Anh Ở Phía Nam Đám Mây

Chương 20-4: Em chỉ cần anh (4)



2 năm sau.

Cảng Victoria rực rỡ ánh đèn về đêm. Trong quán bar ánh đèn lung linh kiều diễm, cuộc sống mơ màng mỗi người một vẻ.

“Thật xin lỗi, trên đường anh Lee bị kẹt xe, đến chậm một chút, bảo tôi nói trước với mọi người lời xin lỗi.”

“Không sao, không sao, cứ thong thả đi.”

“Đúng vậy, có sao đâu. Lượt tài trợ mới còn chờ Lee ra tay, nếu BP có thể lọt vào mắt xanh của anh ấy, chờ đến bình minh cũng được.”

“Chậc, nghe nói vị kia tiền án xám xịt, nhưng gia cảnh lại vững vàng, có phụ huynh quan tâm, quay đầu lại liền trở thành nhà đầu tư có tiếng, vẫn là đầu thai vào số tốt.”

Thẩm Tầm nghe những lời đàm tiếu của người khác, cảm thấy buồn chán. Mặc kệ người kia là ông Lý hay ông Lee, dù sao vẫn là giới áo mũ chỉnh tề trong giới kinh doanh, tóc vuốt sáp thẳng, giày da bóng loáng, khuy cài áo măng sét nổi tiếng, ngẫm lại cũng nhàm chán. Cô muốn quay về khách sạn tắm rửa và đi ngủ sớm hơn. Chỉ chờ Lý Manh đi từ nhà vệ sinh ra sẽ về luôn.

Cô cúi đầu nghịch điện thoại, không để ý có người đi tới chào hỏi từng người một. Đến lúc phát hiện, cô nhìn thấy một đôi giày da thủ công sáng bóng, một đường nhìn lên, chiếc quần tây màu lông cừu nhàm chán, chiếc áo sơ mi đen… tầm nhìn của cô đột nhiên đóng băng.

Ngược dòng thời gian, trở lại Vân Nam năm đó, trong phòng của quán trọ nhỏ ở gần biên giới, người đàn ông mặc áo sơ mi đen ngồi trong bóng tối, một đôi mắt đen sắc bén, lạnh như băng tùy ý nhìn cô.

Anh hỏi, cô là ai? Từ đâu đến? Đến đây làm gì?

Lúc này, người tới nhìn cô, đưa tay ra, cười nhạt rồi nói tiếng Quảng Đông với cô: “Rất vui được gặp, tôi là Morpheus Lee.”

Cô nhìn anh, nói chuyện không khách khí: “Vị tiên sinh này đến muộn quá, không cần phạt rượu sao?”

“Xin lỗi,” anh trầm giọng nói, mang theo sự dịu dàng như đã trải qua trăm sông nghìn núi, “Không nghĩ đường xa như vậy.”

Cô gật đầu, rót rượu thay anh: “Mọi người đang đợi anh, bình tĩnh uống thôi, xin lỗi không tiếp được.”

Đến khi anh uống xong, cô đã lặng lẽ rời đi.

Anh đuổi theo ra khỏi cửa, thấy bóng dáng xinh đẹp trước khung cửa sổ kiểu Pháp ở cuối hành lang.

“Cô gái, cô cũng đang đợi ai sao?” Anh hỏi.

“Đúng vậy.”

“Đợi lâu chưa?”

“Một tháng nữa là tròn 3 năm, anh nói có lâu không?” Cô khẽ cười, ánh mắt say đắm, “Anh có biết không, sân bay quốc tế Hồng Kông Chek Lap Kok là sân bay tôi yêu thích nhất trên thế giới. Dưới có sương mù, có núi có biển khiến người ta thấy không rõ được nhưng lại rất mê người, giống như người tôi đã yêu. Buổi tối đêm sinh nhật năm ngoái, tôi đã bay đến đó, những hạt mưa lất phất bên ô cửa sổ, phản chiếu ánh đèn trong đêm tối, giống như rất nhiều sao băng xẹt ngang qua.”

“Chắc hẳn cô đã ước điều gì đó?”

“Đúng vậy.”

“Ước gì vậy?”

“Hy vọng anh ấy yêu tôi.”

“Tôi nghĩ anh ta nhất định yêu cô.”

“Tại sao?”

“Cô đáng giá.”

Cô cười nhẹ nhàng: “Ngủ ngon.”

Cô vừa quay người đã bị nắm lấy cổ tay.

“Xin lỗi, là tôi mạo muội, nhưng cô có thể cho tôi biết số điện thoại của cô được không?” Vẻ chân thành lộ ra từ khuôn mặt điển trai có thể dễ dàng phá hủy sự phòng bị của phụ nữ.

Cô đưa danh thiếp của mình, nhưng cũng không dừng lại.

Nửa đêm, màn hình điện thoại đột nhiên sáng lên. Một tin nhắn văn bản đến từ một số lạ.

Chào Sara, nếu em vẫn chưa có bạn trai, có thể xem xét tôi không? 

 Morpheus.”

Cô không trả lời.

Đêm đó, cô có một giấc mơ.

Trong mơ có người nhẹ nhàng gọi cô, Tầm Bảo. Cái ôm của anh vẫn như vậy, ấm áp.

Tháng 8 năm đó, nhà họ Thẩm cưới con gái.

Lúc đó đang là giữa hè, nắng chói chang, hoa nở khắp lối. Thẩm Tầm mặc một chiếc váy lụa trắng đơn giản, rất đẹp. Chú rể cao to đẹp trai trong bộ vest đen, dịu dàng hôn cô.

Một cô gái trong đám đông nhìn thấy chiếc nhẫn mà phù dâu nhỏ cầm đến, thốt lên ghen tị: “Woah, viên kim cương lớn quá!”

Thẩm Tầm cúi đầu cười, máy ảnh thu lại nụ cười của cô, thật hạnh phúc, cả người cô như tỏa sáng rực rỡ.

Không ai nhìn thấy ánh lấp lánh trong khóe mắt đang nhìn xuống của cô.

Vợ anh rất quý giá, kim cương tất nhiên phải là viên lớn.

Quý giá gì vậy, nghe sặc mùi tiền quá.

Bởi vì là “Tầm Bảo” lấp lánh.

Hứa với anh nhé, em sẽ luôn như thế. Là một Tầm Bảo xinh đẹp vui vẻ, lấp lánh ánh sáng.

Được.

Cũng phải có người chiếu mới sáng được.

Ừm.

Có thể mỗi người sẽ gặp một người không thể ở bên nhau. Thứ cảm xúc mãnh liệt đó khiến bạn không thể cưỡng lại, cũng không thể giải thoát, đến cuối cùng, bạn phải trải qua một cuộc chia ly tan nát ruột gan. Bạn chọn bỏ lại phía sau, nghĩ rằng mình có thể tiếp tục tiến về phía trước, nhưng bạn sẽ phát hiện ra rằng, nỗi đau luôn canh cánh trong lòng sẽ là động lực lớn nhất chống đỡ cho bạn đi tiếp.

Suỵt, sẽ không ai biết, cả đời này, em chỉ cần một mình anh.

Tôi là một kẻ tầm thường trong tinh cầu bé nhỏ, cũng biết thời gian lâu dài trở lên trống trải, thứ để em kiên cường mạnh mẽ, chính là anh ở nơi sâu thẳm trong kí ức của em.

Không kể năm tháng đổi thay, không kể cảnh còn người mất.

Anh, vẫn ở trong lòng em.

“Tầm Bảo?”

“Em đồng ý.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
Anh Ở Phía Nam Đám Mây

Chương 20-3: Em chỉ cần anh (3)



6 giờ chiều.

Bên kia đường, Trình Lập đang ngồi trong một chiếc xe thương vụ màu đen, nhìn dòng xe cộ không ngừng ở lối vào tòa nhà, cuối cùng một bóng người mảnh khảnh bước ra, cô dường như bị nhiệt độ bên ngoài làm đông cứng, rụt cổ lại, thắt khăn quàng cổ chặt hơn một chút. Anh nhìn chằm chằm, nháy mắt hoảng hốt. Khuôn mặt mọi người đều nhòe đi, chỉ còn lại cô, phảng phất như đóa hồng nhỏ, lặng lẽ nở rộ giữa thế giới ồn ào chen chúc này.

Hóa ra từng đó năm tháng chờ đợi, chỉ để đợi một ánh nhìn từ xa này.

Anh muốn hái bông hoa này, đặt trong ngực mình, từ nay về sau mãi mãi không chia lìa.

Đột nhiên, đau đớn từ ​​lâu dường như lại xâm lấn, cắn nát xương cốt anh, anh khó chịu còn eo, tầm mắt bắt đầu mơ hồ, bông hoa hồng đỏ cũng dần nhạt màu rồi biến mất.

Anh hít sâu một hơi, chờ bản thân chậm rãi bình tĩnh lại. Anh biết đó chỉ là một phản ứng tâm lý.

Di động nhận được một tin nhắn WeChat, khi bấm vào, là giọng nói dịu dàng mang theo nụ cười dễ chịu của cô: “Không phải anh nói muốn đón em ăn tối sao, đâu rồi?”

Anh có chút việc, ngày mai được không? Anh chậm rãi gõ một dòng rồi gửi đi.

“Được, vậy em sẽ tự thu xếp, buổi tối gọi điện thoại nhé.” Giọng nói mềm mại lại truyền đến.

Trình Lập cất điện thoại, nhẹ giọng nói: “Đi thôi.”

Khi đèn xanh bật lên, Thẩm Tầm đi theo đám đông sang phía đối diện, liền nhìn thấy một chiếc xe thương vụ màu đen quay đầu, nhanh chóng lái đi. Ngửi thấy mùi khói xe, cô cau mày bịt mũi.

Ở trong xe, Trình Thành biểu cảm bực bội khó thấy.

“Em xác định phải về Vân Nam?” Anh nhịn không được hỏi lại.

“Ừm.” Trình Lập thấp giọng đáp lại, sắc mặt tái nhợt, “Nên kết thúc rồi.”

“Không em không được à? Tên Giang Tế Hành kia là kẻ tâm thần, em bị gã tra tấn thành bộ dáng gì? Như vậy còn chưa đủ sao? Vất vả mãi mới cứu ra được, vất vả mãi mới khôi phục được, còn muốn quay lại?” Trình Thành cuối cùng nén không được giận.

“Trong tay gã có một con tin, gã nói rõ muốn tìm em.” Trình Lập bình tĩnh nói.

“Gã chính là muốn em.. —” từ “chết” nghẹn ở cổ họng Trình Thành, lại nuốt xuống.

“Giờ em đứng ở xa nhìn người ta liếc mắt một cái có ý gì? Có bản lĩnh em đi gặp cô ấy đi, nói cho cô ấy em muốn làm gì, bảo cô ấy đợi em trở về,” Trình Thành giơ ngón tay chỉ tòa cao ốc ngoài cửa sổ, ” Cũng chịu chết sự dũng cảm của em, sao lại tìm được người như cô ấy vậy?”

“Anh, ” Trình Lập nhẹ nhàng nói, “Chẳng ai không sợ đau, cũng không chẳng ai thật sự không sợ chết. Chỉ là đối với một số người mà nói, họ còn sứ mệnh quan trọng hơn cả sống. Là Tổ An, là Diệp Tuyết là, cha mẹ em……cũng vậy.”

Trình Thành sửng sốt, một lúc sau mới hỏi: “Em biết khi nào?”

“Đầu cấp 2 em đã biết.” Trình Lập đáp, nhìn Trình Thành vẻ mặt cứng ngắc, khẽ cười nói: “Yên tâm đi, anh mãi là anh trai của em, em cũng sẽ mãi yêu anh.”

“Cút đi, buồn nôn!” Trình Thành mắng một tiếng, quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, hốc mắt có chút đỏ.

Anh nhớ lúc cha mẹ mình đưa Trình Lập về nhà, cậu vẫn còn là một “búp bê” hai tuổi đôi mắt đen láy, rất đáng yêu. Trong vòng chưa đầy một tuần, cậu sẽ chạy đến bên anh, ôm lấy chân anh và liên tục gọi anh ơi. Chỉ nháy mắt, cậu đã trở thành một người đàn ông sắt đá, dãi nắng dầm mưa.

“Anh, anh sẽ không cảm động mà khóc chứ?” Trình Lập cười nói.

“Thằng nhóc này ngứa da, lâu không nếm nắm đấm của anh?” Trình Thành trừng mắt nhìn anh.

“Ừm, đúng là hoài niệm.” Trình Lập lại cười, mắt mày tuấn tú, “Chờ em quay lại, mặc anh xử lý.”

Đến Tết Nguyên tiêu, Trình Lập đã lỡ hẹn, điện thoại di động của anh dừng như đã ở ngoài không gian, gọi như nào cũng không được. Thẩm Tầm tham dự một bữa tối liên hoan gia đình, trong bữa tối, Tống Tiến một lần nữa nhắc đến con trai của ông Quách, cô phớt lờ sắc mặt không vui của Thẩm Tấn Sinh, tập trung vào việc giả điếc.

Ăn cơm xong, cô vội vàng nói lời tạm biệt, nhưng không muốn về nhà nên trốn trên tầng 63 của khách sạn để uống cà phê.

Điện thoại vẫn không liên lạc được, cô im lặng xem điện thoại. Thông tin nóng nhất hiện nay là scandal ngoại tình của một ngôi sao nổi tiếng. Phía dưới có một số tin tức liên quan, một là nữ công nhân bị c**ng hi3p và gi3t chết trong ô tô vào đêm khuya, một cái là một vụ án lớn về m a túy và rửa tiền đã bị phá ở biên giới đêm qua, cảnh sát tuy có thương vong, nhưng hoàn toàn thắng lợi.

Thẩm Tầm gửi cho Lâm Duật một tin nhắn, tắt điện thoại và tiếp tục uống cà phê.

“Tầm Tầm.” Không biết qua bao lâu, Lâm Duật ngồi xuống đối diện cô, có lẽ là bôn ba mệt nhọc, sắc mặt phờ phạc.

“C ậu nhỏ,” cô nhẹ nhàng đáp, “Cháu vừa gọi cho cậu một loại cocktail mới bọn họ mới sáng chế, cậu có muốn uống thử không?”

“Hắn không về được.” Lâm Duật đẩy ly rượu mà cô đưa tới.

“Ai?”

“Trình Lập.”

“Ồ.” Cô đáp nhẹ, như thể nghe thấy một cái tên xa lạ.

Lâm Duật đẩy một hộp vải nhung đến trước mặt cô.

“Cậu ta nói, lần đó cháu uống say nói muốn cậu ta cưới mình, cậu ta đồng ý rồi. Nhưng cậu ta nợ cháu một chiếc nhẫn, chuyện cầu hôn, đáng ra là đàn ông phải làm. Nếu cậu ta sống, cậu ta sẽ tự mình mang đến cho cháu. Nếu chết, coi như không có việc này, đừng nói cho cháu. Nhưng cậu nghĩ, vẫn nên đưa cho cháu tốt hơn.”

Thẩm Tầm chỉ trầm mặc một giây, sau đó giơ tay hất hộp nhẫn ra, cười lạnh nói: “Đầu óc anh ta có vấn đề, anh ta tính là gì chứ? Cho dù anh ta có trở về, cháu nhất định phải lấy anh ta? Tên không này cháu quý chắc?”

Lâm Duật nhìn cô, trong mắt anh là khiếp sợ và lo lắng: “Tầm Tầm?”

“C ậu nhỏ, cậu chán quá đấy, lãng phí thời gian của cháu.” Nói xong câu này, cô xoay người rời đi, không để ý đến Lâm Duật, cũng không để ý đến chiếc nhẫn lăn ra khỏi hộp vải nhung, nằm lẻ loi trên mặt đất.

“Cô gái, cô không sao chứ? Sao cô cứ run vậy?” Trong thang máy có người quan tâm hỏi.

Chưa kịp phản ứng, cô từ từ trượt chân và ngã xuống đất.

“Bác sĩ nói là cảm xúc quá kích động, nghỉ ngơi một chút là được.”

“Chúng ta ra ngoài trước đi, để cô ấy yên lặng chút.”

Cuối cùng cũng yên lặng.

Ai đó lại gõ cửa, hết người này đến người khác, phiền thật.

Thẩm Tầm bất đắc dĩ xuống giường mở cửa.

Đôi lông mày và đôi mắt quen thuộc hiện ra trước mặt, Trình Lập cao lớn và điển trai, mặc chiếc áo sơ mi đen giống như lần đầu tiên gặp gỡ.

“Hóa ra anh không chết?” Cô đấm vào ngực anh, “Đồ đê tiện, tên khốn kiếp, đồ dối trá!”

Anh cười nhìn cô: “Anh muốn quay lại gặp em.”

“Em tốt lắm.”

“Chà, em phải luôn tốt, cố gắng sống nhé.”

“Em sai rồi,” Thẩm Tầm ôm chặt eo anh, “Em không nên mắng anh, không nên vứt nhẫn của anh, em tưởng rằng anh sẽ không bao giờ quay lại nữa.”

Anh cười sờ tóc cô: “Tầm Bảo, chiếc nhẫn anh tặng em có thích không?”

“Thích lắm. Lúc nào c ậu nhỏ quay lại em sẽ hỏi, dù sao cũng là viên kim cương lớn.”

“Vợ anh quý giá, kim cương nhất định phải là viên lớn.”

“Quý giá gì vậy, nghe đầy mùi tiền quá.”

“Bởi vì đó là “Tầm Bảo” lấp lánh,” anh cười, “Hứa với anh nhé, em sẽ luôn như thế. Là một Tầm Bảo xinh đẹp, vui vẻ, sáng lấp lánh.”

“Được,” cô gật đầu, “nhưng cũng phải có người chiếu lên mới sáng được.”

“Ừm.”

Anh vuốt tóc cô và cười thật dịu dàng.

Sau đó, nụ cười của anh dần dần mờ đi, cả người anh như bị mắc kẹt trong một đám mây mù.

“Anh Ba?” Cô kêu lên phát ngốc, “Anh muốn đi đâu?”

Đáp lại là sự im lặng.

Cô giật mình, mở mắt ra.

Cửa đóng chặt, chỉ còn mình cô ở trong phòng.

“Anh…” Giọng nói đột nhiên nghẹn ở trong cổ họng, nước mắt không tự chủ được trong nháy mắt làm mờ đi tầm mắt.

Trong cơn mơ màng, hình như cô lại nghe thấy tiếng anh thở dài, “đừng khóc”.

Không lâu sau, điện thoại reo.

Đầu bên kia điện thoại là giọng nói của Trình Thành: “Thẩm Tầm, chiều nay tôi bay đến Côn Minh, cô không cần phải đi, có lẽ nhà họ Trình chúng tôi không có duyên với cô, cuộc sống sau này, cô cố gắng sống tốt nhé.”

Cô nhẹ nhàng trả lời: “Tôi biết, anh ấy vừa rồi tới thăm tôi, anh ấy nói tôi ngoan ngoãn nhé, tôi sẽ nghe lời.”

Ở đầu bên kia điện thoại, Trình Thành dường như mất giọng trong giây lát, sau một lúc im lặng, anh nói lời tạm biệt với cô bằng giọng khàn khàn.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
Anh Ở Phía Nam Đám Mây

Chương 20-2: Em chỉ cần anh (2)



Thành phố trống rỗng, một đường chạy như bay. Trong xe im lặng, chỉ có tiếng gió ngoài cửa sổ lướt qua, cố gắng nghe trộm suy nghĩ của hai người. Họ không nói chuyện với nhau, giống như một trận ám chiến đã diễn ra trong nhiều năm, cũng không biết bắt đầu như thế nào. Thầm đã nghĩ nói đã lâu không gặp, nhưng sao có thể coi như không có việc gì.

Thẩm Tầm kéo khóa kéo của bộ đồ thể thao, vùi nửa đầu vào trong đó, cúi đầu, trong lòng có chút ảo não – sớm biết người đến là anh, không nên ăn mặc tùy tiện như vậy, Tống Thiến nói không sai, không một chút nữ tính. Chưa kể son môi, son dưỡng môi cũng không thoa, mặt có nhợt nhạt quá không. Lẽ ra phải xuất hiện trước mặt anh một cách xinh đẹp, kết quả lại hoàn toàn giống một oán phụ mặt xàm mày tro, tự sa ngã.

Hừ, quên đi, dù sao anh cũng chẳng phải mới một hai lần nhìn thấy bộ dạng chật vật của cô. Anh lại ngẩng đầu lên, chỉ thấy ánh mắt không chút để ý của anh trong kính chiếu hậu, đôi mắt đó đen như mực, hàm ý nào không rõ.

Đại lộ Trường An đã đi qua vô số lần, nhưng đêm nay lại có một cảm giác hoàn toàn khác. Những ngọn đèn đường trang nghiêm mang một bầu không khí quyến rũ, và những bức tường màu đỏ trang trọng thêm một chút lãng mạn.

Thẩm Tầm hít sâu một hơi, không cẩn thận nhìn góc mặt nghiêng của anh, nhìn thấy vết sẹo kia, rốt cuộc nhịn không được, cúi người vươn tay sờ sờ.

Anh sớm đã chú ý tới động tác của cô, cũng không tránh không né, để đầu ngón tay cô nhẹ nhàng nán lại.

“Chú Ba.” Cô gọi anh.

Trời Nam đất Bắc, tiếng gọi mềm mại này giống như một chiếc lông vũ rơi mặt hồ trong trái tim anh, nhưng lại nhấc lên sóng to gió lớn.

“Ừ.” Anh kìm nén cảm xúc của mình, nói một cách bình tĩnh.

“Sao anh lại quay lại?” cô hỏi.

“Không phải nói chờ anh 3 năm sao? Còn chưa tới một năm đâu.” Anh chậm rãi nói, âm điệu trầm thấp.

“Vậy anh trở về như thế nào?” Cô lại hỏi.

“Có người nói muốn cho anh nếm cơm người ta nấu, xem căn nhà nhỏ của người ta.”

“Em không nói là cơm tất niên mà.”

“Cơm tất niên cũng không phiền, có sủi cảo không?”

“Có.”

“Đây là lần đầu tiên anh ăn sủi cảo đông lạnh trong bữa cơm tất niên đấy.” Trong phòng bếp, Trình Lập nhìn túi thức ăn mà Thẩm Tầm lấy từ tủ lạnh ra, khẽ cau mày, “Cô Thẩm này, cô đã bị nghi là tuyên truyền sai sự thật và bị Cục quản lý thị trường phát hiện, phải phạt tiền.”

“May quá, đường dây công an công cộng không quản mấy vụ này. Em thấy rồi, mặt anh hiện rõ chữ “ghét bỏ”.” Thẩm Tầm lấy chai rượu còn sót lại từ túi giấy trên mặt đất, “Xứng với một chai Penfolds Grange, không tính là keo kiệt chứ?”

“Được.” Trình Lập vươn tay, “Anh đi đun nước.”

Khi một đ ĩa sủi cảo cải trắng cuộn thịt heo đông lạnh đặt lên bàn, Thẩm Tầm cuối cùng cảm thấy hơi xấu hổ: “Xin lỗi, để anh ăn cái này.”

“Không sao, còn có món khác.” Anh nhấp một ngụm rượu, ánh mắt thâm thúy rơi vào trên mặt cô. Đôi mắt đen láy như sao lạnh, cười như có như không.

“Cái gì?” cô hỏi.

“Sara.” Anh khẽ thì thầm, giọng khàn khàn cực kỳ gợi cảm.

Thẩm Tầm sửng sốt, vừa nuốt rượu trong miệng, hai má đã đỏ bừng.

Cô đứng dậy đi vào phòng bếp, lẩm bẩm nói: “Anh muốn ăn giấm không? Còn có tỏi, muốn giã tỏi không?”

Anh đi theo vào, một giọng trầm ngay sau lưng cô: “Thích giấm chứ không cần tỏi.”

“A, vậy để em đi giã tỏi.” Tay cô động tác hoang mang rối loạn, cố tìm việc gì đó để làm.

“Bình thường anh sẽ ăn kèm chút tỏi giã, nhưng hôm nay không cần, bởi vì…” Anh đè bàn tay đang bận rộn của cô, xoay người cô lại, khóa chặt cô vào giữa kẻ hở bếp và minh mình, “Đã lâu không gặp, không cần hôn một chút sao? Ít nhất, anh rất muốn.”

Cô ngước lên và thấy nụ cười nhợt nhạt của anh.

Khi anh cười, cả đêm giao thừa trở lên ấm áp.

Cô không chạy chối chết mà dũng cảm đáp lại sự khiêu khích của anh, ngẩng đầu lên, ngước khuôn mặt sáng ngời quyến rũ lên, hít một hơi rượu, nhẹ nhàng mà bá đạo hôn lên môi anh.

“Tầm Bảo…” Anh hài lòng thở dài, hết lần này đến lần khác hứng lấy nụ hôn của cô, rồi sau đó đảo khách thành chủ. Giữa môi lưỡi quấn quýt, trong sâu thẳm tâm hồn là những suy nghĩ và khao khát vô tận. Những nụ hôn vụn vặt in hằn lên mặt mày, tóc mai, gò má và cuối cùng là đôi môi mềm đỏ tươi, nơi anh ngày đêm mơ tưởng. Giờ khắc này, vạn trượng hồng trần sụp đổ, thể xác và tinh thần phiêu bạt bao ngày cuối cùng cũng trở về chỗ cũ, anh rốt cuộc cũng trở về, trở lại thế giới sáng ngời này, trở lại nơi ấm áp ánh đèn này, trở về bên cô.

Xuân Vãn 2016 đã phá vỡ mô hình không gian, thiết lập các hội trường phụ bên ngoài Bắc Kinh nhằm mục đích “Đông tây nam bắc, toàn dân đại liên hoan”. Núi sông vạn dặm, đếm không hết những cuộc đoàn tụ ở mỗi nhà, tiếng cười vang dội, pháo hoa phồn vinh. Có vô số cuộc đoàn tụ gia đình, tiếng cười và pháo hoa trên núi và sông. Trên TV, giọng nói của các minh tinh trên các đài liên hoan to hơn bao giờ hết, nhưng Thẩm Tầm, người đang ở trong vòng tay của Trình Lập lại khàn khàn.

Đêm nay, cô là viên ngọc quý mà anh đã đánh mất và tìm lại được. Sau khi tái hợp sau một thời gian dài vắng bóng, anh dường như đã phát hiện ra một khía cạnh quyến rũ hơn của cô, và anh quyết tâm tìm tòi nghiên cứu, muốn cô khi nở rộ càng phong tình hơn. Mà cô sau thời gian ngủ đông đã lâu, phá kén thoát thân, một lòng nhào về ngọn lửa của mình, cam tâm tình nguyện mà bùng cháy.

Đang lúc cả thành phố cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh, sắc trời tỏa ra một sắc sáng xanh yếu ớt, anh mới tha cho cô, nhưng vẫn khóa chặt cơ thể nhỏ nhắn của cô trong vòng tay mình, không chịu buông tay.

“Tầm Bảo?” anh khẽ gọi.

Cô mơ mơ màng màng đáp lại, cố gắng mở mắt nhưng lại lười biếng nhắm lại.

Anh cười, hôn lên trán cô rồi tắt đèn.

Tám rưỡi sáng, điện thoại trên tủ đầu giường rung lên. Trình Lập cầm lên nhìn vào màn hình, xuống giường và đi đến phòng khách để nghe điện thoại.

“Anh.” Lúc đầu, giọng của anh có chút khàn khàn.

“Vừa mới ngủ dậy à? Tối hôm qua mới ăn một nửa cơm rồi đi đâu vậy? Làm hại anh bị mẹ nhắc mãi cả đêm, em cũng biết có 3 thiếu 1, mẹ đương nhiên khó chịu, Trình Á thì cũng không giỏi gì.” Trình Thành bên kia quở trách, “Nhà hàng của anh mới chuyển đến một ít hàu sóng, trưa nay em qua đây ăn không?”

“Hàu sống à.” Trình Lập nhìn thoáng qua phòng ngủ, khóe miệng cong lên, “Hàu sống cũng tốt, nhưng em không qua đâu, nếu không anh mang đến nhà bạn em đi?”

1

“Bạn gì, đêm qua em ở đâu?” Trình Thành nhíu mày, “Được rồi, hiếm khi em về một chuyến, anh trai em sẽ anh em yêu thương nhau, giao hàng tận nhà.”

“Được, cảm ơn tổng giám đốc Trình, em gửi địa chỉ cho anh.” Trình Lập cúp điện thoại, nhìn thấy nụ cười của mình trên màn hình TV.

Trở lại phòng ngủ, người trong chăn còn đang mơ màng, lông mi như lông vũ, sống mũi thanh tú, môi hồng. Anh không nhịn được cúi đầu, thò chiếc lưỡi nóng như lửa của mình vào, tìm kiếm lưỡi của cô, cuốn cô vào một tiếng r3n rỉ mê hoặc vô thức, mê hoặc đến mức không bài hát động lòng người nào khác có thể sánh được.

Thế là một lần không thể cứu vãn, tùy tiện giữ lấy hơi thở ngọt ngào của cô. Thẳng đến khi cô bị quấy nhiễu, mơ mơ màng màng mở mắt ra, không nhịn được lên án: “Trình Lập!”

“Tiểu nhân.” Anh cười khẽ, trong giọng nói có chút lưu manh.

Cô vừa xấu hổ vừa oán hận ngẩng đầu lên, lại bắt gặp ánh mắt mềm mại như nước của anh. Chỉ chốc lát, cô nhìn ngây ngốc và suýt thở dài – một người đã trải qua bao nhiêu sóng gió đẫm máu nhưng lại có đôi mắt trong vắt như vậy.

“Tầm Bảo, nếu em cứ nhìn anh như thế sẽ xảy ra chuyện đó.” Anh nghiêm túc nhắc nhở.

“Xảy ra chuyện gì?” Cô nhướng mày, “Có chuyện gì em sẽ báo cảnh sát.”

“A, được, đến đây.” Anh nắm tay cô ấn vào một chỗ.

Lòng bàn tay nóng như lửa đốt làm Thẩm Tầm nóng cả mặt: “Lưu manh.”

Cô đá chân muốn đá anh xuống giường, nhưng động tác anh còn nhanh hơn, dễ dàng nắm lấy chân cô, cầm trong tay, cẩn thận chơi đùa.

“Trong nhà máy sưởi rất tốt, sao chân em lại lạnh thế này.” Anh nhíu mày.

“Chân em bị lạnh từ khi còn nhỏ, cho dù có mặc bao nhiêu quần áo cũng thế,” cô trả lời.

“Ôi, thời tiết ở Vân Nam ấm áp, anh không phát hiện ra,” anh như đang tự quyết định, “Chỗ anh chưa phát hiện còn có rất nhiều.”

Thẩm Tầm nghe được trong giọng anh có chút mờ ám, muốn rút chân lại, nhưng anh không cho, cô đành đứng dậy đẩy cánh tay anh, lòng bàn tay lại có cảm giác kỳ lạ.

“Đây là gì?” Cô nhìn chằm chằm vết kim dày đặc trên cánh tay anh, trong lòng trầm xuống.

“Không sao, đã qua hết rồi.” Anh buông tay, giọng điệu nhẹ nhàng.

“Nếu anh không nói em sẽ đi hỏi c ậu nhỏ.” Cô kiên quyết.

“Sau khi Diệp Tuyết tự sát, Giang Tế Hằng đã giam anh một tháng, bảo người tiêm cho anh vài thứ.” Anh vuốt tóc cô, “Đừng lo, sắp ổn rồi. Bây giờ anh đang trong thời kỳ củng cố. Anh trai anh đã tìm một trung tâm phục hồi chức năng tốt ở Bắc Kinh.”

“Chưa khỏi hẳn phải không?” Thẩm Tầm giọng nói cứng ngắc.

“Ừm, cũng phải một thời gian nữa, vậy nên không phải ngày nào anh cũng được gặp em, phải đúng giờ check-in.” Anh cười, nhéo mặt cô, “Nhẹ nhàng nào, đừng căng cái mặt xinh.”

Cô không nói lời nào. Một lúc sau, cô ôm eo anh, ôm thật chặt, như thể nếu buông lỏng tay, anh sẽ biến mất.

“Anh Ba.”

“Ừ?”

“Nếu anh lần nữa bỏ rơi em, em sẽ thật sự không cần anh nữa đau.” Cô đe dọa, giọng điệu mềm mại.

1

“Được.” Anh đáp nhẹ, cúi đầu hôn lên tóc cô.

Lúc này chuông cửa vang lên, Thẩm Tầm vội vàng lui ra sau, mặc quần áo ngủ nói với anh: “Có khi là cha em, anh trốn trong nhà trước đi đừng ra.”

Trình Lập chưa kịp nói thì cô đã hoang mang chạy ra ngoài.

Cửa vừa mở ra, hai người hai mặt nhìn nhau đều sửng sốt.

“Thẩm Tầm, sao cô lại ở đây?” Trình Thành dù sao cũng lớn tuổi hơn nhiều, nên cũng nhanh lấy lại bình tĩnh, lấy lại giọng nói.

“Đây.. Đây là nhà tôi.” Thẩm Tầm đáp, đầu có chút mê mang, “Sao anh biết địa chỉ?”

“Anh nói với anh ấy.” Một giọng nói lười biếng truyền đến, Trình Lập đi tới cửa, kéo cô ra sau, cầm lấy lồ ng ấp trong tay Trình Thành, “Cám ơn anh, anh muốn cùng không?”

Trình Thành nhìn chiếc áo sơ mi tùy tiện cài hai nút của anh, trong lòng hiểu rõ, nheo mắt cười như không: “Khó trách hôm đó ăn cơm Trình Á nói hai người nhìn không thích hợp, hóa ra ở chỗ này chờ tôi đến ra oai phủ đầu.”

Trình Lập khẽ gật đầu chào hỏi, cử chỉ tao nhã.

“Thẩm Tầm,” Trình Thành chào người đang đứng sau lưng Trình Lập đang ngơ ngác, lại chỉ vào Trình Lập trước mặt, “Tôi nhắc nhở cô, tên này hay ghen lắm, lòng dạ hẹp hòi, đề nghị xem xét kỹ.”

Thẩm Tầm vô thức gật đầu.

“Nhìn thấy không, người ta gật đầu rồi.” Trình Thành vỗ vai em trai, “Anh đi đây, em tự giải quyết cho tốt.”

Trước khi cửa đóng lại, anh nghe thấy một câu xấu hổ buồn bực: “Trình Lập, anh có trẻ con quá không vậy?!”

Anh bấm thang máy và lắc đầu cam chịu – cũng không phải, trẻ con! Muốn khoe khoang!

Người đàn ông bị phê bình là “trẻ con” hoàn toàn chẳng để bụng, ôm vai nói: “Em nói muốn mời anh uống cà phê mà.”

Thẩm Tầm cười cười: “Được, em vừa mới mua một gói hạt cà phê mới, có hơi chua.”

Nói xong, cô chỉ vào phòng tắm: “Anh đi đánh răng đi.”

Quỷ trẻ con cao 1m85 ngoan ngoãn đi vào phòng tắm, một lúc sau mới ló đầu ra: “Tầm Bảo, sao anh có hai cái cốc để đánh răng vậy?”

“Hứa Trạch Ninh mua ở châu Âu.” Thẩm Tầm nghiêm túc cầm trứng luộc trong nồi, thản nhiên trả lời, “Đắt lắm, anh ta đúng là đốt tiền.”

Cô còn chưa kịp đặt thìa xuống, trước mắt đã là một khuôn mặt tuấn tú: “Anh ta từng sống ở đây?”

Giọng điệu của anh rất nghiêm túc, ánh mắt sắc bén, như thể anh đang thẩm vấn một phạm nhân.

Thẩm Tầm cố nén cười: “Đúng.”

Trình Lập mím môi, quay trở lại mà không nói một lời.

“Này,” cô vội vàng kéo anh lại, “Em gạt anh thôi, anh ta từ trước đến nay thích đưa đồ theo căp cho em.”

1

“Bệnh tâm thần,” anh nhàn nhạt phun ra ba chữ, “Vứt bỏ tất cả những gì tên nhóc đó đưa cho anh.”

“Anh ta tốt xấu gì cũng coi như là nửa anh trai em.” Thẩm Tầm không nói nên lời.

“Em từ nay về sau chỉ có 1 anh trai thôi.” anh trả lời, “Gọi là anh Ba.”

Thẩm Tầm giơ thìa đầu hàng.

Cà phê mới pha vẫn còn hơi nóng, dễ bỏng tay.

“Là hạt cà phê Vân Nam.” Thẩm Tầm nói.

Trình Lập gật đầu, sương trắng từ trong cốc bốc lên khiến đôi mắt đen của anh có chút mơ hồ.

Phía nam những đám mây đó, đối với bọn họ đều có những hồi ức và những ý nghĩa khắc sâu. Đối với anh mà nói lại càng đặc biệt. Tuổi trẻ rực rỡ, nhiệt huyết dâng trào, máu và nước mắt, yêu và hận đều đan xen trên mảnh đất ấy.

“Lúc đó có phải đau lắm không?” Thẩm Tầm vươn tay nhẹ nhàng ấn ngực anh, dưới lòng bàn tay là vết thương do đạn bắn. Cô đã tận mắt chứng kiến ​​đêm qua vết thương gần tim đến mức nào.

“Đau lắm, nhưng anh càng sợ nếu cứ như vậy chết đi, anh sẽ không bao giờ gặp lại em nữa.” Ánh mắt anh sâu thẳm, khóa chặt gương mặt cô.

“Hôm qua khi đang lái xe, em chợt nghĩ đến Tổ An. Lời cuối cùng anh ấy nói với em, chúc em và người trong lòng em bên nhau tới già. Lúc chúng em ở Bagan, anh ấy không bao giờ nói tên anh, nhưng em biết người anh ấy nói là anh.” Thẩm Tầm nhấp một ngụm cà phê, dựa vào ban công lan can, nhìn phía xa chân trời.

Nắng mùa đông ở phương Bắc không ấm bằng phương Nam. Hàng dãy nhà cao tầng chói lọi, nhưng cô chợt nhớ buổi sáng yên tĩnh ở tháp Thụy Sơn Đà.

“Em đã hứa với anh ấy sẽ cùng nhau đi vòng cực Bắc, còn có đến Nam Sơn Cảnh Thanh gặp chị gái anh ấy.”

“Được, chờ mùa xuân đến, anh đi cùng em,” Trình Lập thấp giọng nói, kéo cô vào lòng, “Cũng là đi xem cậu ấy, để cậu ấy gặp một lần người trong lòng em.”

Thẩm Tầm trong mắt chua xót, nhưng lại cứng miệng: “Ai nói anh là người trong lòng em?”

“Em cầu hôn cũng cầu rồi, giờ lại không nhận mặt?” Anh cười khẽ, lặng lẽ nhìn cô một bên đỏ bừng mặt, nhớ tới gì đó, khẽ nhíu mày.

“Có chuyện gì vậy?” cô hỏi, không bỏ lỡ biểu cảm của anh.

“Không sao, anh quên mất một thứ.” Anh cúi đầu hôn lên lông mi cô, khóe môi hơi nhếch lên, “Lần sau sẽ mang cho em.”

May mắn làm sao khi có thể gặp được một người tuyệt vời như cô, cũng thật may mắn biết bao, tương lai vẫn còn dài.

Ngày 14 tháng giêng âm lịch, đầu năm sắp qua. Trình Lập dành một buổi sáng như thường lệ ở trung tâm phục hồi chức năng, nhận được một cuộc gọi từ Lâm Duật khi đang ăn trưa.

Đặt điện thoại xuống, anh chậm rãi uống một tách trà và bấm số của Trình Thành. Trình Thành đang ở Thiên Tân để họp, nhưng lúc đó đã vội vã quay về.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
Anh Ở Phía Nam Đám Mây

Chương 20-1: Em chỉ cần anh (1)



Lại là một đêm giao thừa.

Thẩm Tầm hôm nay cũng không ăn mặc đặc biệt, cô mặc một bộ đồ thể thao, mặc một chiếc áo khoác lông vũ bên ngoài và đi ăn. Tống Thiến từ trước đến nay không thích động dầu mỡ, ngày thường trong nhà có dì giúp việc nấu ăn, bữa tối giao thừa cũng đặt một bàn cho 3 người, nhưng phòng riêng dành cho mười hai người, ngược lại trông hơi vắng vẻ. Nhưng dù sao bà sinh ra đã là người dẫn chương trình, giỏi nhất chính là ứng phó cục diện tẻ ngắt, lúc Tống Thiến nhìn thấy cô, các loại đề tài không ngừng trôi tuột.

“Con xem con kìa, có ngoại hình có khuôn mặt, sao ăn mặc như đàn ông con trai thế, lúc trước dì đi Ý, mới mua hai chiếc áo khoác len cashmere hiệu Max Mara, lát nữa dì đưa cho con cái màu trắng nhé, đẹp lắm.” Bà cau mày nhìn bộ đồ thể thao của Thẩm Tầm, “Thiết kế của Lululemon tuy đơn giản, nhưng mặc như này nhìn vẫn thiếu chút nữ tính.”

“Cháu không mặc đồ trắng đâu, khi ra ngoài phỏng vấn cũng hay bẩn. Dì cứ giữ cho mình đi, dì mặc đồ trắng mới đẹp.” Thẩm Tầm cười vẫy tay.

“Bây giờ còn đi chạy phỏng vấn? Lần trước dì nói với cha con, bảo điều con đến đài truyền hình, trước tiên làm phóng viên trước ống kính, sau đó làm tiết mục. Dì nghe nói con làm tiết mục phát thanh cũng không tệ, lên TV hẳn cũng không vấn đề.” Tống Thiến một bên nói đề xuất với Thẩm Tầm, một bên gắp đồ ăn cho Thẩm Tấn Sinh, “Con uống ít rượu thôi.”

Thẩm Tầm ngoan ngoãn gật đầu, để ngừa bà nói càng nhiều đề tài.

“Dì nghe nói Trình Thành của Thành Á theo đuổi con?” Tống Thiến uống một ngụm canh, nghĩ tới một chuyện khác.

Thẩm Tấn Sinh nghe vậy, nhìn con gái mình: “Có chuyện này sao?”

“Không có đâu, chỉ là cùng ăn vài lần cơm.” Thẩm Tầm trả lời.

“Bối cảnh anh ta cũng không tệ lắm, cũng rất có năng lực, nhưng đã ly hôn rồi,” Tống Thiến nhìn chồng mình, “Về phương diện này, Tầm Tầm nhà mình có lẽ thiệt thòi chút.”

“Nếu muốn tìm thì cố gắng đừng tìm những người đã ly hôn.” Thẩm Tấn Sinh khẽ cau mày.

Thẩm Tầm cúi đầu uống canh, không khỏi âm thầm thở dài. Nhìn tư thế của họ, như thể cô và Trình Thành thực sự đang yêu nhau.

“À, con trai của ông Quách trưởng đài em từ Thâm Quyến về ăn Tết Nguyên đán. Em đã gặp rồi. Chàng trai trẻ độc thân, tuấn tú lịch sự, xuất thân gia giáo, tốt nghiệp từ một trường nổi tiếng rồi còn tự mình xây dựng sự nghiệp, nhận được tài trợ vòng thứ 3 rồi. Em nghe nói cậu ta đang muốn chuẩn bị ra mắt. Nếu không em nói với ông Quách nhé, sắp xếp một ngày trước ngày thứ bảy để ông ấy gặp Tầm Tầm nhà mình?” Tống Thiến cầm điện thoại di động của mình lên để xem bảng tin, dưa tới trước mặt Thẩm Tấn Sinh, “Xem này, vừa khéo chiều nay ông Quách đăng lên một bức ảnh gia đình. Thế nào, nhìn anh chàng này được lắm đúng không?”

Thẩm Tấn Sinh đeo kính đọc sách vào, nhìn kỹ rồi gật đầu: “Chà, cũng đoan chính đấy.”

Thẩm Tầm nhướng trán: “Cha, dì Tống, chúng ta ăn cơm trước đi.”

“Tầm Tầm, con đừng chê dì phiền, lúc dì bằng tuổi con giờ, cũng không lo lắng chuyện kết hôn, chuyên tâm làm việc, nhưng sau lại chậm trễ, may mắn sau này gặp được cha con… “

Thẩm Tầm đặt thìa xuống, vang lên tiếng gõ giòn vang, trong phòng lập tức yên tĩnh lại.

“Cháu hiểu rồi, cảm ơn dì đã nhắc nhở,” cô ngẩng đầu, giọng điệu khách sáo, nhưng trong mắt lại không có ý cười, “Xin lỗi, con ăn no rồi, con về trước, chúc mừng năm mới.”

Cô đứng dậy, mặc áo khoác đi ra ngoài.

Trong hành lang, sau lưng có tiếng mở cửa, Thẩm Tấn Sinh đuổi theo: “Tầm Tầm.”

Cô quay lại nhìn cha mình, ông có vẻ hơi xấu hổ.

Ông xách túi giấy đưa cho cô: “Hai chai rượu vang đỏ này rất ngon, người khác tặng cho dì Tống Thiến, dì ấy bảo cầm đưa cho con, để con uống cùng bạn.”

Thẩm Tầm trầm mặc vài giây mới chậm rãi tiếp lời: “Ồ, đúng nhỉ, bà không cho ngài uống nhiều rượu, vậy con không khách sáo nữa, nói hộ con tiếng cảm ơn với bà ấy.”

Tết Âm lịch, thành phố Bắc Kinh bỗng trở nên vắng vẻ, đường xá thông thoáng, những tòa nhà cao tầng thường sáng đèn cũng trở nên mờ ảo, chỉ còn ánh đèn giao thông lập lòe lẻ loi.

Lúc chờ ở vạch kẻ ngang trên dường, máy nghe nhạc di động chuyển sang bài hát tiếp theo, và giai điệu quen thuộc đột nhiên vang vọng trong xe.

“Ký ức sẽ mơ hồ

Trong lòng lại càng rõ

Chẳng sợ nói gặp gỡ

Là ly biệt bắt đầu

Nếu như có nếu như

Chuyện xưa cũng như vậy

Nếu như không có anh

Thì chẳng cần có em…”

  …………

Thẩm Tầm nắm tay lái, cảm thấy toàn thân yếu ớt.

Tiểu Tầm Tầm, tôi dường như đột nhiên có chút hối hận. Làm một người bình thường, cưới được một người vợ như cô, ngày ba bữa cơm ăn no, nằm phơi nắng thoải mái.

Tiểu Tầm Tầm, chúc cô và người mình yêu bên nhau đến già.

Dưới bầu trời đêm xa xăm, cô như nhìn thấy lại đôi mắt màu hổ phách ấy, nơi có ánh nắng, nụ cười và bóng hình cô.

Tiếng loa không biết từ đâu làm cô giật mình.

Cô vội vàng đạp ga định rẽ, một giây sau nghe thấy tiếng phanh gấp bên ngoài, sau đó là một tiếng rầm, cả chiếc xe của cô rung chuyển. Ánh đèn xanh đỏ cứ lập lòe ngoài cửa kính xe, cô đưa tay lên che mắt nhưng đầu óc vẫn mù mịt. Sau đó, cô nghe thấy ai đó gõ cửa sổ.

Cô ấn cửa kính xe, một viên cảnh sát mặt non nớt lườm cô: “Cô gái, cô sao vậy? Đèn chưa chuyển màu mà cô đã mù quáng rẽ? Cô dám đâm xe cảnh sát, đây có tính là hành hung cảnh sát không?”

“Đèn chưa đổi sao?” Thẩm Tầm do dự lặp lại, ngẩng đầu nhìn trước mắt, quả nhiên, lúc này đèn vừa chuyển sang màu xanh.

“Uống rượu rồi hả?” Cảnh sát nghi ngờ nhìn hốc mắt đỏ hoe và bộ dạng thất thần của cô, “Này, nhất định là cô uống rượu rồi, trong xe nồng nặc mùi rượu.”

“Không, tôi không uống.” Thẩm Tầm vội vàng biện hộ, quay đầu lại nhìn thấy túi giấy vốn để trên ghế phụ đã rơi xuống dưới ghế, cô nhặt lên, trong đó có hai chai rượu bị vỡ, chắc là lúc nãy va quệt xe.

“Anh xem, chai rượu vỡ.” Cô chỉ vào chiếc túi ướt đẫm.

“Vậy sao mắt anh cô thế?” viên cảnh sát khăng khăng.

1

“Mắt tôi——” Thẩm Tầm sửng sốt, “Vừa rồi ta nhớ tới một chuyện, có chút đau lòng.”

“Ây da, khóc hả, thất tình?” Viên cảnh sát nhìn cô, “Cô cứ bịa đi, cố bịa đi, cô xem cái cốc này, ở đây còn có lon bia phải không? Cô thấy tôi không phải giống cảnh sát giao thông, không có máy đo nồng độ liền nghĩ cứ lừa là xong tội đúng không?”

“Lon bia gì vậy?” Thẩm Tầm quay đầu lại nhìn, muốn gọi Dương Uy ngay tại chỗ mắng máu chó phun đầu, “Đây là đồ bạn tôi uống hôm qua, tôi quên vứt đi.”

“Được, tôi không rảnh cùng cô ở đây bịa chuyện, cùng tôi về đồn cảnh sát đi,” viên cảnh sát chỉ vào xe của mình, “Cô tự nhìn xem, cô nói đang tết nhất, tôi cố gắng làm việc chăm chỉ, cô lại cho tôi một lỗ hổng lớn như vậy.”

Thẩm Tầm nhìn lỗ hổng, có chút áy náy: “Tôi bồi thường tiền được không?”

“Tiền? Tiền là trọng điểm sao?” Viên cảnh sát lại lườm cô một cái, “Tôi nói cho cô biết, uống rượu lái xe là chuyện lớn, cô mau theo tôi đến đồn công an, tỉnh táo đi.”

Thẩm Tầm tự nhận đuối lý, đối với chuyện này thật sự không nói được, liền ngoan ngoãn theo anh trở lại đồn cảnh sát khai báo.

“Lấy chứng minh thư ra cho tôi xem.” Viên cảnh sát mặt trẻ măng ra lệnh.

Cô xấu hổ ngẩng đầu lên: “Tôi không mang, nếu không, tôi quay lại mang đến.”

“Mời người nhà tới đón, chứng minh thân phận.” Viên cảnh sát đau đầu xoa xoa lông mày.

Thẩm Tầm thở dài và gọi Lâm Duật.

Điện thoại đã được kết nối, nhưng có tiếng lách tách ở đầu bên kia, hơi ồn ào.

Cô kể lại toàn bộ câu chuyện cho Lâm Duật với vẻ mặt đáng thương, nhưng anh lại cười không mấy thiện cảm ở đầu dây bên kia: “Cháu giỏi thật đó, nhóc con, tết nhất còn tự mình chui đầu.”

“Cậu có phải cậu ruột cháu không vậy?” Thẩm Tầm không nói nên lời, “Chạy nhanh đến cứu cháu với, bạn thân với bạn bè cháu về quê hết rồi, cả đi nước ngoài.”

“Cậu đang đốt pháo hoa với vợ và con trai ở Shidu.” Lâm Duật trả lời.

“Cậu cũng thật lãng mạn, đốt pháo hoa thôi đi xa như vậy làm gì?” Thẩm Tầm nhướng mày, tên hâm chiều chuộng vợ con này thật sự khiến cô say như điếu đổ.

“Thành phố này không cho phép đốt pháo hoa chứ sao?” Trong tiếng pháo hoa, giọng nói của Lâm Duật có chút mơ hồ, “Cháu chờ một chút, cậu đi tìm người tới.”

“Sắp đến giao thừa rồi, cậu tìm ai tới đón cháu vậy, phiền người khác không hay đâu.”

“Người ta không chê phiền đâu, chờ một chút.” Thẩm Tầm còn chưa kịp nói tiếp, Lâm Duật đã cúp điện thoại.

“Có chuyện gì vậy, người đẹp?” viên cảnh sát nhìn cô và nói đùa.

“Lát nữa sẽ có người đến đón tôi.” Thẩm Tầm ủ rũ nói.

“Được, vậy cô qua kia chờ đi.” Viên cảnh sát chỉ vào chiếc ghế dài ở hành lang.

Thẩm Tầm không dám trái lệnh, liền ngoan ngoãn đến bên kia ngồi chơi điện thoại giết thời gian.

Vừa chơi, điện thoại báo chỉ còn 20% pin, phát ra lời nhắc pin yếu. Hành lang không có hệ thống sưởi nên hơi lạnh. Cô có chút lo lắng, gửi tin thoại cho Lâm Duật: “Cậu tìm người sao vẫn chưa tới?”

“Tới rồi.”

Âm thanh này không phát ra từ điện thoại di động, mà từ cách đó vài bước.

Thẩm Tầm cả người cứng đờ — một giọng nói quen thuộc như vậy, mang theo trăm sông ngàn núi mà đến, rõ ràng như vậy.

Cô chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn thấy một bóng người cao gầy đang lặng lẽ đứng ở đầu hành lang bên kia. Người đàn ông đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đen, khuôn mặt chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng yếu ớt bao phủ lấy người anh, vẽ nên một tầng vàng mơ hồ.

Thẩm Tầm không dám động, thậm chí không dám thở mạnh, sợ trước mắt có một tấm gương, nếu không cẩn thận, cái bóng kia sẽ tan biến mất.

Người đàn ông chậm rãi đi tới, trên mặt có ánh sáng cùng bóng tối lướt qua, cho đến khi hàng lông mày tuấn mỹ dần dần hiện rõ. Anh nghiêng người nhìn cô, khẽ cười: “Cô Thẩm, tôi lại tới cứu cô rồi. Tết nhất gặp chuyện gì vậy?”

Cổ họng nghẹn ngào, cô hít một hơi thật sâu mới phát ra âm thanh: “Tôi đâm phải xe cảnh sát.”

“Ồ, xem ra tính xấu hành hung cảnh sát vẫn không sửa.” Khóe miệng anh cong lên, trong mắt hiện lên ý cười sâu xa, cùng với cô gái bé nhỏ.

“Này, anh là ai?” Cảnh sát có khuôn mặt trả măng đi tới.

“Bí Đao, là anh.” Trình Lập bỏ mũ xuống.

“Anh Ba?” Lưu Đông, người bị anh gọi bằng biệt hiệu trợn tròn mắt chạy tới, “Sao lại là anh? Mấy năm không gặp, không phải anh ở Vân Nam sao? Cô gái này là ai? Để anh đêm hôm chạy tới cứu?”

Trình Lập nhìn theo hướng ngón tay của Lưu Đồng, nhìn người nhỏ bé kia đang ngồi trên băng ghế, cười nhạt: “Vợ anh.”

Thẩm Tầm kinh ngạc ngẩng đầu, lại thấy anh quay đầu lại, bình tĩnh giải thích với Lưu Đông: “Tết năm nay anh vốn cũng không định về, vừa quyết định tạm trở về, trong nhà chưa kịp chuẩn bị rượu với thức ăn gì, cô ấy nói để em mua, anh đứng chờ, chờ mãi không thấy cô ấy về, hóa ra là bị cậu bắt tới đây.”

“Xin lỗi, Xin lỗi,” Lưu Đông xấu hổ gãi đầu, đi tới trước mặt Thẩm Tầm, “Chị dâu, chị cứ sớm nói mình là vợ anh Ba đi, lúc trước anh ấy còn hướng dẫn em.”

Thẩm Tầm vì tiếng “chị dâu” mà nóng bừng hai má, lỗ tai đỏ bừng: “Xin lỗi, tôi nhất định sẽ bồi thường, chỉ là tôi thật sự không có uống rượu.”

“Đúng đúng, chị dâu sao có thể uống rượu, anh Ba chắc chắn quản rồi,” Lưu Đông cười nói, “Được rồi, hai người về sớm tí đi, chuyện xe hôm nay không vội.”

“Được, phiền cho cậu rồi, hai ngày nữa anh tới xử lý.” Trình Lập vỗ vai anh ta, kéo Thẩm Tầm đứng dậy, “Đi thôi, chúng ta về nhà thôi.”

Tay anh nắm tay cô một cách tự nhiên, khoảnh khắc da thịt chạm vào nhau, nhiệt độ lòng bàn tay anh khiến ánh mắt Thẩm Tầm nóng lên.

“Đưa chìa khóa cho anh, anh lái.” Trình Lập đi đến bên xe, thấp giọng ra lệnh.

Thẩm Tầm gật đầu ngồi vào ghế sau.

Trình Lập từ kính chiếu hậu liếc nhìn cô một cái: “Sao không ngồi phía trước? Sợ anh ăn thịt em sao?”

“Phía trước… chai rượu bị vỡ, ướt,” cô giải thích.

“Địa chỉ?” Anh mở phần định hướng.

Khi Thẩm Tầm kể cho anh, lại nghĩ tới câu nói “Chúng ta về nhà thôi” vừa rồi, tim như ngừng đập.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay