Cây Ô Liu Màu Trắng

Chương 24-2



Edit: Onion2109

Beta: Eimi.103

Không biết có phải do nằm trên giường bệnh quá lâu mà chức năng cơ thể nảy sinh thoái hóa, Tống Nhiễm thấy năng lượng không nhiều như trước nữa, chưa đến giờ tan tầm đã cảm thấy hết sức mệt mỏi. Bản thân dù cố gắng suy nghĩ ít đi nhưng vẫn nặng nề tâm sự, ban đêm thường xuyên mất ngủ.

Trong công việc c*̃ng bởi vì không chú ý tập trung mà phạm phải mấy lỗi nhỏ, nhưng cũng may có các đồng nghiệp thông cảm chiếu cố.

Ngày ấy, Tiểu Xuân hỏi cô: “Nhiễm Nhiễm, cậu có muốn xin cấp trên nghỉ ngơi mấy ngày không?”

“Sao vậy?”

“Bản thảo cậu viết ấy, cấp trên soi ra lỗi chính tả. Mà tớ thấy gần đây tinh thần cậu có vẻrất kém.”

Cô mở tài liệu ra soát lại lỗi, nói: “Gần đây tiết trời có hơi lạnh, ngủ không ngon lắm.”

“Tớ cũng thế.” Tiểu Đông xen vào, “Chết rét mất thôi. Ở phương nam thời tiết lạnh ẩm đúng là không muốn sống. Tớ cũng nghĩ quẩn, muốn chạy tới nơi có khí hậu ấm áp mộtchút làm việc.”

Tiểu Thu nói: “Nhiễm Nhiễm, lúc cậu không có ở đây, tư liệu của cậu tớ đều đang xử lý giúp, bây giờ bàn giao lại cho cậu nhé?”

“Được.”

“Lúc cậu nằm trên giường bệnh bỏ qua nhiều thứ lắm nha.” Tiểu Hạ hâm mộ nói, “Cậu không được nhìn những video và ảnh chụp lúc trước cậu ghi lại tạo nên sóng gió lớn ở giới truyền thông thế nào đâu, sức ảnh hưởng còn lớn hơn CARRY lần trước.”

Tống Nhiễm vừa mở thư mục nén Tiểu Thu gửi tới, một bức hình hiện ra, chính là ngày vụ nổ cô nhấn nút chụp, kẻ đánh bom liều chết trên mặt đầy nét cười, mang theo một túi kẹo. Sáu mươi bảy mươi em bé vây quanh hắn, ngẩng cái đầu nhỏ xíu trông mong được chia kẹo. Mà bên trong quần áo của kẻ đó có khói xanh bốc lên —— chỉ trước một chút với lúc bom nổ.

Cả bức ảnh nhìn qua là sự ấm áp vui vẻ nhưng ẩn sau đó mang ý nghĩa đến đáng sợ.

Cứ như một người đeo lên chiếc mặt nạ thiên sứ, nhưng phía sau lại là tử thần nở nụ cườilạnh giá với lưỡi hái trong tay.

“Đặc sắc nhất ở đây chính là kíp nổ đốt lên khói xanh. Chụp được đến mức độ này chínhlà thời cơ trời ban đó.” Tiểu Xuân đánh giá.

“Tấm hình này có thể tranh cử giải thưởng tin tức quốc tế năm nay ở Hà Lan, thậm chí cả đề cử giải Pulitzer.”

Tống Nhiễm trong một giây đồng hồ cầm con chuột tắt bức ảnh đó.

Trong thư mục còn có rất nhiều ảnh chụp và video, cô không dám nhấn mở, một mạch lướt qua hết.

Tiểu Hạ nói: “Tấm hình Thẩm Bội chụp, tài liệu thực tế rất tốt, nhưng chắc do quá vội vàng mà kết cấu quá kém.”

Đó là tấm hình chụp một hàng mấy chục thi thể trẻ con được xếp bên đường, một sĩ quan ngồi bên cạnh ôm đầu khóc lớn.

Tiểu Xuân nói: “Đừng nói nữa, vì tình trạng bi thảm của những đứa bé không có đánh mã số, khi tấm hình của cô ấy phát ra ngoài suýt bị chửi chết…”

Tiểu Thu nháy mắt ra hiệu cho Tiểu Xuân, Tiểu Xuân lập tức ngậm miệng.

Tống Nhiễm nhận ra có gì đó không đúng, cô lặng yên lên mạng tìm kiếm ảnh chụp của mình, thấy những bình luận bên dưới đều là khích lệ.

Lúc chiều, Tống Nhiễm phá vỡ phong tỏa internet để vào Twitter, muốn liên lạc với Sasin và mấy người bạn phóng viên nước ngoài thì phát hiện thông báo như bùng nổ. Có rất nhiều bình luận gửi đến cô.

Cô xem qua một chút, rất nhiều lời khen ngợi, cô không muốn xem tiếp thì vô tình trôngthấy một chữ tiếng Anh: “Vulture!” (Đồ kền kền!)

Trong lòng Tống Nhiễm bỗng dưng căng thẳng.

Ngay sau đó, cô nhìn thấy càng nhiều những bình luận tương tự, tiếng Trung, chữ phồn thể, tiếng Quảng Đông, tiếng Anh…

“Đừng có quay lại Trung Quốc nữa! Chết mẹ mày đi!”

“Nghe nói ả phóng viên ghê tởm này bị thương về nước rồi.”

“Bệnh viện nào đấy, để tôi đi tặng vòng hoa.”

“Tai nạn và tử vong của người khác đổi lấy công danh của ả, đúng là khiến người ta muốnmửa!”

“Dùng máu tươi và thịt người để sống, mày chỉ là cái thứ kền kền! Thứ kền kền lượn dăm ba vòng trên bầu trời thấy con mồi chết thì vồ lấy!”

Còn có tiếng Tây Ban Nha, tiếng Pháp, tiếng Nga, tiếng Ý, tiếng Đức, tiếng Ả Rập, đủ loạingôn ngữ…

Cô không biết liệu có phải mình có chứng tự ngược hay không mà mở Google dịch ra xemhết.

“Trời ạ, thằng cha đó nhìn là biết là phần tử kh*ng b*. Ả phóng viên chụp ảnh vì sao lại không nhắc nhở lũ trẻ!”

“Khi nhìn thấy bọn nhỏ chạy tới xin kẹo, ả phóng viên này nhất định cực kỳ mong chờ một giây sau bom sẽ phát nổ! Thứ ác quỷ! Tôi nguyền rủa ả xuống địa ngục!”

“Nghĩ đến trong chớp mắt bom sẽ nổ, ả phóng viên này hưng phấn chờ mong chụp được ảnh, tôi thật hi vọng ả cũng bị nổ chết cho rồi!”

“Lần trước chụp một đứa bé đã chết cũng là ả đó!”

Tống Nhiễm ngồi trước máy vi tính, máy móc lướt bình luận, sao chép rồi dán vào phần dịch, vô số những bình luận như nước chảy vào trong đầu.

c*̃ng có rất nhiều người vì cô phân bua cãi lại, nhưng dường như cô không thấy, chỉ thấymình như người máy, đầu óc chao đảo.

Cô thậm chí còn ép chính mình cố gắng nhớ lại, giống như sinh ra ảo giác ——

Một giây đó từ trong phòng nhìn ra ngoài cửa sổ, cô nhận ra hắn ta chính là một con quỷ rồi đúng không? Tại sao cô không nhắc lũ trẻ để bọn chúng chạy đi?! Tại sao cô không nhìn ra gã đó chính là con quỷ cơ chứ!

Tại sao?!

“Nhiễm Nhiễm!” Giọng Tiểu Thu kéo cô từ trong ác mộng bừng tỉnh, cô quay đầu nhìn lại,ánh mắt sợ hãi.

Tiểu Thu nắm lấy tay cô, mỉm cười: “Tan việc rồi. Về nhà thôi.”

Tống Nhiễm lúc này mới phát hiện cả người mình đang run rẩy, hai tay hai chân run đến không kìm chế được, giống như là mặc áo cộc ngồi giữa cả trời băng tuyết.

Khóe môi cô giật giật, nói: “Nhiệt độ lại giảm à, tớ thấy hơi lạnh.”

“Ở đây tớ có nhiều khăn quàng lắm, cậu đeo vào trước đã. Mau về nhà, trễ nữa thì cànglạnh hơn.” Tiểu Thu tiếp lấy con chuột trong tay cô, tắt máy tính.

Sáu giờ chiều, bầu trời bắt đầu đen.

Tống Nhiễm quấn khăn quàng của Tiểu Thu, đứng ở trạm chờ xe buýt run rẩy trong gió thu. Mắt cô mấy ngày nay hơi đau nhức, lái xe sẽ mệt mỏi.

Vào giữa và cuối tháng mười đã gần hết thu. Tống Nhiễm mặc váy len mỏng với áo khoác nỉ, không mặc quần thun giữ ấm, cảm giác lòng bàn chân hơi lạnh.

Người chờ ở trạm xe buýt đều co rúm lại trong gió lạnh, mặt không biểu cảm.

Cô đứng tại chỗ, đứng yên rất lâu, không biết là đang nghĩ gì, lúc lấy lại tinh thần mới phát hiện đèn đường đều đã sang rồi. Biển xe buýt trong đêm tối lập lòe ánh đỏ, hìnhnhư cô phải lên xe, cô tiến lên mấy bước thì dừng lại, phát hiện tầm mắt hoa lên, 5 nhìnthành 6.

Cô lần nữa đứng lặng trên bậc thang, ánh mắt đảo qua cửa sổ xe, bỗng nhiên ngẩn ra.

Cô nhìn thấy Lý Toản đang ngồi ở ghế cạnh cửa sổ, mắt nhìn về phía trước, như đang xuất thần.

Tia sáng lờ mờ, cô không thấy rõ, vô thức vươn tay ra, cất tiếng gọi: “A Toản!”

Cuối thu, cửa sổ xe buýt đóng chặt, anh không quay đầu lại. Xe đã khởi động.

Cô ngơ ngác hai giây, vội vã đi lên: “Lý cảnh quan!”

Nhưng anh vẫn không quay lại, xe đã chạy đi.

Tống Nhiễm đứng trong gió lạnh nhìn chiếc xe đi xa, tâm tư như chìm xuống vực sâu.

Nhất định là anh không nghe thấy tiếng gọi của cô.

Cô mơ hồ lên chiếc xe buýt mình đi, lúc ngồi xuống nghe được âm thanh người bên ngoàinói chuyện. Thì ra dù cách một tấm kính vẫn nghe thấy âm thanh bên ngoài.

Cho nên, nhất định là cô nhìn lầm rồi.

Chắc chắn anh vẫn ở Đông Quốc, vẫn chưa về.

Tống Nhiễm về đến nhà như người mất hồn, cả người đều mệt lả. Rõ ràng không làm gì cả, nhưng cô lại mệt mỏi đến đứng không đứng thẳng được, đành ép bản thân phải ăn chút gì đó, liền đi lấy mì tôm.

Cơn gió thu ngoài phòng xào xạc, lay động lá cây rơi lả tả đầy sân, cô nhét mì vào miệng,không biết từ lúc nào mà nước mắt bỗng tuôn rơi.

Cô nhớ tới lời bác sĩ nói mắt cô đang hồi phục, không được khóc, bèn nhanh chóng ngẩng đầu lau nước mắt đi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
Cây Ô Liu Màu Trắng

Chương 24-1



Edit: Onion2109

Beta: Eimi.103

Hậu quả của vụ nổ đó rất lâu sau Tống Nhiễm mới biết được.

Trong chớp mắt bom nổ, cô bị ảnh hưởng trực tiếp của sóng xung kích, vỡ lá lách, giác mạc bị tổn thương, nhiều chỗ trên người bị chấn thương.

Cô được đưa khẩn cấp đến bệnh viện không biên giới, sau đó được chuyển đến thủ đô Già Mã, rất nhanh lại được dời về nước.

Trên đoạn đường này, Tống Nhiễm phần lớn thời gian đều hôn mê bất tỉnh, đôi khi có chút ý thức, nhưng lại quá đau đớn mà không thể động đậy. Thế giới là một vùng tăm tối, bên tai đầy rẫy những ngôn ngữ cô không hiểu.

Cô nhớ mang máng mình bị đặt lên cáng cứu thương, nhớ tiếng cánh quạt của máy bay trực thăng khua lên luồng gió rất lớn, nhớ lại các bác sĩ tranh luận, còn nhớ ở trên máy bay nghe thấy tiếng Trung quen thuộc.

Nhưng trong những mảnh vỡ ký ức mơ hồ đó, không có Lý Toản. Anh từ đầu đến cuối chưa từng đến bên cô.

Nhiều hơn đó là khoảng thời gian cô chìm trong ác mộng. Trong mơ, phần tử cực đoan mặc đồ đen giơ khẩu súng, mặt vô cảm quét sạch đường đi, đạn xuyên qua lồng ngực những người phụ nữ, lưỡi lê chặt đứt đầu những đứa trẻ.

Ở cơn ác mộng cuối cùng, cô nghe có người kêu “A Toản”, mà Lý Toản lại nhào về phía sau cô, lướt qua cô trong khoảnh khắc.

Cô không kịp phản ứng, trơ mắt hứng chịu quả bom phát nổ.

Lúc Tống Nhiễm tỉnh táo lại thì đang nằm trong phòng bệnh của bệnh viện Lương Thành. Mắt bị quấn băng gạc rất dày, không cảm nhận được chút ánh sáng nào.

Bên ngoài phòng bệnh truyền tới tiếng thấp giọng cãi nhau, là Tống Trí Thành và Nhiễm Vũ Vi:

“Lúc trước tôi không đồng ý cho nó đi Đông Quốc, nhưng do ông không ngừng ủng hộ nó. Ông ở trước mặt nó lúc nào cũng ra vẻ thánh nhân, còn tôi là kẻ xấu! Bây giờ nó thành cái bộ dạng này ông nói phải làm sao hả?”

“Bà đừng kích động, bác sĩ nói không quá nghiêm trọng, làm phẫu thuật là ổn thôi. Đây là chuyện ngoài ý muốn không ai lường được, chẳng lẽ tôi không đau lòng? Đây là công việc mà nó lựa chọn, thành công của nó bà cũng thấy…”

“Coi như là tôi nhìn rõ ông. Đồ hư vinh! Dối trá! Bản thân chẳng làm nên trò trống gì, trông cậy vào đứa con mình dùng tính mạng đổi lấy thanh danh cho ông!”

“Bà càng nói càng không thể chấp nhận được!”

“Con gái của ông nhiều, tôi chỉ có một đứa, mắt nó đúng là có vấn đề, tôi sẽ không để yên cho ông đâu!”

Tống Nhiễm hoảng sợ, trong bóng đêm đưa tay túm một lúc chỉ bắt được ga giường.

“Chị, chị tỉnh rồi?” Tống Ương bắt lấy tay cô.

“Chị!”

“Nhiễm Nhiễm?”

“Nhiễm Nhiễm tỉnh rồi!”

Nhất thời trong phòng bệnh đều là giọng của Dương Tuệ Luân, Tống Ương, Nhiễm Trì, cậu, mợ…

Nhiễm Vũ Vi nhanh chóng đi vào: “Nhiễm Nhiễm? Có chỗ nào không thoải mái không?”

Tống Nhiễm chỗ nào cũng khó chịu, chỗ nào cũng đau, giống như trong người có vô số vết thương bị rách toạc ra. Cô muốn khóc nhưng không khóc được, khó khăn lên tiếng, âm thanh khàn khàn: “Mắt của con… sao vậy?”

“Không có chuyện gì.” Nhiễm Vũ Vi xoa mặt cô, nói, “Có một vết thương nhỏ, qua mấy ngày làm tiểu phẫu là ổn thôi.”

Nhiễm Trì cũng lại gần: “Chị, chị đừng sợ. Không sao đâu.”

Tống Nhiễm không có bất kỳ phản ứng nào, giống như tất cả bi thương và sợ hãi đều không tồn tại.

Cô ngẩn người hồi lâu, chợt nói: “Con ngửi được mùi hương, là hoa sao?”

Mợ nói: “Rất nhiều người tới thăm con, trong phòng bệnh bày đầy hoa, chờ ít bữa nữa mắt con khỏi là thấy. Chỗ này còn được chuyển bớt ra rồi đó.”

Cô lại ngây người hồi lâu, hỏi: “Ai đến thăm con rồi?”

“Lãnh đạo của đài truyền hình và các đồng nghiệp.”

“… Vâng.” Cô không nói thêm nữa.

Dường như trong phòng bệnh còn có ai đang nói chuyện với cô nhưng cô không nghe, tâm tư tựa như sương mù phiêu tán đâu mất.

Vài ngày sau, Tống Nhiễm tiếp nhận cuộc phẫu thuật giác mạc, cuộc phẫu thuật rất thành công. Nằm viện mấy ngày nay, ngoài bọn Tiểu Thu đến thăm cô mấy lần thì không có ai khác.

Người kia ở Đông Quốc xa xôi, sẽ không có chuyện đến thăm cô đâu.

Ngày gỡ băng gạc, người nhà đều đến, ngoại trừ Dương Tuệ Luân. Nhiễm Vũ Vi rất khó chịu khi ở chung một phòng với bà ấy.

Bác sĩ kiểm tra mắt cho Tống Nhiễm, các phương diện đều không có vấn đề gì lớn, ở lại quan sát mấy ngày là có thể xuất viện, sinh hoạt làm việc bình thường. Nhưng phải chú ý không được vận động mạnh và va chạm ở vùng đầu.

Tống Nhiễm híp mắt lại thích ứng với ánh sáng, cô nhìn ra ngoài cửa sổ. Đầu tháng mười, Lương Thành vào thu. Cửa sổ mở hé, làn gió thổi tới có chút hiu quạnh.

Chạng vạng hôm đó Tiểu Thu đến thăm cô, biết cô sẽ nhanh chóng trở lại làm việc, vui vẻ nói: “Tớ chỉ sợ cậu xảy ra chuyện gì, không thể đi làm nữa, tớ lo muốn chết rồi. Cũng may được ông trời phù hộ!”

Tiểu Xuân cũng kiêu ngạo nói: “Nhiễm Nhiễm, cậu bây giờ là át chủ bài của đài truyền hình chúng ta đó.”

Tống Nhiễm không rõ: “Sao vậy?”

Tiểu Hạ vừa định nói cái gì, thấy vẻ mặt kích động của mình trông không ổn lắm, hơi nghiêm túc lại, thở dài nói: “Cậu biết không, cuộc thảm sát ở ngoại ô thành phố Cáp Pha làm chết 187 người dân, trong đó có 68 người là… trẻ nhỏ. Mặt khác, còn có 13 quân nhân bị thương.”

Tống Nhiễm nghe thấy hai chữ “trẻ nhỏ”, đầu óc như bị đánh một phát, câu sau nói gì đều nghe không rõ. Những ngày này cô gắng sức khắc chế bản thân không hồi tưởng lại. Nhưng trong một chốc này, những thi thể đầy đường và máu tươi lại hiển hiện rõ ràng trước mắt cô.

Tiểu Thu không chú ý tới sắc mặt trắng bệch của Tống Nhiễm, nói: “Những video và bức ảnh cậu chụp được trở thành vật chứng duy nhất. Cả thế giới đều sục sôi. Cũng vì cuộc thảm sát lớn lần này, truyền thông phương tây chỉ trích mãnh liệt chủ nghĩa kh*ng b*. Hôm nay xem tin tức có nói, đã có mấy quốc gia hứa hẹn phái binh viện trợ chính phủ Đông Quốc, chiến sự có lẽ sẽ có những chuyển biến căn bản. Nhiễm Nhiễm, đây đều là công lao của cậu.”

Tiểu Đông cũng nói: “Lúc tớ đọc tin tức, thầy của chúng ta hay nói, phóng viên giỏi sẽ xoay chuyển được thế giới. Khi đó tớ cảm thấy rất khoa trương. Nhiễm Nhiễm, lần này cậu có thể đã góp phần vào thay đổi tình hình Đông Quốc. Cậu giỏi lắm đó. Truyền thông toàn thế giới đều đang khen ngợi cậu.”

Tống Nhiễm không phản ứng chút nào, nhớ tới lời Sasin: Mảnh đất này giống như một cái cây khổng lồ mọc đầy bi kịch vậy, mỗi con người từ phương xa đến đều có thể vươn tay bứt một nắm lá, thu hoạch một ít quả.

Cô không biết Sasin giờ ra sao, còn sống hay không.

Đầu óc cô mê man, suy nghĩ thật lâu, hỏi: “… Tớ trở về, công việc tiền tuyến hiện tại là…”

“Cậu đang hỏi Thẩm Bội sao?” Tiểu Thu hừ một tiếng, “Cô ta về nước rồi.”

“Vì sao?”

“Tớ đoán là sợ hãi nhát gan quá ấy mà, vừa phái đi đã chạy về. Mặt mũi chắc cũng mất hết, giờ được điều đến tầng mười sáu rồi.” Tầng mười sáu của tòa cao ốc đài truyền hình Lương Thành là bộ phận giải trí tổng hợp, không chỉ thuộc truyền hình Lương Thành mà còn là thương hiệu giải trí hàng đầu cả nước, “Làm việc thành ra thế này mà còn có thể ngon ăn ở bộ giải trí, gia cảnh tốt đúng là khác biệt.”

Những người khác cũng cảm thán, chỉ mỉm cười không nói.

Tiểu Thu nói: “Có điều cho cô ta ở lại cũng vô dụng thôi, lần này dù có làm thế nào cũng không vượt qua được cậu đâu.”

Tiểu Đông hoà giải: “Tiểu Thu, cậu cũng nhanh mồm nhanh miệng quá, đều là đồng nghiệp, đừng như vậy.”

Tiểu Thu liếc mắt: “Thì sao, các cậu muốn méc lại à?”

“Càng nói càng lệch, có ai méc đâu. Chuyện này nói riêng một chút là được rồi.”

Tống Nhiễm không hỏi nhiều nữa, vài ngày sau thuận lợi ra viện.

Nhiễm Vũ Vi chăm sóc cô một hai tuần, trong lúc đó nhiều lần thể hiện bất mãn với Tống Trí Thành. Tống Nhiễm làm như không nghe thấy. Hạ tuần tháng mười, Nhiễm Vũ Vi về Đế Thành, Tống Nhiễm cũng đi làm lại.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay