Sau cuộc nói chuyện với sếp, không có điều gì thay đổi ngay lập tức. Ít nhất là bề mặt.
Văn phòng vẫn vận hành như cũ. Mọi người vẫn cười nói, vẫn hỏi han nhau chuyện cuối tuần. Không ai nhắc đến buổi chiều hôm đó. Không ai nhìn tôi khác đi một cách rõ ràng. Nhưng tôi thì khác. Tôi biết mình đã bước sang một phía mà từ đó, tôi không thể giả vờ như trước.
Sáng hôm sau, tôi đến công ty sớm. Tôi mở email và nhìn thấy một thư mới từ anh Quang.
“Em hỗ trợ anh phần tổng hợp báo cáo này nhé. Gấp.”
Tôi đọc lại email đó hai lần. Không có deadline cụ thể. Không nói rõ phạm vi. Và quan trọng nhất, đó không phải phần việc của tôi trong dự án hiện tại.
Trước đây, tôi sẽ trả lời ngay: “Vâng anh.”
Lần này, tôi không làm vậy.
Tôi gõ một dòng, rồi xóa. Gõ lại. Cuối cùng, tôi viết:
“Anh cho em biết rõ phần nào cần hỗ trợ và thời hạn cụ thể nhé. Hiện tại em đang phụ trách đầu việc X đến cuối tuần.”
Tôi nhìn dòng chữ đó rất lâu trước khi bấm gửi. Tim tôi đập nhanh hơn. Một phần trong tôi thì thầm: Liệu mình có đang làm quá không?
Anh Quang trả lời sau gần một tiếng.
“À, thôi để anh tự làm. Cảm ơn em.”
Chỉ một câu ngắn ngủi. Không biểu cảm. Không thân thiện như mọi khi. Tôi đọc xong, đặt điện thoại xuống, lòng trống rỗng.
Tôi không thấy chiến thắng. Tôi cũng không thấy nhẹ nhõm. Tôi chỉ thấy một khoảng im lặng mới xuất hiện giữa tôi và anh – một khoảng im lặng không dễ chịu, nhưng cần thiết.
Những ngày sau đó, tôi bắt đầu nói “không” nhiều hơn. Không phải bằng giọng cứng rắn, mà bằng sự rõ ràng. Tôi hỏi lại khi yêu cầu mơ hồ. Tôi yêu cầu xác nhận khi có việc phát sinh. Tôi không ở lại muộn chỉ để chứng minh mình chăm chỉ.
Phản ứng đến nhanh hơn tôi nghĩ.
Trong một buổi họp nhóm nhỏ, khi tôi nói rằng mình không thể nhận thêm việc trong tuần đó, một đồng nghiệp cười nhẹ:
“Dạo này chị khó tính hơn rồi đó.”
Cả phòng cười theo. Tôi mỉm cười, nhưng trong lòng có gì đó chùng xuống. Khó tính. Một từ nghe rất quen. Tôi từng dùng nó để nói về những người phụ nữ không dễ dãi, và tôi đã tránh trở thành họ.
Buổi trưa hôm đó, tôi ăn cùng Linh. Linh nhìn tôi, nói rất khẽ:
“Em thấy chị thay đổi.”
Tôi ngẩng lên.
“Thay đổi thế nào?”
Linh ngập ngừng một chút.
“Chị… có vẻ ít chiều người khác hơn.”
Tôi bật cười, không to.
“Ừ. Chắc là vậy.”
Linh không nói gì thêm. Nhưng ánh mắt cô không phán xét. Nó giống như một sự quan sát thận trọng.
Có những buổi chiều, tôi ngồi một mình trước màn hình, tay đặt trên bàn phím, đầu óc đầy những câu hỏi. Liệu mình có đang tự làm khó mình không? Liệu mình có đang phá hỏng mối quan hệ ở nơi làm việc?
Nhưng rồi tôi nhớ lại những đêm thức khuya, những buổi họp nơi tôi biến mất sau câu “mọi người cố gắng”. Tôi nhớ cảm giác bị bỏ qua, bị xem là hiển nhiên. Và tôi biết, nếu tôi không thay đổi, không ai sẽ làm điều đó thay tôi.
Một lần khác, sếp gọi tôi vào phòng, giao thêm một đầu việc ngoài kế hoạch.
“Việc này gấp, em cố sắp xếp nhé.”
Tôi hít sâu.
“Hiện tại, nếu em nhận thêm việc này, tiến độ phần em đang phụ trách sẽ bị ảnh hưởng. Anh muốn em ưu tiên việc nào?”
Sếp nhìn tôi, hơi bất ngờ. Anh không trả lời ngay. Cuối cùng, anh nói:
“Ừ, để anh xem lại.”
Tôi bước ra khỏi phòng, chân hơi run. Nhưng lưng tôi thẳng.
Tối đó, tôi về nhà đúng giờ. Tôi nấu một bữa ăn đơn giản, ăn chậm, không mở laptop. Tôi ngồi trên ghế sofa, nhìn căn phòng yên tĩnh. Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi không thấy mình đang trốn tránh công việc. Tôi chỉ đang sống phần đời của mình ngoài nó.
Tôi hiểu rằng, việc đặt ranh giới không khiến tôi được yêu mến hơn. Thậm chí, nó có thể khiến tôi bị khó chịu, bị đánh giá, bị gọi là “thay đổi”. Nhưng tôi cũng hiểu một điều khác, rõ ràng hơn bao giờ hết:
Sự dễ chịu của tôi từng được xây dựng bằng việc tôi tự gạt mình sang một bên.
Và tôi không muốn tiếp tục làm điều đó nữa.
Đêm ấy, trước khi ngủ, tôi ghi thêm một dòng vào cuốn sổ:
“Ranh giới không phải để đẩy người khác ra xa.
Là để giữ mình ở lại.”
Tôi gấp sổ, tắt đèn. Trong bóng tối, tôi không còn thấy sợ như trước. Tôi biết, con đường phía trước sẽ không bằng phẳng. Nhưng tôi cũng biết, mình đã bắt đầu bước đi bằng chính đôi chân của mình – không cúi thấp, không xin phép.