Qua được mấy ngày ý đậm tình nồng, hôm đó Thẩm Lan đang đứng trước chiếc bàn gỗ lê vàng vẽ hoa văn như ý, nâng một cây bút tre lông sói, chấm mực, tỉ mỉ phác nên cành liễu trên giấy Ngọc Tiết.
“Họa liễu trước hết phải họa từ thân đến cành trước, sau đó mới họa từ ngọn tới lá.” Bùi Thận đứng bên cạnh hướng dẫn: “Trước tiên, ta vẽ ra thân cây liễu, cành liễu khúc khuỷu đung đưa, đoạn này nên dùng bút pháp kiểu Kim Thác Đao (1) để vẽ.”
Thẩm Lan được y dạy dỗ ba năm, nghe vậy, nàng đeo đồ quấn cổ tay vào, trong chốc lát đã vẽ xong một bức liễu rũ.
Nàng ngắm nghía tỉ mỉ tác phẩm lớn của mình một phen, gác bút vào bình rửa bút ba chân vẽ hình hoa mai, vừa lòng nói: “Tặng ngài đấy.”
Bùi Thận sửng sốt, nhịn không được bật cười: “Đây chỉ là bản vẽ luyện tay của nàng mà thôi, đem tặng cho ta như thế, không hợp tình lắm đâu?”
Thẩm Lan dùng ngón tay gõ lên cành liễu trên giấy, nhướng mày nói: “Mỹ nhân tặng ngài Kim Thác Đao, vậy mà ngài không muốn?”
Bùi Thận cười lớn một tiếng, lập tức tháo vòng bạch ngọc song ngư đeo bên hông xuống đáp lễ:
“Mỹ nhân tặng ta kim thác đao,
Sao để báo đáp, ngọc quỳnh dao.” (2)
Thẩm Lan nhận lấy vòng ngọc kia, đeo lên đai lưng của mình, ngắm nhìn một lát mới nói: “Nước ngọc rất đẹp, xứng đôi với tranh của ta.”
Dùng bức vẽ luyện tay chơi chơi, dám mang đi đổi vòng bạch ngọc giá trị năm lượng bạc ròng.
Bùi Thận bị nàng chọc cười, cầm cây quạt Kim Xuyên gõ trán nàng, cười mắng: “Nàng đúng là biết làm ăn đấy.” Truyện được edit bởi Mạnh bà và đăng tải trên blog tamsinhtamthe.wordpress.com
Thẩm Lan liếc nhìn y, cười hỏi: “Ta tặng ngài bức họa này, ngài không vui sao?”
Bùi Thận biết rõ nàng tinh ranh, mở miệng chắc chắn có hố đang chờ phía sau, nhưng dù thấy rõ như vậy, cuối cùng y vẫn cam tâm tình nguyện nói: “Vui chứ.”
“Ngài đã thấy vui vẻ, lẽ nào niềm vui của ngài không đáng giá hơn cái vòng ngọc này sao?”
Bùi Thận cười to, gật đầu liên tục: “Tất nhiên là đáng hơn rồi.”
Thẩm Lan giả vờ tin tưởng: “Đáng thì tốt rồi.”
Bùi Thận bị nàng dùng lời lẽ lòng vòng một hồi, không những không giận, ngược lại còn thấy sướng vui trong lòng.
Đã nhiều ngày nay, nàng quả thực như đổi một con người khác.
Tính tình hoạt bát, nói năng dí dỏm, tinh nghịch thích đùa, rất giống một miếng bánh nếp đường, nhai vào dính răng, khiến người bức bối, ấy vậy mà vẫn thích thú cái vị ngọt lan tỏa trong khoang miệng, thấm vào tận trong lòng.
Bùi Thận thấy nàng như vậy, cảm thấy trái tim như cũng mềm tan ra, dịu dàng nói: “Thấm Phương, qua bảy tám ngày nữa, ta sẽ phải đi Sơn Tây để nhậm chức, lúc đó nàng hãy theo ta đi thôi.”
Thẩm Lan cũng không quá bất ngờ, chỉ gật đầu: “Vậy ta đi dặn dò nha hoàn, vú già trong viện lo chuẩn bị hành lý.”
Bùi Thận gật đầu, nắm tay nàng nói: “Mấy ngày tới, ban ngày ta có việc cần phải ra ngoài, không thể ở cạnh nàng, nàng cứ an tâm, thong thả đợi trong nhà.”
Thẩm Lan không chút nào kinh ngạc, sắp tới ngày nhậm chức, Bùi Thận có hàng dài những vị các lão trong triều, trưởng bối phải đi chào tạm biệt, đồng liêu bạn bè cần giao hảo, thậm chí còn phải yết kiến Hoàng đế các thứ, tất nhiên không có dư thời gian lãng phí trên người nàng.
Huống hồ, người một lòng hướng về quyền lực như Bùi Thận, có thể dành ra nửa tháng để bồi đắp tình cảm mặn nồng với nàng, Thẩm Lan đã đủ thấy kinh ngạc.
Nàng gật đầu, cười đáp: “Ngài cứ lo việc của mình đi thôi.”
Bùi Thận tươi cười hài lòng.
Y rất thích điểm này của Thấm Phương, biết tiến thối, biết nặng nhẹ, biết đúng mực.
Truyện được edit bởi Mạnh bà và đăng tải trên blog tamsinhtamthe.wordpress.com
Nói rồi, Thẩm Lan nghiêng người tránh ra, cầm một thỏi mực Tùng Yên sáu cạnh, cẩn thận mài ra.
Bùi Thận lấy từ trong hộp khắc sơn nhỏ trên án một tờ giấy Bạch Lộc to chừng hai ngón tay, cẩn thận dùng lối Quán Các Thể, viết xuống năm chữ “Quyến sinh Bùi Thận bái”.
Trần các lão tính thích đơn giản, chữ phải viết trên giấy Bạch Lộc.
Mà Thôi các lão thì xa hoa lãng phí hơn một chút, phải đổi sang giấy Bạch Lục có vòm hoa màu hồng từ bột nước.
Các quan lớn trong triều mỗi người một tính cách, tình nghĩa thì sâu cạn khác nhau, có người là địch, cũng có người là bạn, cho nên cách ghi bái thiếp cũng không đồng nhất.
Có đan hồng, song hồng, tiêu kim, phùng đoạn… Những lắt léo bên trong rất nhiều, khiến Thẩm Lan nhìn mà trố mắt không thôi.
Bùi Thận dùng mười lăm phút để viết xong các bái thiếp xin gặp các vị các lão, lại tự mình viết thiếp cho các bạn đồng niên, đồng hương, sau đó gọi Trần Tùng Mặc tới, bảo hắn mang gửi đi.
Hôm sau, sáng sớm Bùi Thận đã ra ngoài, để lại Thẩm Lan ở nhà chán ngán ngây người.
“Bảo Châu, có gì vui để chơi không?” Thẩm Lan nhàm chán hỏi.
Bảo Châu đang cầm chiếc lược gỗ đàn, tỉ mỉ nhẹ tay vấn tóc cho nàng, nghe thế mới cười: “Cô nương muốn chơi bài không? Trên giá đang có một bộ bài ngà voi ba mươi hai tấm.”
Thẩm Lan lắc đầu: “Các em nào dám thắng ta? Còn phải vắt óc nghĩ cách để ta thắng, thật là vô nghĩa.”
Bảo Châu vốn định đề xuất đánh mã điếu, nghe vậy cũng đành thôi, lại nói: “Nếu vậy, hay là chơi ném xúc xắc?” Ném xúc xắc đều dựa vào may rủi, dĩ nhiên cũng không thể nói người khác cố vắt óc nghĩ cách để thắng Thẩm Lan được.
Ai ngờ Thẩm Lan lắc đầu: “Ném xúc xắc thắng hay thua đều là chuyện của trời, sáng nay trời hơi mưa lất phất, có thể thấy tâm trạng của ông trời cũng không tốt lắm.”
Bảo Châu lại đề nghị: “Nếu thế, hay là chơi ném thẻ vào bình.”
Thẩm Lan nghiêm túc đáp: “Tay nghề ném thẻ của ta rất kém, ném chưa chắc trúng, chứ đừng nói tới ném cho đúng thế ỷ can, thế đới kiếm, thế liên hoa tiêu…”
Thế này không được, thế kia cũng không xong, Bảo Châu ríu rít xin tha: “Cô nương, nô tỳ hết nghĩ ra cái gì rồi.”
Thẩm Lan thở dài một tiếng, rầu rĩ ngồi nhìn mưa bay ngoài hiên cửa sổ, bỗng nhiên nói: “Bảo Châu, lúc nhỏ em hay chơi những gì?”
Bảo Châu lần lượt kể ra: “Nhảy dây, đá cầu, tung hứng, toàn là mấy trò chơi dân dã thôi.”
“Em nhắc ta mới nhớ.” Thẩm Lan lẩm bẩm: “Hội chùa mấy hôm trước, không chỉ nhảy dây, đá cầu, trong đội rước Thần còn có những người hát xướng theo kịch, vui lắm.” Truyện được edit bởi Mạnh bà và đăng tải trên blog tamsinhtamthe.wordpress.com
Bảo Châu cười nói: “Cô nương cũng thích nghe những thứ này sao? Lão thái thái có nuôi một gánh hát hí nhỏ trong phủ, tuy không hát những vở trong nhạc viện, nhưng cũng là có thể lên sân khấu hát ra dáng.
Nếu cô nương thích, cứ đi qua chỗ Lão thái thái…”
Bảo Châu nói đến đây, bỗng kinh hoảng quỳ xuống: “Cô nương, nô tỳ có tội, là nô tỳ không đúng.”
Thẩm Lan vốn đã uể oải, lúc này càng thêm rũ rượi, chỉ xua tay: “Đứng lên đi.
Không liên quan gì đến em.”
Một đứa thiếp hầu thôi, chạy tới tìm lão tổ tông của Phủ Quốc Công, đòi gánh hát tới hát khúc cho nàng nghe… Thẩm Lan ngắm nhìn người đẹp trong gương, cười nhạt, đây chính là cái giá khi làm thiếp đấy thôi.
Nàng xua tay nói: “Thôi, em ra ngoài đi, ta ngồi một mình yên tĩnh chút.”
Bảo Châu biết tính nàng hiền lành, cũng không hay trách phạt hạ nhân, nghe vậy muốn khuyên nàng vài câu, nhưng cuối cùng cũng không nói thêm gì, chỉ kéo Thu Hạnh đang trải giường gấp chăn cùng nhau khom người cáo lui.
Ra khỏi cửa, đi tới hành lang, thấy bốn bề vắng lặng, Thu Hạnh lúc này mới thấp giọng nói: “Bảo Châu tỷ tỷ, có cần đi mời Gia tới?”
Bảo Châu hơi giật mình, lắc đầu: “Đừng nói bậy.”
Thu Hạnh mới tới nửa tháng, lúc nào cũng bị Bảo Châu đè đầu, khó tránh khỏi muốn biểu hiện trước mặt Thẩm Lan một chút, lại thì thầm nói: “Bảo Châu tỷ tỷ, tỷ đề xuất nhiều trò chơinhư vậy, phu nhân không ưng lấy một cái, đâu phải là do những thứ này chơi không vui, rõ ràng là không có Gia bên cạnh, phu nhân làm gì cũng chán nản, thiếu tinh thần thôi.”
Nói xong, lại hạ giọng tiếp tục: “Mới rồi phu nhân còn nhắc tới hội chùa, lần đó là Gia dẫn phu nhân đi xem, lúc này phu nhân nhắc tới, có lẽ là có ý mong Gia bầu bạn cạnh nàng chăng.”
Bảo Châu hơi ngây ra, rồi lại sầm mặt, lạnh lùng sắc bén nói: “Em điên rồi phải không? Làm nha hoàn, các chủ nhân nói gì thì là cái đó.
Phu nhân chưa nhắc tới mời Gia, em lắm miệng làm gì? Coi chừng chọc chủ nổi giận, đuổi cổ em ra khỏi viện!”
Thu Hạnh bị dọa sợ, mới thôi ý định lấy lòng Thẩm Lan.
Chạng vạng, Bùi Thận uống chút rượu nhạt xã giao lúc này mới về, uống chén canh giải rượu, người mới tỉnh táo lại, cười hỏi: “Ngày nay ở nhà chơi những gì?”
Thẩm Lan chán chường ngồi trên sạp mỹ nhân, nghe vậy, ngẩng đầu nói: “Còn có thể chơi gì chứ? Không được ra ngoài phủ, cũng không thể đi dạo quanh trong sân.” Một thiếp hầu như nàng, phải sáp tới chỗ các vị tiểu thư, thái thái, hay là nên gom chung với thiếp thất của những phòng khác?
Bùi Thận cười đáp: “Nàng nếu rảnh rỗi sinh chán, có thể tự tập viết, vẽ tranh, hoặc là đọc vài quyển sách.” Truyện được edit bởi Mạnh bà và đăng tải trên blog tamsinhtamthe.wordpress.com
Thẩm Lan hỏi: “Tháng tám tới kỳ thi Hương, ta ngày ngày đọc sách tập viết, phải chăng có thể đi khảo Trạng Nguyên?”
Bùi Thận bị nàng chọc cười: “Một tu mi tài tử (3) miệng lưỡi sắc bén thế này, không để nàng khảo Trạng Nguyên quả là đáng tiếc.” Dứt lời, vươn tay ôm lấy nàng.
Thẩm Lan để mặc y ôm lấy, dịu ngoan nằm trong ngực y, lầu bầu: “Trạng Nguyên hay không cũng thế thôi, chỉ là ngài vừa đi khỏi, cả ngày ta đều thấy rảnh rỗi, chán chường.
Hôm nay, vốn định hỏi hai nha hoàn xem có gì hay để chơi không? Ai ngờ em ấy nhắc tới nhảy dây.
Làm ta bỗng nhiên lại nhớ tới hội chùa mấy hôm trước, trong đội rước Thần không chỉ có nhảy dây, còn có người hát hí kịch nữa, nhìn là thấy buồn cười rồi.”
Thẩm Lan thơ thẩn chơi đùa dải lụa bên hông y, thuận miệng nói: “Ta có thể mời một tiên sinh nữ kể chuyện tới, nghe nàng hát mấy bản hí kịch, hài kịch được không?”
Bùi Thận v**t v* tóc mai của nàng, lắc đầu: “Những người làm nghề kể chuyện như tiên sinh nữ, tiên sinh mù, nữ giúp việc, đi từ nam ra bắc để hành nghề, hay làm những chuyện dơ bẩn, quen bàn lộng thị phi.
Vào phủ suốt ngày hát những tiết mục bậy bạ, thậm chí còn muốn leo lên các nam chủ nhân trong phủ, dễ gây thui chột nề nếp gia phong.”
Thẩm Lan nghe vậy nhíu mày: “Nhưng ta ở chỗ này thật là chán ngán, các nha hoàn vú già cũng không dám nhiều lời, chơi cùng ta còn trăm phương nghìn kế muốn ta thắng, sợ ta không hài lòng.
Chẳng thà nghe kịch còn vui hơn.”
Bùi Thận: “Niệm Xuân chưa đi, nàng có thể sang bên ấy trò chuyện tán gẫu.”
Vừa nói đến đây, Thẩm Lan phát bực, đứng dậy: “Ngài có ý gì vậy? Ngài vừa về cũng không muốn nói chuyện với ta? Vậy mà đuổi ta đi trò chuyện với người khác?”
Bùi Thận kinh ngạc ngẩn ra, giải thích: “Ta đâu có ý này? Nàng chớ có gây sự không đâu.”
Lửa giận của Thẩm Lan chợt bùng lên, oán hận nói: “Ta gây sự vô lý? Bùi đại nhân luôn là người rõ lý lẽ.
Thế thì ngài cứ ở đó mà giảng đạo lý của ngài đi!”
Dứt lời, nàng đứng dậy lê giày vải, xốc rèm châu bỏ vào giường trong.
Để lại Bùi Thận nghẹn họng nhìn trân trối, thầm nghĩ nữ tử quả thật cũng khó giáo dưỡng như tiểu nhân vậy, thân cận thì sinh vô lễ, xa lánh thì lại oán giận.
(4)
Thẩm Lan vào bên trong, thả dây ngọc buộc rèm xuống, nhìn ra bên ngoài, thấy Bùi Thận vẫn chưa đuổi theo, thế là xoay người vào trong, nhắm mắt ngủ.
Chẳng được bao lâu, Thẩm Lan chợt thấy bên gối hơi chìm xuống, hẳn là do Bùi Thận ngồi xuống mép giường.
Thẩm Lan không nhúc nhích, cãi nhau ấy mà, ai mở miệng trước thì người ấy thua.
Lại thêm một lát, Thẩm Lan chợt nghe bên tai có người nhẹ nhàng húng hắng một tiếng.
Nàng không động đậy, hai người dày vò lẫn nhau trong chốc lát, Bùi Thận rốt cuộc mở miệng trước, lạnh giọng nói: “Nàng bây giờ càng ngày càng ngang ngược kiêu ngạo, dám nhăn mặt với ta?”
Thẩm Lan mở mắt ra, lạnh lùng đáp trả: “Là ta không đúng, không nên nhăn nhó với Gia.” Dứt lời, tiếp tục xoay người đi ngủ.
Bùi Thận bị nàng chọc tức đến nghẹn lời, phẫn hận nói: “Ta trêu chọc nàng lúc nào, để nàng phải trút giận lên đầu ta?”
Thẩm Lan nổi giận trong lòng, im lặng không đáp.
Bùi Thận quyền cao chức trọng, trước nay có từng bị đối xử như vậy? Y cũng lạnh mặt: “Chẳng qua cưng chiều nàng mới nửa tháng, mà đã bắt đầu sinh thói kiêu căng.
Đã thế, nàng ra ngoài tự kiểm điểm bản thân lại đi.”
Thẩm Lan nhéo đùi mình một cái, đau đến nước mắt lưng tròng: “Ngài bảo ta ra ngoài, ta ra ngoài là được chứ gì.” Dứt lời liền định đứng dậy.
Thấy nàng hai mắt rưng rưng, Bùi Thận lập tức mềm lòng, nhưng ngoài miệng vẫn nói: “Là nàng nổi nóng với ta trước, rồi cũng là nàng khóc trước, thật đúng là ngang ngược.”
Thẩm Lan cố nén nước mắt: “Phủ này người nào cũng đều là chủ, một đứa thiếp thất như ta, chỗ nào cũng không thể tới.
Ngài ra ngoài rong chơi vui sướng thì cũng thôi đi, về rồi lại mắng mỏ ta.”
Bùi Thận thấy đôi mắt nàng ngấn lệ long lanh, ôm chầm lấy nàng, mềm giọng nói: “Ta rong chơi khi nào? Trong buổi tiệc đều là thầy, là trưởng bối, ta chăm chú lắng nghe còn không kịp, đâu dám thả lỏng chơi bời?” Truyện được edit bởi Mạnh bà và đăng tải trên blog tamsinhtamthe.wordpress.com
Thẩm Lan lau nước mắt, chuyện chơi gái trong giới văn nhân đã phát triển rực rỡ thành một phong trào, nàng vốn dĩ không tin trong bữa tiệc không có con hát hát tuồng, thế là kéo đề tài quay lại, nói: “Ai biết đám người đọc sách các người tụ lại một chỗ, có phải là chơi gái, tìm vui hay không chứ?”
Nghe vậy, Bùi Thận thoáng chốc hiểu rõ vì sao hôm nay nàng lại khó chịu, thì ra là ghen tuông.
Lòng y khấp khởi vui mừng, ôm nàng, dùng khăn lau nước mắt cho nàng, dịu dàng nói: “Nói bậy gì đó! Những thứ thấp kém tạp nham, không sạch sẽ đó, sao ta lại muốn dây vào.
Tiệc hôm nay cũng có hát mấy khúc, nhưng đó là người khác gọi tới, ta chẳng qua chỉ ngồi nghe mấy câu đã tan cuộc quay về rồi.”
Thẩm Lan nương theo: “Ngài thật vô lý, ngài đi nghe hát một mình, vậy mà không cho ta mời người tới hát?”
Bùi Thận bị nàng khóc đến hết cách, đành nói: “Thôi thôi, nàng đã muốn nghe, thế thì mời tiên sinh nữ kể chuyện tới.”
Thẩm Lan liếc nhìn y, sợ y nghi ngờ, nàng oán giận nói: “Ngài nói cái gì thì là cái đó sao? Ta không muốn nghe nữa!”
Bùi Thận càng mừng nàng không nghe nữa, hùa theo: “Nàng nói không nghe thì không nghe nữa.”
Thẩm Lan càng không để y vừa lòng: “Ta không đấy! Ta muốn nghe hát đấy!”
Bùi Thận bị nàng chọc tức đến nghẹn lời, thầm nghĩ nữ tử trong thiên hạ này tính cách đều như thế sao? Thấm Phương trước giờ tuy bướng bỉnh, ít ra ngoài mặt cũng dịu ngoan.
Bây giờ thì khác hẳn, tính cách ngày càng quái đản.
“Nghe nghe nghe.” Bùi Thận không còn cách nào khác, “Vậy cho nàng nghe hát mấy ngày, sau đó theo ta đi Sơn Tây nhậm chức.” Nói xong, lại hạ giọng dỗ dành nàng.
Thẩm Lan lúc này mới nín khóc mỉm cười, lầu bầu sán lại gần, dính lấy y như miếng kẹo đường.
Bùi Thận thấy đôi mắt nàng sáng trong như được gột rửa, hai má hồng hồng, đôi mày hơi nhíu, ánh mắt đưa tình, nhẹ nhàng nói: “Đừng khóc nữa.” Nói rồi, chuẩn bị ôm nàng ngã lên giường.
Ai ngờ đúng lúc này, ngoài cửa chợt vang lên tiếng gõ.
Bùi Thận nhíu mày, đang định cất giọng hỏi, Lâm Bỉnh Trung bên ngoài vội vàng nói: “Gia, Sơn Tây có tin cấp báo!”
Bùi Thận giật nảy mình, lập tức đứng dậy ra cửa, mới vừa mở cửa, Lâm Bỉnh Trung vội vàng thấp giọng nói: “Đại quân của Yêm đáp đã đến gần, Bệ hạ phái người tới truyền khẩu dụ, người tới đang chờ trong phòng khách.”
Bùi Thận đoán hẳn là khẩu dụ bảo y lập tức tiếc về Sơn Tây nhậm chức, liền xoay người nói: “Lâm Bỉnh Trung, đi chuẩn bị ngựa khỏe.
Bảo Trần Tùng Mặc ở lại, chờ chiến sự trôi qua thì hộ tống phu nhân tới Sơn Tây.”
Nói tới đây, bước chân y chợt ngưng lại, rồi thấp giọng dặn dò: “Đi nói với Trần Tùng Mặc, phu nhân muốn một tiên sinh nữ hát kịch, bảo hắn tìm một người tới.
Mỗi lần ra vào phủ đều phải lục soát toàn thân.” Truyện được edit bởi Mạnh bà và đăng tải trên blog tamsinhtamthe.wordpress.com
“Ngoài ra, chờ người này hát hết các vở rồi, hoặc là khi phu nhân không thích nữa, tìm cái sân nhỏ mời tiên sinh vào ở lại, để lại hai người hầu hạ.
Chờ phu nhân an toàn tới được Đại Đồng, thì viết thư về, mời tiên sinh tự rời đi.”
Lâm Bỉnh Trung sửng sốt, giam giữ người hát kịch lại làm gì? Hắn nghĩ tới nghĩ lui mới chợt hiểu, phu nhân đã chạy trốn một lần, đây là sợ phu nhân lại giở trò.
“Tuân lệnh.” Lâm Bỉnh Trung cúi đầu đáp.
Trăng sáng treo cao trên cành liễu, một vài ngôi sao rải rác trên bầu trời, ánh trăng lành lạnh phủ lên mặt đất, Bùi Thận mặc một thân áo đen, vụt ngựa phi nhanh, lao đến Sơn Tây nhậm chức.
Chú thích:
1) bút pháp Kim Thác Đao: loại nét cọ được hình thành bằng cách run và kéo bút trong quá trình viết/ vẽ.
Có nguồn gốc từ vị vua cuối của Nam Đường Nguyên Tông là Lý Dục.
Hoặc cũng ý chỉ cây đao mạ vàng
2) Mỹ nhân tặng ngã kim thác đao, Hà dĩ báo chi anh quỳnh dao: hai câu trong bài Tứ sầu thi của Trương Hành (trang Thivien.net).
Bài sử dụng bản dịch của Điệp Luyến Hoa.
Kim Thác Đao ở đây chỉ đao mạ vàng
3) tu mi tài tử: tu mi ý chỉ mày, râu của đàn ông, ở đây lấy từ câu “cân quắc bất nhượng tu mi” nghĩa là những người phụ nữ mà tài cán không thua gì các đấng mày râu
4) câu này lấy ý từ lời của Khổng Tử trong cuốn Luận Ngữ: “Duy nữ tử dữ tiểu nhân, vi nan dưỡng dã, cận chi tắc bất tốn, viễn chi tắc oán” tức là nữ tử cũng khó giáo dưỡng như tiểu nhân vậy, thân cận thì sinh vô lễ, xa lánh thì lại oán giận.
Mặc dù bây giờ chỉ mới vào thu, xong cái nơi lạ hoắc lạ huơ này vẫn lạnh không chịu nổi với một đứa nhỏ ăn mặc phong phanh chạy vội vào rừng. Jessica niệm nhanh cho mình một cái bùa giữ ấm, sau đó mới cùng Harry đi tìm đám bạn của cậu. Ban nãy rất loạn, bọn họ đã bị tách nhau ra, giờ cũng không biết là đi đến chân trời nào rồi.
Cũng may là cô vẫn luôn nắm chặt tay ông bồ mình, nếu không e là nó lại tự chui đầu vào nguy hiểm để đi cứu thế giới nữa rồi.
“Lumos”
Harry giúp Jessica chiếu sáng xung quanh, xong nơi này chỉ là một mảnh rừng hoang, khắp nơi đều tối om không có lấy một cái gì bất thường. Vạn vật đều như đang ngủ say, chỉ có cái mùi cháy khét bên những cái lều cách đó không xa truyền đến mới khiến Jessica và Harry hiểu rõ mình vẫn còn đang trong phạm vi nguy hiểm.
“Potter”. Jessica nhỏ giọng gọi. “Đừng có buông tay tao ra”
“Anh biết rồi”. Thiếu niên theo sau cô liền đáp, tay theo bản năng lại siết lấy tay cô.
Jessica dùng đũa phép chiếu sáng đường đi, chân đi giày cao gót cố men theo lối mòn ẩm ướt để tìm đường thoát ra ngoài. Cô không thích đi rừng, nhất là vào những thời khắc nguy hiểm như thế này tí nào cả. Vừa không thể đi giày cao gót vừa trơn trượt vô cùng khó đi, đã vậy còn có thể bị bẩn giày nữa chứ.
Bực bội nhìn qua đôi dép lê của Harry, Jessica hậm hực ước gì mình có thể cướp luôn cái đôi bông xù thoải mái kia đi luôn cho khỏe cái thân.
“Em sao thế?”. Nhận ra cô có chút bực mình, Harry liền hỏi.
“Không có gì”. Jessica làu bàu đáp lại, tiếp tục hậm hực tiến về phía trước.
Giày mới mua nên đi vẫn còn đau chân lắm, đã vậy còn phải lặn lội vô tít trong rừng nữa, cứ nghĩ đến là phát quạu.
Đột nhiên, cổ họng truyền đến một cảm giác ngứa ngáy, khiến Jessica như muốn gào thét thật to cho đỡ khó chịu. Xong, khi nghĩ đến hậu quả mình có thể phải gánh sau vụ này, Jessica liền dùng bùa câm lặng ếm lên cổ họng mình.
Tiếng hét trong miệng như muốn xé toạc cổ họng cô, khiến Jessica đau đến độ phải nhíu chặt mày. Cô buông tay Harry, cố dùng tay vuốt vuốt họng mình nhằm giảm đau đớn, nhưng nỗi đau bị xé rách cả phần cổ này thật sự quá mức chịu đựng, khiến Jessica không thể nào không đổ đầy mồ hôi.
“Em sao thế?”. Cảm giác được cô không ổn lắm, Harry bèn hoảng hết cả lên.
“Không có gì”. Thu lại bùa câm lặng, Jessica trắng bệch mặt mũi đáp lại. “Tao hơi khó chịu”
“Chỗ nào khó chịu?”. Harry vội hỏi.
“C- TRÁNH RA”
Một tia sáng màu xanh từ đâu bắn đến, cũng may là Jessica phát hiện kịp thời nên liền đẩy Harry nằm xuống mới có thể tránh khỏi một kiếp.
“Chạy đi”. Cô nói vào tai cậu, rồi vội đứng dậy, cầm chắc đũa phép tung liên tục mấy cái bùa về phía bên kia.
Cả khu rừng vốn đang yên lặng giờ lại bị một màn đấu phép này làm cho nhốn nháo, những tia sáng sắc màu cứ không ngừng bay qua bay lại chói hết cả mắt.
Jessica vừa dùng phép đánh trả vừa di chuyển vào sâu trong rừng, kẻ thù không lộ mặt kia cũng không bỏ cuộc, tốc độ đuổi theo cô. Dường như hắn rất có kinh nghiệm trong đấu tay đôi, vì Jessica rõ ràng là yếu thế hơn hắn rất nhiều.
Cũng không biết chiến đến bao giờ, Jessica cuối cùng cũng kiệt sức tựa vào một thân cây, nương tựa vào bóng tối mà ẩn náu.
Trong vô thức, cô đưa mắt nhìn lên bầu trời.
Bầu trời lúc này đã thay đổi, không còn một bầu trời đầy sao nhộn nhịp như lúc cúp Quidditch vừa mới kết thúc nữa, mà thay vào đó là một bầu trời tối đen như mực, nổi bật với một cái hình đầu lâu cùng một con rắn màu xanh lơ lửng giữa bầu trời.
Jessica vừa trông thấy, tay chân đã lạnh cóng hết cả ra.
Dấu Hiệu Đen.
Dấu hiệu của Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai và những tên tay sai Tử Thần Thực Tử của hắn.
Nhớ lại tia sáng xanh ban nãy, Jessica không khỏi siết chặt đũa phép, đột nhiên ao ước hiện tại mình đang được kề bên một phù thủy hùng mạnh chứ không phải là lẻ loi đơn độc nơi cánh rừng này.
Tiếng chân bên kia dần đến gần, làm Jessica đang bần thần cũng vội choàng tỉnh. Cô theo bản năng siết lấy đũa phép, cố gắng giữ vững tinh thần cảnh giác trước kẻ địch không thấy mặt kia, cổ họng muốn gào thét giờ phải cố gắng đè ép xuống để không làm lộ tung tích của mình.
Chỉ là người vừa đi đến, Jessica liền bị bắt lấy và rơi vào một cái ôm thật chặt.
“Lạy Merlin”. Harry ôm chặt lấy cô. “Tìm thấy em rồi”
Jessica sửng sốt trước cái ôm quen thuộc, mặc dù ban đầu cô còn nghi ngờ đây là một tên nào đó uống thuốc Đa Dịch, nhưng với cái mùi hương quen thuộc này, lại còn ma thuật nhận chủ của cái nhẫn trên tay cậu đã nhanh chóng tác động đến cô, chắc chắn là không sai đâu.
“Em không sao chứ?”. Harry sốt sắng hỏi. “Có bị thương ở đâu không?”
“Có trầy một chút”. Jessica đáp.
Nói tới đây, cô hơi đảo mắt nhìn quanh một chút. Chỉ thấy cánh rừng lại tối om và phẳng lặng, giống như từng có bất kì trận chiến nào diễn ra cả.
“Mày có thấy ai ở đây không?”. Jessica hỏi.
“Không có, khi anh đến thì chỉ tìm thấy mình em thôi”. Harry đáp. “Lumos”
Câu nâng đũa lên để chiếu sáng, nhanh chóng nương theo ánh sáng của đầu đũa để kiểm tra bạn gái mình. Quả nhiên nơi cánh tay nõn nà được che dưới lớp áo ngủ của cậu, tay của Jessica đã bị rách một mảng lớn, vẫn còn đang rươm rướm đổ máu trông vô cùng đáng sợ.
“Đau không?”. Cậu tròn xoe mắt nhìn cô, đau lòng hỏi.
Thế này mà bảo là trầy một chút?
“Mày có thể đừng sỉ nhục IQ của bản thân như thế được không Potter?”. Jessica trừng cậu. “Cái đầu của mày sinh ra chỉ để trang trí thôi à?”
Nhìn đôi mắt màu lục bảo được giấu sau cặp kính tròn của cậu, Jessica cuối cùng vẫn là không nỡ trách mắng gì nhiều. Thay vào đó, cô chỉ thở dài rồi nói. “Trong balo của tao có một lọ thuốc màu trắng giúp liền vết thương, lấy ra hộ tao đi”
Harry liền nhận cái balo từ tay cô, dùng đũa phép gọi đến lọ độc dược mà Jessica nhắc đến rồi mở nắp đưa cho cô.
Độc dược chưa bao giờ dễ uống cả, kể cả khi đó là do chính tay bố của Jessica chính tay điều chế. Uống xong lọ thuốc trắng này, Jessica có cảm giác như đầu lưỡi của mình bị nhúng qua chục cái vạc độc dược vậy, đắng đến tê tái cả linh hồn.
Nhưng cái gì cũng có cái giá của nó, thuốc đắng dã tật mà. Jessica chịu khó uống hết lọ đó, chỗ rướm máu trên tay cũng rất nhanh liền lại.
Vứt cái lọ rỗng vào lại trong balo, Jessica lúc này mới đi hỏi Harry. “Mày có bị sao không?”
“Không có”. Harry lắc đầu. “Sau khi em đấu tay đôi với tên kia rồi đi sâu vào trong rừng, anh phải mất một lúc mới tìm được kính, nên là khi anh muốn đi tìm em thì chú Sirius đã đến rồi”
“Nghiêm túc đề nghị mày nói với cha đỡ đầu mày đến St.Mungo để hồi phục thị lực đi Potter”. Jessica nhíu mày. “Nghĩ sao mà dầu sôi lửa bỏng rồi mà mày còn phải đi tìm kính? Đợi Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai đội mồ sống dậy rồi e là mày vẫn còn đang mải miết đi tìm cái cặp kính xấu hoắc này quá”
Harry cười trừ trước thái độ cáu gắt của cô, thầm nghĩ có lẽ là mình nên đi St.Mungo kiểm tra thật. Nếu tương lai phải đối đầu với Voldemort, việc mất đi cặp kính này e là sẽ khiến thị lực cậu trở thành một rào cản mất.
Nắm tay nhau ra khỏi rừng, Jessica cuối cùng cũng nhìn thấy đám chồn đã nháo loạn bỏ chạy trước đó. Nhìn đống đồ ngủ may tay của mấy người con nhà Weasley, lại nghĩ đến giờ mình chỉ mặc mỗi bộ đồ ngủ chôm được từ thằng bồ của mình, lại cực kì không hợp thời trang mà đi giày cao gót kèm theo, Jessica bắt đầu bực bội.
“Lột áo khoác mày ra”. Cô nói. “Nhanh lên”
Harry không hiểu gì hết, nhưng cũng ngoan ngoãn cởi áo khoác của mình ra cho cô. Áo khoác này là Jessica chọn mua hồi Giáng Sinh, vậy nên nó trông hợp thời trang và Slytherin hơn hẳn, thành ra Jessica mới an tâm dùng nó để che lại cái bộ dạng sặc mùi Gryffindor lỗi mốt của mình.
“Merlin hai người đây rồi”. Hermione thấy Harry và Jessica đến liền chạy qua, lo lắng ôm chầm lấy người bạn thân.
“Cậu không sao chứ Harry?”. Hermione sốt sắng hỏi. “Có bị thương ở đâu không?”
“Mình ổn”. Harry liền trấn an bạn mình. “Mọi người vẫn ổn hết chứ?”
Bên cạnh, Jessica liền nhíu mày.
“Một, hai”. Cô trừng mắt nhìn đôi bạn thân trước mặt mình. “Đừng có để tao đếm đến ba nha mọt sách”
Hermione liền vội buông Harry ra, Harry ngoại trừ xấu hổ mà cười ra thì chẳng còn thể làm gì khác.
“Mọi người vẫn ổn Harry”. Hermione đáp. “Bồ không đoán được mấy tên đó đã làm gì đâu, họ tra tấn Muggle Harry à”
“Mày còn trông mong gì ở tụi tàn dư của chúa tể hắc ám chứ mọt sách?”. Jessica mỉa mai. “Đi vòng vòng quanh đây rồi hát bài Giáng Sinh để được cho tiền à?”
Hermione nhíu mày nhìn cô, có lẽ là tư tưởng Slytherin toàn tụi tay sai của Voldemort vẫn còn in đậm trong tâm trí của cô nàng nên cái nhìn của Hermione đối với Jessica cũng khắt khe hơn hẳn.
Đối với chuyện này, Jessica cũng chỉ có thể làm thinh cho qua chuyện.
“Harry, Jessica”. Chú Sirius lúc này đi đến, đi cùng ông còn có kha khá thành viên của Bộ Pháp Thuật.
“Là ai trong mấy cô cậu đã gọi ra Dấu Hiệu Đen hả?”. Bộ trưởng Fugde tức giận dùng đũa phép chỉ vào bọn họ.
“Tôi là học sinh thưa ngài Fudge”. Jessica nhíu mày. “Tôi vẫn chưa tài giỏi đến mức có thể gọi ra Dấu Hiện Đen của chúa tể hắc ám đâu thưa ngài”
“Cháu biết Dấu Hiệu Đen sao Jessica?”. Sirius sửng sốt nhìn cô.
“Bố mẹ cháu có nói chút chút về nó”. Jessica đáp.
Này là nói thật, ai cũng biết bố cô là một kẻ tình nghi trong diện Tử Thần Thực Tử, vậy nên Jessica đối với vấn đề này ít nhiều cũng có biết qua.
“Nhân tiện thì có một tên ở trong rừng”. Jessica nói. “Cháu đã bị hắn đuổi đến trong đó”
Fudge nhíu mày, nhanh chóng gọi người rồi lũ lượt chạy vào trong rừng.
“Mừng là hai đứa đều không sao”. Sirius nói. “Mau về lều thu dọn hành lý đi, chúng ta sẽ ra khóa cảng về lại Hang Sóc”
“Cháu tự đi về cũng được ạ”. Jessica liền nói.
Đùa sao?
Một Slytherin như cô mà đến Hang Sóc làm khách?
Thà tiếp tục ở nhà bị cấm túc còn sướng hơn.
“Vậy cũng được”. Sirius xoa cằm. “Để chú đưa cháu về”
Dù sao đến bây giờ đối với thân phận của cô, phần lớn mọi người ở phe ánh sáng vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng.
Suy cho cùng, đây vẫn là một Slytherin, lại còn là một Slytherin quá hiểu biết và thông minh.
“Jessy”. Harry vội nhìn cô.
“Gặp sau Potter”. Cô hôn lên má cậu. “Sau khi xong xuôi hết thì dùng cái tinh thể của mày gọi cho tao”
“Anh nhớ rồi”. Cậu cũng hôn cô một cái. “Gặp em sau”
Jessica gật đầu chào cậu, xong lại gật đầu với Sirius. Thời điểm này có là con nhỏ ngớ ngẩn Lovegood của nhà Ravenclaw cũng hiểu là tốt nhất không nên đi một mình.
“Cháu đến đâu?”. Ông đưa một tay cho cô để chuẩn bị phép độn thổ ké.
“Trang viên nhà Lodge”. Jessica đáp, vẫy tay tạm biệt Harry lần cuối rồi theo Sirius biến mất.
Trang viên nhà Lodge nằm ở một thung lũng vắng người qua lại, với chỗ bùa chú từ cổ xưa đến hiện đại được ếm lên khắp trang viên, có là một con ruồi cũng không thể lọt vào được, vậy nên Jessica cũng không quan ngại về vấn đề an toàn của nơi này.
“Lodge hả?”. Sirius xoa cằm. “Cassandra vẫn khỏe chứ?”
Không giống như Jessica và Snape, Cassandra là một Gryffindor. Nhưng bà là một Gryffindor có tư duy sáng suốt, thậm chí còn có thể nói là còn khôn khéo hơn rất nhiều Slytherin khác.
Chỉ là quan hệ của bà và nhà Slytherin khá tốt, nên suốt những năm tháng đi học, Sirius cùng đám bạn cũng không thân thiết với Cassandra.
“Mẹ vẫn ổn”. Jessica đáp.
Vì Harry chưa từng đem chuyện bố cô là ai kể với người khác, thành ra Jessica cũng không có ý định kể chuyện này cho những người không quá thân thiết với mình.
Suy cho cùng, cô chỉ có liên hệ với tụi Gryffindor vì Harry mà thôi. Những người khác thì không nhất thiết phải cân nhắc đến, dù sao cô và tụi chồn rồi con mọt sách cũng không quá hợp nhau, không cần thiết phải vì tình yêu làm bạn tốt.
“Chú nên đi đi”. Jessica nói. “Potter bây giờ rất cần chú”
Về mặt tinh thần lẫn sự an toàn.
“Vậy chú đi trước”. Sirius cũng không níu kéo. “Gặp sau Jessica”
Gật đầu tạm biệt rồi nhìn Sirius biến mất, Jessica lúc này mới xoay người vào trong nhà.
Cúp Quidditch năm nay, đúng là sóng gió thật.