Nhưng người đã đưa đến, dị năng giả dưới cấp năm cũng bị cô khóa lại từng người một. Tất cả mọi người ở Viện nghiên cứu 01: “2”
Chuyện gì xảy ra vậy? “Giám sát cơ thể của họ, đề phòng họ biến dị.”
Hứa Lê ra lệnh một tiếng, nhìn về phía Liên Dương Diễm: “Bên căn cứ số một có một thứ kỳ lạ, có thể các anh không chịu nổi, trước tiên hãy theo dõi họ, đảm bảo không có chuyện gì rồi hãy quay về căn cứ.”
“Tôi về, có chuyện gì thì liên lạc qua tai nghe.”
Nói xong, người Hứa Lê đã biến mất. “Tôi đã lên cấp năm rồi, đưa tôi…”
Liên Dương Diễm còn chưa nói hết lời, ngón tay đã co lại, nghiến răng liên lạc trước với người phụ trách Viện nghiên cứu căn cứ thành phố S. Hứa Lê nói đúng, trước tiên phải báo cáo tình hình hiện tại lên trên.
Hơn nữa cho dù anh đã lên cấp năm, cũng cần phải kiểm tra mới có thể rời đi.
Vừa rồi mặc dù anh không trèo ra ngoài nhưng cũng nhìn thấy có người không hiểu sao lại biến thành thây ma.
Nếu mang loại vi-rút này về Hoa Quốc, anh ta chính là tội đồ.
Chỉ là Hứa Lê… hy vọng cô sẽ không sao. Hứa Lê hiện tại không nói tốt cũng không nói không tốt. Cô chỉ theo trực giác tiễn Liên Dương Diễm bọn họ mà đi, cũng chỉ chậm trễ một chút thời gian, toàn bộ căn cứ số một đã không biết có bao nhiêu thây ma.
Nơi gần bóng người lơ lửng, dị năng giả cấp ba đều đã biến dị, chỉ có dị năng giả cấp bốn chạy thoát.
Nơi càng xa bóng người thì tình hình càng tốt nhưng con người bình thường vẫn khó có thể chống lại sự lây nhiễm. Căn cứ số một kéo còi báo động đặc biệt, tất cả mọi người đều lo thân mình, chỉ có thể cố gắng chạy ra ngoài, còn những thây ma bị lây nhiễm đã đuổi theo.
Phải biết rằng, trong đám đó có không ít dị năng giả cấp ba, sau khi bọn họ biến dị, trực tiếp trở thành dị năng thây ma cấp bốn năm. Hứa Lê g.i.ế.c mấy con, sắc mặt ngưng trọng nhìn chằm chằm bóng người kia, lại nghe thấy bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa gấp gáp.
Đợi mở cửa ra, Hứa Lê không ngoài ý muốn nhìn thấy căn cứ trưởng căn cứ số một.”
Bạn hữu Hoa Quốc, cứu chúng tôi.”
Căn cứ trưởng căn cứ số một mặt đầy vẻ kinh hoàng.
Nhưng đợi nhìn thấy trong phòng chỉ có một mình Hứa Lê, cả người ông ta đều ngây ngẩn. Hứa Lê liếc mắt một cái là có thể nhìn ra ông ta đang nghĩ gì, cô liếc căn cứ trưởng căn cứ số một: “Tôi nghĩ ông nên nói cho tôi biết, căn cứ của các ông tại sao lại xuất hiện một thứ như vậy đi?”
Căn cứ trưởng căn cứ số một có chút do dự nhưng sau đó, ông ta nghiến răng nói: “Đây là con thây ma đầu tiên chúng tôi phát hiện, trước kia nó vẫn luôn ngủ say, chúng tôi tưởng nó đã chết, không ngờ nó đột nhiên sống lại.”
Cũng không ngờ sau khi nó sống lại lại có ảnh hưởng lớn như vậy!
Hứa Lê giật mình: “Vi-rút thây ma thật sự là do các ông tạo ra?”
Căn cứ trưởng căn cứ số một phủ nhận: “Chúng tôi còn chưa nghiên cứu ra cái gì, tận thế đã bùng nổ.”
Hứa Lê không nói tin cũng không nói không tin, cô chỉ nói: “Chuyện ở đây không phải các ông có thể nhúng tay vào, có thể đi thì đi đi, người của tôi đều đã đi rồi.”
Căn cứ trưởng căn cứ số một kinh ngạc trước sự thẳng thắn của Hứa Lê, cũng càng ý thức được sự nguy hiểm.
“Vậy cô cẩn thận.”
Đây là bốn chữ cuối cùng căn cứ trưởng căn cứ số một còn có thể nói bình tĩnh, nói xong ông ta vội vàng chạy ra ngoài.
Yến tiệc tiếp đãi sứ thần kết thúc vào hai ngày sau.
Khánh thái phi Lam Túy Điệp đưa Ngũ công chúa cùng Lục công chúa đến Từ Ninh Cung.
Danh nghĩa: Bồi Thái Hậu nói chuyện giải sầu.
Trong tiệc tiếp sứ thần hôm đó, Lam Túy Điệp cũng ở hiện trường.
Nàng không ngừng chính mắt nhìn thấy Phong Hoa làm thế nào thay Đại Hạ thắng trận so kè với Lam Tuyết quốc, càng nhìn rõ ràng tân đế Tiêu Kinh Vân cùng Nhiếp Chính Vương Tiêu Phượng Đình đối với vị Thái Hậu này… vô cùng coi trọng.
Cùng Thái Hậu giao hảo, tóm lại không có gì sai lầm.
Còn nữa, nàng còn phải thay Ngũ công chúa, Lục công chúa tính toán tương lai.
Nếu Ngũ công chúa cùng Lục công chúa có thể lọt vào mắt xanh của Thái Hậu…
Nghĩ như vậy, Lam Túy Điệp hướng phía Ngũ công chúa đưa mắt ra hiệu.
Ngũ công chúa từ tiểu thông tuệ, lập tức bưng lên một ly trà còn mang hơi ấm, có điểm lung lay cung kính đưa đến trước mặt Phong Hoa:
“Ngũ nhi thỉnh an Thái Hậu nương nương, Thái Hậu nương nương mời uống trà…”
Ngũ công chúa vẫn luôn chỉ chú ý tới chung trà tràn đầy nóng hổi trong tay, ai ngờ, dưới chân bản thân bỗng nhiên bị vướng một cái!
“A ——”
Cả người đi phía trước lảo đảo thật mạnh, chung trà nóng bỏng trong tay, tất cả hắt vào vạt áo Phong Hoa.
Ngũ công chúa chỉ cảm thấy sau cổ đột nhiên căng thẳng, đột nhiên bị xách lên, ném tới một bên.
Lam Túy Điệp vội vàng tiến lên, nhanh tay lẹ mắt đem Ngũ công chúa ôm lấy trong ngực: “Ngũ nhi ——”
Trước mắt hai người hiện lên một đạo thân ảnh màu tím.
Chợt, trong lúc Phong Hoa còn không kịp phản ứng lại tình cảnh trước mắt, Tiêu Phượng Đình đã quỳ một gối trước mặt nàng, vén lên vạt áo bị nước trà thấm đến nổi nóng bỏng rát.
Nhìn thấy trên căng chân vốn dĩ mượt mà tuyết trắng, hiện tại hơi hơi nổi lên vệt đỏ, hiển nhiên bị trà trong chung khi nãy đổ đến nổi phỏng da rồi.
Thiếu nữ một thân da thịt kiều nộn cỡ nào, không có ai rõ hơn hắn.
Tiêu Phượng Đình mặt mày tức khắc trở nên càng thêm lạnh lẽo, quay đầu hướng phía Tình Lam phân phó: “Đi lấy thuốc mỡ tới đây!”
“Vâng.”
Thấy sự tình thế này, cho dù không có mệnh lệnh của Tiêu Phượng Đình, Tình Lam cũng biết hẳn nên xử lí thế nào.
Hành lễ xong, Tình Lam chuyển bước chân tiến vào nội điện, bất quá một lát liền đi vòng vèo trở về.
Ngại Khánh thái phi, Ngũ công chúa, Lục công chúa người ngoài còn ở đây, Tình Lam thấp giọng nói: “Vương gia, vẫn nên để nô tỳ tới…”
Còn chưa nói xong, đã bị Tiêu Phượng Đình đánh gãy: “Lấy tới đây.”
Tình Lam vô pháp cự tuyệt, chỉ có thể nghe lệnh hành sự.
Một nam tử thân khoác cẩm bào tím thẫm đầy thần bí, quỳ một gối xuống đất trước mặt thiếu nữ, nhẹ nhành bôi thuốc mỡ cho nàng.
Vạt áo tím đậm chạm đất, chỉ chừa cho người ta một mái tóc dài đen nhánh che hơn nửa dung nhan tuyệt đại của Phong Hoa.
Nhìn một màn này, Lam Túy Điệp ánh mắt khiếp sợ, trong lòng không thể tin tưởng.
Trong truyền thuyết tàn nhẫn độc ác, quyền khuynh thiên hạ Nhiếp Chính Vương Tiêu Phượng Đình, khi nào lại lấy thái độ… ôn nhu nhẹ nhàng đối xử với một nữ nhân như hiện tại chứ?
Huống chi, nữ nhân này còn là Thái Hậu Đại Hạ, hoàng tẩu trên danh nghĩa của hắn nha!
Lam Túy Điệp như thế nào cũng không dám, hoặc nói đúng hơn nàng không nguyện ý tin tưởng!
“Đau sao?”
“Không có việc gì.”
Phong Hoa lắc đầu, đem làn váy thả xuống dưới.
Cung trang nặng nề, tầng tầng lớp lớp, nhưng thật ra cũng chắn đi không ít nước trà nóng bỏng tạt trên người mình. Nhung Khương Tự Cẩm một thân da thịt non mịn, rốt cuộc vẫn lưu lại một chút vệt đỏ.
Nghe vậy, Tiêu Phượng Đình buông lỏng mặt mày.
Chỉ là đang buông đến một nửa, nhớ tới cái gì…
Đứng lên, xoay người.
Tiêu Phượng Đình lạnh lẽo ánh mắt rơi xuống trên người kẻ ‘ đầu sỏ gây tội ‘ .
Ngũ công chúa trên người không có việc gì, lại bộ dáng cứ như vừa mới bị dọa đến choáng váng mặt mày, hoảng sợ không thôi nhỏ giọng nói:
“Thái Hậu nương nương, Ngũ nhi không phải cố ý, Ngũ nhi chỉ muốn dân trà cho Thái Hậu nương nương…”
Lam Túy Điệp vội vàng liễm sóng to gió lớn trong lòng, lôi kéo Lục công chúa cùng quỳ xuống, cầu tình nói:
“Thái Hậu nương nương, niệm tình Ngũ nhi còn tuổi nhỏ, mong ngài tha thứ cho nó lần này đi!”
Phong Hoa cũng không tin nhà đế vương có thể có cái lương thiện gì, vì thế một lòng vẫn chưa động dung trước Lam Túy Điệp cùng Ngũ công chúa đang khóc lóc hề hề.
Tiêu Phượng Đình từ trên cao nhìn xuống mẹ con ba người, cánh môi diễm sắc lạnh băng mà vô tình gằn từng chữ:
“Cút đi, ngày sau các ngươi không được bước vào Từ Ninh Cung nửa bước!”
907 words.