Cố Uyên vừa nổ máy vừa xem kính chiếu hậu, nhìn thấy dáng vẻ tức đến nổ phổi của Đỗ Nhược, anh không nhịn được cười ra tiếng.
Candy thấy vậy không khỏi tò mò, hỏi: “Cậu, cậu đang cười gì thế ạ?”
“Không có gì.” Cố Uyên xoay tay lái, đạp thắng xe, xe chậm rãi tiến về phía trước. Dáng vẻ tức tối giậm chân của Đỗ Nhược đang ngày càng nhỏ dần trong gương chiếu hậu dường như là thú vị hơn rất nhiều so với trước đây. Vừa rồi, cái dáng vẻ xù lông của cô cũng thật là đáng yêu.
Cố Uyên vô tình bắt gặp ánh mắt tò mò của đứa cháu gái nhỏ đang nhìn mình. Vừa nãy, chẳng lẽ là anh bị quỷ ám hay sao? Sao lại có thể cảm thấy Đỗ Nhược đáng yêu được chứ. Nếu nói đáng yêu thì phải giống như dáng vẻ trẻ con Candy mới có thể xem là đáng yêu. Đỗ Nhược thì có chỗ nào dính dáng đến đáng yêu cơ chứ. Mấy ngày nay, lần nào đụng phải cô ấy cũng không có chuyện gì tốt. Hôm nay, nếu không phải vì tiện đường nên nhận lời rước Candy về nhà sau khi tan trường thì anh cũng sẽ không đến nơi này. Nào ngờ, xe vừa dừng lại, anh đã nhận được một cuộc điện thoại. Nhân cơ hội đó, Candy lén lút chùn xuống xe để đi mua kẹo bông gòn.
Đỗ Nhược nhìn hai chiếc xe đang dần dần chạy đi, vẻ mặt vẫn còn đang tức giận, bỗng nhiên cô bị vỗ một cái vào vai: “Cô được lắm, có thể khiến cho Cố Uyên bị mây xanh che đầu, lá gan cũng không phải nhỏ, thật khâm phục.”
Đỗ Nhược quay đầu lại thì thấy ông chủ thớt đang cầm trên tay một mớ cây xiên que, anh ta vừa ăn vừa ngoái cổ nhìn về phía Cố Uyên đang rời khỏi. Những cây xiên que truyền đến nồng nặc mùi vị của hành và ớt, còn toàn thân anh ta thì đều tỏa ra mùi khói của thịt nướng.
“Anh biết Cố Uyên sao?”
“Đúng. Chúng tôi quen nhau khi còn cởi truồng tắm mưa. Cùng nhau lớn lên thế nhưng anh ấy lớn hơn tôi mấy tuổi nên chúng tôi vẫn luôn không thể chơi cùng nhau.”
Chủ thớt vừa nói vừa tách một xâu thịt nướng đưa cho Đỗ Nhược. Đỗ Nhược xua tay. Cô quay người lấy cây kẹo bông gòn trên giá của người bán hàng. Chủ thớt tỏ vẻ ghét bỏ quay mặt đi.
Cô trầm ngâm quan sát chủ thớt. Có thể quen biết với Cố Uyên, xem ra xuất thân của ông chủ này cũng không đơn giản đâu. Nhưng không biết tại sao anh ta lại trở thành người cùng thuê chung nhà với bọn họ. Lại còn làm người dẫn chương trình trên mạng gì đó, xem ra là có chuyện khó nói.
“Cô nhìn tôi như vậy làm gì?” Chủ thớt không hiểu, mở miệng hỏi.
“Anh biết Cố Uyên, tại sao vừa rồi lại không ra chào hỏi anh ấy?”
Chủ thớt trừng cô một cái. “Nếu như Cố Uyên biết vừa rồi tôi nhìn thấy anh ta với dáng vẻ như vậy thì tôi chết chắc rồi.” Đừng đùa vậy chứ. Bây giờ anh đang ẩn nấp ở thành phố, cộng thêm ông già nhà anh cũng đang hết sức chú ý đến anh như vậy. Tạm thời mới có được tự do trong một thời gian, nếu như bị Cố Uyên phát hiện anh đang sống ở gần đây, lại muốn trả thù vì anh đã trông thấy bộ mặt xấu xí của anh ta thì anh ta sẽ tiết lộ điều đó với ông già của anh. Vậy thì cuộc sống tự do như thế này có thể sẽ tan biến chỉ trong vài phút.
Vừa nói xong, chủ thớt lại cười ha hả: “Bất quá, tôi chỉ chụp lén anh ta một bức ảnh với màu xanh lá cây trên đỉnh đầu, tôi đã nắm được điểm yếu của anh ta. Ha ha.”
Đỗ Nhược lắc đầu, không hiểu mạch não của ông chủ.
“Sao hả? Cô và Cố Uyên gặp nhau như thế nào?” Chủ thớt tỏ vẻ tò mò hỏi.
“Anh ấy là nhà tài trợ mà ông chủ của chúng tôi nhìn trúng, ông chủ của chúng tôi muốn kéo anh ấy đầu tư vào các dự án của chúng tôi.” Tất nhiên, Đỗ Nhược sẽ không nói mối quan hệ thực sự giữa nguyên chủ và Cố Uyên.
“Dám nhổ râu cọp, ông chủ của các người cũng lớn gan lắm.” Chủ thớt đã nuốt xong xâu thịt nướng cuối cùng, anh ta ném cây xiên bằng tre vào thùng rác bên đường: “Nói ông chủ của các người chú ý một chút nhé. Cái tên Cố Uyên này là một kẻ trộm gà đấy.”
Đỗ Nhược gật đầu cho có lệ, cô sẽ không nhúng tay vào chuyện của các ông chủ. Dù sao thì cô cũng chẳng hiểu cái gì cả.
Chủ thớt quay đầu lại tỏ vẻ bất đắc dĩ. Đỗ Nhược không rõ vì sao anh ta lại nhìn như vậy, hỏi: “Anh làm sao vậy?”
“Làm sao cái gì?” Nhìn bộ dạng dở dở ương ương của cô đi. Mặc đồ công sở, trang điểm thành thục và xinh đẹp, lại cứ kéo một cái vali đã hỏng, trên tay còn cầm một cây kẹo bông gòn. Đúng là một cách phối hợp đầy thảm họa.
Cô vô cùng bất mãn với việc ông chủ thớt vừa mới gặp đã chế giễu, lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào dung nhan và quần áo của phụ nữ, không giống một đại gia chút nào. Thật là uổng phí cho một khuôn mặt kiên nghị và thần thái như vậy.
“Ơ! Cô đừng đi. Để tôi giúp cô xách vali.” Chủ thớt bước tới đoạt lấy vali trong tay Đỗ Nhược, cô cướp lại không được nên đành phải đi theo anh ta.
Đỗ Nhược vừa đi vừa ăn kẹo đường, chợt nhớ tới Cố Uyên vừa mới xuất hiện quá đột ngột nên thuận miệng hỏi chủ thớt: “Tại sao Cố Uyên lại xuất hiện ở đây? Nơi này không không giống chỗ mà loại người như anh ấy sẽ đến.” Nhìn thoáng qua khung cảnh ồn ào và hỗn loạn xung quanh. Cô càng khẳng định Cố Uyên bỗng nhiên xuất hiện ở đây nhất định là có lý do.
Chủ thớt cũng cảm thấy rất khó hiểu: “Làm sao tôi biết được.” Đột nhiên anh ta vỗ đùi: “Có lẽ liên quan đến khu dân cư cao cấp vừa mới xây xong gần đây.”
“Sao chứ? Đỗ Nhược không rõ cho lắm, nhìn chủ thớt.
” Khu dân cư kia đã hoàn thành vào năm ngoái nhưng gần đây chủ xí nghiệp mới chính thức cho thuê. Toàn bộ nơi đó đều bố trí theo kiểu tầng phẳng, dành để bán riêng cho những người giàu có đang tìm kiếm trải nghiệm sống kiểu biệt thự nhưng không muốn rời xa thành phố. Không chừng Cố Uyên đã mua một căn hộ ở đó. Dù sao thì cũng gần nơi anh ta đang làm việc. Tôi nghe nói con đường dẫn đến khu dân cư đó đang được mở rộng cho nên tạm thời không có đường đi, chỉ có thể đi vòng qua con phố nhỏ này.”
Đỗ Nhược giật mình. Nói như vậy, chẳng phải là lúc nào cô cũng có nguy cơ đụng phải Cố Uyên hay sao?
Candy nhìn vẻ mặt khó coi của Cố Uyên, trợn tròn mắt khóc nức nở: “Cậu, cháu không cố ý.”
Cố Uyên đứng dậy, đầu tiên, ánh mắt tức giận của anh nặng nề liếc Candy một cái, sau đó chuyển sang Đỗ Nhược. Candy không cố ý nhưng làm sao biết Đỗ Nhược không phải là cố ý chứ.
Thấy ánh mắt nguy hiểm của Cố Uyên đang nhìn về phía mình, Đỗ Nhược lắc đầu liên tục biện hộ cho bản thân: “Tôi, tôi cũng không phải cố ý. Tôi chỉ là không cẩn thận mà thôi.”
“Còn không mau tới giúp tôi xử lý.” Cố Uyên gằn giọng một tiếng. Là đàn ông, ai cũng không thể chịu đựng được cái mũ xanh trên đỉnh đầu. Huống chi, nó còn là một đống lớn như thế. Hơn nữa, nơi này còn là một con phố nhỏ nhộn nhịp người qua lại, thỉnh thoảng đã có người nhìn chằm chằm vào anh mà cười trộm. Điều này khiến anh không thể chịu đựng nổi dù chỉ là một phút.
Đỗ Nhược để tạm cây kẹo bông gòn trong tay mình lên trên giá của người bán hàng, chậm chạp cầm cuộn giấy vệ sinh mà người bán hàng đưa cho. Bởi vì bất mãn với thái độ tồi tệ của Cố Uyên vừa rồi nên cô lẩm bẩm trong miệng: “Muốn sống vui vẻ thì làm sao có thể không có chút màu xanh trên đầu chứ.”
Người bán hàng liên tục nháy mắt với cô, đáng tiếc là Đỗ Nhược cúi đầu nên không nhìn thấy gì. Lúc này, giọng nói chất vấn đầy quái gỡ của Cố Uyên đã truyền đến: “Cô có gan thì lặp lại lần nữa xem.”
Đỗ Nhược lập tức im lặng, nheo mắt nhìn vẻ mặt vô cùng tức giận của Cố Uyên, cô rút ra một mảnh giấy dài đưa về phía đầu của anh định lau đi.
Người bán hàng đứng bên cạnh vội la lên: “Ái chà, cô gái, cô làm ơn tiết kiệm một chút cho tôi dùng với chứ. Giấy này của tôi cũng là tiền đấy!”
Cố Uyên đơn giản là không thể chịu đựng được nữa. Một cuộn giấy vệ sinh rách thì có cái gì để tiếc rẻ chứ. Anh muốn trút giận nhưng cũng biết mình không có lý do, suy cho cùng thì cũng là người ta có lòng muốn chủ động giúp đỡ. Bên kia, Đỗ Nhược cũng đã nghe được nên trả lời vài tiếng: “Được rồi, yên tâm đi, tôi sẽ không sử dụng nhiều.” Vừa nói cô vừa đem miếng giấy vuốt phẳng rồi xé nó ra một đoạn. Nhất thời, trong lòng Cố Uyên giống như có một vạn con ngựa đang gào thét như điên chạy vụt qua.
Đỗ Nhược đi đến bên cạnh Cố Uyên, lắp bắp nói: “Trước hết, anh hãy cúi đầu xuống đã, tôi với không tới.”
Người bán hàng nhanh nhạy vội vàng đưa chiếc ghế của mình ra: “Thưa ngài, ngài ngồi chỗ này đi. Như vậy thì ngài không cần phải cúi đầu, cô gái này cũng sẽ dễ dàng xử lý giúp ngài hơn.
Đến lúc này, Cố Uyên cũng không còn quan tâm đến việc chiếc ghế có sạch hay không sạch nữa, anh hạ mình ngồi xuống, chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi đám mây xanh trên đầu.
Đỗ Nhược dùng giấy cẩn thận từng li từng tí bao lấy đám kẹo đường màu xanh lá cây trên đầu Cố Uyên, rất nhanh, đám kẹo đường đã được lấy xuống. Tiện tay, cô ném nó vào thùng rác do người bán hàng đưa cho.
Thế nhưng trên tóc của Cố Uyên vẫn còn những sợi đường xanh li ti, vì vậy Đỗ Nhược vội lấy giấy chấm từng chút một để lau.
Quá trình này hơi lâu, không biết từ lúc nào, cảm giác bực bội của Cố Uyên đã dần dần dịu lại. Anh bắt đầu chú ý đến đầu ngón tay mềm mại của Đỗ Nhược nhẹ nhàng lướt qua da đầu, ngửi được mùi thơm trên cơ thể cô như có như không truyền đến. Đỗ Nhược cẩn thận nhìn tới nhìn lui đầu của Cố Uyên ở mọi góc độ để xem còn sót lại sợi đường nào không. Chỉ cần Cố Uyên khẽ ngước mắt nhìn là đã có thể nhìn thấy khuôn mặt chăm chú kia của Đỗ Nhược. Trong buổi hoàng hôn sắc trời nổi bật, tại thời khắc này, anh và Đỗ Nhược đang đứng yên lặng bên nhau, vô tình tạo thành một bức tranh với gam màu rực rỡ.
Đỗ Nhược đâu dám không nghiêm túc. Khiến Cố Uyên phải bị mây xanh che đầu, cho dù là cô không cố ý nhưng cô cũng là nguyên nhân gián tiếp gây ra điều này. Cho nên, cô đã cố gắng hết sức để bù đắp lỗi lầm, hi vọng Cố Uyên sẽ không ghi thù cô quá nhiều.
Được rồi, Đỗ Nhược bỏ tay xuống, lui về phía sau đứng ngay ngắn:” Hết thật rồi, tôi bảo đảm. “
Người bạn nhỏ Candy đứng bên cạnh cũng đi tới điluii xem xét một vòng, rồi gật đầu nói với Cố Uyên:” Cậu ơi! Đúng là một chút cũng không còn ạ! Chị gái đã giúp cậu lau rất sạch sẽ. “
Lúc này Cố Uyên mới đứng lên nhìn Đỗ Nhược một cái đầy khó hiểu nhưng không nói gì, rồi quay người về phía Candy đưa tay ra:” Đi thôi, Candy. “
Candy nắm lấy tay Cố Uyên rồi nghiêng đầu vẫy vẫy bàn tay nhỏ xíu với Đỗ Nhược, đôi mắt như quả nho của bé cong cong:” Chị ơi! Em đi đây. Gặp lại chị sau nhé! “
Nhìn Candy, chợt Đỗ Nhược cảm thấy dâng lên niềm xúc động kì lạ, bỗng nhiên cô bước về phía trước Cố Uyên gọi:” Tổng giám đốc Cố! “
Cố Uyên nghe vậy dừng bước, quay người lại, nhíu mày nhìn về phía Đỗ Nhược.
Nhìn thấy Cố Uyên thực sự đã quay đầu lại, đột nhiên cô trở nên căng thẳng một cách khó hiểu:” Chuyện là.. Candy còn nhỏ, bên cạnh lúc nào cũng cần phải có người lớn đi theo. Vừa rồi, cô bé một mình chạy đến đây, trong tay còn cầm nhiều tiền như vậy, anh không sợ cô bé gặp nguy hiểm hay sao? “
Cố Uyên dường như không nghĩ đến việc Đỗ Nhược sẽ gọi anh lại chỉ là để nhấn mạnh sự an toàn của Candy. Trong mắt anh chợt lóe lên một luồng ấm áp dịu dàng, thế nhưng khi nhìn thấy Đỗ Nhược rõ ràng là sợ anh chẳng khác nào mèo gặp cọp nhưng lại không nhịn được mà miệng hùm gan sứa vươn ra móng vuốt của mình nên anh không khỏi khởi lên ý định trêu chọc. Khóe miệng anh nhếch lên một chút đầy ý cười:” Cô lo lắng cho Candy sao, chi bằng tự lo cho chính mình đi. Candy rất thông minh, vừa rồi chẳng phải con bé đã khiến cô phải tự nguyện mua cho mình một cây kẹo đường sao? Hơn nữa, bên cạnh con bé lúc nào cũng có người đi theo.”Nhắc đến Candy, Cố Uyên rõ ràng là đã nghĩ tới một đoạn ngắn không mấy tốt đẹp nên anh nhanh chóng thu lại nụ cười và nhanh chóng rời khỏi.
Đỗ Nhược bị Cố Uyên làm cho tức đến mức muốn giậm chân. Đây là anh đang gián tiếp chế giễu cô là đồ đần chứ còn gì nữa.
Nhìn thấy Cố Uyên nắm lấy tay Candy đi đến bên cạnh một chiếc xe cách đó không xa, sau đó mở cửa, rồi ngồi vào. Cô lại thấy hai người không biết từ nơi nào đi tới, nhanh chóng chui vào một chiếc xe khác. Rất nhanh, hai chiếc xe lần lượt khởi động, mang theo làn khói bụi nhè nhẹ rồi từ từ chạy đi trong bóng chiều nhập nhoạng. Đỗ Nhược chỉ có thể giơ chân đạp hai cái vào làn khói xe của chiếc ô tô để trút giận.