Cậu Thử Trốn Tôi Lần Nữa Xem

Chương 78-2: Ngoại truyện 3 (10.2)



Edit: Ya

Hôm nay Diệp Dao lại bị Lục Tầm rủ rê chơi một trò chơi khác, trò này cũng khá nhàn, chỉ cần điều khiển nhân vật xây nhà và trang trí nhà cửa là được. Có thể tương tác với đồ đạc trong phòng, có thể ngồi ghế dựa, đến cả giường cũng có thể nằm.

Trong lòng Lục Tầm đang tính toán cho kế hoạch tiếp theo.

Hắn nhận ra rằng những tiếp xúc của hắn và Diệp Dao từ những ngày đầu đã rất gay rồi, vì vậy cũng nên nhắc nhở Diệp Dao thử, để xem Diệp Dao có nhận ra rằng không khí lúc hai người ở chung rất gay hay không, rồi xem phản ứng của cậu như thế nào.

Nói không chừng…. Diệp Dao sẽ giống như hắn, phát hiện ra bản thân mình cũng không thẳng đến thế.

Trò chơi này cũng do hắn cố ý lựa, trò này là trò mà nhân vật có cùng giới tính cũng có thể thân mật được, hắn phải tìm rất lâu mới thấy được.

Lục Tầm điều khiển nhân vật nằm lên giường, sau đó chờ Diệp Dao cũng điều khiển nhân vật để nằm lên giường chung.

Chờ hai nhân vật nằm song song với nhau ở trên giường rồi, Lục Tầm cố gợi ý: “Trông thật giống lúc hai chúng ta nằm ngủ cùng nhau.”

Diệp Dao nhìn màn hình điện thoại gật đầu, cũng không biết là chạm trúng chỗ nào mà hai nhân vật đang nằm trên giường đột nhiên ôm lấy nhau, trên đầu còn có mấy hình trái tim hường phấn bay lên.

Diệp Dao sửng sốt, như một bản năng mà nhìn về phía Lục Tầm – người luôn phản cảm với đồng tính.

Ai ngờ cùng lúc đó Lục Tầm cũng đang nhìn cậu, ánh mắt hai người chạm nhau, thấy ánh mắt Lục Tầm hơi mơ hồ, “Cậu không sao chứ?” Diệp Dao hỏi.

Giọng nói Lục Tầm rất nhỏ, nhưng không nghe ra được chút phản cảm nào trong giọng nói: “Tôi có thể có chuyện gì được chứ, lúc trước tôi đã nói tôi sẽ học theo cậu rồi mà, bây giờ tôi cũng thoải mái hơn nhiều rồi, không có vấn gì hết.”

Diệp Dao yên tâm, cậu chạm vào màn hình một cái, nhìn hai nhân vật trong đó vẫn còn đang thân mật, tôi ôm cậu, cậu hôn tôi.

Hôn nhau xong xuôi, mặt của hai nhân vật đỏ bừng, trên đầu còn nhảy ra một câu: 【Em là người duy nhất mà anh muốn chung chăn gối. 】

Thời cơ đã đến, Lục Tầm nói: “Sao tôi nhìn chúng lại có cảm giác không đúng lắm. Lúc trước chúng ta cũng từng ngủ chung với nhau, mấy hành động này có phải là hơi gay hay không?”

Diệp Dao chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía người bạn mới vừa thoát khỏi cảm giác chán ghét đồng tính luyến ái, nhẹ giọng nói: “Chúng ta là bạn, ngủ chung giường có cái gì không bình thường sao? Cũng có rất nhiều người là anh em ngủ chung giường từ nhỏ đến lớn, chẳng lẽ vậy cũng là gay?”

Diệp Dao nghĩ ngợi, bổ sung thêm: “Cái này chỉ gọi là ngủ chung một giường thôi.”

Lục Tầm: “….Những lời này có phải là tôi đã từng nói rồi hay không?”

“Đúng vậy.” Diệp Dao sảng khoái trả lời.

Lục Tầm nhớ lại tất cả những điều mà hắn đã làm trong quá khứ, quả thật là bản thân đã nói câu đó với Diệp Dao.

Ngủ chung một cái giường thì làm sao? Bạn bè thân thiết thì phải ngủ chung giường để tăng thêm tình cảm thân thiết chứ, chuyện này xưa nay vẫn là chuyện vô cùng tốt đẹp mà.

Uống chung một chai nước thì làm sao chứ? Cái này không phải là nước, mà là chí khí nam nhi cùng nhau nếm trải thanh xuân, bạn tốt thì nên uống chung một chai nước.

Hắn thích nắm tay Diệp Dao thì sao? Nắm tay là cách thức để thể hiện tình bạn, tại sao hai người con gái nắm tay thì gọi là bạn tốt, còn hai người con trai nắm tay nhau thì là gay?

Tất cả những lời này Diệp Dao đều nhớ rõ, hơn nữa còn khá đồng tình.

Trong phút chốc Lục Tầm á khẩu không biết nói gì, chính bản thân hắn cũng không thể lật đổ được mớ lý luận này trong một thời gian ngắn.

Diệp Dao hơi nhíu mày, làm bạn với Lục Tầm cũng được một khoảng thời gian kha khá rồi, bình thường chơi với nhau cũng không thấy có vấn đề gì, nhưng mà hôm nay cậu lại cảm thấy Lục Tầm có gì đó không đúng lắm.

Diệp Dao khá tinh tế trong việc quan sát người khác, cũng tựa như lúc cậu đi đưa thuốc cho Lục Tầm lúc nửa đêm vậy.

“……Cậu có gì đó không đúng lắm, Lục Tầm.” Diệp Dao nhẹ giọng nói.

Lòng Lục Tầm hơi dậy sóng, sau đó bắt đầu hoảng loạn.

Diệp Dao nhìn ra hắn cong rồi sao, hay là nhìn thấy được tình cảm của hắn dành cho cậu rồi?

Đúng là tình yêu thì không thể che giấu, huống gì hắn che giấu quá vụng về, chỉ núp dưới vỏ bọc của tình bạn, thế nhưng hai chữ tình bạn này lại có sức hút đáng sợ.

Lúc trước hai chữ tình bạn này làm hắn mê muội, bây giờ lại làm cho Diệp Dao đắm chìm.

“Tôi hiểu rồi.” trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, Diệp Dao đã tự hỏi rồi tự đưa ra kết luận, cậu vỗ vai Lục Tầm, “Lần sau cậu có chuyện gì thì nói với tôi, không cần phải quanh co làm gì.”

Cả người Lục Tầm cứng đờ, như đang đợi toà tuyên án: “Ừm.”

Diệp Dao sẽ nói gì với hắn đây, từ chối, hay là điều gì khác?

Diệp Dao khẽ cười, nụ cười của cậu vô cùng đẹp đẽ, làm cho Lục Tầm cảm thấy an tâm.

Trong ánh mắt vừa chờ mong vừa thấp thỏm của Lục Tầm, Diệp Dao nói: “Có phải là cậu lo là sau khi tôi chơi trò này, thì sẽ có ý nghĩ gì không tốt, hay là hiểu lầm về quan hệ của hai chúng ta hay không?”

Lục Tầm: “….”

Một trăm con nai đang nhảy loạn trong tim bỗng dưng đập đầu xuống đường, Diệp Dao chạm vào vai Lục Tầm, hắn nghe thấy Diệp Dao đang an ủi hắn như những người anh em chân chính.

“Cậu yên tâm đi, ở trong lòng tôi, cậu mãi mãi sẽ là người bạn thân nhất, sẽ không bao giờ thay đổi.”

*

Nếu đổi lại là một người khác nói với Lục Tầm rằng cả đời này hắn và Diệp Dao sẽ là bạn mãi mãi, Lục Tầm sẽ cho rằng người này đang nguyền rủa hắn, sẽ không hề nể tình mà đuổi người ngay lập tức.

Nhưng bây giờ người nói lời này lại là Diệp Dao, vậy nên những lời này không phải là nguyền rủa, mà là chứng minh cho việc Diệp Dao muốn giữ mối quan hệ tốt đẹp này với hắn mãi mãi.

Là minh chứng cho tình yêu.

Lục Tầm nằm một mình trên giường, tự an ủi chính mình đồng thời cũng tự ngẫm nghĩ lại. Tuy rằng hắn đã cong rõ ràng như vậy, nhưng Diệp Dao vẫn không mảy may nghi ngờ hắn là cong, cũng không hề cảm thấy quan hệ của hai người có chỗ nào không đúng.

Cái này đúng là giả thẳng gặp được thẳng thật trong truyền thuyết, Diệp Dao thật sự quá thẳng, nên gặp ai cũng thấy người ta là trai thẳng cả, Lục Tầm xoay người, nhìn thứ mà hắn mới đặt lên tủ đầu giường, ảnh chụp chung của hắn và Diệp Dao.

Trong ảnh hai người họ đang tươi cười, đằng sau là một ao sen đang nở rộ.

Thật ra cũng không có gì để phân tích thêm cả, đã tới nước này rồi, hắn chỉ có hai con đường để đi.

Nếu Diệp Dao trai thẳng không thể thấy được những ám hiệu của hắn, vậy hắn đành thần không biết quỷ không hay mà từ từ bẻ cong Diệp Dao, hơn nữa còn sẽ làm cho Diệp Dao thích hắn, rồi cứ theo vậy mà ở bên Diệp Dao.

Cách này có một ưu điểm, rằng lúc Diệp Dao còn chưa thích đàn ông, hắn không cần phải đối mặt với sự từ chối của Diệp Dao, quan hệ của hắn và Diệp Dao sẽ luôn luôn được giữ gìn tốt đẹp.

Khuyết điểm thì dĩ nhiên cũng có, nếu hắn không kịp thời phát hiện ra Diệp Dao đã cong, vậy thì có thể Diệp Dao sẽ tự trách bản thân tại sao lại thích bạn thân của mình.

Diệp Dao và hắn không giống nhau, trình độ đạo đức của Diệp Dao rất cao, vì vậy hắn không thể vì cảm thấy vui vẻ sau khi phát hiện mình cong mà tự cho rằng sau khi Diệp Dao phát hiện ra bản  cong cũng có thể vui vẻ như vậy.

Còn một cách khác, là trực tiếp nói rõ tình cảm của hắn cho Diệp Dao nghe, hơn thế nữa còn bắt đầu theo đuổi cậu. Theo đuổi từ lúc Diệp Dao không muốn cho đến khi Diệp Dao đồng ý mới thôi.

Chuyện này e rằng sẽ doạ cho Diệp Dao giật mình, rồi dứt khoát từ chối hắn.

Có thể cậu sẽ từ chối hắn trước mặt bạn bè, nhưng cũng có thể là tìm nơi riêng tư để từ chối hắn. Nhưng cho dù dùng cách gì để từ chối, với người bình thường mà nói, chuyện này cũng là chuyện vô cùng mất mặt.

Lục Tầm cầm lấy mép khung ảnh, khẽ chạm vào Diệp Dao trên tấm ảnh.

May mắn rằng chuyện này với hắn thì không sao cả, chỉ cần có thể theo đuổi Diệp Dao, mặt mũi là gì chứ.

Kho báu càng quý giá thì càng đáng bỏ thời gian và công sức ra để tìm kiếm, mà với Diệp Dao, hắn sẵn sàng theo đuổi cậu mà không cần kỳ hạn kết thúc, bởi lẽ cậu xứng đáng với điều đó.

*

Kỳ nghỉ hè chuyển lớp từ 11 lên lớp 12 thật ngắn, sau khi tham quan xong mấy trường đại học mà cậu thích, tựa như chỉ trong nháy mắt, đã đến ngày khai giảng rồi.

Diệp Dao vẫn là bạn cùng bàn với Lục Tầm, nhưng mà học kỳ này vẫn còn có một thay đổi nhỏ, vì để tiết kiệm thời gian đi học, Diệp Dao định xin ở nội trú.

Sau khi cậu nói chuyện này với Lục Tầm, Lục Tầm lập tức ngăn cản: “Hay là tôi với cậu cùng thuê một căn phòng nhỏ ở gần trường đi, đi học cũng gần hơn, hơn nữa cũng sẽ không bị hạn chế về mặt thời gian, tự do hơn ở kí túc xá nhiều.”

Diệp Dao thấy cũng có lý, cậu và Lục Tầm mỗi người một nửa, tiền thuê cũng không quá cao, kinh tế hiện tại của gia đình cậu có thể trả được khoản tiền này.

Lục Tầm u oán nhìn Diệp Dao: “Cậu không chịu xài tiền của tôi.”

“Tôi xài tiền của cậu làm gì.” Diệp Dao dở khóc dở cười, “Cậu để cho người yêu tương lai dùng đi.”

Người yêu tương lai của hắn không phải là ở đây hay sao?

Lục Tầm không nói câu này ra, tuy rằng hắn quyết định muốn cho Diệp Dao thấy được tình cảm của hắn, hơn nữa muốn để cho Diệp Dao không thể từ chối hắn, nhưng dù gì cũng là lần đầu tiên tỏ tình nên cũng phải chú ý một chút.

Nếu quá hời hợt, lỡ sau này lấy nhau về già ngẫm lại, chẳng phải sẽ cảm thấy không hài lòng, tiếc không thể quay lại để chỉnh đốn lại bản thân một phen hay sao?

Diệp Dao không hề biết suy nghĩ của Lục Tầm, cậu và Lục Tầm thuận lợi thuê được một căn phòng, đem đồ dùng cần thiết qua phòng này.

Đồ đạc của Diệp Dao rất đơn giản, chỉ là mấy bộ đồ và đồ dùng học tập. Cậu đang dọn dẹp lại hành lý thì thấy Lục Tầm đang cầm gì đó trên tay đi qua.

“Cho cậu một đồ trang trí nho nhỏ, cậu xem thử đặt ở đâu thì hợp lý?” Lục Tầm nói.

“Đồ trang trí?” Diệp Dao tò mò hỏi, “Cái gì vậy? Cậu để đâu cũng được.”

Lục Tầm nhìn trái nhìn phải, đi đến mép giường của Diệp Dao, đặt đồ vật trong tay lên đầu giường của Diệp Dao.

Giờ thì Diệp Dao thấy rõ được vật mà Lục Tầm cầm, đó là một bức tượng để trang trí, trên bụng có viết ba chữ đỏ.

Diệp Dao cúi người để xem thử, thấy rõ được ba chữ đỏ trên tượng —Tổ cong(*).

Diệp Dao: “……???”

Lục Tầm vội vàng giải thích: “Đồng âm với wonderful, chúc mỗi lần thi của Diệp ca đều có thành tích wonderful, nó thể hiện cho mong ước tốt đẹp nhất của tôi dành cho cậu.

(*)Từ gốc là 弯的佛 có phiên âm Pinyin là “wān de fú” đọc gần giống với wonderful.

Diệp Dao: “….Cái này Trung Tây kết hợp hơi quá rồi đó.”

“Cũng không ai quy định là không được mà.” Lục Tầm đút tay vào túi.

Diệp Dao cười rộ lên, cậu ngồi dậy, nhẹ nhàng vỗ vai Lục Tầm.

“Được thôi, năm học mới, hy vọng hai chúng ta đều wonderful.”

Lục Tầm nhướng mày, cũng cười theo: “Được, nên cong, đều cong.”

Ông trời phù hộ, hắn và Diệp Dao, tất cả đều cong!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
Cậu Thử Trốn Tôi Lần Nữa Xem

Chương 78-1: Ngoại truyện 3 (10.1)



Edit: Ya

Ánh nắng vẫn đẹp đẽ như vậy, Lục Tầm cố quay lại vấn đề chính.

“Không phải bụi bay vào mắt, là do tự nhiên nhìn thấy khung cảnh này, tôi lại có ngẫu hứng muốn ngâm thơ.” Lục Tầm trầm ngâm.

Diệp Dao nể tình im lặng lắng nghe, Lục Tầm trầm ngâm cả nửa ngày, rốt cuộc vẫn là im lặng.

Trong đầu hắn toàn là mấy câu “Người say không chỉ do rượu, trai thẳng thành gay cũng thế mà thôi.”. Nhưng mấy câu này có thể nói ra được hay sao? Dĩ nhiên là không rồi.

Nhưng dù gì cũng đã trải qua chừng ấy năm học tập bắt buộc, Lục Tầm đành nghẹn lời ngâm một câu: “Lá sen che trời xanh vô tận, hoa sen dưới nắng ánh rực hồng.”

Mắt Lục Tầm đảo qua nhìn những đoá sen kiều diễm trong hồ, hoa sẽ đẹp, nhưng cũng không thể nào sánh bằng Diệp Dao được.

“Thơ hay.” Diệp Dao vô cùng nể mặt mà vỗ tay, “Điểm ngữ văn của Lục Ca mấy năm cấp ba chắc sẽ càng ngày càng tiến bộ đây.”

Lục Tầm: “…..”

Tâm sự được vài câu, không khí ngày càng trong sáng và đơn thuần hơn nữa, chuyện này ổn không?

Ai lại muốn có quan hệ anh em lành mạnh như vậy chứ!

Thấy Lục Tầm không muốn đề cập đến chuyện học tập, Diệp Dao lập tức choàng vai Lục Tầm, lấy điện thoại di động mở phần mềm chụp ảnh lên.

“Lại đây, chụp ảnh thôi.” Diệp Dao nói.

Bình thường Diệp Dao không giỏi về mấy chuyện chụp ảnh này, chỉ cần mặt và cảnh đằng sau đều ở trong khung hình thì cậu đã cảm thấy bức ảnh này khá ổn rồi. May là cả cậu và Lục Tầm đều khá ưa nhìn, vì vậy lúc chụp xong ảnh cũng không hề xấu.

Lục Tầm nhìn cái đầu to đùng của mình trong điện thoại Diệp Dao, lại nhìn qua bản thân Diệp Dao, không khỏi thở dài một hơi.

Tiêu rồi, tại sao ngay cả khi Diệp Dao chụp ảnh toàn lựa góc chết mà hắn cũng cảm thấy đáng yêu thế này.

….Ý nghĩ này không chỉ là vừa mới đây thôi đâu, trước đây hắn đã nghĩ như vậy rồi. Quả nhiên, từ trước đến giờ hắn đã có những ý nghĩ vô cùng gay với Diệp Dao rồi!

Lãng phí biết bao nhiêu thời gian thích người ta như vậy mà không hề hay biết, nhưng may mắn là bây giờ vẫn còn chưa muộn. Diệp Dao cũng chưa thích ai khác, hắn cũng không cần phải vì chuyện này mà gây gổ với Diệp Dao, chưa làm ra điều gì sai trái.

Thật tốt quá, may mắn thay hắn đã kịp thời phát hiện ra mình là gay!

*

Quay lại nhà Lục Tầm, cuối cùng Diệp Dao cũng được gặp ba mẹ của Lục Tầm. Mấy ngày trước ba mẹ Lục Tầm đều đi nơi khác để khảo sát, thế nên cậu vẫn chưa gặp ba mẹ của Lục Tầm lần nào.

Gặp người của giới hào môn, nếu Diệp Dao nói cậu không căng thẳng thì là giả. Nhưng lúc cậu nhìn qua Lục Tầm, cũng thấy hắn cũng căng thẳng như vậy.

Trong lòng Diệp Dao vô cùng căng thẳng, ấn tay Lục Tầm: “Có phải nhà cậu không cho cậu dẫn bạn về nhà chơi hay không? Để tôi đi liền, cậu đừng sợ mà.”

Lục Tầm nắm ngược lại tay Diệp Dao: “Đi đâu mà đi? Dĩ nhiên là tôi đã nói trước với ba mẹ là cậu qua đây ở.”

Lục Tầm nhìn vào mắt của Diệp Dao, lông mày thâm thuý hơi nhíu lại, thái độ vô cùng nghiêm túc: “Cậu là khách quý của cả nhà tôi, cho dù họ có đuổi tôi ra khỏi nhà, cũng sẽ tiếp đón cậu vô cùng nhiệt tình.”

Diệp Dao vừa cảm động vừa hiểu ra, hoá ra Lục Tầm căng thẳng như vậy là do người nhà của hắn quá nghiêm khắc, sinh ra trong gia đình nhà cao cửa rộng, đúng là không dễ dàng gì.

Lục Tầm không hề biết trí tưởng tượng của Diệp Dao đã bay xa cỡ nào, bởi vì hắn cũng đang nghĩ đến chuyện khác.

Hắn tự hỏi, nếu bị ba mẹ hắn nhìn ra được tình cảm của hắn dành cho Diệp Dao, thì phải xử lý như thế nào.

Bất kể đi bao nhiêu con đường, chỉ cần từ bỏ con đường này thôi, thì tuyệt đối đó là ngõ cụt.

*

Diệp Dao được đón tiếp vô cùng nồng nhiệt và chu đáo.

Người đứng đầu trong gia đình hào môn không hề cao cao tại thượng như trong tưởng tượng của cậu, họ cũng giống như những cặp vợ chồng bình thường, tiếp đãi bạn con mình mời đến vô cùng chu đáo.

Không, mà cũng có chỗ không giống với cha mẹ bình thường.

Giống như lúc Lục Tầm rót cho ba Lục một chén trà, rõ ràng đây là chuyện vô cùng bình thường, lúc cậu ở nhà, mỗi ngày cậu đều thấy Lục Tầm rót trà cho ba mẹ cậu. Nhưng lúc ba Lục thấy chuyện này thì lại tỏ ra như vừa thấy chuyện gì hiếm lạ lắm, cứ nhìn chằm chằm Lục Tầm ngó trái ngó phải.

Cuối cùng ba Lục Tầm còn nói với mẹ Lục Tầm: “Năm nay là năm bao nhiêu rồi, người máy bây giờ còn có thể làm giống thật như vậy sao? Còn có thể rót trà cho tôi nữa.”

Diệp Dao: “……?”

Sao cách họ ở chung không giống như cậu tưởng tượng lắm.

Lục tầm cố gắng giữ gìn hình tượng thân thiện dễ gần trước mặt Diệp Dao, mỉm cười hoà nhã với ba mình: “Ba nói gì vậy, trước đây là do con còn chưa hiểu chuyện, ba lớn tuổi vậy rồi, đừng so đo với con trẻ chuyện này mà.”

Ba Lục Tầm: “……”

Đứa con trời đánh, tức chết tôi rồi, rõ ràng ông vẫn còn đang trong độ tuổi sung mãn mà!

Mẹ Lục Tầm ít ra còn chừa lại mặt mũi cho Lục Tầm, không hề nói gì với những hành động của Lục Tầm, chỉ là luôn chú ý đến Diệp Dao và Lục Tầm.

Không khí bữa cơm vô cùng vui vẻ và hoà hợp, nhưng đợi đến lúc Diệp Dao vừa quay về phòng ngủ, không khí liền thay đổi trong nháy mắt.

Thái độ của mẹ Lục Tầm rất hoà nhã, nhưng nội dung mà mẹ hắn nói ra lại rất doạ người: “Diệp Dao là đứa trẻ ngoan, là con cố ý mang người yêu về để ra mắt ba mẹ đúng không?”

“….Không phải là người yêu.” mí mắt của Lục Tầm hơi nâng lên, “Cậu ấy còn chưa biết.”

Không gian này không thích hợp để nói mấy chuyện riêng tư như vầy, ba mẹ Lục Tầm liếc nhìn nhau, ba Lục đứng lên: “Lên thư phòng nói chuyện với ba.”

Lục Tầm không nói gì thêm, đứng lên đi theo, lên lầu đi đến trước cửa phòng.

Cửa thư phòng đóng lại, hai cha con ngồi xuống trước chiếc bàn làm việc lớn.

Không có Diệp Dao ở bên cạnh, Lục Tầm lại trở về trạng thái vô cảm xúc như cũ.

Ba Lục vừa nói mấy câu chuyện phiếm nhẹ nhàng trước, vừa liếc nhìn Lục Tầm.

Biểu hiện của Lục Tầm trên bàn ăn hôm nay làm ông giật mình, tính cách của Lục Tầm như thế nào ông biết rất rõ, tuy rằng nhìn tổng thể thì không có vấn đề gì quá lớn, như Lục Tầm chưa bao giờ ngoan ngoãn như vậy. Hôm nay hắn làm như vậy, là muốn thể hiện trước mặt người trong lòng.

Nhưng đứa nhỏ kia, thoạt nhìn cũng không có ý gì khác về chuyện này hết.

Lục Tầm nói: “Con biết ba muốn nói cái gì với con, nhưng lòng con quyết sẽ không thay đổi, con cũng không thể quen những người con gái khác đâu, cong là cong, ba không thể chấp nhận được thì cũng đành vậy thôi. Nếu ba muốn có người nối dõi thì hay là ba với mẹ sinh thêm đứa nữa đi, dù sao chính sách bây giờ cũng cởi mở hơn rồi mà. Con sẽ không tranh giành gì với nó đâu, con có thể tự kiếm tiền nuôi thân mà.”

Ba Lục Tầm bị đứa con trời đánh này chọc cho bật cười: “Chẳng lẽ mày nghĩ ba định nói với mày mấy cái này hả? Vớ vẩn.”

Lục Tầm nhướng mày: “Vậy ba muốn nói gì?”

Ba Lục Tầm gõ ngón tay lên mặt bàn: “Nếu Diệp Dao nó không muốn, thì con tính sao?”

“Nếu cậu ấy không muốn….” giọng của Lục Tầm ngày càng nhỏ dần, biểu cảm trên mặt của dần mất đi.

Làm ba của Lục Tầm, ba Lục biết rõ tính cách của Lục Tầm vẫn luôn rất cố chấp, đã nhận định điều gì thì sẽ không thay đổi.

Điều này làm cho Lục Tầm dễ dàng có được thành công với những lĩnh vực mà hắn để ý hay hứng thú, nhưng nếu là chuyện để ý một người, tính cách này chưa hẳn đã là điều tốt.

Lục Tầm im lặng một lúc lâu, đứng lên, khoé môi hơi cong lên, vẻ mặt u ám lúc nãy cũng dần biến mất, một Lục Tầm hiếu thuận dễ gần lại xuất hiện.

“Con có làm gì đi nữa cũng không để cậu ấy ghét con đâu.” Hắn xoay người đi ra ngoài, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo cả sự cố chấp, “Con sẽ luôn theo đuổi cậu ấy, cho đến khi nào cậu ấy đồng ý mới thôi.”

*

Diệp Dao tắm rửa sạch sẽ xong quay về phòng ngủ chơi điện thoại, thấy tin nhắn của Lục Tầm gửi trong lúc cậu đang đi tắm.

【 Đêm * đến * cậu * có* cô* đơn* không? Ở * đây* có * điều * cậu* cần* ,cửa* không* khoá. 】

Diệp Dao: “……”

Có một đoạn tin nhắn đơn giản vậy thôi, nhưng cũng không ngăn cản Lục Tầm cợt nhả được.

Diệp Dao trả lời bằng một nhãn dán【tắm rửa sạch sẽ chờ tôi tới】, cầm lấy di động đi đến phòng Lục Tầm.

Quả nhiên cửa phòng Lục Tầm không khoá, nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào.

Diệp Dao quay người đóng cửa lại, nhìn quanh phòng một vòng, không thấy ai cả.

Lục Tầm không bật đèn trần mà bật đèn tường nên không khí trong phòng rất ấm áp và thoải mái.

Diệp Dao nghĩ ngợi, vẫn bước vào, tìm một cái ghế trong phòng Lục Tầm rồi ngồi xuống.

Không bao lâu, đã nghe thấy một tiếng vang nhỏ, cửa phòng tắm mở ra, Lục Tầm bước ra từ phòng tắm, nhưng trên người hắn chỉ tuỳ tiện vắt một cái khăn tắm.

Người thiếu niên với đường nét cơ bắp tuyệt đẹp, không quá đồ sộ nhưng cũng không hề gầy yếu. Chân dài vai rộng, cơ bụng rõ ràng, chiếc khăn lông trắng trùm lên đầu tóc còn ướt đẫm, tổ hợp này, đúng là một bức tranh tuyệt đẹp khiến người xem phải nao lòng.

Diệp Dao hơi kinh ngạc, chớp chớp mắt.

“……Quên lấy quần áo.” Lục Tầm nói.

Diệp Dao nhìn Lục Tầm đi từ xa lại gần cậu, cứ càng ngày càng gần hơn. Cậu còn có thế thấy được giọt nước đang lăn dần xuống cơ bụng của hắn, còn có những thay đổi nhỏ khi Lục Tầm bước đi, nhưng cho dù có bất kỳ thay đổi nhỏ nào thì những đường cong trên người hắn vẫn tuyệt đẹp.

Cánh tay Lục Tầm vươn ra, lướt qua vai cậu, lấy đồ từ chỗ tựa lưng của cái ghế mà cậu đang ngồi.

Trên mặt Lục Tầm không hề có biểu cảm gì, chỉ là lúc đối mặt với cậu, yết hầu của hắn khẽ chuyển động.

“Dáng người cậu được đấy.” Diệp Dao thật lòng khen ngợi nói.

Trong chớp mắt Lục Tầm suýt chút nữa không kìm được mà để lộ biểu cảm của bản thân, người hắn căng chặt, nhìn Diệp Dao mỉm cười một cái.

Hắn hao tổn tâm sức chỉ là để cho Diệp Dao có thể nhìn thấy được ưu điểm của mình, chỉ hy vọng Diệp Dao có thể cởi mở hơn một chút, cảm thấy được người cùng giới cũng có sức hấp dẫn.

Tất cả những nỗ lực đều không hề uổng phí, Diệp Dao khen dáng người của hắn đẹp, có phải Diệp Dao cũng không phải là trai thẳng sắt thép đến vậy hay không?

Lục Tầm đang tính toán làm sao để câu tiếp theo có thể làm dịu bớt không khí căng thẳng, liền thấy Diệp Dao vươn tay sờ cánh tay của chính mình, cảm khái nói: “Tôi cũng phải chăm chỉ luyện tập để có dáng người chuẩn như cậu mới được.”

Trong nháy mắt, Lục Tầm cảm thấy lòng mình thật lạnh lẽo.

Diệp Dao cảm thấy câu nói của mình không hề có vấn đề gì, nhưng nhìn biểu cảm kì quái của Lục Tầm, không khỏi khó hiểu: “Sao vậy, tôi nói không đúng sao?”

Lục Tầm cố nặn ra một nụ cười: “Đúng mà, cậu nói gì cũng đúng hết.”

Diệp Dao nói mà làm sao sai được, có sai thì cũng là hắn sai, là do sức hấp dẫn của hắn chưa đủ!

Câu này là chân lý không bao giờ sai, cho dù gặp bất cứ chuyện gì, phải niệm thầm trong lòng mười lần!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay