Ở Lại Với Mình

Chương 2: Tôi Bắt Đầu Nghe Thấy Chính Mình



Sáng hôm sau, tôi thức dậy sớm hơn chuông báo thức mười lăm phút.

Khoảng thời gian ngắn ngủi ấy đủ để tôi nằm yên, nhìn trần nhà và nhận ra một điều lạ lẫm: tôi không còn cảm giác nặng nề quen thuộc mỗi khi nghĩ đến việc đi làm. Không phải vì tôi bỗng yêu công việc hơn, mà vì trong đầu tôi vẫn còn vương lại câu hỏi tối qua — câu hỏi tôi chưa từng cho phép mình đặt ra một cách nghiêm túc.

Tôi vào phòng tắm, rửa mặt chậm rãi. Nước mát làm tôi tỉnh táo hơn. Khi ngẩng lên, tôi nhìn mình trong gương. Vẫn là khuôn mặt đó, nhưng ánh mắt có gì đó khác. Không rõ ràng, không sắc bén, chỉ là… không còn hoàn toàn mờ đi như trước.

Tôi mở tủ quần áo. Phần lớn là những bộ đồ an toàn: màu trung tính, dáng rộng vừa phải, đủ lịch sự để không bị soi xét, đủ nhạt để không bị chú ý. Tôi đã chọn chúng suốt nhiều năm, như một cách tự bảo vệ mình khỏi những ánh nhìn, những lời đánh giá không cần thiết.

Hôm nay, tôi dừng lại lâu hơn ở một chiếc váy màu be nhạt. Tôi mua nó từ rất lâu rồi, nhưng hầu như chưa mặc. Không phải vì nó quá nổi bật, chỉ là nó khiến tôi trông… có vẻ chăm chút hơn bình thường. Tôi từng nghĩ: đi làm thì cần gì.

Nhưng sáng nay, tôi lấy nó ra.

Khi bước ra khỏi nhà, tôi chợt nhận ra mình đã thoa một chút son. Rất nhẹ. Không ai để ý, có lẽ vậy. Nhưng tôi biết.

Văn phòng vẫn như mọi ngày. Âm thanh gõ phím, tiếng máy in, mùi cà phê. Tôi ngồi xuống bàn, mở máy. Email lại hiện lên, vẫn là những dòng chữ quen thuộc. Nhưng lần này, tôi đọc chậm hơn. Không còn phản xạ mở file và làm ngay lập tức.

Một email từ anh Tuấn, gửi lúc gần mười giờ tối hôm qua. Nội dung ngắn gọn: “Em xem giúp anh phần này nhé, sáng anh cần.”

Tôi nhìn vào thời gian gửi. Rồi nhìn lại thời gian làm việc chính thức của mình. Một cảm giác rất lạ chạy qua đầu tôi — không phải tức giận, mà là một sự tỉnh táo nhẹ nhàng. Tôi tự hỏi: tại sao tôi luôn là người phải sẵn sàng mọi lúc?

Tôi không trả lời ngay. Tôi tiếp tục làm những việc trong danh sách của mình trước. Đến gần chín giờ, tôi mới soạn một email ngắn: “Anh ơi, phần này em sẽ hỗ trợ sau khi xong các đầu việc được giao sáng nay. Em báo anh trước để anh chủ động nhé.”

Tôi đọc lại email đó ba lần trước khi gửi. Tay tôi hơi run. Không phải vì sợ mất việc, mà vì tôi đang làm một điều khác với thói quen của mình.

Khi nhấn gửi, tim tôi đập nhanh hơn một chút.

Khoảng mười lăm phút sau, anh Tuấn trả lời. Chỉ một dòng: “Ừ, vậy em xong việc chính trước đi.”

Không có dấu hiệu khó chịu. Không có lời trách móc. Không có gì cả.

Tôi ngồi im một lúc, cảm giác trong lòng vừa nhẹ vừa trống, như thể tôi vừa vượt qua một ngưỡng rất nhỏ mà trước đây mình luôn nghĩ là không thể.

Giờ nghỉ trưa, tôi không xuống quán quen. Tôi đi bộ sang một quán cà phê nhỏ cách công ty vài trăm mét. Quán yên tĩnh, ánh sáng dịu. Tôi gọi một ly cà phê nóng, ngồi ở góc gần cửa sổ.

Tôi không mở điện thoại ngay. Tôi để mình ngồi đó, nghe tiếng thìa chạm vào cốc, nghe tiếng người nói chuyện rất khẽ ở bàn bên cạnh. Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi có cảm giác mình đang hiện diện trọn vẹn ở một nơi nào đó, chứ không phải lúc nào cũng chạy theo những thứ cần phải làm.

Tôi nghĩ về những năm vừa qua. Về những lần nhận thêm việc mà không hỏi lý do. Về những lần ở lại muộn nhưng không ai nhớ. Về những buổi đánh giá cuối năm, khi tên tôi luôn được nhắc đến như một người “ổn định”, “đáng tin”, nhưng chưa bao giờ là “nổi bật”.

Tôi từng tự an ủi mình rằng như thế là đủ. Rằng không cần tranh giành, không cần hơn thua. Nhưng sâu trong lòng, tôi biết mình đã nhiều lần thấy chạnh lòng, chỉ là tôi không cho phép cảm xúc đó tồn tại quá lâu.

Buổi chiều, Lan lại ghé qua bàn tôi. Cô nhìn tôi một lúc rồi nói: “Hôm nay trông em khác đấy.”

Tôi ngẩng lên: “Khác thế nào chị?”

Lan cười: “Không biết. Nhìn… tỉnh hơn.”

Tôi không đáp. Nhưng trong lòng tôi hiểu, có lẽ Lan đã nhìn thấy điều mà chính tôi cũng chỉ mới bắt đầu nhận ra.

Gần cuối giờ làm, anh Tuấn gọi tôi sang hỏi tiến độ. Tôi trình bày rõ ràng phần việc của mình, phần nào đã xong, phần nào cần thêm thời gian. Khi anh đề nghị tôi xử lý thêm một việc phát sinh, tôi ngập ngừng một giây, rồi nói: “Phần này nếu gấp thì em cần lùi deadline của việc A sang ngày mai. Anh cho em xin xác nhận thứ tự ưu tiên nhé.”

Anh Tuấn nhìn tôi, hơi bất ngờ. Nhưng rồi anh gật đầu.

Tôi quay về bàn, cảm giác trong lòng không còn căng thẳng như tôi tưởng. Không ai nổi giận. Không ai nói tôi khó làm việc. Trái lại, mọi thứ vẫn tiếp tục vận hành.

Tan làm, tôi về đúng giờ. Trên đường về, tôi đi chậm hơn. Tôi nhận ra mình đã bỏ quên rất nhiều cảm giác nhỏ bé như thế này — cảm giác được hít thở, được nghĩ ngợi mà không kèm theo cảm giác tội lỗi.

Tối đó, tôi không mở laptop ngay. Tôi nấu ăn, dọn dẹp, rồi ngồi xuống ghế sofa. Tôi nghĩ về bản thân mình, không phải với ánh mắt phán xét, mà là một sự tò mò nhẹ nhàng.

Có lẽ tôi đã không yếu đuối như tôi từng nghĩ. Có lẽ tôi chỉ chưa từng cho mình cơ hội lên tiếng.

Tôi biết, những thay đổi này còn rất nhỏ. Ngày mai, có thể tôi lại do dự. Có thể tôi sẽ lại sợ. Nhưng ít nhất, hôm nay tôi đã nghe thấy chính mình — một giọng nói không lớn, nhưng đủ rõ để tôi biết rằng mình vẫn còn ở đây.

Và lần này, tôi không muốn làm ngơ nữa.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay