Tôi gặp anh vào một buổi chiều mưa, đúng như cách mà người ta hay nói: khi lòng mình đang rỗng nhất, một điều rất nhỏ cũng đủ để chạm vào.
Hôm đó, tôi rời công ty sớm hơn thường lệ. Trời âm u từ chiều, mây xám trùm xuống thành phố, khiến tôi có cảm giác nặng nề ngay từ khi bước ra khỏi thang máy. Tôi không vội về nhà. Căn hộ trống trải ấy không phải nơi tôi muốn quay về ngay lúc này.
Mưa bắt đầu rơi khi tôi vừa đi được vài trăm mét. Không quá lớn, nhưng đủ dai dẳng để khiến người ta khó chịu. Tôi dừng lại trước một quán cà phê nhỏ, biển gỗ treo lặng lẽ, ánh đèn vàng hắt ra từ bên trong. Không hiểu vì sao, tôi đẩy cửa bước vào.
Chuông gió leng keng vang lên, nhẹ đến mức gần như tan vào không khí.
Quán không lớn. Chỉ vài bộ bàn ghế gỗ, sắp xếp thưa thớt. Mùi cà phê quyện cùng hương gỗ và tinh dầu thoang thoảng khiến tôi bất giác thả lỏng vai.
“Em dùng gì?”
Giọng nói ấy vang lên từ phía quầy, trầm và ấm. Tôi ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt của người đàn ông đứng phía sau máy pha cà phê. Anh không nhìn tôi theo cách tò mò, cũng không lướt qua cho có. Chỉ là một ánh nhìn vừa đủ, khiến tôi thấy mình được chào đón.
“Cho tôi một trà hoa cúc.”
Tôi dừng lại một chút rồi nói thêm: “Ít ngọt.”
Anh gật đầu.
“Ở đây ít người gọi trà lắm.”
Tôi mỉm cười, không biết nên đáp lại thế nào. Thực ra, tôi cũng không phải người hay uống trà. Chỉ là hôm nay, tôi không muốn cà phê. Tôi không muốn thêm tỉnh táo để nghĩ quá nhiều.
Tôi chọn một bàn gần cửa sổ, ngồi xuống, nhìn mưa rơi bên ngoài. Những giọt nước trượt dài trên kính, kéo theo ánh đèn đường thành những vệt mờ nhòe. Tôi thấy lòng mình cũng giống như thế – không rõ ràng, không sắc nét, chỉ là một mảng cảm xúc lẫn lộn.
Anh mang trà ra, đặt nhẹ trước mặt tôi.
“Trà còn nóng. Uống chậm thôi.”
Tôi ngẩng lên nhìn anh.
“Cảm ơn anh.”
“Không có gì.” Anh mỉm cười. “Trà hoa cúc giúp dễ ngủ hơn.”
Tôi hơi khựng lại.
“Anh biết à?”
“Ừ. Tôi hay mất ngủ.”
Câu nói rất ngắn, nhưng khiến tôi bất giác chú ý. Người đàn ông này, trông bình thản như thế, hóa ra cũng có những đêm dài.
“Anh mở quán này lâu chưa?” – tôi hỏi, chỉ để kéo dài cuộc trò chuyện.
“Gần một năm.”
“Vì sao lại mở quán nhỏ thế này?”
Anh suy nghĩ một chút rồi đáp: “Vì tôi muốn có một nơi đủ yên để những người mệt có thể ngồi lại.”
Tôi cầm tách trà lên, hơi ấm lan vào lòng bàn tay. Không hiểu sao, câu nói ấy khiến cổ họng tôi nghẹn lại. Có lẽ vì đã lâu rồi, không ai hỏi tôi có mệt không.
Chúng tôi không nói thêm gì nhiều. Anh quay lại quầy, tiếp tục công việc. Tôi ngồi đó, nhấp từng ngụm trà, để thời gian trôi chậm lại. Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi không mở điện thoại liên tục, không kiểm tra tin nhắn, không lướt vô thức.
Khi mưa ngớt, tôi đứng dậy ra quầy thanh toán.
“Bao nhiêu tiền vậy anh?”
“Không cần đâu.”
Tôi ngạc nhiên. “Sao lại không cần?”
Anh nhìn tôi, ánh mắt rất hiền.
“Coi như lần đầu ghé quán.”
Tôi lắc đầu. “Không được.”
Anh cười nhẹ. “Vậy để lần sau.”
Tôi không biết vì sao mình lại gật đầu.
Trước khi ra về, tôi quay lại nói:
“À… tôi tên My.”
Anh đáp: “Minh.”
Chỉ hai cái tên.
Nhưng tôi nhớ rất lâu.
Tối hôm đó, về đến nhà, tôi đứng trước gương, nhìn mình kỹ hơn thường ngày. Gương mặt tôi vẫn thế, không có gì thay đổi. Nhưng trong ánh mắt, có gì đó rất khẽ vừa được thắp lên.
Tôi mở ngăn kéo, lấy lại thỏi son hồng đất. Tô nhẹ lên môi.
Không phải để đi gặp ai.
Chỉ là để nhắc mình rằng, tôi vẫn là một người phụ nữ có quyền được dịu dàng với chính mình.
Ngoài kia, mưa đã tạnh.
Và trong lòng tôi, có một điều gì đó rất nhỏ, rất mong manh, vừa bắt đầu.