Anh Ở Phía Nam Đám Mây

Chương 14-3: Một con đường khác (3)



Vụ nổ mạnh kia, anh tính sai thời điểm, không ngờ rằng cô lại bị bọn buôn m a túy bám lấy.

“Hiện trường vụ nổ rất kinh khủng, DNA của em được tìm thấy trong mô máu còn sót lại, nhưng anh cũng không từ bỏ.” Anh trầm giọng nói: “Sau đó, có người nặc danh gửi cho anh một bức ảnh chụp em máu me mơ hồ, anh vẫn không tin. Anh luôn nghĩ em sẽ trở về.”

Diệp Tuyết ngây người nhìn anh, không nói nên lời.

“Chị Tuyết!” Một cô bé chừng bảy tám tuổi leo lên bậc thang chạy đến bên bàn.

“Lily,” Diệp Tuyết xoa tóc cô bé, cười nói, “Hôm nay em đã học xong chưa?”

Cô bé gật đầu với anh, đôi mắt đen nhánh lại nhìn Trình Lập.

“Con của hàng xóm, nó đang học tiếng Trung ở trường trong ngôi miếu gần đó.” Diệp Tuyết giải thích với anh, sau đó quay sang Lily hỏi, “Hôm nay em học gì vậy?”

Cô nói rất chậm, chắc là sợ cô bé kia nghe không hiểu.

Những ngón tay mảnh khảnh của cô bé vẽ nhẹ lên mặt bàn, viết hai chữ, đọc trúc trắc: “Quá khứ.”

Diệp Tuyết ánh mắt ngưng lại, lại hỏi: “Em biết từ này có ý gì sao?”

Cô bé gật đầu định mở miệng, nhưng dường như lại không biết diễn đạt như thế nào, cuối cùng vẻ mặt ngại ngùng nói một câu bằng tiếng Myanmar.

Diệp Tuyết vô thức nhìn Trình Lập, người đó cũng đang nhìn cô, đôi mắt sâu như biển.

Cô biết anh nghe hiểu. Anh ở biên giới đã lâu, cũng biết một số tiếng Myanmar.

Lily nói chính là— thứ không có được nữa.

Quá khứ đã qua, không có được nữa.

Cô nhìn người đàn ông trước mặt, trong ký ức vẫn còn khuôn mặt tuấn tú kia, nhưng cô có cảm giác dường như có điều gì đó ở anh khiến cô cảm thấy xa lạ và cách xa. Mặc dù lúc này anh đang ngồi đối diện với cô, cách chưa đầy một mét, nhưng cô lại có cảm giác xa cách không chân thực.

Phải chăng do năm tháng, khoảng thời gian chúng ta không ở bên nhau, hay là do ai đó, điều gì đã khiến anh thay đổi?

“Được, ngoan ngoãn ăn cơm đi.” Anh như nhìn thấu tâm tư của cô, dịu dàng dỗ dành.

Cô gật đầu, cùng nhau nuốt xuống những suy nghĩ hỗn độn trong lòng.

Đêm trong rừng rất yên tĩnh. Trình Lập tắm xong, đi vào phòng ngủ và bật TV lên, đó là một chương trình thời sự. Anh chuyển kênh, là phim tài liệu, nữ phát thanh viên nói xong liền quay người lại, bóng dáng mảnh mai buộc tóc đuôi ngựa trong ống kính phóng to uyển chuyển nhẹ nhàng. Đôi mắt đen của anh khẽ lóe lên, anh đặt điều khiển từ xa xuống.

Một lúc sau, bên ngoài truyền đến tiếng người ồn ào. Anh đứng dậy mở cửa, lững thững bước ra ban công.

“Con khốn này, dám cướp mối của ông!” Đèn trong sân bật lên, chiếu sáng những gương mặt hung ác bên cạnh bồn hoa. Bảy tám người đi tới, cầm đầu là một tên đàn ông da ngăm mặc áo sơ mi hoa, đang chỉ vào Diệp Tuyết chửi bậy.

“Anh Nhạc Lôi, anh nói đùa rồi. Tôi sao dám cướp mối của ngài, chẳng qua người ta nói hàng của tôi tốt, nhất định phải hợp tác với tôi, tôi cũng cảm thấy không thích hợp. Về sau tôi sẽ nói thay ngài, thật nếu không được, ngài có thể giảm giá.” Diệp Tuyết mặc một chiếc váy ngủ lụa màu tím, mỉm cười nhẹ nhàng.

“Đừng giả vờ với tao, mày dựa vào thủ đoạn hồ ly tinh chiếm nhà xường Bành Trại tao không tính, giờ trực tiếp cướp mối làm ăn của tao, còn muốn tao quên?” Nhạc Lôi cười lạnh nhìn cô, đôi mắt hình tam giác của gã tràn đầy hận ý, “Anh Khôn lúc trước vốn nên giết mày, để không đến mức tự mình vứt đi cái mạng. Hắn sao nghĩ được mày lợi hại như vậy, giờ còn có thể leo lên giường chú Ngụy—— “

Gã còn chưa nói xong, họng súng đã kề sát lông mày của hắn.

Diệp Tuyết chĩa súng về phía gã, vẻ tươi cười vừa rồi đã biến mất, trong đôi mắt xinh đẹp chỉ còn lại sự lạnh lùng.

“Làm sao, bị tao nói chột dạ rồi à?” Nhạc Lôi không sợ, vẫn khinh thường cười cười, “Có bản lĩnh cứ bắn.”

“Mày nghĩ tao không dám?” Diệp Tuyết trừng mắt nhìn gã, hai tay gắt gao đè lại, họng súng áp vào trán hắn.

Đột nhiên, cô khẽ mỉm cười, trong bóng đêm trông có vẻ quyến rũ lạ thường, trong mắt lộ ra sát khí rõ ràng.

Biểu cảm Nhạc Lôi cứng đờ, ngay lập tức, một bàn tay lớn đã ấn khẩu súng của Diệp Tuyết xuống.

“Liêu Sinh, không cần anh nhiều chuyện.” Diệp Tuyết nhìn người ngăn cản mình, ngữ khí không vui nói.

“Không đáng.” Liêu Sinh khẽ nói, bóng dáng cao lớn chen vào giữa họ.

Diệp Tuyết giằng co một lúc mới chậm rãi đặt súng xuống.

Lúc này, điện thoại rung lên, Nhạc Lôi nhấc máy.

Không biết đầu dây bên kia nói gì mà hắn hậm hực liếc nhìn Diệp Tuyết, trả lời vài câu rồi đặt điện thoại xuống.

“Lần này tao tha cho mày, sớm muộn cũng có 1 ngày tao xử lý mày.” Gã duỗi tay chỉ vào Diệp Tuyết, vẻ mặt oán hận rời đi.

Ngay lập tức, một tiếng súng bất ngờ nổ tung, một thuộc hạ bên cạnh Nhạc Lôi che cánh tay kêu thảm thiết, gã tức giận ngẩng đầu lên thì thấy Diệp Tuyết đang cầm súng, trong bóng đêm vẫn còn làn khói xanh chưa tan.

“Lần này tao tha cho mày.” Diệp Tuyết cười nhìn gã, lặp lại lời gã nói, giọng điệu rất mềm mại, nhưng lại cực kỳ tàn nhẫn.

Thấy Nhạc Lôi và những người khác bước ra khỏi cổng, cô quay lại, nhưng rồi lại dừng khi thấy bóng người trên ban công.

Cô ngước nhìn Trình Lập, nhất thời không nói gì. Trình Lập cũng nhìn cô, giữa ánh sáng lập lòe lúc sáng lúc tôi, đôi mắt đen sâu thẳm như vì sao.

“Ra ngoài hút điếu thuốc, anh đi ngủ đây.” Anh cười nhạt, “Em cũng ngủ sớm đi, đừng thức khuya.”

Ngay cả lúc ngủ cũng vẫn giữ cảnh giác, ngay khi cửa phòng mở ra, Trình Lập đã mở mắt. Khi bóng người đến bên giường, anh còn ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc. Một giây sau, thân thể ấm áp mềm mại ôm lấy anh, mang theo sự nhiệt tình lạ thường.

“Tuyết nhi?” Anh khẽ cau mày, vô thức gọi biệt danh năm xưa mà anh đặt cho cô.

Đáp lại anh là một cái hôn vội vàng, như chứa đầy khao khát bất tận. Anh giữ vai Diệp Tuyết, kéo cô ra khỏi người anh: “Sao vậy?”

Cảm xúc của cô dường như mất khống chế.

Trong bóng tối, giọng nói của Diệp Tuyết yếu ớt nhưng đầy nôn nóng: “Ôm em đi.”

Trình Lập cảm giác được có chất lỏng ấm áp nhỏ giọt trên ngực mình, trong lòng anh run lên. Người phụ nữ trong vòng tay anh vừa quen vừa lạ. Mới đêm nay, anh đã nhìn thấy một mặt của cô mà trước đây anh chưa từng thấy, tuyệt tình và tàn nhẫn như vậy, nhưng giờ phút này, anh lại cảm nhận sâu sắc được sự bất an và tuyệt vọng của cô.

Điều gì đã thay đổi cô? Cô đã trải qua những gì? Anh nhìn chằm chằm khuôn mặt gần trong tầm tay nhưng không thể nhìn rõ, nghi ngờ trong lòng dần sâu hơn.

“Anh Ba.” Một giọng nói khàn khàn quyến rũ giữa lồ ng ngực anh nhẹ nhàng vang lên, da thịt tr@n trụi dán vào nhau. Thời gian và không gian dường như trong nháy mắt trở nên hỗn loạn, trở lại mùa hè năm 20 tuổi, mồ hôi thấm đẫm áo, ngón tay mảnh khảnh của cô nhéo thật chặt vào lưng anh. Ngoài cửa sổ ánh đèn nê-ông phản chiếu trong phòng, trên bàn giấy tờ bị gió thổi lật trang, trong cửa hàng đối diện, ca sĩ hát không thành tiếng: “Ngày vì anh trốn học, cũng là ngày hoa rơi, ở phòng học đó, sao em chẳng thấy bóng dáng kia. Ngày đó có người yêu em thật lâu. Rồi vô tình sao, gió từ thôi, đem khoảng cách cuốn đi xa mãi..”

Hiện thực là gì? Mộng ảo là sao? Đúng hay sai, thật hay giả, có lẽ cuộc đời chỉ là mộng nối tiếp mộng mà thôi.

“Em có biết mình đang làm một chuyện cực kỳ ngu ngốc không.” Đầu bên kia điện thoại, câu khẳng định của người đàn ông tràn ngập sự tức giận bị kìm nén.

“Tôi biết rõ mình đang làm gì.” Diệp Tuyết dựa vào ban công, nhìn ánh bình minh phía xa chân trời. Gió buổi sáng có chút se lạnh, cô kéo áo ngủ, giọng điệu có chút không kiên nhẫn nói: “Nếu không còn chuyện gì nữa, tôi cúp máy đây.”

“Nhờ em ban tặng, sắp tới anh sẽ điều chỉnh một chút.”

“Anh không cần vội, về anh, tôi sẽ không nhắc đến một chữ.” Diệp Tuyết cười nhạt.

“Em không nhắc, chẳng lẽ hắn không biết? Trong lòng em thừa biết, hắn đến bên cạnh em tuyệt đối không đơn thuần.”

“Vậy anh muốn thế nào?”

“Trừ khi hắn hoàn toàn đứng về phía chúng ta.”

“Như nào mới được tính là hoàn toàn?”

“Luôn có cách để chứng minh điều đó.”

Cầm chiếc điện thoại đã cúp máy, Diệp Tuyết thẫn thờ nhìn ra ban công một lúc lâu, cho đến khi có ai đó gõ nhẹ vào cửa kính phía sau cô.

Cô quay lại và thấy Trình Lập đang đứng lặng lẽ bên cửa, tay cầm một chai nước. Trên khuôn mặt điển trai của anh vẫn còn vẻ ngái ngủ, đường cong trên quai hàm mọc râu, càng khiến anh trông gợi cảm hơn. Chiếc áo phông trắng đơn giản ôm lấy bờ vai và cánh tay cường tráng, tùy lúc anh ngẩng đầu lên uống nước trông càng siết chặt hơn, chỉ riêng những đường nét cơ bắp đã toát ra mùi hormone nồng đậm. Trời cao tạo người, quả nhiên có thiên vị.

“Chào buổi sáng.” Anh nhẹ giọng nói.

Cô không khỏi mỉm cười: “Chào buổi sáng.”

“Cả mảnh này đều là của em à?” Ánh mắt Trình Lập rơi ở phía sau cô.

Diệp Tuyết nhìn theo hướng nhìn của anh, thấy dưới ánh mặt trời, những bông hoa anh túc bạt ngàn đang tung bay theo gió, đẹp như một bức tranh.

“Không phải của em, do em quản lý.” Cô nhẹ giọng đáp, đi vào phòng ngủ, “Đi ăn sáng thôi.”

“Em nhờ dì nấu chút canh, chắc dạ dày anh vẫn chưa khỏe nhỉ?” Diệp Tuyết múc đầy một bát canh đưa cho Trình Lập.

Hắn nhận lấy, cúi đầu nhấp một ngụm: “Ừm, ăn uống vẫn không đều.”

“Bây giờ không bận như vậy, có thể đều đặn hơn.” Diệp Tuyết nhìn anh.

“Sao, muốn biến anh thành tiểu bạch kiểm à?” Trình Lập đón ánh mắt cô, trên môi lộ ra một nụ cười nhẹ.

“Không đứng đắn.” Diệp Tuyết lườm anh một cái.

“Em có tính toán gì về sau không?” Trình Lập nhìn bàn tay đang cầm thìa của cô hỏi. Trắng nõn thanh tú, không giống bộ dạng người tối hôm qua vừa mới nổ súng bắn người.

“Sao anh lại hỏi cái này?” Diệp Tuyết ngẩng đầu nhìn anh.

“Nhìn xem về sau anh có thể làm gì vì em.” Giọng anh nghiêm túc, ánh mắt tập trung.

“Anh không cần làm gì cả.” Giọng Diệp Tuyết đột nhiên trở nên cứng ngắc, “Cũng không cần phải.”

“Sao em lại nói như vậy?” Anh kiên quyết nói, “Anh không thể cứ nhàn rỗi mà không làm gì, đương nhiên, anh cũng có thể mang em rời khỏi đây.”

“Chúng ta có thể đi đâu?” Diệp Tuyết tự giễu cười.

“Thế giới rộng lớn như vậy, luôn có chỗ đặt chân.” Trình Lập trả lời.

“Em không thể rời khỏi đây.”

“Vậy trả lời câu hỏi vừa rồi của anh đi.” Trình Lập từng bước ép sát.

“Không sai, nếu anh ta muốn ở lại, anh ta phải làm gì đó.” Diệp Tuyết còn chưa kịp trả lời, một giọng nói trầm trầm từ cửa nhà ăn truyền đến.

Sắc mặt của cô biến đổi, bất giác đứng dậy.

“Nhóc con, hoảng cái gì? Cô xem hắn còn bình tĩnh hơn cô đó, vẫn còn tiếp tục uống canh.” Người đàn ông chậm rãi đến gần bàn ăn, mặc áo sơ mi màu xám, quần đen dài. Hai bên đầu tóc hoa râm, mặt mày hiện rõ phong sương nhưng lại có đôi mắt như chim ưng, dáng người cao thẳng, không hề bị năm tháng bào mòn.

Rõ ràng là khách không mời mà đến, nhưng ông ta lại càng giống chủ nhân của ngôi nhà này hơn, lười biếng ngồi xuống bên cạnh, mỉm cười nhìn Trình Lập: “Nói đi, cậu định làm gì.”

Trình Lập sắc mặt bình tĩnh: “Tôi tên Trình Lập, xin hỏi tên của ngài?”

Người đàn ông nhướng mày: “Ngụy Khải Phong, bọn họ đều gọi ta là chú Ngụy, cậu gọi ta như vậy cũng được.”

Trình Lập khẽ gật đầu, bình tĩnh: “Hân hạnh.”

“Tên nhóc này thật thú vị.” Ngụy Khải Phong cười nhìn Diệp Tuyết, “Sao không giới thiệu cho ta? Bắt ta đến tận cửa làm quen.”

Diệp Tuyết biểu cảm cứng đờ: “Xin lỗi, còn chưa kịp.”

“Không sao, vừa lúc cùng nhau ăn sáng.” Ngụy Khải Phong xua tay, “Có làm thêm một phần cho ta không? À, suýt chút nữa quên mất, ta còn mang theo một vị khách.”

“Có tuổi rồi, trí nhớ cũng không còn tốt như trước.” Ông ta vừa bên cảm thán, vừa hướng ngoài cửa hô: “Mời khách theo ta tới đây.”

Nói là mời, nhưng hai gã đàn ông vạm vỡ đẩy một người trùm mũ vải tới.

Ngụy Khải Phong đứng dậy, tự mình bước tới cởi bỏ mũ trùm đầu cho người nọ, động tác nhẹ nhàng như đang khui một bộ sưu tập quý giá nào đó.

Khi bóng dáng hắn rời đi, khuôn mặt của “vị khách” lộ ra trước mắt mọi người, Diệp Tuyết tức khắc ngẩn ngơ, sau đó nhìn Trình Lập, chỉ thấy anh vẫn ngồi ở vị trí cũ bất động, chỉ có giữa mày hơi cau lại.

Anh chỉ bình tĩnh nói: “Chú Ngụy dẫn cô ấy tới đây là có ý gì?”

“Mời phóng viên Thẩm tới đây thu thập tin tức.” Ngụy Khải Phong cười nói, ánh mắt rực lửa nhìn anh, “Vốn có thể sớm hơn chút, nhưng trên đường có chút chậm trễ, may là phóng viên Thẩm đã uống một cốc cà phê thêm chút Harlequin tại sân bay, trên đường đi rất hợp tác.”

Cúi đầu xuống, Thẩm Tầm cắn chặt môi, cảm giác được một tia máu tươi tiến vào trong miệng.

Harlequin, hay còn gọi là Triazolam, thường được pha chung với rượu hoặc các loại đồ uống khác nhau, có thể khiến người ta bất tỉnh nhanh chóng sau khi uống.

Là cô bất cẩn, nhưng điều khiến cô buồn không phải là khó chịu, mà là cô không có dũng khí ngẩng đầu đối mặt với người trước mặt vào giờ phút này. Cơ hồ từ lúc nghe thấy giọng nói của anh vừa rồi, cô liền cảm thấy lạnh cả người, giống như rơi vào động băng.

“Gọi là Thẩm Tầm đúng không?” Ngụy Khải Phong vươn ngón trỏ nâng cằm cô lên, giọng điệu ân cần như trưởng bối quan tâm, “Thấy người mình thích sao không chào hỏi một tiếng?”

Buộc phải ngẩng đầu lên, vừa chạm đến ánh mắt của Trình Lập, Thẩm Tầm đầu óc trống rỗng. Gần như cùng lúc đó, trong mắt nóng lên, cô cắn chặt môi, cố kìm nước mắt lại.

Thật là một tình huống lố bịch. Anh và một người phụ nữ khác đang mặc đồ ở nhà, trò chuyện cười đùa và ăn sáng vui vẻ, trong khi cô mấy ngày qua đi đường dài xóc nảy, bộ dáng chật vật chưa được rửa mặt chải đầu. Trình tiên sinh sợ rằng đêm qua ôm người đẹp ấm áp, nghỉ ngơi đủ, nhìn qua tinh thần sảng khoái, khí sắc rất tốt. Cô nên làm gì đây? Mỉm cười nói với anh: “Chúc mừng anh cuối cùng đã đạt được tâm nguyện, tìm được giai nhân mình hằng mong nhớ. Chú anh về sau con cháy đầy nhà, cả đời hạnh phúc”?

“Ngài nói đùa rồi. Tôi và anh ta chẳng qua gặp dịp thì chơi, sớm đã chia tay. Tôi biết lựa chọn của anh ta, cũng tôn trọng lựa chọn đó.” Cô lặng lẽ mở miệng, giọng nói lạnh lẽo, “Chẳng lẽ ngài bằng này tuổi còn mê phim tình cảm lãng mạn, mong chờ một tiết mục la li3m?”

“Nói như vậy, là ta nhiều chuyện rồi? Làm sao bây giờ?” Ngụy Khải Phong cũng không giận và nhìn Trình Lập, “Không bằng tiêm cho cô ấy một mũi, để cô ấy tự sinh diệt?”

Thẩm Tầm sắc mặt tái nhợt.

Trình Lập trông vẫn bình tĩnh: “Chú Ngụy, cô ấy ở lại đây với tôi là là chuyện phiền toái, đối với chú cũng vậy. Chú hẳn đã kiểm tra bối cảnh của cô ấy.”

Nói xong câu này, anh cũng không thèm nhìn Thẩm Tầm nữa, giống như vì chuyện rắc rối này, anh cực kỳ đau đầu.

“Vậy cậu nghĩ cách đối phó đi.” Ngụy Khải Phong nhìn anh chằm chằm, cười tươi, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt, “Tên nhóc à, cậu là cảnh sát, nói xem, ta dựa vào cái gì tin tưởng cậu? Cho dù cậu có phải lột cả một tầng da, cậu cũng phải để cho ta nhìn xem rốt cuộc lòng cậu là cái dạng gì.”

Ông ta đứng dậy, vỗ vai Trình Lập, lại nhìn Diệp Tuyết: “Ta đi đây, hôm khác các người đến chỗ ta ăn cơm, hử?”

Nói xong, ông ta vẫy tay và mỉm cười rời đi, giống như một vị trưởng bối yêu thương và rộng lượng.

Diệp Tuyết sớm đã chán ăn, cầm điện thoại trong tay lên: “Liêu Sinh, mang người đi.”

Trình Lập lại ăn một mình, có vẻ như món dim sum trên đ ĩa có thể sánh ngang với cấp độ ba sao của Michelin, khiến anh toàn tâm toàn ý thưởng thức.

Mãi đến nửa phút sau, anh mới nhận được ánh mắt thăm dò và không vui của Diệp Tuyết, nhưng anh chỉ nhàn nhạt nói: “Anh sẽ giải quyết.”

Giải quyết như nào đây?

Trình Lập đẩy cửa ra, nhìn thân ảnh bé nhỏ cuộn tròn bên giường, từng bước một tiến lại gần.

Anh từ trên cao nhìn xuống, thấy khuôn mặt đang từ từ ngẩng lên của cô. Ánh mắt họ gặp nhau, giống như một cuộc giằng co thầm lặng.

“Trình Lập, anh có thể nói cho tôi biết, anh đang diễn kịch sao?” Trầm mặc hồi lâu, cô rốt cục cũng tước vũ khí đầu hàng.

Cô có thể hợp tác, dù sao cũng không phải lần đầu. Cô nhớ lúc ở quán bar Phỉ Thúy, anh đột nhiên nắm tay cô, rõ ràng còn chưa thân, nhưng giữa ngón tay lại có nhiệt độ nóng như thiêu đốt, phảng phất cô là hòn ngọc quý trong tay anh.

Anh ngồi xổm xuống nhìn cô, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như tuyết, tuy tóc rối bù hơi phờ phạc nhưng vẫn xinh đẹp đến khó tin.

Một người như vậy, không nên đến chốn này.

Vận mệnh của cô là hoàn thành xuất sắc việc học, có công việc yêu thích và giỏi giang, có đồng nghiệp thân thiện, được sếp coi trọng. Kết hôn với một người đàn ông dịu dàng và xuất sắc, mỗi ngày chọn sơ mi và vest cho anh ta, kiễng chân để thắt cho anh ấy, cùng nhau ăn sáng, và khi anh ta tan sở, anh ta đã đợi sẵn bên đường. Một cuộc sống yên ổn cả đời, vô ưu vô lo.

Thẩm Tấn nhìn anh, trong đôi mắt đen thăm thẳm kia không đoán được chuyện gì đang xảy ra.

Cuối cùng, anh cúi đầu cười nhạt, trong nụ cười kia có giễu cợt, nhưng lại không biết đang giễu cợt ai.

“Anh cười cái gì?” Thẩm Tầm thiếu kiên nhẫn, hỏi.

Anh lặng lẽ nhìn cô: “Cười cô ngốc.”

Nói xong, anh bỏ đi không ngoảnh lại. Để lại cô đối mặt với căn phòng trống rỗng, thần hồn tán loạn.

“Anh thích cô ta sao?” Diệp Tuyết đứng dựa vào cửa sổ, điếu thuốc giữa hai ngón tay đã cháy một nửa thành tro, nhưng không có dấu hiệu là đã hút.

Trình Lập rút điếu thuốc kia, gạt tàn thuốc, đưa lên gần miệng, hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi nhả ra. Khói xanh uốn lượn che nửa mày anh, chỉ nghe thấy một giọng nói trầm thấp: “Em để bụng?”

Tông giọng lười biếng nghe rất hay, càng nói khiêu khích, càng khiến người ta thêm ngứa ngáy không chịu nổi.

“Sao không để bụng?” Diệp Tuyết đưa tay ra, táo gai đâm vào tay khiến cô nán lại, nhưng càng khiến cô có cảm giác chân thực.

Anh không trốn không tránh, nghiêng đầu nhìn cô, đôi mắt đen như cười mà không cười: “Không vui sao?”

“Đây là lần đầu tiên biết anh cùng cô ta ở bên nhau, em hận không thể chạy tới trước mặt anh.” Khóe miệng Diệp Tuyết hơi giật giật, lộ ra một tia không vui.

“Cô ấy không đoạt yêu hận gì với em, chỉ vì công việc mà bạn bè thôi.” Trình Lập kéo tay cô xuống, giọng điệu hờ hững.

“Anh ngủ với cô ta rồi?”

“Ngủ rồi. Nhưng như vậy với sống cả đời là hai việc khác nhau, em đừng nghĩ bậy bạ nữa.” Anh nhẹ nhàng xoa tóc cô, giọng ôn hòa, “Anh đã từng mất em rồi, không muốn đau thêm lần nữa.”

Thứ tình yêu này còn độc hơn cả m a túy, sợ có được, rồi lại mất đi. Nếu vậy, thà rằng không có.

Diệp Tuyết rúc vào lòng anh, ôm chặt eo, lắng nghe nhịp tim ổn định của anh, từng chút từng chút, coi như là lời hứa hẹn.

Mỗi người chỉ có một đôi tay và một cái ôm, vừa đủ để nắm lấy thứ trước mặt, còn lại chỉ là ý nghĩ xằng bậy.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
Anh Ở Phía Nam Đám Mây

Chương 14-2: Một con đường khác (2)



Trong sân chùa có một chiếc giếng cổ, trên tảng đá có những nét chạm khắc đã bị mờ.

Trình Lập mở album ảnh trên điện thoại, tìm thấy một bức ảnh. Đó là lần đầu tiên họ gặp nhau, anh đã chụp một bức ảnh của Thẩm Tầm để xác nhận danh tính của cô. Bởi vì mất cảnh giác, đôi mắt sáng ngời kia tràn đầy phòng bị cùng hoảng sợ. Giống như một con nai đột nhiên được chiếu sáng bởi đèn xe trên con đường đêm.

Lâu như vậy nhưng cả hai vẫn không có một bức ảnh chụp chung. Có lần cô muốn chụp ảnh tự sướng cho hai người nhưng anh không hợp tác, trốn đi.

Ngón tay thon dài lơ lửng trên không hồi lâu, cuối cùng hạ xuống, bấm xóa.

Gần như cùng lúc, điện thoại reo. Anh nhấp vào WeChat, dòng tin đập vào mắt anh ấy.

Em chờ anh đã 3 năm rồi.

Anh nhìn chằm chằm vào nó một lúc, rồi với cái vung tay cuối, anh ném chiếc điện thoại xuống giếng sâu không đáy.

Trước khi ra khỏi cổng chùa và lên xe, Trình Lập đã quay đầu lại. Mưa phùn không ngớt, tiếng chuông chiều đã điểm, xa xa ngọn đồi xanh như cúc họa mi, lũ trẻ con chơi đùa trên đường chạy đuổi nhau.

Mùa xuân năm 2015 này không khác gì những năm trước.

Ngoại trừ việc gặp được cô.

Gặp được cô, mọi thứ dường như khác rồi.

Núi này, nước này, phố này, chợ này, chùa này, đều khác.

Chúng nói với anh rằng, em đã tới.

Vào ngày hôm đó, khi Vương Tiểu Mỹ nhìn Thẩm Tầm vẫy tay với mình và bước vào khu vực kiểm tra an ninh, mang theo chiếc túi trên lưng, nước mắt đã trào ra. Cô không biết tại sao Thẩm Tầm vẫn có thể nở một nụ cười với mình — rõ ràng nụ cười đó giống như một bong bóng xinh đẹp, mong manh chống đỡ. Cô không biết vì sao mình lại buồn như vậy, là vì chứng kiến ​​một tình yêu quá đẹp nhưng lại đột ngột kết thúc, hay vì mất đi một người đồng chí, một người lãnh đạo mà cô kính trọng? Nhưng vẫn chưa bỏ cuộc, cô lấy điện thoại ra vuốt ngón tay trên màn hình nhiều lần nhưng trong nhóm nhỏ có tên “Trấn thủ” đó, không còn bóng dáng của một người tên Morpheus nữa.

Sân bay người đến người đi, mỗi người có một hướng đi riêng, cũng có chốn về riêng. Một cuộc gặp gỡ tình cờ không nói hẹn gặp lại dường như không khác gì một ánh mắt giao tiếp với người lạ.

Trong quán cà phê, những dòng chữ sặc sỡ được viết trên tấm bảng đen nhỏ trên tường: Hạt cà phê địa phương.

Thẩm Tầm đột nhiên thất thần.

Cô nhớ lần đầu tiên uống cà phê trong ký túc xá của Trình Lập, dưới ánh nắng ban mai, anh nghiêng người nhìn cô, ánh mắt trầm tĩnh, trong không khí có mùi hương quyến rũ.

Hình ảnh đó, dường như chỉ mới hôm qua.

Chúng ta dùng lời hẹn thề son sắt nói chuyện tương lai, dẫu biết có người rời đi, có lẽ cũng là mất nhau mãi mãi.

Trong mắt cô có chút nhíu lại, cô cúi đầu, không muốn người khác chú ý đến sự thất thố của mình.

“Xin lỗi, tôi đưa nhầm cà phê của cô, vẫn chưa uống.” Có người đẩy cốc giấy tới, giọng điệu áy náy. Thẩm Tầm cúi đầu nói “Không sao”, cầm lấy chén uống một ngụm. Vị đắng trong miệng khuếch tán, chất lỏng nóng hổi khiến đầu lưỡi có chút ngứa ran, giống như bị ai đó bá đạo hôn hết lần này đến lần khác.

Bây giờ, uống một tách cà phê cũng đủ say để nghĩ về anh.

Chợ phố cổ Kokang.

Dưới những chiếc ô đầy màu sắc là nhiều quầy hàng khác nhau. Tiếng mô tô, tiếng còi xe, tiếng người mặc cả xen lẫn vào nhau, nối tiếp.

“Muốn không? Rẻ lắm.” Một người phụ nữ cầm một nải chuối mời chào Trình Lập.

Anh lắc đầu, đôi mắt tinh tường vô thức quét qua cả rổ chuối lẫn lộn xanh vàng.

Mắc bệnh nghề nghiệp, trước đây khi phá án, các anh đã gặp tình huống dùng chuối vận chuyển m a túy. Kẻ buôn m a túy rạch quả chuối, nhét h3roin vào và dán kín bằng keo nước. Hậu quả của đợt kiểm tra đó là mỗi lần nhìn vào nải chuối, ai cũng không khỏi nhìn kĩ thêm vài lần.

Nhiều thứ đã trở thành phản xạ có điều kiện, cũng như một cơn nghiện không thể dứt ra được.

Đi theo con đường mà Ngọc Nhi đã chỉ, anh đi qua hai con ngõ và đến một ngôi nhà bình thường, những bức tường trắng đã bong tróc, để lộ những viên gạch đỏ, một cánh cửa gỗ không sơn khép hờ, trên cửa vẽ một khuôn mặt tươi cười, như hình vẽ bậy của một đứa trẻ nghịch ngợm nào đó để lại.

Trình Lập đẩy cửa bước vào.

Trong sân có hai người đang ngồi, một người là một bà lão đang giặt quần áo, thấy hắn đi vào, bà chỉ ngơ ngác nhìn hắn một cái, sau đó cúi đầu tiếp tục công việc của mình. Người còn lại là một người đàn ông vạm vỡ mặc đồ đen, sau khi nhìn thấy anh, hắn ta chậm rãi đứng dậy, nói: “Anh Trình?”

Trình Lập khẽ gật đầu.

“Ông chủ nói, để nói nói trước với ngài một câu, ngài nghe xong rồi hãy quyết định có muốn cùng tôi hay không.” Người áo đen trừng mắt nhìn anh.

“Nói đi.” Trình Lập trông có vẻ thờ ơ.

“Nếu anh muốn đi gặp cô ấy, sau này anh phải đi một con đường khác.”

Trình Lập nghe vậy, hơi nhếch miệng.

“Trước khi vào cửa này, tôi đã suy nghĩ rất rõ ràng.” Anh bình tĩnh nói: “Hơn nữa, con đường này cùng con đường kia có gì khác nhau? Cuối cùng, mọi người đều có kết cục giống nhau cả.”

Có người chết ngoài đường khi chưa đầy 20 tuổi, có người nằm liệt giường giòi bọ, không người chăm sóc đến 90 tuổi, có đứa bé chưa đầy 4 tháng bị người bị cha nghiện m a túy ném chết, mà anh thậm chí còn không biết mình bị hơn trăm vết đao, máu me be bét gọi “Mẹ”. Đấng tạo hóa đã quen nhìn chuyện vui đùa trên đời, mà con người chìm đắm trong đủ loại vui buồn, không biết mệt mỏi. Ngắn chỉ trong một chốc, mà dài cũng chỉ trăm năm, ngẫm lại có vui gì, chẳng phải vậy sao?

Người áo đen trầm mặc chốc lát, sau đó tiến lên cẩn thận dò xét anh, sau khi xác định không có gì khác thường, mới vươn tay đưa cho anh một cái bịt mắt, đồng thời nói: “Tôi tên Liêu Sinh.”

Lái xe suốt 3 giờ, Liêu Sinh trong suốt hành trình cũng không nói chuyện. Trình Lập dựa vào ghế trong tư thế thoải mái, ghi nhớ trong đầu phương hướng gần đúng dựa trên chuyển động của xe.

Khi khăn bịt mắt được tháo ra, anh nghe thấy hai người phụ nữ nói tiếng Myanmar, nói rằng tất cả quần áo đã được giặt sạch, vài món cần được ủi. Tiếng mưa tí tách mang theo hơi ẩm nhiệt đới, phả vào mặt.

Lúc lấy lại ánh sáng, anh hơi híp mắt lại, liền nhìn thấy một người đang ngồi trước cửa sổ, nghiêng người đối diện với anh. Sau khi tầm mắt dần dần rõ ràng, người đó cũng quay đầu lại, sau lưng là cành lá tươi tốt, nhẹ nhàng đung đưa trong mưa, gió thổi tung tóc cô, mang theo hương thơm nhàn nhạt.

Bốn mắt nhìn nhau, Trình Lập thậm chí không bài ra một chút kinh ngạc nào.

“Em vẫn thích dùng mùi nước hoa đó,” anh khẽ nói.

“Bởi vì chai đầu tiên là anh đưa.”

Sinh nhật lần thứ 20, trong những năm tháng đẹp nhất của một cô gái. Dưới ánh đèn đường đêm mùa hè, cô cầm chai Guerlain SHALIMAR mà anh tặng, lòng bàn tay đổ mồ hôi vì căng thẳng.

Không chỉ bởi sự hào hứng khi nhận được món quà mà còn bởi đây là nụ hôn đầu tiên mà hai người dành cho nhau.

“Nghìn Lẻ Một Đêm” – cái tên thật đẹp. Tuy nhiên, khi năm tháng đã xóa nhòa quá khứ, chuyện tình yêu có đẹp đến đâu thì trong miệng người khác cũng chỉ là truyền thuyết. Chỉ có người trong cuộc mới biết cảm giác đó như thế nào.

“Diệp Tuyết.” Trình Lập chậm rãi đưa tay sờ lên mặt người phụ nữ, đôi mắt đen sâu như mực, “Đúng là em sao?”

Như thể bị nhiệt độ đầu ngón tay anh làm bỏng, Diệp Tuyết toàn thân run rẩy, trong mắt hiện lên một tầng sương mù.

“Là em.” Cô đáp, giọng nói có chút không ổn, “Anh…Anh có khỏe không?”

“Em hỏi là sao?” Trình Lập hơi nhếch môi, “Hiện tại cảm giác anh thế nào? Dọc đường đổi xe 5 lần, lưng hơi đau. Hay là em đang hỏi 3 3 năm qua anh thế nào?”

Diệp Tuyết sững sờ.

Cô ngẩng đầu nhìn khuôn mặt quen thuộc kia, người đàn ông này theo năm tháng càng ngày càng tuấn tú, nhưng điểm chết người chính là khuôn mặt thâm thúy như xa cách, nụ cười tưởng như không chút để ý trên môi, khiến người ta nhìn một cái, dễ dàng dao động.

“Nếu em còn sống, tại sao không cho anh biết?” Anh châm một điếu thuốc, đút một tay vào túi, ngữ khí trầm thấp ôn hòa nhìn cô.

Khoảnh khắc đó, Diệp Tuyết như nhìn thấy cậu trai trẻ và cao lớn nhiều năm trước, dựa vào cột bóng rổ, một tay ôm quả bóng, tay kia chống eo nhìn cô, cười xấu xa.

Cô như mắc nghẹn trong cổ họng.

“Em có biết anh vẫn đợi em không?” Anh hỏi lại lần nữa, giống như một đao phủ, nhưng lại nhẹ nhàng và dồn dập.

“Em không còn là em trước kia nữa.” Diệp Tuyết hít sâu một hơi, nhẹ giọng nói: “Cục diện hiện tại… Anh không thể tưởng tượng đâu.”

“Thật sao? Tệ đến mức nào? Còn tệ hơn cả chết sao?” Trình Lập cười giễu cợt đến gần cô, “Em có biết 3 năm qua anh ở đó như nào không? Hả?”

Diệp Tuyết bị anh ép lùi lại một bước, trong mắt tràn đầy chật vật: “Vậy cô ta thì sao? Chính tai em nghe thấy anh cùng cô ta…”

Trình Lập nhìn cô chằm chằm, như thể anh đã nghe thấy một trò chuyện cười, và sự châm biếm trong mắt anh càng sâu: “Nếu không như vậy, sao em chịu lộ mặt?”

“Diệp Tuyết, đây không phải ngày đầu tiên em biết anh. Khi chúng ta mới quen nhau, em cũng biết anh đâu phải một trai zin ngây thơ gì. 3 năm xa cách, ngoại từ Thẩm Tầm, anh chưa từng có 1 đêm nào với người khác. Nếu em cho rằng anh hoàn toàn thủ thân như ngọc, thì anh muốn nói xin lỗi. Nhưng em ở trong lòng anh vị trí nào, em hẳn biết. Nếu em còn không chắc chắn, em có thể để bọn họ giết anh ngay bây giờ, coi như anh chưa từng đến, chúng ta cũng chưa từng gặp qua.”

Anh lùi lại, ánh mắt lạnh lùng, không chút do dự rời đi.

“Anh Ba!” Diệp Tuyết vội vàng nói, từ phía sau ôm lấy anh.

Trình Lập đóng băng tại chỗ.

Anh đột nhiên nhớ tới ngày hôm đó dưới ánh mặt trời, cánh tay nhỏ bé ôm lấy eo anh, cô gái nhỏ khẽ nói: Trình Lập, em thích anh.

Khi đó, nước mắt cô thấm ướt áo anh, cảm giác mềm mại sau lưng khiến anh sợ hãi. Ngay cả lúc này, cảm giác sợ hãi đó vẫn rõ ràng như vậy.

Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, quay người lại và nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đã đánh mất giờ tìm thấy trước mặt. Cô gái đã dành những năm tháng tuổi trẻ tốt đẹp nhất, hơi ấm từng dựa vào nhau, giờ phút này đều trở về trong vòng tay anh, anh có tư cách gì mà tham lam nữa?

Sau cơn mưa trời lại sáng. Dưới bầu trời trong xanh, mênh mông biển hoa đỏ lá xanh rung rinh trong gió, đẹp đến mê hồn. Nông dân đi giữa, hai ba đứa trẻ cười đùa và chạy ngang qua nhà, trong miệng giả tiếng súng vang bùm bùm.

Nếu không có những bông hoa đỏ mê hoặc chói mắt thì đây là một bức tranh phong cảnh thôn quê hết sức bình thường.

Ba đ ĩa thức ăn, hai bát cơm, rất có không khí gia đình. Diệp Tuyết cầm bình rượu trên bàn rót đầy: “Anh Ba, em chưa từng nghĩ lại có cơ hội ăn một bữa cơm với anh.”

Trình Lập nhấp một ngụm rượu, lặng lẽ nhìn cô: “Ngày tháng sau này còn dài.”

“Anh không hỏi 3 năm qua em làm gì sao?”

“Trồng cây ăn quả, có thửa ruộng lớn hay kinh doanh ngọc bích?” Trình Lập cười nhẹ, “Chẳng lẽ em nghĩ anh ngây thơ đến mức hỏi cái này à? Chỗ này thì có thể làm cái gì?”

Loài cây xinh đẹp trước mắt kia, trồng hơn 500 cây trở lên ở Trung Quốc đã là phạm tội, nhưng ở vùng đất cằn cỗi này, nó nở rộ khắp núi đồi, cực kỳ mê hoặc.

Nghèo đói và chiến tranh đã khiến những người nông dân ở đây không có nhiều sự lựa chọn. Bọn họ có rất nhiều người là được thuê, nhiều người là chủ động trồng anh túc. Đối với họ mà nói, điều quan trọng hơn mạng sống của mình — gia đình có đủ ăn đủ mặc không, con cái có được học hành hay không. Thế giới bên ngoài m a túy tràn lan thì bọn họ cũng không quan tâm.

“Những thứ trước mắt này là những thứ mà anh đã dùng sinh mạng chiến đấu vài năm qua.” Diệp Tuyết đánh giá biểu cảm của anh ta.

“Em biết mà, anh đến Vân Nam là vì em, anh ở lại cũng vì em.” Trình Lập nhìn cô, ánh mắt chăm chú, “Em ở chỗ này, vốn là trách nhiệm của anh, nếu nói sai ở đâu, cũng là anh gây ra.”

“Điều đó không có nghĩa là anh phải ở lại đây với em.”

“Anh không nghĩ ra cách nào tốt hơn để giải quyết vấn đề giữa chúng ta. Lúc anh biết em vẫn còn sống, suy nghĩ duy nhất của anh là tìm em.” Trình Lập nhặt chiếc đũa, gắp thức ăn cho cô, “Suốt 3 năm qua, anh thường nằm mơ, mơ thấy bộ dạng em cả người máu chảy đầm đìa.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
Anh Ở Phía Nam Đám Mây

Chương 14-1: Một con đường khác (1)



Trên đường trở về, Thẩm Tầm từ ghế phụ lái chuyển sang ghế sau.

Trình Lập không phản ứng gì, chỉ tập trung vào việc lái xe suốt quãng đường, như thể anh bị mê hoặc bởi con đường dài vô tận và nhàm chán trước mặt, không thể rời mắt khỏi nó.

Gió rít qua cửa sổ, nhưng trong xe lại có sự im lặng đến ngột ngạt. Hai người lại trở lại lúc đầu quen biết, lịch sự và xa cách.

Thẩm Tầm nhìn anh, thấy bờ vai rộng, đường nét bắp tay vạm vỡ, chỏm tóc sau gáy gọn gàng, quai hàm rõ ràng.

Lần đầu tiên cô biết yêu, lại một người đàn ông như vậy.

Dịu dàng biết mấy, cũng tuyệt tình biết bao.

Ngay lúc anh nói “dừng ở đây”, cô đã biết quyết định của anh rất khó thay đổi.

Sự nôn nóng khó tả trong lồ ng ngực và sự hụt hẫng không thể kiểm soát khiến lục phủ ngũ tạng của cô như loạn lên, nhưng cô chỉ có thể chịu đựng, cố gắng giữ vẻ ngoài trầm lặng.

Điện thoại rung lên, trên màn hình hiện lên tên Lý Manh.

Thẩm Tầm cầm lên, giọng nói vui vẻ vang lên: “Khi nào cậu trở về? Chẳng lẽ định ở đó gả cho chú Ba của cậu à?”

Cô chợt ngẩn ra, cổ họng nghẹn lại.

Anh vô thức ngước mắt lên, bắt gặp một ánh mắt sâu thẳm từ kính chiếu hậu. Trình Lập nhìn cô, mặt im như nước.

Hẳn anh nghe thấy giọng của Lý Manh rồi.

Cô cụp mắt xuống, nhẹ nhàng nói: “Về sớm thôi. Giờ mình có việc, lát nữa gọi điện thoại cho cậu.”

Sau khi cúp điện thoại, cô dựa lưng vào ghế nhìn phong cảnh lướt qua ngoài cửa sổ.

Cô hình như sắp khóc – Trình Lập nhìn khuôn mặt tái nhợt đó qua kính chiếu hậu.

Anh cũng từng nghĩ đến việc không cần buông tay, để cô đi nhanh như vậy, nhưng manh mối anh truy đuổi mấy năm nay đã rõ, anh muốn kết thúc chuyện này, cũng muốn cô đi.

Anh nhớ lần đầu tiên gặp cô, trong căn phòng tối, khuôn mặt cô nhỏ nhắn trắng nõn như ngọc, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng cùng sợ hãi, nhưng cô vẫn cố chấp, đặc biệt bướng bỉnh, giống như lúc này.

Anh còn nhớ rõ tối qua cô cắn môi, bị anh bắt nạt đến nước mắt lưng tròng. Một người tốt đẹp như vậy, tình cảm ban sơ, tình yêu hồn nhiên và mãnh liệt nhất của cô, vì anh mà nở rộ. Sau này, bạn trai hoặc chồng của cô sẽ nghĩ gì khi nhìn thấy hình xăm Morpheus dưới xương sườn của cô đây?

Anh đưa mắt ra xa, nhìn những ngọn đồi xanh trập trùng. Thế giới quá rộng lớn, gặp gỡ và ly biệt diễn ra từng giây. Cô sẽ có một cuộc sống hạnh phúc và bình yên, không cần phải nhọc lòng vì anh nữa.

Lúc xuống xe, Thẩm Tầm không quay đầu lại. Trình Lập đỡ cửa sổ nhìn bóng lưng cô, cũng im lặng.

Đột nhiên, cô quay lại, bắt gặp ánh mắt của anh.

“Trình đội, phiền anh đặt vé cho em để em đi, chiều mai, cảm ơn.” Cô ra lệnh gọn gàng, trong giọng điệu mang theo sự tùy hứng của một tiểu thư.

Anh hơi giật mình, rồi nói: “Được.”

Anh chưa xuống xe, đốt một điếu thuốc, chất nicotin tràn vào phổi anh, làm tê liệt cảm giác buồn bã như có như không.

Ngón tay chạm vào ứng dụng du lịch, tất cả vị trí và ngày tháng đều được chọn, thông tin chuyến bay xuất hiện, lấp đầy màn hình. Chuyến sớm nhất hay muộn nhất khác gì nhau chứ? Thêm một giờ có thể thay đổi điều gì? Nên đi cũng phải đi.

S,H,E,N,X,U,N.

Anh gõ từng chút cái tên bằng bính âm, không khỏi nhẹ giọng nói: Tầm, Tầm.

Cuối cùng cũng chỉ là cuộc gặp gỡ tình cờ không có kết quả.

Anh hút một hơi thuốc, thoát khỏi ứng dụng và gọi cho Vương Tiểu Mỹ: “Đặt vé máy bay ngày mai cho Thẩm Tầm.”

Ngày hôm sau, khi Thẩm Tầm đang thu dọn hành lý, Vương Tiểu Mỹ tìm tới cửa.

“Chị Tầm, chị và Trình đội đã xảy ra chuyện gì sao?” Vẻ mặt cô vừa thất vọng vừa kinh ngạc, “Sao chị lại rời đi, còn anh ấy thì từ chức?”

Động tác gấp quần áo của Thẩm Tầm đột nhiên dừng lại, mở to hai mắt nhìn cô.

Trình Lập muốn từ chức?

Đầu óc cô trống rỗng, giây tiếp theo chạy ra khỏi ký túc xá và hướng đến tòa nhà văn phòng.

Trong văn phòng cục trưởng, Lâm Duật từ trước đến nay luôn dịu dàng và hòa nhã, giờ cũng có một khuôn mặt trầm hiếm có, nhìn chằm chằm vào người đàn ông đối diện.

“Tôi mới giao cho cậu một vụ án quan trọng như vậy, hiện giờ cậu cậu nói với tôi muốn từ chức? Cậu nghĩ tôi có thể đồng ý sao?” Đại khái đã trải qua một cuộc đối thoại không mấy vui vẻ, ngữ khí nhàn nhạt tức giận.

“Cục trưởng Lâm, thứ tôi nói thẳng, anh có đồng ý hay không, tôi đã quyết định rồi.”

“Trình Lập, cậu quá phận rồi đấy!” Lâm Duật đập bàn cái rầm, “Cậu đường đường là đại đội trưởng của đội phòng chống m a túy, đột nhiên chơi trò này, cậu đã suy xét mức độ ảnh hưởng chưa?”

“Ai có chí nấy.” Trình Lập giọng điệu vô cảm, giống như hạt đậu Hà Lan dầu không dính, nước không thấm.

“Thứ lỗi, Cục trưởng Lâm, tôi sẽ sắp xếp bàn giao công việc.” Nói xong, anh cũng không quay đầu lại mà đi về phía cửa, đụng phải Thẩm Tầm đang vội vã chạy tới.

Anh khẽ liếc nhìn cô rồi tiếp tục đi về phía trước.

“Trình Lập!” Thẩm Tầm đuổi theo, nắm lấy cánh tay anh.

“Vừa rồi em nghe anh và c ậu nhỏ nói chuyện rồi.” Cô nhìn anh, “Sao anh lại làm như vậy?”

Đây là lần đầu tiên cô thấy c ậu nhỏ mất bình tĩnh như vậy, không chỉ c ậu nhỏ mà tất cả mọi người trong văn phòng đều khiếp sợ và thất vọng, tất nhiên cũng bao gồm cả cô.

“Tôi thấy mình không cần phải giải thích lựa chọn của mình với bất kỳ ai.” Giọng nói của anh hờ hững, “Xin lỗi, tôi còn có chút việc, đi trước, với lại, tôi cũng không tiễn em đâu.”

“Em có thể tiếp nhận việc anh nói chúng ta kết thúc, nhưng em không thể tiếp thu nổi sự sa đọa của anh!” Trong lòng nóng nảy, Thẩm Tầm kéo anh, lớn tiếng nói.

“Sa đọa?” Anh cười nhẹ, dùng đôi mắt đen thâm thúy nhìn cô: “Xin hỏi cô Thẩm, thế nào mới được coi là tích cực hướng về phía trước? Như thế nào mới được coi là sa đọa? Tôi đi con đường của mình thì liên quan gì đến người khác? “

“Cô hi vọng tôi là dạng người nào? Anh hùng một lòng một dạ nhiệt huyết vì nước vì dân, da ngựa bọc thây? Xin lỗi đã làm cô thất vọng rồi. Dưới ngòi bút của cô, sợ là không viết được một Trình Lập như thế đâu.” Giọng điệu của anh ta đầy sự mỉa mai và xa cách, “Trước đây cô cô từng hỏi tôi, tại sao từ xa xôi ngàn dặm đến đây làm cảnh sát. Tôi trả lời cô rằng mình tình nguyện là dựa theo tâm tình. Làm việc này, có lẽ ngay tuần sau đã có một bia mộ mới, trên đó ghi: Trình Lập, 1981 – 2015. Nhưng tôi không phải sợ chết, tôi chỉ chán ghét rồi.”

Bàn tay Thẩm Tầm đang nắm lấy cánh tay anh dần dần buông lỏng, trượt xuống. Cô ngây người nhìn anh, không nói nên lời.

Anh có thể chọn giống như cha và anh trai mình, rong ruổi trên thương trường, trở thành một người ưu tú mà mọi người ngưỡng mộ. Cũng có thể là một phú nhị đại chỉ cần duỗi tay, cơm tới tận mồm, sống mơ mơ màng màng.

Nhưng anh thì không, người đàn ông này, anh “nổi loạn”. Việc anh đã quyết làm, không ai ngăn lại được.

Ngay cả cô.

Thẩm Tầm thấy trong lồ ng ngực một trận ớn lạnh, càng lúc càng lạnh, lạnh đến phát đau.

“Tôi đến đây vì Diệp Tuyết. Nếu cô ấy đã chết, tôi sẽ tìm hung thủ, nếu cô ấy còn sống, tôi sẽ tìm cô ấy. Đơn giản vậy thôi.” Anh lẳng lặng nói xong câu này, không nhìn cô nữa, rời đi.

Trình Lập chỉ nói vài lời khiến Thẩm Tầm sững sờ, khoảng chừng mất mười giây, giống như bị một xô nước lạnh được dội từ đầu đến chân, sau đó hóa thành băng ngay lập tức. Mãi cho đến khi cô nhìn bóng dáng anh biến mất ở cuối hành lang, nghe thấy tiếng bước chân anh ngày càng xa trong thang lầu, cô mới chợt tỉnh táo lại, vội vàng đuổi theo.

Bước chân của cô không theo kịp, trong lòng quá hoảng hốt và bối rối, khi còn đi được vài bước, cô giẫm phải mặt đất và ngã xuống, mắt cá chân đột nhiên đau nhói.

Nhưng cô không quan tâm, cô chỉ đau lòng hét lên: “Trình Lập!”

Lúc anh quay người rõ ràng muốn tiến lên, nhưng nửa bước lại khựng lại, đứng đó nhìn cô. Nhìn đầu gối bị trầy của cô, nhìn dáng vẻ chật vật của cô.

Không biết từ lúc nào, trời bắt đầu mưa phùn, mưa nặng hạt làm ướt cả tóc anh, đôi mắt đen đẫm sương kia càng thêm mơ hồ.

Anh đứng đó như một cây lớn cô độc, trơ trọi giữa cánh đồng hoang vu.

Thẩm Tầm cố nén khóc, cố chấp nhìn anh: “Nói cho em biết đi, chúng ta có cơ hội nào gặp lại không?”

Trình Lập cuối cùng cũng chậm rãi bước lại, nghiêng người đỡ cô dậy.

“Không biết.” Anh cúi đầu trong nháy mắt, nhẹ giọng nói: “Nhưng tôi cảm thấy không cần.”

“Hình như bị trật rồi. Tôi đưa cô đến phòng y tế” Anh nói, định bế cô lên.

Thẩm Tầm ngăn động tác của anh.

Anh ngẩng đầu nhìn cô, khẽ nhíu mày: “Đừng trẻ con nữa.”

Trong ánh mắt của anh, Thẩm Tầm nắm lấy tay anh, đặt ở dưới ngực cô.

Có tên anh, có trái tim cô.

Cô không nói lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn anh, như muốn khắc sâu hình ảnh của anh vào trong tim mình. Sau lưng anh, mưa phùn lặng lẽ rơi, như đang khóc thương cho cô.

Khoảnh khắc anh cảm thấy nhịp tim truyền đến lòng bàn tay, Trình Lập đã rút tay ra.

“Tầm Tầm, làm sao vậy?” Giọng Lâm Duật vang lên ở góc cầu thang.

Thẩm Tầm quay đầu nhìn anh: “Cậ u nhỏ, hình như con bị trật chân, cậu đưa con đến phòng y tế đi.”

Cô nắm lấy tay vịn, hơi lùi về phía sau: “Không quấy rầy anh nữa.”

Những lời này rõ ràng nói cho Trình Lập.

Thẩm Tầm thậm chí không nhìn anh thêm một lần nữa. Cô cúi đầu, nhìn thấy đôi giày thể thao màu đen của anh dứt khoát rời khỏi tầm mắt, không chút luyến tiếc.

Thân xe khổng lồ của chiếc SUV màu trắng vụt qua cổng như một cơn gió, để lại đằng sau tiếng động cơ gầm rú. Trong kính chiếu hậu, một đôi mắt đen láy dường như đang nhìn về một nơi nào đó phía sau xe, nhưng cũng dường như trống rỗng.

Trình Lập nghĩ  cô gái này có lẽ thực sự tức giận rồi. Không nói lời tạm biệt với anh, thậm chí không nhìn anh lần nữa.

Như vậy cũng tốt, đối với ai cũng tốt..

Trình đội, nghe nói được người cứu mạng, nên lấy thân báo đáp.

Em nghĩ mình là Bạch Tố Trinh?

Không đâu, Hứa Tiên sao bằng được anh.

Chỉ là thuận tay thôi, không cần khách khí. 

Tâm trí dường như không chịu khống chế, bắt đầu phát lại những cuộc trò chuyện trước đó. Anh mím chặt môi, đạp ga, để âm thanh đó chìm trong tiếng lốp xe và gió thổi.

Gần ngôi chùa gần đó vốn không vắng lặng, tấp nập du khách, hoặc chụp ảnh, hoặc chắp tay cầu nguyện. Trình Lập đứng đó một lúc lâu, không quỳ cũng không hành lễ, giống như một hình bóng cách biệt với thế giới.

Nói cho em biết, liệu có cơ hội nào để chúng ta gặp lại nhau không?

Một câu hỏi nhẹ nhàng vang lên trong lòng.

Anh ngước nhìn tượng Phật, khuôn mặt hiền từ nhân hậu kia đã nếm trải vui buồn nhân thế ngàn năm qua.

Tội nghiệt của chúng ta, đến lúc trả giá sẽ phải trả giá. Sống chết có số, họa phúc ở trời, con người không được quá tham lam.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay