Edit: Eimi.103
Beta: Onion2109
Tiếng kêu chưa dứt đã thấy Lý Toản một tay ôm đứa bé, một tay chống tường cát nhảy ngang qua, lăn mình từ trên đống cát, rơi xuống bên ngoài bức tường. Khoảnh khắc đó tia lửa “Xẹt” một tiếng, bom nổ rồi, đống cát vây xung quanh đều nổ tung, cát vàng dâng lên thành sóng lớn, như quả ngư lôi rơi vào trong nước.
Tống Nhiễm bịt chặt tai, mím môi nhắm mắt, ngũ quan nhăn lại, cô phủi cát vàng nơi mắt, tập trung nhìn vào —— toàn bộ đống bao cát nổ tung, Lý Toản bị chôn dưới cát vàng, không động đậy. Anh cứ duy trì tư thế cuộn mình, bảo vệ đứa bé trong ngực.
“Lý cảnh quan!” Tống Nhiễm lao tới, nhanh chóng hất hết đất cát trên đầu anh.
Anh dần dần trở lại bình thường, một tay chống đất ngồi xuống, tay kia còn ôm đứa bé,bàn tay che chở gáy nó. Hai tay đứa bé ôm chặt cổ Lý Toản, không hề hấn gì.
“Anh không sao chứ?” Tống Nhiễm cuống quýt lấy tay áo lau cát vàng trên mặt anh. Anhcau mày giữ đầu, bản thân cũng chà xát theo cô, lúc này mới miễn cưỡng mở hai mắt ra.
“Ôm cậu bé về đi.” Lý Toản nói.
Tống Nhiễm đón nhưng đứa bé cứ siết chặt lấy cổ Lý Toản, không chịu buông tay, không cho người khác ôm.
Tống Nhiễm bèn hỏi: “Anh đứng lên được không?”
Anh hít một hơi rồi gật đầu, nhưng nét mặt lại có chút đau khổ.
Người lính Anh dìu anh đứng lên, Tống Nhiễm đi theo bên cạnh bế mông đứa bé đi đến ven đường.
Mãi đến khi cha mẹ cậu bé tới, nó mới bằng lòng buông Lý Toản, nhào vào lòng người mẹ. Hai vợ chồng ôm đứa con vừa hôn vừa khóc, không ngừng nói lời cảm ơn với Lý Toản. Anh chỉ khoát khoát tay, nở nụ cười.
Đợi gia đình bọn họ đi rồi, Lý Toản mới ngồi nghỉ ngơi trên mái hiên của một gia đình. Lúc Tống Nhiễm trèo lên thì thấy anh mặt đầy mỏi mệt, đang ngửa đầu nhắm mắt tựa vàotường.
Nghe đươc động tĩnh của cô, anh mở mắt ra, hỏi: “Ngừng rồi à?”
Tống Nhiễm ló đầu nhìn nơi xa: “Vẫn chưa. Nhưng cũng nhanh thôi. Vừa rồi lính bắn tỉa bắn rớt ba cứ điểm.”
Anh nhàn nhạt cong môi, lại nhắm mắt lại, đúng là mệt quá. Trên mặt trên tóc anh vẫncòn dính một chút cát vàng, trên cổ trên quần áo thì càng không cần nói.
Tống Nhiễm có chút bận tâm: “Anh bị thương rồi ư?”
“Không có.” Lý Toản cố gắng mở mắt ra, cúi đầu dụi dụi mắt, mỉm cười, “Từ hôm qua đến giờ tôi không ngủ nên có hơi mệt.”
Tống Nhiễm im lặng.
Đâu chỉ không ngủ, còn làm việc với cường độ cao dưới nhiệt độ cao, liên tục hao tổn tinhthần và thể lực.
Cô lấy một chai nước từ trong ba lô đưa cho anh: “Này.”
“Cám ơn.” Anh nhận lấy vặn nắp ra, ngửa đầu uống ùng ục hết cả chai nước.
“Bận rộn tới mức không có thời gian uống nước ăn gì luôn à?”
Anh cười một cái, tỏ ý ngầm thừa nhận, đôi môi khô mà hơi trắng.
Cuối đường tiếng súng thưa dần, chắc là khống chế được tình hình rồi.
Giữa đường, vụ nổ qua đi, đống bao cát ở xung quanh vẫn bốc cháy.
Tống Nhiễm nhìn ngọn lửa nhún nhảy trên đường, bỗng nhiên nói: “Lúc nãy tôi nghĩ rằng anh sẽ chết mất.”
“Thật à?”
“Ừm.” Tống Nhiễm nói, “Ống kính của tôi sẽ chứng kiến sự ra đời của một liệt sĩ.”
Lý Toản lập tức khẽ cười ra tiếng, lộ ra răng trắng chỉnh tề: “Tiếc quá. Để cô mất đi cơ hội tốt rồi.”
Tống Nhiễm rất muốn nguýt anh một cái, nhưng cô nhịn được.
Cô đeo dây máy ảnh, hỏi: “Ở giây cuối anh đã cứu được cậu bé. Nhưng nếu như giây cuốicùng đó anh không cứu được, anh sẽ từ bỏ cậu bé ư?”
“Tôi không biết.” Đầu Lý Toản tựa vào tường, nắp chai nước suối trong tay cứ bị mở ra rồi đóng lại, “Không đến khoảnh khắc ấy thì không ai biết được. Có thể sẽ từ bỏ, xem như làlàm hết sức mình rồi.”
“Nhưng tôi nghĩ rằng, cho dù từ bỏ vào giây phút cuối cùng cũng đã rất giỏi rồi. Giốngnhư lần trước ở thành phố Gia La, anh nhảy lên chiếc ô tô chứa bom kia. Khi đó tôinghĩ…” Cô nhẹ níu ngón tay, ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt anh, nói, “Rất hiếm gặp được một người vô tư đến như vậy.”
Lý Toản vốn yên tĩnh nghe, nghe được câu cuối cùng, lúng túng nở nụ cười: “Không phải, đó là chức trách của tôi mà. Hơn nữa, dù không phải xuất phát từ nhiệm vụ, nhưng nếu là người bình thường thì mọi người cũng đều như vậy.”
Tống Nhiễm thấy anh quá khiêm tốn, sau đó lại nghe anh nói: “Tôi cảm thấy sự thiện lương là bản năng từ trong xương của mỗi con người. Gặp phải tình huống nguy cấp sẽ luôn có người hiện ra sự tốt bụng này. Cô là phóng viên kênh xã hội, trong cuộc sống chuyện như vậy hẳn là từng thấy rất nhiều.”
Tống Nhiễm suy tư một lát: “Đúng là có rất nhiều. Làm tin tức này, thường xuyên chứng kiến được khoảnh khắc người bình thường trở thành anh hùng, nhưng cũng có lúc có rất nhiều người có ý xấu.”
“Giống như một số người nói, thế giới này thiện và ác luôn song hành.” Anh tựa vàotường, bởi vì mệt mỏi mà giọng nói khàn khàn, nét mặt lại bình thản, “Nhưng vẫn còn tốt,chí ít vẫn có một nửa là thiện.”
Tống Nhiễm nhìn anh, trong nháy mắt dường như xuyên thấu qua đồng tử sáng ngời thấy được nội tâm của anh, rất thanh tịnh. Cô không chút phòng bị bị một sức mạnh ấm áp tốt đẹp nào đó đánh trúng.
Vào lúc đó, cô rất chắc chắn, cô nghe được một giọng nói trong lòng mình: A Toản, anh…
Nhưng cô không nói ra khỏi miệng, như giấu đi một bí mật.
Cũng giống như hình ảnh vào thời khắc này sẽ là bí mật chỉ thuộc về anh và cô: trên đường khói lửa bom đạn bay tán loạn, anh và cô toàn thân bụi bặm ngồi trên mái hiênmột ngôi nhà trò chuyện.
Anh nhắm mắt một lát, bỗng hỏi: “Cô chụp ảnh ở đó có an toàn không?”
“An toàn.”
“Hôm nay bắt đầu cấm đi lại ban đêm, đừng ra ngoài vào buổi tối nhé.”
“Ừm.” Cô gật đầu.
“Có điều…” Anh cân nhắc một chút, vẫn nói, “Nếu cô muốn biết cuộc sống của nhữngngười trẻ tuổi ở thành phố này thì có thể đi đến một quán bar gọi là Dreaming.”
Tống Nhiễm kinh ngạc: “Hiện tại quán bar còn kinh doanh ư?”
“Ừm.” Lý Toản liếc nhìn Sasin cách đó không xa, nói, “Phải tìm phóng viên bản xứ đi cùng,đừng đi một mình. Chú ý an toàn nữa.”
“Tôi biết rồi.”
Tiếng súng nơi cuối đường đã ngừng rất lâu rồi, Lý Toản ló đầu khỏi mái hiên nhìn một lát, trận chiến đấu súng nhỏ đã kết thúc. Bên Benjamin giết được mười phần tử khủng bố, đang kiểm kê nhân số. Anh khẽ động, kéo theo tay áo.
Tống Nhiễm nhìn chằm chằm ống tay áo của anh, chỉ xuống: “… Vòng dây của anh.”
Lý Toản cúi đầu nhìn, vòng dây đỏ trên cổ tay bị đứt, kẹp trong tay áo nửa muốn rơi.
“Đứt mất rồi.” Anh lấy sợi dây, nói.
Tống Nhiễm suy tư chốc lát, hỏi: “Anh đeo rất lâu rồi à?”
“Hai năm rồi.”
Đây là của người thân tặng. Tống Nhiễm không hỏi nhiều, chỉ nói: “Tôi thấy có lẽ nó quảthật ngăn cản tai hoạ giúp anh đấy.”
Lý Toản suy nghĩ một chút: “Có thể là vậy.”
Tống Nhiễm nói: “Cho nên anh hãy kiếm một sợi dây bình an mới để đeo đi.”
Lý Toản chơi đùa sợi dây kia, nói: “Tôi thực sự không biết loại dây này làm ở đâu.”
Tống Nhiễm thuận miệng nói: “Tôi biết. Đến lúc đó tôi mua cho anh một cái nhé.”
Lý Toản nhìn cô.
Cô cũng nhìn anh, vẻ mặt bình tĩnh nhưng nhịp tim đã đập bình bịch.
Một giây sau, anh nói: “Được.”
Cô mím môi: “Anh mang cỡ bao nhiêu. Cổ tay to chừng nào nhỉ?”
Lý Toản vén tay áo lên, tháo bao tay tác chiến cho cô xem.
Tống Nhiễm nhìn chăm chú cổ tay anh, rất nghiêm túc dùng mắt đo vài giây nhưng không được.
Lý Toản buồn cười, nói: “Cô muốn đo thử không?”
Trong lòng Tống Nhiễm nóng lên, cũng không biết nghĩ thế nào mà dám vươn tay ra, ngón cái và ngón trỏ vòng trên cổ tay anh.
Lý Toản bị cô nhẹ vòng qua cổ tay, cũng không lên tiếng.
Lúc này Tống Nhiễm mới nhìn thấy tay phải anh cầm sợi dây đỏ kia, ý anh là để cô cầm dây đo. Thế là mặt cô nóng lên, đành kiên trì giả vờ không biết.
Cô thu tay lại, chụm hai ngón tay, ước lượng chiều dài bằng đốt tay rồi cho anh xem,nói:”Úi, to vậy ư.”
Lý Toản nhìn tay mình, rồi lại nhìn tay cô, nói: “Tôi thấy cổ tay cô rất nhỏ, một tay là có thể vòng đủ, còn thừa ra nữa.”
Tống Nhiễm kéo tay áo nhìn: “Sao có thể…”
Lý Toản dùng hai ngón tay vòng chặt cổ tay cô, ngón cái chạm vào đốt thứ hai của ngón trỏ.
Tống Nhiễm trong lòng “Ô ~~” một tiếng.
Anh đã buông tay ra, hai ngón tay vòng cho cô xem: “Ầy, một tí thế này.” Nói xong còn tựmình nhìn lại, có vẻ không tin lắm: “Thế mà nhỏ vậy à?”
“Chắc là do ngón tay anh dài.” Tống Nhiễm hơi đỏ mặt, giọng bình tĩnh nói. Tim lại như đụng tới cổ họng rồi, cô nhịn rất vất vả.
Lúc này, đám Benjamin từ đầu kia đi về tới đây, như là muốn tập hợp.
Tống Nhiễm trông thấy, hỏi: “Phải đi rồi ư?”
“Ừ.” Lý Toản đứng lên, vỗ vỗ cát vàng trên tóc trên người, quay đầu nhìn cô, căn dặn: “Chú ý an toàn nhé.”
Tống Nhiễm gật đầu: “Anh cũng thế.”
Lý Toản đi xuống bậc thang hội hợp với đồng đội của anh.
Đám người Benjamin vác súng đứng cách đó không xa, nháy mắt ra hiệu cười với Lý Toản.
Sasin cũng gọi Tống Nhiễm rồi, cô cất mọi thứ xong xuôi chuẩn bị đi.
Lý Toản đi xuống đường nhặt ba lô quân sự mà anh để lại, anh chợt nhớ ra gì đó, quay đầu gọi: “Tống phóng viên!”
“Hả?” Tống Nhiễm dừng lại, quay đầu nhìn anh.
Anh khom người lấy thứ gì đó bên trong túi ở ống quần, chầm chậm đi tới phía cô. Anhcầm một cục tròn được bao bọc bởi khăn giấy đưa cho cô, nụ cười có chút ngại ngùng,thấp giọng nói: “Cho cô.”
Lúc anh nói lời này, đôi mắt lóe sáng.
Tống Nhiễm nhận lấy, “A” một tiếng.
Anh cười cười, xoay người chạy xuống bậc thang.
Đám người Benjamin ở đằng xa huýt sáo.
Tống Nhiễm không hiểu lắm, mở khăn giấy ra, là một quả táo đỏ tươi, có vẻ là loại táo đỏ của Mỹ. Trên quả táo có một chỗ nhỏ bởi vì va đập mà dập mềm ra. Cũng không biết… nhét trong túi bao lâu rồi.
Cô sững sờ, ngẩng đầu nhìn —— con phố trống trải, bầu trời xanh thẳm; sau vụ nổ, trên phố lớn dần dần xuất hiện người đến người đi, mà Lý Toản cùng đám Benjamin đã sớm đi xa.
“Đúng là người Trung Quốc có tiền.” Sasin nhìn quả táo đỏ, thở dài.
Edit: Eimi.103
Beta: Onion2109
Tống Nhiễm ôm máy ảnh đi đến đống bao cát giữa con phố, có một chiếc xe đang đậu trong đó, dây an toàn ở chỗ ngồi của đứa bé đã được tháo ra.
Sau khi đến gần cô mới thấy rõ Lý Toản.
Anh mặc trang phục phòng hộ rất dày, chắc đã duy trì liên tục một khoảng thời gian nên trên mặt chảy đầy mồ hôi.
Có lẽ không muốn gây áp lực cho đứa bé nên mặt nạ của anh đã kéo xuống cằm.
Lúc này đây anh đang ngồi xổm trên mặt đất, tháo dây an toàn và bom trên người đứa bé. Vẻ mặt anh nhìn qua vô cùng bình tĩnh, khi anh cắt từng sợi dây còn tặc lưỡi, vừa cười vừa hơi chớp mắt với cậu bé.
Bé con trước đó còn bĩu môi, trên mặt toàn là nước mắt, nhưng ngay lập tức bị anh chọc cho nín khóc mỉm cười.
Tống Nhiễm không quấy rầy anh, trông thấy cái bóng của mình tới gần bao cát thì nhanh chóng di chuyển.
Cô là người ngoài nghề, nhưng vẫn nhìn ra được tình huống lần này thật ra rất khó giải quyết.
Sau lưng ghế của đứa bé đều là bom, mà trước người nó quấn đầy dây cao su đủ màu sắc, xoắn bện vào cả dây an toàn xe như một mớ hỗn độn.
Nhưng đống rối tung này đã được Lý Toản tháo gỡ rõ ràng, cắt bỏ một bộ phận.
Con số màu đỏ đang đếm ngược sau lưng ghế biểu thị thời gian của bọn họ còn mười phút.
Trong lòng Lý Toản biết tình huống lúc này rất nguy cấp, thậm chí không có thời gian nhìn bộ đếm giờ phía sau, hỏi đôi vợ chồng: “Còn bao lâu nữa?”
“Chín phút ba mươi giây, thưa ngài.” Người chồng nói.
Lý Toản khẽ mím môi, không nói chuyện, vẻ mặt không biểu lộ một chút cảm xúc, thấy đứa bé không chớp mắt nhìn mình chằm chằm, anh dịu dàng cười với nó, nói: “It’s OK.”
Anh nói xong, lại nhìn những đoạn dây trong tay, ánh mắt chăm chú và cẩn thận đánh giá. Thời gian không đủ, không thể phá bom khiến nó ngừng nổ, thế là anh đành cắt những đoạn dây tập trung ở bên trái cơ thể đứa bé. Chỉ cần cắt ra đủ không gian để kéo đứa bé ra là được. Dần dần, chân trái và phần eo của đứa bé càng ngày càng ít đoạn dây hơn, cũng chỉ ra rằng độ nguy hiểm càng ngày càng cao.
Mỗi lần trước khi anh xuống tay đều phải xác nhận rất lâu.
Động tác dần chậm lại của anh khiến cha mẹ đứa bé ngày càng khẩn trương, cả hai đều nín thở tập trung.
Lúc này, Lý Toản bỗng nói với đôi vợ chồng: “Mời hai vị rời đi.”
Người vợ lập tức nghẹn ngào: “Tình huống nghiêm trọng lắm ư, thưa ngài?”
Lý Toản không đáp, chỉ nói câu: “Cô yên tâm, tôi sẽ không vứt bỏ cậu bé. Mời hai vị rời đi.”
Người vợ trẻ còn muốn nói gì nữa, nhưng người chồng đã giữ chặt cô lắc đầu, ý bảo không nên quấy rầy lãng phí thời gian.
Người vợ lau nước mắt, khẩn cầu: “Con của tôi, xin ngài nhất định phải mau cứu nó.”
Lý Toản chăm chú vào đường dây, không ngẩng đầu, nói: “Tôi còn sống thì cậu bé cũng vậy.”
Hai vợ chồng thối lui ra vòng ngoài, vừa lui ra sau vừa trấn an con của mình, để nó thêm kiên cường.
Đứa bé thấy thế, cũng biết tình hình rất nguy hiểm, miệng méo xuống, trong đôi mắt to đong đầy nước mắt, lại bắt đầu rơi lách tách.
Nước mắt rơi trên dây an toàn, Lý Toản ngước mắt nhìn đứa bé, mỉm cười: “Này nhóc, giúp chú một chuyện, được không?”
Đứa nhỏ hiếu kỳ, ngừng khóc, yếu ớt hỏi: “Cháu có thể làm gì cho chú đây?”
“Tin tưởng chú.” Lý Toản nói, “Cháu làm được không?”
“Được ạ. Cháu tin tưởng chú.” Đứa bé không khóc nữa, vươn bàn tay nhỏ lau nước mắt, nói thầm, “Cháu có thể làm được.”
Lý Toản cúi đầu, tiếp tục phân tích dây điện trong tay.
Từ đầu đến cuối anh đều tập trung cao độ, không phát hiện ra Tống Nhiễm vẫn luôn ở bên cạnh mình, cô và anh cách nhau vẻn vẹn một đống cát đắp lên thành bức tường phòng ngừa nổ.
Thời gian trên bộ đếm giờ từng phút từng giây trôi qua, cuối cùng Lý Toản đã giải cứu được phần chân bên trái và eo của đứa nhỏ, chỉ còn lại ngực.
Anh lắc lắc dây điện đã được cắt ra trước mặt đứa bé, nó lập tức toét miệng cười.
Đột nhiên “Pằng” một tiếng. Một viên đạn xuyên qua tầng cao nhất của bức tường bao cát, cát vàng bắn tung tóe.
Lý Toản trong nháy mắt ôm đứa bé, mang nó chạy theo hướng viên đạn bay, trốn vào góc chết trong đống cát.
Tống Nhiễm cũng nhanh chóng nằm rạp trên mặt đất, trốn phía sau bức tường cát, giơ máy ảnh lên.
Người mẹ của đứa nhỏ ở ven đường khóc lớn lên, bị một sĩ binh kéo vào một ngôi nhà ở ven đường.
Tất cả lính gìn giữ hòa bình ở trên đường lập tức tìm chỗ che chắn gần mình để ẩn nấp, đáp trả lại bằng nhiều phát đạn theo hướng viên đạn vừa bay tới; trên nhà cao tầng, tay bắn tỉa khẩn cấp tìm nơi vừa rồi đạn b*n r*.
Mấy phát súng qua đi, bên địch vẫn hoàn toàn yên tĩnh.
Tống Nhiễm từ từ ló đầu nhìn, thẳng cuối con đường là một giao lộ chữ T. Đối diện giao lộ là một tòa nhà sáu tầng, trên tầng đều là cửa sổ, không biết đạn phát ra từ cửa sổ nào.
Tất cả mọi người chờ đợi phát súng tiếp theo để lộ vị trí, vì vậy mà trên đường yên tĩnh như chết.
Đột nhiên, Benjamin hét lên với đằng trước: “Rời khỏi ô tô ngay!”
Một giây sau, một viên đạn bắn trúng chiếc xe chứa bom vẫn chưa tháo dỡ chất nổ. Ô tô ngay lập tức nổ tung, thân xe bốc cháy vọt lên cao nửa mét, lại rơi “Ầm” xuống đất.
Người lính gìn giữ hòa bình Anh trốn ở sau xe phản ứng kịp thời, lúc chiếc xe nổ đã nhanh chóng nhào cách xa mấy mét, lăn qua tâm đường trốn đến bên Tống Nhiễm.
Tống Nhiễm ôm lấy đầu, những mảnh sắt vụn và bụi đất như mưa rơi đập trên chiếc mũ bảo hiểm của cô.
Đạn của địch không ngừng bắn tới, lại một chiếc ô tô chứa bom bị bắn nổ, tiếng vang rung trời. Đội chiến đấu cũng không chút nào yếu thế, những tay súng máy hạng nặng mạnh mẽ lao về phía tòa nhà sáu tầng, toàn bộ cửa sổ thủy tinh trên tầng vỡ vụn, đất cát trên tường toé ra. Các binh sĩ nhanh chóng bắt đầu phản kích bắn yểm trợ, từng bước di chuyển về phía trước tới gần tòa nhà.
Mặt mũi Tống Nhiễm tràn đầy cát bụi, híp mắt che chở máy ảnh, lại nhìn đồng hồ đeo tay, chỉ còn ba phút.
Lúc này, cách bao cát dựng thành tường, cô bỗng nhiên nghe thấy Lý Toản đang nói gì đó với đứa bé. Mấy giây sau, đứa bé khe khẽ hát lên, là bài hát dân gian của Đông Quốc, Tống Nhiễm nghe kỹ đứa bé hát, là giai điệu tươi mát mang theo một chút đau thương.
Xung quanh là tiếng đạn, tiếng nổ vang đầy trời; mà tiếng ca của đứa bé lại trong trẻo du dương.
Thời gian tích tắc trôi, Lý Toản dùng tiếng Anh kêu lên: “Có ai không? Giúp tôi nhìn thời gian!”
Tống Nhiễm che mũ nằm rạp trên mặt đất, nhìn đồng hồ đeo tay, dùng tiếng Trung hô: “Hai phút tám giây!”
Bên trong không đáp lại.
Chỉ có tiếng ca non nớt của trẻ con, khe khẽ hát trong pháo lửa bay tán loạn.
Tống Nhiễm nằm rạp trên mặt đất, một mặt gắng sức bò ra bên ngoài quay chụp tình hình chiến đấu, một mặt nhìn đồng hồ đeo tay.
Toàn thân cô đều là mồ hôi chảy ròng ròng, lại kêu lên: “Một phút ba giây!”
Bên trong vẫn không đáp lại.
Tống Nhiễm hơi sợ, cô nhìn chằm chằm màn hình máy ảnh muốn sao lãng sự chú ý. Đột nhiên có một lực sau lưng cô, là người lính Anh vừa rồi lăn qua đây, anh ta nhấc cô lên, bảo vệ cô chạy sang ven đường.
Tống Nhiễm vội vàng quay đầu, nhìn thấy bên trong bức tường cát là Lý Toản đang cúi đầu, ánh mắt vô cùng chuyên chú, giành giật từng giây giải quyết mạch điện trước ngực đứa bé. Nhìn sườn mặt anh rất bình tĩnh, chỉ có những giọt mồ hôi lớn như hạt đậu trên cánh mũi trên môi chứng tỏ anh đang căng thẳng và vội vàng.
Mắt Tống Nhiễm ẩm ướt, há miệng muốn gọi “A Toản”, nhưng cô không làm vậy. Không nhìn thấy sườn mặt Lý Toản nữa, vì cô đã bị người lính Anh kéo qua ven đường, trốn sau một chiếc ô tô đã được tháo chất nổ.
Người lính kia cũng ý thức được nguy cơ, nhìn chằm chằm đồng hồ đeo tay, muốn kêu lại không dám. Mắt thấy chỉ còn lại mười mấy giây, rốt cuộc anh ta hét lên: “LEE!”
Vẫn không đáp lại.
“Give up! It’s OK! It’s not your fault!” (Từ bỏ đi! Không sao đâu! Không phải lỗi của anh!)
Tống Nhiễm nhìn đồng hồ đeo tay, 13, 12, 11, 10…
“9 giây!” Cô hét lên!
Lý Toản vẫn chưa ra, mà đứa bé đã sớm hát xong.
Bên trong tường cát yên lặng, bên ngoài mưa bom bão đạn.
Trái tim Tống Nhiễm như bị một bàn tay gắt gao bóp chặt, gần như không thể thở nổi. Cô bất giác cắn ngón tay mình, nhìn kim giây nhích từng bước, 5,
4,
3…
Cô sắp điên rồi.
2,
1 ——
“A Toản!”