Mai thức dậy khi chuông báo thức kêu lần thứ ba.
Âm thanh nhỏ, đều đều, nhưng đủ để kéo cô ra khỏi một giấc ngủ không trọn vẹn. Mắt cô vẫn nhắm, tay lần tìm chiếc điện thoại đặt bên cạnh gối, tắt chuông bằng một động tác quen thuộc đến mức gần như vô thức.
Trần nhà màu trắng hiện ra mờ mờ trong ánh sáng sớm. Căn phòng yên tĩnh, chỉ nghe tiếng xe ngoài đường vọng vào, xa và đều như một dòng chảy không bao giờ dừng lại.
Mai nằm thêm vài giây.
Cô cảm thấy nặng.
Không phải nặng ở cơ thể, mà là một thứ nặng rất mơ hồ, như thể cả ngày hôm qua, cả tuần trước, và có lẽ là nhiều tháng nay, đều đè lên ngực.
Cô ngồi dậy.
“Muộn rồi.”
Ý nghĩ ấy bật lên đầu tiên, dù đồng hồ mới chỉ hơn sáu giờ. Nhưng trong lịch làm việc của Mai, “muộn” không còn là khái niệm của thời gian, mà là cảm giác thường trực.
Cô bước xuống giường, đi vào phòng tắm. Gương hiện ra trước mặt, phản chiếu một gương mặt quen thuộc, nhưng dường như ngày càng xa lạ.
Quầng mắt hơi thâm. Da không còn sáng như trước. Ánh nhìn mệt, nhưng vẫn cố giữ sự điềm tĩnh.
Mai nhìn mình trong gương vài giây.
“Ổn mà.”
Cô nói khẽ, như nói với chính mình.
Và rồi, như mọi ngày, cô quay đi.
Văn phòng lúc tám giờ kém mười lăm phút.
Mai bước nhanh qua cửa kính, quẹt thẻ, mỉm cười chào lễ tân. Nụ cười vừa đủ, không quá thân, không quá lạnh.
Trong thang máy, điện thoại đã rung liên tục.
Tin nhắn nhóm. Email từ cấp trên. Lịch họp được dời sớm hơn.
Cô thở ra một hơi ngắn.
“Vâng, em sẽ chỉnh lại ngay ạ.”
“Dạ, để em xem lại phần này.”
“Em gửi lại bản mới trong 30 phút nữa.”
Những câu nói quen thuộc rơi ra khỏi miệng cô, trơn tru đến mức không cần suy nghĩ.
Mai làm việc tốt.
Đó là điều mọi người vẫn nói.
Cô cẩn thận, trách nhiệm, không than phiền, không đổ lỗi, không từ chối.
Khi có việc gấp, người ta nghĩ đến Mai.
Khi có phần khó, người ta giao cho Mai.
Khi cần người ở lại muộn, Mai thường là người gật đầu đầu tiên.
Cô không giỏi nói “không”.
Và dần dần, việc “nói có” trở thành thói quen.
Màn hình máy tính sáng lên liên tục. Dòng chữ chạy dài. Những con số, những bảng biểu, những email nối tiếp nhau, không có khoảng trống.
Mai gõ phím nhanh, đều, chính xác.
Nhưng trong đầu cô, có một sợi dây mảnh đang căng ra, rất chậm.
Cô cảm nhận được, nhưng không dừng lại.
Cô đã quen với cảm giác ấy.
Đến gần trưa, khi đứng dậy lấy nước, Mai mới nhận ra vai mình đau.
Không phải đau rõ ràng, mà là âm ỉ, kéo dài, như thể nó đã ở đó từ rất lâu.
Cô xoay nhẹ cổ, nghe một tiếng “cạch” nhỏ.
“Cẩn thận đấy, Mai, làm gì mà suốt ngày cúi đầu thế?”
Một đồng nghiệp nói vui.
Mai cười.
“Dạ, chắc tại nhiều việc quá ạ.”
Câu trả lời lịch sự. Đúng mực. Không thêm, không bớt.
Cô quay về bàn, tiếp tục làm.
Không ai hỏi thêm.
Và cô cũng không mong ai hỏi.
Buổi tối, khi về đến nhà, đồng hồ đã hơn tám giờ.
Căn nhà quen thuộc, đèn sáng, mùi cơm nguội thoang thoảng trong không khí.
“Mẹ hâm lại đồ ăn cho con nhé?”
Giọng mẹ vang lên từ bếp.
“Dạ, thôi ạ, con ăn gì cũng được.”
Mai thay giày, đặt túi xuống, ngồi vào bàn.
Cha cô đang xem tivi, mắt không rời màn hình.
“Công việc thế nào?”
Ông hỏi, nhưng giọng không mang nhiều quan tâm, giống một câu xã giao.
“Dạ, cũng bình thường ạ.”
Mai đáp.
Không ai hỏi thêm.
Bữa cơm diễn ra trong im lặng quen thuộc. Tiếng muỗng chạm bát, tiếng tivi, tiếng thở dài rất khẽ của mẹ.
Mai ăn chậm.
Cô muốn nói gì đó.
Nhưng rồi lại thôi.
Cô không biết bắt đầu từ đâu.
Cô không biết, liệu có ai thực sự muốn nghe.
Đêm, khi nằm trên giường, Mai mở điện thoại, lướt qua vài dòng tin tức, vài bức ảnh của bạn bè.
Người thì khoe chuyến du lịch. Người thì khoe bữa tối ấm cúng. Người thì cười rạng rỡ bên gia đình.
Mai nhìn, và khẽ nghĩ:
“Có phải mình đang sống sai cách không?”
Câu hỏi đến rất nhẹ.
Nhưng nó không biến mất.
Cô nhớ lại những ngày trước đây, khi mình còn dễ cười hơn, dễ buồn hơn, dễ nói ra hơn.
Còn bây giờ, mọi cảm xúc dường như được gấp lại, cất gọn, đặt sâu bên trong.
Cô quen với việc chịu đựng.
Quen với việc nhường nhịn.
Quen với việc im lặng.
Im lặng trong công việc, để mọi việc trôi đi êm ả.
Im lặng trong gia đình, để không ai phải phiền.
Im lặng trong chính mình, để không phải đối diện với những mệt mỏi chưa kịp gọi tên.
Mai xoay người, nhìn lên trần nhà tối.
Một ngày nữa đã trôi qua.
Và ngày mai, có lẽ, sẽ giống hôm nay.
Cô khép mắt.
Trong khoảnh khắc rất ngắn trước khi ngủ, Mai chợt nghĩ:
“Nếu mình cứ tiếp tục như thế này, liệu có ngày nào đó, mình sẽ không còn nghe thấy chính mình nữa không?”
Câu hỏi lơ lửng.
Không có câu trả lời.
Chỉ có nhịp thở đều dần, chậm dần, và một cảm giác mệt mỏi lặng lẽ, đang ở lại.