Ở Lại Với Mình

Chương 5: Cuộc Họp Tôi Đã Chuẩn Bị Cho Chính Mình



Tuần đó trôi qua nhanh hơn tôi tưởng. Không phải vì công việc ít đi, mà vì lần đầu tiên tôi làm việc trong một nhịp khác — nhịp của sự chủ động. Tôi không còn phản xạ nhận hết mọi thứ được đẩy về phía mình. Tôi sắp xếp lại ưu tiên, ghi rõ thời hạn, và quan trọng nhất, tôi bắt đầu nói rõ điều tôi có thể và không thể làm.

Cuộc họp đánh giá cuối quý được xếp vào sáng thứ Năm. Tôi nhận được lịch từ phòng nhân sự từ đầu tuần, nhưng khác với những lần trước, tôi không để nó trôi qua trong trạng thái chờ đợi mơ hồ. Tôi chuẩn bị.

Buổi tối trước ngày họp, tôi mở lại file “Công Việc Của Tôi”. Danh sách đã dài hơn, rõ ràng hơn. Tôi nhìn từng đầu việc, từng dự án, từng giai đoạn tôi đã theo sát từ đầu đến cuối. Tôi không tô đậm, không phóng đại. Tôi chỉ viết đúng sự thật — và lần đầu tiên, tôi nhận ra sự thật đó không hề nhỏ bé.

Tôi tập nói thành lời những điều mình muốn trình bày. Không phải để tranh cãi, mà để không tự lạc giọng khi bước vào phòng họp. Tôi nhắc mình một điều rất đơn giản: tôi không xin xỏ. Tôi đang trao đổi.

Sáng hôm đó, tôi chọn một bộ đồ gọn gàng, chỉnh tề. Không cầu kỳ, nhưng đủ để tôi cảm thấy mình đứng thẳng hơn. Khi bước vào phòng họp, tôi không ngồi nép về phía cuối bàn như thường lệ. Tôi chọn một chỗ gần trung tâm, đặt sổ tay xuống, hít một hơi chậm.

Cuộc họp bắt đầu bằng những câu quen thuộc về tình hình chung. Tôi lắng nghe, ghi chép, nhưng không để tâm trí mình trôi đi. Khi đến phần đánh giá cá nhân, trưởng phòng nhìn tôi và mỉm cười xã giao: “Em chia sẻ thêm về công việc quý vừa rồi nhé.”

Tôi mở sổ. Giọng tôi ban đầu hơi thấp, nhưng không run. Tôi trình bày những gì mình đã làm, những kết quả cụ thể, những phần tôi chịu trách nhiệm chính. Tôi nói về khối lượng công việc tăng lên, về những đầu việc ngoài mô tả ban đầu, không phàn nàn, chỉ nêu thực tế.

Khi tôi dừng lại, trong phòng im lặng vài giây. Tôi không vội lấp đầy khoảng trống đó. Tôi để nó tồn tại.

Trưởng phòng gật đầu, hỏi thêm vài câu. Tôi trả lời ngắn gọn, rõ ràng. Khi anh nói: “Anh thấy em làm tốt, nhưng vị trí hiện tại của em vẫn phù hợp,” tôi không cảm thấy hụt hẫng như những lần trước.

Tôi nhìn thẳng, nói chậm: “Em đồng ý là em đang làm tốt ở vị trí hiện tại. Nhưng với phạm vi công việc thực tế mà em đang đảm nhận, em mong công ty có thể xem xét điều chỉnh cho phù hợp — είτε là vai trò, hoặc cơ chế ghi nhận.”

Đó là câu tôi đã tập nói rất nhiều lần trong đầu. Và khi nói ra, tôi không thấy mình đòi hỏi quá đáng. Tôi chỉ đang yêu cầu sự tương xứng.

Không khí có chút thay đổi. Trưởng phòng không trả lời ngay. Anh trao đổi với nhân sự, xem lại tài liệu. Cuộc họp kéo dài thêm mười lăm phút. Tôi ngồi đó, lưng thẳng, tay đặt trên bàn, không co mình lại như trước.

Kết thúc cuộc họp, chưa có quyết định ngay. Họ nói cần thời gian xem xét. Trước đây, câu nói đó luôn khiến tôi mệt mỏi, vì nó thường đồng nghĩa với việc không có gì thay đổi. Nhưng hôm nay, tôi không ra về với cảm giác trống rỗng.

Tôi đã nói điều cần nói. Phần còn lại, không hoàn toàn nằm trong tay tôi.

Ra khỏi phòng họp, Lan đợi tôi ở hành lang. Cô hỏi khẽ: “Sao rồi em?”

Tôi cười nhẹ: “Em nói rồi.”

Lan gật đầu, ánh mắt có chút gì đó vừa ngạc nhiên vừa nhẹ nhõm, như thể cô cũng được tiếp thêm một chút can đảm từ tôi.

Buổi chiều, tôi làm việc như thường lệ. Không có email dồn dập, không có yêu cầu gấp ngoài kế hoạch. Tôi hoàn thành công việc đúng giờ. Khi tan làm, tôi thu dọn bàn, tắt máy, đứng dậy mà không ngoái lại.

Trên đường về, tôi nghĩ về cuộc họp. Không phải về kết quả, mà về chính tôi trong căn phòng đó. Tôi đã không thu nhỏ mình lại. Tôi đã không xin lỗi vì mong muốn được ghi nhận. Tôi đã không tự thuyết phục mình rằng “thôi thế cũng được”.

Tối đó, tôi ăn tối chậm rãi, mở một bản nhạc nhẹ. Tôi nhìn căn phòng nhỏ của mình, thấy nó đủ ấm, đủ yên. Tôi không còn cảm giác phải chờ ai đó cho phép mình hài lòng.

Tôi biết, dù kết quả sắp tới thế nào, có một điều đã thay đổi: tôi đã chuẩn bị cho chính mình. Không phải để đối đầu, mà để không bị cuốn trôi.

Và lần đầu tiên, tôi hiểu rằng việc đứng lên cho bản thân không phải là một khoảnh khắc bùng nổ, mà là một chuỗi những lựa chọn rất tỉnh táo — từng ngày, từng việc, từng lần tôi không quay lưng lại với chính mình.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay