Trên đường trở về, hai người gặp Nhạc Lôi đang bước nhanh, trên mặt đầy mồ hôi, lo lắng.
“Sao vậy? Sao hoảng loạn.” Ngụy Khải Phong cau mày nhìn gã.
“Chú Ngụy, chú phải tin tôi,” Nhạc Lôi nói không mạch lạc, “Tôi thật sự không hiểu chuyện gì đang xảy ra, tài khoản đột nhiên có thêm 10 triệu, chú biết đấy, tôi có 100 lá gan cũng không dám làm chuyện bậy bạ.”
“Hoàng Vĩ Cường gặp tai nạn, tài khoản Tổ An cũng có thêm 8 triệu. Chú có nhiều hơn anh ta 2 triệu?” Ngụy Khải Phong chậm rãi hút một hơi xì gà, mỉm cười với gã.
Nhạc Lôi nghe vậy, sắc mặt tái nhợt: “Chú Ngụy, tôi thật sự không biết chuyện gì xảy ra, tiền đột nhiên xuất hiện, tôi cũng không tra ra được là ai gửi tiền.”
“Hừ, bánh có nhân từ trên trời rơi xuống, vận may này nên đốt pháo chúc mừng, buổi tối sao không đi sòng bạc, nhất định đại sát tứ phương.” Ngụy Khải Phong vẫn cười nói.
Nhạc Lôi ngồi phịch xuống: “Chú Ngụy, chú ngàn vạn đừng hiểu lầm, tôi sẽ cho người chuyển tiền cho chú.”
“Ta không dám nhận tiền không rõ nguồn gốc.” Nhìn thấy Nhạc Lôi vì lời nói của mình mà rối đến độ phát điên lên, Ngụy Khải Phong giơ tay đỡ gã, “Được rồi, đứng dậy đi, không phải lần trước cậu nói có 1 chuyện cần chuẩn bị muốn nói với tôi sao? Lấy trong đó 5 triệu, phần còn lại, nếu Tiểu Anh nhà chú muốn kết hôn, coi như chi phí đám cưới cũng được.”
Nhạc Lôi khấu đầu hai lần và cảm ơn liên tục.
Trình Lập đứng bên lề, chống trán, mặt không cảm xúc.
Ngụy Khải Phong nhìn anh: “À, còn cậụ, A Lập, cậu tính khi nào lấy Tuyết Nhi?”
Trình Lập liếc nhìn Nhạc Lôi, cười nhạt: “Sắp rồi, trước cọ tí tin vui của anh Nhạc Lôi đã.”
“Hoan nghênh tuần sau đến nhà tôi uống rượu mừng,” Nhạc Lôi nhìn anh, “Nghe nói cậu đã giúp chú Ngụy một cuộc mua bán lớn, anh em rất bội phúc.”
“Về sau còn cần mọi người nâng đỡ hỗ trợ.” Trình Lập lịch sự gật đầu.
Bầu trời sau cơn mưa trong vắt, ngay cả ánh trăng cũng trong vắt lạ thường.
Trình Lập đang lặng lẽ dựa vào bệ cửa sổ, điếu thuốc trong miệng, chỉ có đôi lông mày hơi cau lại là lộ ra cảm xúc hơi dao động.
Điện thoại trong lòng bàn tay rung lên, anh bắt máy: “Là tôi.”
Giọng nói bình tĩnh và sắc bén của Lâm Duật vang lên từ đầu bên kia của điện thoại: “Nhạc Lôi đã thêm một lô súng ống đạn dược vào tuần trước.”
Đôi mắt đen của Trình Lập chìm xuống: “Đã biết.”
“Tự mình cẩn thận.” Lâm Duật dặn dò, cúp điện thoại.
Trình Lập tắt điện thoại và tháo thẻ SIM, nhưng nhìn thấy đèn ô tô từ dưới nhà phát ra. Anh nhanh chóng nhét chiếc thẻ điện thoại vào túi giấu trong áo khoác, thay thế bằng một chiếc sim khác trên bàn.
Hai phút sau, sau lưng truyền đến tiếng bước chân, mùi nước hoa quen thuộc truyền đến, điếu thuốc trên miệng đã bị lấy đi.
“Lần trước hút m a túy không nghiện, sao hút thuốc lá ngày càng nhiều vậy? Cẩn thận ung thư phổi.” Diệp Tuyết thuận tiện dập tắt tàn thuốc trong cái gạt tàn trên bệ cửa sổ.
Đáy lòng Trình Lập lỡ một nhịp, có chút choáng váng.
Chú hút thuốc lá ghê quá, cẩn thận bị ung thư phổi đấy chú cảnh sát.
Giọng nói mềm mại đột nhiên vang lên bên tai anh.
Anh cười: “Em về rồi à? Ăn tối chưa?”
“Ăn rồi,” Diệp Tuyết mở vali ra, “Em mua cho anh một chiếc áo sơ mi mới ở Yangon, ngày mốt đến đám cưới nhà họ Nhạc thì mặc.”
“Anh có áo sơ mi rồi.” Trình Lập nói.
“Màu đen à?Anh nghĩ mình đến đám tang chắc, cẩn thận Nhạc Lôi hận anh.” Diệp Tuyết chế nhạo.
“Ngay từ đầu hắn ta đã không thích anh.” Trình Lập nhướng mày.
“Đi thử đi.” Diệp Tuyết mở gói quần áo, đưa cho anh.
Trình Lập vào phòng tắm, cởi áo khoác và áo phông đang mặc, mặc vào một chiếc áo sơ mi trắng. Anh vừa tắm xong, tóc trong gương vẫn còn ướt.
Anh chợt thất thần.
Lần cuối cùng anh mặc áo sơ mi trắng là khi nào nhỉ? Đêm đó khi anh về nhà, một cô bé ngốc đã nấu cơm cho anh, đợi anh dưới ngọn đèn cho đến khi anh ngủ thiếp đi.
“Sao vậy?” Giọng Diệp Tuyết vang lên từ cửa phòng tắm.
Anh quay đầu lại, đôi mắt đen như chìm trong sương mù. Ánh đèn vàng rực rỡ làm nổi bật dáng người cao lớn và khuôn mặt điển trai, áo sơ mi trắng và quần tây đen, cởi mở quyến rũ.
Diệp Tuyết nhìn cũng phát ngốc.
Cô tiến lên hai bước, kiễng chân, hôn nhẹ lên khóe môi anh, giơ tay ôm cổ anh.
Cô cảm nhận được phản ứng của cơ thể anh, nhưng khi ngẩng đầu lên, cô lại thấy trong mắt anh hiện lên một tia lạnh lùng, như thể tâm tư của anh đang bị mắc kẹt ở đâu đó.
Cô chủ động lùi ra sau: “Anh mặc chiếc áo này trông rất đẹp.”
Anh gật đầu: “Cám ơn.”
Anh cởi khuy áo sơ mi, để lộ phần thân trên vạm vỡ và nhanh chóng mặc chiếc áo thun vào.
Diệp Tuyết không chớp mắt nhìn động tác của anh: “Chú Ngụy nói hy vọng chúng ta kết hôn càng sớm càng tốt. Là ý anh à?”
Anh nhìn cô: “Bốn năm trước anh đã cầu hôn rồi.”
“Lâu như vậy, em quên mất trước anh nói cái gì rồi.” Diệp Tuyết trừng mắt nhìn anh, “Anh không định cầu hôn lại lần nữa sao?”
Bàn tay đang kéo gấu áo của Trình Lập khựng lại một lúc.
“Từ khi chúng ta gặp lại nhau, anh chưa từng nói yêu em.” Diệp Tuyết nhặt chiếc áo sơ mi của anh treo trên tay nắm cửa, cúi đầu cài khuy, “Anh chỉ nói, giờ em là trách nhiệm của anh. Cho nên anh ở đây với em, là áy náy, là muốn chuộc tội à? Anh nói cho em biết xem, lòng anh ở đâu? Lòng anh thật sự hướng về em sao?”
“Em đừng suy nghĩ nhiều.” Trình Lập cứng đờ lưng nhìn cô, “Bốn năm trước anh đã nói muốn cưới em, bây giờ vẫn như vậy.”
Diệp Tuyết không nói gì, tập trung vào việc cài những chiếc cúc áo còn lại, sau đó đi vào phòng và treo chiếc áo sơ mi vào tủ.
Trình Lập bước đến bậu cửa sổ và châm một điếu thuốc khác.
Ánh trăng bao trùm làn khói, sương khói cất giấu nét mặt anh. Diệp Tuyết cảm thấy như mình bị quỷ ám, toàn thân lúc nóng lúc lạnh. Cô chĩa súng vào anh.
“Anh Ba, chúng ta quen biết đã lâu như vậy,” Cô đau lòng nói, “Anh bảo sao em can tâm được?”
Họng súng lạnh lẽo áp vào trán, hơi lạnh xuyên thẳng vào tận đáy lòng. Trình Lập bỗng thấy trong lòng lặng đi, một sự mệt mỏi khó tả. Hoặc, mọi thứ dừng lại ở thời điểm này cũng tốt.
“Em có thể chấp nhận việc anh không còn yêu em, nhưng em không thể chấp nhận việc anh yêu người khác.”
“Phải, anh yêu người khác rồi.”
Anh nhìn cô hồi lâu, cuối cùng nói ra câu này, giọng điệu bình tĩnh gọn gàng, như nó là điều hiển nhiên, không có chỗ thương lượng.
“Đời này anh có lẽ sẽ không bao giờ gặp lại cô ta nữa.” Tay cầm súng của Diệp Tuyết run lên một chút, giống như trong nháy mắt mất đi toàn bộ sức lực.
“Anh biết.” Anh nhẹ nhàng đáp, mày không nhúc nhích.
Cho dù sẽ không gặp lại, anh cảm thấy vậy là đủ rồi.
Một chút rung động là phải phải trả bằng cả đời, ai xem cũng cười, không đáng. Nhưng không đáng thì sao? Người trong cuộc tình nguyện bốc hỏa. Là bởi vì năm đó, ở công viên Hyde Park, cô khi còn bé dựa bên người anh, giọng nói trong vắt nói anh ơi đừng khóc; hay là bởi khi một đêm kia ở Cảnh Thanh, cô nói, bất kể họa phúc bần phúc, thương bệnh tử vong, anh phải làm chồng cô.
Ai có thể đoán được chứ? Anh và Thẩm Tầm quen biết nhau sớm như vậy, sớm đến mức không nên gặp lại. Mà khi cô cầu hôn, cho dù anh muốn đồng ý, anh cũng không đủ tư cách để đồng ý.
“Vậy sao anh lại tới?” Diệp Tuyết nở nụ cười giễu cợt, chậm rãi đặt súng xuống, sắc mặt tái nhợt, “Em cũng đâu phải không anh là không thể.”
Tiếng động cơ xe xé toang màn đêm dần dần xa xăm, Trình Lập ánh mắt u ám nhìn đèn hậu màu đỏ biến mất trong màn đêm.
Đêm đó, anh có một giấc mơ. Anh mơ thấy mình đang đứng bên một dòng sông mà không thể di chuyển. Dòng sông đỏ như máu.
Anh chợt mở mắt ra, thấy mình toát mồ hôi. Căn phòng tối đen như mực, giống như một giấc mộng khác sâu thẳm vô biên.
Người nằm vùng có hi sinh cũng không thể đưa ra ánh sáng. Năm thứ hai khi đến Vân Nam, anh đã tốn rất nhiều công sức để tìm ra nơi cha mình qua đời năm đó. Đó là một dòng sông trong vắt. Chỉ là ông già người địa phương nói có một năm có hai người bị ném xuống sông, giống như một cặp vợ chồng, người phụ nữ vẫn đang mang thai năm tháng. Khi đó nước sông nhuộm đỏ, những người phụ nữ giặt quần áo trong làng vô cùng sợ hãi.
Đôi khi số phận thật kỳ lạ. Anh chỉ là sinh sớm 2 năm, sống hơn 30 năm không lo cơm ăn áo mặc, đến hôm nay, chẳng biết em trai hay em gái anh đã vĩnh viễn biến mất không tung tích, chưa kịp nhìn thế giới này.
Anh bật đèn bàn, nhìn chiếc điện thoại di động đặt cạnh giường, đã 12 giờ 35 phút. Lúc này người kia đã quen thức khuya, hẳn là vẫn chưa ngủ.
Ma xui quỷ khiến thế nào, anh đứng dậy xuống giường, lấy SIM điện thoại di động từ trong túi ra và thay vào. Nhấn số không do dự chút, dãy số kia đã nhớ kĩ trong lòng.
Trong màn đêm tĩnh mịch, tiếng bíp dài như dài hơn cả một đêm. Trình Lập nín thở, cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.
Khi hồi chuông thứ bảy vang lên, anh cúp máy, thẫn thờ nhìn vào màn hình điện thoại vẫn đang sáng. Ánh sáng cuối cùng cũng mờ đi, và ánh sáng trong mắt anh cũng vậy. Một khuôn mặt mờ ảo được phản chiếu trên màn hình tối, anh mỉm cười với người đó với một chút mỉa mai ở khóe miệng—— Trình Lập, mày đang nghĩ gì vậy? Mày có tư cách gì?
Khi Thẩm Tầm đang sấy tóc trong phòng tắm, cô nghe thấy âm thanh rung của điện thoại di động trên tủ phòng ngủ. Cô nghĩ thời điểm này hẳn là Lý Manh hoặc Dương Uy thích cuộc sống về đêm nên không nhận, muốn thổi tóc xong mới gọi lại.
Lúc trở lại phòng ngủ và nhấc điện thoại lên, cô thấy một số lạ đầu +95, có vẻ như được gọi từ nước ngoài. Khoảnh khắc cô đặt điện thoại xuống để lấy bộ đồ ngủ và mở cửa tủ quần áo, một ý nghĩ nảy ra trong đầu khiến cô run lên. Cô lại cầm điện thoại lên, tìm kiếm mã quốc gia trên Baidu và lướt từng dòng một, tay cô có chút run rẩy. Cuối cùng, tầm nhìn của cô đóng băng +95, mã của Myanmar.
Một nơi nhỏ như vậy ở Myanmar có xứng với hùng tâm tráng trí của Trình đội không?
Đêm đó, những lời cô cười nhạo anh lập tức vang lên trong đầu cô.
Là anh ấy sao? Chẳng lẽ là anh? Đêm khuya như vậy, anh đột nhiên muốn gọi điện thoại cho cô, hay là, anh gặp chuyện gì?
Trong lúc nhất thời, suy nghĩ của cô tê liệt, nhịp tim lạc nhịp. Cô vội gọi lại nhưng không ai trả lời. Những tiếng bíp nhàm chán cứ lặp đi lặp lại khiến cô thấp thỏm chờ đợi.
Trình Lập ở đầu bên kia đang cầm điện thoại, nhìn dãy số cứ nhấp nháy. Anh bất động như một pho tượng. Nó giống như một trò chơi kéo co, cô không nhả, anh cố thủ. Cuối cùng, anh cũng có động tác, nhưng lại đặt điện thoại lên ngực, cảm nhận độ rung như cảm nhận được cuộc gọi từ xa của cô. Một tiếng, lại một tiếng.
Anh còn nhớ cô nắm tay anh ấn vào phía trên lồ ng ngực mình, rung động giống như gọi cái tên khắc trên da thịt, Morpheus, Morpheus.
Cuối cùng, mọi thứ đều yên lặng. Trái tim anh dường như mất hết trọng lượng.
Anh cụp mắt, ngồi dậy chuẩn bị tắt máy.
Cuộc điện thoại lại đến vào lúc đó, anh mất cảnh giác, ngón tay ấn ngay nút bắt máy. Toàn thân anh đông cứng lại, cảm thấy sau gáy mình có một lớp mồ hôi mỏng.
“Anh dám cúp máy.” Thanh âm rõ ràng mềm nhẹ, nhưng lại có một tia tàn nhẫn, uy h**p anh.
Anh không khỏi cong khóe miệng.
“Nói chuyện.” Cô hung hăng thúc giục.
“Là anh.” Anh nhẹ giọng nói.
Bên kia trầm mặc vài giây.
Trình Lập lặng lẽ thở dài. Anh gần như có thể tưởng tượng ra cảnh cô đang cố kìm nước mắt.
“Sao anh không ngủ? Có chuyện gì sao?” Cuối cùng cô cũng lên tiếng, nhưng những lời cô hỏi lại giống như trò chuyện bình thường.
“Vô tình chạm vào điện thoại.” Anh đáp.
“Ồ, vậy thôi,” cô hợp tác với lời nói dối của anh, “vậy thì tôi đi ngủ đây.”
“Ừ, chúc ngủ ngon,” Anh nói.
Đầu dây bên kia lại một lần nữa im lặng, ngay lúc Trình Lập nghĩ mình sắp cúp điện thoại, cô đột nhiên nói: “Em rất nhớ anh.”
Giọng nói gay gắt.
“Ừ, anh biết rồi.” Anh đáp, giọng nhẹ nhàng.
1
Anh biết, bởi vì anh cũng rất nhớ em. Trong khoảng thời gian đen tối tưởng như vô tận này, trong mỗi đêm khuya khi anh nghe thấy giọng nói của em, khi anh nhìn thấy chữ ký của phóng viên dưới tiêu đề của mỗi bản tin.
“Em đã tìm được một công việc cho Kiều Mẫn ở 798. Có một người bạn của em có xưởng tranh sơn dầu, cô ấy muốn làm từ đầu, cũng không dễ, nhưng làm cũng rất vui.”
“Cảm ơn.”
“Cô ấy nói về anh, khuyên anh nên kết hôn sớm đi, nếu không đén tuổi 40 còn độc thân sẽ bị chê cười.”
“Đã biết.” Anh nhẹ giọng đáp.
“Trình Lập, nếu anh muốn quay trở về cưới em, một nắp lon cầu hôn cũng được.”
Anh không dám trả lời, mũi chua xót, một mình ôm nước mắt trong lồ ng ngực.
“Tuần trước em cũng mua cái máy pha cà phê. Em có một căn hộ nhỏ, tường sơn màu xám nhạt, trông rất hợp với nó.”
“Bàn ăn để ở đâu?” anh hỏi.
“Hả?”
“Bàn ăn màu gì?”
“Màu trắng.” Cô đáp: “Drap trải giường em dùng bây giờ là màu xanh biển, rèm cửa cũng màu trắng. Ngoài ra còn có một ban công nhỏ, khi thời tiết đẹp có thể ra ngoài ngồi uống cà phê.”
Anh lặng lẽ lắng nghe, tưởng tượng ra cảnh tượng đó.
“Anh Ba.” Nàng đột nhiên gọi hắn.
“Ừm?”
“Anh đang nói chuyện với em từ một thời gian và không gian khác sao?” Cô hỏi.
Anh sững người, không hiểu ý cô trong giây lát.
“Có lúc em cảm thấy, chuyện giữa em và anh dường như xảy ra ở một không gian song song khác, em bị thời gian và không gian bóp méo, bị đẩy ra khỏi đó. Em rất lo mình sẽ không bao giờ có thể xuyên không nữa.” Giọng điệu của cô bình tĩnh, nhưng có chút hoang mang.
Cổ họng anh nghẹn lại, không nói được nên lời.
“Hay là em chờ anh trở về tìm em nhé. Anh tin không, trình độ nấu cơm của em tiến bộ hơn rồi?”
“Anh tin.” Anh thấp giọng đáp lại, bởi vì lời nói của cô mà hốc mắt anh nóng lên.
Ngoài cửa sổ có vầng trăng sáng, lặng lẽ nghe lén tiếng lòng cách xa ngàn dặm. Hàng vạn năm trôi qua, ánh trăng không đổi, đã chiếu sáng vui buồn hợp tan, tâm tư thầm kín bao lần.
Khi Giang Tế Hằng 19 tuổi, hắn không tin rằng mọi thứ sẽ tốt thôi.
Như thể chỉ sau một đêm, người đứng đầu chi nhánh ngân hàng mà cha hắn kết bạn đã bị bắt vì nhận hối lộ, tài chính nhà họ Giang liên tục đứt đoạn. Hắn không có tiền đóng học phí và sinh hoạt ở nước ngoài nên phải quay về, nhìn cha mình đi cầu cứu khắp nơi, bị đối xử lạnh nhạt. Điều xấu hổ nhất là người đòi nợ đến cửa, tát vào mặt hắn và chế nhạo – một thằng nhóc da thịt non mịn như này, sao không đến hộp đêm giải quyết vấn đề của cha mày đi. Ánh mắt đáng khinh của đối phương cùng mồ hôi trên lòng bàn tay khiến hắn vội vàng chạy vào phòng vệ sinh, nôn thốc nôn tháo.
Khi đang chìm trong cơn tuyệt vọng nhất, hắn đã dùng số tiền còn lại để mua vé xe đến Bắc Kinh tìm Diệp Tuyết.
Cô nói có việc, họ hẹn gặp nhau vào lúc 6 giờ tối.
Hắn kìm không được đi đến vườn trường trước, thấy cô gái mặc váy trắng cùng các bạn học đang hò reo phấn khích trên sân bóng rổ đầy người, vui mừng nhảy cẫng lên khi nhìn thấy bàn thắng, nụ cười rạng rỡ thật đẹp dưới ánh hoàng hôn.
Hắn nhớ khi còn niên thiếu, hắn lái xe chở cô, đường núi đầy sao, cô ngồi sau lưng hát, hát sai lời, cười vui đến nỗi đánh thức lũ chim đậu ven đường, náo động ánh trăng dịu dàng.
Chỉ là nụ cười trước mặt giờ lại vì một lần hạ bóng rổ của người khác mà nở rộ.
Vốn dĩ là cuộc gặp gỡ giữa hai người, lại thành bữa tối cho ba người.
Hắn còn chưa mở miệng, Diệp Tuyết đã lo lắng nhìn về phía hắn, nói mình đã biết chuyện gia đình hắn.
Hắn cúi đầu, chỉ thấy ống tay áo mình dính một ít bụi, cả người một mảnh bụi bặm, càng nhìn càng chướng mắt.
Lúc giương mắt lên, lại thấy ánh mắt của cô rơi trên khuôn mặt chàng trai tên Trình Lập, người kia gật đầu, nói để tôi gọi cho anh trai tôi, anh ấy có thể giúp được.
Giọng điệu của Trình Lập rất bình tĩnh.
Không có nửa phần khinh thường, không có nửa phần miễn cưỡng, cũng không có quá mức nhiệt tình. Nhưng chính sự bình tĩnh đó, vẻ thong dong đó, sự thích đáng đó lại khiến hắn bị tổn thương.
Hắn bỏ qua vẻ trấn an trên mặt của Diệp Tuyết, nói cảm ơn rồi từ chối.
Hắn rời Bắc Kinh trong đêm. Tiếng gió gào thét trên sân ga, dòng người qua lại tấp nập, tiếng trẻ con khóc, tiếng phụ nữ phàn nàn, có người hét to trong điện thoại, hỏi sao tiền chưa về. Muôn người muôn vẻ, cảm xúc ra sao, ai thèm để ý.
Trở về nhà ở Vân Nam, trên bàn chỉ còn tờ giấy của mẹ, bà nói không cần tìm bà. Bệnh viện gọi điện nói rằng cha bị đột quỵ, yêu cầu hắn trả viện phí và thuốc men.
Hắn nhìn gương mặt hốc hác nhưng thanh tú của mình trong gương, chợt mỉm cười.
Trước nay mới biết cười vì nghèo không cười vì vui, trước mặt chủ nợ, đừng có ra vẻ.
Khi hắn bước ra khỏi nhà thì bị người chặn lại. Người kia tên là Vương Kiệt, hỏi hắn có một tượng Phật Ngọc có muốn động tay không, liệu có thể được bán đấu giá tại nhà hắn không.
Hắn ngập ngừng gật đầu. Chỉ cần sống sót, hắn sống sót đàng hoàng, cũng không rảnh quản con đường phía trước sẽ dẫn về đâu.
Đến mùa thu năm thứ hai, các tờ báo địa phương bắt đầu đăng tải cách người kế nhiệm Trọng Hằng lật ngược tình thế, thể hiện tài năng thiên phú trong kinh doanh.
Đôi khi ranh giới giữa thiên đường và địa ngục cũng thật mong manh, nhưng con người không thể phân biệt được đâu là thiên đường và đâu là địa ngục.
Giang Tế Hằng năm nay 33 tuổi, khi nhìn thấy mình trong gương, lúc nửa đêm trong giấc mơ, hắn vẫn nghe thấy một giọng nói nói rằng, mày thật đáng thương, mày chỉ là quân cờ trong tay người khác.
Hắn sẽ lắc đầu cười khẩy, không, không có tiền mới đáng thương.
Hơn nữa, hắn sẽ không phải lúc nào cũng là một quân cờ.
Những gì nên thuộc về hắn, hắn sẽ lấy lại tất cả.
Thời gian trôi qua, thứ hắn muốn đã nằm trong vòng tay mình, chỉ một chút, một chút thôi.
Trời mưa ba ngày liên tiếp nhưng cũng không lạnh. Ngay cả gió cũng thổi qua cũng mang theo khí nóng bừng mặt. Có 3-5 đứa trẻ đang chạy chân trần trên cánh đồng, bùn bắn tung tóe khắp người, một trong số chúng lao lên mái hiên, bị lính canh cầm súng mắng trả lại.
Ngụy Khải Phong vái bức tượng Phật, đốt một nén nhang rồi quay lại bảo Trình Lập cùng ngồi.
“Chú Ngụy.” Một người bên cạnh khẽ gọi ông, vẻ mặt có chút ngượng ngùng.
“À, Vương Kiệt.” Ngụy Khải Phong ngẩng đầu nhìn người này, giống như hoàn toàn không để ý gã đã đợi nửa giờ, “Cậu tới rồi, xem ra đã lâu không gặp.”
“Vâng,” Vương Kiệt liên tục gật đầu, “Cháu bận.”
“Xem ra bận thật, bận đến mức suýt chút nữa quên một lão già như ta,” Ngụy Kỳ Phong cắt một điếu xì gà, “Việc kinh doanh ở nhà đấu giá và sòng bạc có ổn không?”
“Không tệ lắm.” Vương Kiệt cung kính đáp.
“Việc kinh doanh so với năm ngoái giảm 30%, cũng không tệ?” Ngụy Khải Phong nhìn gã, cười nói: “Có phải cậu tìm được cách khác kiếm nhiều tiền hơn không? Nói cho ta biết đi, để ta học hỏi thêm.”
“Chú Ngụy, chú nói đùa rồi.” Vương Kiệt trên trán toát ra một tầng mồ hôi mỏng, nụ cười có chút gượng gạo.
“Chú nói đùa rồi?” Dao cắt xì gà ném ở trên bàn đột nhiên vang lên một tiếng, Ngụy Khải Phong cố nén cười, ánh mắt lạnh lùng, “Ta nghĩ cậu quên béng mất mình họ gì rồi!”
Thấy Vương Kiệt ngồi phịch một tiếng quỳ trên mặt đất, Trình Lập nhìn đi chỗ khác, cúi đầu tập trung uống chén trà.
Người trong giang hồ, thân bất do kỷ, thế nào cũng không đủ thỏa mãn, hôm trước có thể vì lợi ích xưng anh gọi em, năm sau cũng vì lợi ích đó nổi dị tâm không chừng, chẳng qua gieo nhân nào gặp quả nấy. Khăng khăng làm chó thì tự nhiên có mệnh an ổn của chó, chỉ sợ không nhận rõ ai là chủ nhân.
Cầm dao chém xuống, vài chậu nước cọ rửa sạch sẽ, hết thảy lại gió êm sóng lặng. Ngụy Khải Phong vừa hút xì gà vừa thất thần nhìn những cánh đồng hoa anh túc nối tiếp nhau, tóc bạc hai bên thái dương dường như xám xịt hơn. Quyền lực sợ sức trẻ, hung ác đến đâu cũng sợ tuổi già. Ông đã từng không chút do dự cầm dao súng, trên người đầy vết thương, chỉ vì tin chắc mình là đế vương, có thể kiêu ngạo phú quý cả đời, chứ không phải lấy mạng đổi mạng, lấy máu rửa máu là tranh đấu tàn nhẫn.
Nhưng ai có thể ngờ rằng với sự tiến bộ nhanh chóng của khoa học kĩ thuật, ngay cả các mô hình kinh doanh cũng đang phát triển theo thời đại, xuất hiện không ngừng. Bạn nghĩ giới tài chính tinh anh mặc vest đi giày da đang ngồi trong tòa nhà cao tầng, uống cà phê và quản lý quỹ, nhưng sau những con số dày đặc là những bóng đen ẩn trong; hay những giao dịch xuyên biên giới tưởng chừng như bình thường, nhà nhập khẩu bị bóp nghẹt bởi các nhà kinh doanh lớn, chẳng qua được những đối tác tốt ẩn mình trong bóng tối ném cho một tỷ giá hối đoái thuận lợi.
Ông ta rít một hơi điếu thuốc, híp mắt nói: “A Lập, cậu có biết ta từng nuôi một con hổ không.”
Trình Lập xoay tách trà, khẽ cười: “Hổ không dễ nuôi.”
“Ừm, khi còn nhỏ rất nghe lời, nhưng khi lớn lên thì bắt đầu đả thương người khác, có lần còn cào ta.” Ngụy Khải Phong xắn tay áo dài lên, chỉ cho anh xem vài vết trên cánh tay phải., “Nhìn kìa, không nông đâu.”
“Và sau đó?” Trình Lập hỏi.
“Bị ta giết, sau đó bán đi,” Ngụy Khải Phong xoa mày, nhìn anh, “Không chết tử tế, phí ta mấy viên đạn.”
Trình Lập gật đầu: “Bây giờ cũng chẳng có mấy hổ.”
“Cậu muốn không?” Ngụy Khải Phong cười nói: “Muốn thì ta cho cậu một cái.”
“Vẫn là quên đi thôi, ” Trình Lập cũng cười, “Đến tôi ở trong tay tôi còn sợ không sống được bao lâu.”
“Bên Hoàng Hán Quân có tiến triển gì không?” Ngụy Khải Phong hỏi.
“Bị Đội đặc nhiệm cảnh sát vũ trang bắt giữ tại biên giới Cảnh Thanh ngày hôm kia.” Trình Lập trả lời.
“Có cách nào tra được tin tức không?” Ngụy Khải Phong hỏi.
“Rất khó. Tôi có quen biết với Thẩm Chấn Phi, đội trưởng của Đội đặc vụ đặc biệt.” Trình Lập nói với giọng điệu sắc bén.
Ngụy Kỳ Phong yên lặng nhìn anh mấy giây: “A Lập, cậu thật sự thích ứng loại này biến hóa này sao, từ quân nhân thành thổ phỉ?”
“Ngài muốn nghe lời nói thật sao?” Trình Lập cười, “Tôi nói rồi, chú Ngụy. Ngài nói đi, như nào mới thả tự do cho Tuyết Nhi.”
“Nói điều kiện với ta?” Ngụy Khải Phong nhướng mày, “Ta biết nhà cậu giàu có, nhưng cậu nhóc này, chú Ngụy ta tuy rằng thích tiền, nhưng càng thích kiếm tiền theo cách mà mình có thể yên tâm. Hơn nữa cậu xem nơi này không tốt à, non xanh nước biếc, không giống như khi cậu về quê ở Bắc Kinh còn hít khói sương.”
Trình Lập im lặng một lúc, nhìn ra ngoài nhà: “Chú Ngụy, mưa đã tạnh rồi, chúng ta đi dạo nhé?”
Ngụy Khải Phong gật đầu và vẫy tay, những người bảo vệ không theo sát họ mà đi theo phía sau họ với khoảng cách hơn mười mét.
Đi được trăm mét, Ngụy Khải Phong nghiêng đầu nhìn Anh: “Cậu có chuyện muốn nói với ta sao?”
Trình Lập mỉm cười: “Tuyết Nhi đã nói với tôi rồi, chú cứ hai tháng lại đến một ngôi chùa ở Wancheng để chơi cờ với một vị sư già ở đó, 1 năm qua vẫn luôn bảo cô ấy đi cùng. Cô ấy nói rằng ngôi chùa đó bình thường, lão hòa thượng không có gì đặc biệt, pha trà cũng không ngon lắm, nhưng bàn tay tiểu hòa thượng pha trà lại giống hệt như cô ấy.”
Ngụy Khải Phong không dừng bước, ông ta chỉ duỗi tay hái một lá cây, kẹp giữa ngón tay, chậm rãi xoa xoa.
“Bên ngoài đồn chú không có con nên máu lạnh vô tình. Nhưng của cải vất vả kiếm được bao nhiêu năm, trăm năm sau chú thật sự nguyện ý buông tay sao? Nếu như chú phân phát cho một nhóm thuộc hạ không thỏa đáng lắm, cuối cùng khó tránh chia 5 xẻ 7, bị người khác như rằm ăn rỗi, còn để lại cho Tuyết Nhi, thì cũng là lợi cho người ngoài.”
“Trong lòng chú biết, dùng vũ lực có thể không giữ được Tuyết Nhi, nhưng nếu cô ấy biết mình còn có em trai, bất luận thế nào cũng sẽ bảo vệ, đợi đứa trẻ kia cứng cánh có thể tiếp quản, lúc đó là lúc cô ấy được tự do.” Trình Lập nhìn về phía xa, nói với giọng bình tĩnh, “Mà tôi, nếu muốn cô ấy tự do, phải cùng chờ với cô ấy, phải không?”
Ngụy Khải Phong vứt lá cây, chắp tay sau lưng nhìn anh: “Cậu có biết mình giống Tuyết Nhi chỗ nào không?”
Trình Lập không nói.
“Cùng một chữ “tình”,” Ngụy Khải Phong khẽ mỉm cười, “Có tình là đã không tự do rồi.”
Trình Lập nhìn ông ta, đôi mắt đen không đáy: “Lần này tôi hợp tác với Mã Thiên chỉ là để nộp giấy chứng nhận đề cử, nhưng điều đó không có nghĩa là trong tương lai tôi cũng sẽ hợp tác như vậy. Tôi không muốn gia đình tôi liên lụy vào. Từ giờ trở đi, tôi sẽ tự làm những gì mình trong khả năng và nguồn lực của bản thân, cũng như những trách nhiệm mà Tuyết Nhi phải đối mặt, trừ những cái này, chú không thể yêu cầu tôi nhiều hơn nữa.”
Ngụy Khải Phong nhìn anh chằm chằm một lúc, sau đó cười lớn. Vừa cười, ông ta đột nhiên cảm thấy có chút hoang vắng, quay đầu nhìn về phía hộ vệ cầm súng cách đó không xa, bọn chúng có thể bảo vệ thành thị, nhưng lại không bảo vệ được một trái tim sợ hãi. Kẻ liều lĩnh mở mang bờ cõi, chỉ kẻ có chí công vô tư mới bảo vệ được đất nước. Về phần ông ta, gần thập cổ lai hi, dường như đang thao túng người khác, nhưng cũng như bị vận mệnh thao túng.
Chàng trai trước mắt không tham quyền, không thiếu tiền, nhưng lại bị phụ nữ quẩn chân, không biết là ngu xuẩn hay là nhập tâm quá sâu. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, anh ta vẫn còn thời gian, còn rất nhiều thời gian để chịu đựng, còn rất nhiều cơ hội để bắt đầu lại từ đầu, nhưng anh ta vẫn không thể nhận ra đến cuối cuộc đời sẽ là ngõ cụt càng đi càng lún, không có chỗ để cứu vãn.
Nửa đêm, trời lại bắt đầu mưa. Cả thành phố Bắc Kinh chìm trong mênh mông, những giọt nước đọng trên cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn phản chiếu ánh đèn neon của những tòa nhà cao tầng đối diện, tạo nên một vệt mờ ảo.
Nửa ly whisky, một điếu thuốc, càng muốn say càng tỉnh. Giọng nữ mềm mại phát ra từ chiếc điện thoại di động trên bàn cà phê, rất rõ ràng trong đêm.
“Đối với tôi, tình yêu là gì nhỉ? Tôi nghĩ đó không phải là sự mê đắm nhất thời, nó không chỉ là mong muốn có được, chiếm hữu hay phải được yêu. Mà là thích một người khiến bạn thay đổi từng giây phút, từng ngày trong tâm hồn, ý chí, hành vi đều phát sinh biến hóa. Nó khác ở chỗ, nó hướng đến tích cực hay tiêu cực. Đối với tôi mà nói, tôi thích một người, người đó khiến tôi trưởng thành, làm cho tôi tốt hơn.
Hai người ở bên nhau sao?
Tôi cảm thấy anh ấy luôn ở bên cạnh tôi.”
Anh không nói với cô, anh đã lén nghe tiết mục ghi hình của cô. Trong đêm vắng, nghe đi nghe lại giọng nói của cô, cứ như phê thuốc, như nghiện, như mất trí. Mỗi lần nghe xong lại xóa sạch đoạn ghi âm, lại nghe, lại xóa, lặp đi lặp lại, cho đến khi tất cả âm thanh đều khắc sâu trong lòng.
Nhưng những gì nghe thấy trong những ngày này, không kinh động bằng vài lời cô nói với anh tối nay.
“Anh đã đến tháp Phật Sơn Đà ngắm bình minh đúng không? Chắc anh rất thích phong cảnh nơi đó? Vậy anh có biết bất luận anh yêu cảnh đẹp nơi đó bao nhiêu, em càng yêu anh bấy nhiêu.”
Hôm nay cô nói, nếu sớm biết như thế, cô sẽ không bao giờ đến Vân Nam. Nhưng cô không biết họ đã gặp nhau từ rất lâu rồi.
Năm 13 tuổi, anh sang Anh du học theo diện trao đổi học sinh. Một ngày trước khi lên đường, anh tình cờ phát hiện ra bí mật trong ngăn kéo của mẹ. Đó là giấy chứng nhận của cô nhi viện, phía trên có 3 bức ảnh, một cái là ảnh anh lúc 2 tuổi, một cái là hình đôi nam nữ anh chưa bao giờ gặp. Lần đầu tiên anh biết, anh trai và chị gái mình đúng là song sinh, nhưng anh không phải là con thứ ba do mẹ sinh ra, mà là con của đồng đội cha anh.
Sau khi rời khỏi Bắc Kinh, một mình ở nước ngoài, anh đột nhiên trở nên sợ hãi. Cha mẹ sẽ không cần anh, họ sẽ bỏ anh ở đây sao? Có phải là khi đó anh nghịch ngợm đánh bạn học, tức giận đuổi anh ra nước ngoài? Anh cả đã đồng ý đến thăm anh trong những ngày nghỉ, tại sao lại không đến?
Ở công viên Hyde, ví của anh đã bị đánh cắp, anh ngồi trên một chiếc ghế dài, cảm thấy mình là người duy nhất còn lại trên thế giới này. Một cô bé tiến lại gần, trên tay cầm cây kem. Cô tay ngắn chân ngắn nhưng cũng muốn ngồi trên ghế như anh, anh đành giúp đỡ, cô cười đưa kem cho anh, dựa vào người anh, đôi chân ngắn cũn cỡn đung đưa.
Anh đừng khóc, em cho anh kem.
Giọng nói trẻ con vang lên.
Sau nhiều năm, ở quán trọ nơi biên giới, anh nhìn thấy bức ảnh cũ trong ví, cô gái nhỏ mặc váy công chúa bánh bèo, ngồi bên ghế đá công viên, bên cạnh là một người phụ nữ xinh đẹp, ngồi trên ghế dài trong công viên, mày cong, cười cười toe toét, lộ ra nụ cười thiếu hai răng trắng, cầm trên tay một cây kem to hơn cả khuôn mặt.
Hóa ra lúc đó Tiểu Tầm Bảo còn đang thay răng, nhưng đã xinh đẹp như vậy.
Suốt ngần ấy năm, chỉ trong khoảnh khắc đó, anh mới thổ lộ cõi lòng mình với một cô gái nhỏ xa lạ. Chỉ có cô nhìn thấy những giọt nước mắt của anh.
Sau này lại không ai hiểu, tại sao anh lại vượt ngàn dặm xa đến Vân Nam. Trong mắt người khác, anh có thể bị coi là ngỗ ngược, nổi loạn hoặc si tình, nhưng chỉ anh biết – cha mẹ ruột của anh đã vĩnh viễn ở lại phía nam những đám mây. Anh không có cơ hội gặp họ, nhưng anh muốn biết họ theo cách riêng của riêng mình.
Nhưng đêm nay, anh biết, Thẩm Tầm luôn hiểu, cho nên cô nói — bất kể anh yêu phong cảnh ở đó bao nhiêu, em càng yêu anh bấy nhiêu.
Trong khoảng thời gian đen tối nhất của cuộc đời, có mộtcô gái đã cố chấp yêu anh đến thế.
Chỉ là cô không biết, anh cũng yêu cô.
Trên cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn, ánh lên khuôn mặt đẹp trai chìm trong đau đớn.
Anh yêu em.
Anh nghiến răng cười khổ, cúi đầu xuống, góc áo trống không, cũng không còn đôi bàn tay trắng nõn non nớt, mặt dạn mày dày nhéo nơi đó.
Đã từ lâu rất lâu trước đây, anh đã yêu em rồi, Thẩm Tầm.
Em có biết anh có thể chết vì Diệp Tuyết nhưng sẵn lòng sống vì em. Cho dù quá trình sống lại này đau đớn và dày vò như địa ngục.
Bởi vì em còn độc hơn cả bạch phiến.
10h30 sáng, quản lý cửa hàng trang sức ở tầng dưới khách sạn đưa con đi học rồi đi làm như thường lệ, lại thấy cô nhân viên hai má ửng hồng, ánh mắt kích động nhìn mình.
Cô cau mày: “Bút kẻ mắt lem hết rồi, làm sao vậy?”
Nhân viên trẻ tuổi giơ tấm phiếu nhỏ trong tay lên: “Quản lý, chiếc nhẫn kim cương yêu thích của chị đã bị mua mất rồi.”
Quản lý cửa hàng sửng sốt: “Người mua có phải là người đàn ông áo đen vừa rồi vừa đứng cạnh chị không?”
Nhân viên bán hàng gật đầu lia lịa, cũng không có gì thổn thức lắm: “Vừa rồi em thấy phong thái của anh ta, thoạt nhìn đâu giống như đi mua nhẫn, giống đây đi cướp, ai biết anh ta không hỏi một lời, chỉ tay vào chiếc nhẫn rồi trực tiếp quẹt thẻ. Này, cũng là phụ nữ, sao có người may mắn như vậy. Bạn trai em thua đầu cơ chứng khoán, tối qua còn với em ba tháng tới sẽ không cho em mua quần áo mới, thật đấy, muốn chia tay.”
Quản lý cửa hàng vươn tay vỗ nhẹ vào trán cô: “Tập trung làm việc, đừng mơ mộng nữa.”
Tuổi trẻ còn ngây thơ làm sao, nào biết được nông sâu của cuộc đời. Nhìn người mua xụ mặt, thậm chí không có nửa niềm vui. Có lẽ đó là một cuộc hôn nhân ép buộc, hoặc có thể con rể được lệnh mua một chiếc nhẫn. Mọi người đều sống sau cánh cửa đóng kín, cố gắng bày phồn vinh bên ngoài, che giấu những khó khăn riêng.
Ngoài cửa sổ, chỉ nhìn thấy người đàn ông đứng trên con phố đông đúc, cúi đầu hút một điếu thuốc, lặng lẽ tạo thành một bóng hình cô độc.
“Anh Trình?” Một giọng nói khác thường từ bên cạnh vang lên.
Trình Lập rời mắt khỏi dòng xe cộ trên đường, dừng lại ở người trước mặt, khẽ gật đầu thừa nhận danh tính của mình.
“Nghe nói anh tới Bắc Kinh, ông Ngụy bảo tôi đến gặp anh, kết bạn.” Người đàn ông thân hình mập mạp, ngũ quan bình thường đưa tay ra, “Kẻ hèn Mã Thiên.”
“Tôi không kết bạn tùy tiện, cũng không cần quá nhiều bạn.” Trình Lập nhẹ nhàng trả lời.
“Tôi chỉ cần anh giúp một chút,” Mã Thiên mỉm cười, “Tôi biết Thành Á có một công ty hậu cần quốc tế có kết nối vận chuyển hàng hóa với cảng Oakland, California. Tôi muốn biết một số thông tin. Ông Ngụy nói anh có thể giúp tôi.”
“Tôi không có địa vị gì ở Thành Á, cũng chưa bao giờ tham gia vào bất kỳ công việc kinh doanh cụ thể nào.” Trình Lập búng tàn thuốc và ngẩng đầu nhìn gã.
“Anh có cổ phần, một trong những bạn học cũ của anh là phó tổng giám đốc của công ty hậu cần này. Uống một tách trà trò chuyện phiếm cũng dễ hơn.” Nụ cười trên khuôn mặt của Mã Thiên trở nên chân thành hơn, “Tôi cũng biết chị anh có một gia đình nhỏ dễ thương ở Boston, điều này thật đáng ngạc nhiên, cô ta có một gia đình bối cảnh hùng hậu nhưng chỉ sống trong một cộng đồng trung lưu, cô ta có lẽ cũng yêu người chồng giáo sư giản dị của mình quá nhiều.”
Trình Lập quay đầu, không nói chuyện, đôi mắt đen lạnh lùng nhìn hắn.
Nụ cười trên mặt Mã Thiên dần dần không kìm được.
“Anh Mã,” Cuối cùng Trình Lập cũng mở miệng, “Anh đã từng giết ai chưa?”
Mã Thiên sửng sốt một chút: “Tôi là luật sư.”
“Ồ, vậy có nghĩa là anh chưa giết?” Trình Lập thở ra một hơi khói, nhẹ nhàng gãi vết sẹo trên mặt, “Anh có biết cảm giác giết người là như thế nào không?”
“Tôi không biết.” Mã Thiên giọng điệu cứng ngắc.
Trình Lập khẽ mỉm cười, ánh mắt dán chặt vào mặt hắn: “Tôi biết.”
“Là ông Ngụy gọi cho tôi -” Mã Thiên nói, vẻ mặt không tốt, nhưng Trình Lập đã vỗ vai gã: “Được rồi, tôi hiểu rồi, để tôi hỏi ông ta xem tặng tôi món quà gì trao đổi.”
Anh chậm rãi cười, để lộ hàm răng trắng đều, vẻ ngoài điển trai thu hút sự chú ý của người qua đường, ai cũng tưởng đụng phải nhân vật nổi tiếng nào đó.
Yangon về đêm. Diệp Tuyết cầm điện thoại lên nhìn thoáng qua, tức khắc ngơ ngẩn.
“Sao vậy?” Giang Tế Hành hỏi.
“Chú Ngụy bảo tôi cân nhắc việc kết hôn với Trình Lập.”
“Vậy à?” Giang Tế Hành ngẩng đầu nhìn cô, khẽ mỉm cười, “Trì hoãn bao nhiêu năm, cũng đến lúc kết hôn rồi.”
Hắn cúi đầu ăn món salad của mình, động tác tao nhã.
Diệp Tuyết nhìn hắn, do dự không nói.
“Nhà hàng này khó đặt chỗ, anh nhờ một người bạn đặt bàn trước.” Giang Tế Hành đặt dao nĩa xuống, cầm ly lên lắc lắc, “Sao không ăn? Đồ ăn không hợp khẩu vị hay em không vui khi gặp anh?”
“Tế Hành, tôi biết anh thích tôi.” Diệp Tuyết chậm rãi nói.
“Ừm, em vẫn luôn biết,” nụ cười của Giang Tế Hành không thay đổi, ánh mắt sau ống kính cũng không rõ ràng, “Vậy thì sao?”
Hắn quay đầu nhìn ánh sáng rực rỡ cách đó không xa, khẽ thở dài: “Chùa Shwedagon thật tráng lệ.”
“Anh nhớ khi mình còn nhỏ, cha đưa anh đến Yangon. Bọn anh đang đi trên đường thì đột nhiên mất điện, trời tối đen như mực. Cả thành phố chỉ còn lại mỗi chùa Shwedagon sáng rực rỡ trong đêm, sáng như trong một giấc mơ.” Ánh mắt hắn rơi vào khuôn mặt của Diệp Tuyết, giọng điệu vô cùng dịu dàng, “Người dân ở đây cho rằng vàng là thứ quý giá nhất trên thế giới, vì vậy họ hiến nó cho Đức Phật, hy vọng đổi lấy hạnh phúc ở kiếp sau. Để anh nói cho em biết, điều này rất ngu xuẩn, đời này còn không nói chắc, lại nghĩ kiếp sau? Tự mình còn chẳng cứu được bản thân, còn mong chờ vào người khác?”
“Tiểu Tuyết, đến gần một người và đi vào trái tim của một người là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.” Hắn nhìn qua ly rượu được nâng lên, ánh mắt sâu thẳm, “Sự khác nhau này, em cũng có thể cảm nhận được mà, đúng không?”
“Anh muốn nói cái gì?” Diệp Tuyết thân thể cứng đờ.
“Anh ta đã không còn yêu em nữa,” Giang Tế Hành lạnh lùng nói, “Trong lòng em biết mà.”
“Không liên quan đến anh, ” Diệp Tuyết đứng lên, “Tôi đi trước.”
“Không liên quan đến anh?” Giang Tế Hành đứng dậy nắm lấy cổ tay cô, “Nếu không phải nhờ anh, em đã sớm chết từ lâu, đã bị ném vào khe núi từ lâu rồi!”
“Buông tôi ra, anh làm tôi đau—” Diệp Tuyết vùng vẫy làm đổ ly rượu nhưng Giang Tế Hằng không chịu buông tay. Cô né ra sau, ấn tay còn lại lên ly, âm thanh nứt vỡ kèm theo tiếng khóc đau đớn của cô vang lên cùng một lúc.
“Chết tiệt!” Giang Tế Hành buông dây trói, nắm bàn tay đang chảy máu của cô xem xét, nhìn thấy vết thương không nông, ánh mắt đột nhiên trở nên lạnh lùng.
Thấy Diệp Tuyết im lặng, nước mắt lưng tròng, hắn giơ tay cẩn thận vén tóc cô ra sau thái dương: “Tiểu Tuyết, ngoan nào, được không?”
Cô bất bình nói: “Tôi biết anh ấy không còn yêu tôi nữa”.
“Không sao, có anh rồi,” Giang Tế Hành hôn nhẹ lên đ ỉnh đầu cô, “Ngoan, anh bảo đảm mọi chuyện sẽ tốt thôi.”
Giọng điệu đó vô cùng dịu dàng, nhưng lại khiến Diệp Tuyết rùng mình.