Bị ảnh hưởng bởi cuộc hôn nhân thất bại của cha mẹ nên Cố Uyên từng nghĩ rằng mình sẽ không dễ dàng lập gia đình trong tương lai. Nếu thực sự muốn lập gia đình, anh nhất định sẽ bảo đảm một cuộc hôn nhân chất lượng, sẽ không để cho con của anh giẫm vào vết xe đỗ của mình. Vì vậy, sau khi anh biết được mình và Đỗ Nhược thực sự có mối quan hệ hôn nhân do người lớn trong gia đình sắp đặt, trong lòng anh cảm thấy vô cùng bất mãn, chỉ là anh không muốn giống như cha của mình thời trẻ. Anh chịu đựng sống chung với Đỗ Nhược để quan sát một chút tính cách và phẩm hạnh của cô ấy. Khi Đỗ Nhược rốt cuộc cũng bộc lộ ra phẩm chất kém cỏi của bản thân, anh đã không chút do dự dùng thủ đoạn để ông nội hủy đi mối quan hệ giống như trò đùa của trẻ con này.
Chỉ là bây giờ, Đỗ Nhược so với trước đây giống như là một người khác. Trước đây, mặc dù bọn họ chỉ ở chung có hai tháng ngắn ngũi, đồng thời trong vòng hai tháng kia, bọn họ cũng không thường xuyên gặp nhau, nhưng anh biết rõ mục đích của Đỗ Nhược là gì. Phần lớn, mục đích của cô ấy đều có liên quan đến tiền bạc. Ngay cả khi mối quan hệ giữa bọn họ kết thúc, Đỗ Nhược vẫn chưa từ bỏ ý định mà một mực dây dưa với anh. Cố Uyên lại một lần nữa không thể không nghĩ đến vấn đề kia. Điều gì đã khiến cô ấy có sự thay đổi to lớn như thế? Từ việc có mục đích níu kéo lại trở thành sợ anh như sợ tà, còn muốn rời xa anh.
Nghĩ đến Đỗ Nhược, Cố Uyên lấy điện thoại di động ra, mở WeChat rồi lướt qua ảnh đại diện của cô nhìn một hồi. Ảnh đại diện của Đỗ Nhược là một nhân vật hoạt hình, đương nhiên là Cố Uyên không biết tên gì, anh chỉ cảm thấy rằng nhân vật hoạt hình này vô cùng đáng yêu, giống như biểu hiện thường khi của Đỗ Nhược. Sau đó, anh vô tình nhấn vào chọn kết bạn.
Ngay lúc nhấn vào chỗ chọn kết bạn, anh chợt giật mình. Hôm nay, sở dĩ anh bị ma xui quỷ khiến phải dùng Wechat là để trả tiền lẻ cho Đỗ Nhược. Thế mà bây giờ, không ngờ vậy mà anh lại muốn biết hết mọi chuyện liên quan đến Đỗ Nhược.
Nghĩ đến đây, anh nhanh chóng thoát khỏi Wechat giống như là ném một củ khoai lang nóng bỏng tay. Anh ném điện thoại di động lên ghế phụ lái rồi nổ máy, nhanh chóng rời đi.
Vào thời điểm Cố Uyên thoát khỏi WeChat, Đỗ nhược đã đăng một trạng thái đầy tức giận lên nhóm bạn bè.
Đỗ Nhược trở về khu dân cư hoa sen cùng với chủ thớt, không có ai trong ngôi nhà rộng lớn này cả.
Đỗ Nhược cất vali thật kỹ rồi bước ra khỏi phòng: “Chủ thớt, bọn họ đâu cả rồi?”
“Đừng gọi tôi là chủ thớt. Tôi có tên họ đàng hoàng, gọi tôi là Lộ Hành Chu.”
“Lộ Hành Chu là ba chữ nào?”
Chủ thớt lấy ra hai lon coca trong tủ lạnh, ném cho Đỗ Nhược một lon. Anh vừa uống vừa nói: “Một lát nữa, lúc cô ký hợp đồng thì sẽ biết đó là ba chữ nào. Còn Thành Duyệt Duyệt và Hàn Mục, bọn họ đều đi làm cả rồi. Thành Duyệt Duyệt sẽ không về trước chín giờ, còn Hàn Mục sẽ không về trước nửa đêm. Ờ mà cô còn chưa gặp Hàn Mục cho nên không thể hình dung ra được cậu ta. Cậu ta là một người lái xe trái phép, thường hay nằm vùng ở chuyến tàu điện ngầm cuối cùng. Sau khi chuyến tàu điện ngầm cuối cùng ngừng chạy thì cậu ta mới có thể trở về. Ngày tiếp theo, cậu ta sẽ trốn trong phòng ngủ cho tới trưa, đến chiều cậu ta lại đi làm.”
“Ừm.” Đỗ Nhược cũng không quá tò mò về người bạn cùng phòng chưa từng gặp mặt này.
“Tôi muốn bàn bạc với cô một chút được không?” Lộ Hành Chu cười hì hì lại gần.
Đỗ Nhược ôm gối ngồi trên ghế sô pha, hơi ngã người ra sau: “Bàn bạc chuyện gì chứ?” Cô có cảm giác nụ cười của Lộ Hành Chu có ý không tốt.
Lộ Hành Chu cũng không thèm để ý đến thái độ của Đỗ Nhược, vẫn giọng điệu thương lượng: “Có phải tôi chỉ tính tiền thuê nhà cho cô là 1.500 với điều kiện là cô phải giúp tôi phát sóng trực tiếp không?”
Đỗ Nhược dần dần thả lỏng cảnh giác, gật đầu nói: “Đúng vậy.”
Lộ Hành Chu cười một tiếng đầy ẩn ý: “Bây giờ, tôi định làm phát sóng trực tiếp, cô giúp tôi được chứ?”
Đỗ Nhược không nghi ngờ gì cả, cô đứng lên: “Vậy chờ tôi một lát, tôi trở về phòng thay quần áo thoải mái một chút.”
“Được. Vậy nhanh lên nha.” Lộ Hành Chu hướng về phía Đỗ Nhược nói.
Đợi Đỗ Nhược thay quần áo xong, lúc đi vào phòng khách, cô kinh ngạc khi nhìn thấy tay trái của Lộ Hành Chu cầm một cái giá ba chân đang xếp, tay phải xách một cái bàn vuông nhỏ còn gấp lại, bên cạnh chân anh ta còn có một cái túi nhựa màu trắng đục. Cái túi căng phồng lên không biết là đang chứa thứ gì.
“Không phải anh đang muốn phát sóng trực tiếp sao? Anh đang làm gì vậy?” Đỗ Nhược kinh ngạc hỏi.
“Hôm nay tôi làm phát sóng trực tiếp ở ngoài trời, đừng lề mề, tranh thủ trời còn chưa tối, đi theo tôi. Cô cầm cái này đi.” Lộ Hành Chu tiện tay đưa cho Đỗ Nhược cái giá ba chân ở bên tay trái, còn mình thì cúi người xách cái túi nhựa.
Cái túi nhựa kia rõ ràng là rất nặng, sau khi bị Lộ Hành Chu nhấc lên, chỗ nào cũng đều bị siết chặt khiến Đỗ Nhược lo lắng không biết chiếc túi ni lông mỏng manh kia có giữ được đồ vật bên trong hay không, sợ lát nữa túi sẽ bị nứt ra và cái thứ kia sẽ lọt ra ngoài mất.
Điều mà Đỗ Nhược lo lắng cuối cùng cũng không xảy ra. Lộ Hành Chu lén lén lút lút đi vào một nơi ít người trong khu dân cư, nơi đây có một vài gốc cây thưa thớt, dường như đất vừa mới được xới qua nên rất xốp, không có cỏ dại.
“Anh đến nơi này để làm gì?” Đỗ Nhược buồn bực hỏi.
“Tôi trốn mấy kẻ cản trở.”
“Anh trốn bọn họ làm gì? Có gì cứ trực tiếp nói là không biết chẳng phải được rồi sao?”
“Cũng không hẳn vậy, chỉ là vì bọn họ sẽ gây ra một một số phiền phức nhỏ.”
Lộ Hành Chu vừa nói chuyện vừa bắt đầu sắp xếp lại những thứ mà mình mang theo. Đầu tiên, anh lấy chiếc bàn vuông nhỏ ra, đặt giá ba chân phía trước chiếc bàn, điều chỉnh vị trí và độ cao rồi chỉnh điện thoại di động để phát sóng trực tiếp. Sau đó, Lộ Hành Chu mở túi nhựa ra. Đỗ Nhược rất ngạc nhiên khi phát hiện hóa ra trong túi nhựa là một quả dưa hấu lớn. Nó vẫn còn nằm trong một cái nồi sắt. Lộ Hành Chu lấy quả dưa hấu ra khỏi nồi và đặt nó lên trên chiếc bàn vuông nhỏ.
“Dưa hấu sao?” Đỗ Nhược không khỏi cười ra tiếng. “Hôm nay anh muốn phát sóng trực tiếp ăn dưa hấu à?”
Lộ Hành Chu trợn mắt hỏi lại: “Cô cảm thấy tôi giống dạng người thích đi theo con đường bình thường lắm à?”
Cố Uyên mang theo cháu gái Candy trở lại Vịnh Cảnh Lan. Năm ngoái, anh đã đặc biệt mua một căn phòng ở đây để có một nơi nghỉ ngơi thuận tiện và thoải mái khi công việc bận rộn.
Gần đây, Cố Ý, em gái của Cố Uyên và chồng của cô ấy xảy ra mâu thuẫn nên cô ấy nhất quyết mang theo con gái Candy ra ngoài ở. Vì cô ấy cố tình trốn tránh Phó An Thành nên cũng không về nhà mẹ đẻ mà đòi đến nơi này ở. Cố Uyên không còn cách nào khác nên đành phải tạm thời nhường ngôi nhà này cho hai mẹ con cô ấy.
Hôm nay, Cố Ý có cuộc phỏng vấn phải tham gia, vì vậy Cố Uyên đã dành thời gian để đến nhà trẻ đón Candy về nhà.
Sau khi có hai mẹ con Cố Ý đến ở, Cố Uyên đã sửa một trong số các căn phòng thành phòng đồ chơi. Candy vừa về đến nhà đã nhào vào chỗ đó và tiếp tục trò chơi xây nhà gỗ của cô bé.
Cố Uyên vui mừng vì không cần phải dỗ Candy, anh ngồi trên ghế sô pha nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, không ngờ ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Khi mở mắt ra, anh thấy em gái của mình đã trở về, đang ở phòng ăn cùng với Candy, rõ ràng là đang chờ anh tỉnh lại để ăn cơm chung với nhau.
Cố Ý thấy Cố Uyên ở bên này đã có động tĩnh nên từ phòng ăn đi đến: “Anh hai, cuối cùng anh cũng chịu tỉnh, đến ăn cơm đi.”
Cố Uyên nhíu mày lắc đầu, anh cầm điện thoại di động rồi đứng lên: “Mọi người ăn đi, tôi còn có việc ở công ty, khi nào giải quyết xong công việc, tôi sẽ trực tiếp trở về nhà bên kia luôn.”
Cố Ý hơi cúi đầu xuống: “Anh trai, có phải vì em và Candy mà anh không muốn sống ở đây không?”
“Em suy nghĩ nhiều rồi, chỉ là tôi quen ở chỗ kia hơn. Tôi chỉ đến đây mỗi khi công việc quá bận rộn, không có thời gian về nhà. Cố Ý, tôi không biết giữa em và Phó An Thành rốt cuộc là có mâu thuẫn gì, đến nỗi khiến em nhất quyết đòi mang Candy ra ngoài ở, nhưng em có bao giờ tự hỏi cảm giác của Candy như thế nào chưa?”
“Candy vẫn còn nhỏ, con bé có thể biết gì chứ?” Cố Ý thờ ơ nói.
Cố Uyên nhìn Cố Ý với vẻ không đồng tình: “Đừng nghĩ rằng Candy còn nhỏ, dù có nhỏ đến đâu thì con bé cũng có mắt, có tai, có trái tim, con bé có thể cảm nhận được chuyện giữa em và Phó An Thành. Mấy hôm nay, Phó An Thành cứ gọi điện thoại cho tôi suốt.
Cố Ý chắp tay trước ngực năn nỉ:” Được rồi, anh trai, em sợ anh rồi. Chờ em tìm được việc làm rồi em sẽ dẫn Candy về nhà. “
Cố Uyên thấy Cố Ý cơ bản là không chịu nghe nên cũng không muốn nhiều lời, anh cầm chìa khóa xe và điện thoại đi xuống lầu.
Trước khi vào xe, anh đứng xa xa nhìn ánh đèn trên lầu của ngôi nhà thuộc về mình một chút, sau đó mới mở cửa xe bước vào.
Những gì Cố Uyên vừa nói là lời từ tận đáy lòng, khi anh còn nhỏ, cha mẹ anh cũng từng không ngừng cãi nhau. Có thể rất nhiều người không nhớ được những chuyện khi mình hai hoặc ba tuổi, hoặc có nhưng không chắc chắn. Thế nhưng anh lại nhớ rất rõ ràng những gì mình đã trải qua khi lên ba tuổi, bởi vì từ khi anh bắt đầu có ký ức thì cha mẹ anh đã cãi nhau.
Cuộc hôn nhân của cha mẹ Cố Uyên là sản phẩm của một cuộc hôn nhân thương mại. Trước khi kết hôn, cả hai đều đã có người yêu. Nếu như một người bình thường, có thể họ sẽ chấp nhận số phận của mình. Bởi vì trong cái vòng tròn này có quá nhiều người như thế, hai người không liên quan gì đến nhau nếu như không có tai tiếng gì khác thì vẫn có thể sống hòa thuận, đại khái là bình an vô sự. Thế nhưng cả hai đều luôn oán trời trách đất, luôn cảm thấy bi kịch của mình là do đối phương gây ra. Vì vậy, họ không ngừng đối đầu với nhau. Lúc đó, nhiều người nhìn anh với ánh mắt thương cảm, thế nhưng anh lại cảm thấy những ánh mắt đó chẳng khác nào những cây roi quất vào lòng mình, từng nhát từng nhát một, điều đó nhắc nhở anh rằng, anh có một gia đình không hạnh phúc. Thế là từ lúc còn rất nhỏ, anh đã học được cách ngụy trang, giả vờ không quan tâm, giả vờ cười và dần dần nụ cười trở thành mặt nạ của anh. Sau này, anh còn được mệnh danh là” Hổ cười.”
Khi Cố Uyên hơn sáu tuổi, cha mẹ anh đòi ly hôn. Khi đó, anh đã không đòi hỏi tình yêu của họ, anh cảm thấy bọn họ không liên quan gì đến mình. Anh có thể sống tốt mà không cần ai, thậm chí anh còn đến một quán rượu sang trọng nhất ở Bắc Kinh để bày tiệc mừng họ ly hôn. Trong bữa tiệc, anh đã nói lời cay độc đâm thấu tim họ nhưng nụ cười lại rạng rỡ hơn bất cứ ai khiến cho mọi người đều phải run sợ. Khi đó, mọi người đều sợ đứa bé này càng ngày sẽ càng cố chấp, thế nhưng từ sau lúc đó trở đi, anh lại biểu hiện rất bình thường, ngoại trừ nụ cười trên mặt càng ngày càng khó hiểu.
Là một bé trai, lại là con của trưởng nam trong gia đình nên đương nhiên là Cố Uyên đi theo cha. Nửa năm sau, cha của Cố Uyên lại kết hôn một lần nữa. Đối tượng kết hôn lần này vẫn là do gia đình sắp đặt. Có thể cha của anh đã học được bài học trong cuộc hôn nhân trước nên ông ấy đã cư xử ôn hòa hơn với người vợ thứ hai. Cố Ý chính là kết quả của cha Cố Uyên với người vợ thứ hai. Cố Uyên không có ác cảm gì đối với mẹ kế, còn Cố Ý, mặc dù không được thân thiết lắm nhưng anh vẫn xem cô là người thuộc phe cánh của mình.