Edit: ppi | Beta: Thụy
–
Lục An khi còn nhá» không Äi há»c, chá» có Lục Thừa VÅ© má»i ÄÆ°á»£c tiếp xúc vá»i bạn cùng lứa. Lục Thừa VÅ© biết bà máºt cá»§a cáºu nên trưá»c giá» cáºu cÅ©ng coi ngưá»i anh há» nà y là ngưá»i má»t nhà , lúc còn nhá» cáºu hay qua nhà hắn á» cùng.
Nhưng khi lá»n rá»i, má»i ngưá»i cÅ©ng phải có cuá»c sá»ng cho riêng mình, ngưá»i anh há» kia cÅ©ng báºn bá»u công viá»c, chá» có ngà y nghá» má»i vá» nhà thôi. Tuy vẫn còn chÆ¡i thân vá»i nhau, nhưng so vá»i khi nhá» thì tình cảm cÅ©ng vÆ¡i Äi Äôi chút. Mà nói tóm lại thì Lục Thừa VÅ© chÃnh là ngưá»i duy nhất cáºu có thá» xin giúp Äỡ lúc nà y.
Triá»u Phong vẫn còn nhá» há»i trưá»c mình từng thấy Lục Thừa VÅ© tức giáºn, lúc Äó hắn Äinh ninh rằng anh ta chÃnh là anh há» cá»§a cáºu. Thấy hắn không có ý kiến gì, Lục An bèn chá»n má»t buá»i sáng sá»m há»i há»p gá»i Äiá»n thoại qua.
Bên kia chắc còn Äang nghá» ngÆ¡i, má»t lát sau má»i bắt máy, tháºm chà cáºu còn nghe ÄÆ°á»£c sá»± luá»ng cuá»ng á» Äầu bên kia. Lục Thừa VÅ© vá»i nói “Alo”, ngay cả ngưá»i trên giưá»ng im lặng cÅ©ng không ÄỠý. Hắn khoác áo ngá»§ lên rá»i vá»i Äi ra khá»i cá»a, tiến thẳng Äến phòng sách.
Tuy trong lòng hắn vẫn thương vá» em há» nà y nhưng tháºt ra cả hai gặp nhau không nhiá»u lắm, nháºn ÄÆ°á»£c cú Äiá»n thoại nà y là m hắn vừa mừng vừa lo. Không Äợi Lục An má» miá»ng nói trưá»c hắn Äã ho lên má»t tiếng, chá»§ Äá»ng bắt chuyá»n:
“Tiá»u An, gá»i Äiá»n cho anh có chuyá»n à ?”
“Anh Thừa VÅ©…” Äầu dây bên kia ấp úng nói, hiá»n nhiên là do cáºu chá»t dạ vì là m sai. Cáºu không dám nói thẳng tình hình hiá»n tại cá»§a mình, Äầu óc rá»i tung lên nói lảng sang chuyá»n khác: “Có phải là em là m phiá»n anh nghá» ngÆ¡i rá»i không…”
“Không có! Không có…” Rõ rà ng hắn vừa bò dáºy, áo khoác ngá»§ trên ngưá»i còn lá»ng lá»ng lẻo lẻo buá»c không chặt. Lục Thừa VÅ© hắng giá»ng, cá» là m cho giá»ng mình nghe tá»nh táo hÆ¡n: “Anh dáºy từ nãy giá» rá»i, em gá»i vừa khéo lúc anh Äang xem báo thôi.”
“à thì…” Lục An vẫn cảm thấy chá»t dạ, chá»p chá»p Äôi mắt nhìn Triá»u Phong rá»i nhẹ nhà ng Äem bà n tay còn lại Äặt và o lòng bà n tay hắn, sau Äó má»i bảo: “Anh, em có chuyá»n nà y muá»n nói vá»i anh… Nhưng mà nghe xong anh Äừng có giáºn…”
“Nói Äi nói Äi.”
Tay cầm Äiá»n thoại cá»§a hắn cÄng chặt, cả ngưá»i vì nháºn ÄÆ°á»£c cuá»c gá»i từ ngưá»i mình thầm mến mà hưng phấn, Äến ná»i không biết rằng á» ngoà i khe há» cá»a phòng sách có má»t ngưá»i Äứng Äó. Thẩm Mặc im lặng Äứng á» ngoà i phòng, miá»ng hÆ¡i hé ra, trông có vẻ sững sá».
Lục An á» Äầu dây bên kia không biết còn ngưá»i khác Äang nghe, ấp úng cả ná»a ngà y má»i má» miá»ng:
“Anh Thừa VÅ©… Em, em có thai rá»i.”
“?!!!” Tin nà y như Äánh cái uỳnh vô Äầu hắn, má»t chút á»§ rÅ© cuá»i cùng còn sót lại cÅ©ng biến Äi không còn mảnh nà o. Tháºm chà hắn còn không dà nh thá»i gian Äá» suy nghÄ© Äã báºt thá»t lên: “Hả?! Tiá»u An! Em bá» ngưá»i khác h**p?”
“Không, không có!” Lục An cuá»ng cuá»ng phá»§ Äá»nh, lắp ba lắp bắp giải thÃch: “Em có ngưá»i yêu rá»i… Anh ấy tên là Triá»u Phong, ảnh rất tá»t vá»i em, sau Äó… Sau Äó thì em có thai…” Cáºu nói cà ng lúc cà ng nhá», hẳn là vẫn cảm thấy tá»i lá»i. “Äã hÆ¡n ba tháng rá»i…”
“Anh Thừa VÅ©, em không biết phải nói sao vá»i cha mẹ… Anh biết Äó, em lỡ cãi nhau vá»i cha mẹ rá»i…”
“Em vá»i Triá»u Phong bà n vá»i nhau rằng phải Äi vá» thÄm cha mẹ má»t chuyến, nhưng mà em… Em không dám…”
Cáºu không Äá»§ can Äảm Äá» nói tiếp, Äà nh mấp máy môi chá» Äầu bên kia Äáp lại. Từ trong loa chá» nghe ÄÆ°á»£c tiếng hÃt thá», cáºu cho rằng anh há» cá»§a mình giáºn luôn rá»i, vẻ mặt bất lá»±c nhìn Triá»u Phong. Nhưng trên thá»±c tế Lục Thừa VÅ© Äã chết Äứng tại chá».
Äá»i vá»i hắn mà nói, tháºt sá»± Äây là má»t tin Äá»ng trá»i.
Thầm yêu ngưá»i em há» nà y táºn mưá»i nÄm có hÆ¡n, Äùng má»t phát ngưá»i em há» bảo mình có ngưá»i yêu rá»i, tháºm chà còn có thai hÆ¡n ba tháng, ká» ra ai mà dám tin ngay cho ÄÆ°á»£c. Cánh cá»a sau lưng nhẹ nhà ng má» ra, Thẩm Mặc im lặng Äứng Äó, ánh mắt ngÆ¡ ngÆ¡ ngẩn ngẩn nhìn và o trong.
“Anh…”
Lục An gá»i khẽ má»t tiếng, Lục Thừa VÅ© má»i hoà n há»n trá» lại, cuá»ng cả lên: “Ã, á»… viá»c nà y, thế viá»c nà y…”
“Dạ, váºy anh có thá» giúp em không ạ… Anh Æ¡i, em tháºt sá»± muá»n Äi vá»i Triá»u Phong cả má»t Äá»i, nhưng mà em sợ cha mẹ không cho…”
Má»i câu xin giúp Äỡ cá»§a cáºu nói ra Äá»u như dao cứa và o tim Lục Thừa VÅ©, mà Lục Thừa VÅ© vẫn không lá» ra má»t chút cảm xúc nà o, còn chú tâm nghÄ© biá»n pháp giúp cáºu. Bá» não luôn linh hoạt nhạy bén lúc nà y Äá»t nhiên trì trá». Hắn ngẩn ra há»i lâu má»i như tìm lại ÄÆ°á»£c giá»ng nói cá»§a mình.
“ÄÆ°á»£c. Anh giúp em… Tiá»u An Äừng sợ nhé. Em yên tâm, anh sẽ giúp em nói trưá»c vá»i há»… Anh Äi liên lạc vá»i há» trưá»c, em yên tâm dưỡng thai ha, không cần sợ…”
Dù cái Äầu cá»§a hắn rá»i cả lên, nhưng hắn vẫn lải nhải nói rất nhiá»u. Chất giá»ng dá»u dà ng không giá»ng ngà y thưá»ng, chắc do hắn và Thẩm Mặc khi triá»n miên không trân trá»ng và thương tiếc nhau như thế. Mà bây giá» nghÄ© lại, trong tim như có gì Äó rút Äi máu cá»§a mình, Äau Äến mức hắn như bá» nghẹt cả thá».
Từ Äầu hắn Äã không chú ý, rằng bên ngoà i Äã vẫn luôn ngưá»i Äứng Äấy tá»± bao giá».
Cá»a Äã bá» má» lá»n, Thẩm Mặc vẫn Äứng á» vá» trà cÅ©, chưa từng bưá»c chân và o phòng sách má»t bưá»c. Giá»ng nói Äêm qua vẫn quấn quýt bên tai cáºu, bây giá» lại tháºt dá»u dà ng và ôn hòa trò chuyá»n vá»i má»t ngưá»i tên “Tiá»u An”. Tim cáºu như bá» thắt lại.
Tại sao anh ấy lại muá»n trá»n tránh mình?
Cáºu biết mình không nên tá»± suy diá» n nhưng vẫn không kìm ná»i những ý nghÄ© ấy lấp Äầy bá» não cá»§a mình. Cáºu chá» có thá» Äứng sau lưng ngưá»i Äà n ông, nhìn chằm chằm và o hắn. Hai ngưá»i ná» nói chuyá»n rất lâu, tâm tình Lục Thừa VÅ© không tá»t lắm nhưng Äến cuá»i cùng cÅ©ng bình tÄ©nh lại. Lục An thì lặp Äi lặp lại mãi hai chữ cảm Æ¡n, cách xa mấy cây sá» cÅ©ng thấy ÄÆ°á»£c cáºu Äang rất vui.
Lục Thừa VÅ© thá» dà i má»t tiếng sau Äó xoay ngưá»i má»t cách cá»±c kỳ má»t má»i.
Vừa ngẩng Äầu lên Äã thấy Thẩm Mặc mặt không cảm xúc Äứng Äó. Sá»± tan vỡ, sụp Äá» từ táºn Äáy lòng trá»i lên, hắn như cảm thấy gì Äó so vá»i lúc biết tin Lục An có thai cà ng Äau hÆ¡n nữa. Nếu dá»±a theo tÃnh tình ngà y thưá»ng cá»§a hắn, thấy Thẩm Mặc Äứng nghe lén hắn sẽ xụ mặt rá»i quát cáºu sao dám nghe lén Äiá»n thoại cá»§a mình. Mà bây giá» má»t chữ hắn cÅ©ng chưa nói, chá» biết há há»c má»m.
Thẩm Mặc khẽ cụp mắt xuá»ng, ná» nụ cưá»i cá»±c kỳ miá» n cưỡng.
“Là ai váºy, là m anh vá»i vá»i và ng vạng chạy xuá»ng phòng sách nghe Äiá»n thoại…”
Má»t bên là ngưá»i em há» hắn yêu thầm hÆ¡n mưá»i nÄm, má»t bên là bạn giưá»ng á» chung Äến ba nÄm, ai quý hÆ¡n ai quả thá»±c khó Äá» so sánh. Lục Thừa VÅ© chá»t dạ cưá»i rá»i lại bá» Äiá»n thoại và o trong túi áo ngá»§, im lặng má»t lúc má»i Äi lên trưá»c mặt Thẩm Mặc, là m như chưa có chuyá»n gì xảy ra. “Bây giá» không còn sá»m nữa, em còn phải Äi là m, Äi thay quần áo Äi.”
Chung quy là hắn không dám nói.
Hà ng mi cá»§a Thẩm Mặc run lên, ý cưá»i trên mặt cÅ©ng nhạt Äi không Ãt. Cáºu thấp giá»ng “Ừm” má»t tiếng, sau Äó chá»p mắt chầm cháºm Äi Äến trưá»c mặt Lục Thừa VÅ©, nhẹ nhà ng ôm lấy eo hắn. Hai thân hình ká» và o nhau, giá»ng như tim cÅ©ng ká» bên nhau như váºy. Cáºu nhắm mắt lại, ná» non bằng giá»ng mÅ©i:
“Lục Thừa VÅ©, em yêu anh…”
Hắn chau mà i, chá» Äáp lại má»t câu: “Tôi biết.”
Nếu Lục An mang bụng bầu như váºy Äi gặp cha mẹ, chắc chắn há» sẽ không thá» nà o chấp nháºn ná»i. Vì váºy Lục Thừa VÅ© sẽ Äi nói trưá»c má»t tiếng, Äá» xung Äá»t sẽ hòa hoãn hÆ¡n Ãt nhiá»u. Mặc dù vẫn cảm thấy thấp thá»m không yên, nhưng Äứa bé bá»n tháng rưỡi cuá»i cùng cÅ©ng có thá» cùng cáºu và Triá»u Phong vá» nhà rá»i.
Tuy không lá»n, nhưng bây giá» bụng cáºu Äã lá» lên rá»i, nhìn là biết Äây là má»t thai phụ, hoà n toà n không thá» mặc áo sÆ¡ mi Äá» che bá»t ÄÆ°á»£c. Triá»u Phong có chuẩn bá» cho nhà cáºu không Ãt quà , túi nà o túi nấy nặng trá»ch. Xe hÆ¡i chầm cháºm chạy và o cá»a, có lẽ là ngưá»i nhà nghe thấy tiếng Äá»ng nên chạy ra má» cá»a.
Nhìn thấy biá»n xe Äá» chói, Lục Thừa VÅ© vô thức nhÃu mà y, những cảm xúc từ trong lòng cÅ©ng dâng lên. Ãnh mắt hắn sắt bén nhìn Triá»u Phong ngá»i á» ghế lái, dù chưa từng Äặt chân và o giá»i chÃnh trá» nhưng vẫn có thá» chắc ná»ch khẳng Äá»nh thân pháºn cá»§a hắn ta.
Là quân nhân, không sai Äi Äâu ÄÆ°á»£c.
Lục An Äã má» cá»a ghế sau, cẩn tháºn Äi xuá»ng, thấy Lục Thừa VÅ© láºp tức vui vẻ chà o má»t tiếng. Triá»u Phong lấy Äá» váºt á» sau cá»p xe ra, cáºu và anh há» nói chuyá»n và i câu rá»i cÅ©ng Äi qua giúp. Ngay lúc nà y, cha mẹ Lục An vừa Äi ra Äứng á» cá»a. Mẹ cá»§a cáºu rất nhá» cáºu, nưá»c mắt chảy dà i, lắp bắp gá»i: “Tiá»u An”. Còn cha cáºu lại trừng mắt, cả ngưá»i toát lên má»t luá»ng khà lạnh. Äám khà lạnh kia khi nhìn Äến Triá»u Phong tức thì sắc bén như gặp phải kẻ thù, chẳng há» là cái nhìn cá»§a cha và con rá».
Lục An Äã lâu không gặp cha mẹ, xách Äá» Äạc chạy bưá»c nhá» qua chà o cha chà o mẹ má»t tiếng rá»i kìm không ÄÆ°á»£c nưá»c mắt. Triá»u Phong cÅ©ng chạy theo Äằng sau, lá» phép như má»t Äứa trẻ há»i thÄm ngưá»i lá»n tuá»i hÆ¡n mình.
Nhưng không có ai ÄỠý Äến hắn.
Lúc nà y Lục Thừa VÅ© bưá»c lên, mặc dù cái gì cÅ©ng chưá»ng mắt nhưng hắn vẫn sắm vai má»t ngưá»i anh trai tá»t ná» lá»±c giúp em há» giải vây. Cha mẹ cá»§a cáºu hiá»n nhiên không muá»n nhìn ngưá»i Äã bắt cóc con trai bảo bá»i cá»§a há», Lục Thừa VÅ© cÅ©ng váºy, nhưng không thá» không cùng nhau và o phòng. Không khó Äá» hắn dá»±ng lên không khà náo nhiá»t, chá» cần má» miá»ng tán gẫu hai ba câu là Lục Thừa VÅ© Äã là m tròn chức trách cá»§a má»t ngưá»i hòa giải, có Äiá»u tâm tình cá»§a hắn không ÄÆ°á»£c tá»t như bá» ngoà i.
Còn Triá»u Phong thì cÅ©ng không Äến mức phải á» thế thụ Äá»ng.
Dáng ngưá»i hắn vừa cao vừa nghiêm, lúc không nói lá»i nà o lại như má»t thanh kiếm bén nhá»n, và chá» khi Äứng trưá»c mặt ngưá»i khác má»i thế. Chứ khi nhìn Lục An, ánh mắt hắn dá»u dà ng như gió xuân váºy. Cha cá»§a Lục An nhìn chằm chằm hắn từ nãy giá», những chi tiết nhỠấy Äá»u không qua khá»i mắt ông. Thừa lúc hai mẹ con Äang nói chuyá»n, ông tá»i mặt ho má»t tiếng vá»i Triá»u Phong, ý bảo Äi lên lầu nói chuyá»n.
Lúc nà y Lục Thừa Vũ có cũng như không.
ÄÆ°Æ¡ng nhiên hắn không thá» theo sau, chá» có thá» ngá»i á» bên cạnh dì giúp viá»c, má»m cưá»i nhìn chiếc bụng hÆ¡i phá»ng lên kia cá»§a Lục An.
Tá»t váºy mà , Äáng tiếc không phải cá»§a hắn.
Hắn vẫn cưá»i, còn nói tá»t giúp Triá»u Phong thêm hai câu, cải thiá»n ấn tượng cá»§a dì Lục vá»i ngưá»i em rá» nà y nhưng trong lòng Äã sá»m Äau Äến thấu cả ruá»t gan, Äau Äến ná»i khiến cả ngưá»i muá»n run. à thức hắn Äã hÆ¡i mù má», bá»ng trong Äầu lại hiá»n lên gương mặt cá»§a Thẩm Mặc.
Hắn và Thẩm Mặc Äang cãi nhau.
Báºn giải quyết chuyá»n cá»§a Lục An nên Lục Thừa VÅ© không có ý Äá»nh giải hòa vá»i Thẩm Mặc. Trưá»c nay là hắn bao nuôi Thẩm Mặc, cho nên vá»n không há» quan tâm Äến cảm nghÄ© cá»§a Äá»i phương, như thá» là viá»c ÄÆ°Æ¡ng nhiên váºy. Hắn nà o biết là do hắn Äòi bao nuôi cáºu, còn cáºu thì có lòng tá»± trá»ng rất lá»n, cuá»i cùng cáºu dá»n ra ngoà i á», còn vô cùng nghiêm túc nói rằng sẽ trả lại cho hắn chút tiá»n kia.
Hắn nà o Äá» tâm Äến ba mươi vạn Äó Äâu.
Lục Thừa VÅ© cảm thấy há»i háºn, nhưng cÅ©ng không biết phải xá» lý thế nà o má»i phải nên Äà nh Äá» giải quyết xong chuyá»n cá»§a Lục An rá»i tÃnh tiếp. Ưá»c chừng má»t giá» hÆ¡n trôi qua, Triá»u Phong và cha cá»§a Lục An má»i xuá»ng lầu. Khi nãy ông còn xụ mặt mãi, bây giá» lại má»m cưá»i trông có vẻ hà i lòng. Lục An vui vẻ chạy Äến ôm lấy Triá»u Phong, nÅ©ng ná»u gá»i “cha” má»t tiếng. Mẹ cáºu cÅ©ng Äi qua, tháºt là má»t gia Äình vui vẻ hòa thuáºn, hòa hợp vô cùng.
ChỠlà không có phần của Lục Thừa Vũ.
Hắn chá» là anh há» cá»§a cáºu mà thôi, lúc nà y còn muá»n á» lại thì Äúng là không thÃch hợp. Dù cho dì Lục muá»n má»i hắn Än cÆ¡m song Lục Thừa VÅ© cÅ©ng lá» phép tìm cá» từ chá»i. Hắn phiá»n não lái xe vá» gian phòng chung cư không ngưá»i kia.
Thẩm Mặc Äã dá»n Äi ÄÆ°á»£c má»t thá»i gian rá»i.
Lúc Äi ngang qua siêu thá» á» má»t tiá»u khu, hắn ghé qua mua hai bình rượu xái (*), Äá»nh Äá» giải sầu. Hắn biết không nên lái xe khi Äang say, vì váºy không uá»ng liá»n mà cầm trong tay, chá» lúc dừng xe rá»i Äi lên lầu. Có lẽ ngưá»i cô ÄÆ¡n khi thất tình cà ng u sầu, cho nên vá» rượu như Äáºm thêm. Chút ảo não kia cà ng thêm nặng ná», chá» muá»n có thá» gá»i Äiá»n cho Thẩm Mặc ngay láºp tức.
(*: Rượu xái: là tên cá»§a má»t loại rượu trắng, còn gá»i là rượu nưá»c thứ hai. Hà m lượng cá»n 60-70%)
Nhưng không cần hắn lấy Äiá»n thoại ra, bá»i vì Äã có ngưá»i ngá»i xá»m á» bên ngoà i.
Sắc trá»i Äã bắt Äầu tá»i, tia nắng xuyên qua tầng mây chiếu lên trên ngưá»i cáºu. Chắc là Thẩm Mặc Äã lâu không nghá» ngÆ¡i tá»t, dáng vẻ cáºu má»t má»i không ÄÆ°á»£c như thưá»ng ngà y. Nghe ÄÆ°á»£c tiếng bưá»c chân, cáºu hoảng há»t ngẩng Äầu, ngây ngá»c nhìn ngưá»i xách theo hai bình rượu Äi lên lầu.
“Lục Thừa VÅ©…”
“Ba em… Bá»nh rá»i.”
– Hết phiên ngoại 6 –