Trình Lập nghe thấy một tiếng hừ nhẹ rồi dừng lại: “Sao vậy?”
“Bị thứ gì đó cào,” Diệp Tuyết trả lời, “Không sao đâu, chúng ta tiếp tục đi.”
“Để anh xem.” Trình Lập giữ cô lại, điều chỉnh độ sáng màn hình điện thoại xuống mức thấp nhất để kiểm tra vết thương trên chân phải của cô.
“Hơi sâu, cần xử lý.” Anh cau mày —— vết thương dài gần hai centimet, máu không ngừng chảy ra.
“Không sao đâu.” Diệp Tuyết chặn anh lại.
“Nghe lời.” Trình Lập nhẹ nhàng mà kiên quyết nói, “Ngồi xuống trước đi, anh băng bó cho.”
“Cách biên giới Trung Quốc-Myanmar không xa, bên kia ngọn núi này.” Trình Lập cúi đầu kiểm tra cẩn thận, “Nếu mất máu quá nhiều hoặc nhiễm trùng thì rất phiền phức.”
“Mạng khéo còn mất, còn nhọc lòng cái này làm gì?” Diệp Tuyết không khỏi cười nói.
“Em sẽ không chết.” Trình Lập ngẩng đầu chậm rãi nói, hai mắt sáng ngời như sao băng trong đêm.
Diệp Tuyết sững sờ.
Cô nhìn bóng dáng anh tuấn dưới ánh trăng, lòng chợt chua xót.
“Anh Ba.”
“Ừm?”
“Anh còn nhớ không, lúc em đi học, có lần em chuẩn bị tham gia diễn tập chiến đấu, trong lòng có chút khẩn trương, anh dặn em như nào không?”
“Anh đã nói gì?”
“Anh đã nói, đừng vì người ngã xuống mà dừng bước chân, bởi vì như vậy có thể sẽ khiến nhiều người ngã xuống hơn.” Cô khẽ mỉm cười, “Hy vọng anh cũng có thể mãi như vậy.”
Tay Trình Lập cứng đờ, anh ngước mắt lên nhìn cô.
“Hôm nay lúc chú Ngụy bảo chúng ta rời đi, anh có chút do dự, vì sao vậy?” Diệp Tuyết bắt gặp ánh mắt anh, “Anh có gì muốn hỏi ông ấy, hay có gì khiến anh day dứt?”
Trình Lập không nói.
“Chứng cứ Tổ An để lại cho anh vẫn chưa đủ.” Thấy ánh mắt anh chuyển động vì lời nói của mình, Diệp Tuyết lấy từ trong túi ra một thứ và xòe hai tay ra, “Anh muốn cái này à?”
Đó là chiếc đồng hồ bỏ túi mà Ngụy Khải Phong luôn mang theo.
“Mở ra xem đi.” Diệp Tuyết đưa đồng hồ cho anh.
Trình Lập im lặng vài giây, cầm đồng hồ lên và mở ra, trống rỗng.
Anh nhìn Diệp Tuyết, ánh mắt càng lúc càng sâu.
“Trong đó vốn dĩ có một chiếc USB ghi lại tất cả thông tin giao dịch rửa tiền của ông ta và danh sách tất cả các đối tác.”
“USB đâu?” Trình Lập trực tiếp hỏi.
“Em đã đưa nó cho Liêu Sinh rồi. Anh ta đã đến Wancheng tìm em trai em.”
“Em tin anh ta?”
“Bởi vì em từng cứu anh ta, cũng bởi vì anh ta thích em, ” Diệp Tuyết cười yếu ớt nhìn anh, “Em tin anh ta, cũng như em tin anh vậy, em biết anh tới đây không chỉ vì em. Anh sẽ có được thứ anh muốn, nhưng có điều kiện này, thứ nhất, anh phải đích thân đến gặp Liêu Sinh, anh ta sẽ đưa cho anh, thứ 2, bảo đảm an toàn của em trai em, em hy vọng cả đời này nó sống bình an đơn giản.”
“Sao em không tự mình đi?” Trình Lập trầm giọng nhìn cô chằm chằm.
“Đêm đó em với anh chia tay không vui, thật sự rất buồn, cũng là một vở kịch.” Cô chậm rãi nói, nhưng không trực tiếp trả lời anh, “Anh nhớ lần truóc em kể với anh, lúc trước em giết Ngô Côn không? Thật ra Ngô Côn không phải em giết, mà là Giang Tế Hằng. Anh ta đã đâm mẫy chục nhát dao, chỉ có nhát cuối cùng là do anh ta nắm tay em đâm. Tế Hăng sớm đã không phải là hắn lúc trước, em cũng không còn là em lúc trước, chỉ có anh, trước giờ không thay đổi.”
1
“Băng bó xong rồi, có thể đi thôi.” Trình Lập tựa hồ không nghe thấy cô nói gì, muốn kéo cô đứng dậy.
“Đừng vội, nghe em nói.” Diệp Tuyết thu tay lại, không có ý định rời đi.
“Đi nào, bọn chúng đuổi tới rồi.” Trình Lập cau mày thúc giục, cách đó không xa trong rừng cây đã có từng chùm đèn sáng đang chậm rãi tới gần.
“Cứ như vậy đi không được, em cũng mệt rồi.” Diệp Tuyết giong nói mềm mại, không có chút nào hoảng sợ, “Có vài lời không nói, sợ không có cơ hội.”
“Em có ý gì?” Trình Lập vẻ mặt âm trầm nhìn cô.
“Anh Ba, em đã ở đáy vực rồi, lẽ ra không nên bắt anh cùng rơi vào. Nhưng khi em nghe được đủ loại chuyện của anh với Thẩm Tầm, em thực sự ghen tị phát điên, vừa hy vọng anh có thể hạnh phúc, lại không muốn anh quên em. Vừa mong anh rời đi, lại muốn anh ở lại. Giờ đây em luôn sống với những cảm xúc trái ngược ngày qua ngày khác. Nhưng em cũng càng hiểu rằng, chúng ta cùng đợi nhau 3 năm, chẳng ai nợ ai cả. Những năm tháng tươi đẹp nhất, chúng ta gặp nhau, yêu nhau, vậy là đủ rồi. Nhưng em không thể quay lại được nữa, em không thể quay lại em của ngày xưa nữa, cũng không thể đến bên cạnh cạnh anh.” Trong gió đêm, giọng nói của cô rất ảm đạm, “Em và Tế Hằng đã chơi với nhau từ khi còn nhỏ, em hiểu anh ta hơn bất kỳ ai khác. Nếu em còn sống, anh ta nhất định sẽ giết anh. Nếu em chết, anh ta sẽ không giết anh, bởi vì anh ta sẽ khiến anh sống không bằng chết. Nhưng giống như anh đã từng dặn em, anh cũng phải giống vậy, đừng vì em dừng lại, đừng vì Tổ An hay bất cứ ai dừng lại, anh phải tiếp tục đi, miễn là anh còn sống, chúng em sẽ không chết vô ích.”
Một tiếng súng giòn tan xuyên qua sự im lặng của khu rừng, những chú chim đang đậu giật mình tung cánh bay lên bầu trời đêm.
Trình Lập đứng tại chỗ, như thể anh đã trở thành một bức tượng ngay lập tức.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh, nhưng nó như một thước phim quay chậm, tua đi tua lại trong tâm trí anh.
“Anh phải hứa với em, dù thống khổ đến đâu cũng phải gắng sống sót.”
Giọng nói dịu dàng vẫn còn văng vẳng bên tai anh. Giống như năm đó, cô đứng dưới vành bóng rổ, ngượng ngùng đưa cho anh một chai nước, nhẹ nhàng nói, làm sao bây giờ, Trình Lập, em thích anh.
Cô đang nằm đó, mặc chiếc váy trắng yêu thích như thể đang ngủ, nụ cười dịu dàng và lặng lẽ.
“..đừng dừng lại vì em, cũng đừng vì Tổ An hay bất cứ ai dừng lại.
“..miễn là anh còn sống, chúng em cũng không chết vô ích.”
Anh chưa bao giờ biết một người có thể chĩa súng vào mình, động tác có thể nhanh chóng và chắc chắn như vậy. Vào thời điểm tiếng súng nổ ra, máu trong toàn thân anh dường như bị rút ra nhanh chóng, nhưng trái tim anh vẫn đang đập dữ dội, bao trùm bởi sự đau đớn như thiêu đốt, xé toạc, sắp sửa lao ra khỏi lồ ng ngực. Cảm giác này giống như khi anh nhìn thấy bức ảnh của Tổ An trước đây.
Tất cả đều rời đi dứt khoát đến mức thậm chí không cho anh cơ hội cứu họ.
Sau lưng đột nhiên vang lên tiếng cười khàn khàn.
Trình Lập từ từ quay lại, thấy Giang Tế Hằng đang đi tới cùng một nhóm người. Hắn đi thẳng qua Trình Lập, ngây người nhìn Diệp Tuyết, quỳ xuống và nhẹ nhàng vuốt v e khuôn mặt cô, nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
“Cô ấy đúng là đến chết cũng muốn theo mày…” Hắn cười cười, chậm rãi ngẩng đầu nhìn Trình Lập, ánh mắt lạnh lùng, “Nhưng tao, càng không muốn hai người gặp nhau.”
—-
“Vừa rồi giáo sư Diệp chia sẻ với chúng ta một số tác phẩm của Trường phái hội họa Venice, ông ấy cũng có nhắc đến họa sĩ yêu thích của mình là Titian, còn cô Thẩm Tầm thì sao?” Hiểu Nhạc nhìn cô gái ngồi bên cạnh, thấy cô có chút thẫn thờ -có tâm nên cô mới hỏi. Anh đưa tay giật giật vạt áo của cô.
“Ồ, Titian, tôi thực sự thích bức tranh “Sisyphus” của ông ấy.” Thẩm Tầm trả lời.
“Thật sao? Đây là lần đầu tiên tôi nghe một cô gái nói mình thích bức tranh này,” Giáo sư Diệp tò mò nói. “Xét cho cùng, Sisyphus cũng là một nhân vật bi kịch và tuyệt vọng.”
“Thật ra, tôi ấn tượng với bức tranh này hơn vì đã đọc “Thần thoại về Sisyphus” của Camus,” Thẩm Tầm chậm rãi nói, giọng điệu dịu dàng, “Trong mắt người khác, tảng đá là một loại gánh nặng. Cứ mỗi lần đẩy lên trên núi là một lần tuyệt vọng. Nhưng Sisyphus có thể không nghĩ như vậy, tảng đá này là thế giới của anh ta, cũng là vận mệnh của anh ta. Vì muốn leo lên đ ỉnh núi, có khi sự phấn đấu không ngừng khiến anh ta cảm thấy rất thỏa mãn. Cố gắng hướng tới một độ cao thì bản thân cũng lấp đầy nội tâm của họ, giống như đặt mình trong bóng tối mà đi tìm kiếm ánh sáng.”
Khi cô nói những lời này, ánh đèn màu ấm áp trong phòng thu âm bao phủ khuôn mặt cô, mang theo một loại dịu dàng cảm động, ngay cả Hiểu Nhạc cũng có chút thất thần.
“Ừm, hết thảy đều là không, hết thảy cũng chẳng bao giờ mất mất đi.” Giáo sư Diệp cũng không nhịn được, trích dẫn một câu của Camus.
Thẩm Tầm ngẩng đầu nhìn ông, khẽ gật đầu.
“Hiệu quả của chương trình hôm nay vẫn rất tốt, đúng là đề tài nào cô cũng có thể khống chế, khách mời nào cũng có thể phối hợp.” Hiểu Nhạc vừa xem bình luận vừa khen ngợi, nhìn Thẩm Tầm không nói lời nò, không nhịn được hỏi: “Cô có tâm sự gì sao? Tôi cảm thấy hôm nay trong tiết mục cô nói mấy lời này đều có ý tứ.”
Thẩm Tầm lắc đầu: “Tôi chỉ là hơi mệt.”
Sau khi rời khỏi cổng tầng một, xe của Lý Manh đã đợi sẵn ở dưới lầu, một cái đầu thò ra từ ghế phụ là Dương Uy đang xị mặt với cô.
Thẩm Tầm hiểu rõ, liền cười.
Anh chàng này kể từ khi gặp Lý Manh, hồn vía dính lên người cô ấy chỉ là anh ta, người chưa bao giờ thất bại trong việc theo đuổi các cô gái trong quá khứ, lần này lại vấp ngã, dùng công phu ngàn năm cũng hận không thể mỗi ngày tìm cớ gặp nhau, từ đó Thẩm Tầm mỗi lần gặp Lý Manh cũng phải nhìn thấy anh ta.
“Nói chút coi, có chuyện gì,” Lý Manh từ kính chiếu hậu liếc nhìn cô khi lên xe, “Chúng mình vừa nghe chương trình của cậu xong, lời cậu nói có ẩn ý.”
Thẩm Tầm cúi đầu nhìn điện thoại, trầm mặc không nói.
Đã một tháng rồi, vẫn không có cuộc gọi nào từ dãy số Myanmar đó. Cô không dám gọi cho anh trừ khi anh gọi trước.
“Nhớ anh Ba à?” Dương Uy quay đầu nhìn cô, cô ngẩng đầu nhìn những tòa nhà cao tầng vụt qua ngoài cửa sổ, vẫn im lặng.
Dương Uy sờ mũi, liếc nhìn Lý Manh, vui vẻ hét lên: “Cô có nghe Quách Đức Cương nói tướng thanh không?”
“Anh nói ít đi cho tôi, muốn nghe thì a biến đi Thiên Tân mà nghe.” Lý Manh chuyển từ đ ĩa CD sang radio, giọng nữ mềm mại chậm rãi vang lên trong xe.
”Có đoạn đường tôi đã đi không bao giờ quên
Có một người đã từng yêu luôn để trong lòng
Khoảng thời gian tươi đẹp trong quá khứ mà mình cất giữ
Đừng bắt phải quên đi…”
“Thích có kỳ hạn sao?” Thẩm Tầm đột nhiên nói.
Lý Manh nghe không rõ, hạ thấp âm lượng: “Cậu nói cái gì?”
Cô lắc đầu: “Không có gì.”
Cô thực sự muốn giấu tình yêu của mình dành cho Trình Lập trong một chiếc lọ, có thể bịt kín rồi chôn ở một nơi rất sâu. Bởi nếu giữ trong lòng, trái tim cô như muốn hỏng.
Nhắm mắt lại, cô dựa vào băng ghế sau, tưởng tượng ra dáng vẻ của anh, trong lòng cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Trình Lập, em nhớ anh biết mấy. Chỉ là, em không có cơ hội để nói với anh.
Đã bao lần trong giấc mơ, em mơ thấy anh mặc áo đen ngồi trong bóng tối, ánh đèn dịu dàng chiếu vào mặt. Em phải đợi anh bao lâu? Khi nào anh mới quay lại tìm em?
Cuối tháng 11, Bắc Kinh đã vào cuối thu. Hà Dư Tâm đang trên đường đi làm thì nhận được điện thoại của Lâm Duật, anh hiếm khi gọi cho cô vào ban ngày. Tối hôm đó, sau khi sắp xếp công việc trong tay, cô bay đến Côn Minh.
Ngày hôm sau, Lâm Duật đích thân chở cô đến Trung tâm cai nghiện m a túy Cảnh Thanh.
2
“Trong sở như nào anh đã nói rồi, nếu có yêu cầu gì em cứ tìm Tiểu Hứa bọn anh,” anh vừa xuống xe vừa nói với cô, “Anh ta còn chưa qua thời kỳ giải độc s1nh lý, nhưng anh lo cho trạng thái tinh thần của anh ấy, em giúp anh xem xét kỹ lưỡng chút.”
“Em biết rồi, em sẽ cố gắng.” Hà Dư Tâm ngẩng đầu nhìn anh, “Cũng là vì Tầm Tầm.”
“Trình đội, có người tới gặp anh.” Tiểu Hứa dẫn cô đi tới một gian phòng, lễ phép gõ cửa.
“Vào trong nói đi, tôi chờ ở cửa.” Tiểu Hứa hạ giọng nói với cô.
Hà Dư Tâm gật đầu và bước vào phòng, nhưng khi cô bước vào, bước chân của cô khựng lại.
Cô nhìn thấy cả một bức tường chữ cái—S.
“Chào anh, Trình Lập” Cô chào và nhìn người đàn ông đang quay lưng lại với mìn. Anh ta rất cao nhưng cũng rất gầy. Cô đã xem ảnh đại diện của anh, nhưng khi anh quay lại, cô thấy ngoài đời anh gầy hơn nhiều so với trong ảnh. Cô không ngạc nhiên, vì bản thân việc có thể sống sót sau sự tra tấn vô nhân đạo đã là một điều kỳ diệu.
Muốn đánh bại một người bình thường như thế nào? Anh bị tiêm h3roin liên tiếp suốt 1 tháng, khống chế liều lượng để giữ cho anh ta sống, nhưng nó khiến anh nghiện, cũng chịu đủ mọi sự tra tấn của cơn nghiện m a túy. Lâm Duật nói khi anh được giải cứu, vài cấp dưới trẻ tuổi ngày trước đã không kìm được nước mắt khi nhìn thấy anh.
Đám cưới của con gái Nhạc Lôi rất náo nhiệt. Cô dâu sang sức kim cương vàng ngọc, tuy không phải là tuyệt sắc giai nhân nhưng mặt mày cũng ưa nhìn. Chú rể có vẻ là nhân viên kế toán, tác phong nhã nhặn, lễ phép trước mặt bố vợ. Nhạc Lôi có lẽ đang có tâm trạng tốt, uống rất nhiều rượu, và khi Ngụy Khải Phong chuẩn bị rời đi, lúc nói chuyện, đầu lưỡi có chút vấp.
“Được rồi, chú về đi, không cần tiễn ta.” Ngụy Khải Phong vỗ vỗ vai gã.
“Chú Ngụy, mấy năm nay chú đối với tôi như nào, tôi đều nhớ.” Nhạc Lôi đến gần ông ta, người nồng nặc mùi rượu, “Cho dù như thế nào, tôi vẫn muốn cảm ơn chú.”
“Được rồi, ta hiểu.” Ngụy Khải Phong xua tay, quay người lên xe.
Nhạc Lôi đứng ngoài cửa sổ xe với nụ cười trên khuôn mặt ửng hồng.
“Ngài sao vậy?” Lên xe được nửa đường, Diệp Tuyết nhìn Ngụy Khải Phong đã lên xe nhắm mắt lại, không khỏi hỏi.
“Không sao, ta hơi mệt.” Ngụy Khải Phong mở mắt ra, “Cô và A Lập sớm kết hôn đi.”
Diệp Tuyết nhẹ nhàng đáp lại, nhưng không nói.
Tốc độ xe lúc này đột nhiên chậm lại, tài xế nhìn thoáng qua bên ngoài báo cáo: “Xe của anh Ba đã dừng lại.”
Ngụy Khải Phong ra hiệu cho hắn dừng xe bên cạnh Trình Lập, ấn cửa sổ: “A Lập, làm sao vậy?”
Trình Lập ngồi trong xe, sắc mặt không tốt lắm: “Đột nhiên trong bụng có chút khó chịu, không cẩn thận đụng phải một tảng đá ven đường.”
“Chẳng lẽ bệnh cũ tái phát?” Diệp Tuyết mở cửa xuống xe, đi tới bên cạnh anh, “Em thấy xe này cũng không lái được rồi, nếu không anh ngồi xe chúng em đi?”
“Ừ, A Lập, đi với chúng ta, trước đến bệnh viện đã.” Ngụy Khải Phong ra hiệu cho tài xế, “Đi đỡ cậu ta.”
Cách đó trăm mét, Nhạc Lôi ngồi trên ghế phụ, ánh mắt nghiêm trọng nhìn chằm chằm vào ba chiếc xe màu đen phía trước, hoàn toàn không có chút nào say khướt như vừa rồi.
“Bọn họ chuyển hướng, không đi đường quay về.” Gã nhấc điện thoại báo cáo.
“Các người đi theo trước đi,” đầu bên kia điện thoại nhẹ giọng ra lệnh, “Tôi dẫn đám Ôn “sẹo” ở chỗ mai phục lại đây.”
“Nhưng chúng sắp vào trấn rồi, không làm gì thì có lẽ sẽ không có cơ hội.” Trên trán Nhạc Lôi toát ra một tầng mồ hôi.
“Vậy anh cứ nhìn chuẩn giờ, hử?” Người nọ cười khẩy.
“Đã rõ.” Nhạc Lôi cúp điện thoại, nhìn chằm chằm chiếc xe phía trước đang lao tới, hít một hơi thật sâu.
Trình Lập liếc nhìn kính chiếu hậu, sắc mặt tối sầm, nhỏ giọng nói với tài xế: “Mau lên.”
Người lái xe hơi lúng túng. Ngụy Khải Phong thường đi năm chiếc xe, chiếc xe của anh ta ở giữa, hai chiếc xe ở phía trước và hai chiếc xe ở phía sau, tùy tùng để đảm bảo an toàn cho ông ta.
“A Đông, vượt qua bọn họ, đến bệnh viện càng sớm càng tốt.” Ngụy Khải Phong ra lệnh.
Ngay khi vượt qua chiếc xe phía trước và đến vị trí phía trước, bất ngờ có một loạt tiếng súng dữ dội từ phía sau.
Diệp Tuyết biến sắc, quay đầu nhìn về phía sau, chỉ thấy chiếc xe cuối cùng đã mất lái đâm vào một gốc cây bên đường, sau vài tiếng súng thì đột nhiên nổ tung, bùng lên một đám khói dày đặc như pháo hoa. Những người trong xe hẳn đã chết.
Một vài chiếc xe nữa theo sát trong làn khói, thân xe quen thuộc khiến cô cau mày.
Cô lấy súng lục ra: “Hình như là đám người Nhạc Lôi.”
Lúc cô nói điều này, ánh mắt cô rơi vào khuôn mặt của Ngụy Khải Phong, nhưng thấy vẻ mặt của ông ta rất thờ ơ, dường như đang mỉm cười.
Lúc này, Trình Lập nhấn cửa sổ xe, cúi người ra ngoài, chăm chú nhắm mục tiêu, sau hai tiếng súng, phía xa có những tiếng phanh gấp và va chạm.
Xe của họ cũng chao đảo.
Trình Lập ngồi trở lại chỗ của mình: “A Đong, tập trung lái xe, đừng phân tâm.”
Giọng anh không có một tia gợn sóng, trầm tĩnh lạnh lùng.
Diệp Tuyết không khỏi nhìn anh, ánh mặt trời lướt qua khuôn mặt góc cạnh của anh, trên lông mày cùng trong mắt chiếu ra một vầng hào quang. Xa xa là mặt trời sắp lặn, hừng hực ánh lửa đỏ, gần là bóng dáng anh chìm trong bóng tối, và khi anh cúi đầu là cảnh phim trong bộ phim điện ảnh. Bất cứ ai gặp một người đàn ông như vậy đều sẵn sàng cùng anh trình diễn một câu chuyện trong cuộc đời, bất kể kết thúc là vui hay buồn.
Cầm nòng súng lạnh lẽo trong tay, hiện thực không thể tránh khỏi, và cũng là câu nói bình tĩnh nhưng chắc nịch của anh đêm hôm đó – anh đã yêu người khác rồi.
Vì anh không chút do dự, cô sẽ tự tay viết đoạn kết cho cả hai, thua cũng phải thua đẹp.
“A Lập, cậu không sao chứ?” Ngụy Khải Phong còn có tâm tình hỏi thăm tình huống của anh.
Trình Lập hơi nghiêng đầu: “Tôi không sao.”
“Ta nhớ rõ phía trước rẽ trái, dưới chân núi có một ngôi chùa. A Đông, lên xe của Đồ Quang, dùng tốc độ nhanh nhất lái đi, những người khác tiếp tục đi về phía trước.”
A Đông gật đầu, cầm bộ đàm lên.
Khi đến ngã tư, hai chiếc xe nhanh chóng quay đầu lái về phía chân núi.
Một dòng sông nhỏ uốn khúc, từ trong khe núi chậm rãi chảy xuống. Mặt hồ được bao phủ bởi cỏ xanh và hoa lá rực rỡ sắc màu, trong ánh chiều tà của mặt trời, phản chiếu những bức tường trắng và mái vàng của ngôi đền, hòa quyện thành một khung cảnh yên tĩnh và xinh đẹp.
Ngụy Khải Phong ngồi trên tảng đá ven sông, đang suy nghĩ gì đó, nghe thấy tiếng bước chân hỗn loạn phía sau, cũng không quay đầu lại.
“Chú Ngụy, chú đúng tìm được trợ thủ đắc lực, hại tôi tổn binh hao tướng.” Nhạc Lôi đi tới trước mặt ông ta, giọng điệu có chút không kiên nhẫn, “Người đâu?”
“Ai?” Ngụy Khải Phong hút một điếu xì gà, “Mấy năm nay người đến bên ta tới tới lui lui, không phải chỉ có mấy khuôn mặt các người hay sao?”
“Trình Lập cùng Diệp Tuyết đâu?” Nhạc Lôi lại hỏi.
“Mày biết hoa thược dược có ý nghĩa gì không?” Ngụy Khải Phong dường như không nghe thấy, chỉ vào đóa hoa màu tím bên cạnh, “Bên cạnh ý chúc may mắn, nó còn có nghĩa khác là “phản bội”. Nếu mày mày đã chọn lễ cưới của con gái mình để gây rắc rối, là cũng không sợ máu tươi làm bẩn không khí vui mừng. Có bao nhiêu lợi ích, khiến mày đến hạnh phúc của Tiểu Anh cũng không để bụng?”
“Đám cưới vui, mọi người uống say mèm, chẳng có ai quấy rối. Chú Ngụy, chú nổi tiếng tàn nhẫn độc ác. Sao bây giờ chú lại hành xử như một người cha yêu thương vậy? Khó trách chúng tôi đã theo chú sinh tử nhiều năm như vậy. Bây giờ chúng tôi muốn con gái, con rể chú làm không công.”
Ngụy Khải Phong ngẩng đầu nhìn hắn cười, trong mắt tràn đầy châm chọc.
Ông biết rõ con đường mình đang đi, rất rõ. Hôm nay là ông – Ngụy Khải Phong, ngày mai sẽ là người khác, không phải lúc trước ông cũng đạp người khác xuống bùn mà lên nắm quyền sao? Chỉ là kẻ sinh sau trước mắt đầu óc không đủ, đi đâu cũng đếm tiền bán mạng cho người khác.
“Giao đồ đi.” Nhạc Lôi có chút bực bội, chĩa súng về phía ông ta.
“Cái gì?” Ngụy Khải Phong cười lạnh, “Ai muốn? Ai muốn tự mình lấy.”
“Chú Ngụy nói đúng,” một giọng nói dịu dàng vang lên, Giang Tế Hành chậm rãi đi tới trước mặt hai người, ấn họng súng của Nhạc Lôi xuống, “Tôi muốn.”
“Tế Hằng, ta tự nhận đối với cậu không tệ.” Ngụy Khải Phong nhìn hắn chằm chằm.
“Chú Ngụy nhìn thấy tôi vẻ như không có gì nhạc nhiên nhỉ? Xem ra đã sớm đề phòng tôi rồi? Cha con Hoàng Vĩ Cường đúng là không dùng được, ông già không trị được, thằng con không nghĩ báo thù cho cha cũng không nói, còn bị dọa chảy khỏi Trung Quốc, để người ta khéo bắt được, cũng đúng, nếu bọn chúng không ngu, cũng đã chẳng trúng kế tôi.” Giang Tế Hằng ngồi xổm xuống, tư thế rất cung kính, “Ngài đối với tôi không tệ, vì vậy tôi muốn báo đáp lòng tốt của ngài, để ngài nghỉ ngơi sớm chút. Ngài xem, chúng ta làm giao dịch đi, ngài cho tôi thứ tôi muốn, tôi sẽ để ngài an nhàn tuổi già, hải đảo hay núi sâu, muốn đi đâu cũng được.”
“Tế Hằng, mày có bản lĩnh vậy, còn muốn cướp đồ của tao? Tao già rồi nhưng cũng không phải lão già hồ đồ, tao cho mày xong thì còn giá trị gì?”
“Vậy là không muốn thương lượng?” Giang Tế Hành đứng dậy, cười tủm tỉm vỗ vai Nhạc Lôi, “Đưa chú Ngụy lên đường.”
Ngay khi họng súng của Nhạc Lôi chạm đến thái dương của Ngụy Khải Phong, Giang Tế Hằng lại gọi lại: “Đây là đền chùa, tốt hơn nên thanh tĩnh chút, Ôn “sẹo”, mày thích dùng dao, dùng dao đi.”
Hắn quay lại, mỉm cười với Ngụy Khải Phong: “Chú Ngụy, có thể đau một chút, chịu đựng nhé.”
Ngụy Khải Phong cuối cùng cũng thay đổi sắc mặt: “Giang Tế Hằng, mày…”
Ông ta không thể phát ra âm thanh. Bởi vì Ôn “sẹo” đã che miệng, mà khi cổ họng vừa buông ra, chất lỏng ấm áp lập tức phun ra, bụi thược dược vương vãi dưới chân, cánh hoa vàng, tím, hồng trong nháy mắt biến thành màu đỏ.
Càng về đêm, núi rừng càng thăm thẳm. Thỉnh thoảng một vài con chim cất lên những tiếng kêu thê lương càng trở nên đáng sợ hơn. Dưới ánh trăng, mơ hồ có thể nhìn thấy hai bóng người lướt qua giữa những tán cây.
“Xin chào,” Trình Lập bình tĩnh nhìn cô, “Cô là ai?”
“Tôi là Hà Dư Tâm, một bác sĩ tâm lý,” cô tự giới thiệu, và nói thêm, “Người yêu của Lâm Duật, mợ nhỏ của Thẩm Tầm.”
Khi cô nói điều này, cẩn thận nhìn biểu cảm của anh, thấy lông mày của anh hơi cau lại.
“Cục trường Lâm lo lắng rồi,” anh giơ tay, “Mời ngồi.”
“Anh viết sao?” Hà Dư Tâm chỉ vào mấy chữ trên tường.
“Ừ.”
“Mỗi lần muốn tự sát, anh lại muốn viết họ cô ấy một lần?”
“Tên tiếng Anh của cô ấy cũng có chữ S, Sara.”
“Tại sao viết chữ tiếng Anh mà không phải chữ Trung Quốc?”
“Bởi vì tôi không thể điều khiển tay mình được, viết tiếng Trung quá vất vả.”
“Chỉ viết một mặt tường?”
“Bác sĩ Hà.” Câu hỏi sắc bén của cô khiến Tiểu Hứa nhịn không được cắt ngang.
“Không sao.” Người mở miệng là Trình Lập, anh cười nhạt, “Để cô ấy hỏi đi.”
“Có lần tôi suýt lấy bút tự sát, nhưng bọn họ tịch thu rồi.” Anh tiếp tục trả lời câu hỏi, chỉ vào Tiểu Hứa đang gãi đầu vì xấu hổ.
“Ồ, thì ra là vậy,” Hứa Dư Tâm cúi đầu ghi chép, “Tôi trước đây học ở California, mỗi lần đến Cầu Cổng Vàng ở San Francisco, tôi đều không thể không dừng lại một chút chỗ đó, nơi đó là biển, vách đá, khoảng không, tất cả tạo nên khung cảnh rất đáng kinh ngạc. Mặc dù có cảnh sát tuần tra trên cầu nhưng những người muốn tự tử sẽ tìm mọi cách để lén nhảy xuống. Bãi đậu xe của Cầu Cổng Vàng hằng năm đầy những chiếc xe vô chủ. Anh nói cho tôi biết, để sống rốt cuộc có đau khổ đến đâu, mới khiến bọn họ kiên quyết lựa chọn cái chết?”
“Sống là bản năng của con người, nhưng với một số người, sống còn khổ sở hơn cả khát vọng sống, cho nên họ muốn vượt qua ranh giới đó”.
“Đây là trạng thái của anh sao?” Hà Dư Tâm nhìn anh, ánh mặt trời chiếu vào, nửa sáng nửa tối, đường nét gầy gò của anh càng ngày càng rõ ràng, phác họa sự thiên vị của Đấng tạo hóa. Người đàn ông này, ngay cả trong một tình huống như vậy, vẫn có một sự quyến rũ mê người.
“Tôi chưa từng đến San Francisco,” anh không trả lời cô, “nhưng tôi đã từng đến White Cliffs of Dover ở Anh, nghe nói đó cũng là một địa điểm tự sát. Nhưng mỗi khi Hải quân Anh quay trở về nhà trong Thế chiến thứ hai, họ khi nhìn thấy vách đá trắng đó sẽ rất vui mừng, bởi vì nó có nghĩa là nhìn thấy nhà. Hồi đó có một bài hát tên là The White Cliffs of Dover.”
“Nghe có hay không?”
“Nghe hay đấy,” anh khẽ đọc vài câu hát, phát âm chuẩn và giọng xúc động, “Xin lỗi, tôi không nhớ hết được.”
“Sao giờ không nghe chút nhỉ.” Hà Dư Tâm mở ứng dụng âm nhạc, tìm bài hát và nhấp để phát. Trong lúc nhất thời, trong phòng vang lên êm dịu thanh nhã tiếng hát, mang theo tiết tấu đặc thù của thời đại, còn cả sự tang thương tấm áp.
Cả hai không nói gì nữa, họ chỉ im lặng lắng nghe.
—”Tôi sẽ không bao giờ quên những người đã dũng cảm đối mặt với bão tố, trong mắt họ là ánh sáng của hy vọng. Cho dù tôi đã đi xa, vẫn nghe thấy họ đang nói, mặt trời đã lên rồi. Khi bình minh dần lên, chờ coi nhé, ngày mai thôi, chim cổ đỏ sẽ bay vút trên những vách đá trắng xóa của Dover. Từ nay về sau, có sẽ tình yêu và vui vẻ, và cả hòa bình.”
Khi âm nhạc dừng lại, Trình Lập thấp giọng nói: “Cảm ơn, bác sĩ Hà.”
“Không, cảm ơn anh, nhờ anh mà tôi nghe được một bài hát hay.” Hà Dư Tâm nhìn anh, “Tôi nghĩ, tôi có thể nói với Lâm Duật, anh ấy nên yên tâm về anh.”
Sự kiên cường của người đàn ông này cùng nội tâm anh cất giấu ánh sáng và ấm áp, nó nằm ngoài sức tưởng tượng của người khác.
“Có một chuyện tôi cũng muốn nhờ cô.” Trình Lập dừng vài giây, giống như do dự, nhưng vẫn nói: “Chuyện của tôi đừng nói cho Thẩm Tầm, chờ hồi phục tôi sẽ tự mình đi gặp cô ấy.”
“Anh biết cô ấy đang đợi anh là được.”
“Tôi vẫn luôn biết.”
Cô nói mình đã mua một chiếc máy pha cà phê cùng kiểu với máy của anh, nấu cơm cũng tiến bộ rồi. Anh thật sự muốn đến thăm căn hộ nhỏ của cô, ngồi xuống uống tách cà phê và ăn bữa cơm.
“Vậy, hoan nghênh anh sớm trở về.” Hà Dư Tâm cũng bắt tay anh.
Khoảnh khắc ấy, cô thấy rõ từng gợn sóng trong đôi mắt đen láy của anh.
Một tháng sau, cùng với Giang Bắc, Trình Lập đến Wancheng. Trong ngôi chùa nhỏ mà Ngụy Khải Phong nhắc tới, anh đã gặp em trai cùng cha khác mẹ của Diệp Tuyết và Liêu Sinh. Tiểu hòa thượng cung kính hành lễ.
Trình Lập nhìn cậu bé mi mặt mày thanh tú trước mặt và nói xin lỗi.
Tiểu hòa thượng ngước đôi mắt trong veo nhìn anh: “Ngài không cần áy náy. Mẹ của chị ấy, bà ngoại, còn một người cha chị ấy không muốn thừa nhận đều đã không còn, người đàn ông từng yêu chị ấy trong lòng cũng có người khác. Trên đời này chẳng còn gì khiến chị ấy lưu luyến nữa, chết đi cũng chưa chắc không phải là một loại giải thoát.”
Trình Lập hơi giật mình: “Còn cậu thì sao? Cô ấy ủy thác cậu cho tôi.”
“Ủy thác? Đời này ai có thể ủy thác cho ai chứ? Như nào mới tính là yên ổn? Tôi ở đây cũng rất tốt, cũng không có người tới quấy rầy,” tiểu hòa thượng cười, trên mặt là vẻ bình tĩnh ngày cả người lớn cũng hiếm thấy, “Phong cảnh hồng trần đều cũng chỉ là ánh sáng trôi nổi. Đối với chị ấy, với ngài, với tôi, đều chỉ là khách qua đường.”
Cậu quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh: “Anh Liêu Sinh, anh đưa đồ cho anh ta đi,. Anh cũng đi đi. Chúng ta tạm biệt ở đây.”
Trong chiếc phong bì mà Liêu Sinh đưa cho Trình Lập có một chiếc USB và một bức thư của Diệp Tuyết.
Anh ngồi xuống bên hồ, lặng lẽ đọc.
”Anh Ba:
Hồi nhỏ em có đọc một bài thơ cổ: “Dục ký quân y bất hoàn – Bất ký quân y quân hữu hàn – Ký dự bất gian, thiếp thân thiên vạn nan”*, lúc đó em không hiểu ý nghĩa của nó, nhưng bây giờ, cuối cùng em cũng hiểu.
Đối với em mà nói, Thẩm Tầm chính kiện quần áo kia.
Em sợ nếu mình trao cô ấy cho anh, anh sẽ không thuộc về em nữa. Nhưng nếu em không trao, lại sợ anh khổ sở. Tha thứ cho em nhé, thứ ích kỷ này hãy cứ đổ cho vận mệnh đi. Đương nhiên, có lẽ khi anh đọc được lá thư này, anh có lẽ đã trải qua rất nhiều đau khổ, nhưng anh tất nhiên cũng có khả năng quay lại tìm cô ấy.
Mà thật ra, cho dù em có gửi kiện quần áo này hay không, em đều vĩnh viễn mất anh rồi.
Chỉ muốn nói một câu, em yêu anh.
Vì anh ở những năm tháng đó, một tấm lòng son mãi không phai.
Diệp Tuyết.”
*(Ý tạm dịch: Gửi áo cho chàng sợ chàng không cần, không gửi áo cho chàng chàng lại lạnh. Gửi hay không gửi, lòng thiếp cũng nghĩ nhiều.)
Trình Lập gấp tờ giấy viết thư thành một chiếc thuyền và thả nó xuống hồ. Một cơn gió thổi qua, thuyền giấy lắc lư trôi đi. Tiếng chuông chùa bỗng ngân vang, ngân xa và ngân dài. Đàn thủy điểu trắng muốt từ bờ hồ nhảy lên, lướt qua bức tường trắng của chùa vàng, rồi bay lên về phía trời xanh thẳm.