Anh Ở Phía Nam Đám Mây

Chương 3-3: Em tính theo đuổi anh (3)



Nghe thấy động tĩnh, Trình Lập ngẩng đầu nhìn cậu, sau đó từ từ ngồi thẳng dậy, nhìn đồng hồ.

“Sao lâu thế?” Giọng anh rất nhẹ, có chút khàn khàn.

“Đường đi bị nước lũ làm hỏng, chậm mất chút thời gian.” Trương Tử Ninh không khỏi thấp giọng nói.

Trình Lập gật đầu đứng dậy: “Vậy thì trông đi, tôi đi đây.”

Vừa tới cửa, anh lại quay người: “Cô ấy còn chưa ăn gì, khi nào cô ấy dậy thì chú đi mua một chút gì đó.”

Trương Tử Ninh sửng sốt.

Kỳ quái quá. Sao đột nhiên sếp lại ấm áp và nam tính thế nhỉ?

“Anh Ba, em cũng chưa ăn gì đâu.” Cậu cười mờ ám nói.

“Vậy để anh mua cho chú nhé?” Đôi mắt đen bình tĩnh nhìn cậu, không gợn sóng.

Trương Tử Ninh trong lòng nhất thời run lên: “Không cần, không cần, anh vội thì đi trước đi, vừa rồi em mang lên một ít trái cây.”

Cậu giơ túi nilon trong tay lên: “Anh muốn ăn không?”

Trình Lập lấy một quả táo ra khỏi túi, bước ra ngoài.

“Trình Lập…” Sau lưng vang lên một tiếng r3n rỉ khe khẽ.

“Anh Ba, chị ấy gọi anh?”

“Nói mơ thôi.” Trình Lập ném lại một câu, bóng người cao lớn thẳng tắp dừng một chút, không quay đầu lại, biến mất ở cửa.

Thẩm Tầm ngủ đến nửa đêm, cảm giác cổ họng như có lửa đốt, nhịn không được ho khan mấy tiếng.

Có người bên giường đưa ly nước, cô uống vài ngụm, lập tức cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

“Cảm ơn, ” cô vừa ngẩng đầu liền sửng sốt, “Sao lại là cậu?”

“Là em mà, ” Trương Tử Ninh gãi đầu, “Anh Ba có việc đi trước rồi.”

“Ồ.” Thẩm Tầm cúi đầu nhẹ giọng đáp, cô nhớ Trình Lập nói Trương Tử Ninh sẽ về thay anh, trong lòng cô không khỏi có chút thất vọng.

“Tôi cũng không biết anh ta đi lúc nào. Anh ta đi đâu vậy?” Cô nhịn không được hỏi.

“Điều tra viên tìm được chút manh mối, anh ấy đích thân đi theo dõi.” Trương Tử Ninh chỉ một hộp cơm trên bàn, “Chị đói bụng không? Anh Ba nói chị chưa ăn gì cả, bảo em chờ khi nào chị tỉnh thì mua cho chị chút đồ ăn. Em đợi chị thấy chị ngủ mãi, liền qua nhà ăn gần đây còn chưa đóng cửa mua chút cháo, lúc này chắc hơi nguội rồi, em đi hâm nóng cho chị nhé.”

Thẩm Tầm cảm thấy khóe miệng không tự chủ được nhếch lên: “Anh ta dặn vậy à?”

“Vâng, chị cũng cảm thấy bất ngờ đúng không? Dịu dàng như vậy đâu phải phong cách của anh ấy,” Trương Tử Ninh nhướng mày, đứng dậy cầm hộp cơm lên, “Nhưng con người thật ra rất tốt, chị đừng bị vẻ ngoài lạnh lùng của anh ấy dọa sợ.”

“Tôi đâu có.” Thẩm Tầm cười cười, “Tôi còn rất thích anh ấy.”

Hộp cơm trong tay Trương Tử Ninh suýt chút nữa rơi xuống đất.

“Chị Tầm?” Cậu mở to mắt, “Ý chị nói, không phải là ý em nghĩ chứ?”

“Ý cậu nghĩ là ý gì?” Thẩm Tầm nhẹ giọng nhìn cậu.

“Em còn tưởng…” Trương Tử Ninh kích động suýt nữa nói lắp bắp, “Chị… Chị không phải là để ý sếp của chúng em chứ?”

“Tại sao không?” Thẩm Tầm bưng cốc, chậm rãi uống một ngụm nước.

“Cái này phiền phức này.” Trương Tử Ninh lại gãi đầu vài cái, “Rất phiền phức.”

“Đừng gãi nữa, còn gãi nữa tôi không ăn nổi cháo này đâu.” Thẩm Tầm nhìn cậu, híp đôi mắt đẹp lại, “Nói cho tôi biết chút coi, phiền ở đâu?”

Trương Tử Ninh dứt khoát đặt hộp cơm xuống, lại ngồi xuống, trên mặt lộ ra vẻ khó xử: “Trong lòng anh Ba có người rồi.”

“Bạn gái cũ của anh ta hy sinh rồi.” Thẩm Tầm khẽ thở dài.

“Chị biết rồi? Sao chị lại biết được?” Trương Tử Ninh vẻ mặt từ kinh ngạc chuyển thành khiếp sợ, “Anh Ba nói cho chị rồi? Anh ấy chưa bao giờ chủ động đề cập chuyện này với người khác.”

“Tôi đoán được,” Thẩm Tầm nhún vai, “Đủ loại dấu vết để lại có thể suy đoán ra. Cũng cảm ơn cậu vừa rồi đã xác nhận.”

“Anh Ba là vì Diệp Tuyết mà tới đây,” Trương Tử Ninh thở dài, “Nghe nói gia đình anh Ba kinh doanh rất lớn, anh ấy là con út được người lớn trong nhà yêu thương nhất, trong nhà nói thế nào cũng không đồng ý cho anh ấy ở đâu, anh ấy suýt chút nữa cùng vì việc này mà làm loạn với gia đình đấy.”

Diệp Tuyết.

Thẩm Tầm thầm đọc trong lòng hai chữ này. Một cái tên phổ thông, nhưng là người khắc cốt ghi tâm trong lòng anh, và cũng là vết thương giấu kín trong lòng.

Người đã vượt qua gió tanh mưa máu, tuyệt tình tàn khốc quay lại đây, hóa ra cũng là do một phần thâm tình. Ra là vậy, gia nghiệp cũng mặc kệ, nhất định phải chạy tới nơi xa tít mù khơi này, rõ ràng là việc cực nhọc, mười năm cũng không thay chiếc đồng hồ trên tay, lại còn bất cứ lúc nào cũng có thể mất mạng.

Trong chốc lát, chua xót, cay đắng, ngọt ngào, ghen tuông… Vô số cảm giác cùng nhau ùa về trong lòng. Cô đưa tay lên sờ gáy, như thể hơi ấm từ lòng bàn tay anh vẫn còn đó.

Cô biết, vì anh, trong lòng cô đã nổi nên những suy nghĩ tham lam rồi.

Khi uống cháo, Thẩm Tầm nhấp vào tin nhắn WeChat chưa đọc.

Tin trên cùng là của Lý Manh, bạn thân và cũng là đồng nghiệp của cô, nhưng cô ở bộ phận lấy tin và biên tập còn Lý Manh ở bộ phận quảng cáo. Người này tên đúng như người, là một em gái dễ thương, khuôn mặt ngây thơ, chân dài miên man, quen dùng vẻ ngoài ngây thơ vô hại cùng giọng nói nhẹ nhàng mê hoặc mọi người, thực tế cô sinh ra trong gia đình tứ đại đồng đường, tính tình mạnh mẽ, bụng dạ rất “đen tối”.

Mau về đây, không có cậu thủ đô này ảm đạm quá.

Thẩm Tầm không thể nhịn được cười, trả lời bằng icon hoạt hình người õng ẹo tạo dáng: “Mình có việc lớn phải làm đây.”

Cúp có nhiều đến mấy cũng chỉ vất ở trong nhà trưng, không bằng tim lấy một tên đàn ông đi.” Lý Manh đã trở lại một cách nhanh chóng.

Ha, đang làm đây.

Một loạt dấu chấm hỏi hiện lên trên màn hình.

Lý Manh hỏi: ” Ý quỷ gì đây? Cậu có đàn ông?

“Đang theo đuổi thôi.” Khóe miệng Thẩm Tầm cong lên.

Một icon khiếp sợ hiện trên trên màn hình.

“Mặt hàng như nào?”

“Khuôn mặt điển trai, cơ bụng 8 múi, bên ngoài lạnh lùng bên trong nóng bỏng.” Thẩm Tầm suy nghĩ một lúc, gõ những từ này.

Sau một biểu cảm “wow”, lại hiện lên một hàng chữ: “Nghĩ thôi đã thấy k1ch thích rồi, sờ qua chưa?”

“Chưa đâu, mới chỉ nghĩ.”

“Nhưng đã hôn rồi,” Cô nói thêm – “giờ làm sao đây,” khi gõ dòng này, lại có chút đắc ý.

“Cảm thấy thế nào?”

“Chưa thỏa mãn, còn muốn nữa.”

Lý Manh ném ra một icon người bị ăn tát, biểu tình châm chọc.

Cô hỏi lại: “Anh ta là ai?”

“Đội trưởng đội chống m a túy, tên là Trình Lập.”

Phải mất một lúc Lý Manh mới trả lời: “Mình vừa tìm kiếm, trên mạng không có ảnh chụp, cậu có không, ném đây coi nào.”

“KHÔNG CÓ.” Thẩm Tầm vừa trả lời, vừa nghĩ có lẽ nên chụp lén anh mấy bức, tiện thể cũng thỏa mãn “ý dâm” mỗi ngày của mình.

Lúc này, điện thoại báo pin yếu.

“Cậu có mang theo sạc dự phòng không?” Cô hỏi Trương Tử Ninh, thấy cậu gật đầu phía sau.

“Mình đi vệ sinh, bọn mình nói chuyện sau nhé.” Cô nói với Lý Manh, xuống giường, đặt điện thoại lên tủ đầu giường rồi đi ra ngoài.

Trương Tử Ninh lấy cục sạc dự phòng từ trong ba lô, đi đến bên giường, vừa mới cầm điện thoại của Thẩm Tầm lên để sạc thì một dòng chữ nhỏ hiện lên trên màn hình.

Manh Mỗ: “Cậu hôn Trình đội rồi, vậy thì tính khi nào thì đè anh ta đây?”

Tay cậu run lên, suýt làm rơi điện thoại xuống đất.

Giây tiếp theo, cậu đặt điện thoại xuống, nhanh chóng ngồi trở lại vị trí ban đầu, tim đập thình thịch.

Như này cũng bùng nổ quá rồi!

Thấy Thẩm Tầm quay lại, cậu cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng câu nói đó cứ hiện lên trong đầu như đốt pháo hoa, không ngừng hiện lên mấy chữ – hôn Trình đội rồi, khi nào thì đè anh ta.

Thẩm Tấn cầm điện thoại lên, nhìn lướt qua tin nhắn mới, khóe miệng cong lên, ngượng ngùng cười cười.

Thấy vẻ mặt của cô, Trương Tử Ninh cảm thấy mình không ổn rồi.

Không được, cậu quyết định chia sẻ quả bom này với những người khác, nếu chỉ mình cậu khiêng trong đau khổ, chắc chắn sẽ nổ mạnh.

“Tiểu Mỹ, kể cho cô chuyện này, sếp và chị Tầm đã hôn nhau.” Cậu quá kích động mà gõ một hàng chữ, gửi đi, lại che di động, chờ Tiểu Mỹ phản hồi.

“Cậu làm sao vậy, mặt sao lại hồng?” Thẩm Tầm nghi hoặc nhìn cậu.

“Không sao.” Trương Tử Ninh hắng giọng, “Hình như có chút, ừm, nóng.”

“Ồ, muốn mở cửa sổ không?” Thẩm Tầm vừa nói xong, điện thoại Trương Tử Ninh rung lên.

Cậu nhanh chóng cầm điện thoại lê, thấy tên của Vương Tiểu Mỹ đang nhấp nháy trên màn hình – cô gái chắc chắn cũng quá kích động đi, lập tức gọi đến ngay.

Cậu vừa bắt máy, đầu bên kia đã vang lên giọng nói: “Trương Tử Ninh, đồ đầu heo, anh gửi trong nhóm! Là nhóm của Cục! Nhóm của Cục!”

Cậu giật mình, sau đó sắc mặt tái nhợt, vội vàng tắt điện thoại rồi mở WeChat, liền thấy trong nhóm của Cục, dòng cậu gõ vừa rồi hiển thị nổi bật ở phía dưới.

Lúc đó, trái tim cậu gần như ngừng đập, ngón tay run rẩy, cậu bấm lại, một lần, không bấm, rồi lại bấm.

Thấy tin nhắn đó biến mất, cậu suýt nữa nước mắt rơi đầy mặt.

Xong đời. Dựa theo thời gian làm việc và nghỉ ngơi của bọn họ, lúc này hẳn ai cũng vẫn còn thức, không ai trả lời, chắc là đang còn tiêu hóa tin tức, hoặc là giả vờ không trả lời.

Trình đội… Cậu ôm đầu muốn khóc thét – nếu anh ấy cũng nhìn thấy thì sao?

Điện thoại đột nhiên rung lên, mấy người hay buôn chuyện bắt đầu lén tìm cậu anh xác nhận một cách riêng tư.

“Cậu không sao chứ?” Thẩm Tầm nhìn cậu, có chút hoang mang — nửa đêm rồi, sao cậu ta lại lộ ra vẻ mặt bi thương, tức giận, chua xót, cay đắng như vậy? Bị lừa à? Không thể nào, tên quỷ này trông giống như một trai thẳng độc thân. Chả lẽ là bị cướp mất tình yêu?

Cùng lúc đó, tại một ngôi nhà làng gần biên giới.

Trình Lập nói chuyện xong với mấy người xung quanh, cầm chiếc điện thoại di động được đặt sang một bên. Anh nhấp vào nhóm Wechat của cục, thấy Trương Tử Ninh đã thu hồi một tin nhắn.

Anh không để ý, đặt điện thoại xuống, tiếp tục xem bản đồ.

Đêm yên tĩnh như nước. Những ngọn núi xa xa triền miên giống như những bóng đen trên bầu trời, những khu rừng gần đó tràn ngập làn khói mỏng. Nửa đêm, ngôi nhà chìm vào giấc ngủ say, chỉ còn lại một vài ngôi sao và ánh đèn, mọi thứ gần như yên tĩnh đến đáng sợ.

“Anh chưa từng đến khu vực này bao giờ à?” Trình Lập nhấp vào một điểm được vẽ trên bản đồ và hỏi Nghê Hoa, một cảnh sát tại đồn cảnh sát địa phương.

“Không, chỗ này là Long Lâm, người chết trong thôn này đều chôn ở nơi đó, bình thường người thôn khác sẽ không tiến vào Long Lâm. Thế hệ trước nói nếu như người ngoài tiến vào, sẽ quấy rầy vong hồn nơi này, mang đến thiên tai cho con người.” Nghê Hoa tiếp lời, “Hơn nữa cạnh Long Lâm cũng có một đầm lầy, người đi qua rơi xuống không ít. Cho nên gần như không có người ngoài đi vào. Giống như đồn cảnh sát ngoài thôn chúng tôi, cũng có chút kiêng kị.”

“À,” Trình Lập nhẹ nhàng trả lời, đứng dậy, “Đi nghỉ ngơi sớm đi, hôm nay vất vả cho anh rồi.”

“Vâng, Trình đội khách khí rồi, anh cũng đi ngủ sớm một chút.” Nghê Hoa cũng đứng dậy, nói tạm biệt.

Trình Lập theo anh ra khỏi nhà, dựa vào cửa, châm một điếu thuốc.

Long Lâm là nơi “cư ngụ” của những vị thần trong ngôi làng nà, cũng là nghĩa trang cư trú của những vong hồn tổ tiên. Người trong làng coi con người là sự kết hợp giữa thể xác và linh hồn, họ tin rằng thể xác sẽ diệt vong nhưng linh hồn thì trường tồn bất diệt.

Rất nhiều năm trước, Diệp Tuyết đã nói với anh điều này. Cô ấy là người gốc Vân Nam, tuy người Hán nhưng cô rất quan tâm đ ến văn hóa truyền thống địa phương, thỉnh thoảng cô sẽ kể cho anh nghe điều gì đó, anh lắng nghe và dần dần ghi nhớ không ít.

Nếu linh hồn thực sự có thể tồn tại, những năm qua cô ấy đã ở đâu?

Anh nhìn lên bầu trời đêm, sau cơn mưa, bầu trời thoáng đãng đầy sao.

Đối với những ngôi sao cổ xưa này, niềm vui và nỗi buồn của nhân thế thực sự không đáng kể. Nhưng có bao nhiêu người bị mắc kẹt trong quá khứ, tương lai mờ mịt, bị mắc kẹt trong vũng lầy thời gian, đau khổ giãy giụa.

Hút xong điếu thuốc, điện thoại rung lên.

Là wechat của Thẩm Tầm, tên wechat của cô là Lost n found. (Lạc mất và tìm thấy)

Anh bấm vào đó, vài dòng tiếng Anh nhảy ra——

“Stars should not be seen alone.

That”s why there are so many.

Two people should stand together and look at them.

One person alone will surely miss the good ones.”

(Sao không nên chỉ ngắm một mình

Đó là lý do tại sao có rất nhiều vậy,

Hai người bên nhau cùng ngắm,

Một mình chắc chắn sẽ bỏ lỡ những điều hay.)

Không biết ai viết mấy câu thơ này, lại bị cô mượn làm đề tài.

Anh tắt màn hình, khuôn mặt nghiêm nghị của anh lại chìm vào bóng tối.

Ý định của cô nhóc này không thể rõ ràng hơn. Nhưng sao cô ấy phải vậy.

Sao không đến một nơi tươi sáng hơn. Anh đã ở trong bóng tối, bao phủ bởi máu và tội lỗi.

Anh sờ hộp thuốc lá, lấy ra một điếu khác đưa lên miệng. Chỉ cảm thấy trong lòng có thứ gì đó mơ hồ vướng mắc, cảm thấy không vui, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài khe khẽ.

Trên đời này, ai mệt vì ai, ai nợ ai.

Thẩm Tầm chôn mặt ở trong gối, nhìn chằm chằm điện thoại chờ mười phút, vẫn không có trả lời.

Dưới tin nhắn cô ấy gửi, luôn chỉ có ô nhập liệu của riêng cô.

Đến phút thứ mười một, cô bắt đầu suy nghĩ xem mình có bốc đồng hay không.

Gửi tin nhắn này chủ yếu là vì xem bảng tin của bạn bè bị xúc động. 20 phút trước, cô nhìn thấy một bài đăng của người bạn là bác sĩ tâm lý – “Biểu hiện của cảm giác tồn tại dựa trên nhận thức tâm lý của người khác về bạn. Việc thiết lập loại nhận thức này đòi hỏi phải truyền thông tin liên tục và thường xuyên, có thể bằng nhiều cách khác nhau, bao gồm lời nói, âm thanh, hành động, v.v.”

Sự thật chứng minh, những nỗ lực của cô để cho anh cảm giác được cô tồn tại hơn đã thất bại.

Câu cô gửi là của Augustine Burroughs. Người này có một cuốn sách tên là “Vực sâu phiền muộn”. Bốn từ này không thể thích hợp hơn để diễn tả tâm trạng của cô lúc này.

Vừa định bỏ cuộc, trước mắt cô lóe lên một thứ gì đó, cô vội vàng giơ điện thoại lên lần nữa. Trên cùng của trang trò chuyện xuất hiện “Đối phương đang nhập…”

Cô phấn khích đến mức suýt kêu lên.

Ngủ sớm đi.

Ba từ ngắn gọn, nhẹ tênh. Hoàn toàn là phong cách của anh.

Cô đấu tranh nửa ngày, gửi icon người biểu cảm gật đầu.

Vừa gửi xong, cô lại hối hận—— “Ôi,” như này không phải không còn cách tiếp tục trò chuyện với anh ấy sao? Ôi, ngu ngốc làm sao!

Cô không nhịn được nói thêm một câu: “Anh còn chưa ngủ sao?”

Sau khi “Đối phương đang nhập…”, cô nhìn thấy một câu nhảy ra trên màn hình: “Tôi ngủ rồi.”

Ý gì đây? Thẩm Tầm che mặt, cảm thấy đầu óc vừa mới phát sốt không đủ dùng.

Ngủ rồi mà còn nhắn tin với cô? Đợi đã… Hình như anh ấy đang trêu mình?


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
Anh Ở Phía Nam Đám Mây

Chương 3-2: Em tính theo đuổi anh (2)



Trình Lập dựa vào cửa sổ, theo thói quen lấy bật lửa ra, đưa điếu thuốc lên miệng, nhận ra nơi này không thích hợp, lại thả đồ trong túi, trong lòng nổi lên một trận bực bội.

Khi ngồi trên xe, anh cảm thấy cô run rẩy, tưởng rằng cô sợ, nhưng hóa ra là vì đau, viên đạn làm trầy da, vết thương cũng không nông.

Ngay cả một người đàn ông cũng có thể không chịu được loại đau đớn bỏng rát đó, nhưng cô lại cố gắng chịu đựng, thậm chí còn nhẹ giọng lừa gạt anh.

Anh chưa bao giờ gặp một người phụ nữ như vậy.

Mặc dù trước đây Diệp Tuyết là một nữ cảnh sát được đào tạo chuyên nghiệp, nhưng cô ấy luôn thích làm nũng với anh, anh cũng cảm thấy hưởng thụ sự làm nũng đó, nhưng trước sự quật cường của một cô gái như này, anh lại có điểm hoang mang.

“Trình đội, cứ coi như tôi không tồn tại đi. Làm những gì một mình anh vẫn làm đi. Tôi tự mình làm được.”

Lúc ở trong xe, lời cô nói lại nổi lên trong tâm trí.

Lúc này nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô, trong ngực anh có cảm giác khó chịu, nhưng lại không giải thích được tại sao.

“Mẹ ơi.” Một tiếng thì thầm yếu ớt cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.

Anh đi đến bên giường, thấy cô nhíu chặt mày, như rơi vào ác mộng không yên.

“Đừng bỏ rơi con…” Bàn tay vốn vùi trong chăn mỏng giơ lên, muốn nắm lấy thứ gì đó, nhưng trong khoảnh khắc rơi xuống, anh không chút suy nghĩ vươn tay ra, bàn tay như bông tuyết trắng rơi vào lòng bàn tay to của anh. Cái chạm của khoảnh khắc đó tinh tế đến khó tin.

Ngay cả khi có anh làm đệm, cơn đau ở cánh tay cũng khiến cô tỉnh giấc. Cô chưa kịp mở mắt, anh đã vội rút tay về phía sau, lùi lại một chút.

Trong tầm mắt mờ mịt, bóng người cao lớn dần dần hiện rõ. Thẩm Tầm nhìn người đàn ông đứng trước giường, bắt gặp đôi mắt đen sâu thẳm kia, nhất thời cảm thấy trái tim mình rung động.

Anh chỉ đứng đó, duy trì tư thế im lặng chờ đợi. Mà cô đã không có cảm giác được người chờ đợi thời gian dài rồi.

“Sao phải giấu vết thương? Cứ chống đỡ như vậy?” Anh nói, vẫn với giọng điệu rất áp bức.

“Tôi không muốn làm anh phân tâm.” Giọng cô khàn khàn.

“Cô có biết thời gian bị bệnh càng kéo dài nếu là bị nhiễm trùng, cánh tay này khéo phải bỏ đi không?” Ánh mắt anh khóa chặt trên người cô.

Thẩm Tầm sửng sốt một chút: “Tôi không nghĩ nhiều như vậy.”

Cô dùng tay phải chống giường, muốn ngồi thẳng dậy, Trình Lập lại gần một bước vươn tay đỡ cô.

Bốn mắt nhìn nhau, anh nói, “Vậy cô nghĩ gì?”

Ngực Thẩm Tầm nghẹn lại.

Hít một hơi thật sâu, cô khẽ mỉm cười: “Thứ tôi nghĩ chính là việc anh để tâm.”

“Tôi để tâm cái gì liên quan gì đến cô?” Anh đứng dậy, giọng nói lạnh lùng.

Thẩm Tầm chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn nước trong veo: “Có.”

Trình Lập và cô nhìn nhau chằm chằm vài giây, sau đó quay mặt đi không nói lời nào.

Anh mơ hồ cảm thấy cuộc trò chuyện giữa họ đã đến mức anh không thể khống chế được.

Thấy phản ứng của anh, Thẩm Tầm nhếch khóe miệng. Mũi tên đã rời cung, cô không định quay đầu lại, cũng không thể quay đầu lại.

“Trình đội, tôi cũng không biết mình làm sao, hình như tôi…. hình như có chút để ý đến anh, cho nên để ý việc anh để tâm.” Giọng nói mềm mại ẩn chứa sức mạnh nguy hiểm.

Mũi tên trúng hồng tâm.

Đôi mắt sâu thẳm kia lập tức nổi sóng gió, nhưng lập tức bị trấn áp.

Nhưng cô đã nhìn thấy rồi.

Trong im lặng, anh rướn người về phía trước, đôi mắt sắc như dao lướt qua mặt cô.

“Tôi đã làm gì để em để bụng như vậy đây?” Anh cố ý nhấn mạnh chữ “em”, giọng điệu giễu cợt trào phúng, nhưng trong giọng nói lười biếng lại tràn đầy sự dụ dỗ gợi cảm.

“Trình đội, bản năng nghề nghiệp của tôi nói cho tôi biết, khi những người được phỏng vấn sinh ra mâu thuẫn với câu hỏi của tôi, họ sẽ dùng những câu hỏi tu từ để che giấu sự bất an của mình.” Còn có một nụ cười nhàn nhạt, “Anh làm thẩm vấn quanh năm, đại khái kinh nghiệm chắc cũng vậy thôi.”

“Hiện tại cô cũng đang tránh không trả lời.” Anh nói gọn lỏn.

“Tôi sẽ trả lời, ai nói tôi không trả lời?” Cô khẽ mỉm cười, nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé của mình phản chiếu trong mắt anh.

Giống như một hồi ám chiến, hơi thở ấm áp của anh ở gần trong gang tấc.

Cơ hội tuyệt vời.

Cô đột ngột đứng dậy, hôn lên đôi môi mỏng của anh. Như cá gặp nước, lang thang vô định dù chỉ trong vài giây.

Trong tích tắc, trái tim như bị điện giật, tâm tình đung đưa.

Anh sững người, siết chặt hai vai cô rồi nhanh chóng lùi ra xa.

“So với lời nói, tôi thích biểu đạt bằng hành động hơn.” Thẩm Tầm nhìn vẻ mặt u ám của anh, trên mặt mang theo nụ cười, “Thành đội, anh lủi nhanh thật đấy.”

“Biểu đạt cái vậy? Tình yêu của cô tràn trề rồi sao?” Trình Lập lạnh lùng nhìn cô, vẻ mặt ngày càng khó coi.

“Anh nghĩ thế nào cũng được,” Thẩm Tầm nhún vai, giọng điệu đáng thương, “Thành đội này, anh làm đau tôi rồi.”

Anh nới lỏng vòng tay siết cô, nhíu mày: “Nằm ngoan đi, đừng lộn xộn.”

“Trình đội, anh có tính kiếm một người bạn gái không?” Cô nói chuyện đầy kích động.

“Không tính,” anh lập tức từ chối, trong đôi mắt đen láy không có chút độ ấm nào, “Cho dù có, cũng không nên là cô.”

“Không thấy đó, ” Thẩm Tầm nhướng mày, “Anh tốt nhất chuẩn bị tâm lý đi, tôi tính theo đuổi anh rồi.”

“Cô tốt nhất cũng chuẩn bị tâm lý đi” anh chậm rãi nói, “đừng khóc bỏ về.”

Nói xong, anh quay người bỏ đi, không thèm nói chuyện với cô nữa.

Thẩm Tầm nhìn bóng lưng xoay người rời đi của anh, nụ cười càng sâu.

Nhìn mái tảng băng trôi này đi, cảm thấy thật sảng khoái.

Trình Lập đứng dưới ngọn đèn đường ở lối vào bệnh viện châm một điếu thuốc.

Tia sáng cuối cùng trên bầu trời dần tắt, vạn vật chìm vào màn đêm xanh tím.

Gió chiều thổi qua, giống như nụ hôn vừa rồi, vừa dịu dàng lại đầy khiêu khích.

Cảm giác mềm mại, xúc cảm rõ ràng dường như vẫn còn trên môi.

Anh hít một hơi thật sâu điếu thuốc, trong lòng buồn bực, sống đến 34 tuổi lại bị một cô nhóc cưỡng hôn.

Đúng là vô cùng nhục nhã.

Thật là phiền toái, việc chính còn chưa lo xong, quá nhiều việc.

Mở điện thoại lên, có một bức ảnh của Giang Bắc gửi đến trên WeChat, một người đàn ông nằm trên vũng máu, đó là Phùng Quý Bình.

Đó là một hình thức trừng phạt. Thủ đoạn của hung thủ tàn nhẫn sắc bén.

Xét thời điểm tử vong của Phùng Quý Bình vết lốp xe để lại trong nhà máy, kẻ sát nhân cùng chiếc xe Sagitar đen không thoát khỏi liên quan. Từ một đường đi theo đến suýt trúng bom phục kích, anh cũng nhìn ra được sự tinh vi và tàn ác của đối phương.

Hiện lực lượng công an tăng cường đang tìm kiếm trên núi. Chỉ là địa thế hiểm trở, cây cối rậm rạp, lại gần biên giới, khó nói có thể tóm được người.

Nghĩ đến đây, sắc mặt anh trầm xuống vài phần, dập tắt tàn thuốc trên thùng rác bên cạnh.

Quay người, lại nhìn thấy Thẩm Tầm cũng đứng dưới ánh đèn đường, cô yên lặng nhìn anh. Dưới ánh đèn vàng nhạt, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn, bởi vì tái nhợt mà có chút thanh tú.

Anh nhất thời không nói gì, chỉ nhìn cô, xem trong hồ lô cô giấu cái thuốc gì.

Cô chậm rãi đi về phía anh: “Trình đội, tôi ok rồi, không cần nghỉ ngơi đâu, chúng ta xuất phát thôi.”

“Nhìn cô có năng lực vậy, có cần tôi đưa súng cho cô, cùng tôi đi bắt người không?” Anh nhìn cô, đút hai tay vào túi quần, giọng điệu lạnh lùng nói.

“Tôi cảm thấy anh nên đối tốt với tôi hơn một chút.” Thẩm Tầm biểu tình có chút buồn bực.

“Tôi còn bị cô “dâm ô”, giờ đối xử tốt với cô như nào được đây?” Anh cười nhạt.

“Từ “dâm ô” này nghiêm trọng này, dùng “đánh lén ngọt ngào” có lẽ chính xác hơn.” Thẩm Tầm mỉm cười, ngước nhìn chiếc cằm rắn chắc của anh, chỗ đó đã mọc chút râu, trông cực kỳ gợi cảm.

“Không hổ là là người dùng chữ nghĩa văn chương, cấp trên phái cô tới đây kể chuyện cười.”

Thẩm Tầm nghẹn lời.

Thật là, cái miệng đẹp như vậy hợp để hôn thôi, nói lời nào cố tình độc địa lời đó.

“Lát nữa đám Tử Ninh sẽ tới đón cô” trong gió đêm thanh âm trầm thấp vang lên, “Ở đây điều kiện y tế bình thường, cô mau chóng trở về thành phố Cảnh Thanh thành chữa trị vết thương đi, nghỉ ngơi tốt.”

“Còn anh thì sao, không về cùng chúng tôi?” Thẩm Tầm vội vàng hỏi.

Anh lắc đầu, ánh mắt thâm trầm: “Tôi còn có việc phải làm.”

“Tôi có thể ở…”

“Không thể.” Cô còn chưa nói xong, anh đã vội vàng từ chối.

“Chân mọc trên người tôi.” Cô có chút không cam lòng.

Anh tiến lên một bước, thân hình cao lớn hoàn toàn bao phủ lấy cô, mang theo áp lực tuyệt đối.

“Cô ngoan ngoãn đi,” anh cúi đầu nhìn cô, khóe miệng hơi nhếch lên, “Đừng bắt tôi trói cô trên xe.”

Thẩm Tầm nghe vậy lườm anh một cái, thấy vẻ mặt lạnh lùng của anh liền biết anh đang nghiêm túc, cô liền chớp chớp mắt, không hé răng thêm một lời. Cô lùi lại hai bước, dẫm lên cái bóng của mình trên mặt đất, hai cánh tay quấn băng gạc đung đưa trông thật đáng thương.

Trình Lập đứng sang một bên nhìn, đột nhiên cảm thấy có phần chướng mắt: “Cô đi lên chờ đi.”

“Không cần.” Cô dứt khoát ngồi xổm trên mặt đất, bắt đầu nghịch điện thoại di động.

Thẩm Tầm vừa nhấp vào chấm đỏ trên WeChat đã cảm thấy sau gáy mình như bị thắt lại, cô bị nhấc bổng lên.

“Muốn tự mình đi hay để tôi khiêng cô đi?” Giọng nói trầm thấp dễ nghe kia đang cố tình uy h**p.

Thẩm Tầm giãy giụa, muốn thoát khỏi vòng tay của anh nhưng đầu lại bị đâm vào trong ngực, lồng ngực rắn chắc khiến mũi cô nhức nhối, nhưng đau đớn lại xen lẫn một chút mùi nước hoa, giống như mùi gỗ thông quyện với mùi da thuộc, rất dễ ngửi, khiến cho người ta lưu luyến.

Trình Lập duỗi cánh tay dài, kéo cô ra khỏi ngực anh như một con gà. Anh đúng là phục cô rồi, không từ bỏ bất kỳ cơ hội nào.

Sau khi lăn lộn sờ sờ vết thương trên cánh tay, Thẩm Tầm đau đến mức nhếch miệng, lập tức dừng lại. Tay Trình Lập còn đặt ở sau gáy cô, vừa định rút ra, lại cảm thấy lòng bàn tay nóng ran, đưa tay sờ trán cô, khẽ nhíu mày: “Hình như cô bị sốt rồi.”

Kết quả không phải hình như, mà là sốt thật. Bác sĩ trực đến đo nhiệt độ cho cô, tận 38,5°C, ra lệnh cho Thẩm Tầm nằm xuống và nghỉ ngơi ngay lập tức.

Thẩm Tầm không dám dây dưa nữa, ngoan ngoãn nằm trở lại trên giường, liền thấy Trình Lập nhấc điện thoại: “Chú khi nào tới?”

Cô đoán người anh hỏi là Trương Tử Ninh, giọng điệu mang theo chút nhẫn nhịn, đại khái là thấy cô phiền, hy vọng có người tới thay anh.

Nghĩ đến đây, cô không khỏi có chút mất mát, cô vùi đầu vào chăn, nhắm mắt lại.

“Cô đói bụng không?” Một lúc sau, cô mới nghe thấy anh hỏi.

Cô lại mở mắt ra, lắc đầu, nhìn anh vẫn cầm điện thoại, hỏi: “Khi nào thì Tử Ninh đến?”

“Khoảng nửa tiếng nữa.” Trình Lập ngồi xuống chiếc ghế đối diện giường, hai tay ôm vai, nhìn cô, “Cô có thể ngủ một lát.”

“Không ngủ được.”

Thẩm Tầm nhìn thấy trên vai anh có một mảnh bụi, chắc hẳn là vì bảo vệ cô lúc nổ tung, đột nhiên, hắn rất muốn vươn tay phủi thay anh.

“Bọn họ tìm thấy Phùng Quý Bình rồi à?” cô hỏi.

“Tìm thấy rồi. Ở ngay trong nhà máy gạch cũ” Anh nhướng mắt nhìn cô “Bị giết rồi.”

Thẩm Tấn ngẩn người.

Cô nhớ lại những gì hôm nay mình đã nói với Lý Quyên, ai ngờ thành lời tiên tri. Lần này chồng cô ta thực sự không thể quay lại được nữa.

“Đôi khi đời người cũng thật mong manh và ngắn ngủi.” Cô khẽ thở dài.

Trình Lập không nói, nhưng nhìn vào mắt cô, dường như trong nháy mắt có một cơn ớn lạnh, giống như mặt hồ đóng băng vào mùa đông.

“Xin lỗi.” Cô nhận ra mình đã giẫm lên nỗi đau thầm kín của anh, nên lúng túng xin lỗi.

“Cô không làm gì sai cả,” anh nói thẳng thừng, “Tôi quen rồi.”

“Quen cái gì?”

“Cái chết và chia ly.”

“Vậy tại sao phải kiên trì?”

“Để “sống”” và để gặp nhau nhiều hơn.”

Toàn thân đắm chìm trong ánh đèn lờ mờ, khuôn mặt hơi mệt mỏi, hàng mi rũ xuống cũng áp chế sự sắc bén thường ngày, nhưng Thẩm Tầm lại cảm thấy cảnh tượng trước mắt động lòng người không thể tả.

Cô lấy điện thoại ra ghi lại cuộc nói chuyện vừa rồi.

“Cô đã gặp rất nhiều chuyện cũ, rất nhiều chuyện không hay gì, có từng thất vọng với cuộc sống này không?” Một giọng nói trầm thấp đột nhiên cất lên.

Cô ngạc nhiên ngẩng đầu lên: “Anh đã đọc mấy bản tin tôi viết?”

“Cô có thể hiểu đó là một cách thức điều tra với cô.” Anh ngước nhìn cô, bình tĩnh đáp.

Thẩm Tầm đột nhiên cảm thấy hơi xấu hổ, như thể thời niên thiếu có ai đó đã nhìn trộm cuốn nhật ký của mình.

“Có lẽ chỉ khi nhìn thấy bản chất tồi tệ nhất của con người, chúng ta mới có thể thực sự hiểu tại sao chúng ta nên cố gắng sống tốt, cố gắng đối tốt với người khác, làm những chuyện tốt với thế giới này.” Cô suy nghĩ một lúc, rồi chậm rãi nói.

“Chuyện của người khác, muốn bản thân mình đồng cảm cũng thật sự rất khó.”

“Tôi nghĩ mình có thể cảm nhận được. Lúc 15 tuổi, có một chuyện rất tồi tệ đã xảy ra với tôi. Lúc đó tôi đã tự nói với mình rằng, trên đời này người bất hạnh không phải chỉ có một mình mình. Cho dù có chiến tranh thế giới lần 3 cũng không thể phá hủy tôi được.”

“Cho nên cô đã thay những vết sẹo bằng những hình xăm.”

“Ai mà chưa từng bị thương chứ?” Cô nhìn anh, gò má có chút đỏ do sốt, nhưng ánh mắt lại sáng lạ thường, “Cuối cùng sẽ đóng vảy, cứ cố chấp với vết thương sẽ không có lợi cho việc hồi phục.”

Khóe miệng Trình Lập lộ ra một nụ cười nhẹ, nhưng không nói gì.

Cô còn trẻ như vậy, lại hiểu thế nào là nhớ mãi không quên.

Khi Trương Tử Ninh vào phòng bệnh, cậu thấy Trình Lập nửa dựa vào ghế, một tay chống cằm, lông mày rũ xuống, không biết đang suy nghĩ gì. Trên chiếc giường đối diện, một cô gái xinh đẹp đang ngủ say.

Ánh đèn trong phòng mờ ảo, mờ mờ bao phủ mọi thứ, khiến nó có vẻ yên tĩnh lạ thường.

Không biết vì sao, cậu lại cảm thấy mình đến có chút đột ngột, giống như phá vỡ một bức tranh yên bình.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
Anh Ở Phía Nam Đám Mây

Chương 3-1: Em tính theo đuổi anh (1)



“Tôi chưa gặp anh ấy.” Lúc Thẩm Tầm đóng cửa phòng tắm đi ra phòng khách, người phụ nữ ngồi trên sô pha lắc đầu lặp lại: “Mấy tháng rồi tôi không gặp anh ấy.”

Tên cô ta là Lý Quyên, và “hắn” mà cô ta nói đến chính là chồng mình, tức người đàn ông mà đám Trình Lập bắt được trong nhà trọ – Phùng Quý Bình.

Giống như phòng tắm chật chội, phòng khách cũng nhỏ, sau khi đặt bàn ăn và ghế sô pha thì gần như không còn chỗ để.

Thẩm Tầm dựa vào bàn ăn, ôm vai nghe Trình Lập dò hỏi, một bên đánh giá người phụ nữ trước mặt.

Lý Quyên buộc tóc đuôi ngựa và nhuộm tóc màu đỏ tím, vì không nhuộm lại kịp thời nên trên đỉnh đầu để lộ một nửa mái tóc đen, phần đuôi tóc thì khô và ngả vàng, làm cho mái tóc của cô ta trông rất xơ xác. Cô ta thoạt nhìn cũng chưa đến 30 tuổi, ngũ quan thanh tú nhưng làn da thô ráp vàng vọt. Cô mặc một chiếc áo phông sọc đen trắng có in dòng chữ tiếng Anh trên ngực, quần jean cắt ngắn bó sát phần dưới cơ thể, chân đi xăng đan hở mũi. Có thể thấy cô ta đang cố gắng hết sức để tô điểm cho mình những thứ mà bản thân cho là thời trang, nhưng bản chất bộ quần áo lại thực sự rẻ tiền.

“Màu son của cô thật đẹp.” Thẩm Tầm đột nhiên xen vào.

Lý Quyên sửng sốt, theo bản năng lau khóe miệng.

“Vừa rồi mượn phòng tắm của cô, tôi thấy rồi,” Thẩm Tầm cười nhìn cô, “Tôi cũng có một cái cùng màu cùng nhãn hiệu, cái của cô mới mở gần đây, nhìn qua là dùng qua chỉ 1 – 2 lần. Cô dùng sữa dưỡng thể mấy chục tệ, nhưng lại dám dùng son môi mấy trăm tệ, phụ nữ với son môi đúng là không có sức kháng cự, anh ta có khen cô dùng đẹp không?”

“Anh ấy…” Giọng nói của Lý Quyên đột nhiên dừng lại, vẻ mặt trở nên cứng đờ, “Anh ấy chưa từng thấy.”

“Tôi còn tưởng quà chồng mua tặng, tự mình mua à?” Thẩm Tầm cười nói.

“Ừ.” Lý Quyên máy móc gật đầu.

“Mấy cửa hàng ở đây có lẽ không có nhãn hiệu này.”

“Tôi mua trên mạng.” Lý Quyên ngay lập tức bổ sung.

“Nhật ký mua hàng trực tuyến thì sao, cho chúng tôi xem.” Giang Bắc tỉnh táo lại, lập tức hỏi.

“Không có.” Lý Quyên lắc đầu, “Tôi thường xóa luôn nhật ký mua sắm.”

“Cô nghĩ chúng tôi không tra được sao?” Giang Bắc không kiên nhẫn cau mày, “Tôi cảnh cáo cô, thành thật một chút đi.”

“Cô thật đáng thương.” Thẩm Tầm nhìn chằm chằm người phụ nữ trước mặt, ánh mắt trong veo nhưng sắc bén.

“Ý cô là gì?”Lý Quyên như bị kim châm.

“Phụ nữ gả cho một người đàn ông chẳng phải đều muốn bình an hạnh phúc sao?” Thẩm Tầm nhếch khóe miệng, vẻ mặt đáng thương, “Cô nhìn xem, ngay cả tô son cũng giống như ăn trộm, khi hắn cưới cô, có phải có nói với cô sẽ cho cô những ngày tháng yên ổn hay sao? Giờ thỉnh thoảng trở về, đảm bảo mồm vẫn sẽ nói cứ tin tưởng anh, sau này nhất định sẽ cho cô cuộc sống cô muốn gì có đó chăng?”

“Cô thật sự tin hắn ta sao? So với tương lai mờ mịt, có phải trong lòng cô càng lo lắng mỗi lần hắn rời đi mãi không thấy về?” Thẩm Tầm đến gần cô, ngồi xổm xuống, ngẩng đầu nhìn người phụ nữ đang bắt đầu có chút run rẩy, “Cô biết không? Ngay lúc này đâu, trong lòng bọn họ cũng nghĩ như vậy.”

Cô giơ tay chỉ vào Trình Lập.

Lý Quyên bật dậy khỏi ghế sô pha như bị điện giật, ánh mắt hoảng hốt: “Ý là sao? Quý Bình đã xảy ra chuyện gì?”

Trình Lập nhìn cô không nói. Giang Bắc và những người khác cũng im lặng.

Kiểu im lặng này ngay lập tức đánh bại Lý Quyên.

Ngay cả môi cô cũng bắt đầu run rẩy: “Anh ấy tối hôm qua lẻn về, 6 giờ sáng nay mới đi, trong nhà có người tới tìm anh ấy.”

“Ai?” Trương Tử Ninh hỏi.

“Tôi không nhìn rõ. Anh ấy chưa bao giờ để tôi gặp những người đó,” Lý Quyên lầm bầm trả lời, như thể cố gắng nhớ lại, “Tôi nhìn qua khe cửa, người đàn ông đó không cao, giọng nói của anh ta hơi lạ.”

Trình Lập sắc mặt trầm xuống: “Cô biết bọn họ đi nơi nào không?”

“Tôi không biết,” Lý Quyên thấp thỏm lắc đầu, “Tôi nhớ Quý Bình có một lần say rượu từng nói qua, nếu ngày nào đó anh ấy không về được, nhớ đến xưởng gạch cũ phía đông của thị trấn nhìn xem, lúc ấy bố chồng tôi vẫn còn làm việc trong nhà máy, chỗ đó có một phòng nhỏ ông để lại.

Sau khi rời khỏi nhà Quý Bình, cả nhóm lập tức chạy đến lò gạch cũ ở phía đông thị trấn.

Mưa vẫn tiếp tục không ngớt, đập vào nóc xe tạo ra những tiếng động dày đặc như bị bóp nghẹt.

“Cảm ơn.” Thẩm Tầm đang nhìn điện thoại thì nghe thấy bên tai có một giọng nói trầm thấp.

Cô biết anh đang nói về chuyện vừa xảy ra.

Cô ngẩng đầu nhìn khuôn mặt cương nghị của anh: “Anh định cảm ơn tôi như thế nào?”

“Muốn tôi cảm ơn thế nào?” Anh nhìn về phía trước, giọng điệu kiên định.

“Mua cho tôi một thỏi son là được.” Cô mỉm cười.

“Được, tôi bảo Tiểu Mỹ mua.” Anh đáp.

“Không tự làm thì không thành tâm.” Cô bất mãn.

Anh móc ví ra đưa cho cô: “Bây giờ cô đang mua hàng trên mạng, cứ mua vài thứ đi, quẹt thẻ của tôi, tôi nói mật mã cho cô.”

Thẩm Tầm ngây người.

Xin thứ lỗi cho trí tưởng tượng ngông cuồng của cô vào lúc này – anh hẳn không biết hành động này giống như một người chồng đối với vợ yêu của mình.

“Trình đội thật hào phóng,” cô đầu hàng, “Tôi chỉ đùa với anh thôi mà.”

Anh liếc nhìn cô, đặt ví xuống, ấn vào kính xe châm một điếu thuốc.

“Tôi không vậy, ” anh nhẹ giọng nói, “vậy cho nợ trước đi.”

Mùi thuốc lá trộn lẫn với mùi đất sau cơn mưa khuếch tán vào trong xe, Thẩm Tầm dựa vào ghế, xuyên qua ô cửa sổ nhìn mây trôi lững lờ trên bầu trời. Hình dáng được phác họa kia thực sự giống sườn mặt anh.

“Trình đội, hẳn sau ngã ba này là xưởng gạch rồi.” Giọng Giang Bắc từ bộ đàm truyền đến.

Thẩm Tầm nhìn ngã ba phía trước, nơi này hình như không mưa, xe của Giang Bắc vừa tăng tốc, một đám mây bụi bay lên.

Bụi mù tan đi, một chiếc ô tô màu đen từ phía đối diện chạy tới, tốc độ không nhanh không chậm.

Khi hai chiếc xe cắt ngang nhau, Trình Lập theo bản năng liếc sang bên trái, nhưng đôi mắt anh tối sầm lại, gần như cùng lúc anh đạp phanh, chiếc xe quay đầu lại, sau đó anh nhấn ga, đuổi theo chiếc xe màu đen kia.

Thẩm Tầm nắm lấy tay lái, vừa mới ổn định thân thể, liền nghe thấy giọng nói trầm thấp bình tĩnh của anh ra lệnh: “Mấy người vào trong xưởng đi, tôi đi theo chiếc xe kia.”

“Người trong xe có vấn đề gì sao?” Thẩm Tầm vừa nói liền mắng mình ngu xuẩn, không có chuyện gì sao anh lại đuổi theo chứ?

“Ngồi yên.” Trình Lập không trả lời mà chỉ phân phó ngắn gọn.

Thẩm Tầm không nói nữa, anh nắm chặt tay lái, nhìn chằm chằm vào chiếc xe trước mặt.

Có lẽ ý thức được mình là mục tiêu, chiếc xe chạy càng lúc càng nhanh.

Phản ứng như vậy cũng khiến Trình Lập xác nhận phán đoán của chính mình. Anh đạp ga và cắn chặt vào đối thủ.

Thẩm Tầm không khỏi nhìn về phía anh, nhưng vào lúc căng thẳng này, thần sắc của hắn lại đặc biệt bình tĩnh, giống như một con báo đen rình mồi, kiên nhẫn mà kiên định nhìn chằm chằm con mồi.

“Nằm sấp xuống!” Một tiếng hét kịch liệt vang lên, đầu cô đột nhiên bị một bàn tay to đ è xuống, thân xe lắc lư, trán đập vào bảng điều khiển trung tâm.

Đau đớn nở rộ trong người, cô cắn răng không nói nên lời.

“Cô không sao chứ?” Trình Lập vẫn dùng một tay đỡ cô, “Nằm xuống đừng nhúc nhích, đối phương có súng.”

Anh cảm thấy cơ thể cô căng cứng dưới lòng bàn tay mình.

Theo đuổi hay từ bỏ đây? Trình Lập nhìn chiếc xe đang phóng nhanh trước mặt, cảm thấy choáng ngợp. Anh không thể đảm bảo rằng sẽ an toàn khi mang cô đi cùng, nhưng nếu anh không đi theo, anh có thể bỏ lỡ một manh mối quan trọng.

“Tôi không sao, đừng lo lắng cho tôi,” một giọng nói nhẹ nhàng truyền đến, “Trình đội, anh cứ coi như tôi không tồn tại đi, một mình anh muốn làm gì thì làm.”

“Anh chuyên tâm lái xe đi, tôi tự làm được.” Thẩm Tầm đẩy cánh tay anh.

“Cảm ơn.” Sức lực trên đầu cô được giải tỏa, tiếp theo là giọng nói lạnh lùng của anh, “Tiểu Mỹ, chúng ta còn cách thị trấn bên cạnh 30km, cần cảnh sát địa phương phối hợp bố trí rào chắn. Biển số xe là M2GK57, loại xe Volkswagen Sagitar đen.”

Thẩm Tầm cúi đầu, cố gắng hít sâu một hơi để giảm bớt khó chịu. Theo tầm mắt cô thấy, men theo đôi chân thon dài của anh, vì tư thế ngồi kia đã vạch ra một đường nam tính và mạnh mẽ. Càng đi nhanh gió càng lớn, thậm chí còn mạnh hơn, nó khiến cô ớn lạnh sống lưng. Cô nghĩ luồng không khí kia chắc hẳn đến từ những lỗ đạn trên kính chắn gió.

Cô có thể cảm thấy tim mình đập thình thịch trong lồ ng ngực, thình thịch thình thịch, gần như mất kiểm soát.

Đau đớn và sợ hãi đan xen, nhưng điều khiến cô thực sự sợ hãi không phải là mình gặp nguy hiểm, mà là cô lo lắng cho người đàn ông bên cạnh mình… lo lắng cho anh một mình đối mặt với họng súng.

Giờ khắc này, cảm giác mơ hồ trong lòng cũng trở lên rõ ràng, lo lắng cho người khác hơn chính mình, chẳng lẽ là một loại chìm sâu sao? Nếu chỉ trong vài ngày mà có cảm giác chìm sâu như vậy thì có nguy hiểm không?

Mồ hôi lặng lẽ chảy trên trán, và tiếng gió át đi tiếng thở dài rất nhỏ nhưng đầy lo lắng của cô.

Lại tiếp hai tiếng súng.

Những người trong chiếc xe màu đen rõ ràng đã mất kiên nhẫn trong cuộc giằng co, cực kỳ gấp rút muốn thoát khỏi những kẻ truy đuổi đang cắn chặt.

Giờ khắc này chính lúc anh đang chờ đợi —— nguy hiểm nheo lại đôi mắt đen, Trình Lập giơ cánh tay trái lên, nhắm vào bánh sau của đối phương, không chút do dự bóp cò.

Sau một tiếng nổ nặng nề, chiếc xe phía trước phát ra tiếng phanh gấp, lao ra khỏi đường núi quanh co, đâm sầm vào rừng cây bên cạnh.

Trình Lập dừng xe lại, Thẩm Tầm ngồi thẳng người, nhìn thẳng vào mắt anh: “Tôi đi với anh.”

Anh gật đầu.

Ở nơi hoang vu này, anh thực sự không yên tâm khi để cô một mình trong xe.

Bảo vệ Thẩm Tầm phía sau, Trình Lập thận trọng tiếp cận chiếc xe màu đen đâm vào gốc cây. Một bước, hai bước… Gió tựa như trong nháy mắt ngừng lại, rừng rậm lâm vào một mảnh yên tĩnh lạ thường.

Một cơn ớn lạnh sống lưng, sự cảnh giác được rèn giũa trong cơn bão máu khiến anh đột ngột dừng lại.

“Sao…” Thẩm Tầm còn chưa kịp nói ra câu hỏi, đã bị một cái ôm quá mức đ è xuống đất, ầm một tiếng, kèm theo một luồng nhiệt lao thẳng về phía bọn họ.

Bên tai ù ù, trong nháy mắt ý thức trở lại, cô nhìn khuôn mặt tuấn tú đang ở gần trong tay, hai mắt nhắm nghiền, trong cổ họng lập tức dâng lên sợ hãi: “Trình đội!”

Thẩm Tầm vươn tay phải, dùng sức đẩy bờ vai nặng nề của anh, cảm thấy hô hấp trở lên khó khăn: “Trình Lập! Trình Lập!”

“Tôi không sao,” một giọng nói khàn khàn truyền đến, anh mở mắt ra, khuôn mặt đẫm nước mắt của cô phản chiếu trong đôi mắt đen như vực thẳm của anh, “Khóc cái gì?”

Cô sững người, bất giác giơ tay lên vuốt v e lông mày anh.

Trình Lập nhìn khuôn mặt cố nín khóc mỉm cười của cô, bình tĩnh quay đầu tránh sự đụng chạm của cô, không nói thêm gì nữa, chỉ duỗi tay nhanh chóng lùi ra sau, ánh mắt cảnh giác lại một lần nữa quét qua rừng cây.

Thẩm Tầm nhìn thấy chiếc xe đã nổ tung không còn gì, nếu Trình Lập không phản ứng đủ nhanh, họ sẽ bị chôn vùi trong cái bẫy này từ lâu.

“Có thể đi được không?” Trình Lập hỏi, nhưng ánh mắt anh vẫn rơi vào phía trước.

“Được.” Thẩm Tầm đứng lên, đi hai bước, đột nhiên trước mắt tối sầm, lần nữa ngã xuống đất.

Trong lòng cô thầm mắng, giãy giụa muốn đứng dậy, nhưng Trình Lập đã vọt tới trước mặt cô, đôi mắt đen láy quét khắp người cô: “Chuyện gì vậy?”

“Không……”

Chiếc áo khoác của cô đột ngột bị kéo xuống, vết máu lan rộng trên cánh tay trái của chiếc áo len đen không còn che giấu được nữa.

Trình Lập ánh mắt tối sầm, vén tay áo của cô lên, cánh tay vốn trắng như tuyết chảy máu đỏ tươi —— ngẩng đầu lên liền thấy trên trán cô có mồ hôi.

Dưới ánh mắt bức người của anh, Thẩm Tầm không thể chống đỡ được nữa, rơi vào bóng tối sâu thẳm.

Khi hoàng hôn đến gần, trung tâm y tế thị trấn nhỏ cũng trở nên yên tĩnh. Sắc trời ngoài cửa sổ càng ngày càng tối, chỉ còn lại ánh sáng trắng nhạt từ chiếc đèn huỳnh quang trong phòng bệnh, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn trên giường càng thêm tái nhợt.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay