trong nước đã là nửa đêm, Nhiễm Vũ Vi vẫn đang đọc sách. Bà không ủng hộ Tống Nhiễm đến Đông Quốc, vì vậy mỗi lần gọi video bà đều phản ứng tẻ nhạt, cũng chưa bao giờ hỏi về công việc của Tống Nhiễm. Ngay cả lần trước vụ CARRY chấn động toàn cầu, bà cũng chẳng hỏi thăm.
Có lúc Tống Nhiễm thật không chịu nổi tính cách người mẹ còn cứng rắn hơn tảng đá củamình.
Mà người cha Tống Trí Thành cứ cách mấy ngày là khen cô. Chỉ vì tấm hình CARRY mà ông đã gửi một vài đoạn cảm nghĩ sâu sắc, từ đại quốc đánh cờ, thảo luận tình hình chiến tranh đến chủ nghĩa tinh thần nhân đạo, dào dạt sợ phải tới một nghìn chữ.
Sau khi Nhiễm Vũ Vi cúp máy, Tống Nhiễm lại gọi video cho cha. Tống Trí Thành vẫn chưa ngủ, còn tràn đầy phấn khởi trò chuyện với cô về tình hình Đông Quốc cùng tổ chức cực đoan, trò chuyện chưa tới vài câu, đầu video lại truyền đến tiếng Dương Tuệ Luân và Tống Ương cãi nhau.
Tống Nhiễm hỏi: “Sao lại cãi nhau thế ạ?”
Tống Trí Thành tháo mắt kiếng xuống, thở dài: “Ương Ương muốn kết hôn, muốn lấy hộ khẩu từ chỗ mẹ con bé.”
Tống Ương và bạn trai Lư Thao đã yêu nhau từ cấp hai, Tống Nhiễm cũng chẳng suy nghĩ gì nữa, có điều: “Vừa tốt nghiệp liền kết hôn? Sao không để một thời gian nữa ạ?”
“Con bé này, nói gì nó c*̃ng không nghe.”
Đầu kia, Tống Ương thét lên: “Con và anh ấy yêu nhau được tám năm rồi, dù sao sau nàycũng sống chung, kết hôn thì sao?!”
“Muốn kết hôn phải chờ đến lúc mua được nhà, ngay cả bản thân cũng không nuôi sốngnổi thì nói gì đến cưới xin!”
Hai mẹ con ầm ĩ không thôi, Tống Trí Thành c*̃ng không còn tâm tư trò chuyện, dặn dòcô chú ý an toàn rồi cúp máy.
Tống Nhiễm để điện thoại di động xuống, đi đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài, thành phố Cáp Pha hoang tàn bụi bặm, những ngôi nhà và chùa chiền vốn đầy màu sắc giờ đây đều bị bao phủ bởi khói bụi.
Mới rời khỏi điện thoại phải đối diện với thế giới này, nhìn khoảnh khắc trước mắt khiến cô có chút rối loạn.
Vầng thái dương vẫn chưa lặn.
Mười giờ tối, bầu trời cuối cùng cũng mịt mờ, chỉ có nơi đường chân trời lóe lên ánh sáng nhạt.
Tống Nhiễm đeo giấy chứng nhận đi xuống lầu, Sasin đang chờ ở dưới lầu. Hai người đã hẹn đi đến quán bar Dreaming trải nghiệm cuộc sống.
Quán bar cách chỗ này không xa, nhưng trên đường đi vẫn gặp hai trạm kiểm soát kiểm tra giấy thông hành. Cũng may là họ đã sớm chuẩn bị, thuận lợi đi qua.
Quán bar nằm trên con phố thương mại ở phía bắc đại học Cáp Pha. Về đêm, những cửa hàng đều đóng cửa, đèn đường c*̃ng không có. Dựa vào ánh trăng lờ mờ, Sasin chở cô vòng vào một con hẻm nhỏ yên tĩnh. Đường càng đi càng hẹp, cuối cùng đi tới một tòa nhà pháo đài đặc trưng của địa phương.
Nhìn từ vẻ ngoài thì không có gì khác biệt.
Sasin gõ vài cái lên cửa, nói một câu bằng ngôn ngữ Đông Quốc, cửa rất nhanh mở ra, là người giữ cửa mang theo súng. Sasin dùng ngôn ngữ địa phương nói mấy câu, người giữ cửa để bọn họ tiến vào.
Đi qua một hành lang ánh đèn mông lung và tràn ngập hương vị nước ngoài, tiến vào bêntrong rộng rãi sáng sủa.
Đó là một quán bar thanh lịch theo phong cách phương Tây, đèn sàn, đèn chùm, đèntrang trí trên bàn đều phát ra ánh sáng mập mờ. Trong quán bar rất náo nhiệt, nào lànam nữ trẻ tuổi của Đông Quốc, nào là người ngoại quốc hoặc ngồi hoặc đứng, dựa vào quầy bar, ghế sô pha, bên cửa sổ sát đất, thưởng thức đồ uống và vui chơi tán gẫu.
Thanh niên bản xứ cùng các vị khách từ khắp nơi trên thế giới đều nhiệt tình lắc lư, vui thích nhảy nhót theo điệu nhạc dân gian Đông Quốc giữa trung tâm quán bar.
Tống Nhiễm ngắm nhìn xung quanh, lại có một chút cảm động không giải thích được. Ánh mắt cô không ngừng liếc tới những khuôn mặt tươi cười và điệu nhảy tinh tế của những thanh niên Đông Quốc.
Có lẽ Sasin nhìn ra tâm tư của cô, đôi mắt to sâu thẳm của cậu chớp chớp, nói: “Chị Tống, tuy là sinh ra ở đất nước này, nhưng chúng em không phải luôn sống trong đau khổ, cũng phải thỉnh thoảng hưởng thụ cuộc sống chứ. Mặc dù, mộng đẹp cuối cùng sẽ tỉnh.”
Tống Nhiễm bị cậu nói trúng, c*̃ng không tranh cãi, nói: “Xin lỗi. Tôi xin lỗi. Tôi cứ nghĩ rằng công dân của đất nước này hẳn là đau thương buồn bã khổ cực lắm, là tôi sai rồi. Để xin lỗi, tôi mời cậu ba ly rượu nhé, nếu như nó rẻ.”
Sasin cười ha ha.
Hai người ngồi xuống quầy bar, nhìn giá rượu, một ly có giá khác nhau từ 4 đô la đến 8 đôla.
“May quá.” Tống Nhiễm nói, “Giá rượu không tăng cao.”
“Vật chất có thể tăng giá nhưng tinh thần thì không. Rượu chính là tinh thần!” Sasin nângly rượu, lý luận không đứng đắn.
“Đúng, rượu chính là tinh thần!” Tống Nhiễm cười khúc khích, “Sasin, tôi rất thích dáng vẻ bây giờ của cậu.”
Dáng vẻ sinh viên không buồn không lo.
Thức uống của Tống Nhiễm là cocktail đặc trưng của địa phương với hương vị ô liu xanh và quế, ngây ngô mà đặc biệt.
DJ thay đổi âm nhạc thành chầm chậm du dương, những con người xinh đẹp nâng lyrượu theo tiết tấu rung động, khiến người nhất thời rơi vào mộng đẹp, quên đi thế giớichân thật bên ngoài, quên đi con phố đối diện cách mười mét tràn ngập hố bom và váchtường đen đầy tro bụi.
Tống Nhiễm đong đưa ly rượu, nói: “Trong ngôn ngữ của chúng tôi có một thành ngữ, đó là ‘Túy sinh mộng tử‘(*). Trên sách nói đây là thành ngữ không tốt, nhưng tôi lại cảm thấy thành ngữ này rất có mị lực.”
(*) Túy sinh mộng tử – 醉生梦死 – zuì shēng mèng sǐ (nghĩa đen: sống trong cơn say, chết trongcơn mơ, chỉ trạng thái như uống say rượu hoặc nằm mộng, cứ tối tăm mê muội không có tri giác, hồ đồ mà sống qua ngày).
“Túy sinh mộng tử.” Sasin nói, “Nếu đêm nay có rượu ngon, giờ phút này là mộng đẹp, emhi vọng mình không tỉnh lại, em bằng lòng vĩnh viễn không muốn tỉnh lại.”
“Trong tiếng Trung của chúng tôi còn có một câu nói,” Tống Nhiễm giơ ly rượu lên, “Chỉmuốn say hoài, không muốn tỉnh.”
Lời còn chưa dứt, vài nam nữ gần đó cũng cùng nâng ly: “Mong vĩnh viễn không tỉnh.”
Những con người xa lạ nhìn nhau cười, uống một hơi cạn sạch rượu trong ly. Người pha chế rượu cũng cười, bình lắc trong tay anh ta bay lên bay xuống.
Sasin nhìn thấy một cô sinh viên xinh đẹp nước mình trong đám người, sau khi hai người nhìn nhau, cuối cùng Sasin nhảy khỏi chiếc ghế cao và đi về phía cô gái cùng lứa.
“Chúc cậu may mắn.” Tống Nhiễm đưa mắt tiễn cậu, lại đúng lúc trông thấy một vài ngườimặc quần áo ngụy trang đi đến, là nhóm lính gìn giữ hòa bình đặc biệt.
Cô nhìn họ chăm chú, thấy được Lý Toản.
Anh cùng bọn Benjamin ngồi vào một chiếc bàn bên cạnh cửa sổ. Vì bọn họ mặc quântrang nên dễ dàng thu hút sự chú ý của mọi người. Benjamin như con bướm hoa, thỏathích hưởng thụ ánh mắt ưu ái của các mỹ nữ xung quanh.
Lý Toản lại khá yên lặng. Anh ngồi xuống chưa đầy mấy giây thì nhận ra gì đó, chính xác nhìn qua hướng quầy bar, thấy ánh mắt Tống Nhiễm.
Cách bóng người và ánh đèn xoay tròn, anh ở xa xa cười với cô, mặt mày cong cong.
Nội tâm Tống Nhiễm đờ đẫn trong chớp mắt. Cô không có sức đề kháng với nụ cười của anh. Thế là cô nhếch môi cười xem như đáp lại.
Mặt của cô rất nóng, có lẽ còn rất đỏ. Chắc chắn là do rượu.
Lúc này, Benjamin c*̃ng trông thấy cô. Anh ta cười vươn tay khoát vai Lý Toản, một bên nhìn Tống Nhiễm, một bên nói nhỏ gì đó bên tai Lý Toản. Lý Toản đẩy đầu anh ta ra.
Lý Toản lần nữa nhìn về phía Tống Nhiễm, lại chậm rãi cười; Tống Nhiễm vẫn không chớp mắt nhìn anh, nhưng một giây sau, bóng người qua lại che mất tầm mắt cả hai, không thấy được nữa.
Người pha chế đưa tới một ly mặt trời mọc màu cam. Tống Nhiễm nhận lấy, yên lặng nhấp ống hút, lại vụng trộm quay đầu nhìn, chỗ anh vừa ngồi giờ đã trống không.
Biểu cảm của cô trống rỗng, duỗi cổ tìm. Bóng người dời đi, trông thấy anh đang đi tới phía cô.
Mất mặt quá!
Không biết anh có nhìn thấy dáng vẻ trông mong tìm kiếm của cô hay không.
Cô nhanh chóng thay đổi bằng một nụ cười: “Thật là đúng dịp. Sao anh cũng tới đây?”
Lý Toản không trả lời ngay, đúng dịp chỗ nào nhỉ, chẳng qua là mỗi đêm bọn họ đều sẽ tới đây uống rượu thư giãn mà thôi.
“Tôi không nghĩ là cô sẽ tới bây giờ.” Anh nói, ngồi lên chiếc ghế cao bên cạnh cô, nghiêng đầu cách cô chào Sasin và cô sinh viên kia.
“Hai ngày trước bận quá, vừa mệt, lại không có thời gian tới. Hôm nay đúng lúc nghỉ ngơi đủ rồi.” Cô hỏi, “Anh uống gì? Tôi mời anh nhé.”
Lý Toản buồn cười: “Không cần…”
“Không được. Lần trước anh tặng tôi một quả táo, hôm nay để tôi mời anh đi.”
Ngón tay anh sờ sờ mũi, nói: “Vậy cũng được.”
“Anh uống gì?”
“Vodka.”
Người pha chế rót một ly cho anh.
Tống Nhiễm hỏi: “Bình thường anh cũng uống loại này ư?”
“Không có. Có điều trong đội có một người Nga,” Lý Toản nói, cằm chỉ về chỗ người đồng đội, “Hay mang theo Vodka bên người. Khi mệt thì uống vài hớp nâng cao tinh thần.”
Thừa dịp anh nâng ly uống rượu, cô nhanh chóng quan sát anh tỉ mỉ. Hôm nay có vẻ như tinh thần anh cũng không tệ lắm, không mỏi mệt như ngày đó.
“Mấy ngày nay anh ngủ có ngon không?”
“Cũng tạm. Ngủ đủ bảy tiếng.”
“Hôm nay tôi ngủ từ mười giờ sáng đến năm giờ chiều. Pháo súng bên ngoài cũng không đánh thức tôi dậy được.”
Lý Toản vừa đưa ly tới bên miệng, nghe lời này, không kìm được bật cười, khẽ cúi đầu rồi nghiêng nhìn cô: “Cô buồn ngủ lắm à?”
Ánh đèn chùm màu vàng phía trên quầy bar chiếu vào trên mặt anh, trong mắt anh là ýcười như sóng nước mênh mông.
Đầu óc Tống Nhiễm thoáng cái như bị kẹt lại, quên mất muốn nói gì.
Mà anh vẫn mỉm cười nhìn cô, đợi cô trả lời.
Cô nói: “Vừa rồi quá ồn, tôi không nghe rõ.”
Thế là anh thoáng xích lại gần, nói bên tai cô: “Tôi hỏi, sao cô có thể ngủ được như vậy?”
Hơi thở của anh phả vào tai cô, mang theo cảm giác nóng ấm truyền đến gương mặt, cô đỏ mặt nói: “Tôi cũng không biết. Dù sao khi tôi tỉnh dậy thì trận chiến cũng kết thúc rồi. À đúng rồi, chỗ tôi ở ấy, vách tường bị đạn pháo bắn nứt ra một đường nhỏ rồi.”
Lời còn chưa dứt, Lý Toản lại không kìm được phì cười, cười đến mức dựa trán lên mu bàn tay, chiếc ly thủy tinh trong tay anh nhẹ nhàng rung lên.
Khối đá trong ly khúc xạ lóe sáng.
Cô c*̃ng ngu ngơ cười theo, hỏi: “Rượu của anh uống ngon không?”
Lý Toản để ly xuống, đẩy đến trước mặt cô, hỏi: “Muốn uống thử không?”
“… A, được.” Chắc là nhờ hai ly rượu cô đã uống nên mới to gan như vậy, cô nâng ly củaanh lên, cẩn thận nhấp một miếng, lửa cháy vào cổ họng, lông mày cô nhíu chặt: “Tại saolại là vị khói? Giống như uống phải đạn ấy.”
Anh chống huyệt thái dương nghiêng đầu nhìn cô, lần nữa bị chọc cười, cười đến bả vai khẽ rung, khóe môi vẽ lên đường cong không đè xuống nổi nữa.
Có gì là buồn cười nhỉ, hình như là không có.