“Các người đều ở đây à.” Một giọng nói ôn hòa dễ nghe từ trên cầu thang vang lên, Thẩm Tầm bước nhanh đến bên cạnh Trình Lập, “Cả buổi sáng tôi viết bản thảo, có chút đói bụng.”
Trình Lập xoa đầu cô, khóe miệng hơi nhếch lên: “Anh làm chút gì đó cho em ăn nhé? Chiên bánh pancake thì sao?”
Thẩm Tầm hai mắt sáng lên, hai tay ôm ngực, giống như mèo tham ăn vẻ mặt chờ mong.
“Nguyên liệu có đủ.” Barton ở bên cạnh nói: “Ngọc Nhi, chúng ta còn có siro phong không?”
Ngọc Nhi giắt súng sau lưng, mỉm cười gật đầu.
“Tôi yêu mấy người chết mất!” Thẩm Tầm cười đẩy Trình Lập, liên tục thúc giục: “Đi, đi nhanh.”
Mùi thơm của kem lan tỏa trong không khí, bóng dáng cao lớn ngập trong ánh nắng mang đến cảm giác ấm áp không chân thực. Thẩm Tầm nhìn, nhất thời có chút sợ hãi, sợ quang ảnh trước mắt sẽ như mây khói tiêu tán.
Cô bước đến bên bàn nấu ăn, nhìn đôi bàn tay to lớn khớp xương rõ ràng đang cầm chiếc thìa silicon, từ từ rót hỗn hợp nước đã chuẩn bị sẵn lên mặt chảo. Những chiếc bánh xèo thành phẩm vàng ruộm, cháy cạnh rất hấp dẫn.
Anh trông rất tập trung, như thể đang cân nhắc một tác phẩm nghệ thuật.
Thẩm Tầm đột nhiên cảm thấy mũi cay cay, ôm lấy eo anh từ phía sau. Bên tai nghe thấy nhịp tim đều đặn và mạnh mẽ của anh, tốt quá.
“Làm sao, đói đến mức không chống đỡ nổi à?” Thẩm Tầm mặt dán ở trên lưng anh, giọng nói của anh xuyên qua thân hình cường tráng truyền đến, cực kỳ trầm thấp.
“Cảm thấy áy náy, Trình đội tay cầm súng, giờ lại rán bánh cho tiểu nhân.”
“Luyện tập chút. Sau này anh thất nghiệp, sẽ mở quầy bán bánh rán.”
“Nuôi em à?”
“Nuôi không nổi.”
“Nuôi em khó lắm sao?” Cô biểu tình bất mãn.
Một chiếc đ ĩa đưa tới trước mặt, và những chiếc bánh rán được rưới xi-rô phong dậy mùi hết sức ngọt ngào.
“Ăn đi.” Trình Lập nhàn nhạt nói.
Sự chú ý của Thẩm Tầm đều tập trung vào dạ dày, cô bưng đ ĩa ăn một cách thỏa thích.
“Tầm Bảo.” Thật lâu sau, anh mới chậm rãi cao giọng nói.
“Hử?”
“Chúng ta dừng lại ở đây đi.”
Cô nhìn lên, thấy anh đang dựa vào bàn nấu ăn, châm một điếu thuốc.
“Anh vừa rồi châm thuốc, em không nghe rõ, anh nói lại lần nữa.” Cô đặt đ ĩa thức ăn trong tay xuống, giọng điệu bình tĩnh.
“Em phải trở về đi.” Anh nhìn cô, ánh mắt không cảm xúc.
“Trở về đâu?”
“Trở về Bắc Kinh, trở về nơi em nên ở.”
Thẩm Tầm đi tới trước mặt anh, yên lặng nhìn anh, chăm chú: “Chú Ba, anh nói lời từ biệt với em sao?”
Từ đôi mắt đen sâu thẳm của anh, cô thấy hình bóng nhỏ bé của mình, cũng thấy rõ sự thất vọng trên khuôn mặt.
“Bởi vì Diệp Tuyết?” Cô hỏi, cố gắng kìm nén sự run rẩy trong giọng nói.
“Không hẳn.” Giọng điệu của anh vẫn bình tĩnh đến đáng sợ, “Chúng ta không cùng chung đường, chỉ là tình cờ gặp nhau, ở bên nhau một thời gian. Từ nay về sau, chúng ta vẫn đi con đường của riêng mình.”
“Ý anh là tình một đêm?” Cổ họng cô khô rát, nỗi đau từ trong lòng dâng lên đau nhói.
Anh không nhìn cô, đường nét đẹp như một vị thần. Làm sao người đàn ông này có thể mê hoặc cô nhiều như vậy? Cuối cùng đến giờ, cô cũng nếm trái đắng.
Đúng vậy, thật ra suy nghĩ của cô rất phàm tục và ngây thơ, giống như trong rất nhiều truyện cổ tích và phim ảnh, cô ảo tưởng mình là người phụ nữ đặc biệt nhất trong vô số người phụ nữ, có thể biến quái vật thành hoàng tử, biến người xấu thành người tốt, làm cho gỗ mục gặp mùa xuân. Tự cho rằng cô là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời anh, cho rằng anh nhất định có thể vì cô mà thay đổi.
Lại không biết rằng, trong mắt anh, đoạn duyên phận này đi đến cuối.
“Chú Ba.” Cô khẽ gọi, giơ tay vuốt v e mi mắt anh, giọng điệu vô cùng mềm mại “Anh có yêu em không?”
“Em cảm thấy như vậy?” Anh không nói có hay không, một mực tiến lui.
“Em thà bị sự thật làm tổn thương còn hơn bị lừa bởi một lời nói dối,” cô trả lời.
Anh nhìn cô, ánh mắt càng ngày càng lạnh: “Anh thích em, nhưng chưa từng yêu em, từ đầu đến cuối đều không.”
Thẩm Tầm yên lặng nhìn anh, chậm rãi rút tay về.
“Em hiểu rồi.” Cô lặng lẽ lùi lại, “Em tôn trọng lựa chọn của anh.”
Sự bình tĩnh của cô khiến anh khẽ nhíu mày: “Tầm Bảo?”
“Đừng gọi em là Tầm Bảo nữa.” Cô lạnh lùng nhìn anh, “Từ nay về sau chỉ có chồng em mới được gọi cái tên này thôi.”
Vì sao muốn lãng phí thời gian trên người tôi?
Thẩm Tầm, tôi không có trái tim, tôi không thể cho cô những gì cô muốn được.
Anh cũng không chắc, ở tương lai em, có anh tồn tại hay không.
Từ đầu đến cuối, câu trả lời anh đưa ra đều rất rõ ràng. Cô đã nhìn thấy anh giãy giụa rồi sa vào, cũng đương nhiên biết cuối cùng anh sẽ có lựa chọn của riêng mình. Cô nên cảm ơn anh, dù thế nào đi nữa, với tư cách là người đàn ông thực sự đầu tiên trong đời cô, anh đã cho cô một tình yêu khắc cốt ghi tâm, một tình yêu say đắm.
Anh ấy có khắc mắc của anh ấy, có quá khứ của anh ấy. Nói cái gì mà đồng cảm như chính bản thân mình, đều là nói quá. Ai có thể thực sự hiểu được con đường anh đã đi, những đau khổ anh đã phải gánh chịu? Người khác tự cho mình cảm nhận là đúng, nhưng nếu là mình, chưa chắc bọn họ đã trụ được. Cô cũng không ngoại lệ.
1
Vì thế, cô sẽ không ép buộc anh nữa, nhưng cô không nghĩ cứ thế từ bỏ.
Cuộc sống là một cuộc hành trình, học tập, làm việc, kết hôn và sinh con. Cô muốn lần này tùy hứng, đánh cược một lần, bất kể thắng hay thua.
Chỉ vì đã gặp được anh.
Chỉ vì anh ở nơi này, hay vội vã gặp nhau ở căn phòng nào đó. Cô nguyện ý chờ đợi cả đời, hoặc là ——để quên đi.
Đang khi do dự ở một chỗ trống, người áo đen nhặt một mảnh vỡ trên mặt đất đưa cho hắn. Hắn ngẩng đầu nhìn người nọ: “Liêu Sinh, cô ấy thật sự không ngoan, anh có nghĩ như vậy không?”
Liêu Sinh vẫn im lặng.
Giang Tế Hằng dường như cũng không mong đợi câu trả lời của hắn, tiếp tục công việc của mình.
Khóe miệng luôn nở nụ cười, nhưng ánh mắt sau thấu kính lại dần trở nên lạnh lùng.
…tôi mang em trở về, ráp lại hoàn chỉnh, chờ em thức tỉnh, không phải để cho em về bên người hắn.
Thẩm Tầm ban đêm tỉnh lại, nhìn thấy một bóng người cao lớn đang dựa vào cửa sổ.
Anh kẹp điếu thuốc giữa các ngón tay, tự hỏi mình đang nghĩ gì. Sống mũi thẳng, lông mày sâu, cằm cương nghị… Dưới ánh trăng, khuôn mặt ấy toát lên vẻ đẹp ma mị. Điểm chết người là áo sơ mi của anh buộc hờ, lộ ra khuôn ngực rắn chắc, đường nét cơ bụng trên như ẩn như hiện lộ ra, nếu chụp ảnh lưu lại ngay thì nhất định sẽ là bom tấn có thể lên sóng trang bìa của một tạp chí thời trang.
Thẩm Tầm ngóng nhìn anh, có chút hoang mang, lại có chút chua xót.
Điều gì đã khiến anh trằn trọc khó ngủ, hút thuốc vào lúc nửa đêm?
Cô không dám đoán, càng không dám nghĩ tới. Thấy anh cúi đầu dập điếu thuốc, cô vội nhắm mắt lại giả vờ như vẫn đang ngủ. Chỉ nghe thấy tiếng bước chân của anh nhẹ nhàng đến gần, rồi dừng lại bên giường.
Anh dường như không di chuyển, chỉ đứng đó.
Có phải anh ấy… đang nhìn cô không?
Thẩm Tầm không dám động, cố gắng duy trì hô hấp đều đặn, nhưng nhịp tim không khỏi tăng nhanh.
Mái tóc lòa xòa trên trán bị anh nhẹ nhàng vén đi, cô gần như có thể cảm nhận được nhiệt độ đầu ngón tay anh.
Một nụ hôn nhẹ như lông vũ đáp xuống môi cô, chỉ thoáng qua.
Không biết vì sao, cô cảm thấy muốn khóc.
Rất muốn mở mắt ra, nhìn xem vẻ mặt của anh lúc này, đồng thời cũng muốn hỏi anh tại sao lại có hành động như vậy, nụ hôn này có giống con người anh không, dịu dàng như vậy, rồi lại nhanh chóng biến mất.
Nhưng cô không làm gì, cũng không thể làm gì.
Trước khi đi ngủ, Trình Lập xem lại những bức ảnh do Tổ An gửi trên điện thoại.
Đó là vào mùa xuân năm ngoái, Giang Tế Hằng đi ra từ bệnh viện, đẩy một chiếc xe lăn, ngồi trên xe lăn là một cô gái tóc đen như mây, khuôn mặt xinh đẹp.
Anh thoát album ảnh, tắt màn hình, mọi thứ trong phòng chìm vào bóng tối, chỉ có ánh trăng lạnh lẽo chiếu vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh.
Buổi sáng thức dậy, Thẩm Tầm bắt gặp một khuôn mặt đẹp trai. Trong giấc ngủ, Trình Lập trông không lạnh lùng như mọi ngày, lông mi của anh rất dài, mang theo khí chất dịu dàng vô hại ở một người sát phạt quyết đoán.
Mê người nhất chính là từ sống mũi cho đến bờ môi, đường nét hoàn hảo đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Trong lòng cô không khỏi thở dài, từ góc độ dung mạo tương xứng mà nói, cô nguyện ý cúi đầu trước mặt anh.
Nhìn xuống dưới là nửa người trên cường tráng, không có chút mỡ thừa nào, cho dù là ngủ, mỗi một tấc cơ bắp đều phảng phất tràn đầy sức lực, đến gần hơn một chút, hai mắt nhìn chăm chú, cổ họng khô khốc, tim đập nhanh hơn.
“Thấy đẹp không?” Một tiếng cười trầm thấp truyền đến, sau đó là một giọng nói hơi khàn khàn.
Vừa ngẩng đầu lên liền đụng phải đôi mắt đen láy đang cười của Trình Lập, trong mắt anh tràn đầy vẻ bỡn cợt.
Mặt cô nóng bừng, nhưng cô không nhận thua: “Trông cũng được đấy, phải trả tiền sao?”
“Sao em cứ nói chuyện tiền nong với anh nhỉ? Em cảm thấy phục vụ miễn phí còn chưa đủ sao?” Anh cười khẽ, cúi đầu hôn cô, vươn tay nhéo gáy cô, chậm rãi m*t cắn môi cô, nhẹ nhàng trằn trọc, nấn ná hồi lâu, cho đến khi cô gần như không thở nổi mới buông tay.
“Ngon không?” Anh lại hỏi, khóe miệng cong lên một cách quỷ dị.
“Không thèm để ý tới anh nữa.” Cô vừa định đứng dậy rời giường, lại bị cánh tay dài của anh kéo lấy, bị anh ôm vào trong ngực, lưng cô dán chặt vào lồ ng ngực nóng bỏng cùng vùng bụng của anh.
Cảm thấy có gì đó là lạ, cô đông cứng người lại.
Sau đó đá anh ra khỏi chăn: “Ra ngoài, sắc lang!”
Anh cúi đầu cắn vành tai ửng hồng của cô, giọng nói càng lúc càng mơ hồ: “Anh còn chưa vào, làm sao ra được?”
Thẩm Tầm nghe xong điều này, quả thật muốn phát điên. Còn chưa kịp có thời gian để phản đối, cô đã bị anh đè dưới thân.
“Trình đội có phải không kìm chế được hay không đây?” Cô đặt tay lên ngực anh, nhợt nhạt nhắc nhở.
Nhưng anh lại cúi xuống, thì thầm bên tai cô: “Tí nữa em không chịu được thì gọi anh là chú Ba, anh thích nghe.”
Cô đỏ mặt ngay lập tức, quay đầu không nhìn anh.
Trình Lập nhéo hàm cô, ngẩng mặt lên và nhìn cô thật sâu.
“Ngoan, để anh nhìn em một cái.”
Ngón tay thon dài đặt rên trán cô, một đường đi xuống, giống như cẩn thận phác họa mặt mày cô, khắc cốt ghi tâm.
“Tầm Bảo thích anh lắm à?”
“Không phải rất thích.”
“Hử?”
“Em yêu anh. Trước đây chưa từng yêu ai, nhưng em yêu anh.”
“Anh thì có gì tốt?”
“Dù không tốt thì vẫn là Trình Lập mà em yêu. Trình Lập mà em yêu nhất trong đời.” Giống như một lời tuyên bố trẻ con, nhưng quang minh chính đại.
“Cả đời này em sẽ nhớ anh chứ?” Biết là không nên hỏi, không nên tham lam, nhưng lại không nhịn được.
“Tại sao phải quên anh?”
Anh cong khóe miệng cười nhẹ. Ánh mắt chứa đầy cảm xúc nồng đậm, như thể thương tiếc, nhưng cũng là không nỡ.
Tại sao anh lại nhìn cô như vậy?
Thẩm Tầm đột nhiên hoảng sợ. Vừa định hỏi một câu, anh đã bịt mắt cô lại, đột nhiên hung hăng tiến vào.
Động tác của anh gần như thô bạo, và với đòn tấn công điên cuồng nhất, anh nhanh chóng nghiền nát suy nghĩ của cô.
Dưới lòng bàn tay, là đôi mắt sáng trong veo, làn da mỏng manh không tì vết của cô ấy. Cô là tâm ma của anh, là ý nghĩ xằng bậy của anh, là h3roin của anh, cũng là giấc mơ đẹp nhất đời anh. Nửa đời sống chết phập phồng cũng không thắng được một câu của cô —— tại sao phải quên anh?
Sớm biết đã như thế thì lúc trước không nên giữ cô lại. Càng tăng phiền não, càng thêm vướng bận.
Cấm chất độc gì đây? Chất độc nên cấm nhất, chính là cô.
Chỉ là, cho dù thổn thức nhiều đến đâu, không cam lòng nhiều đến đâu, chuyện trên đời, có bao nhiêu thứ chúng ta có thể thực sự tùy hứng.
Một hồi triền miên liều chết. Thẩm Tầm vùi trên vai anh, giống như một con mèo con vô cùng mệt mỏi.
“Trình Lập.” Cô khẽ gọi.
“Ừm?”
“Anh biết vì sao em trước đây tự sát không?”
“Vì sao?”
“Tôi nhìn thấy cha và bạn gái của ông ấy trên đường về nhà từ đám tang của mẹ.”
Anh trầm mặc một hồi: “Đó không phải chuyện của em, sau này đừng vì người khác tổn thương chính mình.”
“Mấy năm nay em chưa nói với ông ấy câu nào, thực ra em rất nhớ ông ấy.”
Trình Lập cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô: “Anh hiểu.”
“Anh có thể hứa với em một điều được không?”
“Cho dù hoàn cảnh có tồi tệ đến đâu, hãy nói cho em biết. Bởi vì bất kể anh đến bước đường nào, em đều nguyện ý đi cùng anh.”
Anh ngẩn ra một chút, nhưng chỉ cười nói: “Đừng nghĩ bậy bạ.”
Lúc này, một thông báo WeChat vang lên, anh cầm điện thoại.
Trương Tử Ninh báo cáo tình hình gần đây cho anh, anh yên lặng lắng nghe, sau đó gõ một dòng: “Cô ta dạy bọn trẻ thủ công gì?”
Tử Ninh trả lời: “Em đã xem qua giáo án, gần đây vòng tay thắt nút kim cương, có ống cao su rỗng bên trong đính sợi chỉ màu ở bên ngoài, còn có gối ôm, trang sức búp bê vải. Làm xong sẽ có người đến thu những thứ này, cô ta sẽ chia tiền bán hàng làm tiền tiêu vặt cho bọn nhỏ, bọn nhỏ rất thích lớp của cô ta.”
Anh gõ thêm một câu hỏi: “Ai là người mua hàng?”
Tử Ninh: “Người ở Thủy Trại, tên là Lục Hoa, có một cửa hàng tạp hóa ở thị trấn bên cạnh, em định cuối tuần này sẽ đến đó.”
“Cậu không cần đi, cứ ở lại trường học, anh sẽ bố trí người khác giám sát.” Sau khi gửi tin nhắn này, anh đặt điện thoại xuống.
“Anh cảm thấy Ngọc Nhi có vấn đề sao?” Thẩm Tầm nhẹ giọng hỏi.
“Còn chưa biết.” Anh mơ hồ trả lời, xoay người vỗ bờ m ông xinh đẹp của cô, mơ hồ cười nói: “Còn không nỡ rời giường?”
Quán ăn của nhà trọ buổi sáng vắng tanh không một bóng người, chắc do khách ra ngoài đi chơi hết rồi. Khi Trình Lập xuống lầu, anh thấy Barton ở phía sau quầy bar, cẩn thận lau ly rượu vang đỏ, sau khi lau một lượt, anh ta nhấc nó lên để xem có vết tích nào không, xác định nó sạch sẽ, anh ta treo ngược ly lên trên kệ trên đầu mình. Đang lúc cầm một chiếc ly khác, không cẩn thận chạm đổ chiếc ly tiếp theo, Trình Lập tiến thêm một bước đón cái ly.
“Cám ơn.” Barton nhướng mày cười với anh.
“Sara nói anh đến từ Cornwall?” Trình Lập dựa vào quầy bar, chỉ vào bức ảnh phong cảnh ven biển trên tường, dùng tiếng Anh nói: “Mùa hè ở đó thật đẹp.”
“Đúng rồi, anh đã tới đó sao?” Barton hỏi.
Trình Lập gật đầu: “Khi còn học trung học, có 1 năm làm sinh viên trao đổi đến Đại học Eton, đến kỳ nghỉ tôi đã qua Cornwall. Mặc dù thời gian đó không lâu nhưng ấn tượng sâu sắc, luôn muốn đến đó một lần nữa.”
“Đúng là nên đi.” Barton nhìn người đàn ông trước mặt — anh ta giọng Anh tiêu chuẩn, tướng mạo cương nghị không thể bỏ qua, lại có khí chất sang trọng khiêm tốn, hẳn là xuất thân rất tốt.
“Có đôi khi chúng ta cảm thấy trở về nơi nào đó rất dễ, nhưng có lẽ vĩnh viễn không có cơ hội trở lại.” Trình Lập nhìn hắn, nhẹ giọng nói.
Baron động tác cứng đờ, chậm rãi lau ly trong tay rồi mới nhìn anh: “Tôi đã đi xa như vậy, đã sớm không nghĩ chuyện trở về.”
“Có được không?” Trình Lập rút một điếu thuốc.
Barhon mang diêm quẹt cho anh.
Trình Lập châm thuốc, chậm rãi thở ra, giọng điệu bình thản như đang nói chuyện với bạn cũ: “Help… tại sao lại đưa hộp thuốc lá đó cho Sara?”
Barton cuối cùng cũng lau xong ly, nhìn anh: “Cái kia cũng không phải vì tôi.”
“Ngay cả khi điều đó làm tổn thương Sara, chỉ vì người anh muốn bảo vệ?”
“Vì thế tôi đã cố gắng nhắc nhở.” Barton trên mặt thoáng qua một tia áy náy, “Nếu anh thật sự gặp được người khiến anh yêu như sinh mệnh, anh sẽ hiểu cảm giác của tôi.”
“Ngay cả khi các người đang đi sai đường?” Trình Lập ngước mắt lên, ánh mắt sắc bén.
“Có người trời sinh đã không cách nào chống lại vận mệnh.” Barton đáp.
“Bởi vì cô ta họ Đoạn?” Trình Lập vẻ mặt bình tĩnh hất tàn thuốc, “Anh gặp cô ta ở Kokang* sao?”
*Kokang: Một khu tự trị ở phía Bắc Myanmar.
Barton giật mình, sau đó tự giễu cười, trên mặt lộ ra vẻ nhẹ nhõm: “Quả nhiên anh đoán được tất cả.”
“Tôi không phải suy đoán, mà là đang phán đoán.” Trình Lập trầm giọng nhìn hắn, “Ba năm trước, tôi thụ lý một vụ án, nhớ rõ tất cả những người đã chết, những kẻ có liên quan, quan hệ của bọn họ đều rất rõ ràng. Có một trùm m a túy tên là Đoạn Văn Tuyên đã chết trong cuộc đấu súng. Ông ta có một cô con gái tên là Ngọc Nhi.”
“Morpheus, anh trải qua nhiều như vậy, hẳn là có thể hiểu được, rất nhiều chuyện không thể phân rõ trắng đen.”
Barton rót một ly nước chanh và đưa cho anh, giọng nhẹ nhàng: “Tôi gặp Ngọc Nhi khi đi quay một bộ phim tài liệu ở Kokang. Lúc mới gặp, cô ấy mới 16 tuổi, mặc một chiếc váy màu tím, đội mũ rơm. Cô ấy ngủ quên trên cây, giống như một bông hoa violet châu Phi đáng yêu, yên tĩnh và dịu dàng. Tôi không thể không lén chụp ảnh cô ấy. Khoảnh khắc nhấn nút chụp, cô ấy đột nhiên mở mắt ra và nhìn tôi, vừa hoảng loạn lại tò mò. Chính là chớp mắt đó…” Hắn cười, trong mắt mê man, giống như lạc vào trong hồi ức, “Mấy năm nay, tôi đi gần khắp thế giới này, gặp qua không ít phong cảnh tuyệt sắc mà có người cả đời không nhìn thấy được, nhưng tôi biết, ngàn vạn núi sông đều không thắng nổi một cái liếc mắt của cô ấy. Anh hiểu không?”
Trình Lập nhất thời không nói chuyện, chỉ yên lặng nhìn hắn.
“Tôi hiểu.” Thật lâu sau, anh mới chậm rãi nói: “Barton, yêu một người có hai cách, hoặc đưa cô ấy lên thiên đường, hoặc cùng cô ấy xuống địa ngục.”
“Khi gặp lại cô ấy, tôi biết mình chỉ có thể chọn vế sau rồi.” Barton khẽ mỉm cười, “Còn anh, anh chọn như thế nào?”
Trình Lập dập điếu thuốc, hơi cao giọng: “Ngọc Nhi, cô nghĩ tôi sẽ chọn như thế nào?”
Bức màn phía sau quầy bar được vén lên, Ngọc Nhi bước ra.
“Trình đội quả nhiên nhạy bén.” Cô cười lạnh, trong đôi mắt đẹp hiện lên hận ý, “Không bằng giờ tôi cho anh xuống địa ngục.”
Cô giơ súng lên và chĩa vào trán Trình Lập.
“Giữa thanh thiên bạch nhật mà bốc đồng như vậy?” Đối mặt với họng súng đen kịt, Trình Lập cũng không nhúc nhích lông mày, “Cẩn thận bị bán còn giúp người đếm tiền, cô gái nhỏ ạ. Cái cô thấy liền nghĩ rằng nhất định là sự thật sao?”
“Anh có ý gì?” Ngọc Nhi ngữ khí không ổn định, tay có chút run rẩy.
“Không bằng cô đi hỏi ông chủ của mình đi.”
“Ngọc Nhi.” Barton ấn tay cô đang cầm súng, ôm cô vào lòng.
Lúc này, điện thoại rung lên, Trình Lâp bắt máy, là tin nhắn WeChat của Quý Kha: “Chứng cứ được tìm thấy trong cửa hàng của Lục Hoa. H3roin được giấu trong những chiếc vòng tay nút thắt nút kim cương do bọn nhỏ làm.”
Sau khi đọc xong, anh đặt điện thoại xuống và nhìn Ngọc Nhi: “Cô đã làm gì cô biết, tôi cũng biết. Nếu đời này cô còn muốn gặp lại Barton, đưa tôi đến gặp ông chủ của cô.”
Ngọc Nhi sắc mặt tái nhợt, nhưng lại lộ ra nụ cười giễu cợt: “Xem ra Trình đội lựa chọn vế thứ hai.”
Trình Lập không nói gì, đôi mắt anh sâu thẳm.
“Anh nghi ngờ Barton?” Thẩm Tầm không khỏi hỏi Trình Lập trên xe đến nhà trọ.
“Anh không nói thế.” Anh liếc nhẹ cô một cái.
“Cố làm huyền bí.” Thẩm Tầm tức giận đáp, mở nắp chai ngẩng đầu uống nước.
“Em cứ coi anh dẫn em đi hẹn hò.” Anh nhìn về phía trước, nhàn nhạt nói.
Thẩm Tầm bị sặc nước, ho khan vài cái.
“Từ từ nào, người bạn nhỏ.” Trong giọng nói của anh mang theo ý cười.
“Trình đội đang tán em sao?” Cô phản kích.
“Em còn cần tán à?”
Ngụ ý là chưa cần tán cũng đã chủ động tìm tới cửa, gây sóng gió.
Thẩm Tầm bị anh chặn không nói được lời nào, đành quay đầu ngắm phong cảnh.
“Em nghĩ nói với Barton như nào chưa?” Anh lại hỏi, trong xe yên tĩnh, giọng nói của anh giống như tiếng đàn Cello, trầm thấp ngọt ngào.
“Nói em sắp đi rồi, khả năng sẽ ra nước ngoài, không biết lần sau khi nào gặp lại, cho nên muốn gặp lại anh ta.” Cô lại do dự, “Bọn họ sẽ tin sao?”
Trình Lập khóe miệng hơi co giật: “Bọn họ tin hay không cũng không quan trọng, em chỉ cần tìm một lý do bên ngoài là được.”
“Em định giới thiệu anh thế nào?” Anh lại hỏi.
“Bạn trai em,” cô quay đầu nhìn sườn mặt nghiêng của anh, “Thêm nữa, đội trưởng đội chống m a túy.”
“Ừm, nếu bọn họ thật sự có vấn đề, chưa chắc không biết thân phận thật của anh, nói thật cũng không sao.” Anh dừng một chút, “Về phần bạn trai… có thể.”
“Cái gì có thể?” Thẩm Tầm hai mắt sáng lên, nhìn thẳng anh.
“Có thể chính là… có thể.” Anh nhẹ nhàng đáp, nhìn thẳng.
Thẩm Tầm nhìn chằm chằm anh vài giây, sau đó tiếp tục nhìn phong cảnh. Chậc chậc, không vui, nhiều thêm một chữ cũng không chịu.
Khi Barton nhìn thấy cô, anh ta tự nhiên chào đón cô bằng một cái ôm ấm áp. Khi hôn lên má Thẩm Tấn, anh nhìn thấy một người đàn ông cao lớn bên cạnh đang chậm rãi tháo kính râm xuống, mặt mày cương nghị mà thâm trầm nhìn chằm chằm vào họ.
“Sara, vị này là ai đây?” Anh cười tinh nghịch.
“Morpheus, bạn trai tôi,” cô trả lời.
“Cái tên rất thú vị.” Barton kinh ngạc nhướng mày, đưa tay ra, “Xin chào.”
“Rất vui được gặp anh.” Trình Lập bắt tay với anh.
Ngọc Nhi mở tấm rèm bằng vải thưa và từ bếp sau đi ra, trong đôi mắt nâu nhạt của cô mang theo ý cười dịu dàng: “Chào Sara, chúng ta lại gặp nhau.”
Cô ấy nhìn Trình Lập, rồi nhìn về phía cô: “Lợi hại đấy, anh ta còn đẹp trai hơn Barton, có tiến bộ.”
Thẩm Tầm không khỏi bật cười: “Cẩn thận anh ấy kiêu ngạo bây giờ.”
Bốn người cùng nhau ăn tối, vừa trò chuyện vừa ăn. Barton mở một chai rượu lắc lắc ở trước mặt bọn họ: “Retsina (rượu nhựa thông) xứng đôi với Morpheus, cùng đến từ Hy Lạp, thế nào?”
Thẩm Tầm ác độc liếc Trình Lập một cái: “Được, để tôi nếm thử hương vị xem thế nào.”
Trình Lập chạm cốc với Bahrton và cười dịu dàng: “Cô ấy đang đang chê tôi già đấy.”
“Sara vừa mới nói công việc của anh là chống m a túy?” Barton hỏi anh.
Trình Lập gật đầu.
“Công việc rất nguy hiểm,” Ngọc Nhi nhấp một ngụm rượu nhìn anh, “Lúc trước tại sao lại chọn cái này?”
“Không phải tôi quyết định khi còn trẻ, nhưng giống như bất tri bất giác đi đến bước này.” “Cuộc sống chính là thuận thế, cố gắng vậy.”
“Thuận thế ư?” Ngọc Nhi cười nhẹ, “Trông anh không giống một người cam chịu như vậy.”
“Như nào mới được coi là người không cam chịu?” Trình Lập đột nhiên ngước mắt lên, khóe môi cong lên, nụ cười nửa miệng, dưới bóng đèn nhìn nghiêng hoàn mỹ.
Thẩm Tầm vô ý quay đầu lại, bắt gặp vẻ mặt của anh lúc này, tim đập lỡ nhịp.
Cô thật sự sắp phát điên rồi, cơ hồ muốn đập bàn, mấy năm nay vào nam ra bắc, có kiểu đẹp trai nào chưa từng gặp? Làm thế nào đụng tới anh, hành động như kẻ chưa hiểu chuyện đời? Quá mất mặt.
Ngọc Nhi không trả lời câu hỏi của anh mà nhướng mày nhìn Thẩm Tầm: “Bạn trai của cô rất thú vị.”
Thẩm Tầm không nhịn được cười, làm sao bây giờ? Cảm giác như hồi còn nhỏ đi thi đứng thứ nhất, cực kỳ kiêu ngạo.
“Nhà trọ của anh mở cửa bao lâu rồi?” Trình Lập không để ý đến cô gái si mê bên cạnh, hỏi Bahron.
“Hơn bốn năm.”
“Việc kinh doanh có vẻ không tệ lắm.”
“Tàm tạm.”
“Thích nơi này à?”
“Xem như thế đi.”
“Bởi vì cô ấy sao?”
Barton liếc nhìn Ngọc Nhi, gật đầu.
“Ngọc Nhi là con lai à?”
“Đúng vậy, lai Trung – Myanmar, mẹ là người Trung Quốc.”
“Này, này.” Thẩm Tầm nằm trên bàn, cách chén rượu nhìn anh, “Anh kiểm tra hộ khẩu đấy à?”
Trình Lập nhìn gò má hơi ửng đỏ của cô, đưa tay chạm vào cô: “Mới uống chút rượu mà nóng như vậy?”
Sau đó anh kéo cô vào lòng, nhẹ nhàng nói: “Em có muốn đi nghỉ không?”
Thẩm Tầm ngoan ngoãn gật đầu.
Trình Lập thở dài, trên mặt lộ ra vẻ bất đắc dĩ lại như chiều chuộng, lại nhìn về phía vợ chồng Bartons: “Xin lỗi, tôi đưa cô ấy lên đây.”
Trở lại phòng, Thẩm Tầm vẫn ôm eo anh, trong vòng tay anh không chịu rời đi.
“Buông tay ra, được không?” Trình Lập cúi đầu vươn tay đỡ lấy mặt cô.
“Không, người anh có mùi thơm lắm.” Cô chơi xấu, giọng mềm mại.
“Chà, hương vị ngàn năm đến từ Hy Lạp cổ đại.”
“Anh đúng là ghi thù.”
“Có thể thấy quan hệ giữa Barton với em không tệ.”
“Em từng thích anh ta, anh ta là thầy hướng dẫn em khi mới vào ngành,” Thẩm Tầm thẳng thắn, “nhưng anh ta chỉ coi em như một đứa trẻ, giữa em và anh ta không có chuyện gì xảy ra cả.”
“Ừ, anh biết rồi.” Trình Lập cười cười, “Hai người có phát sinh cái gì hay không, anh là biết rõ nhất.”
Mặt Thẩm Tầm lập tức đỏ lên: “Chú cảnh sát chơi lưu manh.”
“Làm sao có thể? Chú cảnh sát chuyên trị nhóc hư đốn lưu manh.”
“Em hư ở đâu?” Thẩm Tầm ngẩng đầu trừng anh.
“Chỗ nào cũng hư, hư hết, chỗ nào cũng thiếu đòn.” Giọng nói của anh trầm thấp, ngữ khí mơ hồ làm cho toàn thân cô nóng lên.
Người đàn ông này, luôn luôn như vậy, lạnh như băng, thỉnh thoảng lại đột nhiên không đứng đắn, khiến cô không thể chống đỡ được.
“Sao không nói chuyện, lưỡi mất đâu rồi?” Anh cúi đầu hỏi: “Tới đây, để anh kiểm tra…”
Nụ hôn rực lửa, nồng nàn hương rượu quấn lấy bờ môi và hơi thở của cô.
Thẩm Tầm cắn bờ môi của anh.
Anh khẽ run lên, hung hăng vỗ vào mông cô một cái: “Tấn công cảnh sát hử? Không muốn sống nữa?”
Cô đau đớn, vẻ mặt đáng thương nhìn anh, đôi mắt đẫm rượu đặc biệt hấp dẫn.
Trình Lập lại không đánh giá cao điều đó, cánh tay mạnh mẽ của anh giữ chặt cô trên giường, trong đôi mắt đen của anh bùng lên ngọn lửa nguy hiểm.
Thẩm Tầm cắn môi, đáng thương nhìn anh, giống như xin tha, lại vừa giống như mê hoặc. Thấy anh không động đậy, cô đứng dậy hôn lên khóe miệng anh, dịu dàng thăm dò.
Trên trán Trình Lập lấm tấm lớp mồ hôi mỏng, anh nhìn kỹ khuôn mặt đỏ kiều diễm của cô.
“Bản lĩnh lắm nhỉ?” Hơi thở của anh dần trở nên không ổn định.
“Chú Ba dạy tốt mà.” Vẻ mặt của Thẩm Tầm vừa xấu hổ vừa đắc ý, giống như học sinh đòi phần thưởng.
Trình Lập ngẩn ra, anh trở thành chú Ba từ khi nào vậy? Nhưng trong lòng lại mơ hồ có một tia đắc ý: “Vậy tiếp tục đi, để anh xem em làm bài thế nào.”
…………
Giường gỗ khẽ phát ra tiếng cọt kẹt mang theo tiếng th ở dốc, mồ hôi, tiếng r3n rỉ, tiếng cười trầm thấp, lay động khoảng thời gian tươi đẹp.
Chiếc hộp thuốc lá trên bàn vẫn còn phát ra ánh sáng lạnh lẽo, chứng kiến tất cả những điều này. Tiếng gầm ái muội đã nghiền nát một trái tim vướng vào ghen tuông và đau đớn qua sóng điện.
Trong căn biệt thự ba tầng ở vùng núi Myanmar, tiếng tách trà vỡ phá vỡ sự yên tĩnh của màn đêm.
Chất lỏng màu nâu đỏ vấy bẩn tấm thảm trắng trông như vết máu sẫm màu.
“Sao hôm đó không dạy cho cô ta một bài học?” Người nói chuyện cực kỳ tức giận, cầm chiếc đ ĩa sứ ném về phía người đối diện.
Chiếc đ ĩa sứ trắng viền vàng bay vèo, đập vào cơ thể cường tráng trong bộ vest đen, rồi dội ngược xuống nền đá cẩm thạch, vỡ tan thành từng mảnh.
Người đàn ông áo đen dường như không chú ý đến vết trà trên ngực, giống như một bức tượng im lặng không có ý thức.
“Anh câm sao? Tôi đang nói chuyện với anh có nghe thấy không?” Âm thanh chất vấn sắc bén lại vang lên.
“Việc hàng đầu của tôi là để cô rời đi an toàn,” giọng nói cứng đờ như người máy nói, “Hơn nữa, động đến cô ta cũng chẳng có gì tốt.”
“Chuyện của tôi cần anh lắm miệng từ khi nào? Anh chỉ là con chó Giang Kỷ Hằng nuôi mà thôi.”
Người đàn ông bị mắng là chó cũng không nhúc nhích lông mày: “Diệp tiểu thư, cô nên nghỉ ngơi đi.”
Người phụ nữ đang ngồi trên ghế sô pha ngẩng đầu lên, cô có khuôn mặt thanh tú trắng nõn, nhan sắc như hoa sen mùa hạ, nhưng đôi mắt đẹp kia lại tràn đầy lửa giận.
“Anh ra ngoài đi, để tôi yên một lúc.”
Người đàn ông bất động.
“Tôi bảo anh ra ngoài, nghe thấy chưa?” Ngón tay búng một cái, trên bàn trà, bộ trò chơi ghép hình gần như đã hoàn thành vỡ tung ra, rơi vãi trên mặt đất.
“Sao lại tức giận như vậy?” Một giọng nói dịu dàng từ đại sảnh vang lên.
Giang Tế Hành chậm rãi đi đến mép ghế sô pha, ngồi xuống, vươn tay nhặt một mảnh ghép hình lên: “Vất vả mãi mới ghép được, lại hỏng thành ra thế này, thật đáng tiếc? “
“Tôi thích.”
Giang Tế Hành khẽ cười nhìn người phụ nữ bên cạnh: “Tiểu Tuyết, tính khí của em càng ngày càng xấu rồi đấy.”
“Vậy anh hi vọng tôi như thế nào? Muốn tôi giờ quỳ xuống, thay giày, hầu trà cho anh, cảm tạ lòng tốt hay sao?”
Diệp Tuyết nhìn hắn, khóe miệng cong lên, trong mắt hiện lên một tia châm chọc.
“Không cần à?” Cô đứng dậy, “Nếu không cần xin lỗi tôi không tiếp được, tôi mệt rồi.”
Cô vừa bước ra một bước, Giang Tế Hành đã nắm lấy cổ tay cô, kéo cô trở lại ghế sô pha.
“Vừa rồi hăng hái như vậy, thấy anh thì kêu mệt?” Trên mặt hắn vẫn mang nụ cười nhàn nhạt, nhưng nụ cười không chạm tới đáy mắt, trên tay cũng dùng nhiều lực.
“Anh muốn tôi nói chuyện gì với anh?” Diệp Tuyết không kháng cự, để anh nắm chặt cổ tay cô, “Nói xem tôi có thể tiếp tục giúp anh làm ăn lớn như thế nào?”
“Phải,” Giang Tế Hành nhìn cô chằm chằm, “Hai kẻ buôn bán m a túy có thể nói chuyện gì chứ? Em không ngây thơ nghĩ mình có thể quay trở lại bên cạnh anh ta chứ?”
“Anh thật sự rất tò mò, nếu anh ta biết chuyện của em thì sẽ thế nào?” Thấy vẻ mặt cô đờ đẫn, Giang Tế Hành buông tay ra, thoải mái dựa vào trên ghế sô pha, “Nhưng không phải là không thể—anh ta có lẽ sẽ đến tìm em.”
Thấy cô trầm mặc không nói, hắn lại nói: “Dù sao năm đó anh ta yêu em đến chết đi sống lại, em nói xem, chúng ta có nên chờ mong một cảnh không yêu giang sơn mà yêu mỹ nữ hay không?”
Diệp Tuyết nhìn hắn, trầm mặc vài giây, sau đó cười lạnh một tiếng: “Được, vậy chúng ta cùng nhau chờ đi, nhưng tôi sợ anh ghen đấy, dù sao anh cũng thích tôi mà.”
Nói xong, cô đứng dậy rời khỏi phòng khách, không ngoảnh lại.
Giang Tế Hành nằm trên sô pha hồi lâu không nhúc nhích, sau đó ngồi dậy, nhặt những mảnh vỡ vương vãi trên bàn bắt đầu xếp hình, dáng vẻ rất chăm chú.