Minh Thư cả người nóng ran không nhịn được mà một tay vòng qua chân bế Như Ý lên.
– Thư…., tớ tự đi…
– Xưng em, em đã là vợ tôi. – Minh Thư khàn giọng ánh mắt hiện lên tia cưng chiều.
– Vâng…Thư..em tự đi được.
– Ngoan. – Minh Thư nhẹ nhàng hôn phớt lên môi Như Ý.
Chưa được vui vẻ bao lâu thì bên tai truyền tới âm thanh…
Ý à dậy mau!!! Con trễ học rồi kìa.
_________________( Khúc đầu hơi nhạt xíu: