Sau Những Ngày Im Lặng

Chương 1: Người phụ nữ không biết mình đang mệt



Tôi thức dậy lúc sáu giờ sáng, theo thói quen đã duy trì suốt nhiều năm. Không cần đồng hồ báo thức. Cơ thể tôi dường như đã được lập trình để tỉnh giấc trước cả khi nó kịp nghỉ ngơi đầy đủ.

Phòng trọ vẫn yên tĩnh. Ánh nắng đầu ngày len qua khe rèm mỏng, rọi lên bức tường trắng đã hơi ngả màu. Tôi nằm thêm vài giây, nhìn trần nhà, cảm giác đầu óc trống rỗng. Không hẳn là buồn, cũng chẳng phải vui. Chỉ là một trạng thái lưng chừng, nơi cảm xúc không còn đủ rõ để gọi tên.

Tôi vào phòng tắm, đứng trước gương. Người phụ nữ trong gương nhìn tôi với đôi mắt hơi trũng, quầng thâm mờ nhưng cố che bằng lớp kem nền mỏng. Tóc buộc gọn, không cầu kỳ. Áo sơ mi trắng, quần âu tối màu – những lựa chọn an toàn, không gây chú ý, cũng không cần suy nghĩ nhiều.

Tôi từng rất thích việc ăn mặc. Ngày mới ra trường, tôi có thể đứng trước gương cả nửa tiếng, cân nhắc váy này có hợp giày kia không, màu son hôm nay có làm mình trông tươi hơn không. Nhưng rồi công việc dày lên, trách nhiệm chồng chất, và tôi bắt đầu học cách tiết kiệm năng lượng cho những thứ “quan trọng hơn”. Ít nhất, tôi tự nhủ là vậy.

Bảy giờ ba mươi, tôi có mặt ở bến xe buýt. Thành phố giờ cao điểm lúc nào cũng giống nhau: tiếng động cơ, tiếng còi xe, những khuôn mặt vội vã. Tôi chen lên xe, tìm một chỗ đứng gần cửa sổ. Bàn tay bám vào thanh vịn lạnh ngắt, đầu óc tôi đã bắt đầu lướt qua danh sách công việc trong ngày.

Chín giờ có họp dự án. Mười một giờ phải gửi bản chỉnh sửa báo cáo. Chiều làm việc với phòng marketing. Tối… tối thì sao nhỉ? Tôi chợt nhận ra mình không hề có kế hoạch cho buổi tối. Thường thì tôi sẽ về muộn, ăn qua loa, rồi mở laptop làm nốt những việc còn dang dở. Nếu mệt quá, tôi sẽ nằm dài trên giường, lướt điện thoại cho đến khi thiếp đi.

Công ty tôi làm là một công ty vừa, không quá lớn, cũng không nhỏ. Mọi người hay gọi đó là “môi trường ổn định”. Tôi đã ở đây gần bốn năm. Đủ lâu để quen mặt từng đồng nghiệp, đủ lâu để biết ai nói thật, ai chỉ xã giao, và đủ lâu để hiểu rằng có những cố gắng sẽ không bao giờ được nhắc tên.

Tôi đến sớm hơn giờ làm mười lăm phút. Văn phòng còn khá vắng. Tôi bật máy tính, mở email. Hơn hai mươi thư chưa đọc. Có thư gửi lúc một giờ sáng. Tôi khẽ thở dài, tự trách mình tối qua ngủ sớm quá nên không xử lý hết việc.

Cuộc họp buổi sáng diễn ra trong phòng kính. Tôi ngồi gần cuối bàn, trước mặt là laptop và cuốn sổ nhỏ chi chít ghi chú. Dự án này tôi tham gia từ đầu. Từng con số, từng phương án, tôi đều nắm rõ. Nhưng khi đến phần trình bày, người đứng lên lại là anh Quang – trưởng nhóm.

Anh nói trôi chảy, tự tin. Những ý chính anh trình bày, tôi nhận ra rất quen. Quen đến mức tôi có thể đoán trước câu tiếp theo. Tôi nhìn vào màn hình chiếu, rồi nhìn xuống bản ghi chú của mình. Có những dòng chữ giống nhau đến lạ.

Sếp gật gù, thỉnh thoảng hỏi thêm vài câu. Anh Quang trả lời khá tốt, đôi lúc liếc sang tôi như tìm sự xác nhận. Tôi khẽ gật đầu. Tôi không chen vào. Tôi chưa bao giờ giỏi việc giành lời.

Cuộc họp kết thúc, sếp nói:
“Dự án này tiến triển ổn. Mọi người cố gắng giữ nhịp nhé.”

Tôi nghe thấy hai chữ “mọi người” và thấy chúng nhẹ tênh.

Buổi trưa, tôi ăn một mình ở quán quen dưới tòa nhà. Suất cơm văn phòng hôm nay hơi mặn. Tôi ăn chậm, không phải vì thưởng thức, mà vì không vội. Tôi nhìn dòng người qua lại, lòng trôi theo một cảm giác mơ hồ. Tôi không biết mình đang buồn vì điều gì, chỉ thấy ngực hơi nặng.

Buổi chiều trôi qua bằng những email nối tiếp email. Tôi chỉnh sửa, bổ sung, giải thích. Có những việc không nằm trong phạm vi của tôi, nhưng khi người khác nói “em làm giúp anh nhé”, tôi lại gật đầu. Tôi sợ từ chối. Sợ mình bị đánh giá là không hợp tác. Sợ làm mất không khí hòa thuận mà tôi đã cố giữ bấy lâu.

Gần sáu giờ tối, khi đa số đồng nghiệp đã thu dọn đồ ra về, tôi vẫn ngồi trước màn hình. Ánh đèn huỳnh quang hắt xuống, khiến mọi thứ trông nhợt nhạt. Tôi xoa nhẹ thái dương. Đầu hơi đau, nhưng không đến mức phải nghỉ.

Sếp đi ngang qua, dừng lại nhìn tôi.
“Em còn làm à? Cố gắng nhé.”

Tôi cười. Một nụ cười tự động, không cần suy nghĩ.

Trên xe buýt về nhà, tôi mở điện thoại, vô thức lướt qua mạng xã hội. Ảnh bạn bè đi ăn, đi chơi, đi du lịch. Có người khoe thành tích mới, có người khoe diện mạo rạng rỡ. Tôi lướt nhanh, không ghen tị, cũng không ngưỡng mộ. Chỉ là thấy mình đứng ngoài một nhịp sống nào đó.

Về đến phòng, tôi đặt túi xuống, ngồi thụp trên giường. Không bật đèn ngay. Căn phòng tối mờ, chỉ có ánh sáng từ màn hình điện thoại. Tôi mở lại email, đọc một thư công việc mới gửi. Tay tôi gõ vài dòng trả lời, rồi dừng lại.

Tôi nhìn vào màn hình phản chiếu khuôn mặt mình. Một khuôn mặt mệt mỏi, nhưng cố tỏ ra bình thản. Lần đầu tiên, một câu hỏi rất nhỏ, rất khẽ xuất hiện trong đầu tôi:

Mình có đang ổn thật không?

Câu hỏi đó không khiến tôi bật khóc, cũng không làm tôi hoảng loạn. Nó chỉ nằm đó, lặng lẽ, như một vết nứt rất mảnh. Nhưng tôi không biết rằng, chính từ vết nứt ấy, mọi thứ sau này sẽ bắt đầu thay đổi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay