Quay trở lại phòng 303, quả nhiên trên mặt đất cũng sạch sẽ. Cửa sổ để mở, mùi máu đã tan biến.
Nếu không phải vì chuyện mất bút ghi âm khiến cô tức giận đến lồ ng ngực phát đau thì cô suýt chút nữa đã cho rằng mọi chuyện lúc chiều chỉ là một giấc mơ kỳ quái mà mình gặp phải.
“Hình như không có bật lửa.” Barton cẩn thận nhìn gian phòng, “Đắt không?”
Thẩm Tầm lắc đầu: “Nhựa dẻo, mua ở quán ven đường thôi, không sao.”
“Vậy tôi đi lấy cho cô một hộp diêm,” Barton thở phào nhẹ nhõm, “Cô xuống lầu ăn tối đi, tôi tới là gọi cô đấy.”
Thực ra Thẩm Tầm đã hết hứng ăn rồi, nhưng nhìn thấy ánh mắt háo hức của anh, cô đành miễn cưỡng gật đầu đi theo xuống lầu.
“From one extreme to another
From the summer to the spring
From the mountain to the air
From Samaritan to sin”
(từ thái cực này sang thái cực khác
từ hè sang xuân
từ núi cao đến trời xanh
từ thiện đến ác)
Một bên của tầng 1 khu nhà trọ là khu nhà hàng, cũng là quán bar về đêm. Khi Thẩm Tầm ngồi xuống, tiếng hát quen thuộc lọt vào tai cô.
Cô nhướng mày: “”Into the fire” sao, đã lâu không nghe rồi.”
“Ừ, là ban nhạc đến từ Cornwall, quê hương của tôi.” Barton cười ra vẻ hiểu biết, hướng về phía quầy bar vẫy vẫy tay, một chàng trai trẻ tuổi mang tới hai cái lasagne bolognese, hai người vừa ăn vừa tán gẫu.
“Nơi đó là mỏm biển nhỉ, chỗ này phía nam Vân Nam.” Thẩm Tầm cảm khái nói: “Không nghĩ tới chúng ta sẽ gặp nhau ở đây.”
“Vận mệnh thật khó đoán phải không?” Barton nắm chặt ngón tay nhìn cô, “Cô bé, em thế nào rồi?”
“Tôi đã 26 tuổi rồi, không còn là cô bé tái mặt khi nhìn thấy cá piranha nữa đâu.” Thẩm Tầm khẽ cười, “Mấy năm nay tôi làm việc ở Bắc Kinh, thỉnh thoảng cũng đi du lịch, có khi sẽ đi công tác để làm một số nghiên cứu và báo cáo.”
“Mặt cô nhìn có chút mệt mỏi.” Barton thẳng thắn nói.
“Ừ, nhiều lúc tôi thấy chán lắm, cảm thấy những gì mình làm được luôn có giới hạn. Có nhiều thứ dù biết tại sao cũng khó thay đổi”.
“Thế giới này đâu phải một ngày tạo nên đâu, chúng ta chỉ có thể cố gắng hết sức thôi.”
“Mặc dù làm việc tốt nhất trong lĩnh vực truyền thông nhưng điều tôi hứng thú không phải là các hội nghị và hoạt động mà những người cấp cao đến rồi đi, cũng không phải tìm kiếm cảm giác thành tựu khi giao tiếp với những người này. Thế giới như vậy quá hào nhoáng và khuôn mẫu. Ngược lại, ở nơi khó khăn nhất, tôi lại cảm thấy mãn nguyện khi nói chuyện với những người đã phải chịu đựng quá nhiều đau khổ trong cuộc sống của họ, và khi ngòi bút của tôi có thể khiến họ cảm thấy được yêu thương nhiều hơn.”
“Lần này đến Vân Nam thu hoạch thế nào?” Barton hỏi.
“Tôi nhìn thấy một người phụ nữ 60 tuổi với nhiều vết chích trên người do nghiện m@ túy…” Thẩm Tầm đặt dao nĩa xuống và châm một điếu thuốc, cô chợt nhớ cuộc nói chuyện với người phụ nữ này có trong bút ghi âm, trong lúc nhất thời có chút buồn bực.
“Làm sao vậy?” Barton rất mẫn cảm.
Thẩm Tầm trầm mặc một hồi, sau đó lắc đầu: “Lần này tôi nhìn thấy không ít chuyện xấu.”
Cô không có ý định đề cập trải nghiệm của mình với Barton để tránh gây ra rắc rối. Dù sao nơi này cách biên giới không xa, khách sạn cũng có rất nhiều người, nói không chừng đồng bọn của hai người buổi chiều vẫn còn ở đó, có lẽ còn đang ở trong nhà hàng này.
“Để cho đám anh em của tôi nhớ kỹ mặt cô, ra khỏi phòng này, nếu tôi và A Bắc xảy ra chuyện gì, bọn họ sẽ đến tìm cô tính sổ.”
Giọng nói của người đàn ông lại vang vọng bên tai.
“Còn anh thì sao, anh đã tìm được cuộc sống bình yên mà mình mong muốn chưa?” Thẩm Tầm chăm chú hỏi: “Tôi luôn nhớ anh kể vào ngày sinh nhật 16 tuổi của mình, anh đã ở cùng cha ở Iraq, tên lửa Tomahawk nở rộ như pháo hoa trên bầu trời đêm của Bát-đa.”
“Cuộc sống bình yên à… Đây là một quá trình, giống như tên của cô vậy – Tìm.” Barton mỉm cười, trong mắt có chút mê mang.
*Tầm và Tìm đồng âm.
Thẩm Tầm giật mình, sau đó gật đầu.
Đúng vậy, cuộc sống là một cuộc tìm kiếm vô tận.
“Tại sao anh lại chọn mở nhà trọ ở đây?” Cô lại hỏi.
Barton không trả lời cô, nhưng ánh mắt anh hướng về phía sau cô.
Thẩm Tầm nhìn theo tầm mắt của anh và nhìn thấy một cô gái đường nét quyến rũ cùng làn da hơi ngăm đen đang đi tới. Tóc cô ấy cuộn lại, cài một chiếc trâm đơn giản, thắt lưng tinh xảo, bước đi nhanh nhẹn, một tay cầm chai rượu whisky và tay kia cầm hai ly rượu.
“Vợ tôi, Ngọc Nhi.” Khi cô ấy đến gần, Barton đã lấy chiếc cốc từ tay cô và giới thiệu với Thẩm Tầm.
2
Cô gái khẽ mỉm cười với Thẩm Tầm, ngồi xuống bên cạnh Bahrton, không nói tiếng nào, yên lặng như một chú mèo con.
Thẩm Tầm hiểu ra: “Hóa ra đây là lý do anh ở lại.”
“Đúng vậy,” Barton rót rượu cho cô, “Single Malt in Scotland “
“Ở đây đúng là anh cái gì cũng có nhỉ.” Thẩm Tầm nhấp một ngụm, từ đáy lòng khen ngợi.
“Chỉ đáng tiếc là không có kem Devonshire để ăn kèm với bánh nướng xốp,” Barton cụng ly với cô ấy, “nhưng tôi đã dạy Ngọc Nhi cách làm bánh souffle chanh, cô ấy đúng là trò giỏi hơn thầy.”
Ngọc Nhi nhếch khóe miệng, nhẹ nhàng nói: “Sắp xong rồi, hi vọng cô thích.”
Lúc này Thẩm Tầm mới phát hiện con ngươi của cô ấy có màu nâu nhạt, đuôi mắt hơi nhướng lên, khi cười ánh mắt có sức quyến rũ khó tả. Chẳng trách một người lãng tử như Barton lại bị thu phục.
“Tôi quên hỏi cô một chuyện quan trọng,” Barton nhướng mày, “Cô có bạn trai chưa?”
Thẩm Tầm lắc đầu.
“Người cô thích đâu?”
“Anh nhiều chuyện từ khi nào vậy?” Thẩm Tầm lại lắc đầu, chống cằm nghịch ngợm cười: “Người lần trước tôi thích vẫn là anh mà.”
Cô quay sang Ngọc Nhi và chỉ vào Barton: “Tôi từng si mê anh ta, thật đấy.”
Ngọc Nhi tỏ ra kinh ngạc: “Anh ấy là mẫu người cô thích sao?”
Barton nhún vai, ra động tác lau mồ hôi.
Thẩm Tầm mỉm cười: “Lúc đó tuổi còn nhỏ, tôi đã xem mấy bộ phim phóng sự nguy hiểm mà anh ta, hâm mộ anh ta mạo hiểm và lưu lạc, cho nên da mặt dày đi theo anh ta.”
“Lúc đầu đúng là tôi muốn làm khó dễ cô, để cô thoái chí rút lui, nhưng không ngờ cô lại vác thiết bị chụp ảnh nặng như vậy mà không nói lời nào, cõng nó suốt một tuần. Sau đó không chỉ một mình tôi, cả đoàn đều cảm thấy không thể thiếu cô được.” Barton vung ly rượu, ánh mắt dán chặt vào mặt cô, “Nhưng Sara này, lúc đó cô không phải si mê tôi mà là si mê nguy hiểm.”
“Thật ra, khát vọng với sự nguy hiểm và những điều chưa biết của cô trong xương cốt mạnh hơn tôi nhiều.”
Thẩm Tầm không trả lời, yên lặng nhìn anh.
“Tôi chỉ là bởi có một người cha là phóng viên chiến trường, mưa dầm thấm lâu từ nhỏ, đã quen cuộc sống như thế, nhưng cô thì không phải, cô vẫn luôn một mực muốn chạy trốn.”
Nụ cười trên mặt Thẩm Tầm dần dần tiêu tan, cô cúi đầu uống một hớp rượu.
“Tôi đi lấy món tráng miệng,” Ngọc Nhi đứng dậy, phá vỡ bầu không khí hơi cứng nhắc, “Sara, cô muốn uống trà hay cà phê?”
“Cho cô ấy một cốc sô cô la nóng.” Người trả lời là Barton.
“Ồ, anh còn nhớ thói quen buổi tối của tôi hả.” Thẩm Tầm nhìn anh.
“Tất nhiên là tôi nhớ,” Barton cười, “Hồi đó tôi còn nói với cô, người thích đồ ngọt là những người thiếu cảm giác an toàn.”
Thẩm Tầm vươn tay, nhẹ nhàng vẽ lên mặt bàn.
“Ngài này, ngài đã vượt quá giới hạn rồi đó.”
“Vẫn không muốn tha thứ cho cha cô sao?”
“Barton.” Trong giọng điệu nhẹ nhàng toát lên vẻ nguy hiểm.
Barton giơ tay đầu hàng.
Sôcôla nóng được bưng lên bàn, Thẩm Tầm cầm lên nhấp một ngụm, giống như một đứa trẻ uống cạn.
Khi cô ngẩng đầu lên, liền bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của Barton, trong đôi mắt xanh của anh dường như ẩn chứa một chút cảm xúc nhẫn nhịn.
“Sara, nhớ những gì tôi nói với cô khi chúng ta chia tay không?”
“Nhớ kỹ,” Thẩm Tầm đặt ly rượu xuống, “Anh chúc tôi hưởng thụ tình yêu cùng tự do.”
Chỉ là trong lòng cô biết rất khó. Với nhiều người, đó có thể là ước nguyện cả đời khó thành hiện thực.
“Thật ra còn không bằng tận hưởng niềm vui trước mắt,” cô múc một miếng souffle Ngọc Nhi làm, híp mắt cười, “Ví dụ như, giờ khắc ngọt ngào này.”
Cô đã học được cách không mong đợi quá nhiều.
11h đêm hôm đó, đèn vẫn sáng trong một văn phòng của Cục Công an thành phố Cảnh Thanh cách đó hơn 60 km.
Một nam cảnh sát trẻ nhẹ nhàng mở cửa, rón rén đi ra phía sau trạm làm việc.
“Vương Tiểu Mỹ!” Theo sau tiếng hét của anh là một tiếng hét chói tai khác.
“Trương Tử Ninh, anh điên rồi!” Cô gái cũng mặc đồng phục cảnh sát kéo tai nghe xuống, từ chỗ ngồi nhảy dựng lên, ôm ngực nói: “Làm tôi sợ chết khiếp.”
“Cô buổi tối không trở về ký túc xá, lén lút ở chỗ này làm cái gì?”
“Giang Bắc mang tới một chiếc bút ghi âm, bảo tôi nhanh chóng kiểm tra nội dung.” Vương Tiểu Mỹ cầm chuột, đóng một thư mục trên màn hình lại, mở một thư mục khác, “Chỉ là một số đoạn ghi âm cuộc trò chuyện thôi.”
“Black Sails ư, đây là cái gì?” Vương Tiểu Mỹ đọc tên thư mục.
“Hẳn là một tệp video.” Vương Tiểu Mỹ lại bấm vào.
Hình ảnh đập vào mắt khiến cả hai hóa đá tại chỗ.
Trên màn hình, một cô gái tóc nâu và một cô gái tóc đỏ đang tr@n truồng quấn lấy nhau trên giường.
“Quá dữ đi, ” Trương Tử Ninh trợn mắt, “Cái bút ghi âm này là của ai?”
“Giang Bắc nói là của Trình đội…” Tiểu Mỹ còn chưa nói xong, Trương Tử Ninh đã trợn to hai mắt: “Trình Đội? Nhìn anh ấy dáng vẻ thường ngày lạnh nhạt thế, hóa ra thích kiểu này sao? Cái này cũng quá bùng nổ rồi… Hay là này, tôi nhìn anh ấy thể trạng với dáng người…”
“Anh nói huơu nói vượn gì vậy!” Vương Tiểu Mỹ đỏ mặt, “Đây không phải là… “
Một giọng nói trầm thấp lạnh lùng đột nhiên vang lên: “Tôi thích kiểu nào?”
Nghe thấy giọng nói này, Trương Tử Ninh lập tức cứng người. Cậu chậm rãi nhìn về phía cửa, cảm thấy lạnh sống lưng: “Trình đội.”
Trình Lập đứng ngoài cửa, một tay đút túi, hút một hơi thuốc lá, nhìn khóe miệng anh khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng nói: “Cho cậu 2 giây, cút ra ngoài.”
Trương Tử Ninh bỏ chạy với khuôn mặt cay đắng.
Vương Tiểu Mỹ đã tắt video, cung kính nhìn anh: “Trình đội.”
“Những đoạn ghi âm phỏng vấn kia có vấn đề gì sao?” Trình Lập đi vào phòng, nhìn cô hỏi.
“Không có vấn đề gì, ” Vương Tiểu Mỹ lắc đầu, “Nói thêm chút, cô gái này giọng nói cũng rất hay, hỏi cũng rất sắc bén.”
Thấy Trình Lập không trả lời, cô chỉ vào thư mục vừa mở ra: “Vẫn còn một ít video, chắc là cô ấy dùng bút ghi âm làm ổ USB để sao chép phim. Tôi sẽ xem lại.”
“Không cần,” Trình Lập dập đầu mẩu thuốc lá, “Đưa bút ghi âm cho tôi.”
“Anh muốn tự mình xem sao?” Vương Tiểu Mỹ rút bút ghi âm đưa cho anh, thản nhiên nói, ngẩng đầu nhìn thấy đôi mắt đen như vực sâu kia, cô mới biết mình đã nói sai rồi.
“Ừm, xem có được không.” Anh nhẹ giọng ném xuống một câu, bóng dáng cao lớn đã biến mất ở cửa.
Lúc Thẩm Tầm tắm xong từ trong phòng tắm đi ra, điện thoại trên bàn đang rung lên. Cô vừa lau tóc vừa cầm lên: “Tổng biên tập à, ngài còn chưa ngủ sao.”
“Ngủ cái gì mà ngủ? Ngày mai sẽ xuất bản tạp chí, em ra ngoài cuồng nhiệt đến quên cả ngày rồi.” Đầu bên kia điện thoại là sếp của cô, Trịnh Thư Xuân, “Sao rồi? Tiến triển như thế nào?”
Thẩm Tầm bĩu môi: “Xảy ra chút chuyện.”
“Chị tin em có thể xử lý được.”
“Khả năng em không xử lý được…”
“Đừng nói nhảm nữa, chị có nhiệm vụ mới cho em đây.” Trịnh Thư Xuân ngắt lời cô, “Lãnh đạo của Cục Kiểm soát m@ túy hôm nay đã gọi cho chị, hy vọng chúng ta có thể có một phóng sự đưa tin cho bọn họ, chị nghĩ rồi, giao nó cho em đi.”
“Chống m@ túy?” Thẩm Tầm nhướng mày, “Chị định bảo em đi sung quân đến đâu vậy?”
“Ngay Cảnh Thanh ấy mà, thời gian mất khoảng một tháng rưỡi. Người liên lạc đã sắp xếp mọi phương diện chu đáo rồi. Ngày mai em đến cục Cục công an thông báo đi. Chị sẽ gửi thông tin của người liên lạc đến điện thoại di động của em. Cứ vậy nha, chị xem bản thảo chút.”
“Này–“
Thẩm Tầm nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đã bị ngắt kết nối, qua màn hình nhìn thấy mái tóc ướt và vẻ mặt kinh ngạc của mình. Một giọt nước nhỏ xuống từ tóc mái xuống màn hình.
Chuyện này chưa xong, chuyện khác đã đến. Cô sẽ ở lại nơi này thêm một tháng rưỡi nữa.
Mở cửa sổ ra, bên ngoài là bầu trời đêm xanh thẫm tựa vầng trăng khuyết. Có cơn gió thoảng qua núi rừng như khúc nhạc còn vương vấn.
Xa xa là bóng đen của dãy núi trùng điệp nhấp nhô, ẩn giấu không biết bao nhiêu đen tối. Cô chợt có một dự cảm mơ hồ rằng ngay tại đây, ở phía nam của những đám mây ngũ sắc kia, cô sẽ gặp những cuộc gặp gỡ khó mà đoán trước.
Thông báo có tin nhắn vang lên, cô mở WeChat ra, là tin nhắn của Trịnh Thư Xuân:
“Lưu Chinh Minh, Phó Giám đốc Sở Công an Thành phố Cảnh Thanh, 139 ××××××××.”
Tắt màn hình, Thẩm Tầm nhìn chằm chằm điện thoại, trong lòng cảm thấy một trận co quắp.
Điện thoại di động của cô hôm nay cũng đã bị kiểm tra.
Thở dài, cô nhớ đến chiếc bút ghi âm mà mình đã đánh mất. Suy xét một hồi, khả năng chưa chắc đã có thời gian giải quyết chuyên mục hiện tại về căn bệnh AIDS, cô lấy một cây bút và mở sổ ghi chép ra, nhớ lại các bản ghi vào thời điểm đó, bổ sung một số đoạn hội thoại mà mình có thể nhớ ra.
Sáng sớm hôm sau, khi cô xách ba lô xuống lầu ăn sáng, Barton lộ ra vẻ kinh ngạc: “Không phải nói sẽ ở lại hai ngày sao?”
“Tạm thời nhận nhiệm vụ,” Thẩm Tầm gật đầu, “Chỉ là ở vùng này thôi, có dịp tôi sẽ trở lại.”
“Chủ đề gì? M@ túy à?” Barton nhìn cô.
Thẩm Tầm cắn bánh mì, chớp mắt nhìn anh, không đáp.
“Miệng còn cứng lắm,” Barton cười cười, “Chỉ là vùng này thôi, chỉ là những việc này thôi.”
Thẩm Tầm nhăn nhó: “Ông chủ này, nhà trọ của anh trong giang hồ, có tin tức manh mối gì nhớ nói cho tôi biết, để tôi làm bản tin lớn nha.”
Barton nhìn cô lắc đầu bất lực, như thể đang cười nhạo sự bướng bỉnh của cô.
Lúc chia tay, Thẩm Tầm nhịn không được bước tới ôm anh.
“Tôi sẽ đến thăm anh.” Không biết vì sao, mũi cô có chút chua xót.
Barton xoa tóc cô, nhẹ nhàng đáp lại.
Khi cô bước lên xe, Barton đã ngăn cô lại, bước nhanh đến bên cạnh rồi đưa cho cô một thứ.
Cô nhận lấy, một hộp thuốc lá bằng thép không gỉ.
“Một món quà cho cô.” Anh nói.
Lúc này tài xế đã giục, cô vội vàng cảm ơn rồi lên xe.
Khuôn mặt của Barton từ từ lướt qua cửa sổ xe. Không biết có phải là ảo giác của cô hay không, nhưng vào lúc đó, cô nhìn thấy đôi mắt xanh thẫm kia như cực kỳ ủ dột, tựa hồ có ngàn vạn lời nói.
Kinh ngạc, cô liếc nhìn cách đó không xa, có một bóng đỏ ở cửa nhà trọ.
Đó là Ngọc Nhi. Cô ấy đang nhìn về phía này.
Ngay lập tức, cả Ngọc Nhi và Barton đều bị chiếc xe bỏ lại phía sau, càng ngày càng xa.
Thẩm Tầm cúi đầu nhìn hộp thuốc lá trong tay, bên trên có khắc mấy chữ ——
Perseveracnce, Love, Enthusiasm, Hope.
(Kiên trì, tình yêu, nhiệt tình, hy vọng)
Một tiếng rưỡi sau, cô đứng trước cổng Cục Công an thành phố Cảnh Thanh. Người bảo vệ đã nhận được chỉ thị đã xem giấy chứng nhận của cô, sau đó chỉ cô đến văn phòng của Cục phó Lưu.
Vòng qua một bồn hoa, cô đi dọc theo con đường vây hàng rào, phía trước bên trái là một sân trống. Dưới những tán cọ, một nhóm nhỏ người đang nói chuyện, hầu hết mặc đồng phục cùng hai người mặc thường phục/
Xuất phát từ nhạy cảm trong nghề nghiệp, cô bắt đầu nhìn những người này từ xa. Trong số đó có bóng lưng của một người, càng nhìn càng thấy có phần quen thuộc.
Người nọ mặc một chiếc áo sơ mi trắng và quần tây màu xám, thân hình cao lớn. Khi đến gần hơn, thấy anh ta hơi nghiêng mặt nói chuyện, Thẩm Tầm trừng lớn hai mắt.
Sao lại là hắn – “anh Ba” đã lấy chiếc bút ghi âm của cô.
Trong đầu đùng một cái, cô vội vàng chạy lên, nghiến răng nghiến lợi: “Là anh!”
Trình Lập nhìn cô, sửng sốt một lúc, sau đó ánh mắt anh lướt qua cô, lại tiếp tục nói chuyện với những người khác.
Thái độ này của anh ta ngay lập tức khiến Thẩm Tầm tức giận.
Cô bước tới định túm lấy cổ áo anh, nhưng anh đã nhanh chóng nắm lấy cổ tay cô.
“Anh lấy bút ghi âm của tôi vứt ở chỗ nào rồi?” Cô vùng vẫy, tức giận phản đối, “Buông tôi ra!”
Anh buông ra, nhưng lần này cô nhân cơ hội túm lấy cổ áo anh.
“Buông ra.” Anh bình tĩnh nhìn cô với đôi mắt đen láy, khẽ ra lệnh.
“Không.” Cô không chịu lui.
Trong lúc nhất thời, những người khác đều không hiểu ra sao, rồi lại không chớp mắt nhìn về phía bọn họ.
Trình Lập nắm lấy tay cô, kéo nó xuống từng chút một.
Lười để mọi người xem kịch, anh quay người bỏ đi.
Huênh hoang.
Chiếc áo sơ mi vốn được nhét trong quần của anh bị kéo ra, một góc áo nằm trong tay Thẩm Tầm.
Cơ bụng.
Dưới lớp áo sơ mi kéo lên, cơ bụng săn chắc rõ ràng như dao khắc màu lúa mì đập vào mắt.
Thẩm Tầm trừng lớn mắt. Mấy bức tượng Hy Lạp chắc cũng chỉ cùng lắm như thế này thôi.
Xung quanh thấp thoáng tiếng cười.
“Cô nhìn đủ chưa?” Trình Lập lạnh lùng nói.
Cô bực bội buông tay.
Trình Lập mím môi, nhìn cô chằm chằm, kéo phần quần áo còn lại ra, chậm rãi xắn tay áo, phong thái ung dung.
Thẩm Tầm cũng nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt mình.
Trong nháy mắt, anh từ trang phục tương đối trang trọng chuyển sang phong cách thanh nhàn giản dị, vai rộng chân dài, mặt mày tuấn tú, tướng mạo càng thêm thoải mái thẳng thắn. Trong đầu cô lại hiện lên hình ảnh cơ bụng của anh.
Thành thật mà nói, cô thực sự rất muốn được chạm vào.
“Cũng được đấy,” cô chân thành nói.
Ai đó trong đám đông phá lên cười.
Trình Lập liếc nhìn đám đông, tiếng cười của mọi người đột ngột dừng lại. Anh không tiếp tục cuộc trò chuyện, quay người và đi về phía tòa nhà văn phòng.
Thẩm Tầm đi theo.
Anh bước những bước dài, chỉ chốc lát đã kéo xa khoảng cách với cô. Thẩm Tầm chạy chậm theo vài bước.
Anh dừng lại, quay đầu nhìn cô: “Cô đi theo tôi làm gì?”
“Cùng đường.” Thẩm Tầm ánh mắt trong veo nhìn anh, “Còn nữa, bút ghi âm.”
Anh nhíu mày, vẻ hơi mất kiên nhẫn.
“Vứt rồi.” Anh nói từng chữ với giọng điệu bình thản. Nói xong, lại phớt lờ cô và bước lên bậc thang của tòa nhà văn phòng.
“Anh nói giỡn!” Thẩm Tầm ba bước đuổi tới, nắm lấy áo của anh.
“Buông ra.” Anh lặp lại.
Thẩm Tầm lắc đầu, thái độ kiên định.
“Con gái con lứa hơi chút lại kéo quần áo đàn ông con trai thì không hay đâu.” Anh chậm rãi nói.
“Vậy anh còn sờ s0ạng tôi, cái này tính sao đây?” Thẩm Tầm không tỏ ra yếu thế.
“Thế cô muốn thế nào?” Anh nghiêng người, lại gần cô, “Để cho sờ lại nhé?”
Anh đến rất gần, Thẩm Tầm nhìn thấy bóng dáng của mình phản chiếu trong đôi mắt đen như mực kia. Cô thậm chí còn ngửi thấy mùi khói nhàn nhạt trên người anh, xen lẫn một chút hương thơm của gỗ. Một chiếc cúc áo được nới lỏng dưới đường viền cổ áo của anh, để lộ một mảng da nhỏ màu lúa mì, hai tay anh ta đút trong túi quần, đường cong men theo cơ bắp cánh tay hoàn hảo.
Cô cảm thấy mặt mình có chút nóng dần lên.
“Anh đang quyến rũ tôi đấy à?” Cô hắng giọng hỏi.
Trên khuôn mặt nghiêm nghị đó hiện lên một tia kinh ngạc, rồi chuyển thành vẻ mặt lạnh nhạt
“Cô?” Anh kéo bàn tay cố chấp của cô xuống, “Tôi khinh.”
Thẩm Tầm nhìn chằm chằm bóng lưng của anh.
Thoạt nhìn có vẻ anh ta là cảnh sát, không phải là kẻ xấu.
Ý nghĩ này khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm.
“Cô là Thẩm Tầm sao?” Lúc hai người vừa đi đến lầu 2, trong hành lang truyền đến một giọng nói ngập ngừng, một người đàn ông trung niên mặc đồng phục cảnh sát chào đón bọn họ.
Thẩm Tầm gật đầu, nhưng cô còn chưa kịp nói chuyện, người đàn ông đi trước mặt đã lên tiếng trước: “Cô? Lão Lưu này, một cô gái nhỏ như này mà chú cũng gọi là cô, cũng quá mất mặt đi.”
“Cậu thì biết cái gì!” Người đàn ông trung niên trừng mắt nhìn anh, đưa tay về phía Thẩm Tầm: “Lưu Chính Minh, vừa rồi trên đường chúng ta đã nói chuyện điện thoại với nhau.”
Thẩm Tầm cũng bắt tay ông: “Chào cục trưởng Lưu, cứ gọi cháu là Tiểu Thẩm là được.”
“Mọi người đến chỗ của tôi đi.” Lưu Chính Minh dẫn họ vào văn phòng của mình, tự mình pha trà.
“Trình Lập, để tôi giới thiệu với cậu một chút. Đây là Thẩm Tầm, phóng viên đến từ Bắc Kinh. Mặc dù cô ấy còn trẻ nhưng đã đưa ra rất nhiều tin tức lớn. Lần này cô ấy đến đây để thực hiện một báo cáo đặc biệt về kiểm soát m@ túy, cấp trên cũng muốn chúng ta phối hợp. Trong tháng rưỡi tới, cô ấy sẽ đi theo các cậu hành động.” Lưu Chính Minh đưa tách trà cho hai người họ, đồng thời giới thiệu: “Tiểu Thẩm này, đây là Trình Lập, đội trưởng đội chống m@ túy của chúng tôi. Quê cậu ấy cũng ở Bắc Kinh.”
Thẩm Tầm hơi ngạc nhiên. Thảo nào anh ta nói giọng Bắc Kinh.
“Cô ấy?” Trình Lập liếc nhìn cô gái nhỏ cao chưa đến ngực mình, vẻ mặt ủ rũ từ chối: “Tôi không muốn làm bảo mẫu đâu.”
Sắc mặt Lưu Chính Minh cũng tối sầm lại. Người ta còn đang ngồi đây, cậu ta cũng không nể tình.
“Cậu đứng đó cho tôi!” Mắt thấy Trình Lập đặt chén trà xuống định đứng dậy rời đi, ông liền hung hăng quát một tiếng.
Trình Lập dừng lại trước, sau đó chậm rãi đi tới bên cửa sổ châm một điếu thuốc, cúi đầu hút một hơi, lạnh nhạt trả lời: “Tôi không định đi.”
Nói xong, anh liếc nhìn Thẩm Tầm đang yên lặng ngồi ở đó: “Thật sự không còn cách nào khác sao?”
“Không có lựa chọn.” Lưu Chính Minh dứt khoát trả lời.
Thẩm Tầm đứng dậy, nhìn Trình Lập một cách nhiệt tình: “Vất vả cho Trình đội rồi, tôi sẽ cố gắng chăm sóc bản thân tốt nhất, không gây rắc rối cho mấy người đâu.”
Cuối cùng, cô còn cúi người.
“Xem cô bé lễ phép thế nào kìa.” Lưu Chính Minh cảm khái.
Trình Lập véo giữa lông mày, hút một hơi thuốc rồi liếc nhìn cô.
“Tôi vẫn chưa quyết định.”
“Việc này không phải cho cậu nghĩ,” Lưu Chính Minh dùng sức đặt chén trà xuống bàn, “Đây là mệnh lệnh!”
“Vậy nếu cô ta chết ở chỗ này thì sao?” Trình Lực nhếch khóe miệng, lạnh lùng nói: “Đao kiếm không có mắt, tôi không có nhiều thời gian rảnh rỗi bảo vệ cô ta.”
“Tôi không sợ chết,” Thẩm Tầm nhìn hắn, “Tôi cũng không cần anh bảo vệ.”
Trình Lập nhìn cô.
Giọng nói của cô nhẹ nhàng mỏng manh, nhưng trên khuôn mặt như ngọc kia lại toát ra một tia trầm tĩnh cùng thong dong.
Đó không phải là giả. Anh có thể phân biệt được.
“Vậy là tốt nhất,” Anh nói.
Đi ra khỏi văn phòng của cục trưởng Lưu, một cô gái mặc đồng phục cảnh sát chào đón cô: “Trình đội, em nhận được tin nhắn WeChat của anh, anh tìm em có việc gì sao?”
“Đưa cô ấy về ký túc xá đi.” Trình Lập hất cằm về phía Thẩm Tầm.
“Là đội viên mới sao?” Vương Tiểu Mỹ hai mắt sáng lên, “Đội trưởng, cuối cùng anh cũng cho chúng em thêm người sao?”
“À, là cái người có mấy cái video không đứng đắn kia đó.” Anh lạnh nhạt đáp.
“…” Tiểu Mỹ lỡ lời, chỉ trợn tròn mắt nhìn Thẩm Tầm.
Thẩm Tầm thậm chí còn bối rối hơn. Anh ta nói gì vậy?
Trình Lập bỏ mặc hai cô, quay trở lại văn phòng mình.
Vương Tiểu Mỹ dẫn Thẩm Tầm đến tòa nhà ký túc xá, trong cục đã sắp xếp cho cô một phòng đơn nhỏ có phòng tắm. Phòng tuy không lớn nhưng ngăn nắp gọn gàng, trên bệ cửa sổ có một chậu trầu bà xanh, xanh tươi mướt mát.
“Cô ở chỗ nào?” Thẩm Tầm hỏi.
“Ra phòng cô, rẽ sang căn phòng thứ năm bên trái, phòng 310. Tôi ở cùng một đồng nghiệp khác,” Vương Tiểu Mỹ trả lời, giơ tay nhìn đồng hồ, “Dọn dẹp trước đi, nửa giờ nữa tôi gọi cô đi ăn cơm trưa.”
Thẩm Tầm cảm ơn cô ấy, mở ba lô và bắt đầu đặt đồ đạc của mình. Sắp xếp xong tất cả đồ vệ sinh cá nhân, cô nghe thấy âm báo từ điện thoại di động, trên màn hình hiện lên một tin nhắn: “Tầm Tầm, bao giờ em về?”
Người gửi là Hứa Trạch Ninh.
“Một tháng rưỡi nữa” – cô gõ dòng này vào ô nhập chữ, suy nghĩ một lúc rồi lập tức xóa đi và đặt điện thoại xuống.
Sắp xếp đồ đạc xong xuôi, cô nhìn xuống chiếc quần jean rách và áo khoác thêu hoa của mình, lấy từ trong tủ ra một chiếc áo len trắng, mặc thêm chiếc quần tất màu đen, buộc một kiểu tóc đuôi ngựa mới mẻ trước gương.
Khi Vương Tiểu Mỹ đến tìm cô, nhìn thấy trang phục của cô thì mắt sáng lên: “Cô Thẩm, nhìn ngầu quá.
“Cô bao nhiêu tuổi rồi?” Thẩm Tầm cười hỏi.
“24.”
“Tôi chỉ hơn cô 2 tuổi thôi, cô gọi tôi là chị đi, gọi là cô nghe lạ tai quá.”
“Được, chi Tầm.” Vương Tiểu Mỹ vội vàng gật đầu.
Trên đường đi đến nhà ăn, Thẩm Tầm nhớ tới một chuyện: “Cái người Trình đội kia nói “Người quay video không đứng đắn” là có ý gì?”
Vương Tiểu Mỹ vẻ mặt xấu hổ: “Chị Tầm, có phải chị có cái bút ghi âm màu đen… hãng Sony, mặt trên có màn hình, phía dưới có nút điều khiển hình đ ĩa không?”
“Phải,” Thẩm Tầm cả kinh, “Trong tay em sao?”
“Không, đã trả lại cho Trình đội rồi. Em chỉ kiểm tra nội dung thôi… theo lệnh của anh ấy,” Vương Tiểu Mỹ đỏ mặt nhanh chóng giải thích, “Chị giống như có cop một số phim, có vài cảnh nhìn khá bùng nổ.”
“Ồ, ra là vậy.” Thẩm Tầm nhớ lại, “Lúc trước chị lưu lại, quên xóa.”
“Thế nào? Nhìn đẹp không?” Khóe miệng cô nở ra một nụ cười, “Xem ra Trình đội của các em có ấn tượng rất sâu.”
Khi hai người bước vào nhà ăn, không ít người đã ăn xong, ngay khi nhìn thấy một khuôn mặt mới, lại là một cô gái xinh đẹp, nhất thời mọi người không tránh khỏi chú ý.
Thẩm Tầm không cảm thấy gì, nhưng Vương Tiểu Mỹ bị nhìn có chút xấu hổ, kéo cô đến địa điểm để lấy thức ăn.
“Hôm nay có sườn kho tộ, trứng ốp mộc nhĩ, canh nấm, nếu chị không muốn ăn cơm, bên kia có bánh bao.” Cô nhiệt tình giới thiệu cho Thẩm Tầm.
Cách họ hơn chục bước, Trương Tử Ninh đến gần Trình Lập đang ngồi đối diện: “Trình đội, bên cạnh Tiểu Mỹ có một vị đãi mỹ nữ! Anh biết cô ấy không? Khuôn mặt với dáng người này ở chỗ chúng ta đúng là trăm năm khó gặp.”
1
Trình Lập ngẩng đầu và nhìn về hướng cậu ta chỉ, đôi mắt anh di chuyển, nhưng rất nhanh lại khôi phục vẻ bình tĩnh.
Cô gái cách đó không xa mặc áo hoodie rộng thùng thình, quần dài bó sát, nhìn chân dài đến hông, khuôn mặt thanh tú.
Giang Bắc ngồi cạnh cũng nhìn sang, vẻ mặt kinh ngạc, lập tức nhìn Trình Lập: “Cô gái này trông giống như Diệp…”
“Ăn đi.” Một giọng nói bình tĩnh cắt ngang lời anh đang định nói.
Giống chỗ nào? Sao có thể giống được? Chẳng qua là đều mặc quần áo trắng và buộc tóc đuôi ngựa mà thôi.
Trương Tử Ninh nhìn hai người đối diện, ủ rũ ăn cơm, chỉ có thể buồn bực gắp thức ăn lên.
“Xin chào, tôi có thể ngồi bên cạnh anh được không?” Vừa mới húp một ngụm canh, trên đỉnh đầu vang lên một giọng nữ mềm mại, khi anh ta ngẩng mặt lên, canh trong miệng suýt chút nữa phun ra ngoài.
“Được, đương nhiên!” Anh nhìn Thẩm Tầm, hưng phấn đem đ ĩa thức ăn di chuyển sang bên cạnh.
“Cám ơn.” Thẩm Tầm cười cười, ngồi xuống nhìn đối diện hai người, “Thành đội, còn có vị đồng chí này, chúng ta lại gặp nhau rồi, cùng nhau ăn cơm không phiền chứ?”
Nhìn thấy cô, Giang Bắc cũng có chút kinh ngạc: “Là cô sao? Cô là phóng viên Trình đội nói sẽ đi theo chúng tôi sao?”
Anh ngập ngừng liếc nhìn Trình Lập một lần nữa, sếp cũng thật là, không nói với anh phóng viên đến đây là cô gái bọn họ gặp trong nhà trọ hôm qua.
Thẩm Tầm gật đầu.
“Trình đội, tên hôm đó các anh bắt trong nhà trọ buôn m@ túy à?” Cô vừa ăn vừa hỏi.
“Bây giờ đang phỏng vấn hay tán gẫu?” Trình Lập ngước mắt hỏi cô.
“Tính hết đi, anh cứ xem tình huống mà trả lời, nội dung tôi viết cũng sẽ cho các anh xét duyệt mà.” Thẩm Tầm bắt lấy ánh mắt của anh, tiếp tục hỏi: “Hắn bị nhốt lại không?”
Anh im lặng một lúc: “Không.”
“Thả rồi?”
“Thả rồi,” anh nói nhẹ nhàng, “Tôi đã có tin tức tôi muốn.”
“Tôi hiểu rồi,” Thẩm Tầm phân tích, “Nếu anh không thả gã đi, như vậy đồng bọn của gã có thể sẽ thay đổi kế hoạch ban đầu, mà anh không muốn rút dây động rừng.”
Trình Lập tạm dừng cầm nĩa, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tươi cười của cô với đôi mắt đen láy.
Anh hơi ngạc nhiên. Cô sắc sảo hơn anh tưởng.
“Nếu lời gã nói là giả thì sao?” Cô hỏi lại.
“Không loại trừ khả năng này,” anh chậm rãi nói, “Cho nên chúng tôi sẽ tiến hành nhiều cuộc điều tra chuyên sâu để xác định chắc chắn.”
“Nói như vậy, kẻ bị bắt quay lại cũng không dám để lộ ra mình đã bị tóm, bởi vì tổ chức sẽ không tín nhiệm gã nữa, để tránh phiền toái, thậm chí còn trực tiếp xử gã. Mấy băng đảng buôn m@ túy rất thận trọng, nếu trong tổ chức có một tên mất liên lạc trong hai ngày, tổ chức sẽ cho là gã xảy ra chuyện, không cần nữa.” Giang Bắc ở bên cạnh bổ sung.
Thẩm Tầm buông đũa xuống, lấy điện thoại di động ra, nhanh chóng ghi lại cuộc nói chuyện vừa rồi.
“Tôi ăn xong rồi, từ từ dùng đi.” Trình Lập đứng dậy, đặt bút ghi âm lên bàn, “Trả cho cô.”
Thẩm Tầm còn chưa kịp nói chuyện, anh đã cầm khay đồ ăn đi về phía cửa.
Biên giới Myanmar.
Một chiếc xe khách nhỏ đang lái dọc theo con đường núi.
Thẩm Tầm vì xóc nảy nên tỉnh dậy, mở mắt ra liền nhìn thấy một dòng suối trong vắt ngoài cửa sổ xe, ào ạt từ trên núi chảy xuống, trên tảng đá nở những bông hoa trắng như tuyết. Hai bên là sườn đồi xanh ngát tươi mát, nhấp nhô núi non trùng điệp.
Cô giơ tay nhìn đồng hồ, xem thời gian cũng gần đến rồi.
Ước chừng khoảng sau 10 phút, trong rừng cây xuất hiện một góc mái hiên.
Xe chậm rãi dừng lại, Thẩm Tầm cầm ba lô lên, đuổi theo hai người khác cùng xuống xe.
Nhà trọ ba tầng có tấm biển gỗ trước cửa ghi “Bahrton”s Shop” bằng tiếng Trung, tiếng Anh và tiếng Miến Điện.
Người đàn ông tóc nâu mắt xanh dựa vào khung cửa nhìn Thẩm Tầm, thấy cô đến gần, anh tiến lên ôm cô vào lòng, hôn lên má cô một cái: “Đã lâu không gặp, cục cưng bé nhỏ.”
“Đã lâu không gặp, Barton.” Cô cũng thở dài, “Lần trước ôm là ở Brazil nhỉ.”
Trong khu rừng rậm ở lưu vực sông Amazon, cô ôm Barton đang bất tỉnh, nước mắt nước mũi đầm đìa.
Đây là đồng nghiệp từng kề vai sát cánh chiến đấu, đồng thời cũng là người hướng dẫn của cô.
“Nhìn xem, chữ Hán tôi viết rất giỏi đó,” Barton giơ sổ đăng ký trong tay lên, “Tôi nên gọi cô là Sara, hay Thẩm Tầm đây?”
“Gọi thế nào cũng được.” Cô nhướng mày, ngửi thấy mùi thơm của cà phê, không khỏi ngáp một cái.
“Đi cất hành lý trước đi,” Barton mỉm cười, đưa chìa khóa cho cô. “Tối nay sẽ làm mì ống và cá nướng cho cô. Có rượu whisky, cà phê và kem nữa.”
“Cám ơn ông chủ.” Thẩm Tầm làm một động tác kiểu người quân tử, nghiêm túc ngả mũ xuống.
Phòng của cô ở tầng ba. Nhà trọ được xây dựng lại trên cơ sở một ngôi nhà kiểu cũ, giữ lại nét duyên dáng ban đầu.
Lớp sơn trên cửa gỗ của căn phòng đã có chút lốm đốm, có thể mơ hồ nhìn thấy những hoa văn chạm trổ ban đầu, còn có một vài vết xước, hình như là do vật sắc nhọn gây ra. Ổ khóa không dễ mở, Thẩm Tầm vặn chìa vài lần mới mở được.
Cánh cửa vừa bị đẩy ra, một mùi máu tanh nồng nặc xông vào.
Có gì đó không đúng.
Sau lưng bỗng cảm thấy lạnh lẽo, theo bản năng định đóng cửa lại nhưng đã quá muộn, có người túm lấy cánh tay cô, một gã nào đó thô bạo kéo cô vào phòng, Thẩm Tầm còn chưa kịp kêu lên đã bị một bàn tay to lớn nắm chặt bịt miệng lại.
Mọi thứ trong phòng hiện ra ngay lập tức.
Rèm cửa được che lại, một người đang nằm trên sàn với máu chảy khắp đầu cùng một vũng máu đỏ sẫm dưới cơ thể.
Người đàn ông ngồi trên ghế mây dựa vào tường, hắn mặc áo sơ mi đen, cả người chìm trong bóng tối, chỉ có con dao găm trong tay lóe lên ánh sáng lạnh lẽo sắc bén.
Lúc này, ánh mắt của hắn đang từ người đàn ông nằm trên mặt đất chậm rãi di chuyển lên khuôn mặt Thẩm Tầm.
Bốn mắt nhìn nhau, Thẩm Tầm cảm thấy cổ họng thắt lại, máu toàn thân đều đông lại.
Đó là một đôi mắt đen lạnh lùng sắc bén, thoạt nhìn có vẻ bất cần nhưng lại lộ ra một tia khát máu. Ngay trong nháy mắt đó, cô cảm thấy mình như một con cừu bị hổ c ắn vào cổ. Cô từ bỏ giãy dụa, đứng đó nhìn hắn.
Tên đàn ông phía sau như bị sự phối hợp của cô làm cho kinh ngạc, trầm giọng nói: “Anh Ba?”
“Buông cô ta ra.” Người đàn ông ngồi trên ghế khẽ nói, đứng dậy, không nhanh không chậm đi tới trước mặt cô.
Thẩm Tầm không lên tiếng, chỉ yên lặng nhìn hắn.
Người đàn ông cao một cách đáng sợ. Cô chỉ chạm đến ngực hắn nên cả người như bị mắc kẹt trong cái bóng của gã.
Cô không biết mình đang phải đối mặt với điều gì, nhưng cô biết lúc này kêu cứu chắc chắn không phải là một lựa chọn hay gì. Có lẽ ngay khoảnh khắc cô hét lên, người đàn ông trước mặt sẽ bẻ gãy cổ cô rồi.
“Cô là ai? Từ đâu tới? Đến đây làm gì?” Giọng nói lạnh lùng nhẹ nhàng cất lên, phảng phất gió núi xuyên qua rừng rậm.
“Thẩm Tầm,” Cô cố gắng giữ giọng bình tĩnh, “Tôi đến từ Bắc Kinh, đang đi du lịch.”
“Đưa ba lô cho tôi.”
Cầm lấy chiếc ba lô mà cô cởi ra, hắn đưa cho bạn đồng hành: “A Bắc, xem đi.”
Laptop, điện thoại di động, bút, sổ tay, quần áo, túi vệ sinh cá nhân, túi y tế, v.v. bày hết ra trên mặt đất. Tên đàn ông gọi là A Bắc ngồi xổm trên mặt đất, cẩn thận xem xét kĩ, thậm chí bao gồm cả đồ lót của cô.
Cô không khỏi nhíu mày.
Bàn tay to đột nhiên siết chặt vai cô.
“Anh làm gì vậy?” Cô kinh hãi nhìn hắn chằm chằm, thấp giọng hỏi.
“Câm miệng.” Người đàn ông lạnh lùng nhìn cô, lòng bàn tay trượt xuống.
Bàn tay to rộng và nóng như mỏ hàn lướt theo những đường cong của cô qua lớp áo mỏng. Nỗi xấu hổ lập tức bùng nổ trong lồ ng ngực, cô cắn chặt môi, hai mắt nhìn chằm chằm hắn như muốn bùng cháy.
Trên ngực áo sơ mi có hai túi, những ngón tay thon dài dừng lại ở đó, vuốt v e cẩn thận rồi thọc vào.
Thẩm Tầm cảm nhận được rõ điểm yếu ớt mỏng manh trên ngực mình trong nháy mắt nổi lên sự biến hóa.
Người đàn ông hiển nhiên cũng cảm thấy nó. Hắn nhìn vẻ mặt xấu hổ và phẫn nộ trên mặt cô, ánh mắt thâm thúy nhưng không dừng lại động tác.
Cô mặc một chiếc quần jean bó sát, đầu tiên, ngón tay nóng bỏng của hắn xuyên vào túi quần trước, sau khi tìm kiếm không thấy gì, chúng bao phủ cặp mông đầy đặn của cô rồi dừng lại.
“Đây là gì?” Hắn lấy ra thứ gì đó từ túi sau và giơ lên trước mặt cô.
“Máy ghi âm.” Trong lòng cô chợt cảm thấy ớn lạnh.
“Du lịch còn mang theo bút ghi âm?” Hắn hỏi, giọng nói mang theo một cảm giác áp bức mạnh mẽ.
Cô cắn chặt răng, nghiêm mặt không nói lời nào.
“Không nói thật sao?” Hắn cười, trong đôi mắt đen mang theo vẻ giễu cợt, cằm hơi hếch về phía người đàn ông nằm trên mặt đất, “Muốn giống như hắn ta, hay là chúng ta thay đổi trò chơi chút nhỉ? Rốt cuộc thì cô dáng người đẹp như vậy, lãng phí thì cũng cũng đáng tiếc.”
Hắn đứng đó không nhúc nhích, dù chỉ cách cô một bước, chỉ nhìn cô thôi mà cô đã cảm thấy tóc gáy toàn thân dựng đứng.
“Tôi là phóng viên.” Cô thỏa hiệp, “Tôi tới đây để đưa tin về bệnh AIDS, bút ghi âm để ghi lại nội dung cuộc phỏng vấn.”
“Tôi dựa vào gì để tin cô đây?” Hắn ấn mở bút ghi âm trong tay, nhìn nội dung hiện lên trên màn hình tinh thể lỏng, “Tận 16 tiếng 32 phút, cô không phải muốn chúng ta ngồi chỗ này nghe xong, xác nhận xong rồi trả lại cho cô chứ?”
“Anh Ba, không thì cứ xóa thẳng đi.” A Bắc ngẩng đầu nói một câu.
“Không!” Thẩm Tầm như bị cắn một miếng, kích động nhìn hắn, “Tuyệt đối không thể xóa được!”
Nếu nội dung trong bút ghi âm bị xóa, tất cả công việc của cô mấy ngày này sẽ trở nên vô ích.
“Có thể không xóa,” người đàn ông đặt máy ghi âm vào túi, “nhưng không thể trả lại cho cô được.”
“Vậy thì khác gì xóa?” Thẩm Tầm không khỏi chửi thề.
Như thể ngạc nhiên trước sự dũng cảm của cô, người đàn ông nheo mắt nhìn cô với vẻ thích thú.
“Tôi không biết sao mấy người ở trong căn phòng này. Tôi không biết gì mấy người, cũng không có hứng thú với những gì mấy người đang làm. Cái bút ghi âm này là kết quả tôi làm việc vất vả trong nửa tháng. Nếu anh dám phá đồ của tôi, cho dù biến thành quỷ tôi cũng không bỏ qua cho anh!” Cô nghiến răng, phải bằng mọi giá.
Người đàn ông trầm mặc chốc lát, cười nhạt một tiếng, châm chọc nói: “Quỷ sao?”
“Tôi từng thấy quỷ, cũng không sợ quỷ.” Hắn gằn từng chữ từng chữ thấp giọng nói. Trong giọng điệu kỳ lạ và lạnh lùng của hắn, nhiệt độ trong phòng dường như giảm mạnh.
Hành động tiếp theo là lấy điện thoại di động, chụp một bức ảnh của Thẩm Tầm.
Đèn flash bật sáng, Thẩm Tầm cảnh giác nhìn hắn: “Anh muốn làm gì?”
“Để cho anh em của tôi nhớ rõ mặt của cô,” khóe môi hắn hơi cong lên, “Ra khỏi phòng này, nếu như tôi và A Bắc xảy ra chuyện gì, bọn họ sẽ tìm đến cô tính sổ.”
Thẩm Tầm nghe thấy những lời này hơi giật mình, sau đó lại thả lỏng hơn rất nhiều, theo ý hắn nói, có lẽ hắn và A Bắc sẽ không làm gì cô.
“Ngồi đi.” Hắn hếch cằm về phía một chiếc ghế mây khác.
Thẩm Tầm ngoan ngoãn đi tới ngồi xuống.
A Bắc ở bên cạnh vẫn cẩn thận xem xét đồ đạc của cô, thậm chí còn lật giở từng trang sổ tay.
“Đưa ví cho anh.” Người đàn ông nói.
Thấy hắn cầm lấy ví tiền mở ra, Thẩm Tầm theo bản năng đứng lên. Người đàn ông ngước mắt, ánh mắt lạnh lùng: “Ngồi xuống đi.”
Cô khẽ cắn môi ngồi xuống.
Trong ví tiền kẹp một bức ảnh chụp, tầm mắt người đàn ông dừng lại ở bức ảnh trong vài giây.
“Ảnh hồi nhỏ sao?” Hắn giơ ví lên, giống như so sánh với bộ dạng bây giờ của cô, “Bao nhiêu tuổi? Chụp ở đâu?”
Thẩm Tâm im lặng một lúc, bất đắc dĩ nói: “5 tuổi, Công viên Hyde Park, London.”
“Người bên cạnh là mẹ cô?” Người đàn ông lại hỏi.
Thẩm Tầm vẻ mặt ủ rũ không trả lời, cũng không hỏi thêm gì nữa, kiểm tra chứng minh thư và mấy thẻ ngân hàng của cô xong liền đem ví trả lại cho A Bắc.
Lúc này, người đàn ông nằm trên mặt đất đột nhiên đau đớn r3n rỉ vài tiếng, sau đó vặn vẹo.
Thẩm Tầm theo bản năng lui về phía sau, dựa sát lưng vào ghế mây.
“Uống nước đi.” Người đàn ông đẩy một chiếc cốc trên bàn cà phê về phía cô.
Nhìn thấy ánh mắt căng thẳng của cô, hắn rít một hơi thuốc, chậm rãi nhả ra: “Sao, sợ trúng độc à?”
Thẩm Tầm cầm lên uống vài hớp, liền thấy hắn đứng lên, dùng mũi chân đá người trên mặt đất.
“Đã nghĩ kĩ muốn nói gì với tao chưa?” Giọng hắn lạnh lùng, “Nếu muốn giữ lại cái chân này, mày chỉ còn 5 phút. Nghĩ kĩ đi, nghĩ xong thì gật đầu.”
Đối phương bị nhét vải vào miệng, phát ra tiếng r3n rỉ không rõ ràng, phản kháng thụ động, nhưng anh ta vẫn không gật đầu.
“Tốt lắm.” Tiếng cười thấp vang lên, Thẩm Tầm thấy hắn khom người xuống, dao găm trong tay nhắm thẳng vào vết máu trên chân của người gã ông nằm trên mặt đất.
Thẩm Tầm thốt ra một tiếng hét ngắn ngủi, nháy mắt nuốt lại.
Dưới cơn đau dữ dội, gã đàn ông nắm chặt mắt cá chân của cô, giống như người rơi xuống nước nắm lấy khúc gỗ trôi, cố gắng bù đắp nỗi sợ hãi và đau đớn của mình. Mắt gã mở to, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Bàn tay lạnh và nhớp nháp của gã đàn ông quấn quanh làn da của Thẩm Tầm như một con rắn. Cô nắm lấy tay cầm của chiếc ghế mây, cố nén xuống ghê tởm không rên một tiếng.
“Anh Ba.” Ánh mắt lạnh lùng của gã rơi xuống khuôn mặt tái nhợt của cô.
Sau đó, hắn ngồi xổm xuống, lột từng ngón tay của gã ra, lấy khăn giấy bên cạnh, chậm rãi lau vết máu trên mắt cá chân cho cô. Những đầu ngón tay thô ráp của hắn mang theo hơi nóng như thiêu đốt lướt trên làn da mềm mại của cô.
Thẩm Tầm nhìn thấy bóng dáng hắn nhẹ nhàng đung đưa trên sàn nhà theo chuyển động, chiếc gáy màu lúa mì cũng như các đường cơ trên vai và lưng bị động tác ngồi xổm siết chặt, đầy nam tính.
Lau xong, hắn ngẩng đầu nhìn cô. Ánh sáng xuyên qua mành chiếu vào trên người, Thẩm Tầm rốt cục cũng nhìn rõ mặt hắn.
Làn da sạch sẽ, sống mũi cao thẳng, đường nét sắc sảo, quai hàm cứng ngạnh, đôi mắt băng giá như vực sâu đen kịt.
Mẹ kiếp. Cô nguyền rủa trong lòng.
Đến lúc này còn thấy người đàn ông này rất đẹp trai. Thực sự rất đẹp trai.
“Giày bẩn rồi, đừng đi nữa.” Hắn đứng lên, giọng điệu lạnh nhạt.
Thẩm Tầm cởi giày thể thao, nhìn đôi tất dính máu, lại cởi chúng ra, bước chân trần lên sàn nhà. Trên sàn nhà tối om, đôi chân của cô trông càng trắng hơn, trắng như tuyết.
Hắn phớt lờ cô, nhưng lại xách gã đàn ông nằm trên mặt đất lên, kéo miếng vải khỏi miệng người kia, quay lưng về phía cô, lắng tai nghe gã kia nói chuyện.
Giọng nói của gã kia rất nhỏ, ngắt quãng và yếu ớt. Thẩm Tầm cẩn thận lắng nghe nhưng không hiểu vì sao, cô chỉ có thể nhìn chằm chằm bờ vai rộng lớn trước mắt, nhìn ánh mặt trời âm u đổ lên áo sơ mi đen của hắn tạo thành một quầng sáng mơ hồ, hai mắt cô đau nhức, cả người đều cảm thấy hơi buồn ngủ.
“Anh Ba, thuốc có tác dụng rồi.” A Bắc liếc nhìn Thẩm Tầm đang ngủ say.
“Ừ.” Người đàn ông lạnh nhạt đáp một tiếng, cầm điện thoại đang rung lên. Trong hộp thoại có một bức ảnh hắn vừa gửi đi, bên kia trả lời lại bằng một bức ảnh, hắn bấm vào rồi phóng to ra, đó là một tấm thẻ nhà báo, cô gái trên đó cột một kiểu tóc đuôi ngựa tươi tắn, khóe miệng hơi nhếch lên.
“Có vấn đề gì à?” Hắn tắt màn hình rồi hỏi.
“Không có gì bất thường,” A Bắc lắc đầu, “Cô ta hẳn là nói thật. Sổ ghi chép ghi đầy nội dung phỏng vấn với biên bản cuộc họp. Máy tính chưa kịp nhìn, nếu không thì bảo Tiểu Mỹ đi sau theo dõi, đề phòng lỡ như?”
Được anh Ba ngầm đồng ý, hắn lo lắng nhìn gã đàn ông trên mặt đất: “Hắn còn chịu đựng được không?”
“Không sao, không bị thương đến động mạch, ” Anh Ba nhẹ nhàng nói, “Vừa rồi anh chỉ định khoét đầu đạn cho hắn, hắn liền ngất xỉu thôi.”
Ông chủ nói một thời gian nữa sẽ đến Myanmar gặp Cáo Trắng.
Tin tức vừa mới moi được lại vang vọng bên tai, hắn cụp mắt nhìn vũng máu trên mặt đất, ký ức năm xưa trong nháy mắt tràn vào trong đầu.
Cáo Trắng, một cái tên đã thất truyền từ lâu.
Đã 3 năm rồi.
A Bắc thu dọn ba lô của Thẩm Tầm, đồng thời nhặt chiếc chìa khóa mà cô đánh rơi trên mặt đất.
“Anh Ba, hình như đi nhầm phòng.” Hắn đưa chìa khóa, “Cô ta là 308.”
Người đàn ông cầm lên xem, một số con số được sơn trên chìa khóa đã bị mòn, thoạt nhìn giống như 303, số phòng của họ.
“Còn là phóng viên đó, vẫn còn nông nổi lắm.” A Bắc lắc đầu, “Nhưng cũng là lỗi của em, vừa rồi em hoảng quá, thấy cô ta không mở được cửa, e liền tự mở trước.”
“Không sao, khả năng nào cũng có. Nếu gặp người tính tình cứng đầu, có khi đã gọi ông chủ ra mở cửa rồi. Chú không hay ra ngoài, hành động theo thói quen.”
“Lúc nào em có thể giống anh thì tốt rồi.” A Bắc thở dài.
Anh Ba nhìn chàng trai trẻ trước mặt, không nói gì.
Giống hắn có gì mà tốt? Không ai muốn trải qua những gì hắn đã trải qua đâu.
“Xem tình hình bên ngoài, đưa cô ta về phòng đi.” Hắn liếc nhìn Thẩm Tầm còn đang ngủ say, nhẹ giọng ra lệnh.
“Em?” A Bắc sửng sốt.
“Không phải chú thì là anh chắc?”
Khuôn mặt đen sạm của A Bắc đỏ lên một cách khả nghi: “Anh Ba… Em còn chưa từng ôm con gái đâu.”
“Vừa rồi không phải chú ôm cô ta sao?”
“Đó là áp chế!” A Bắc trán đổ mồ hôi.
Anh Ba ngước mắt lên, mặt không chút thay đổi: “Việc chúng ta khi làm, không có phân biệt nam hay nữ.”
“Khó trách vừa rồi anh chạm vào cô ta như chạm một cỗ thi thể.”
“Ừ,” Anh Ba lạnh nhạt đáp, môi mỏng hơi hé mở, “Cậu đi canh gác đi, để anh ôm.”
Khi Thẩm Tầm tỉnh dậy, căn phòng hoàn toàn tối om. Cô xoa xoa thái dương rồi từ từ ngồi dậy.
Bật ngọn đèn cạnh giường lên, cô có thể nhìn rõ hoàn cảnh xung quanh.
Không phải căn phòng lúc nãy.
Mặc dù đồ nội thất gần giống nhau, nhưng những bức tranh tường và đồ đạc thì khác. Trên chiếc ghế tựa bằng tre cạnh cửa sổ là ba lô và túi đựng máy ảnh của cô.
Cô nhanh chóng rời khỏi giường, mở chiếc túi ra và kiểm tra cẩn thận. Mọi thứ trong túi vẫn còn đó, ngoại trừ bút ghi âm.
Trong lòng chợt lạnh, cô mở cửa và lao ra hành lang.
Gió đêm thổi qua, cảm giác lạnh lẽo ập đến.
Cô quay người lại, nhìn thấy số phòng của mình, một giây sau liền lao đến cửa phòng 303.
Bùm bùm bùm bùm.
Đáp lại cô là tiếng gõ cửa trầm đục.
Gần hai phút, không ai trả lời.
“Sara, cô đi chân không ở đây làm gì?” Ở cuối hành lang, Baron vừa mới lên lầu, khó hiểu nhìn cô hỏi: “Hình như tôi nhớ cô không ở trong phòng này.”
“À, ừ…” Thẩm Tầm hắng giọng, “Là người khách trong phòng này lúc chiều hỏi tôi mượn bật lửa, tôi ngủ quên, lúc muốn hút thuốc mới nhớ ra họ chưa trả lại cho tôi.”
“Ồ,” Barton gật đầu, “Bọn họ đã trả phòng rồi, để tôi giúp cô kiểm tra bật lửa có còn trong phòng hay không. Mau đi giày vào, cẩn thận đừng cảm lạnh.”
Thẩm Tầm trở về phòng, vô thức nhìn về phía giường.
Không có giày.
“Giày bẩn rồi, đừng mang nữa.”
Một giọng nói trầm vang lên trong tâm trí cô. Hình ảnh tiếp theo, những ngón tay dài màu lúa mì đang véo một chiếc khăn giấy, chà xát vào mắt cá chân của cô.
Cô lấy một đôi giày thể thao dự phòng khác từ ba lô của mình.
Không cần nghĩ, người đàn ông đó đã đánh thuốc mê cô và xóa sạch mọi dấu vết.
Editor: Theo hoàn cảnh nhân vật lúc đó, nữ chính khi gặp cảnh đó mặc định người kia là “kẻ xấu”, vậy nên dùng “hắn” thay cho “anh”, những đoạn về sau “anh” bình thường.