Bạn Gái Cũ Ngốc Manh Ngon Miệng Của Vai Ác

Chương 22-2: Vì sao lần nào đụng phải cô, tôi cũng xui xẻo như vậy?



Đối với lời trách mắng của Cố Uyên, tất nhiên là Đỗ Nhược không phục, cô nhỏ giọng lầm bầm: “Tôi đâu có lừa gạt đồ ăn của con nít.”

“Là đang chia sẻ ạ.” Giọng nói non nớt của cô bé chen vào.

Đỗ Nhược lập tức nở nụ cười: “Có nghe không, là chia sẻ đó.”

“Nhờ một đứa con nít ba tuổi nói giúp, cô thật là có tiền đồ.” Cố Uyên cười nhạo một tiếng rồi đưa mắt nhìn sang cô bé: “Đưa kẹo cho tôi nào, không cho phép ăn.” Cố Uyên đưa bàn tay thon dài trắng nõn hướng về phía cô bé.

Cô bé lập tức giấu kẹo ra sau lưng, vừa l**m sợi đường trên môi vừa lắc đầu, chậm rãi lùi về phía sau. Làm sao bây giờ, cô bé hối hận vì vừa rồi đã nói đỡ cho chị gái kia. Nếu không thì mình sẽ còn được ăn kẹo đường thêm một chút nữa rồi.

“Tình huống gì thế này?” Lúc này, Đỗ Nhược mới phát hiện ra rằng cô bé và Cố Uyên lại có nhiều nét giống nhau như vậy.

“Đây là con gái của anh sao?” Đỗ Nhược không chút nghĩ ngợi hỏi.

Cố Uyên cố gắng nén cơn tức giận xuống, quay đầu lại trừng cô. Anh có con gái hay không chẳng phải cô là người hiểu rõ nhất sao. Lúc trước, cô đã điều tra rõ ràng về nhân thân và lịch sử tình cảm của anh kia mà. Giờ hỏi như vậy là có ý gì?

“Cậu ơi! Cậu không được lấy cây kẹo bông gòn này đâu.” Cách gọi của cô bé đã giải đáp được câu hỏi trong lòng Đỗ Nhược.

“Vì sao?” Cố Uyên kiềm chế được tính khí của mình, nghiêm túc hỏi.

“Bởi vì cây kẹo này không phải của cháu.” Đôi mắt to của Candy nhìn về phía Đỗ Nhược: “Là chị gái mua cho cháu, cho nên cậu không thể lấy đi.” Candy tìm được lý do nên tự tin tranh giành quyền sở hữu cây kẹo bông gòn.

“Ồ! Thật không?” Cố Uyên quay đầu: “Là cô mua cho à?”

Đỗ Nhược không hiểu biểu cảm trên nét mặt của Cố Uyên, nhẹ nhàng gật đầu.

Cố Uyên lấy điện thoại đang cầm trên tay ra, nhíu mày hỏi: “Địa chỉ Wechat của cô có phải là số điện thoại di động mà cô đang sử dụng không?”

“Hả?” Đỗ Nhược sửng sốt.

Cố Uyên không kiên nhẫn nói: “Trên người tôi không có tiền lẻ, tôi sẽ dùng Wechat để chuyển cho cô.”

Tất nhiên là Đỗ Nhược không nghĩ rằng Cố Uyên định trả tiền lại nên ngượng ngùng cười cười: “Haha. Không, không cần đâu, cũng không có bao nhiêu tiền cả.”

“Nhanh lên. Tôi không quen thiếu nợ người khác.” Giọng nói của Cố Uyên có chút lạnh lùng, anh nói thẳng: “Hôm nay, tôi thiếu nợ, không biết ngày mai sẽ bị đòi cái gì?”

Đỗ Nhược nhận ra sự mỉa mai trong lời nói của Cố Uyên. Anh ta đang chế giễu lòng tham không đáy của nguyên chủ. Trong lòng Đỗ Nhược có chút khó chịu. Mặc dù cô không phải nguyên chủ nhưng bây giờ cô lại ở trong thân thể của cô ấy nên chế nhạo nguyên chủ cũng chính là đang chế nhạo cô.

Đỗ Nhược im lặng lấy điện thoại di động ra, thêm Wechat cùng với Cố Uyên, rồi nhấp nhận tiền. Vừa nhận tiền, cô vừa chửi thầm. Trước đây, lúc còn là vợ chồng chưa cưới, Cố Uyên nói lấy lệ với nguyên chủ rằng trước giờ mình không sử dụng Wechat. Wechat chỉ là vật trang trí. Thế mà bây giờ chỉ vì thanh toán số tiền lẻ cho cô mà anh đã phủ nhận tất cả những điều đã nói trước kia. Nếu chỉ là vật trang trí thì cũng đừng bỏ tiền vào làm gì.

Sau khi trả lại tiền, Cố Uyên lại ngồi xổm trước mặt Candy, giọng điệu có chút nghiêm khắc: “Candy, không phải cậu đã dặn là không được ăn những thứ mà người lạ cho hay sao.”

“Chị gái rất tốt, ánh mắt của chị ấy lấp lánh như mặt trời.” Candy nghiêm túc nói.

“Gì chứ?” Cố Uyên nghi ngờ không phải là tai của mình có vấn đề chứ, hay là mắt có vấn đề? Mặt trời à? Đôi mắt kia của Đỗ Nhược bôi toàn là chì kẻ mắt chứ làm gì có cái thứ gọi là mặt trời chứ?

Đỗ Nhược nghe vậy, vui như mở cờ trong bụng. Candy rõ ràng là có mắt nhìn hơn cậu của mình, cô không khỏi cúi người sờ vào cái đầu nhỏ nhắn của Candy: “Candy thật ngoan, thật thông minh! Lần sau, chị sẽ mua đồ ăn ngon cho em nhé.”

Cố Uyên làm lơ, nói: “Mẹ cháu đã nói không được ăn vặt, nhất là những đồ ăn vặt có nhiều đường. Cậu đã trả tiền cho dì rồi nên cây kẹo này đã là của cậu. Bây giờ cậu muốn đem vứt nó đi.”

Candy mím cái miệng nhỏ xíu lại, lắc đầu không ngừng, rồi nhìn chằm chằm vào cây kẹo bông gòn xinh đẹp và ngọt ngào. Mình còn chưa ăn được mấy miếng đâu, vứt đi thì thật đáng tiếc. Nghĩ vậy, cô bé lại không tự chủ được nhìn về phía Đỗ Nhược. “Cậu ơi! Cháu có thể đem kẹo đường cho chị gái ăn không? Chị gái thích ăn.”

Cố Uyên nhíu mày suy nghĩ một chút: “Có thể.”

“Chị ơi! Em cho chị này.” Candy miễn cưỡng nâng cây kẹo lên cao, đưa về phía Đỗ Nhược.

“Được, chị sẽ thay em ăn kẹo. Chị cảm thấy ngọt thì cũng chính là Candy cảm thấy ngọt.”

Đỗ Nhược duỗi tay nhận lấy kẹo đường, không biết có phải là Candy không muốn đưa qua hay không mà lại cầm que kẹo thật chắc. Nhất thời, Đỗ Nhược không dám dùng sức nên thả lỏng người, ai ngờ cây kẹo cũng được nới lỏng nên một đám bông kẹo màu xanh lá rơi thẳng xuống đầu Cố Uyên đang ngồi xổm ở bên dưới.

Thế giới dường như đứng yên trong một giây, một giây tiếp theo, vẻ mặt của Cố Uyên rất khó nhìn.

Ôi! Đỗ Nhược trợn mắt, há hốc mồm nhìn tơ đường màu xanh lá trên đầu của Cố Uyên, cô cố gắng nhịn cười. “Đây chính là mây xanh che đỉnh đầu trong truyền thuyết sao?”

Mặt Cố Uyên nặng như sao quả tạ. Vì sao lần nào đụng phải cô, tôi cũng xui xẻo như vậy? Anh kích động chửi thầm, đưa tay lên bắt lấy kẹo đường trên đầu, một mớ đồ vật sền sệt dính đầy tay. Anh dùng sức vẫy vẫy tay nhưng không thể giũ ra bất cứ thứ gì cả. Người bán hàng vừa cố gắng nhịn cười vừa tranh thủ đưa một cuộn giấy vệ sinh qua: “Thưa cô, cô giúp ngài ấy xử lý một chút đi.”

Cố Uyên nhìn cuộn giấy vệ sinh rẻ tiền, trong lòng muốn từ chối nhưng cũng không thể chịu đựng được đám mây xanh che trên đỉnh đầu!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
Bạn Gái Cũ Ngốc Manh Ngon Miệng Của Vai Ác

Chương 22-1: Vì sao lần nào đụng phải cô, tôi cũng xui xẻo như vậy?



Đỗ Nhược gần như bị giọng nói mềm mại đó làm cho tan chảy, nhìn về phía giọng nói phát ra, cô thấy một bé gái chỉ cao đến đùi của mình đang ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn và đôi mắt to đen như quả nho nhìn chằm chằm vào những đám mây bông kẹo nhiều màu sắc trên giá không chớp mắt, cái cằm nhỏ nhắn thanh tú co rút lại còn cái miệng nhỏ nhắn như cánh hoa thì không nhịn được nuốt nước miếng. Cô bé khoảng chừng ba tuổi, mặc một chiếc váy hoa nhỏ xinh, lộ ra cánh tay và bắp chân nhỏ nhắn như những ngó sen. Bàn tay bé nhỏ mũm mĩm đang cầm tờ một trăm tệ, nhón chân lên cố gắng đưa cho người bán hàng đứng phía sau giá. Dáng vẻ của cô bé như một thiên thần đáng yêu, khiến cõi lòng Đỗ Nhược như tan chảy.

Bên cạnh cô bé rõ ràng là không có người lớn đi theo, Đỗ Nhược nhìn quanh cũng không nghĩ có ai giống gia đình bé cả.

Đỗ Nhược không nhịn được ngồi xổm xuống, cố ý giả bộ nai tơ hỏi: “Bạn nhỏ, sao em lại ở đây có một mình vậy, ba mẹ của em đâu?”

Cô bé nghiêng đầu nhìn về phía Đỗ Nhược, chớp mắt mấy cái, lông mi dài khẽ rung mấy lần: “Em không ra ngoài với ba mẹ ạ.” Nói xong, cô bé lại không kìm lòng được quay về phía kẹo bông đường, cái miệng nhỏ xíu mấp máy, cô bé cầm tờ tiền trên tay ra sức lung lay mạnh: “Chú ơi, lấy cho cháu một cây kẹo bông màu xanh lá cây.”

Người bán hàng khó xử nói: “Bé con, cháu cầm nhiều tiền như vậy mà bên cạnh lại không có người lớn, chú không dám bán cho cháu đâu”.

Cô bé rõ ràng thất vọng, ánh mắt cũng chùn xuống, nhưng vẫn còn lưu luyến nhìn mãi những sợi bông kẹo không chịu dời đi.

Nhìn thấy vậy, Đỗ Nhược cười nói: “Để chị mua cho em một cái nhé.”

Người bán hàng cười toe toét, đưa hai que kẹo bông, một hồng và một xanh.

“Cảm ơn chị, lát nữa em sẽ nói cậu của em trả tiền lại cho chị.” Cô bé cầm cây kẹo, nóng lòng đưa lên môi.

Cục kẹo bông đó còn to gấp đôi đầu của cô bé nên khi cắn một ngụm, cả khuôn mặt cứ như vùi vào đám mây vậy, vừa ngộ nghĩnh lại đáng yêu vô cùng.

Nhìn thấy cô bé ăn ngon lành, Đỗ Nhược không khỏi đưa đầu lưỡi cuốn lấy một miếng bỏ vào miệng. Sau khi ăn xong một ngụm, cô nhìn thấy bạn nhỏ đang nhìn mình với ánh mắt long lanh.

“Chị ơi, cây màu hồng của chị nhìn cũng đẹp quá, có vẻ ăn rất ngon.”

Cô bé không hề có một chữ nào nói mình muốn ăn nhưng từng chữ đều bày tỏ mình rất muốn nếm thử. Đỗ Nhược không khỏi tức cười, lập tức xoay cây kẹo về phía mình chưa cắn, ra hiệu cho cô bé cứ mạnh dạn ăn.

Cô bé do dự một hồi, cuối cùng vẫn không chống lại được sự cám dỗ, thận trọng tiến lại gần, vừa nhìn vào mắt Đỗ Nhược, vừa cắn một miếng nhỏ.

“Màu hồng cũng thật là ngon ạ.” Hai mắt cô bé sáng lên, mãn nguyện l**m lụa đường còn sót lại trên môi, rồi đưa cây kẹo màu xanh cho Đỗ Nhược: “Chị ơi, em và chị cùng chia sẻ với nhau nhé. Thầy em nói chia sẻ mới có thể hạnh phúc ạ!”

“Cũng được, chị cũng rất muốn nếm thử xem mùi vị của cây kẹo màu xanh như thế nào.” Nói xong, cô lấy ngón tay quệt một miếng bỏ vào miệng: “Màu xanh và màu hồng đều có hương vị giống nhau cả.”

“Không giống, thật sự là không giống mà!” Thật ra, dù là màu gì, đều là pha trộn với phẩm màu, nhưng cô bé kiên quyết không chịu tin.

Đỗ Nhược nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc của cô bé, không khỏi trêu chọc: “Em gái, vậy chị ăn miếng nữa có được không, để thử tìm xem rốt cuộc là không giống ở chỗ nào.”

“Nhưng em đã chia sẻ với chị rồi mà.” Cô bé có chút xoắn xuýt, nhăn lại khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu, nghiêm túc suy nghĩ, cuối cùng cũng đồng ý vươn người đưa kẹo bông gòn về phía Đỗ Nhược.

Đỗ Nhược cười rồi cúi đầu xuống, bỗng một giọng nói suồng sã có chút giễu cợt vang lên: “Đỗ Nhược, cô thật có năng lực, ngay cả đồ của trẻ con mà cô cũng lừa gạt.”

Động tác cắn kẹo bông của Đỗ Nhược ngừng lại, giọng nói này sao? Cô có dự cảm không tốt, quay đầu lại thì nhìn thấy Cố Uyên đang đứng phía sau bọn họ, gương mặt điển trai lộ vẻ khinh thường, giống như cười nhưng không phải cười, khiến Đỗ Nhược nín thở.

Cố Uyên vẫn đang mặc bộ quần áo buổi sáng, cổ áo hơi hở, lộ ra hầu kết gợi cảm, một tay đút túi quần, tay kia tùy tiện cầm chìa khóa xe. Trong lúc giơ tay nhấc chân đã biểu lộ rõ sự cao quý và tao nhã. Dưới ánh nắng của buổi chiều tà, khuôn mặt anh như được dát lên một vầng hào quang mỏng màu vàng, càng tôn thêm vẻ tuấn tú siêu phàm. Trong khoảnh khắc đó, toàn bộ phố xá nhộn nhịp và tràn ngập khói lửa của bếp ăn bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.

Đỗ Nhược chửi thầm một tiếng, yêu nghiệt! Sao xui xẻo như vậy chứ, lại có thể đụng phải Cố Uyên ở nơi này.

Cô không để ý thấy cô bé bên cạnh đang lặng lẽ gia tăng tốc độ ăn kẹo, dường như sắp vùi cả khuôn mặt vào khối kẹo bông đường lớn.

Bao nhiêu cảm xúc đều hiển thị rõ trên nét mặt của Đỗ Nhược, cô đang suy nghĩ gì, loại người như Cố Uyên nhìn thoáng qua là biết ngay. Nhìn thấy dáng vẻ Đỗ Nhược tức giận nhưng không dám nói gì, trong lòng anh cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

Buổi sáng, từ khi Đỗ Nhược và Thẩm Phú Tư rời khỏi, nhiều lần anh đã thất thần trong lúc đang làm việc. Thỉnh thoảng vô tình lại nhớ tới cảnh tượng ở bên trong cầu thang. Vừa rồi, Đỗ Nhược không quan tâm đến hình tượng của mình mà ngồi xổm ở dưới sạp hàng, lừa lấy đồ ăn trong tay của bạn nhỏ. Hình ảnh đó hoàn toàn khác với vẻ mê hoặc dưới ánh đèn mờ ảo. Lúc đó, trông cô giống như một tiểu yêu tinh quyến rũ lạc lối chốn nhân gian. Vậy mà lúc này, đôi lông mày cong cong, nụ cười nhẹ nhàng mang theo nét đẹp mềm mại ngọt ngào ấy lại khiến ánh mắt Cố Uyên bất giác trở nên sâu thẳm.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay