Sau Khi Xuyên Sách Cưa Đổ Công Chính

Chương 45



Đêm khuya tĩnh mịch, Lục Nhất Mãn chợt giật mình tỉnh giấc. Anh cảm nhận hơi ấm bất thường từ tấm thân Vu Sảng đang nằm gọn trên người mình. Hơi thở hắn dần trở nên nặng nề, khó nhọc.

Anh mở mắt, vội vã bật đèn đầu giường. Khuôn mặt Vu Sảng nhăn nhó đau đớn, ửng hồng bất thường. Từng vết ban đỏ li ti hiện lên khắp cơ thể hắn.

“Vu Sảng, Vu Sảng?”

Lục Nhất Mãn gỡ bỏ chiếc còng tay, nhẹ nhàng vỗ về gương mặt người yêu. Vu Sảng co rúm người lại trong cơn đau, hơi thở nóng hổi phả ra như thiêu đốt. Lồng ngực hắn phập phồng dữ dội theo từng hơi thở nặng nhọc.

“Lục Nhất Mãn…” Vu Sảng khẽ gọi tên anh, giọng khàn đặc khó nhọc.

“Em đưa anh đến bệnh viện ngay.”

Lục Nhất Mãn vội vàng khoác áo, trong khi Vu Sảng vẫn nằm trên giường, há miệng th* d*c. Cổ họng sưng tấy khiến hắn có dấu hiệu nghẹt thở, khuôn mặt càng lúc càng tím tái.

Không còn thời gian nữa.

Anh quấn chăn quanh người Vu Sảng rồi ôm hắn vội vã ra khỏi nhà.

Đêm khuya tĩnh lặng, đường phố vắng tanh. Lục Nhất Mãn đạp ga hết cỡ, ánh mắt nhìn về phía trước sâu thẳm, trầm tư.

Có lẽ là dị ứng với giá đỗ.

Trước đây Vu Sảng chưa bao giờ ăn món này. Anh cứ nghĩ hắn không thích, giờ mới nhận ra có lẽ từ nhỏ hắn đã cố tình tránh loại thực phẩm này khi còn ở nhà họ Vu.

Vu Sảng nằm co quắp trên ghế phụ, quấn chặt trong tấm chăn. Dù đã thắt dây an toàn nhưng hắn vẫn cứ trượt xuống. Hơi thở hắn ngày càng gấp gáp, đôi mày nhíu chặt trong cơn đau đớn.

Trong cơn mê man, hắn cố gắng gọi tên Lục Nhất Mãn, nhưng chỉ phát ra được vài tiếng yếu ớt. Cổ họng sưng tấy khiến việc cất tiếng trở nên vô cùng khó khăn.

Ánh mắt Lục Nhất Mãn trầm xuống, anh phóng xe như bay đến bệnh viện.

Cô y tá trực đêm vội vã chạy đến khi thấy anh bế một người đàn ông quấn chăn đã bất tỉnh. Bác sĩ và y tá nhanh chóng có mặt.

“Xin chào, anh ấy bị dị ứng giá đỗ, hiện đang sốt cao và có dấu hiệu ngạt thở, bây giờ đã bất tỉnh…”

Lục Nhất Mãn vừa đẩy giường bệnh vừa bình tĩnh kể lại các triệu chứng của Vu Sảng cho bác sĩ.

Sau khi nắm được tình hình, bác sĩ đẩy Vu Sảng vào phòng cấp cứu rồi giữ anh lại bên ngoài.

“Được rồi, chúng tôi đã hiểu. Xin người nhà vui lòng chờ ở ngoài.”

Đèn đỏ phòng cấp cứu bật sáng, đôi mắt Lục Nhất Mãn tối sầm lại. Anh mở điện thoại vẫn tắt máy từ nãy, hàng loạt tin nhắn hiện lên.

Có nhân viên công ty, có Bành Hỷ Hỷ, Lạc Đình, Bành Đa Đa, kể cả bà Tống hiếm khi liên lạc nhưng vẫn thường hỏi thăm định kỳ…

Toàn những tin nhắn không liên quan. Anh tắt điện thoại, tựa lưng vào tường đứng bên ngoài phòng cấp cứu.

Bất chợt, điện thoại đổ chuông. Anh mở mắt nhìn, là Bành Đa Đa.

Ngón tay dừng lại một giây, cuối cùng anh vẫn chọn nghe máy.

— “A lô, Nhất Mãn, cuối cùng cậu cũng nghe máy rồi!”

Giọng Bành Đa Đa vui mừng khôn xiết vang lên từ đầu dây bên kia.

— “Nhất Mãn, cậu không sao chứ? Tuy Lạc Đình nói chắc chắn cậu không có chuyện gì, nhưng điện thoại của cậu cứ liên tục không liên lạc được, tôi vẫn rất lo lắng. Bây giờ cậu đang ở nhà phải không…”

Anh lặng im nghe mà không đáp lại, gương mặt vô cảm.

— “Bên đó có tiếng động gì vậy? A lô? Nhất Mãn? Cậu có nghe không? Sao lại không nói gì vậy?”

Mãi một lúc sau, anh mới cất tiếng, giọng khàn đặc:

“Tôi không sao.”

— “Nhất Mãn? Cậu sao vậy? Bây giờ cậu đang ở đâu?”

Anh định nói không có gì, nhưng không hiểu sao lại không thốt nên lời.

Đầu dây bên kia vẫn vang lên giọng nói lo lắng của Bành Đa Đa. Giờ đã là nửa đêm, vậy mà Bành Đa Đa vẫn gọi điện ngay khi anh vừa mở máy, chắc hẳn hắn đã cố gắng liên lạc suốt thời gian qua.

Những lời muốn nói bỗng nghẹn lại nơi cổ họng, anh mở miệng, đáp:

“Tôi đang ở bệnh viện.”

— “Cái gì? Sao cậu lại đến bệnh viện? Tôi lẽ ra không nên tin lời Lạc Đình nói cậu không sao! Cậu đang ở bệnh viện nào, tôi đến ngay đây!”

Vừa dứt lời, bên kia đã vang lên tiếng bước chân vội vã của Bành Đa Đa, ẩn ẩn còn có tiếng bà Bành hỏi hắn đi đâu.

Bành Đa Đa vội vàng đáp lại một câu, Lục Nhất Mãn không nghe rõ.

Anh chỉ nhìn chăm chăm vào bức tường trắng phía trước, trái tim vừa nhẹ nhõm vừa nặng trĩu.

Nhẹ nhõm là phần trống rỗng, nặng nề lại là phần được lấp đầy.

Anh vẫn không cúp máy, bên kia Bành Đa Đa liên tục nói chuyện. Từ lúc mở cửa xe đến khi lái xe ra khỏi ga-ra, Lục Nhất Mãn đều nghe rõ mồn một.

— “Bây giờ cậu không sao chứ, tôi đang trên đường đến bệnh viện rồi. Vừa nãy Lạc Đình hỏi tôi có muốn đi uống rượu không, tôi nhắn tin chửi cậu ta té tát, giờ cậu ta cũng đang đến bệnh viện đấy, thật là…”

Bành Đa Đa vừa càu nhàu vừa bảo anh đợi bọn họ ở bệnh viện.

Có lẽ chuyện “Lục Nhất Mãn” ngã xuống sườn núi và nằm viện một mình suốt một tháng vẫn còn in đậm trong tâm trí hắn.

Bành Đa Đa là một người bạn rất tốt. Hắn ngây thơ, lạc quan, tốt bụng và giàu lòng đồng cảm, sở hữu nhiều phẩm chất tích cực mà nhiều người không có.

Nhưng cả “Lục Nhất Mãn” và Lục Nhất Mãn đều là những người hoàn toàn trái ngược với hắn.

Khi đó “Lục Nhất Mãn” nằm viện một mình suốt một tháng mà chẳng nói với ai, kể cả Bành Đa Đa cũng không biết.

Có lẽ, nếu anh lúc đó thử hé mở cánh cửa trái tim dù chỉ một chút, Bành Đa Đa cũng sẽ vừa lải nhải càu nhàu, vừa vội vã chạy đến thăm anh.

Như vậy anh cũng sẽ không cảm thấy mọi thứ xung quanh đều tẻ nhạt và trống rỗng nữa.

Lục Nhất Mãn đắm chìm trong suy tưởng, nghĩ đến nhiều điều. Đang nghĩ ngợi, anh bỗng khẽ cười.

“Tôi không sao đâu, không phải tôi nhập viện, mà là Vu Sảng bị dị ứng.”

Nghe giọng anh đã trở lại bình thường, Bành Đa Đa thở phào nhẹ nhõm.

Hắn chưa bao giờ nghe Lục Nhất Mãn nói chuyện bằng giọng điệu tiêu cực như vậy, khiến hắn sợ đã xảy ra chuyện gì.

— “Tôi đã đến bệnh viện rồi.”

Bành Đa Đa vừa nói xong đã bước vào cửa bệnh viện.

Lục Nhất Mãn buông điện thoại, anh đã nghe thấy tiếng Bành Đa Đa.

Ngoảnh đầu nhìn, Bành Đa Đa nhanh chóng bước đến trước mặt anh, khoác chiếc áo khoác đang cầm lên người anh, vừa nhìn anh vừa đắc ý nói: “May mà tôi có mang thêm một cái áo khoác phòng hờ.”

Lục Nhất Mãn cúi đầu nhìn hắn, ánh mắt sâu thẳm khiến Bành Đa Đa nghi hoặc liếc nhìn anh, rồi dang hai tay ôm lấy chính mình, khẽ nói: “Ê, tôi không thích con trai.”

Anh bật cười, mặc chiếc áo Bành Đa Đa khoác lên người.

Thấy anh không có gì khác lạ so với bình thường, Bành Đa Đa cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.

Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên hắn thấy Lục Nhất Mãn không chỉnh tề như vậy. Không phải nói anh trông chật vật, mà là bình thường Lục Nhất Mãn luôn cho người ta cảm giác quá hoàn hảo.

Từ cách cư xử, ăn nói cho đến trang phục gọn gàng hàng ngày, chưa bao giờ có chút sơ suất nào.

Nhưng giờ đây, Lục Nhất Mãn để tóc xõa, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi đen, cổ áo mở phanh để lộ cổ và nửa xương quai xanh, vạt áo cũng xộc xệch thõng ngoài quần.

Hơn nữa, nhìn qua thì chiếc áo sơ mi này còn là của Vu Sảng, bởi bản thân Lục Nhất Mãn không có những chiếc áo sơ mi công sở cứng nhắc như vậy.

Mặc xong chiếc áo khoác Bành Đa Đa mang đến, anh dùng một tay cài lại cổ áo, nhưng Bành Đa Đa vô tình liếc thấy vết tích trên cổ tay anh, suýt thì kêu thét lên.

May mà hắn còn nhớ đây là bệnh viện, mặc dù cố gắng nén tiếng kêu lại nhưng vẫn nắm lấy tay anh, vén tay áo lên hỏi: “Cái gì đây?!”

Trời ơi, hắn đã thấy cái gì kinh khủng quá vậy!

Vì làn da Lục Nhất Mãn còn trắng hơn người bình thường một bậc, nên những vết bầm tím đỏ trên cổ tay càng trông đáng sợ hơn.

“Vô ý bị còng tay hằn dấu.”

Lục Nhất Mãn bình thản gỡ tay Bành Đa Đa ra, chỉnh lại cổ tay áo và vạt áo của mình, lại trở về với dáng vẻ Lục Nhất Mãn phong độ ngày thường.

Bành Đa Đa: “…”

Hắn nhìn Lục Nhất Mãn dường như muốn nói gì đó nhưng lại thôi, cổ họng lăn lộn mãi cũng không tìm được từ nào để diễn tả cảm xúc của mình.

Cuối cùng, hắn run rẩy nói: “Cậu là tự nguyện phải không?”

Vừa hỏi xong hắn đã muốn tát mình một cái.

Làm sao có thể không tự nguyện được!

Chuyện tình của hai người vốn bắt đầu từ việc bắt cóc, giờ đã kết hôn đàng hoàng, chơi vài trò mới mẻ… thì… thì cũng có sao đâu…

Hắn nuốt nước bọt, nhìn về phía cửa phòng cấp cứu, khó khăn hỏi, “Vu Sảng…”

“Dị ứng.”

À phải, dị ứng, qua điện thoại Lục Nhất Mãn đã nói rồi.

Hắn lau mồ hôi không tồn tại trên trán, thở dài một hơi.

May quá, Vu Sảng nhập viện bình thường.

Vô tình liếc thấy vết hôn trên cổ Lục Nhất Mãn, tim hắn lại thắt lại, vội vàng quay đi, chọn cách mắt không thấy lòng không phiền.

“Có kẹo không?”

Lục Nhất Mãn đột nhiên hỏi hắn.

“À… để tôi tìm xem…”

Bành Đa Đa thích hẹn hò với các chị em, nhưng dù là quý cô quyến rũ hay thiếu phụ xinh đẹp, hầu hết đều là bạn quen với chị hắn.

Nên họ luôn xem hắn như một đứa em trai, mỗi lần cũng đều dùng kẹo m*t để đuổi hắn đi, tiện tay cầm lên một chiếc áo, có thể trong đó sẽ có một hai viên kẹo.

“Có nè.” Hắn tìm thấy một cây kẹo m*t vị đào trong túi quần.

Lục Nhất Mãn bóc vỏ kẹo rồi ngậm vào miệng, vẻ mặt dần dần thư giãn.

Bành Đa Đa biết có lẽ anh đang lên cơn thèm thuốc.

“Tôi đi mua cho cậu một bao thuốc nhé.”

“Không cần đâu.” Lục Nhất Mãn ngậm kẹo, ánh mắt vẫn hướng về phía phòng cấp cứu, khẽ nói: “Bỏ rồi.”

Bành Đa Đa mở to mắt, bỏ thuốc lá dễ vậy sao?

Hắn chợt nhớ ra, vừa nãy khi nắm lấy tay Lục Nhất Mãn, hắn đã thấy vài vết sẹo bỏng do đầu thuốc lá trên cổ tay anh.

Vị trí nhạy cảm này rõ ràng không thể do người khác gây ra, hơn nữa trước đây hắn chưa bao giờ thấy Lục Nhất Mãn có vết sẹo thuốc lá trên tay.

Vậy thì chỉ còn một khả năng…

Hắn nhìn về phía gương mặt Lục Nhất Mãn, rồi lại lặng lẽ thu hồi ánh mắt, không nói gì.

“Xin hỏi người nhà bệnh nhân là ai?”

Đèn phòng cấp cứu tắt, ngay khi cánh cửa mở ra, Lục Nhất Mãn lập tức đứng thẳng người.

“Là tôi.”

Vị bác sĩ tháo khẩu trang, ngẩng đầu nhìn anh.

“Là anh em của bệnh nhân phải không?”

“Không, là chồng.”

Bác sĩ liếc nhìn anh thêm lần nữa, không nói gì, chỉ giải thích tình trạng của Vu Sảng.

“Bệnh nhân được đưa đến kịp thời, hiện tại không có vấn đề gì nghiêm trọng. Có thể sẽ sốt cao vào nửa đêm, người nhà cần chú ý tình trạng sốt của anh ấy, nếu quá nặng thì liên hệ với chúng tôi. Ngoài ra, cổ họng của anh ấy bị sưng, trong thời gian ngắn có thể không nói chuyện và ăn uống bình thường được…”

Lục Nhất Mãn lắng nghe rất chăm chú, Vu Sảng đang nằm trên giường bệnh cũng được đẩy ra lúc này, sẽ được đưa vào phòng bệnh thường.

Ánh mắt anh dõi theo Vu Sảng, vừa nghe bác sĩ nói.

“Những nốt ban đỏ trên người anh ấy sẽ rất ngứa, nhưng đừng để anh ấy gãi. Nếu thực sự khó chịu, có thể dùng khăn mềm lau nhẹ nhàng cho anh ấy. Mỗi ngày nhớ bôi thuốc cho anh ấy, cố gắng vượt qua mấy ngày này là được.”

“Vâng, cảm ơn bác sĩ.”

“Còn nữa…” Bác sĩ chưa nói hết câu, đã thấy tâm trí anh không còn ở đây nữa, người cũng đi theo chiếc giường bệnh được đẩy đi.

Bác sĩ lắc đầu, “Sốt ruột thật.”

Bành Đa Đa bên cạnh kịp thời tiến lên, cười toe toét nói: “Bác sĩ, là phải đóng tiền phải không, đóng ở đâu ạ? Có thể nâng cấp lên phòng bệnh cao cấp không…”

Hắn nhận lấy một loạt giấy tờ bác sĩ kê, vừa nghe bác sĩ dặn dò, vừa chuẩn bị đi lấy thuốc theo lời bác sĩ.

Quả nhiên, Lục Nhất Mãn bình thường luôn bình tĩnh, khi gặp chuyện liên quan đến Vu Sảng cũng có những lúc không được ổn định như vậy.

Hắn cúi đầu bước tới, vừa hay chạm mặt Lạc Đình đang vội vã chạy đến. Đối phương không có vẻ gấp gáp như lúc hắn đến, khuôn mặt trang điểm đậm trông như vừa từ quán bar đến.

“Chuyện gì thế, mày đột nhiên chửi tao một trận rồi không trả lời tin nhắn nữa.”

Lạc Đình vừa theo phản xạ nhận lấy tờ giấy Bành Đa Đa đưa qua, vừa khó chịu than phiền một câu.

Nhận xong, cậu ta lại hỏi, “Quái gì đây?”

“Hóa đơn thanh toán.”

Bành Đa Đa nhét hết vào tay cậu ta, vỗ vai cậu ta nói: “Đi đi, đi đóng tiền đi.”

“Mày…”

“Ở bệnh viện chú ý hành xử chút.”

Lạc Đình nhìn bóng lưng Bành Đa Đa vỗ mông rồi bỏ đi, bực bội “tặc” một tiếng, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi đóng tiền.

Trong phòng bệnh, Vu Sảng đeo máy thở, hơi thở nặng nề và lồng ngực phập phồng cho thấy hắn đang rất khó chịu, lông mày cũng nhíu chặt.

Lục Nhất Mãn giúp hắn thay quần áo bệnh nhân, nhìn những nốt ban đỏ lan nhanh trên người hắn, đáy mắt anh trầm xuống.

Về chuyện ngoài tầm kiểm soát này, anh cảm thấy hơi phiền lòng.

Trong sách không viết cụ thể về việc Vu Sảng bị dị ứng, anh cũng không biết từ cuộc sống thực tế.

Ngồi trên ghế, anh nhìn Vu Sảng nằm trên giường, ánh mắt từng chút từng chút lướt qua ngũ quan trên gương mặt hắn.

Qua bóng lưng anh, lúc này trông anh cực kỳ âm trầm.

Bành Đa Đa đứng ở cửa phòng bệnh nhìn thấy một Lục Nhất Mãn như vậy, anh canh bên giường bệnh, không nói không rằng, cũng không cử động, dưới ánh sáng mờ ảo, anh như tự động ngăn cách với tất cả mọi người bằng một bức màn vô hình.

Bành Đa Đa không thích cảm giác này.

“Nhất Mãn, Vu Sảng không sao chứ?” Hắn lên tiếng phá vỡ bầu không khí u ám trầm trọng khó tả kia.

Lục Nhất Mãn hoàn hồn, tâm trí phiêu diêu thoáng chốc được kéo về.

“Không sao.” Anh quay đầu nhìn Bành Đa Đa đang đứng ở cửa, tâm thần hơi hoảng hốt.

Đối phương là một người thật.

Vu Sảng cũng là một người thật.

Bành Đa Đa thấy ánh mắt anh có chút mơ hồ, nhíu mày bước đến bên cạnh anh, đặt tay lên vai anh.

“Nhất Mãn, nếu cậu mệt thì nghỉ ngơi một lát ở bên cạnh đi, tôi giúp cậu canh ở đây.”

Lục Nhất Mãn xoa xoa giữa hai lông mày, khi ngẩng đầu nhìn Bành Đa Đa đã trở lại bình thường.

“Không cần đâu, chỉ là lần đầu tiên Vu Sảng bị ốm trước mặt tôi, tôi hơi lo lắng.”

Anh mỉm cười, tiếp tục nhìn Vu Sảng nằm trên giường bệnh.

Bành Đa Đa vẫn không kìm được lo lắng cho anh, chỉ là thấy anh không còn vẻ bất thường như lúc trước, đôi mắt lại nhìn chăm chú vào Vu Sảng, hắn cũng không phải người hoàn toàn không biết ý tứ.

Vì vậy hắn nhanh chóng nói: “Vậy tôi ra ngoài trước nhé, nếu cậu cần gì thì gọi tôi.”

“Được.”

Bành Đa Đa bước ra khỏi phòng bệnh, khi hắn đẩy cửa, đột nhiên phía sau vọng lại giọng nói dịu dàng của Lục Nhất Mãn.

“Đa Đa, cảm ơn cậu.”

Hắn khựng lại, xoa xoa tai đang hơi tê tê, lẩm bẩm nói: “Cảm ơn cái gì chứ.”

Cửa mở ra rồi đóng lại, khóe miệng Lục Nhất Mãn hơi nhếch lên, gương mặt mang nụ cười dịu dàng.

Ngón tay v**t v* má Vu Sảng, cơn sốt cao khiến hai má hắn ửng đỏ, đầu ngón tay cũng có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng trên đó.

Vén những sợi tóc trước trán Vu Sảng, anh v**t v* lông mày và mắt hắn, tỉ mỉ cảm nhận từng tấc da thịt mềm mại.

Anh là Lục Nhất Mãn, cũng là “Lục Nhất Mãn”.

Một nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên trán Vu Sảng, lông mày Vu Sảng khẽ động đậy, vật vã mở mắt ra.

Đôi mắt hắn mang vẻ mơ hồ, ngơ ngác đảo tròng mắt, mãi sau mới tập trung được tầm nhìn lên gương mặt anh.

Mặt nạ thở phủ một lớp sương mờ, qua miệng hắn đang hé mở, Lục Nhất Mãn biết hắn đang gọi tên mình.

“Em ở đây.”

Anh nắm lấy bàn tay Vu Sảng thò ra khỏi chăn, Vu Sảng dần tỉnh táo lại, khi nhìn thấy anh, gương mặt hắn lộ rõ vẻ uất ức.

Điều này khiến đáy mắt anh tràn ngập ánh sáng dịu dàng.

Đây là Vu Sảng của anh.

Vu Sảng sẽ làm nũng với anh.

Vu Sảng chỉ thuộc về một mình anh.

Nỗi buồn bực trong lòng dần tan đi từng sợi, cảm giác hư vô bất định kia lại được kéo về mặt đất.

“Khó chịu…”

Vu Sảng phát ra giọng nói yếu ớt, toàn thân nặng nề không còn chút sức lực, liền run rẩy dùng ngón tay móc lấy đầu ngón tay anh.

“Suỵt, đừng nói nữa.” Anh cúi đầu hôn nhẹ lên ngón tay Vu Sảng, rồi đan những ngón tay vào kẽ tay hắn.

Vu Sảng có được chút cảm giác an toàn.

Hắn chớp chớp mắt, không rời mắt khỏi Lục Nhất Mãn một giây.

Vu Sảng là người buồn không khóc, vui không cười, đau cũng không nói đau.

Nên chưa từng có ai biết hắn đang nghĩ gì, qua khuôn mặt vô cảm và đôi mắt lạnh lùng xa cách của hắn, cũng không ai quan tâm hắn đang nghĩ gì.

Lâu dần, tự nhiên cũng chẳng còn ai để ý nữa.

Nhưng Vu Sảng là con người, là người thì sẽ buồn, sẽ vui, cũng sẽ đau.

Hắn móc ngón tay vào Lục Nhất Mãn, rất muốn Lục Nhất Mãn ôm hắn.

Toàn thân rất khó chịu, trong lòng cũng rất khó chịu.

Nhưng hắn không thể mở miệng nói, cũng không thể cử động mạnh.

Đôi mắt nhìn Lục Nhất Mãn đen láy sáng ngời, khiến trái tim người ta tan chảy.

“Sao thế?” Lục Nhất Mãn cúi người xuống, dịu dàng v**t v* mái tóc hắn.

Vu Sảng lắc đầu, ngẩng cằm lên, dùng má cọ cọ vào lòng bàn tay anh.

Anh khẽ cười, hôn lên khóe mắt hắn, rồi lại hôn lên mái tóc hắn.

“Em sẽ luôn ở đây bên cạnh anh.”

Vu Sảng ngoan ngoãn gật đầu.

Bây giờ hắn hoàn toàn không thể suy nghĩ bình thường vì cơn sốt cao, nên cũng không biết tại sao Lục Nhất Mãn bị hắn giam cầm lại có thể tự do đưa hắn đến bệnh viện.

Nhưng nghe Lục Nhất Mãn nói sẽ ở bên cạnh hắn, hắn cảm thấy an tâm.

Nhìn Lục Nhất Mãn đang chăm chú nhìn mình trước mặt, Vu Sảng rất muốn nói gì đó, hoặc để Lục Nhất Mãn nói gì đó với hắn.

Vì vậy hắn giơ tay chỉ vào cổ họng mình, rồi lại hé miệng qua mặt nạ thở.

Lục Nhất Mãn lập tức hiểu ý hắn, dịu dàng nói: “Cảm thấy đau họng, đúng không?”

Vu Sảng gật đầu, rồi lại sờ lên trán mình, đau khổ nhắm mắt lại, khi mở mắt ra, lại nhìn anh với ánh mắt ngây thơ.

“Em biết rồi, vì sốt nên bây giờ đầu rất choáng, cảm thấy rất khó chịu, đúng không?”

Hắn gật đầu, lại móc móc ngón tay Lục Nhất Mãn, thưởng cho anh vì trả lời đúng.

Lục Nhất Mãn cười cong mắt lại, phối hợp hỏi hắn: “Còn chỗ nào khó chịu nữa không?”

Vu Sảng lại đáng thương giơ tay mình lên, bây giờ ngay cả cổ tay cũng toàn là nốt ban đỏ, hắn muốn gãi, nhưng Lục Nhất Mãn nắm tay hắn không cho gãi.

“Em biết anh cảm thấy ngứa, nhưng nếu gãi vỡ sẽ để lại sẹo, còn có thể bị nhiễm trùng, nên cố nhịn một chút, được không?”

Vu Sảng ngoan ngoãn gật đầu.

Sau vài động tác hắn đã mệt, ngoan ngoãn không cử động nữa, chỉ có đôi mắt không thể rời khỏi Lục Nhất Mãn, nhất định phải nhìn anh.

Lục Nhất Mãn cũng luôn dịu dàng nhìn hắn, thỉnh thoảng bóp bóp ngón tay hắn, hoặc v**t v* mái tóc hắn, mang lại cho hắn một số an ủi.

Mi mắt Vu Sảng bắt đầu sụp xuống, chập chờn mở ra khép vào vài lần, chỉ vài hơi thở đã không chịu nổi nữa.

Nhưng khi sắp nhắm hẳn, hắn lại giật mình, vội vàng mở mắt ra, bàn tay đang nắm Lục Nhất Mãn cũng siết chặt lại.

“Đừng sợ, em ở đây, không đi đâu cả, ngủ đi.”

Giọng nói dịu dàng cùng nụ hôn nhẹ nhàng rơi bên tai hắn.

Vu Sảng lúc này mới từ từ nhắm mắt lại, nhưng ngay cả khi hắn đã ngủ thiếp đi, bàn tay móc vào Lục Nhất Mãn cũng không hề nới lỏng chút nào.

Lục Nhất Mãn hôn lên má hắn, rồi hôn lên đầu ngón tay hắn, lại hôn lên ngón áp út của hắn.

Hơi thở Vu Sảng dần dần trở nên đều đặn, anh ngẩng mắt lên, ngồi trên ghế, lặng lẽ và dịu dàng nhìn hắn.

Hai cái đầu chen chúc ở ngoài cửa, cổ vươn dài nhìn vào trong.

Lạc Đình bực bội đẩy Bành Đa Đa ra, lại bị Bành Đa Đa dùng mông húc sang một bên.

“Mày có phiền không, mày có sở thích đi nhìn trộm à?”

“Còn mày không nhìn chắc?”

“Tao đang quan tâm tình hình trong phòng bệnh.”

“Tao không quan tâm à?”

“Đừng chen nữa!”

“Mày nhỏ giọng chút, sợ người ta không biết mày đang nhìn trộm à?”

“Đệt, tao đã nói tao không nhìn trộm mà!”

“Vậy thì mày cút đi, đừng có đứng ở đây chen cửa.”

“Tiền đều do tao trả, tao xem một chút thì sao!”

Vài giờ sau, Vu Sảng quả nhiên lại bắt đầu lên cơn sốt cao, người sốt đến mê man, cứ há miệng mà không biết đang nói gì, nhưng có thể biết hắn luôn gọi tên Lục Nhất Mãn.

Sau đó bác sĩ đến tiêm thuốc hạ sốt cho hắn, hắn mới tạm thời bình tĩnh lại, nhưng trong trạng thái nửa mơ nửa tỉnh không biết mình đang ở đâu, đôi mắt mơ hồ nhìn quanh, như đứa trẻ tìm không thấy đường về nhà.

Lục Nhất Mãn luôn nắm tay hắn, không ngừng hôn lên đầu ngón tay hắn, hắn mới như tìm được cảm giác và hướng ánh mắt về phía Lục Nhất Mãn.

Khoảnh khắc nhìn rõ, Vu Sảng bất ngờ khóc như vậy.

Hắn không khóc to, thậm chí không phát ra tiếng, chỉ chăm chú nhìn Lục Nhất Mãn không chớp mắt, những giọt nước mắt to tướng như những hạt ngọc đứt dây không ngừng lăn xuống.

Dường như bao nhiêu năm qua, thứ hắn tìm kiếm đã lâu cuối cùng cũng tìm thấy vào giây phút này.

Lục Nhất Mãn nhìn đôi mắt hắn ướt đẫm trong veo vì nước mắt, bên trong phản chiếu rõ ràng hình bóng của anh, trong thoáng chốc, trái tim từ hư không rơi xuống, chạm đất, rơi trọn vào lòng bàn tay Vu Sảng.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
Harry Potter Và Nàng Fanti Nhà Slytherin

Chương 45: #42



Những ngày sau đó có thể nói là yên bình. Jessica vẫn hằng ngày lên lớp, tan học thì đến văn phòng Sirius tập luyện hóa thú, thời gian rảnh rỗi thì đến chỗ Snape floo về nhà ăn tối cùng mẹ Cassandra, mỗi tối thứ sáu thì vẫn như cũ theo đám bạn đến hâm Slytherin quẩy tiệc, cuối tuần thì cùng Harry đến Hogsmeade hẹn hò.

Nói chung là mọi chuyện đều rất bình thường, cho đến gần cuối tháng mười, hai đoàn đại biểu của hai trường Durmstrang và Beauxbatons cuối cùng cũng đến Hogwarts.

Mặc dù là đến muộn hơn công bố của cụ Dumbledore là hồi đầu tháng, xong họ vẫn đã đến rồi. Thân là trường nhận nhiệm vụ tổ chức cho cuộc thi, Hogwarts hiển nhiên phải được chuẩn bị cẩn thận,

Hồi tuần trước, Jessica trông thấy một số học sinh năm trên của các nhà nổi tiếng ngoan ngoãn được cô McGonagall chọn lựa, nghe bảo là để chuẩn bị cho việc tiếp đón khách mời.

“Jessica, mau ra đây nhìn này”

Một buổi đang ngồi trong thư viện làm bài tập, Jessica đột nhiên bị Pansy thúc giục, đành phải mặc lại áo chùng rồi chạy theo cô nàng.

“Là trường Durmstrang đúng không?”. Forever chỉ về con thuyền buồm vừa ngoi từ dưới nước, phấn khích kêu lên, hào hứng tới nổi nếu không có Draco giữ lại thì e là cô nàng đã rơi xuống khỏi lan can rồi.

Jessica cũng lú đầu ra chỗ lan can, quả nhiên trông thấy một con thuyền buồm vô cùng to lớn đang neo ở Hồ Đen. Trên đó có huy hiệu của trường, với một chữ D rất lớn được thêu trên cánh buồm màu đỏ sậm.

Nhìn tấm ván được bắc lên bờ, sau đó là đoàn đông người bước xuống từ thuyền. Jessica không khỏi cảm thán sự to lớn của mấy chàng trai Bắc Âu, cứ như là cô đang nhìn thấy một phiên bản mạnh mẽ hơn của Crabble và Goyle vậy. 

“Nhìn kìa”. Pansy phấn khích kêu lên. “Là Viktor Krum”

Jessica liền hóng hớt nhìn theo cánh tay của cô bạn thân. Quả nhiên nổi bật nhất trong đoàn đại biểu Durmstrang là chàng Viktor Krum đã chơi cho vị trí tầm thủ trong đội Bungari mà bọn họ đã xem ở cúp Quidditch thế giới hồi hè.

Anh chàng vẫn cao ráo và điển trai như cũ. Bộ đồ màu đỏ nâu với lông thỏ quấn quanh cổ khiến anh ta càng thêm rắn chắc khỏe mạnh, không khỏi làm bao cô nàng ở Hogwarts đều không nhịn được mà điêu đứng.

“Đẹp trai thật”. Jessica chép miệng khen thầm. “Pansy, mục tiêu nhiệm vụ của mày năm nay đây. Hãy hốt anh Krum đi, để tao được làm mẹ đỡ đầu cho đứa con của chàng trai hot nhất đội Bungari”

“Nghe tuyệt đó”. Pansy bật cười.

“Nhìn kìa”. Lần này thì đến phiên Blaise. “Là trường Beauxbatons”

Đám nhỏ lại lần nữa dời tầm nhìn của mình từ Hồ Đen lên bầu trời. Trên nền trời xanh thẫm, một cỗ xe khổng lồ màu xanh lơ, có kích cỡ của một cái nhà lớn, lướt ngang đầu bọn họ, được kéo bởi khoảng chục con ngựa vàng trong không trung, con nào cũng có cánh và to bằng cả con voi.

Sau một hồi lượn qua lượn lại để tìm chỗ trống đáp xuống, chiếc xe cuối cùng cũng đáp xuống hẳn. Cả cỗ xe màu xanh lơ nảy lên trên những cái bánh xe khổng lồ, trong khi mấy con ngựa bằng vàng thì cứ lúc lắc những cái đầu to cồ và đảo những cặp mắt đỏ, to và đầy dữ tợn của chúng.

Jessica chỉ vừa kịp nhìn thấy cánh cửa của chiếc xe kéo có mang huy hiệu có hình hai cây đũa vàng gác chéo, mỗi cây phát ra ba ngôi sao, thì cửa đã mở ra.

Một cậu bé mặc áo khoác xanh da trời nhợt nhạt từ trên xe nhảy xuống, cúi mình tới trước, lần tìm cái gì đó dưới sàn xe, rồi mở ra một lốc bậc thang bằng vàng. Nó nhảy lùi ra sau một cách kính cẩn. Rồi Jessica thấy một chiếc giày cao gót màu đen, sáng lấp lánh thò ra từ trong xe, mà chiếc giày thì cứ to như chiếc xe trượt tuyết của cô hồi còn bé vậy. Theo ngay sau đó, gần như tức khắc, là một người đàn bà to con nhất mà cô từng thấy trong đời. Điều này khiến Jessica hiểu được lý do kích cỡ của chiếc xe và của mấy con ngựa.

“Cứ như một lão Hagrid phiên bản nữ vậy”. Draco bình luận, không quên giữ chặt Forever để cô nàng không ngã xuống khỏi lan can.

“Nhưng bà ấy nhìn sang trọng hơn lão Hagrid nhiều”. Theodore nói.

Jessica gật gù đồng ý, không quên tiếp tục quan sát người phụ nữ kia.

Cũng có thể vì quá quen với lão Hagrid – Jessica thấy người phụ nữ này, người mà đã đứng ở chân bậc thang, nhìn quanh cái đám người đang tròn mắt chờ đợi, dường như to lớn một cách bất thường. Khi bà bước vào vùng sáng trải loang từ Tiền sảnh ra, khuôn mặt bà lộ ra thật xinh đẹp, với làn da màu trái ôliu, đôi mắt đen, to, long lanh như có nước, và một cái mũi hơi khoằm. Tóc đen được bới ra sau làm thành một búi sáng rực sau ót.

Bà ta mặc từ đầu tới chân toàn bằng sa-tanh đen, mang rất nhiều ngọc mắt mèo sáng lấp lánh trên cổ và trên những ngón tay của bà, khiến Jessica và Pansy đều phải kêu lên mấy tiếng ngưỡng mộ sự giàu có đó.

Cụ Dumbledore từ trong bước ra, bắt đầu vỗ tay. Đám học sinh thanh lịch được chọn lựa kĩ càng để không làm mất mặt trường như một số thành phần nào khác liền theo đuôi, cũng bắt đầu vỗ tay. Xung quanh chỗ lan can cách đó một khoảng không xa không gần, có mấy đứa năm Nhất năm Hai đầy tò mò nhón chân lên để có thể quan sát người phụ nữ khổng lồ này cho rõ hơn.

Mặt bà giãn ra thành một nụ cười hòa nhã khi bước về phía cụ Dumbledore, chìa một bàn tay sáng lấp lánh ra. Cụ Dumbledore, vì bản thân cũng đã rất cao, nên cụ cũng chỉ hơi nghiêng mình là đã hôn được bàn tay đó.

Cụ nói. “Bà Maxime thân mến, mừng bà tới Hogwarts.”

Bà Maxime đáp lại, giọng trầm trầm nhưng lại hơi ngọng. “Ông Dumbly-dorr, ông khõe không?”

“Khỏe lắm, thưa bà.” Cụ Dumbledore nói.

Bà Maxime vẫy một bàn tay khổng lồ của mình một cách âu yếm ra sau lưng giới thiệu. “Học trò của tôi.”

Jessica nãy giờ chỉ lo tập trung chú ý vào bà Maxime và đám đá mắt mèo của bà giờ để ý thấy có khoảng một tá con trai và con gái, cỡ chừng mười bảy mười tám, đã bước ra khỏi xe và đứng đằng sau lưng bà Maxime. Người nào người nấy cũng run lập cập, mà cũng chẳng có gì ngạc nhiên lắm vì áo chùng của bọn họ dường như được may bằng tơ mỏng, và không thấy người nào mặc áo khoác cả. Một vài đứa quá lắm thì chỉ quấn khăn choàng và khăn len quanh cổ mà thôi.

Từ chỗ đang đứng, Jessica có thể nhìn thấy bọn họ đang chăm chú ngước lên nhìn lâu đài Hogwarts với một cái nhìn e dè trên gương mặt.

Nhìn hai đoàn đại biểu của hai trường bạn dần tiến vào tòa lâu đài, Jessica liền hóng hớt đến quên luôn cả đống bài tập còn chưa xử lí xong. 

Pansy thân mật kéo cô đi theo xem, nhưng cuối cùng bị giám thị Filch đuổi về. 

“Đừng lo”. Theodore nói. “Kiểu gì tối nay cũng gặp ở bữa tối thôi”

“Vậy thì phải về sớm chuẩn bị”. Pansy nói. “Jess, đi thôi. Tao cần mày giúp tao chọn quần áo”

“Ủa tưởng ăn tối thì mình vẫn phải mặc đồng phục chứ nhỉ?”. Crabble ngây ngô kêu lên.

“Mày để tâm gì thói ăn diện của bọn con gái”. Blaise nói. “Mà bây làm bài tập xong chưa? Mai là hạn nộp rồi đấy, có là Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai sống dậy thì giáo sư Snape cũng bắt bây nộp bài tập như thường thôi”

“Lấy hộ tao cái cặp ở thư viện, bàn số 5”. Jessica dặn dò trước khi bị Pansy kéo đi. “Trong đó có bài tập ngày mai đấy, chép xong thì để lại chỗ cx nhé”

Tối đó, đại sảnh đường càng thêm rực rỡ ánh nến như một lời chào mừng những học sinh từ phương xa. 

Hôm nay bên dãy bàn Slytherin và Ravenclaw có kê thêm mấy cái bàn, dường như là để chuẩn bị cho trường Durmstrang và Beauxbatons.

Rất nhanh khi cụ Dumbledore cho khai mạc bữa tối, hai đoàn học sinh của hai trường tiến vào. Durmstrang được phân ngồi cùng Slytherin, Beauxbatons thì ngồi cùng Ravenclaw.

Đối với sự tăng động của hai nhà Hufflepuff và Gryffindor, hiển nhiên là cô McGonagall chẳng dám đánh cược để cho bọn họ ngồi cùng những vị khách quý của trường.

Viktor Krum ngồi cùng Draco. Thiếu niên nhà Malfoy rất có phong thái của một gia chủ tương lai, vô cùng nhã nhặn tiếp chuyện với Krum, nhưng vẫn không bỏ được thói trẻ con mà thỉnh thoảng lại nở một nụ cười thích thú châm chọc đám Gryffindor đang ghen tức với vị trí của mình.

Pansy dĩ nhiên là vẫn mặc đồng phục, nhưng đầu tóc và lớp trang điểm thì lại được cẩn thận chăm chuốt vô cùng. Đối với chuyện này, Jessica từ chối cho ý kiến.

Hu, độc dược dưỡng tóc mà cô năn nỉ bố mãi mới được cho, con này nó bôi một cái hơn nửa lọ, đã vậy còn dùng gần hết đồ trang điểm đắt tiền cô xin mẹ mãi mới được nữa. Nếu không phải Pansy đã nhiều lần hết lòng với cô, thì Jessica đã giết người diệt khẩu rồi.

Ở dãy bàn giáo viên, thầy giám thị Filch đang kê thêm ghế. Thầy mặc một cái áo lễ phục đuôi tôm lỗi thời đã mốc xì, còn cổ lỗ sĩ hơn cả ông nội của cậu bạn Goyle. Jessica có chút ngạc nhiên khi thấy thầy Filch thêm vào tới ba cái ghế, mỗi bên thầy Dumbledore hai cái, cái còn lại thì tuốt ở bên ngoài cùng.

Forever không khỏi thắc mắc. “Chỉ có thêm hai khách thôi mà, sao thầy Filch lại thêm tới năm cái ghế vậy?”

“Chắc là có thêm giáo khảo chấm thi chăng?”. Jessica mơ hồ đoán.

Đúng 7 giờ, khi tất cả học sinh đã vào đại sảnh đường và ổn định chỗ ngồi ở bàn các nhà rồi, ban giám hiệu mới bước vào, đi thành hàng lên dãy bàn dài và ngồi xuống. Đi cuối hàng là giáo sư Dumbledore, giáo sư Karkaroff hiệu trưởng trường Durmstrang và bà Maxime.

Ngay khi cô hiệu trưởng của ngôi trường Pháp xuất hiện, đám học trò Beauxbatons liền đứng dựng lên. Một vài đứa Hogwarts phá ra cười. Tuy vậy, đám Beauxbatons có vẻ như không hề bối rối, và chỉ chịu ngồi xuống khi bà Maxime đã yên vị bên trái cụ Dumbledore.

Cụ Dumbledore vẫn đứng, và một sự im lặng bao trùm lấy cả đại sảnh đường vốn luôn náo nhiệt.

Cụ nhìn các học sinh ngoại quốc, cười tươi. “Kính chào các quý ông, quý bà, và đặc biệt là các vị khách. Tôi rất vui mừng khi được đón tất cả các vị tại trường Hogwarts. Tôi hy vọng và tin rằng các bạn sẽ vừa được thoải mái, vừa được vui vẻ trong thời gian lưu lại đây.”

Một đứa con gái Beauxbatons vẫn còn khư khư cái khăn choàng quanh đầu phát ra một tiếng cười nhạo báng không lầm vào đâu được khiến Jessica không khỏi chép miệng mà chê trách thái độ kém sang của cô nàng.

Cụ Dumbledore lúc này nói tiếp. “Cuộc thi đấu sẽ chính thức khai mạc vào cuối bữa tiệc. Giờ tôi xin mời các bạn ăn uống và cứ tự nhiên như ở nhà.”

Cụ ngồi xuống, và Jessica thấy lão Karkaroff ngay lập tức ngả sang phía cụ để nói chuyện.

Nếu cô nhớ không lầm, trên báo đã từng đưa tin ông ta là Tử Thần Thực Tử thì phải.

Nhưng mà cũng không liên quan đến cô, cũng chưa có liên quan đến Harry, vẫn là không nên tìm hiểu nhiều.

Những chiếc đĩa trước mặt bọn trẻ như thường lệ bỗng đầy ắp thức ăn. Đám gia tinh trong nhà bếp dường như đã trổ tài hết ga vì tối nay có thật nhiều món ăn khác nhau bày ra trước mặt đám bọn họ, bao gồm cả vài món chắc chắn là của ngoại quốc.

Nhìn món Bouillbaisse (món súp cá của vùng Marseille, Pháp, gồm có nhiều loại cá và tôm, sò, ốc hầm với cà chua, nh** h** nghệ tây và gia vị ) trước mặt, Jessica hơi nhíu mày. Cô vốn chỉ ăn được mỗi tôm lăn bột rán và chút cá hồi mà thôi, những món hải sản khác thì thôi xin thua. Cứ nghĩ đến cái vị tanh rình của nó là buồn nôn chết Jessica rồi.

Cũng may là có Theodore. Cậu giúp Jessica xử lí bát súp, không quên thay cho cô bánh mì rán trứng cá hồi của mình.

Tầm vài phút sau, lão Hagrid trở về với cái bàn tay được băng bó nặng nề. Jessica hơi nhướng mày, loáng thoáng nghe được thằng bồ cô và hai đứa bạn thân của cậu nói gì đó về tụi quái tôm.

Khi Jessica ăn xong bữa tối, cô trông thấy hai cái ghế trống còn lại giờ đã có người ngồi. Ludo Bagman ngồi một bên giáo sư Karkaroff, trong khi ông Crouch thì ngồi bên cạnh bà Maxime.

Cái còn lại ở ngoài cùng cũng đã có người ngồi, nhưng gây sửng sốt hơn khi đó là Alastor Moody, vị thần sáng tài giỏi đã lấp đầy một nửa buồng giam còn trống ở nhà tù Azkaban.

“Ôi lạy Merlin”. Blaise thầm kêu lên. “Đó là Mắt Điên Moody”

“Sao ổng lại ở đây?”. Goyle nói. “Không lẽ lại có tù vượt ngục?”

Jessica hơi nhướng mày, linh cảm bắt đầu ngửi thấy mùi plot twist cực nguy hiểm ở đây.

Khi kết thúc giờ tráng miệng và những cái đĩa bằng vàng cũng đã được dẹp sạch sẽ, cụ Dumbledore lại đứng lên. 

Cụ mỉm cười trước biển học trò đang ngước mắt lên, dõng dạc nói. “Đã tới lúc rồi. Thi đấu Tam Pháp thuật sắp bắt đầu. Tôi muốn có vài lời giải thích trước khi chúng tôi mang cái rương nữ trang để làm rõ quá trình chúng ta sẽ tiến hành trong năm nay. Nhưng đầu tiên, cho phép tôi giới thiệu với những ai chưa biết, ông Bartemius Crouch, Trưởng Ban hợp tác Quốc tế về Pháp thuật.”

Có vài tiếng vỗ tay lộp độp làm lệ.

“… và ông Ludo Bagman, Trưởng ban Thể thao và Trò chơi pháp thuật.”

Một tràng vỗ tay dành cho ông Bagman lớn hơn khi dành cho ông Crouch, có vẻ bởi danh tiếng tấn thủ của ông, hay đơn giản chỉ vì ông dễ thương hơn. Ông đón nhận điều này với một cái vẫy tay vui vẻ. Ông Bartemius Crouch thì không hề vẫy tay hay mỉm cười khi người ta xướng tên ông lên. Nhớ lại ông trong bộ quần áo đứng đắn ở Cúp Quidditch Thế Giới, Jessica đã thấy ông khá lạ lùng trong chiếc áo chùng phù thủy, hàm ria bàn chải và đường ngôi thẳng tắp của ông trông có hơi dị hợm bên cạnh bộ râu cùng mái tóc dài trắng muốt của cụ Dumbledore.

“Và cuối cùng là thanh tra thần sáng đến hỗ trợ giám sát cho kì thi lần này, ông Alastor Moody”. Cụ Dumbledore nói.

Mắt Điên rũ mắt nhìn họ, con mắt giả của lão cứ liếc qua liếc lại làm Jessica không nhịn được mà nổi da gà.

“Ông Alastor đây cũng sẽ hỗ trợ giáo sư Black trong việc dạy học môn Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám, vì Bộ Pháp Thuật đã thêm vào một số nội dung mới cho các trò ở chương trình học”. Cụ Dumbledore nói, làm cả đám học trò nhỏ đều hơi ngạc nhiên, vì chưa từng có năm nào mà Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám có thêm trợ giảng cả.

Nhưng không để bọn họ đi sâu chuyện này quá lâu, vì cụ Dumbledore đã lần nữa chuyển hướng về cuộc thi Tam Pháp Thuật. Đối với đám thiếu niên nhỏ tuổi bọn họ, vấn đề này dĩ nhiên thú vị hơn chuyện xuất hiện một trợ giảng hơi tưng tửng nhiều.

“Ông Bagman và ông Crouch đây đã làm việc không mệt mỏi suốt mấy tháng qua để chuẩn bị cho Thi đấu Tam Pháp thuật. Và họ sẽ cùng giáo sư Karkaroff, bà Maxime, và tôi ở trong ban giám khảo để đánh giá nỗ lực của các quán quân.”

Khi nói đến từ quán quân, sự chăm chú của đám học trò đang dỏng tai nghe có vẻ như tăng lên thêm. Hình như cụ Dumbledore nhận ra sự tĩnh lặng đột ngột của tụi nhỏ, nên cụ mỉm cười và nói. “Cái rương nữ trang, rồi, mang vô đi, ông Filch”.

Giám thị Filch, nãy giờ không ai để ý, vẫn đứng núp trong một góc xa của sảnh đường, tiến về phía cụ Dumbledore, mang theo một cái rương gỗ lớn khảm đầy đồ trang sức. Cái rương trông quá cũ kỹ, thậm chí có thể nói là mục nát theo gu thẩm mĩ của đám Slytherin bọn họ.

Trong khi thầy Filch cẩn thận đặt cái rương lên bàn, trước mặt cụ Dumbledore thì vị hiệu trưởng ong mật lại nói tiếp. “Các chỉ dẫn về những bài thi mà các nhà quán quân sẽ phải làm trong năm nay đã được ông Crouch và ông Bagman xem xét kỹ, và họ cũng đã có những sắp xếp cần thiết cho từng thử thách. Sẽ có ba bài thi, trải dài suốt cả năm và sẽ kiểm tra các vị quán quân theo nhiều cách khác nhau, về kỹ năng pháp thuật, lòng can đảm, khả năng suy luận. Và dĩ nhiên, là khả năng đối đầu với nguy hiểm.”

Nghe đến lời cuối cùng, Jessica có cảm giác cả sảnh đường đều im lặng, đến nỗi dường như không ai dám thở nữa.

Cụ Dumbledore tiếp tục, giọng vẫn trầm tĩnh. “Như các trò đã biết, sẽ có ba quán quân so tài trong cuộc thi đấu, mỗi người đến từ một trường tham dự. Họ sẽ được chấm điểm xem mỗi bài thi làm giỏi tới đâu, và vị quán quân nào có tổng số điểm cao nhất sau ba bài thi sẽ giành được Cúp Tam pháp thuật. Các vị quán quân sẽ được chọn ra bởi một vị giám khảo công minh, đó là Chiếc Cốc Lửa.”

Cụ Dumbledore nói tới đây thì rút cây đũa phép ra và gõ ba tiếng lên nắp cái rương. Cái nắp từ từ mở ra cót két. Cụ thò tay vào trong, kéo ra một chiếc cốc lớn khá thô kệch đẽo bằng gỗ. 

Jessica thề, sẽ chẳng ai thèm chú ý tới cái cốc nếu không có một ngọn lửa màu xanh trắng cháy phừng phừng tới tận miệng cốc.

Cụ Dumbledore khép cái rương lại, động tác cẩn thận đặt cái cốc lên trên nắp, từ đó cả Sảnh đường đều có thể nhìn thấy rõ.

Xong xuôi, cụ nói tiếp. “Bất kỳ trò nào muốn đăng ký làm quán quân phải ghi tên và trường mình thật rõ ràng lên một mẩu giấy da rồi thả vào trong cốc. Những ai tha thiết muốn thành quán quân sẽ có hai mươi bốn tiếng để nộp tên mình. Đêm mai, vào lễ Hội Ma, chiếc cốc sẽ trả lại ba cái tên của ba người được chọn ra xứng đáng nhất để đại diện cho trường mình. Chiếc cốc sẽ được đặt ở Tiền sảnh suốt đêm nay, rất thuận tiện cho những trò nào muốn thử sức. Nhưng để đảm bảo rằng không có trò nào không đủ tuổi nào bị cám dỗ, một khi cái Cốc lửa được đem vào Tiền sảnh rồi, tôi sẽ vẽ một lằn tuổi quanh cốc. Sẽ không trò nào dưới mười bảy tuổi bước qua nổi cái lằn này đâu.”

“Nụ cười của lão creepy thật”. Pansy thầm thì với Jessica.

“Công nhận”. Jessica cũng gật gù đồng ý.

Cụ nhìn quanh, với nụ cười thân thiết, rồi nói tiếp. “Cuối cùng, tôi muốn nhấn mạnh với bất cứ trò nào muốn đọ sức trong cuộc thi đấu này, là không có chuyện tham gia hời hợt cho vui. Một khi chiếc Cốc Lửa đã chọn ra vị quán quân nào, thì vị ấy bắt buộc phải theo tới cùng. Đặt tên mình vào chiếc cốc cũng có nghĩa là đã ký một bản hợp đồng ma thuật đầy trói buộc. Và khi đã được chọn làm quán quân rồi thì không được đổi ý nữa. Do đó, làm ơn đảm bảo rằng các trò thực lòng sẵn sàng chơi trò này trước khi thả tên mình vào chiếc cốc. Giờ, tôi nghĩ tới lúc đi ngủ rồi. Chúc tất cả một đêm ngon giấc.”

Khi tất cả được phép rời khỏi đại sảnh, Jessica lách qua đám bạn mình để đến chỗ Harry.

Cô vẫy tay với cậu, làm Harry đang nói chuyện với đám anh em nhà Weasley liền phải đi qua.

“Sao thế?”. Cậu hỏi.

“Nếu mày dám bỏ tên mình vào cái cốc đó”. Jessica trừng to mắt nhìn cậu. “Thì tao sẽ nguyền mày thành cóc rồi cho vào vạc độc dược của bố tao đấy”

“Bình tĩnh nào”. Harry bật cười hôn lên môi cô. “Anh đâu có điên đâu mà làm vậy”

“Vậy thì tốt”. Jessica hài lòng. “Rồi về ngủ đi, mai gặp lại”

“Thế thôi á?”. Harry nhướng mày. “Không hôn chúc ngủ ngon à?”

“Mày muốn bố tao làm gỏi mày lắm à?”. Jessica trừng cậu, xong vẫn nhìn quanh rồi lén lút hôn lên má thiếu niên một cái. 

Harry hài lòng mỉm cười, vui vẻ xoa đầu cô một chút, lại níu kéo thêm một chút mới thả người đi.

(Hằng: muốn khoe nhẹ với mấy cô là cây đũa phép toi về rồi :”3)


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay