Trong cÄn phòng há»p Äầy không khà cÄng thẳng, ai cÅ©ng nhất nhất quân phục, ngá»i im lặng má»t cách Äáng sợ.
Trên gương mặt từng ngưá»i lá» vẻ sá»± cÄng thẳng, Äang từng giây từng giây Äợi Äến giá».
Cánh cá»a ÄÆ°á»£c má» ra, má»t bóng ngưá»i mặc quân trang mà u xanh sẫm, chiếc áo choà ng nhẹ phất lên theo từng bưá»c chân Äi và o.
PhÃa sau còn có khoảng mưá»i ngưá»i Äi theo, ai ai cÅ©ng bừng bừng khà thế.
Cả phòng há»p như Äón gió má»i, Äứng thẳng dáºy giÆ¡ tay chà o.
Má»t ngưá»i Äà n ông nom còn rất trẻ, mặc bá» suit Äen tuyá»n ngá»i Äầu bà n.
Tay giÆ¡ lên Äẩy cặp kÃnh sáng bóng rá»i cất giá»ng:
– Thượng tưá»ng, lâu rá»i không gặp.
Dương Lâm Bảo liếc nhìn hắn ta rá»i Äi lại phÃa chá»§ tá»a mà ngá»i.
Gương mặt vô cảm khiến ai cũng vã mỠhôi, nói:
– Hoắc Cá» LÄng Thà nh, cáºu Äến Äây là m gì?
Hoắc Cá» LÄng Thà nh là má»t ngưá»i có nhan sắc nam nữ nhìn và o Äá»u mê.
Nhưng Ãt ai biết dưá»i dáng vẻ thư sinh yếu á»t kia lại là má»t con ngưá»i cÅ©ng ngang ngá»a Dương Lâm Bảo.
Hắn Äá» hai tay Äan và o nhau, nhìn anh:
– Ngưá»i sắp chết, không thá» không lo.
Dương Lâm Bảo vỠngoà i tai câu nói của hắn.
Liá»n bắt Äầu và o há»p.
Anh biết tráºn chiến nà y chẳng có ai chết cả, chắc chắn anh sẽ cho cái tên nam nữ không phân biá»t ÄÆ°á»£c nà y phải ngá»i ngáp ruá»i.
Tráºn chiến cuá»i cùng Äá» anh rÅ© bá» luôn chức Äôij trưá»ng mà trá» vá» là m thượng tưá»ng cao cao tại thượng.
Còn cái thằng Hoắc Cá» LÄng Thà nh kia mau mau mà vá» cưá»i vợ.
Cuá»c há»p dà i Äằng Äẵng suá»t sáu tiếng, Äến tá»i má»t má»i xong, Dương Lâm Bảo cÅ©ng sải bưá»c ra khá»i phòng há»p, chợt anh dừng chân, quay lại nói:
– Cô vợ hụt cá»§a cáºu vá» nưá»c rá»i, cáºu biết chứ?
Hoắc Cá» LÄng Thà nh Äang Äứng nhìn ra cá»a sá», quay lại nhìn anh, cất tiếng:
– Biết rá»i, Äang á» nhà cá»§a bạn.
Sao thế? Cáºu ÄỠý Äến vợ cá»§a tôi ư?
Dương Lâm Bảo nheo Äôi lông mà y lại, giá»ng Äanh:
– Biết thì tá»t, kêu vợ cáºu Äừng có bám Äuôi vợ tôi quá.
Nói xong anh bưá»c và o con ÄÆ°á»ng dẫn vá» kà túc xá.
Hoắc Cá» LÄng Thà nh Äứng ngây ngưá»i suy nghÄ©.
Cáºu ta nói thế là thế nà o? Vợ cáºu ta? Chẳng lẽ..
bá»ng anh nhoẻn miá»ng cưá»i, lắc Äầu khó hiá»u ra khá»i phòng há»p, trá» vá» doanh trại quân y gần Äó.
Cuá»i cùng gần 32 nÄm xá» nam cá»§a Dương Lâm Bảo lại sắp ÄÆ°á»£c khai trai.
Äúng là không lưá»ng trưá»c ÄÆ°á»£c, con sói già như hắn mà lại Äi sá»§ng ná»nh má»t cô nhóc loli 17 tuá»i, hắng Äáng tuá»i là m chú ngưá»i ta, Äúng là mặt dà y.
NghÄ© ngợi thế Hoắc Cá» LÄng Thà nh cÅ©ng chợt nháºn ra.
Anh ta cÅ©ng Äâu còn trẻ, cÅ©ng Äi yêu thương má»t nữ thần má»i qua tuá»i thiếu niên Äấy thôi.
Dương Lâm Bảo trỠvỠphòng kà túc của mình.
Nói là phòng kà túc nhưng nó Äầy Äá»§ những thứ mà cÄn nhà có ÄÆ°á»£c, phòng khách, phòng ngá»§, má»t gian phòng sách, tuy nhiên là không có phòng bếp thôi.
Anh Äi và o trong phòng ngá»§ cá»i bỠáo choà ng và áo quân phục ném lên chiếc ghế gần Äó, Äá» trần phần trên cÆ¡ thá», anh Äi lại bà n tá»± pha cho mình ly trà , rá»i Äứng ra cá»a sá» ngắm nhìn bầu trá»i (anh ni bá» nghiá»n c** tr*n hay sao á) suy nghÄ© vẩn vÆ¡.
Hạ Mạn Thư buá»i chiá»u lên trưá»ng há»c táºp, ai ai cÅ©ng nhìn cô vá»i ánh mắt Äầy ngưỡng má», có và i ngưá»i lắm lúc còn vây quanh há»i chuyá»n cá»§a Trần Ngá»c Linh, nhưng cô trả lá»i khéo rá»i bá» Äi, mãi Äến khi chuông và o há»c rá»i cô má»i ÄÆ°á»£c giải thoát.
Hôm nay cô há»c môn Giải phẫu sinh lý, là môn mà cô mù nhất, khó há»c nhất, giáo viên dạy lại còn khô khan, rõ rà ng là không hiá»u.
Nằm dà i trên bà n, cô lại bắt não bá» suy nghÄ© rằng tá»i nay Än gì thì bá»ng sá»±c nhá» ra tá»i nay lại Äi thi tá»t nghiá»p.
Nhưng mà cô chưa ká»p ôn cái gì cả, tá»i Äã bắt Äầu thi mất rá»i, mấy ngà y nay cứ mải vui cùng Trần Ngá»c Linh khiến cô quên béng mất viá»c Äại sá»± nà y.
Mặt cô bá»ng trắng bá»ch ra, cô sợ cô không thi ÄÆ°á»£c, chá» gái ngá»i cùng bà n thấy cô mặt nhợt nhạt thì liá»n nhá» giá»ng há»i han:
– Mạn Thư, em sao thế? Không khoẻ sao?
Hạ Mạn Thư quay sang lắp bắp:
– Em, em..
không khoẻ.
Chá» gái Äó ân cần nói:
– Chá» xin thầy cho em vá» nghá» ngÆ¡i nhé! Chá» thấy sắc mặt em kém lắm.
Hạ Mạn Thư chưa trả lá»i thì chá» gái Äã giÆ¡ tay, thầy giáo á» trên thấy liá»n gá»i:
– Em sinh viên kia, sao thế?
Chá» gái Äứng lên tha thiết xin:
– Thưa thầy, Mạn Thư không khoẻ, thầy cho em ấy nghá» phép vỠạ.
Thầy giáo liá»n chá»nh lại cặp kÃnh lão trên mÅ©i, thấy sắc mặt Hạ Mạn Thư Äúng là nhợt nhạt tháºt, liá»n khoát tay:
– Vá» Äi, không khoẻ còn ráng mà Äi há»c là m gì chứ.
Hạ Mạn Thư Äứng dáºy giá»n dẹp cặp sách, cúi Äầu cảm Æ¡n thầy giáo và chá» gái ngá»i bên rá»i Äi vá» nhà .
Lao và o phòng lấy sách vá» phá» thông ra Äiên cuá»ng há»c.
Cuá»i cùng Äến tá»i kì thi cÅ©ng xảy ra, cô chuyên tâm là bà i nà y Äến bà i khác.
Vá» nhà cô Äá»i chiếu kết quả rá»i má»i an tâm và o chÄn mà ngá»§..