Edit: ppi | Beta: Thụy
–
Sáng sá»m ngà y hôm sau, Lục An ÄÆ°á»£c ÄÆ°a Äến bá»nh viá»n.
Triá»u Phong Äã liên lạc vá»i bác sÄ© từ sá»m, cho nên không cần phải ÄÄng ký á» Äại sảnh mà Äi thẳng Äến má»t phòng khám bá» che khuất. Lục An ngây ngá»c luôn. Thấy viên bác sÄ© không rõ tên vừa cÄng thẳng vừa gấp gáp, mà Triá»u Phong thì rất nghiêm túc nói chuyá»n vá»i ngưá»i ta trông không giá»ng ngà y thưá»ng chút nà o.
Thai nhi vẫn chưa lá»n lắm, nếu siêu âm bừa bãi có thá» sẽ có hại, vì váºy hôm nay chá» lấy Ãt máu mà thôi. Lục An sợ Äau, cho nên lúc lấy máu Triá»u Phong giúp cáºu che mắt cá»§a mình lại. Bản thân Lục An cÅ©ng không dám nhìn mÅ©i kim Äâm và o da. Kết quả xét nghiá»m là cáºu tháºt sá»± có thai, thai nhi phát triá»n bình thưá»ng sau Äó ÄÆ°á»£c khuyến nghá» dùng thêm Vitamin B11 lÃ ÄÆ°á»£c. Triá»u Phong thá» phà o xong lại ÄÆ°a Lục An vá» nhà , tiá»n ÄÆ°á»ng ghé qua siêu thá» mua cho cáºu rất nhiá»u Äá» Än mà cáºu thÃch.
Từ khi biết chÃnh mình có thai, Lục An chá» viá»c Än rá»i ngá»§ cá»±c kỳ thoải mái. Mà tay nghá» nấu nưá»ng cá»§a Triá»u Phong cÅ©ng rất giá»i, má»i bữa là m cho cáºu Än như heo luôn. Än no rá»i rầm rầm rì rì bò lên giưá»ng nằm, còn duá»i duá»i chân Äòi Triá»u Phong xoa xoa. Cáºu Äòi há»i như váºy là m sao mà hắn cá»± tuyá»t ÄÆ°á»£c? Ngưá»i Äà n ông cá»§a cáºu má»i lần nâng chân cáºu lên là sẽ hôn má»t cái, từng Äầu ngón chân há»ng nhuáºn Äá»u ÄÆ°á»£c hắn tá» má» sÄn sóc từng chút má»t. Ngón tay thô ráp lưá»t qua da thá»t trắng ngần vá»i lá»±c Äạo vừa Äá»§, là m toà n thân Lục An thoải mái muá»n chảy ra luôn. Mát xa xong là Lục An Äã ngá»§ mất tiêu từ Äá»i nà o rá»i.
Chá» là cáºu không ngá» rằng, mình chá» ngá»§ có má»t giấc thôi mà lúc tá»nh lại nhà Äã bá» dá»n Äi luôn rá»i.
Triá»u Phong chắc vẫn chưa nghá» ngÆ¡i, khắp ngưá»i bá»c mùi má» hôi. Khi Lục An vẫn còn mÆ¡ mÆ¡ mà ng mà ng ngá»i á» trên giưá»ng thì Triá»u Phong Äã Äem quần áo cá»§a cả hai Äến.
“Cục cưng, tụi mình chuyá»n nhà nà o.”
“Hả?”
Äiá»u kiá»n cá»§a nhà cho thuê không tá»t tháºt, nhưng Lục An cứ tưá»ng Triá»u Phong và cáºu chá» có Äá»§ khả nÄng chi trả cho cÄn nhà có Äiá»u kiá»n kiá»u nà y. Cáºu không ngá» tá»i mình còn có thá» chuyá»n nhà , thà nh ra não rÆ¡i và o trạng thái loading. Lục An ngá»i trên giưá»ng ÄÆ°á»£c Triá»u Phong thay quần áo giúp, tháºm chà khÄn lau mặt cÅ©ng nhá» hắn Äem tá»i táºn tay. KhÄn bông thấm nưá»c lạnh xoa qua mặt, cÆ¡n buá»n ngá»§ kia vÆ¡i Äi má»t Ãt. Lúc nà y cáºu má»i cỠép Äầu óc hoạt Äá»ng, nhưng chưa gì Äã bá» Triá»u Phong kéo ra ngoà i.
Äá» váºt cần mang theo không nhiá»u, chá» có và i bá» quần áo và váºt dụng cần thiết cho sinh hoạt thưá»ng ngà y mà thôi. Nhưng mà Triá»u Phong lại nói mấy Äá» Äạc gì Äó lúc chuyá»n qua sẽ Äá»i. Dưá»i lầu tiá»u khu cÅ© rÃch có má»t chiếc ô tô biá»n Äá» má»i toanh Äá» á» Äó, so vá»i tiá»u khu nà y có vẻ hÆ¡i bất Äá»ng. Mặc dù Lục An không quen không biết cái hãng xe nà y nhưng vẫn cảm nháºn ÄÆ°á»£c khà thế bá vương mà nó tá»a ra, là m cáºu cÅ©ng không biết nên Äặt nó á» Äâu thì má»i hợp. Triá»u Phong thì kiá»u anh Äây rất rà nh vá» nó, Äầu tiên bá» hà nh lý và o cá»p xe sau Äó má» cá»a bên hông má»i Lục An Äi và o.
Chú thá» con nÆ¡m ná»p lo sợ ngá»i và o xe.
“Anh… Anh Æ¡i, có phải anh Äi bán tháºn không? à không, bán tháºn cÅ©ng có nhiá»u tiá»n váºy Äâu…”
Tá»± nhiên tiá»n từ Äâu rÆ¡i trúng Äầu, mà cáºu lại không cảm thấy vui sưá»ng chút nà o, còn cảm thấy buá»n là Äằng khác. Cáºu mếu máo nhìn ngưá»i Äà n ông Äang lái xe, mà lái Äi Äâu cÅ©ng không có tâm tư quản nữa. Ngược lại, cáºu nghe thấy tiếng cưá»i trầm thấp cá»§a Triá»u Phong, hắn vừa dá»u dà ng vừa cưng chiá»u xoay Äầu nhìn cáºu.
“Cục cưng, tháºt ra lúc trưá»c anh giấu em má»t chuyá»n.”
“Há»… Chuyá»n gì thế ạ?” Thá» con má» to mắt, hai tai cao cao dá»±ng thẳng Äứng lên.
“Äến nhà má»i Äi rá»i anh nói.”
ÄÆ°Æ¡ng nhiên hắn muá»n giữ bà máºt vá» thân pháºn cá»§a mình, mặc dù Äã rá»i Äá»i ngÅ© nhưng cÅ©ng không thá» tùy tiá»n nói ra ÄÆ°á»£c. Hắn lại cưá»i cưá»i, qua loa an á»§i Lục An má»t chút. Nhưng tâm trạng Lục An vẫn không an tâm ná»i, mếu máo cả má»t ÄÆ°á»ng, rõ rà ng Äang rất táºp trung nghÄ© vá» thứ mà hắn giấu không cho cáºu biết.
Triá»u Phong có chuyá»n gì mà phải giấu cáºu lâu như thế?
à tô chạy ro ro Äến má»t tiá»u khu nằm á» vùng ngoại thà nh. Bên phải có nhà to, bên trái có cá»a rá»ng, á» giữa có ÄÆ°á»ng lá»n ngÄn cách. Lục An ngẩng Äầu lên, Äôi mắt má» to nhìn cả bá»n phÃa. Tiá»u khu ÄÆ°á»£c xanh hóa nên nhìn chá» nà o cÅ©ng Äẹp, xung quanh Äá»u là hoa cá», so vá»i không khà trung tâm thà nh phá» thì tươi mát hÆ¡n rất nhiá»u. Trên mặt Äất không thấy bóng dáng chiếc xe nà o, chắc là Äã Äá» á» bãi Äá» xe ngầm dưá»i Äất. Dù sao cáºu cÅ©ng là ngưá»i Äá»a phương, cho nên cÅ©ng từng nghe qua tên cá»§a nÆ¡i nà y. Thế nhưng khi nhìn thấy bảng quảng cáo cá»§a tòa nhà cao á»c kia, cả ngưá»i Äá»u choáng váng.
“Anh Æ¡i…? Tụi mình là m sao mà Äá»§ khả nÄng mua nhà Ỡchá» nà y? Chá» nà y không phải là …” Không phải là nÆ¡i siêu siêu Äắt hay dán bảng quảng cáo trên báo Äó sao?
