Anh Ở Phía Nam Đám Mây

Chương 12-3: Ngày sinh và ngày giỗ (3)



Đến bậc thang cuối cùng, trên bầu trời đêm phía xa đột nhiên có vài chùm pháo hoa sáng lên, không biết là ai đang ăn mừng một sự kiện vui vẻ.

Khi pháo hoa tan đi, anh cúi đầu, nhìn thấy ánh sáng và bóng tối rực rỡ đủ màu rơi vào mắt cô, quang ảnh dần biến mất, chỉ còn lại bóng dáng anh.

“Em nói cho anh biết,” giọng nói của cô mềm mại ôn hòa, “chính là Trình Lập anh, anh ở đây. Cho nên em cũng ở đây. Nếu anh không rời đi, vậy thì em cũng sẽ mãi mãi ở lại.”

“Ở lại làm gì?” Anh hỏi.

“Làm vợ anh,” Cô đáp.

Bước chân của Trình Lập hơi cứng lại.

Cô cảm giác dường như mình đã say, mệt mỏi và buồn ngủ, cô từ từ nhắm mắt lại.

Chỉ có tư thái mê say như vậy mới dám bộc lộ niềm khao khát trong sâu thẳm tâm hồn. Không biết người nghe cảm động ra sao, nhưng người nói trước mắt lại đỏ hoe. Cho nên muốn giấu đi, suỵt, đừng để anh ấy biết.

Trình Lập đặt cô lên giường, nhưng cô lại từ từ tỉnh giấc, đôi mắt mê man nhìn anh.

“Em nói cho anh một bí mật,” cô vòng tay qua cổ anh, kéo khoảng cách giữa họ lại gần hơn, nở một nụ cười bí ẩn, “Hôm nay em tự tặng mình một món quà.”

“Quà gì?” anh hỏi.

Thẩm Tầm nắm lấy một bàn tay anh, đặt lên bụng cô, chậm rãi trượt lên trên, sau đó phần áo trên bị kéo lên, làn da trắng như tuyết lộ ra từng tấc một… Khi ánh mắt anh rơi vào một nơi nào đó, anh đông cứng lại.

Phía dưới bên trái vùng tròn trịa, trên làn da không tì vết ban đầu, một từ – Morpheus được xăm lên.

Dòng chữ màu đen vẫn còn phiếm hồng.

“Thợ xăm nói vết thương trên cánh tay em chưa lành, không thích hợp xăm ở đó, cho nên em đổi chỗ khác.” Cô nhìn anh, giơ cổ tay lên nở nụ cười ngọt ngào, “Mẹ em tên là Lâm Liên, vậy nên em xăm hình hoa sen ở đây, còn anh, anh ở trong trái tim em. Anh nói xem, mẹ em có trách em thiên vị không?”

“Đau không?” Ánh mắt anh kích động, giọng nói trở nên khàn khàn.

“Đau lắm, em không dùng thuốc tê.” Cô gật đầu đáng thương.

“Sao không dùng?”

“Bởi vì… thích anh chính là đau như vậy đấy.” Cô than nhẹ, dùng ánh mắt vô tội nhất nói những lời ngây thơ nhất, dệt nên màn dụ dỗ xảo quyệt nhất.

Trình đội vốn luôn bình tĩnh đột nhiên không nói nên lời, ngón tay thon dài dừng trên ngực cô khẽ run lên, lộ ra cảm xúc.

Nhưng cô đã nắm lấy tay anh và ấn vào vị trí đó.

Dưới lòng bàn tay là một trái tim vẫn đang sống, nhảy liên hồi, giống như đang gọi cái tên đó, Morpheus, Morpheus. Anh gần như có ảo giác lòng bàn tay mình đang bỏng rát.

Mà cô tham lam nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nghiêm nghị trước mặt—— Morpheus thân mến, người trong giấc mơ của em, người ban cho em tình yêu say đắm mê người, chiếm giữ tâm hồn em, mê hoặc tâm trí em, khiến em thành nghiệp, để lại một giấc mơ đẹp lưu luyến không quên, nhưng lại không nói cho em biết, trong giấc mơ của người có em hay không.

Nhưng, sao em có thể buông tha người? Lần này gặp gỡ khiến em trở thành một người lính vượt sông, chỉ có thể tiến về phía trước. Cho nên hiện tại, hãy để anh vào giấc mộng em đã dệt. Một giấc mơ mà em sẽ đánh đổi mọi thứ để biến nó thành hiện thực. Bởi vì không nỡ buông tay, không đành lòng rời bỏ, nên dẫu con đường tới toàn là chông gai, em vẫn muốn đi tiếp.

“Tôi, Thẩm Tầm, thề với hình xăm này, tôi sẽ luôn ở bên Trình Lập, bất kể họa phúc bần phú, thương bệnh tử vong.” Cô mỉm cười, đôi mắt lấp lánh, giống như mặt nước hồ đẹp nhất, lại muốn dìm chết anh, “Cho nên, em xin anh đấy, làm chồng em nhé.”

1

Nói xong, cô hơi đứng dậy, tha thiết mà thành kính hôn lên môi anh, tuy như chuồn chuồn đạp nước nhưng dường như cô đã dùng hết toàn lực, hoàn thành nghi lễ long trọng nhất.

Khi anh đang hết sức thẫn thờ, cô lại nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ yên bình. Để lại anh, trong đêm sâu thăm thẳm, giống như pho tượng mất hồn, thật lâu không nhúc nhích.

Trình đại đội trưởng lại có một đêm mất ngủ. Nhưng trời tờ mờ sáng, anh lại như được tiêm máu gà, đi gõ cửa nhà người nào đó.

Nửa phút sau, cửa mới mở ra, lộ ra một khuôn mặt nhỏ vừa mới trang điểm xong.

Đôi mắt đen lặng lẽ chăm chú nhìn cô – dù sao cô vẫn còn trẻ, cho dù đêm hôm trước cô có say và mơ màng đến đâu, thì ngày hôm sau cô vẫn có thể xinh đẹp động lòng người. Trình Lập đột nhiên cảm thấy hơi xúc động, vừa rồi trong gương, anh thấy dưới mắt mình có những nếp nhăn và cuồng thâm, đấy là do thiếu ngủ, đúng là năm tháng không buông tha ai.

Thẩm Tầm ngơ ngác nhìn hắn: “Sao anh lại tới đây?”

“Để xem em đã tỉnh rượu chưa.” Anh thẳng thừng trả lời, rõ ràng là không hài lòng với sự ngạc nhiên trong giọng điệu của cô.

“Ừm, hình như là uống nhiều quá.. đầu có chút đau.” Thẩm Tầm xoa xoa đầu, “Tối hôm qua anh đi đâu vậy? Em cũng không chờ anh, em nhớ rõ cùng đám Giang Bắc uống rượu xong, sau đó lên sân thượng hóng gió…giờ không nhớ mình quay lại bằng cách nào.”

“Không nhớ rõ?” Giọng nói của anh rất nhẹ, ánh mắt có chút quái dị.

“Chẳng lẽ là anh đưa em về?” Cô ngẩng đầu, nhìn anh suy đoán.

“Ừ.” Anh chăm chú nhìn cô, mang theo hơi thở nguy hiểm tới.

“A?” Thẩm Tầm ngượng ngùng cười cười, “Ồ, khó trách anh biết em uống say, nhưng sao em không có chút ấn tượng nào…”

“Không có chút ấn tượng nào?” Anh thấp giọng nhắc lại, trong đôi mắt đen láy hiện lên vẻ kinh ngạc, còn có tia tức giận sâu, “Tối hôm qua em nói gì với anh gì, em không nhớ sao?”

“Em nói gì với anh?” Cô mở to mắt nhìn.

“Anh đang giận gì à? Vì sao vậy?” Nhìn quai hàm căng cứng cùng vẻ mặt âm trầm của anh, Thẩm Tầm thấp thỏm hỏi: “Có phải em lỡ nói cái gì khiến anh không vui không? Nếu có, em xin lỗi…”

Anh nhìn cô chằm chằm cả chục giây rồi mới lạnh lùng trả lời, “Không.”

“Xuống lầu đi, đến giờ ăn cơm rồi.” Anh trầm giọng ra lệnh.

Thẩm Tầm chớp mắt nhìn khuôn mặt lạnh của anh.

Nói như thể cô không có việc gì làm ngoài ăn vậy. Hay anh muốn nói “Em tới giờ uống thuốc rồi”?

Xem ra kỹ năng trinh thám của Trình đội không dùng đúng chỗ rồi, sau nhiều năm ở Anh, văn hóa uống rượu whisky trong các quán bar của Anh mạnh đến mức sau khi phóng túng quá độ vẫn có thể uống thêm một chút rượu. Say đến từng mảnh ư? Thôi nào, nghĩ cô là một cô bé thiếu kinh nghiệm, đỏ mặt khi nhấp một ngụm Mojito chắc?

Này… Nghe đi, răng rắc, có tiếng khối băng khẽ nứt vỡ, Băng Sơn đại nhân à, cố gắng “hold” đi, cẩn thận nội thương.

“Anh thật sự không sao chứ?” Thẩm Tầm nghi ngờ nhìn anh, trên khuôn mặt trắng nõn hiện lên vẻ quan tâm lo lắng nhất, giống như một vãn bối hiếu thuận trước giường bệnh.

Trình đội không nói gì, cúi đầu châm lửa, tập trung vào việc yêu đương với thuốc lá, coi cô như người vô hình.

“Chú hút thuốc lá dữ quá, cẩn thận ung thư phổi đấy chú cảnh sát.”

Vừa nói, cô vừa hống hách bỏ điếu thuốc xuống hút một hơi rồi lại đút vào miệng anh, như không để ý đến vết son môi còn sót lại trên đầu lọc, dính vào môi anh, muốn có bao nhiêu mờ ám có bấy nhiêu mờ ám.

Anh nghiêng đầu nhìn cô, đôi mắt đen sâu thẳm: “Vợ anh mới có tư cách quản anh.”

Cô “Ồ” một tiếng.

Trình Lập đợi cô nói xong, nhưng không có gì. Cô quay người lấy túi xách, lại quên mất đồng hồ đeo tay, vội vàng đeo vào ra vẻ bận rộn, sau đó hốt hoảng ngẩng đầu lên: “Em ổn rồi, đi thôi.”

Anh lẳng lặng đứng bên cửa, gương mặt tuấn tú dưới ánh ban mai, đôi mắt sâu thẳm, đôi môi mỏng mím chặt lộ ra một tia bất lực.

Cô cong khóe miệng cười nhẹ.

Anh không biết, em chờ đợi nhiều năm như vậy, chỉ chờ một người như anh. Tương lai còn dài mà, Trình đội.

Trình Lập vừa đi vừa hút một điếu thuốc, nhưng vẫn không thể thoát khỏi sự phiền muộn chợt đến trong lòng.

Nếu anh không đi, vậy thì em cũng mãi ở lại, làm vợ anh.

Tôi, Thẩm Tầm, thề với hình xăm này, tôi sẽ luôn ở bên Trình Lập, bất kể họa phúc bần phú, bất kể thương bệnh tử vong. Cho nên, em xin anh ấy, làm chồng em nhé.

Những lời ngọt ngào như vậy, cám dỗ độc địa như vậy.

Vậy mà cô cứ thế quên đi.

Một buổi sáng đẹp trời, không khí trong lành, nhưng anh cảm thấy lồ ng ngực mình thắt lại.

Làm sao anh có thể bị mê hoặc bởi một kẻ không tim không phổi vô tâm như vậy.

Anh định ném tàn thuốc đi, nhưng khi nhìn thấy vết môi đỏ trên đầu lọc, mắt anh chợt sững lại, suy nghĩ bậy bạ điều gì đó, trong đầu mười giây liền hoàn thành một bộ phim ướt át.

Ngẩng đầu lên liền thấy người khởi xướng đang hớn hở chạy về phía gọi món, thoạt nhìn rất có cảm giác ăn uống ngon miệng.

Ôi, tức đến muốn nghiến răng. Nếu không phải nơi công cộng, anh thực sự muốn tét nở hoa mông đứa nhóc này.

1

Đến bữa sáng, Lý Manh gửi hai bức ảnh qua WeChat, hai chiếc váy, màu sắc và kiểu dáng khác nhau, sau đó gọi điện cho cô: “Hôm qua có người theo đuổi tặng, cho cậu giữ một cái.”

“Nhãn hiệu lớn đây, người theo đuổi này rất hào phóng.” Thẩm Tấn trêu chọc.

“Cái màu xanh biển cho cậu, hôm nay gửi qua cho cậu nhé.” Lý Manh nói ra.

“Tại sao lại là cái này?” cô hỏi.

“Cái này nhìn cổ điển, cậu mặc vừa vặn hợp với chú Ba.” Lý Manh nghiêm túc đáp.

Thẩm Tầm bị sặc sữa.

Cô ngước lên, thấy Trình Lập đang nhìn cô vô cảm, đôi mắt anh đen như mực.

Chú Ba… Từ xưng hô này nghe không tồi.

Cô ôm trán, có ngăn nụ cười không kìm được của mình.

Sau khi cúp điện thoại, Lý Manh còn gửi một câu hỏi qua WeChat: “Chú Ba có gì tốt?”

Thẩm Tầm suy nghĩ một lúc, trả lời bằng vài từ: “Bình tĩnh trầm ổn, một chút quyến rũ.”

Đó gọi là động lòng.

Trước chiếc bàn dài, Trình Lập ngồi ở giữa, Thẩm Tầm nhướng mày đứng ở góc bên trái, nghe bọn họ mở cuộc họp thảo luận. Trước mặt cô là một cuốn sổ đang mở, theo nội dung cuộc họp bôi vẽ ra hai trang, giống như làm một nửa vai trò nhân viên cảnh sát. Lâm Duật nghe được chuyện cô hôm sinh nhật đã chạy ra ngoài một mình đi xăm, mắng cô máu chó phun đầy đầu, sau đó ra lệnh đưa cô vào phạm vi bảo vệ của Trình Lập, thiếu chút nữa đã thêm vào cậu “cho người trông coi 24/7”.

Cô thấy Trình Lập gõ những ngón tay dài trên bàn, biết anh nghiện thuốc lá, chỉ là trong phòng có một đồng nghiệp đang mang thai nên anh phải kiềm chế bản thân. Anh cúi đầu, cầm tách cà phê lên nhấp một ngụm – đây đã là cốc thứ ba trong ngày.

Đột nhiên, Thẩm Tầm muốn vươn tay, vuốt phẳng nếp nhăn giữa hai lông mày anh.

Chuông thiết bị điện thoại phòng hội nghị trên bàn vang lên, sau khi kết nối, giọng nói của Trương Tử Ninh truyền đến: “Quý Kha, tôi đã gửi một vài bức ảnh qua WeChat.”

Nửa phút sau, theo việc chuyển đổi hình ảnh lên máy chiếu, Trương Tử Ninh bắt đầu báo cáo những gì mình và Triệu Mân Hoa đã thu được ở trường tiểu học Xuân Huy ở Thủy trại:

“Hiệu trưởng là Lý Lâm. Năm nay 57 tuổi. Khi còn trẻ, ông ấy được phân công làm giáo viên dạy toán tại trường tiểu học Quang Minh ở thành phố Cảnh Thanh. Thủy Trại là quê hương của ông ấy. Lúc 40 tuổi, ông quay lại nơi này, bắt đầu công tác ở trường tiểu học Xuân Huy. Ngôi trường hiện tại có 36 học sinh, chủ yếu là con nhà nghèo trong làng, học sinh mấy năm nay tốt nghiệp tiểu học xong về cơ bản không đến trường nữa. Tác dụng chính của trường là cung cấp cho những đứa trẻ này một nền tảng văn hóa nhất định để giúp chúng làm việc trong xã hội. Giáo viên cô định có Lý Lâm và cô con gái 23 tuổi Lý Chân. Trường học trước mắt nhận được sự hỗ trợ của một số tổ chức phúc lợi cộng đồng, cũng luôn có các giáo viên hỗ trợ giảng dạy. Ngoại trừ tôi và Mân Hoa, hiện tại có một nữ giáo viên mới hỗ trợ trong trường tên Phương Khả. Cô ấy đến từ Thượng Hải, đã làm việc ở đây được nửa năm, tháng 9 tới sẽ đi Mỹ học cao học, hiện tại gap year, ngoài ra còn có 1 giáo viên người bản địa, chủ yếu dạy thủ công với âm nhạc, tuần đến 2 lần, gọi là Ngọc Nhi.”

Cái tên vang lên bên tai khiến Thẩm Tầm đột nhiên dừng bút.

Cô nhìn gần hết khuôn mặt của người phụ nữ trong bức ảnh – mặc dù Tử Ninh và những người khác chụp vội nhưng đôi lông mày và nụ cười quyến rũ đó chính xác là Ngọc Nhi mà cô ấy biết.

“Làm sao vậy?” Trình Lập nhạy bén chú ý tới phản ứng của cô, ánh mắt sắc bén dán chặt.

“Tôi biết cô ấy,” cô chỉ vào bức ảnh, “cô ấy là vợ của Barton, vơ của chủ nhà trọ Barton.”

2

“Không sai, Ngọc Nhi cũng giới thiệu bản thân mình như thế.” Trương Tử Ninh xác nhận ở đầu bên kia điện thoại.

“Barton là đồng nghiệp cũ của tôi ở Anh. Anh ấy đã giới thiệu Ngọc Nhi với tôi trong nhà trọ.” Thẩm Tầm nói thêm.

Trình Lập nhẹ nhàng lên tiếng.

Thẩm Tầm nhìn anh – Cũng không biết có phải là ảo giác của cô hay không, phảng phất lúc cô nhìn thấy anh cúi đầu, đáy mắt gió nổi mây mù.

“Trình đội, trước mắt chúng tôi vẫn chưa phát hiện ra điều gì bất thường, nhưng chúng tôi đã bí mật ghi lại nội dung giảng dạy của Lý Lâm Lý Chân, Phương Khả, Ngọc Nhi, đồng thời sao chép giáo án của bọn họ. Hôm nay chút nữa sẽ gửi tất cả cho Quý Kha.”

“Được, chuyện này chúng ta làm trước đi, hai người tiếp tục quan sát.” Trình Lập ra lệnh, sau đó dùng ánh mắt ý vị sâu xa nhìn Thẩm Tầm: “Cô Thẩm, phiền cô đi cùng tôi tới nhà trọ một chuyến.”

Thẩm Tầm giật mình, gật đầu.

“Vì thế cậu cảm thấy có vấn đề sao?” Lâm Duật dựa vào trên bàn. nhìn Trình Lập ngồi ở bên cạnh.

Người sau ngước mắt nhìn anh: “Nhà trọ có vấn đề hay không cũng khó nói, nhà trọ ở biên giới luôn là trọng điểm giám sát của cơ quan phòng chống m a túy, bọn họ hẳn là không có bất kỳ hành vi cụ thể nào trong nhà trọ. Nhưng những người trong quán trọ cũng đáng để ghé thăm một lần.”

“Dựa theo lúc trước cậu nói với tôi, tình hướng lúc này xác thực có quá nhiều trùng hợp đáng ngờ.” Lâm Duật gật đầu, “Chuyện hộp thuốc lá, Tầm Tầm vẫn chưa phát hiện ra, đúng không?”

“Tôi không nói cho cô ấy biết. Chuyện này cô ấy càng tự nhiên càng tốt.” Trình Lập đứng dậy, búng tàn thuốc. “Cũng may cô ấy không nghiện thuốc lá, ban ngày chưa bao giờ mang hộp thuốc lá đến khu vực làm việc.”

“Cũng coi như may mắn, đêm đó bị cậu phát hiện.” Lâm Duật cảm thán nói.

“Người đưa thứ này cho cô ấy, trong lòng rất mâu thuẫn.” Trình Lập thở ra một hơi khói, ánh mắt tối sầm lại.

Perseverance, Love, Enthusiasm, Hope.

Kiên trì, tình yêu, đam mê, hy vọng.

Trông tràn đầy năng lượng tích cực. Nhưng các chữ cái viết đầu ngược lại được kết nối – HELP (GIÚP ĐỠ).

Là ai đang cầu cứu.

Anh tìm thấy máy nghe trộm trong hộp thuốc lá, một thiết bị nhỏ xíu. Bên kia có thể chủ động chọn thời điểm nghe lén, chỉ cần tín hiệu được phát ra, thiết bị sẽ tự động gọi lại vào điện thoại di động của bên kia và truyền âm thanh xung quanh hộp thuốc lá.

Những ngày này, bên người Thẩm Tầm phát sinh chuyện gì, đối phương rốt cục biết được bao nhiêu? Nó có bao gồm tất cả các cuộc trò chuyện giữa cô ấy và Lý Quyên tại nhà của Phùng Qúy Bình hay không? Ai đang nghe trộm? Và ai muốn nhờ giúp đỡ?

Đêm đó ở ký túc xá của Thẩm Tầm, khi phát hiện ra bí mật trong hộp thuốc lá, anh nhìn chằm chằm khuôn mặt đang ngủ của cô, trong lòng tràn đầy suy tư. Nhưng bất kỳ suy nghĩ nào cũng làm anh bất an.

“Con gái lớn có chủ ý riêng mình, tôi là người lớn cũng không có cách. Tuy Tầm Tầm tự nguyện làm mồi nhử, nhưng…” Lâm Duật nhìn anh với vẻ mặt nghiêm túc, thậm chí một chút cảnh cáo, “Cho dù cậu có kế hoạch gì, tôi hy vọng cậu sẽ giảm thương tổn đến mức tối đa cho nó.”

“Tôi sẽ cố gắng.” Trình Lập dập tắt tàn thuốc, trầm giọng nói.

Lời hứa giữa đàn ông với nhau, đôi khi chỉ vài lời, nhưng đáng giá ngàn cân.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
Anh Ở Phía Nam Đám Mây

Chương 12-2: Ngày sinh và ngày giỗ (2)



Khi bước vào văn phòng của cục trưởng, cô nhìn thấy c ậu nhỏ nhà mình mặc đồng phục cảnh sát, ngồi ngay ngắn, trông “giống người” (?). Cô đột nhiên nhớ tới lần c ậu nhỏ bị ông ngoại chống gậy đuổi đi vì từ chối đính hôn với mợ nhỏ, cô không khỏi bật cười.

Lâm Duật nhìn cô cười nghi hoặc: “Trong bụng lại nghĩ ra ý xấu gì vậy?”

“Không có, cháu ngoan như vậy.” Cô cười đến thành thật.

Lâm Duật khẽ hừ một tiếng: “Cháu mà ngoan?”

“Tìm cháu có việc gì sao?”

“Chúc mừng sinh nhật, nhóc Bạch Dương.”

“Cám ơn c ậu nhỏ, cậu có quà gì không đây?” Cô nhảy lên bàn anh, đung đưa chân giống như khi còn nhỏ.

“Cháu muốn gì?”

“Cháu muốn cấp dưới của cậu.”

Lâm Duật nhướng mày cười nói: “Nếu như thời cổ đại, cậu cũng không ngại chỉ hôn thẳng, cầm đao bắt cậu ta bái đường.”

“Vậy chúng ta cùng nhau chạy nhanh xuyên qua thôi.”

“Nhỏ nhẹ thôi,” anh thở dài, “Tốt xấu gì cháu cũng là cô gái nhà họ Lâm chúng ta, người khác còn xếp hàng thích cháu, cháu cần gì cứ phải chạy tới đây cho không?”

“Anh ấy khác.” Nói đến người mình thích, giọng điệu của Thẩm Tầm xen lẫn ngượng ngùng, trong mắt bắt đầu hiện lên dáng vẻ yêu thương.

Lâm Duật chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn cô: “Tuấn Tầm này?”

“Dạ?”

“Cậu hỏi cháu một chuyện.”

“Cậu cứ hỏi.”

“Trải qua lần bắt cóc lần trước, cậu nghĩ cháu có thể ý thức được, tình huống hiện tại cháu gặp phải càng thêm nguy hiểm.”

“Vậy thì sao?”

“Cháu có hai lựa chọn: một là về Bắc Kinh, cậu sẽ đảm bảo an toàn cho cháu.” Lâm Duật vẻ mặt trở nên nghiêm túc, “hai là ở lại làm mồi nhử.”

Thẩm Tầm lặng lẽ trả lời: “Cháu chọn ở bên Trình Lập.”

“Tức là không về Bắc Kinh?”

“Hừ, cháu không về đâu, làm mồi nhử cũng được, gặp nguy hiểm lớn cũng thế, cháu vẫn phải ở bên anh ấy.”

“Nếu cậu ta từ chối thì sao?”

“Hôm qua anh ấy đã muốn đuổi cháu đi rồi, nhưng việc này anh ấy nói không tính.” Thẩm Tầm ngước mắt lên, ánh mắt hùng hổ dọa người.

Lâm Duật nhìn cô, khẽ thở dài.

Đây mới là bộ mặt thật của Tầm Tầm nhà bọn họ, đại sứ thiên kim nhà họ Thẩm, cháu gái ngoại yêu thương nhất của Lâm lão tướng quân, lớn lên kiêu ngạo ương ngạnh, không ai có thể ngăn được.

“Ở lại thì khả năng cháu có thể “bị thương” đấy,” Anh nói một từ hai nghĩa.

Thẩm Tầm khẽ mỉm cười: “C ậu nhỏ, cháu đã mất đi người cháu yêu thương nhất, chú cảm thấy nỗi đau nào có thể so sánh được nữa?”

Lâm Duật ánh mắt chấn động.

“Quả thực quá khứ của Trình Lập cháu không tham dự, cũng không thể đi vào. Cho nên mấy ngày qua cháu vẫn luôn suy nghĩ, cháu có thể làm gì cho anh ấy. Đó có nghĩa là cháu muốn đi cùng anh ấy, đánh nát thế giới thống khổ đã gây ra cho anh ấy và kéo người ra. Cháu không muốn đánh giá hay đoán già đoán non về tình cảm của anh ấy với Diệp Tuyết, cháu chỉ muốn yêu anh ấy theo cách của riêng mình. Cho dù cuối cùng có mất đi, cháu cũng không hối hận.”

“Cậu có nên nói cháu đã trưởng thành không, Tầm Tầm?” Lâm Duật cảm động nhìn cô, “Nếu cậu là Trình Lập, chắc giờ đang hắt hơi rồi. Nhìn thấy bộ dạng đằng đằng sát khí của cháu, sao cậu cảm thấy cậu ta chọc phải rắc rối lớn nhỉ?”

“Không sai, đúng là đừng đằng sát khí, mài dao soàn soạt, hãm hại lừa gạt, dùng bất cứ thủ đoạn nào.” Thẩm Tầm cười ngọt ngào, “Cậu, cháu rất thích mấy chiêu trò mà chú dùng để tán gái năm đó.”

Hôm nay sinh nhật, cũng vừa khéo diễn trò hay.

Buổi tối lúc Trình Lập trở lại văn phòng, đèn trong văn phòng vẫn sáng. Anh đẩy cửa vào, thấy Giang Bắc và những người khác vẫn ở đó.

“Anh Ba, anh về rồi sao?” Giang Bắc đứng lên nghênh đón, trong tay còn cầm một lon bia.

“Ừ.” Anh đáp nhẹ và liếc nhìn xung quanh.

Trên bàn còn sót lại một mẩu bánh ngọt nhỏ, trên đ ĩa giấy còn hai cây nến số bị đổ, mấy lon bia còn chưa được dọn sạch, sau một hồi náo nhiệt là một cảnh hỗn độn.

“Sinh nhật ai vậy?” Anh hỏi mà trong lòng đột nhiên chấn động.

Con số trên cây nến đã cho anh biết câu trả lời.

“Ăn sinh nhật chị Tầm.” Quý Kha nói, xác nhận suy đoán của mình.

Giang Bắc nhịn không được nói: “Anh Ba, vừa rồi em nhìn thấy Thẩm Tầm đi ra sân thượng, giống như có chút phiền muộn, em nghĩ tối nay cô ấy ăn mừng với bọn em cũng là miễn cưỡng cười vui, dù sao… anh cũng không ở đây.”

Trình Lập không nói lời nào, ngay sau đó bóng dáng cao lớn đã biến mất ngoài cửa.

Trên sân thượng rộng thênh thang, có một bóng người nhỏ bé ôm bả vai, chôn đầu ở gối, thành một bức tượng cô độc.

Trình Lập chậm rãi đi tới, bước chân rất nhẹ, bởi vì anh không biết mở miệng thế nào, lại sợ quấy rầy cô.

Cuối cùng anh vẫn kinh động đến cô, Thẩm Tầm ngẩng đầu lên, đôi mắt ướt sũng, chóp mũi hơi ửng đỏ.

Dưới ánh trăng sáng, cô là một tiểu hồ tiên rơi xuống nhân gian, yêu phàm nhân nhưng không được đáp lại, nằm ở nơi đó cụp mi mắt, tràn đầy bi thương.

Anh đột nhiên cảm thấy trong ngực chua xót.

“Anh về rồi? Vừa rồi bọn họ nói đùa, gọi em là chị dâu,” cô cúi đầu, giọng nói mềm mại, “Em biết trong lòng anh người vợ mà anh chọn không phải em, nhưng em nghe được vẫn thấy rất vui.”

“Hôm nay em đợi anh cả ngày, trùng hợp làm sao, không ngờ ngày mất của cô ấy lại là sinh nhật em. Nhưng chắc em cũng không thể tính là thế thân nhỉ. Em vừa ngồi ở đây gió thổi lạnh, lại nghĩ, em quen anh còn chưa đến 1 tháng, nói ở bên nhau, thật ra toàn là em chơi xấu làm nũng, lì lợm la li3m.”

“Cho nên?” Giọng anh khàn khàn.

“Em không biết.” Cô ngước nhìn anh, ánh mắt đầy bối rối và đau khổ.

“Em không biết cái gì?” Anh thì thầm, đôi mắt sắc bén dán chặt vào cô. Anh khó chịu vô cớ trước sự mê loạn và chần chừ của cô.

Cô là kiểu người không đâm vào tường không chịu quay đầu đâu? Ánh mắt sáng ngời khi nhìn thấy anh đâu? Không phải hôm qua vừa thốt lời thề son sắt, nói không đi đâu cả, chỉ muốn theo anh sao?

Cô lại cúi đầu, như không nghe thấy câu hỏi của anh.

“Anh cứ coi như em chưa từng tới đây, chắc là cũng không khó…” Cô lầm bầm như đang tự nói với chính mình.

Anh nghẹn thở, trong lòng đột nhiên cảm thấy một tia sợ hãi. Anh cúi xuống, nâng mặt cô lên: “Em đang nói cái gì vậy?”

Cô mỉm cười với anh, nồng nặc mùi rượu.

“Thậm chí… Ngay cả Hứa Trạch Ninh còn biết đặt bánh cho em, nhưng anh quên em không còn một mảnh, em ghét anh…” Thẩm Tầm đã say, cô lắp bắp lên án, đôi mắt mờ sương không có tiêu điểm, như thể đang nhìn vào anh, lại như không nhìn vào anh.

“Anh Ba…” Cô gọi anh, thanh âm mềm mại, “Không yêu có phải cũng tốt không nhỉ? Bất cứ lúc nào cũng có thể vui vẻ, bất cứ lúc nào cũng có thể từ bỏ…”

“Nhưng mà em buồn lắm. Lúc em nghĩ đến từ bỏ,” cô mím môi, ôm ngực, nước mắt lưng tròng, “Nơi này đau muốn chết…”

Trình Lập nhìn cô, cảm thấy cổ họng thắt lại, trái tim anh dường như bị nắm chặt.

Thẩm Tầm dựa vào lan can lảo đảo đứng lên, sau lưng là ánh đèn của mọi nhà. Trình Lập giật mình, kéo cô vào lòng, bảo vệ cô thật chặt.

“Nói đi, nếu như hôm nay em ngã từ đây xuống, anh có buồn không?” Cô ghé trên ngực anh khẽ lẩm bẩm.

“Không đâu.”

“Tại sao?”

“Bởi vì em là ngốc mà chết, không đáng.”

“…”

Trình Lập chạm vào cánh tay mát lạnh của cô, nhíu mày: “Anh đưa em về.”

Anh không một lời giải thích, bế cô lên sải bước xuống lầu. Thẩm Tầm hai tay ôm cổ anh giống như mèo con lười biếng, nhẹ nhàng hôn sườn mặt anh, hết lần này đến lần khác, giống như hôn bao nhiêu cũng không đủ, thậm chí còn làm càn vươn đầu lưỡi nhỏ đánh lén lỗ tai của anh.

“Em không sợ bị nhìn thấy sao?” Hô hấp của anh không ổn định, lỗ tai đỏ bừng, “Em còn làm loạn anh ném em xuống đất.”

“Anh sẽ không đâu.” Vừa nói, cô vừa ôm chặt lấy anh, có chút lo lắng.

Anh không khỏi thở dài. Đúng là đứa trẻ.

Mới có mấy chục bước, cô trong vòng tay anh lúc lắc theo từng bước chân anh, lồ ng ngực rộng lớn của anh tựa như chiếc nôi khi còn bé, thoải mái mà an toàn.

“Anh Ba.” Giọng mũi của cô mềm mại.

“Ừm?”

“Ước gì cầu thang này không có điểm cuối.”

“Đó là phim kinh dị.”

Cô cười khúc khích: “Đáng ghét, sao anh không lãng mạn chút nào vậy?”

“Chúc mừng, em cuối cùng cũng nhận rõ hiện thực.”

“Cậ u nhỏ hôm nay cũng bảo em đi.”

“Anh ấy nói đúng.” Trong bóng tối nơi góc cầu thang, giọng nói của anh bình tĩnh đến gần như vô tâm, “Đi đi, em không thuộc về nơi này.”

Trình Lập không nghe thấy lời đáp lại, nghĩ rằng cô đã ngủ.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
Anh Ở Phía Nam Đám Mây

Chương 12-1: Ngày sinh và ngày giỗ (1)



“Lời tao nói mày đã quên hết sao? Lúc trước mày đã nhận lời với tao như thế nào?” Trong phòng khách VIP yên tĩnh, chỉ có một giọng nam lạnh lùng, có thể nghe ra sự kiên nhẫn đến liều mạng của người đàn ông đang trên bờ vực bốc hỏa, “Bảo ngay Liêu Sinh nhận điện thoại.”

“Mày đầu nhúng nước rồi à? Đi theo làm cái chuyện ngu xuẩn này?” Giang Tế Hằng lại nói vào điện thoại, ánh mắt sau chiếc kính lạnh lùng, “Cho dù mày có là chó điên, cũng không phải cứ điên là cắn loạn, bảo ăn phân là ăn phân. Nhớ kỹ nấy, chủ nhân mình nghe theo là ai, còn tùy hứng làm bậy, tao lấy mạng mày!”

“Đây là đang bực bội với ai mà lớn tiếng như vậy?” Lục Nghiên đứng ở cửa, khẽ nhướng mày, “Tức giận lớn thế, nhà em suýt nữa bị anh đốt luôn rồi.”

“Đâu phải là anh ta không trả được nếu cháy đâu.” Một giọng nói trầm thấp vang lên sau lưng nàng, Trình Lập chậm rãi đi vào.

Trông thấy bọn họ, sắc mặt Giang Tế Hằng kh: “Bọn đàn em Thuộc hạ làm loạn chuyện.”

“Tiền bạc kiếm vô tận, nóng giận hại thân cũng không đáng.” Lục Nghiên khom người rót cà phê nóng cho hai người, ngón tay mân mê, quyến rũ mê người, xong việc đặt bên cạnh Trình Lập, nhếch mông dựa gần cánh tay anh.

Trình Lập giơ tay lấy một điếu xì gà từ hộp gỗ trên bàn cà phê, nhưng Lục Nghiên đã đoạt lấy: “Để em cắt cho anh.”

Thấy vậy, Giang Tế Hằng mỉm cười: “Sao tôi không được đãi ngộ này nhỉ?”

Trình Lập vỗ nhẹ lên vai Lục Nghiên: “Không uống cà phê nữa, mau pha cho Tế hằng ít trà hoa cúc đi, cho hắn giảm nhiệt.”

Lục Nghiên bước đi trên đôi giày Christian Louboutin, để lại bóng dáng rực rỡ đầy đặn.

Giang Tế Hằng chuyển ánh mắt từ lưng cô sang Trình Lập, nhận lấy điếu xì gà người sau đưa: “Hôm nay nhàn vậy sao?”

“Phiền lòng, trốn ở chỗ này yên tĩnh một chút.” Trình Lập nhướng mày, dựa vào trên sô pha.

“Sao lại qua lại với Lục Nghiên vậy? Không sợ cô bạn gái nhỏ của anh ghen à?” Giang Tế Hằng hỏi.

“Tôi “qua lại” với Lục Nghiên khi nào? Tôi có bạn gái khi nào vậy?” Trình Lập cười nói, như thể anh nghe thấy một trò đùa, “Đều là đống phiền toái cả thôi.”

“Sao lại phiền toái?” Trong mắt Giang Tế Hằng hiện lên vẻ mờ ám, “Không kìm được, ăn con nhà người ta rồi à?”

Trình Lập nhấp một ngụm xì gà rồi mạnh mẽ thở ra, trong giây lát, dường như mọi suy nghĩ của anh đều tan theo mây khói.

“Hiếm khi thấy anh bộ dáng khó xử như vậy.” Giang Tế Hằng yên lặng nhìn anh.

“Cô ấy không giống với Lục Nghiên, bây giờ cả ngày khóc lóc sướt mướt quậy với tôi.” Trình Lập cau mày, “Nhất thời không quản được nửa th@n dưới, giờ hối hận muốn chết.”

“Cô ấy có biết chuyện về Diệp Tuyết?”

“Biết, sao có tường kín gió được?”

“Cũng đúng, người ta còn là phóng viên, bản lĩnh đào tin tức rất giỏi.” Giang Tế Hằng gật đầu, “Vậy bây giờ anh định như nào?”

“Có thể làm gì bây giờ? Tìm cách tống cổ thôi.”

“Tuyệt tình như vậy?”

“Người khác không hiểu tâm tư của tôi, cậu chả lẽ cũng còn không hiểu?” Trình Lập cúi đầu nghịch bật lửa trong tay, ngữ khí mệt mỏi.

Giang Tế Hằng nhìn dấu bông tuyết tung bay trên tay Trình Lập, ánh mắt có chút mơ hồ: “Anh không quên được cô ấy sao?”

“Làm sao quên được? Nếu không có cô ấy những năm này, tôi đã mệt mỏi với nơi này rồi, những thứ này, những vụ án không dứt, nghìn bài vẫn một điệu, nói mạnh miệng cái gì mà vì nước vì dân, còn không phải chính người phụ nữ của mình còn không bảo vệ được sao?” Trình Lập nhẹ nhàng nói, thần sắc mang theo sự trào phúng, “Cô ấy vẫn luôn là lý do để tôi ở lại đây, bất kể cô ấy còn sống… hay đã chết.”

Anh đứng dậy, chậm rãi đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khoảng đất xanh trải dài bên ngoài.

“Ngày mai là ngày giỗ của cô ấy.” Giọng anh rất nhỏ, giống như đang nói với Giang Tế Hằng, hoặc là nói với chính mình.

Giang Tế Hằng không trả lời, trầm ngâm nhìn bóng lưng của anh.

Khi Trình Lập trở lại văn phòng đã là giờ nghỉ trưa. Từ xa đã thấy Thẩm Tầm dựa vào gốc cây hút thuốc, tóc búi cao lười biếng, vài sợi tóc lòa xòa trước trán, chiếc váy hoa cổ chữ V màu xanh ngọc bích, đôi giày thể thao màu trắng, đôi mắt kẻ, đôi môi đỏ mọng, mang theo vẻ rực rỡ quyến rũ, chỉ cần nhìn thôi cũng cảm thấy tươi mát và ngon lành.

Anh chợt thấy trong lòng có một sự thoải mái khó tả.

Nghe được tiếng bước chân, Thẩm Tầm hơi ngẩng đầu liếc anh một cái, sau đó lại dời đi chỗ khác, tiếp tục xem điện thoại, hoàn toàn không để ý tới anh.

Trình Lập có chút bất lực, biết rằng ngày hôm qua thực sự rất tệ với cô.

Thấy anh đứng sang một bên không nói chuyện, cô vẫn tỏ ra thương xót, dùng đôi mắt ngấn nước lặng lẽ nhìn anh: “Trình đội tìm em có việc gì à? Ồ, tiện nói luôn, cảm ơn thỏi son của anh, em rất thích. Lần sau nửa đêm đến phòng con gái vẫn nên là gõ cửa, nếu bị người khác bắt được thì tổn hại mặt mũi.”

Cô vừa nói chuyện vừa nhếch môi, nhưng dường như cô không biết hành động này quyến rũ đến mức nào: “Mà lại nói, Trình đội gu thời trang không tồi, rất giỏi trong việc chọn nhãn hiệu son môi khi đưa cho các cô gái, chẳng lẽ đưa quen rồi sao?”

Đôi mắt Trình Lập tối sầm lại: “Dương Uy đề cử, nói các cô gái gần đây thích nó.”

“Còn số màu thì sao?”

“Tự anh chọn.”

“Twist of fate? Cái tên khoa trương như vậy, không hợp với phong cách con người sắt đá như anh nhỉ, hay là muốn ám chỉ gì?” Thẩm Tầm cười nhìn anh.

Trình Lập lông mày hơi động: “Anh chỉ cảm thấy màu sắc thích hợp.”

“Mục đích chính của việc phụ nữ tô son là để dụ đàn ông hôn lên. Thích hợp hay không thì chắc Trình đội rõ nhất. Nếu đã vậy, chẳng lẽ không nên cho em một cái hôn sao?”

Trình Lập ngẩn ra, chậm rãi nói: “Anh xin lỗi.”

“Nếu xin lỗi hữu dụng, còn cần cảnh sát làm gì?” Cô nói câu thoại cũ trong phim thần tượng, mặc dù đang cười nhưng vẫn đối đầu với anh.

Trình Lập mặt không đổi sắc: “Cảnh sát xin lỗi gì?”

Cô sửng sốt, nhìn anh chằm chằm một hồi, cuối cùng thái độ cũng dịu đi: “Em cũng quá phận, không nên nói những lời này.”

Anh khẽ thở dài một hơi.

“Thẩm Tầm, mặc kệ em có chấp nhận hay không, anh đều là bộ dạng này.” Anh nhìn cô, thản nhiên nói: “Anh không thể xóa bỏ tất cả quá khứ, chúng ta đều không thể.”

“Thì sao?” Cô nhướng mày.

“Anh biết Diệp Tuyết đã 12 năm.” Anh nói.

“Sao em lại xui xẻo như vậy, năm nay mới gặp được anh?” Thẩm Tầm bực bội, “Nếu 12 năm trước anh gặp em thì tốt biết mấy.”

“Có gì tốt?” Trong đôi mắt đen lộ ra một tia bất đắc dĩ, “Năm đó em mới 14 tuổi, còn là một đứa trẻ, muốn anh dụ dỗ thiếu nữ tuổi vị thành niên sao?”

Thẩm Tầm sửng sốt, sau đó ngọt ngào cười: “Chú ơi, cha nuôi, anh thích em gọi là gì?”

Giọng nói của cô ấy rất mềm mại, như đường tan trong không khí, rất ngọt ngào.

Trình Lập lại thở dài, cảnh báo cô: “Ngoan nào, đừng giở trò.”

Nhưng cô lại nghiện chơi rồi: “Chú cảnh sát, cháu đi lạc rồi, cháu về nhà với chú được không?”

“Phiên bản trẻ nhỏ lạc đường không phải như thế.”

“Phiên bản của em là thế này. Chú cảnh sát đưa cô bé về nhà…” Cô kiễng chân nói nhỏ vào tai anh.

Cổ họng của Trình Lập giật giật, ánh mắt anh lập tức trở nên thâm thúy.

Cô từ khi nào trở thành tinh linh xảo trá như vậy, ngây thơ tà ác, làm cho anh khó có thể địch nổi?

Cố nén tâm tư, anh hơi lui ra sau: “Anh nói với em một chuyện.”

“Gì vậy?” Vẻ mặt của Thẩm Tầm lập tức trở nên đề phòng.

“Anh đã nói với Cục trưởng Lưu, em không thích hợp ở lại.” Giọng điệu của anh hiển nhiên như xử theo phép công.

“Công việc của em vẫn chưa xong.” Cô khẽ nói.

“Điều đó không quan trọng nữa.”

“Có quan trọng hay không không phải anh quyết.”

“Anh có quyền từ chối phỏng vấn của em.” Giọng anh không lớn, nhưng thái độ rõ ràng trở nên cứng rắn.

“Anh tính là gì?” Thẩm Tầm khẽ cười, “Trình đội không biết có một từ gọi là tự do báo chí sao? Hơn nữa hệ thống an ninh không phải là bộ phận trực tiếp giám sát giới truyền thông, anh dựa vào gì ra lệnh cho em?”

Mèo con vốn hiền lành dịu dàng bị giẫm lên đuôi, lập tức giơ nanh múa vuốt.

“Em biết chuyện anh làm vì muốn tốt cho em, đừng vô cớ gây rối.”

“Như nào là tốt cho em?” Thẩm Tầm cười giễu cợt, “Đuổi em ra khỏi thế giới của anh?”

“Trình Lập, anh từng nói anh cũng không chắc chắn trong tương lai của em có anh tồn tại hay không. Bây giờ có phải anh đã xác định trong tương lai của em, anh có tồn tại hay chưa?”

Trình Lập nhìn cô không nói lời nào, như thể không tiếng động cam chịu.

“Em nói cho anh biết, Trình Lập, tương lai của em, anh vĩnh viễn tồn tại, bởi vì anh ở đây,” cô chỉ vào ngực mình, “Không phải là anh bảo em đi hoặc là anh bỏ em đi, mà em có tự vứt anh ra khỏi lòng mình.”

Khi cô nói, cô vẫn không biết mình đang cố gắng đến mức đỏ hốc mắt.

Trình Lập nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ bướng bỉnh của cô, cảm thấy đau nhói trong lồ ng ngực.

“Anh cần thời gian, được. Anh muốn tìm cô ấy, không sao. Nhưng em ở đây, không đi đâu cả. Em sẽ ở lại với anh, khi anh tìm được cô ấy, hãy nói cho em biết lựa chọn của mình,” cô nhẹ nhàng dựa vào ngực anh, cúi đầu che đi những giọt nước mắt: “Trình Lập, anh cứ coi em như một con bạc đi, cho em ít nhất một cơ hội ngồi vào bàn chơi bài, lúc sau thắng hay thua em tự mình chịu lấy. Nhưng xin đừng ngay từ đầu đã loại em. Đối với em không công bằng.”

Trình Lập vẫn không nói gì, dường như muốn đưa tay lên vuốt v e mái tóc của cô, nhưng cuối cùng lại chậm rãi đặt xuống.

Ngày hôm sau, Thẩm Tầm bước vào văn phòng, lại không thấy Trình Lập. Một lúc sau, cô nhận được thông báo Lâm Duật đang tìm mình.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay