Phòng tắm lớn như vậy, chỉ còn lại mình anh.
Anh lại nhắm mắt lại, ngả đầu ra sau thành bể.
“Trận này là anh chủ đạo, tôi chỉ cần diễn theo kịch bản của anh là được, dù sao anh nhất định cũng có lý do.”
Đột nhiên trong đầu anh hiện lên một khuôn mặt tươi cười xinh đẹp, mới tối nay, cô gái đó nhìn anh vẻ mặt tín nhiệm.
Sao cô lại tin tưởng anh đến thế?
Khóe miệng anh nhếch lên, tự cười giễu.
Anh đã từng tự cho mình là đúng khi tự chỉ đạo một hành động, nhưng cũng vì thế đánh mất người yêu. Mà người anh yêu kia, cũng tin tưởng anh nhiều như vậy.
Những sai lầm và tội lỗi như vậy có thể khiến anh phải dành cả phần đời còn lại để trả giá.
Ngày hôm sau, Thẩm Tầm đang ở căng tin ăn sáng, điện thoại trong túi vang lên, cô nhìn chằm chằm màn hình gần mười giây mới nhấc máy.
“Tầm Tầm, sao không trả lời tin nhắn của anh?” Hứa Trạch Ninh ở đầu bên kia điện thoại thở dài.
“Bận quá quên mất.” Cô trả lời.
“Vẫn còn giận anh à?” Anh hỏi.
“Không.” Cô đang nói thật.
“Ngày hôm đó hôn em là anh nhất thời xúc động, không—”
“Nếu là nhất thời xúc động, nói thêm cũng vô ích,” Cô vội vàng cắt ngang lời anh, “Tôi còn có việc phải làm, không nói nữa.”
Sau khi cúp điện thoại, cô vô thức cầm thìa khuấy bát cháo trước mặt.
Trong mắt người khác, Hứa Trạch Ninh là một anh tài tuấn tú, dịu dàng nho nhã, gia thế hiển hách, thật là một người chồng không tồi. Nhưng đối với cô, bị một người mà mình luôn coi là anh trai cưỡng hôn, cảm giác này thật tệ.
“Chị Tầm, bát cháo này có thù oán gì với chị à?” Một giọng nói do dự từ phía trên truyền đến.
Thẩm Tầm ngẩng đầu lên, Trương Tử Ninh ngồi xuống đối diện với cô, tay cầm một que bột chiên giòn.
“Cả đêm qua thẩm vấn à?” Thẩm Tầm nhìn kiểu tóc bù xù của anh.
“Vâng,” Trương Tử Ninh gật đầu, “nhưng không có kết quả. Trình đội nói bọn chúng chỉ đang giao hàng. Đám tép riu mạo hiểm đưa hàng, thực tế chỉ vì một số tiền con con.”
“Anh ta cũng thức cùng mấy người sao?” Thẩm Tầm có chút kinh ngạc, Trình Lập không phải tiễn cô rồi mới rời đi sao?
“Đúng vậy, anh ấy vẫn tự mình quan sát hắn, hơn 5 giờ mới đi ngủ một lát.” Trương Tử Ninh uống một hớp sữa đậu nành, giơ tay chỉ hướng cửa, “Chị xem, anh ấy đã tỉnh lại rồi.”
Thẩm Tầm quay đầu lại, thấy Trình Lập đang đi về phía họ, anh đã thay một chiếc áo sơ mi màu xanh đậm, trên khuôn mặt nghiêm nghị không có một dấu vết mệt mỏi nào.
“Em đi lấy cho anh.” Trương Tử Ninh lập tức “chân chó” đứng lên, chạy đến bên cửa sổ phòng ăn.
Trình Lập ngồi xuống đối diện, Thẩm Tầm lúc này mới thấy tơ máu nhàn sạt trong mắt anh.
“Nghe Tử Ninh nói, anh mới chỉ ngủ một lúc,” cô nói.
“Không phải giới truyền thông cũng thường thức khuya sao?” Anh nhẹ giọng nhìn cô.
“Ừm, vậy nên không có cà phê thì không được,” Thẩm Tầm tiếp tục, “Ở Cảnh Thanh này có biết quán cà phê nào ngon không?”
“Không có.” Anh trả lời lưu loát, nhưng lại nói, “Trong kí túc xá của tôi có.”
Thẩm Tầm trợn to hai mắt: “Anh mời tôi tới ký túc xá uống cà phê sao? Gì vậy? Nestle?”
Trình Lập khẽ nhếch môi, nhưng không phản ứng lại cô, nhận lấy khay từ Trương Tử Ninh rồi bắt đầu ăn bữa sáng.
Chờ anh ăn xong, Thẩm Tầm cũng mới giải quyết xong bát cháo. Anh đứng dậy, đi được vài bước, quay lại, đốt ngón tay gõ lên mặt bàn.
“Gì vậy?” Thẩm Tầm ngẩng đầu, khó hiểu nhìn anh.
“Đi thôi, uống Nestle.” Anh nói.
Thẩm Tầm đầu đầy vạch đen đi theo anh.
Thẩm Tầm tiến vào ký túc xá của Trình Lập, bài trí trong phòng cũng giống như phòng của cô, không lớn nhưng vì ít đồ nên nhìn có vẻ thoải mái. Cô liếc nhìn xung quanh, ánh mắt dán chặt vào chiếc bàn kê sát tường, cô kinh ngạc quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh.
“Anh thực sự có một máy pha La Marzocco.”
Đây không phải là ký túc xá, đây đúng là quán cà phê rồi.
“Anh tôi đưa cho.” Anh cầm một chiếc cốc sạch, “Một mình tôi uống không hết, đồng nghiệp thường xuyên tới dùng, buổi sáng bọn họ đã uống hết rồi.”
“Anh của anh là giới nhà giàu à?” Thẩm Tầm gật đầu, nhìn chất lỏng màu nâu sẫm nhỏ xuống.
“Nhà tôi cũng kinh doanh một chút.” Anh nhàn nhạt đáp.
“Vậy sao anh lại trở thành cảnh sát? Sao anh lại đến tận đây?”, cô hỏi.
Anh liếc nhìn cô: “Tôi tự nguyện.”
Cô sửng sốt.
“Muốn viết vào bản tin sao?” Anh đưa cốc cà phê cho cô, chậm rãi nói: “Vậy thì cô đổi thành tôi muốn trừ bạo an dân cũng được.”
Thẩm Tầm cúi đầu bưng cốc, không khỏi trợn tròn mắt.
Loại người gì vậy.
“Hạt này có nguồn gốc từ Vân Nam,” Anh nói thêm.
“Mùi vị rất ngon.” Cô từ đáy lòng cảm thán, sau đó lại nghĩ ra một câu hỏi mới, “Bọn họ sao lại gọi anh là anh Ba?”
“Tôi là con thứ 3 trong nhà,” anh trả lời trong khi pha cà phê cho mình. “Có một anh trai và một chị gái. Họ là cặp song sinh.”
Thẩm Tầm nhướng mày, thì ra là thế.
Trình Lập dựa vào bàn, ngẩng đầu lên uống cà phê, cổ họng anh giật giật. Thẩm Tầm nhìn xuống cổ anh, tầm mắt dừng ở chiếc cúc áo lỏng lẻo quanh cổ và làn da màu lúa mạch.
Cô chống cằm, có chút lơ đễnh, quả thật nam tính mê người.
Trình Lập đặt cốc xuống, bắt gặp ánh mắt của cô, không khỏi khẽ nhíu mày. Cô gái này ánh mắt quá mức thẳng thắn.
“Nhìn cái gì?” Anh không nhịn được hỏi.
“Nhìn anh đấy.” Cô nhe răng cười, lộ ra hàm răng trắng bóc, hai mắt như hai vầng trăng khuyết, có chút trẻ con lại có phần gợi cảm. Hai tay cô cầm cốc, cúi đầu uống cà phê, nhưng lại lẳng lặng nhìn anh qua tóc mái thưa.
Trình Lập quay đầu đi khỏi tầm nhìn của cô, khóe miệng anh từ từ mím chặt. Ánh nắng ban mai từ cửa sổ chiếu vào, chiếu lên khuôn mặt tuấn tú hoàn mỹ của anh, Thẩm Tầm trong lòng hơi trầm xuống. Cô có thể cảm nhận rõ ràng sự lạnh lùng đột ngột trên nét mặt anh.
Toàn bộ căn phòng đột nhiên rơi vào một bầu không khí im lặng và khó xử, âm thanh của cuộc huấn luyện từ bên ngoài dường như đặc biệt vang dội.
Cô không biết mình đã đắc tội người đàn ông này chỗ nào.
Đặt chén xuống, Thẩm Tầm đứng dậy, trong lòng dâng lên một tia tức giận.
“Tôi uống xong rồi, tôi đi đây.” Cô nói xong liền bước tới nhìn anh chằm chằm.
“Ừ.” Anh lạnh nhạt đáp, âm điệu lạnh lùng, không thèm nhìn cô một cái.
“Cảm ơn.” Cô tiếp tục, đôi mắt vẫn bướng bỉnh dán chặt vào khuôn mặt điển trai đó.
Cuối cùng anh cũng ngước nhìn cô, nhưng trong mắt hiện lên sự thiếu kiên nhẫn và xa cách.
Cô híp mắt, gằn từng chữ nói: “Trình đội, tôi chỗ nào khiến anh không hài lòng?”
“Không có.” Anh trả lời dứt khoát.
Thẩm Tầm không nhìn anh nữa, nhấc chân rời đi, đi tới cửa liền quay người lại, giống như đột nhiên nhớ tới cái gì: “Trình Lập, tôi cho rằng việc mình đánh giá vẻ ngoài của anh không có gì không ổn, tôi cũng không phải cố tình lấy lòng anh. Bản chất tôi nói anh đẹp hay tôi nói tiếng cảnh khuyển ngoài kia sủa to cũng chẳng khác gì nhau cả.”
“Ai đẹp? Cảnh khuyển gì?” Cô vừa nói xong, giọng nói của Trương Tử Ninh đã cắt ngang. Cậu cầm một chiếc cốc thủy tinh di động, đi đến trước mặt Thẩm Tầm.
“Tôi nói cảnh khuyển ngoài sân chơi nhìn đẹp.” Thẩm Tầm nhìn cậu, cười nói.
“Con nào? Vài con mà. Cô nói là Quả Quả hay là Ớt Cay?” Trương Tử Ninh bắt đầu quan tâm.
“Không phải, đây này.” Cô liếc mắt nhìn người đàn ông, ý cười trên khóe miệng càng sâu.
“Quả Cam sao?” Trương Tử Ninh hoang mang nhướng mày, “Là chó mới à? Sao tôi không biết vậy? Trình đội, anh biết không?”
* Thẩm Tầm dùng từ “橙子”, Tử Ninh nghe nhầm thành “橙子”
“Tôi không biết, cậu đi hỏi đi.” Trình Lập giọng nói bình tĩnh, nhưng ánh mắt lại rơi trên mặt Thẩm Tầm.
Thẩm Tầm bắt lấy ánh mắt của anh, không tránh không né, khóe mắt lông mày mang theo vẻ khiêu khích, trong đôi mắt sinh động kia có không cam lòng, kiêu ngạo, tức giận… và mong đợi.
“Anh nhìn đẹp trai.”
“Trình Lập, hứa với em đi, từ nay về sau, trong mắt anh chỉ có em thôi. Bởi vì trong mắt em cũng chỉ có anh.”
Lại một đôi mắt đẹp như trăng lưỡi liềm mỉm cười hiện lên trong đầu, sau đó trong lòng anh đột nhiên dâng lên một trận đau đớn.
Thẩm Tầm ngây người.
Khi cô nhìn thấy đôi mắt đen láy sắc bén kia, trong lòng chợt hiện lên một nỗi buồn sâu thẳm – tại sao anh lại nhìn cô bằng ánh mắt đau lòng như vậy? Loại ánh mắt đó gần như quét qua một tia bi thương bao trùm, khiến cô có ảo giác không thể động đậy.
Là ảo giác đi ——cô bước một bước nhẹ về phía trước. Trong phút chốc, giống như kết giới bị phá vỡ, anh cụp mắt nhìn ngoài cửa sổ, trên mặt lộ ra vẻ lãnh nhạt.
Thẩm Tầm sững sờ tại chỗ. Chỉ trong vài giây, cô cảm thấy như thể mình vừa bị hạ chú rồi lại được giải thoát, không hiểu sao trái tim cô đột nhiên co thắt và mất mát ngay lúc anh cúi đầu, thu hồi tầm mắt.
“Chị Tầm, chị nắm nhiều thông tin hơn chúng tôi, quả nhiên đúng là người trong giới truyền thông,” Trương Tử Ninh vừa đi về phía máy pha cà phê vừa quay sang nói với cô “Chị đi vậy, tán gẫu một chút không được sao?”
“Nói cái gì?” Cô dựa vào cửa, nhếch khóe miệng, ” Nhìn coi, Trình đội nhà các người không thích nói chuyện phiếm đâu.”
Trình Lập không nói gì, chỉ liếc nhìn cô một cách thờ ơ, cúi đầu, đốt một điếu thuốc rồi đi đến bên cửa sổ.
“Chị Tầm này, em mạo muội hỏi chị một câu.” Trương Tử Ninh hắng giọng với vẻ mặt tò mò xấu hổ, “Chị có bạn trai chưa?”
“Không có.” Thẩm Tầm nhướng mày, trả lời dứt khoát.
“Sao có thể!” Trương Tử Ninh vẻ mặt không thể tin được, “Chị xinh đẹp lại tài giỏi như vậy, nhất định có rất nhiều người theo đuổi.”
“Vậy cũng phải xem tôi có thích hay không.”
“Chị không thích ai sao?” Trương Tử Ninh tiếp tục nói nhảm.
“Thích một người…” Cô thở dài, khẽ cười nói: “Không dễ dàng như vậy đâu. Cậu muốn trao cả trái tim mình, nhưng nói không chừng lúc lấy lại thì trái tim cũng vỡ nát rồi, hoặc lúc đã sa vào, muốn tìm lại cũng không tìm được nữa.”
Không biết vì sao, ánh mắt của cô không tự chủ được rơi vào người đàn ông bên cửa sổ, vừa dứt lời, anh tựa hồ có chút chấn động, ngẩng đầu nhìn cô.
Khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, Thẩm Tầm cảm thấy hơi thở của mình đông cứng lại.
Tò mò thật, người đàn ông này đang giấu trong lòng chuyện gì vậy?
Trong lúc nhất thời, Trương Tử Ninh dường như cũng im lặng, cho đến khi tiếng chuông điện thoại phá vỡ sự im lặng trong phòng.
Trình Lập bắt máy và nghe vài từ, vẻ mặt anh tối sầm lại, anh cúp đường dây và nói với Trương Tử Ninh, “Chú đi theo anh.”
Lúc bọn họ bước ra khỏi cửa, Thẩm Tầm không khỏi nói: “Không dẫn theo tôi sao?”
Trình Lập dừng bước, nhìn cô hai giây rồi nói: “Đi thôi.”
Thẩm Tầm không để ý chút nào do dự của anh, nhanh chóng đi vào phòng lấy ba lô, đi theo bọn họ.
Giang Bắc đã mở một chiếc ô tô, đang đợi bọn họ, trên ghế phụ có một đồng nghiệp nam.
“Chú đi với bọn họ đi, anh tự lái xe.” Trình Lập ra hiệu cho Trương Tử Ninh lên xe, sau đó quay đầu nhìn Thẩm Tầm, “Cô đi theo tôi.”
Thẩm Tấn giật mình, gật đầu, đi theo anh đến bãi đậu xe, dừng trước một chiếc Toyota Land Cruiser màu trắng.
Cô nhìn quanh ra phía sau xe, leo lên rồi ngồi xuống ghế phụ.
“Dung tích 4.6L, Trình đội quả nhiên là giới nhà giàu mà.” Sau khi anh khởi động xe, cô cảm thán một câu.
“Tôi sẵn lòng.” Anh nhìn phía trước nói ngắn gọn, lời ít ý nhiều.
“…” Thẩm Tầm nghẹn ngào nói: “Vậy anh không sẵn lòng cái gì?”
“Cô muốn nghe sự thật?”
“Ừ.”
“Mang theo cô.”
“Vậy sao anh còn để tôi ngồi trên xe của anh?” Cô buồn bực.
“Yên tâm đi.”
“Ý là gì?”
“Chuyến đi này khả năng có chút nguy hiểm,” anh xoay vô lăng rẽ phải, lái xe ra khỏi cổng cục công an, “Tôi cần đích thân trông chừng cô, đảm bảo cô không gây chuyện.”
Thẩm Tầm sửng sốt một chút, sau đó khóe miệng cong lên, người này thật sự rất khó nói được lời nào dễ nghe, rõ ràng là muốn tự mình bảo vệ cô.
“Đi đâu vậy?” cô hỏi.
“Biên giới, khoảng hai giờ nữa.” Anh đáp.
“Vội như vậy, định đuổi theo người sao?” Cô lại hỏi.
Anh liếc nhìn cô, mặt trầm như nước: “Tên lần trước chúng ta bỏ qua ở quán trọ.”
“Trốn rồi, hay là đã…” Thẩm Tầm nhớ tới lời Giang Bắc nói lần trước — người bị bắt không dám quay lại tiết lộ mình đã bị bắt, bởi vì tổ chức sẽ không còn tin tưởng hắn, để tránh rắc rối, thậm chí sẽ trực tiếp xử hắn.
“Tôi cũng không biết.” Trình Lập khẽ cau mày, từ trong hộc đựng thuốc lá vươn ra một điếu thuốc.
Thẩm Tầm lấy bật lửa ra, châm lửa cho anh.
Anh cúi đầu về phía ngọn lửa, dùng đôi mắt đen láy nhìn cô: “Cám ơn.”
Tầm nhún nhún vai: “Không có gì, chỉ là chứng minh tôi cũng không hoàn toàn phiền toái.”
Hành trình lần này không ngắn, cô hi vọng bọn họ có thể chung sống hòa bình với nhau.
Khi chiếc xe đang xóc nảy, một vật gì đó treo trên gương chiếu hậu lắc lư khiến cô chú ý.
Là một chiếc vòng cổ.
Thuộc dòng Trinity kinh điển của Cartier, dây chuyền được xâu chuỗi với các 3 vòng gồm hoàng kim, bạch kim và vàng hồng, được tô điểm bằng những viên kim cương vụn, tượng trưng cho tình cảm gia đình, tình bạn và tình yêu.
Cô vô thức đưa tay nắm lấy ba chiếc vòng đan vào nhau, xe đột ngột dừng lại, cô rướn người nắm lấy tay nắm cửa cho ổn định.
Chính anh đã nhấn phanh.
Thẩm Tầm lập tức ý thức được vấn đề, cô buông tay ra, nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của anh: “Xin lỗi, sợi dây chuyền này đối với anh rất quan trọng đi.”
Anh mím chặt môi, gật đầu.
“Chủ nhân của sợi dây chuyền đâu?” Cô trực tiếp hỏi.
Đây là một chiếc vòng cổ của phụ nữ.
Cô nhìn thấy bàn tay đang cầm vô lăng của anh đột nhiên siết chặt lại, các đốt ngón tay trắng bệch.
“Không còn nữa,” anh đột ngột nói ngay khi cô nghĩ anh sẽ từ chối trả lời, “Hy sinh rồi.”
Cô ngẩn ngơ.
“Anh vẫn chưa tìm ra hung thủ phải không?” Cô im lặng một lúc rồi nói ra phán đoán của mình.
“Sao cô biết?” Anh dập điếu thuốc liếc nhìn cô, đôi mắt đen láy như chất chứa từng đợt sóng.
“Bản năng nghề nghiệp,” cô nhìn chiếc vòng cổ xinh đẹp đung đưa liên hồi, “Anh có biết việc anh không thể buông tay đã đủ rõ ràng rồi sao.”
Anh không nói gì, trong một lúc chỉ có tiếng lốp xe và tiếng gió trong xe.
“Việc tìm được hung thủ đã hành anh bao lâu rồi?” Một lúc lâu sau, cô phá vỡ sự im lặng giữa hai người.
“Ba năm.” Anh đáp.
“Vậy thì đừng để đến năm thứ tư.” Giọng cô từ từ cao lên, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.
Trình Lập không nhìn cô, ánh mắt vẫn hướng về con đường tưởng chừng như dài vô tận phía trước, nhưng trái tim anh lại bị lời nói của cô khẽ rung động.
Xe chạy ra ngoài thành thì gặp mưa lớn, xuyên qua lớp rèm che mưa, đèn hậu của chiếc xe phía trước Giang Bắc hình như có chút mờ mịt.
Trình Lập cầm điện thoại lên, mở WeChat và gửi một tin nhắn thoại: “Chậm lại, cẩn thận.”
Thẩm Tầm liếc anh một cái.
Anh vội hơn bất kỳ ai khác, nhưng lại là người ổn định nhất.
“Đừng nhìn tôi như thế.” Anh nhìn chằm chằm về phía trước, giọng đều đều.
“Nhìn anh như nào?” Cô chỉ nhìn anh chằm chằm, khóe miệng cong lên.
“Giống như nhìn một con chuột.” Anh khẽ nhíu mày.
”Sao vậy được? Anh rõ ràng là cấp độ dã thú.” Thẩm Tầm nụ cười càng sâu, nhìn chằm chằm khuôn mặt hoàn mỹ của anh —— người này bề ngoài cứng rắn như đá, nhưng nội tâm lại chi chít vết thương.
Trong lòng đột nhiên hiện lên một tia tiếc hận.
Cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cố nén cơn nhói trong lồ ng ngực. Là một phóng viên, điều cần tránh nhất là nhập tâm quá sâu, quá đặt nặng cảm xúc, như thế sẽ không thể tường thuật, phân tích một cách khách quan, bình tĩnh. Vì biết quá nhiều về người và vật nên không tránh khỏi thấy sầu đau, khó tránh khỏi có tình cảm như thánh mẫu, luôn cảm thấy ngòi bút trong tay mình có thể cứu vớt được nỗi đau.
“Sao cô lại là phóng viên?” Giọng nói trầm thấp chậm rãi vang lên.
Lúc này Thẩm Tầm có chút sửng sốt, suýt chút nữa cho rằng anh có thể nhìn thấu tâm tư của cô.
“Có thể không ngừng tìm kiếm những điều mới cũng những vấn đề.”
“Cho nên, cô sợ dừng lại?” Giọng nói trầm thấp lại vang lên.
Vẻ mặt Thẩm Tầm cứng đờ: “Trình đội này, hình như anh đang thẩm vấn tôi.”
“Xin lỗi nếu làm cô cảm thấy khó chịu.” Đôi mắt anh cuối cùng cũng dừng lại trên mặt cô trong một giây.
“Không,” cô cúi đầu, siết chặt ngón tay hết lần này đến lần khác, “Anh nói đúng.”
Trình Lập quan sát chuyển động của cô từ khóe mắt. Những ngón tay thon dài trắng nõn đan vào nhau, thỉnh thoảng nâng lên hạ xuống. Đây là một chuyển động trong tiềm thức để che giấu sự lo lắng bên trong.
“Có muốn ngủ một lát không? Còn lâu mà.” Anh không tiếp tục chủ đề vừa rồi.
“Uhm.” Thẩm Tầm nhàn nhạt đáp một tiếng, điều chỉnh chỗ ngồi, quay đầu dựa vào trên ghế nhắm mắt lại.
Cảm ơn anh đã buông tha cô. Nếu không, dưới đôi mắt sắc bén đó, cô có thể không còn gì để che giấu.
Khoảnh khắc đôi mắt anh chìm vào bóng tối, tiếng gió và tiếng mưa lướt qua tai anh càng thêm khuếch đại. Giờ khắc này, xuyên qua núi rừng trùng điệp, có người đàn ông xa lạ ngồi bên cạnh, trong lòng cô bỗng nhiên cảm thấy bình yên khó tả.
Không biết qua bao lâu, xe đột nhiên dừng lại. Thẩm Tầm bị đánh thức mở mắt ra, phát hiện xe đã dừng ở ven đường. Xe của Giang Bắc cũng dừng ở phía trước không xa.
“Xe của bọn họ kẹt trong ổ gà.” Trình Lập thấy cô tỉnh lại, lạnh nhạt giải thích: “Tôi xuống xem một chút, cô ở trong xe đi.”
Cô chưa kịp nói thì anh đã mở cửa bước xuống xe.
Trời vẫn mưa nặng hạt. Thẩm Tầm thấy Trương Tử Ninh và một đồng nghiệp nam khác cũng xuống xe, họ trước tiên đặt một thứ gì đó dưới bánh xe, sau đó cùng nhau đẩy xe, nhưng sau nhiều lần cố gắng vẫn không được.
Thẩm Tấn tắt máy lấy chìa khóa xe, mở cửa bước xuống xe.
Cơn mưa băng giá trút xuống đầu, cô rùng mình nhưng vẫn chạy chậm về phía họ.
“Sao cô lại ở đây? Không phải bảo cô ở trong xe sao?” Trình Lập nhìn thấy cô nhíu mày không vui.
“Tôi từng gặp phải tình huống này rồi, để tôi lái xe đi,” cô chỉ vào ghế lái, “Có thể thêm một người đẩy xe.”
Trình Lập nhìn cô, gật đầu.
Thẩm Tầm cầm vô lăng, cẩn thận điều khiển chân ga. Thêm một Giang Bắc chắc nịch đằng sau, sau hai lần thử nữa, chiếc xe cuối cùng cũng lao ra khỏi hố bùn.
Thẩm Tầm xuống xe, vui vẻ đi về phía bọn họ: “Người nhiều lực lớn.”
Trình Lập vẫn là vẻ mặt lạnh lùng: “Mau lên xe.”
Thẩm Tầm cong môi không thú vị, đi về phía chiếc Toyota Land Cruiser của họ.
Sau khi lên xe, một luồng hơi ấm phả vào người cô, dưới sự chênh lệch nhiệt độ, cô hắt xì vài cái, có chút ngượng ngùng giải thích: “Tôi bị viêm mũi dị ứng một chút.”
Trình Lập liếc nhìn cô, không nói gì.
Thẩm Tầm cúi đầu nhìn áo len đã ướt gần hết, quần dài cũng ướt một nửa, lúc này mới cảm thấy có chút khó chịu.
Cô định ngẩng đầu lên thì có thứ gì đó từ trên trời rơi xuống, trùm lên đầu cô.
Cô cầm lấy, thấy đó là một chiếc khăn tắm. Trình Lập đang lấy thứ gì đó ra khỏi túi tập thể dục ở ghế sau.
“Lau tóc đi, đừng để cảm lạnh. Đi vội, tạm vậy đi.”
Giọng nói của anh vẫn không có chút độ ấm nào, nhưng Thẩm Tầm lại cảm thấy trái tim mình ấm áp.
“Còn anh thì sao?” cô hỏi, một bên vừa lau tóc vừa nhìn anh.
Áo sơ mi của anh cũng ướt sũng, trên mặt còn vương vài giọt nước, vài lọn tóc ngắn lòa xòa trước trán, khiến anh có vẻ gợi cảm lạ thường.
“Cô lau xong phải trả lại cho tôi.” Anh chậm rãi nói, đôi mắt đen của anh chạm vào mắt cô.
”Ồ.” Cô đưa khăn tắm cho anh, thấy anh cầm lấy tiếp tục lau tóc, trên mặt cô đột nhiên nóng lên, càng lúc càng nóng.
Tại sao cô lại cảm thấy mờ ám nhỉ? Trời đất quỷ thần ơi, cô phát điên vì cái gì vậy?
“Cô sao vậy?” Anh nghi ngờ nhìn khuôn mặt ửng hồng của cô, “Bây giờ cô không phát sốt chứ?”
“Có sao?” Cô hoảng hốt sờ sờ trán, “Hình như, hình như rất nóng, tôi còn có chút choáng váng.”
Anh thả chiếc khăn xuống, vươn tay ra.
Lòng bàn tay ấm áp làm bỏng trán cô. Lúc đó, cô bỗng thấy tim mình đập nhanh hơn.
“Chắc không sao đâu.” Anh rút tay về, nhẹ nhàng nói.
“Chà, chắc không sao đâu.” Cô gật đầu, nói như vẹt.
“Để sau xem.” Anh liếc cô một cái rồi đạp ga phóng đi.
Thẩm Tầm và Vương Tiểu Mỹ nhìn nhau, cúi đầu đi theo Trình Lập và nghi phạm đến quán bar.
Ở lối vào quán bar, Trương Tử Ninh và Giang Bắc cũng bắt giữ vài người, đang đợi ở lối vào.
Trình Lập liếc nhìn chiếc xe đậu bên đường, khẽ nói: “Đưa người về trước.”
Anh đốt một điếu thuốc, ánh mắt rơi trên người Thẩm Tầm: “Cô ở lại đi.”
Thẩm Tầm gật đầu, mặc dù rất khó hiểu, nhưng hôm nay đã bị anh giáo huấn hai lần, liền thức thời ngồi một bên chờ.
Vừa hút thuốc, anh vừa lấy điện thoại di động ấn vài cái, áp lên tai.
“Tế Hằng, tôi nhìn thấy xe của anh, ” Thẩm Tầm nghe thấy anh trầm giọng cười, “Được, lúc này cũng rảnh, đi lên chơi chút trò chơi.”
Thẩm Tầm nhìn theo tầm mắt của anh, nhìn thấy một chiếc siêu xe màu xám bạc.
Sau khi cúp điện thoại, anh nhìn cô rồi khẽ quay đầu, ra hiệu cho cô đi theo anh vào quán bar.
Lầu hai của quán bar giống như một thế giới yên tĩnh khác, trên hành lang không một bóng người.
Anh đi tới trước cửa một căn phòng, gõ hai cái rồi đẩy cửa bước vào.
Đó là một phòng hộp lớn được trang trí sang trọng. Xung quanh bàn đánh bài có bảy, tám người, cả nam lẫn nữ, trong đó có một người đàn ông ngồi ngay đối diện cửa thấy họ bước vào, đặt quân bài trên tay xuống, đứng dậy chào hỏi.
Người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, quần tây màu be, đeo kính không gọng, da trắng, trông đẹp trai và hiền lành.
Anh ta vừa đứng lên, những người đang ngồi khác cũng đứng lên.
“Tế Hằng, làm phiền rồi, không ngờ anh lại ở đây.” Trình Lập cười với người nọ, giọng điệu quen thuộc.
“Hiếm khi gặp được anh, chúng ta cùng nhau ngồi xuống chơi đi.” Người đàn ông nắm lấy vai Trình Lập, đẩy anh ngồi xuống ghế, “Tóm được anh thật sự không dễ dàng.”
“Em đến đây ngồi.” Trình Lập ngẩng đầu nhìn Thẩm Tầm, chỉ chỗ ngồi trống bên cạnh mình.
Người đàn ông sau đó nhìn về phía Thẩm Tầm, trong mắt mang theo một tia dò hỏi, nhưng lại rất lễ phép đưa tay ra: “Giang Tế Hằng, rất vui được gặp cô.”
“Thẩm Tầm.” Cô bắt tay với anh, lễ phép cười rồi ngồi xuống bên cạnh Trình Lập.
Một ván bài mới bắt đầu, những người bên cạnh tiếp tục xem ván bài.
Một người phụ nữ mặc váy đen chữ V sâu ngồi bên trái Trình Lập đi tới châm một điếu thuốc, anh cúi đầu nghiêng người, nheo mắt cười với người phụ nữ, bộ dạng có chút tà khí.
Thẩm Tầm im lặng nhìn sườn mặt lạnh lùng của anh.
Anh ngậm thuốc lá, tư thế đánh bài thành thục điêu luyện, khi đùa giỡn với người khác thỉnh thoảng thốt ra vài lời tục tĩu.
Cô đột nhiên cảm thấy người đàn ông này không giống cảnh sát, mà giống thành viên của thế giới ngầm hơn.
Nghĩ đến ngày đầu tiên họ gặp nhau, anh như ngủ đông trong bóng tối, nhìn chằm chằm vào cô như một con thú khát máu, giọng điệu nguy hiểm và độc ác.
Đang miên man trong dòng suy nghĩ, cô đụng phải ánh mắt của anh. Chính anh là người quay lại nhìn cô vào lúc người khác đang xáo bài. Anh nhếch khóe miệng cười với cô: “Sao, theo anh chán rồi à?”
Đôi mắt đen sâu thẳm lúc này tràn đầy yêu chiều và ấm áp, cô suýt chút nữa nghĩ mình đã bị hoa mắt. Nhưng phải thừa nhận anh đang nhìn cô cười, mà bộ dáng cười rộ lên như vậy, rất đẹp.
“Có anh ở đây làm sao em chán được?” Cô cười hỏi lại.
“Ừ.” Anh đáp, trong giọng nói trầm thấp ẩn chứa một tia vui sướng nhợt nhạ, giống như rất hưởng thụ lời nói của cô.
“Thẩm Tầm, giọng của cô nghe như người phương Bắc?” Giang Tế Hằng cười hỏi.
“À, tôi từ Bắc Kinh tới, đến để “thị sát” công việc của anh ấy đó mà.” Giọng điệu của cô nửa đùa nửa thật, nhưng lại thêm vài phần thân mật.
“Em ngồi cạnh anh, anh có áp lực,” Trình Lập tiếp lời, nghiêng đầu nhìn cô, “Em xem, anh thua rồi.”
“Anh mang đủ tiền đi đánh bạc không vậy?” Thẩm Tầm nhướng mày hỏi.
Trình Lập lắc đầu cười: “Không mang, em mang sao?”
Thẩm Tầm cũng lắc đầu.
“Chơi thôi mà, không cần—” Giang Tế Hằng vừa mở miệng, Trình Lập đã giơ tay cắt ngang.
“Trả tiền bằng cái này thì sao?” Anh ném một túi nhỏ đựng đồ lên bàn.
Vẻ mặt của Giang Tế Hằng thay đổi, những người khác cũng vậy.
Thẩm Tầm ấn vào túi, bên trong trống không —— cô còn không biết anh lấy túi này khi nào.
“Anh Ba, anh có ý gì vậy?” Giang Tế Hằng chậm rãi nói.
“Tôi làm gì, anh không biết sao?” Trình Lập nhướng mắt, giọng nói bình tĩnh, nhưng trong mắt lại như hàn kiếm, “Quán bar này anh cũng có cổ phần à?”
“Coi như vậy đi,” Giang Tế Hằng chỉ vào người đàn ông đầu húi cua mặc áo phông đen bên cạnh, “Tiền quán bar lấy của tôi, nhưng A Chấn là ông chủ ở đây. Cha hắn từng lái xe cho cha tôi, từ nhỏ hai đứa đã quen nhau. Lúc trước hắn bị người lừa, lại xảy ra chuyện, đi vào kia 4 năm, nửa năm trước mới đi ra, rốt cục có cơ hội bắt đầu lại, hắn sẽ không làm loạn đâu.”
“Vâng, anh Ba, xin ngài hãy tin tưởng tôi,” A Chấn cung kính gật đầu, hướng Trình Lập hành lễ, “Mấy năm nay tôi ở bên trong chịu đủ khổ sở, hiện tại muốn làm một tròn bổn phận, mấy thứ này, tôi có vạn lá gan cũng không dám động.”
“Vậy vừa rồi người ở dưới nói ông chủ không có ở đây là sao?” Trình Lập nhìn hắn, nhẹ giọng nói.
“Tôi không biết ngài tự mình tới…” A Chấn xấu hổ gãi gãi đầu, “Ngài yên tâm đi, tôi nhất định sẽ điều tra kỹ lưỡng tình huống của mình.”
Trình Lập nhìn gã chằm chằm không nói lời nào, anh dùng ngón tay thon dài cầm chiếc túi nhỏ lên, gõ gõ liên tục trên bàn, giống như đang cân nhắc thực hư lời hắn nói hay đang suy nghĩ điều gì khác.
Cả căn phòng yên tĩnh đến mức chỉ có tiếng gõ cửa nhẹ, bầu không khí buồn tẻ đến ngột ngạt, nhưng khuôn mặt Trình Lập lại vô cùng bình tĩnh. Ước chừng nửa phút sau, khóe miệng anh hơi nhếch lên: “Được, tôi tin chú.”
A Chấn liên tục cảm ơn.
“Mệt chưa?” Trình Lập quay đầu nhìn về phía Thẩm Tầm, trên môi nụ cười càng đậm, “Chúng ta về nhé?”
Thẩm Tầm mỉm cười gật đầu.
“Tề Hằng này, tối nay làm phiền rồi, nếu anh còn chơi tiếp, chúng tôi không theo nữa.” Anh đứng dậy, “Lần sau cùng nhau ăn cơm.”
“Được, lần sau đừng dọa mấy anh em chưa trải việc đời của tôi nữa,” Giang Tế Hằng đứng dậy, cười nói: “Tôi tiễn cậu đi.”
“Không cần.” Trình Lập xua tay, nắm lấy tay Thẩm Tầm tay, đi mở cửa.
Hơi ấm trên mu bàn tay khiến tim Thẩm Tầm loạn nhịp, cô như một con rối bị anh dắt đi xuống cầu thang, ra khỏi quán bar. Anh không buông tay cô cho đến khi lên xe.
Sau khi xe chạy được mấy trăm mét, Thẩm Tầm nhìn sườn mặt nghiêng của anh: “Trình đội, tôi phối hợp tốt không?”
Anh nhìn thẳng phía trước, lạnh nhạt nói: “Cũng không tệ lắm.”
“Vậy là tốt rồi.” Cô gật đầu, không nói gì nhìn ra ngoài cửa sổ nhìn vào màn đêm sâu thẳm.
“Cô không tò mò vai diễn tôi nhờ cô đóng sao?” Không biết qua bao lâu, anh hỏi, giọng trầm xuống.
“Trận này diễn anh chủ đạo, tôi chỉ cần diễn theo kịch bản của anh là được. Với lại cũng không phải vai chính, còn quan trọng gì nữa? Dù sao anh nhất định có lý do của mình.” Thẩm Tầm cười nhạt.
“Đúng vậy, cô tới là để xem kịch.” Anh dùng ánh mắt bình tĩnh nhìn cô.
“Tôi thả cô ở cổng, cô có thể tự đi vào được không?” Khi xe đến gần đồn cảnh sát, anh hỏi.
“Anh không về sao?” Thẩm Tầm không khỏi hỏi.
“Tôi sống ở bên ngoài.” Anh đáp.
“Ồ, có người đang đợi ở nhà.” Cô cười nhẹ.
Anh liếc nhìn cô, không nói gì.
“Ngủ ngon.” Cô đang định mở cửa, lại bị anh ngăn lại, “Chờ một chút.”
Cô bối rối quay lại nhìn anh.
“Đưa cánh tay tôi nhìn.” Anh nhẹ giọng nói.
“Nhìn cái gì?”
“Đừng lừa tôi.” Đôi mắt đen của anh tối sầm lại.
Thẩm Tầm mở cửa định rời đi, nhưng anh đã nắm lấy cổ tay cô, nhanh chóng xắn tay áo lên.
Vẻ mặt của cô thay đổi.
Khuôn mặt của Trình Lập hơi trầm xuống. Theo tầm mắt anh nhìn thấy, trên cánh tay ngó sen trắng như tuyết có một vết tím bầm, nhìn màu sắc có thể thấy đối phương đã xuống tay rất mạnh, cô gái như cô vẫn luôn chịu đựng không rên lên một tiếng, cũng không dễ gì.
“Không bị gãy xương à?” Anh ấn vào vết bầm tím, nhìn thấy cô đau thì nhăn mày lại.
“Không,” cô lắc đầu, “Vừa rồi tôi xác nhận rồi.”
Anh từ từ buông lòng bàn tay ra, lại nhìn chằm chằm vào nó một lúc.
Trên cổ tay cô có một hình xăm tròn.
Anh hiểu nguyên nhân cho vẻ mặt không tự nhiên vừa rồi của cô.
“Cô từng tự sát sao?” Anh nhìn chăm chú vào hoa văn hoa sen, giọng điệu thẳng thắn hỏi.
Trái tim của Thẩm Tầm đột nhiên co rút.
Cô biết mình không thể thoát khỏi đôi mắt của anh. Người đàn ông này, căn bản không chấp nhận người đối diện mình trốn tránh và che giấu chút nào.
“Ừ.” Cô dễ dàng thừa nhận.
“Ngày đó tôi nói rồi, tôi không sợ chết, không cần anh bảo vệ. Anh nói xem, một người từng tự sát, sao còn sợ chết chứ?” Cô nhìn anh, giọng nói lạnh lùng, “Trình đội này, tôi không phải loại người như anh tưởng đâu, một cô gái tự phụ yếu ớt, không biết đến khó khăn. Chỉ là tôi đã quen đối với cuộc sống này lạc quan và thản nhiên hơn, điều đó khiến tôi cảm thấy dễ chịu hơn một chút.”
Dưới ánh mắt trầm mặc của anh, cô xuống xe bước nhanh ra cổng.
Đèn pha ô tô xuyên qua màn đêm đen kịt, suốt một đường về phía tây, mãi cho đến một trung tâm tắm rửa ở rìa thành phố mới dừng lại.
Trình Lập mở cửa đi vào. Nhân viên lễ tân nhìn thấy anh, gọi một cách kính trọng là “Anh Ba”, đưa cho anh chìa khóa tủ.
Trong bồn tắm bao phủ bởi sương trắng, chỉ có một người. Trình Lập xuống nước, dựa vào một góc, nhắm mắt nghỉ ngơi.
“Có mang theo thuốc lá không?” Một lúc lâu sau, một giọng nói trầm thấp vang lên.
Trình Lập mở mắt ra, đưa tay lấy hộp thuốc lá từ chiếc bàn cà phê nhỏ cạnh bồn rửa, nhét chiếc bật lửa vào rồi ném nó qua.
Hộp thuốc lá vững vàng rơi vào lòng bàn tay người đàn ông.
“Nói đi, tìm em có chuyện gì.” Người đàn ông hút một hơi thuốc, chậm rãi nói.
“Khâu Chấn, ông chủ quán bar Phỉ Thúy ở phía Nam thành phố, chú đã nghe qua chưa?” Trình Lập hỏi.
“Không ấn tượng, bên người gã có người nào?”
“Hai người đàn ông. Một người cao ngang anh, cổ tay trái có hình xăm, nghe giọng là người địa phương; người kia cao tầm 1,7m, có vết sẹo dưới mắt phải, anh không nghe thấy hắn ta nói chuyện.”.
“Người có vết sẹo trên mặt, chẳng lẽ hắn có một nốt ruồi nhỏ ở giữa cằm và một vết sẹo trên mu bàn tay phải?”
Trình Lập nghĩ một lúc, trả lời gọn gàng: “Phải.”
“Ôn “sẹo”,” người đàn ông đột nhiên ngồi thẳng dậy, “Gã đến từ Myanmar, nghe nói tên hắn có chữ Ôn, trên người có nhiều sẹo nên người qua đường đều gọi hắn là Ôn “sẹo”. Gã này đã 3 năm không xuất hiện.”
“Ba năm.” Trình Lập nhẹ giọng nhắc lại, từng chữ một.
“Anh Ba, anh thật muốn tiếp tục đuổi theo hắn sao? Diệp Tuyết ở dưới suối vàng có biết cũng không nỡ nhìn anh vất vả như vậy.”
“Tổ An, anh còn tưởng chú là người duy nhất sẽ không hỏi anh mấy lời này.” Sương mù bốc lên bao phủ vẻ mặt Trình Lập, chỉ có một giọng nói lạnh lùng vang vọng trong phòng, “Cho dù phải mất mạng, anh cũng sẽ cho cô ấy một lời giải thích. “
“Vậy còn cuộc sống của anh thì sao?” Tổ An thở dài, “Anh Ba, anh nên quên hết mọi chuyện trong quá khứ đi, quay về Bắc Kinh, cưới vợ sinh con, sống cuộc sống ổn định “
“Anh đã lâu không để ý những thứ này, việc nối dõi tông đường trong nhà đã có anh trai rồi.” Giọng điệu Trình Lập đều đều, “Nhưng thật ra chính chú, anh hi vọng chú khỏe mạnh, có thể sớm trở về bên người chúng ta.”
“Yên tâm, em sẽ cẩn thận,” Tổ An đứng dậy mặc áo choàng tắm, “Nhân tiện, lần trước anh nhờ em hỏi thăm tình huống của Giang Tế Hằng, em không tìm thấy bất kỳ mối liên hệ nào của anh ta với bên kia, thoạt nhìn trước mắt có vẻ như anh ta trong sạch.”
Trình Lập gật đầu, vẫy tay tạm biệt cậu ta, không nói thêm lời nào.
Thẩm Tầm nhìn bóng dáng cao lớn biến mất ở cửa nhà ăn, cúi đầu tiếp tục ăn.
Vương Tiểu Mỹ cầm điện thoại: “Chị Tầm, đội trưởng Trình bảo em thêm chị vào tổ chúng em.”
Thẩm Tầm vào nhóm, nhìn thấy tên nhóm, được gọi là “Trấn thủ”
*Từ gốc: 坚守 (thủ vững)
Cô nhìn qua ảnh đại diện của các thành viên trong nhóm, Trương Tử Ninh và Tiểu Mỹ là ảnh tự chụp, còn có cả bầu trời hoa cỏ, cuối cùng ánh mắt cô dừng lại ở một bức ảnh nhỏ.
Cô bấm vào, phóng to, là Trình Lập, không sai. Anh đang đứng nghiêng người, cúi đầu châm một điếu thuốc, đại khái là để tránh gió, anh chắp tay che nửa khuôn mặt, xa xa là những ngọn đồi xanh mướt. Trong bức ảnh, anh trông trẻ hơn so với bây giờ, có lẽ là chụp từ lâu rồi, cũng là chụp vội.
Là ai, ai có thể chụp được khoảnh khắc trong nháy mắt này của anh? Trong chớp mắt, anh điềm tĩnh, điềm tĩnh đến mê người.
Tên WeChat của anh là Morpheus, Morpheus, vị thần của những giấc mơ trong thần thoại Hy Lạp, con trai của Hypnos – vị thần của giấc ngủ, đây cũng là nguồn gốc của cái tên morphine.
Người đàn ông này nhàm chán quá.
Thẩm Tầm nhếch khóe miệng, thêm anh vào WeChat, cũng không đổi tên của anh trong ghi chú.
“Cô Thẩm này, cô thật sự muốn ở lại đây tháng rưỡi sao?” Đợi Trình Lập rời đi, Trương Tử Ninh lập tức trở nên sinh động.
“Ừ, ít nhất là vậy.” Thẩm Tầm quay đầu cười nhìn cậu, “Cậu cùng Vương Tiểu Mỹ cũng trạc tuổi, gọi tôi là chị đi.”
“Thật ra nhìn cô còn trẻ hơn tôi…” Trương Tử Ninh bất đắc dĩ gật đầu, “Đi làm nhiệm vụ với chúng tôi, chị không sợ sao?”
“Tại sao phải sợ?”
“Làm việc này rất nguy hiểm.”
“Tôi từng trải qua nhiều chuyện nguy hiểm hơn thế này.”
“Việc gì vậy?” Trương Tử Ninh tò mò.
“Năm 2011 ở một quốc gia bạo động, tôi là phóng viên thực tập, trước mặt tôi có người bị nổ bay đầu.” Thẩm Tầm nhìn cậu, “Cậu có biết đầu người nổ tung nhìn như thế nào không?”
Trương Tử Ninh cầm đũa, động tác gắp đồ ăn cứng lại, cũng không nhai nữa.
“Còn có người tự thiêu, la hét nhảy nhót, xông về phía anh, cái mùi thịt cháy…”
“Dừng đã, ” Trương Tử Ninh vẻ mặt khổ sở nói, “Chị, đừng nói nữa, tôi ăn không nổi.”
Thẩm Tầm bình tĩnh ăn nốt vài miếng thức ăn còn lại, sau khi chứng kiến những cảnh tượng kinh khủng như địa ngục đó, cô cũng nuốt không nổi, nhưng sức chịu đựng của con người thực sự vượt xa sức tưởng tượng của cô.
Vương Tiểu Mỹ cười khanh khách: “Nhìn anh xem có mấy phần tiền đồ kìa.”
“Làm cảnh sát tôi có bao giờ sợ hãi trước cảnh máu me không? Chỉ là không thích nói những chuyện này trong bữa ăn thôi!” Trương Tử Ninh buồn bực biện hộ.
Đi ra khỏi nhà ăn, Thẩm Tầm từ trong túi móc ra một điếu thuốc, quay đầu nhìn Trương Tử Ninh: “Có bật lửa không?”
“Tôi không hút.” Trương Tử Ninh lắc đầu, chỉ mấy người cách đó không xa, “Bọn họ có.”
Thẩm Tầm bước nhanh đi tới trước mặt Trình Lập: “Trình đội này, mượn bật lửa chút.”
Trình Lập lặng lẽ liếc nhìn cô, lấy từ trong túi ra một chiếc bật lửa đưa cho cô.
Thẩm Tầm thành thạo châm lửa, trả lại chiếc bật lửa cho anh, cười cảm ơn.
Anh vẫn không nói, bộ dáng giao tiếp keo kiệt.
Vương Tiểu Mỹ đi tới, vẻ mặt còn có chút kinh ngạc: “Chị Tầm, chị cũng thích hút thuốc.”
“Ừ, cũng không gọi là thích, chỉ là thói quen thôi.” Thẩm Tầm gật đầu.
“Chị hút hiệu gì? Có dễ hút không?”
“Không có mùi đâu, rất nhạt.” Thẩm Tầm đưa hộp thuốc lá cho cô.
Vương Tiểu Mỹ liếc nhìn dòng chữ trên bao thuốc lá – Vogue.
“Vậy sao chị lại hút thuốc?” Cô lại hỏi.
“Bao bì của nhãn hiệu này rất đẹp. Với lại lúc viết bản thảo chị đã quen hút thuốc rồi, bày ra tư thế viết ấy mà, lúc đó viết bản thảo cũng rất trôi chảy. Cái này gọi là cảm giác nghi thức, giống như người cổ đại trước khi dâng hương thì tắm gội ấy.”
“…”
Thẩm Tầm nhìn cô gái trước mặt với một nụ cười nhạt trên môi. Rốt cuộc đúng là còn trẻ, nói cái gì cũng tin.
“Vậy chị Tầm này, chị đã từng động chất gây nghiện bao giờ chưa?” Vương Tiểu Mỹ lại hỏi.
“Không, chị thực sự không thích mấy hương vị kia đâu. Hơn nữa, chị từng có một người bạn học người Đức hút xong thì bị tai nạn xe hơi.”
“Nó khiến chị cảm động sâu sắc phải không?”
“À, bởi vì chị sợ tai nạn xe cộ làm hỏng mặt ấy mà, dù sao chị cũng đẹp mà, phải không?”
“…”
“Trình đội này, anh đã từng dùng chất k1ch thích chưa?” Thẩm Tầm quay đầu, cười hỏi người đàn ông bên cạnh.
“Dùng qua rồi.” Đôi mắt đen sâu không thấy đáy đối diện ánh mắt cô.
“Ồ? Gì đây? Loại cần s@ sơ cấp này hẳn là không nói chơi chứ?”
“Cô có biết cần s@ đối với con người sẽ sinh ra ảnh hưởng gì không?” Trình Lập lạnh lùng nhìn cô chằm chằm, “Chỉ là một từ để mang ra chào hỏi làm quà sao? Ngay cả cần s@ sơ cấp cũng có thể gây ức chế và làm tê liệt hệ thống thần kinh trung ương, khiến người ta sinh ra ảo giác, không kiềm chế được bản thân. Nếu vị bạn học của cô đâm chết người qua đường vô tội thì sao? Cô còn ở chỗ này mang chuyện này ra nói đùa?”
“Thẩm Tầm,” đôi mắt đen nhìn chằm chằm vào cô nhuốm đầy địch ý, anh trực tiếp gọi tên cô, “Tôi mặc kệ cô là ai, cầm lệnh bài gì, muốn làm gì thì cứ việc tới đây lòng vòng một vòng, cợt nhả thêm một vòng hào quang, gắn thêm cho cái mác phóng viên xinh đẹp, thứ cho không chăm cô đâu.”
Nụ cười trên mặt Thẩm Tầm đông cứng lại.
“Chị Tầm, chị không sao chứ?” Buổi tối, Vương Tiểu Mỹ tới gõ cửa, cẩn thận nhìn vẻ mặt của cô, “Lúc trưa, em chỉ lo chị sẽ cãi nhau với Trình đội.”
“Không có gì đâu.” Thẩm Tầm giật giật khóe miệng, “Đúng là do chị nói lỡ lời.”
“Em tìm chị có việc à?” Cô hỏi ngược lại.
“À, tối nay có nhiệm vụ, chị có đi không?”
“Đi, tại sao không? Đây cũng là công việc của chị, đỡ cho Trình đội các em nói chị đến đây để mạ vàng lên người.” Cô tự giễu cười nói.
“Thật ra Trình đội như vậy cũng vì…” Tiểu Mỹ ngập ngừng nói.
Thẩm Tầm hơi nhướng mày, nhìn thấy dáng vẻ ngượng ngùng của cô ấy, cô cũng không tiếp tục hỏi nữa.
Một người đàn ông như vậy, có vài chuyện cũ cũng không lạ.
Đến tối tập hợp, Thẩm Tầm nhận ra mọi người đã thay trang phục. Trương Tử Ninh theo phong cách hip-hop, Tiểu Mỹ biến thành Smart*, Giang Bắc và hai cảnh sát khác mặc quần áo đen và quần tây đen, vẻ mặt người sống chớ tới gần. Về phần Trình Lập, anh đeo một chiếc kính gọng đen, mặc một chiếc áo phông màu xám nhạt và một chiếc quần jean, thoạt nhìn trông tinh tế hơn một chút.
*văn hóa Trung Quốc gồm những người di cư trẻ tuổi ở thành thị, thường có trình độ học vấn thấp, với kiểu tóc quá lố, trang điểm đậm, mặc trang phục lòe loẹt, đeo khuyên.
“Đi nghiên cứu địa hình quán bar mới mở đi.” Tiểu Mỹ giải thích.
Cô gật đầu.
Giây tiếp theo, một đám người nghe thấy một tiếng sột soạt, liền thấy Thẩm Tầm mở khóa áo hoodie, lộ ra bên trong áo thể thao màu đen, làn da trước ngực trắng nõn, giữa chiếc quần bó và áo trên là một vùng bụng nhỏ nhắn, nhìn vô cùng ngầu cũng chẳng kém phần quyến rũ.
“Được rồi, tôi cũng phối đồ ổn rồi, đi thôi.” Giọng điệu của cô bình tĩnh, ánh mắt rơi trên mặt Trình Lập.
Anh chỉ nhìn cô trong một giây, sau đó nhìn sang chỗ khác một cách vô cảm.
Điểm đến của họ là một quán bar mới ở phía nam thành phố, tên cũng không có gì đặc biệt, gọi là Phỉ Thúy.
Sau khi vào, mọi người đều ngầm hiểu, Trình Lập quay đầu nhìn cô: “Cô đi theo tôi.”
Thẩm Tầm đã đoán trước anh vẫn coi cô là là “khách quý” đến từ Bắc Kinh, lại còn sợ cô xảy ra chuyện, muốn tận mắt trông chừng cô nên ngoan ngoãn đi theo sau anh.
Xuyên qua đám đông trên sàn nhảy, lại đi xuống một lối đi khác, Trình Lập dừng lại. Thẩm Tầm ngẩng đầu nhìn tấm biển trên cửa, có chút kinh ngạc —— nhà vệ sinh nam?
Khi cô còn đang ngẩn ngơ, anh mở cửa đi vào, vài giây sau đi ra, trên tay cầm tấm biển màu vàng ghi “Đang lau dọn, xin dùng sau” dán lên cửa, anh kéo cô đứng dậy. bước vào phòng nam.
Động tác liền mạch lưu loát.
“Không có ai.” Anh bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của cô.
Thẩm Tầm nhìn xung quanh, quả nhiên, bồn tiểu trống không, cửa giữa các nhà vệ sinh cũng trống không. Cô phải thán phục anh có thể quan sát rõ ràng và di chuyển nhanh như vậy chỉ trong vài giây.
“Ở đây có gì cần kiểm tra không?” Cô nhẹ giọng hỏi.
“Có thể.” Anh đáp, nhưng ánh mắt đột nhiên chuyển động, giây tiếp theo, anh đã kéo cô vào phòng dụng cụ, khóa cô từ bên trong.
Thẩm Tầm trừng mắt hỏi hắn, ngón tay thon dài đặt lên môi, ra hiệu cô im lặng.
Cửa nhà vệ sinh bị đẩy ra.
Thẩm Tầm giật mình, biển báo treo lên rồi mà vẫn có người vào được?
Tiếng bước chân dừng lại trước cửa phòng dụng cụ, sau đó cửa bị đẩy mạnh hai lần.
Thẩm Tầm không khỏi nín thở. Chả lẽ là nhân viên vệ sinh sao? Nếu không thì đối phương phải có chìa khóa.
Tiếng bước chân lại đi tới cửa bên cạnh, đi về phía trước hai bước, sau đó là tiếng đẩy cửa và khóa cửa.
Có tiếng nước xối xả, là tiếng đàn ông giật nước bồn cầu, nhưng hắn không rời đi ngay.
Thẩm Tầm vừa căng thẳng vừa nôn nóng chờ đợi, khi cô ngước mắt lên liền nhìn thấy một vùng màu xám nhạt, đó là vùng ngực rộng của Trình Lập, hơi thở phập phồng lên xuống theo nhịp điệu đều đặn. Phòng dụng cụ nhỏ, hai người đứng đối diện có thể dễ dàng cảm nhận được hơi thở của nhau. Cô lại ngửi thấy mùi khói nhàn nhạt trên người anh, cùng mùi hương gỗ dễ chịu. Trong khoảnh khắc đó, cô chợt nghĩ đến cơ bụng màu lúa mì được chạm như dao khắc.
Thật là điên rồ. Đến lúc này còn bị phân tâm.
Trình Lập cúi đầu, thấy đôi tai của cô gái đang vùi đầu trên ngực mình dần chuyển sang màu đỏ, từ màu trắng dịu dàng đến màu hồng, rồi đến màu đỏ tươi. Anh do dự rồi lại cúi đầu xuống, cố gắng nhìn rõ vẻ mặt của cô, nhưng lại rõ ràng thoáng thấy đường rãnh quyến rũ trên ngực cô.
Đôi mắt đen lay động, anh nghiêng đầu nhìn sang chỗ khác, nhưng lúc này cô lại ngẩng đầu lên, đôi môi kề sát anh.
Cả hai đều chấn động.
Thẩm Tầm sửng sốt, không khỏi nhìn về phía anh, lại thấy anh thần sắc bình tĩnh, ánh mắt vẫn như cũ trong suốt cùng cảnh giác.
Cửa phòng tắm lại đóng lại.
Trình Lập đợi một lúc mới mở phòng dụng cụ, kéo cô ra ngoài.
Anh đi đến khoang mà gã đàn ông kia vừa ở, mở nắp thùng nước lên, thò tay vào thùng nước một lúc, lấy ra một thứ, đưa cho Thẩm Tầm.
“Mở ra đi,” anh nói.
Đồ không lớn, chỉ vừa lòng bàn tay cô, được bọc bằng nhiều lớp giấy nhựa, chắc là để chống thấm. Thẩm Tầm nhanh chóng xé ra, thứ được giấu bên trong là một túi nhựa nhỏ có niêm phong, bên trong chứa bột màu trắng.
Trình Lập đã rửa tay xong, đang nghe điện thoại: “Vừa rồi có nhìn thấy ai vào nhà vệ sinh không?”
Anh cầm dây kéo cô đứng dậy rời đi, bên ngoài đã rất náo nhiệt.
“Anh Ba, ở đây!” Vừa đi ra khỏi hành lang, Thẩm Tầm liền nghe được giọng nói của Giang Bắc.
“Đứng yên đừng nhúc nhích.” Trình Lập buông một câu, nhanh chóng chen vào trong đám người.
Thẩm Tầm bỏ túi đồ vào túi và đứng dựa vào tường, nhưng nhìn thấy một bóng người lướt qua.
“Đứng lại!” Một tiếng hét vang lên bên tai, là Vương Tiểu Mỹ.
Thẩm Tầm sửng sốt một chút, lập tức đuổi theo.
Cô lao ra khỏi cửa, nhanh chóng đuổi kịp Vương Tiểu Mỹ, cô nhìn thấy một gã đàn ông nhỏ bé đang chạy loạn xạ trước mặt mình, bọn họ cũng theo sát. Ba người tiến vào một con hẻm tối, Thẩm Tầm cảm thấy nhẹ nhõm, đó là ngõ cụt.
Nhưng giây tiếp theo, trái tim cô lại bị treo lơ lửng, gã đàn ông rút ra một đoạn thanh thép từ đống phế liệu.
Vương Tiểu Mỹ giọng nói run run, lại đẩy cô về sau: “Chị Tầm, chị trốn sau em.”
Thấy có hai người phụ nữ đuổi theo mình, gã đàn ông thả lỏng rất nhiều, cười dữ tợn chạy tới. Ngay lập tức, Thẩm Tầm đẩy Vương Tiểu Mỹ ra, giơ cánh tay trái của mình lên để chặn thanh thép, đấm mạnh vào mặt gã đàn ông bằng nắm đấm phải của mình.
Gã đàn ông bịt mũi đau đớn nhưng ánh mắt càng dữ tợn, vung thanh thép lại lao lên, ngay lúc thanh thép sắp rơi xuống vai Thần Tầm thì bị một bàn tay to chộp lấy. Thẩm Tầm kinh ngạc ngẩng đầu lên, chỉ thấy Trình Lập lạnh lùng đá vào ngực gã đàn ông, gã ngay lúc đó ngã xuống đất, giãy giụa vài lần, khó khăn lắm mới đứng dậy được, cuối cùng vất vả dựa vào tường đứng lên. Một đôi còng trên cổ tay.
“Cám ơn Trình đội.” Vương Tiểu Mỹ ôm ngực, hô hấp không ổn định.
“Cám ơn.” Thẩm Tầm cũng mở miệng theo.
“Không phải tôi bảo cô đợi đừng nhúc nhích sao?” Anh không hài lòng nhìn cô, sau đó chuyển ánh mắt lạnh lùng sang Vương Tiểu Mỹ, “Còn cô, tôi đã nói nhiệm vụ hôm nay của cô là điều tra, không bảo cô xông ra tóm người, không biết tự lượng sức mình.