Äôi mắt cáºu trừng lên như bánh mochi, còn xe thì ngừng trưá»c cá»a má»t biá»t thá»± ba tầng. Triá»u Phong cưá»i nhẹ, Äoạn xuá»ng xe má» cá»a cho Lục An. Chú thá» con Äứng trên Äất bằng mà hai chân như Äứng trên dây cáp. Nà y nà y, nÆ¡i cáºu Äang Äứng sao mà … Sao mà toà n mà u hưá»ng phấn cá»§a quý ngà i Äầy lông kia váºy!
Quá nhiá»u sá»± kinh ngạc là m cáºu khó mà thừa nháºn ná»i. Cáºu biết mình không nên nghÄ© như thế chút nà o, nhưng cái não thì tá»± nó bá» cho nó ä¸ä¸chẳng lẽ Triá»u Phong là TRÃM! XÃ! Há»I! ÄEN? Chẳng lẽ hắn là m những viá»c PHI! PHÃP, là tá»i phạm? Nếu không thì là m sao mà có nhiá»u tiá»n như váºy ÄÆ°á»£c?
Há»c mắt Äá» lên, môi cáºu cÅ©ng run rẩy. NghÄ© Äến Äứa bé trong bụng cá»§a mình, cáºu tháºt sá»± không thá» kìm chế ÄÆ°á»£c cảm xúc bản thân thế rá»i khóc thút tha thút thÃt.
“Anh mau nói cho em biết… Triá»u Phong, anh Äã giấu em chuyá»n gì…”
Cáºu khóc nức ná» là m Triá»u Phong giáºt nảy mình, tay Äang má» cá»a cứng Äá». Hắn cho rằng Lục An sẽ rất vui, ai ngá» Äâu bé cưng lại khóc thà nh như váºy. Hắn vá»i và ng ôm cáºu và o trong ngá»±c, tay còn lại Äẩy cánh cá»a ra. Äá» dùng ná»i thất Äá»u sắp xếp xong rá»i, tất cả Äá»u chưa có ngưá»i chạm qua, Äá»u trắng tinh tươm. Nhưng Lục An lại không thèm nhìn mà cứ trá»n trong ngá»±c Triá»u Phong khóc không ngừng.
“Triá»u Phong, anh Äừng gạt em, có phải anh là m chuyá»n xấu rá»i không… Tụi mình là m sao có thá» á» trong cÄn nhà như vầy… Em không cần Äâu, mình vá» Äi… Em không muá»n anh là m chuyá»n xấu Äâu…”
Bà n tay nắm chặt áo cá»§a ngưá»i Äà n ông, như thá» trong cÄn nhà lá»n nà y sẽ có yêu quái nhảy ra là m thá»t cáºu. Nghe tiếng ngưá»i trong ngá»±c thấp giá»ng ná» non, hắn bá»ng nhiên cÄm giáºn vì sao hắn lại Äi giấu giấu diếm diếm thế chứ. Hắn bèn thá»§ thá» rằng:
“Bé cưng Äừng khóc, Äừng khóc… Anh không có Äi là m chuyá»n xấu, xe cá» nhà Ỡanh Äá»u mua hợp pháp hết…”
“Nhưng mà , tại sao có nhiá»u tiá»n như váºy?” QAQ
Cáºu rưng rưng nưá»c mắt, Äôi mắt Äá» lên giá»ng như thá» con váºy. Bà n tay thô to vuá»t lên tóc cáºu, an á»§i ÄÆ°á»£c Lục An má»t chút nhưng cáºu vẫn cảm thấy không yên lòng. Liếc mắt qua thấy phòng khách to Äùng, cáºu lại vùi mặt và o lòng ngá»±c Triá»u Phong.
“Anh Äã giấu em cái gì…?
“Bé à , anh là binh sÄ©.” Hắn thấp giá»ng nói. Bà n tay to lá»n vẫn xoa xoa những sợi tóc má»m mại cá»§a cáºu. Lục An nhanh chóng bình tÄ©nh lại, nưá»c mắt ngừng chảy rá»i, chá» còn lại và i giá»t còn vương trên khóe mắt mà thôi. Cáºu ÄÆ°á»£c dẫn Äến ngá»i trên ghế sô pha, còn Triá»u Phong ra xe lấy Ãt Äá» rá»i trá» và o bà y từng cái từng cái trưá»c mặt cái.
Là giấy chứng nháºn các kiá»u.
Nà o là giấy khai sinh rá»i giấy chứng minh nhân dân, thẻ ngân hà ng rá»i giấy chứng nháºn bất Äá»ng sản, toà n bá» Äá»u Äặt á» trưá»c mặt cáºu, nhìn mà há há»c má»m. Sá»± hiá»u biết cá»§a Lục An cùng lắm chá» tá»i sá» há» khẩu và chứng minh nhân dân mà thôi, cáºu cÄn bản không biết Äến nhiá»u như váºy. Mà những tấm giấy cáºu không quen không biết Äó, không gì khác chÃnh là những tá» giấy chứng nháºn quân sá»± khi Triá»u Phong còn khoác quân trang…
Chá»ng cá»§a cáºu tháºt sá»± là binh sÄ© sao?
Ngưá»i Äà n ông nhẹ giá»ng giải thÃch cho cạu nghe thân pháºn cá»§a mình, tóm lại là là m viá»c cho Äất nưá»c, vì là do bảo máºt nên không thá» bại lá» thân pháºn, không thì sẽ bá» trục xuất. Hắn sợ Lục An không tin, còn nói ra những chuyá»n khi Äi là m nhiá»m vụ trưá»c kia, chi tiết và rõ rà ng, tháºt sá»± không phải kiá»u vô cÄn cứ. Thá» con Äã sá»m nghe choáng váng, ngây ngá»c nhìn hắn. Äôi môi cáºu nhếch nhếch lên, rõ rà ng là bá» hắn nói cho ngá»c luôn.
“Bé cưng, chuyá»n là váºy Äó. Anh xin lá»i, trưá»c giá» vẫn luôn giấu em.”
Hắn không giá»i nói chuyá»n, nhưng từng lá»i nói ra Äá»u là nói tháºt. Äôi mắt hắn nhìn Lục An chÄm chÄm, là m Lục An vá»n còn ngây ngá»c lát sau má»i phản ứng lại, “A” má»t tiếng, rá»i há»t hoảng “Oa” tiếng nữa.
“Bé cưng…” Hắn thấp thá»m gá»i, chá» dám nắm lấy tay cáºu.
Triá»u Phong cho rằng Lục An vẫn còn giáºn chuyá»n mình giấu giếm cáºu, mà nà o ngá» rằng lúc nà y Lục An lại nhá» Äến hình ảnh cá»§a hắn lúc trưá»c khi ngưá»i Äầy vết sẹo. Lúc Äó cáºu còn Äinh ninh là do thá»i trẻ cá»§a Triá»u Phong rất hay Äi Äánh nhau, chứ không biết là do hắn Äi Äánh giặc…
“C.á»i quần ra! Cá»i áo ra luôn Äi!” Äá»t nhiên Lục An Äứng lên Äòi lá»t Äá» Triá»u Phong là m hắn ngẩn ra. Có Äiá»u Triá»u Phong cÅ©ng rất biết nghe lá»i, nhanh chóng cá»i áo sÆ¡ mi, lá»p lá»p cÆ¡ tay cÆ¡ ngá»±c trên ngưá»i Äá»u ÄÆ°á»£c phô bà y.
“Anh ngá»i xuá»ng cho em! Äừng có nhúc nhÃch!” Chú thá» con thá» há»n há»n gà o lên rá»i bưá»c nhanh ra sau lưng hắn, còn tưá»ng cáºu Äá»nh chÆ¡i trò bạo lá»±c váºy. Triá»u Phong nghe thế láºp tức ngá»i ngay ngắn, cÆ¡ bắp toà n thân Äá»u cÄng chặt.
“Bé cưng à …”
“Anh im Äi!”
Cáºu mếu máo gầm nhẹ má»t câu, nưá»c mắt lại lần nữa rÆ¡i xuá»ng. Những vết sẹo nâu thẫm in trên từng bắp thá»t mà trưá»c Äây cáºu quyến luyến không rá»i ấy, lúc trưá»c chắc còn nhiá»u hÆ¡n thế nữa. Có những vết sẹo kia Äã nhạt dần, chá» còn lưu lại má»t Ãt mà cáºu nhìn thấy ÄÆ°á»£c thôi.
Vết sẹo nà y dà i dà i, vết sẹo kia thì nhá», tròn tròn như bá» Äạn bắn và o. Ngón tay má»m mại sá» sá» lên, như thá» có thá» cảm nháºn rằng viên Äạn kia Äã bắn xuyên và o tim hắn như thế nà o. Triá»u Phong bá» cáºu sá» như váºy cà ng ngá»i cà ng thẳng hÆ¡n. Hắn như muá»n nói cái gì Äó, nhưng lại nhá» Lục An có quát “Anh im Äi!” nên cuá»i cùng cÅ©ng không dám má» miá»ng.
Sau Äó hắn cảm nháºn ÄÆ°á»£c má»t mảng má»m mại, khuôn mặt ưá»t Äẫm cá»§a cáºu ká» và o lưng hắn.
“Anh, tim em Äau…”
Giá»ng nói má»m mại êm ái cất lên, nghe không há» có má»t chút há»n dá»i nà o, ngược lại còn chất chứa sá»± tha thiết yêu thương và Äau xót. Bà n tay dá»u dà ng Äặt lên eo hắn, lại còn khá»t khá»t mÅ©i, cá» gắng là m cho bản thân không khóc nữa.
“Em không biết trưá»c Äây anh vất vả như váºy, anh Æ¡i, em Äau lòng lắm… Tại sao em lại không biết Äến anh sá»m hÆ¡n… nếu biết Äến anh sá»m hÆ¡n em sẽ không Äá» anh chá»u nhiá»u vất vả như váºy…”
Hắn chưa bao giá» ÄÆ°á»£c ngưá»i ta “thương”, thà nh ra biá»u cảm khuôn mặt lúc nà y gói gá»n trong hai chữ “kinh ngạc”. Hắn không có cha mẹ, sá»ng trong sá»± dạy dá» và huấn luyá»n dà nh cho má»t nam tá» hán Äầu Äá»i trá»i chân Äạp Äất, nà o Äã kinh qua viá»c bá» ngưá»i khác khóc oa oa nói em Äau lòng bao giá»? Ngá»±c hắn như có dòng nưá»c ấm chảy qua, mÅ©i như hÃt phải má»t ngụm khà có vá» chua chát. Hắn nà o có dá» ch.ảy nưá»c mắt bao giá»? Váºy mà nghe câu kia xong lại vá»i và ng ôm chặt lấy Äá»i phương.
“Bé cưng, Äừng khóc, Äừng khóc mà …. Anh không có vất vả, không có vất vả gì hết.”
“Có thá» gặp ÄÆ°á»£c em, ngà y nà o anh cÅ©ng rất vui hết…”
Bá» môi má»n mà ng, nụ hôn ấm áp rÆ¡i trên khuôn mặt cáºu. Chú thá» nhá» ÄÆ°á»£c hôn ngẩng Äầu lên, nưá»c mắt vừa rÆ¡i thì nụ hôn Äã vừa tá»i. Tư thế cá»§a cả hai cÅ©ng Äã thay Äá»i, cáºu không hiá»u mình Äã ngá»i ná»a ngưá»i lên ngá»±c Triá»u Phong như thế nà o, còn tá»±a và o cánh tay tráng kiá»t Äang ôm mình nữa. Chắc là do vừa lúc nãy cáºu má»i thá» lá» tình cảm cá»§a mình ra thà nh ra là m cho nụ hôn nà y cà ng ná»ng cháy hÆ¡n cáºu tưá»ng, mà cáºu cÅ©ng không muá»n kết thúc. Nưá»c mắt trên má Äá»u Äã bá» Triá»u Phong hôn sạch. Lục An khá»t khá»t mÅ©i, vụng vá» nói:
“Váºy em sẽ là m anh vui vẻ cả má»t Äá»i…”
Äôi môi trên má cáºu khẽ dừng, chầm cháºm quyết luyến rá»i Äi, nhưng Äôi tay ôm lấy cáºu lại cà ng mạnh mẽ hữu lá»±c, như háºn không thá» khiến cáºu và mình hòa và o là m má»t. Trán bên trán, Äầu sát bên Äầu, chạm mÅ©i nhau, từ “thân máºt” bình thưá»ng không thá» nà o diá» n tả hết ÄÆ°á»£c. Lục An chá»p chá»p Äôi mắt còn ưá»t Äẫm, ngoan ngoãn rúc và o lòng ngá»±c hắn. Triá»u Phong khản giá»ng “Ừm” má»t tiếng, cháºm rãi vươn tay ra, mưá»i ngón Äan và o nhau.
“ÄÆ°á»£c, là m cho anh vui vẻ cả má»t Äá»i.”
– Hết phiên ngoại 4 –