Edit: Ya
Đúng là Lục Tầm, nói gì làm đó, ngay ngày hôm sau lúc Diệp Dao và Lục Tầm đang ăn sáng, Lục Tầm đã choàng tay qua khoác vai cậu.
Diệp Dao vẫn cảm thấy rất bình thường, vì vốn dĩ, bạn bè bình thường với nhau cũng thường hay như vậy.
Lục Tầm lại cảm thấy miếng bánh rán trong miệng ngon hơn gấp mấy lần.
Đúng là không thể chỉ dựa vào tình cảm anh em để kết bạn được, dù sao ít nhiều gì cũng phải có tiếp xúc giao lưu một chút!
Hắn đến cả lời của bố mẹ nói còn không nghe, thì cớ gì lại phải nghe lời của mấy người của thế hệ trước chứ? Đâu phải người già có tuổi rồi nói gì cũng đúng hết đâu, nhiều khi sau này hắn già rồi cũng lú lẫn nói tầm bậy tầm bạ rồi sao. Sau này lỡ hắn có già rồi, cho dù có gặp ai hắn nhất định cũng phải nói rằng bạn bè thì phải hằng ngày kề vai sát cánh, có như vậy mới có thể tăng thêm tình cảm, dù sao người nào nhận lương của hắn thì người đó sẽ không dám bắt bẻ hắn.
Đúng vậy, chắc chắn là như vậy.
*
Diệp Dao phát hiện, rằng kể từ khi Lục Tầm khoác vai cậu được một lần, quan hệ của hai người tiến triển với một tốc độ chóng mặt.
Khoác vai bá cổ thì không nói làm gì, ngay cả lúc đang học mà buồn ngủ, hắn sẽ dựa đầu vào vai cậu để ngủ. Hay là có nhiều lúc hắn không muốn nghe giảng lại cũng không muốn ngủ thì sẽ nắm lấy tay cậu dưới bàn học để chơi đùa, những chuyện này diễn ra như cơm bữa.
Tuy nhiên, nếu Diệp Dao thấy Lục Tầm quá mất tập trung, câu sẽ đánh cái tay ở dưới bàn học của Lục Tầm một cái, để cho cái tên đại ca trùm trường này nghiêm túc nghe giảng.
Diệp Dao khuyên nhủ: “Cậu không nghe giảng rồi sao làm được bài tập để cho tôi chép? Vậy là tôi đành phải đợi đến lúc làm thêm xong xuôi rồi thức đến khuya để làm bài tập, là anh em với nhau thì nên san sẻ gánh nặng với nhau chứ, đúng không?”
Nghe vậy Lục Tầm liền sốc lại tinh thần nghiêm túc nghe giảng, cố gắng phấn đấu để trở thành đại ca trùm trường học giỏi nhất.
Thời gian trôi qua rất nhanh, kì thi quan trọng nhất sau khi hắn quen biết Diệp Dao đã đến.
Lục Tầm không hề quan tâm đ ến kết quả của mấy kì thi này, cho dù hắn có bị 0 điểm tất cả các môn, hắn tin rằng hắn vẫn có thể tự mình kiếm được tiền sinh hoạt để lo cho bản thân.
Cũng chính vì hắn có thiên phú đến vậy, nên ba mẹ hắn mới không có cách nào dạy dỗ đứa con này.
Bình thường thời điểm mà các học sinh khác đang cắm đầu cắm cổ để ôn tập thì đó lại là những ngày tháng nhàn nhã nhất của Lục Tầm, Lục Tầm vẫn đi học chung với Diệp Dao như thường ngày, rồi lại đi chung với Diệp Dao đến tiệm trà sữa nhìn cậu làm thêm, rồi sau đó quay về phòng thuê ngẩn ngơ.
Cuối cùng cũng sắp đến ngày thi rồi, các thầy cô đều không giao bài tập, vậy nên cũng không cần làm bài tập.
Trước đây hắn cảm thấy sống một mình trong căn phòng một trăm mét vuông không lớn cũng không nhỏ, nhưng không biết sao bây giờ khi quay về căn phòng của chính mình hắn lại cảm thấy vô cùng nhàm chán.
Nếu Diệp Dao ở bên cạnh hắn thì tốt rồi. Thôi thì đi ngủ sớm một chút còn hơn, tỉnh dậy là đến ngày mai rồi, ngày mai đi học là lại được nhìn thấy Diệp Dao.
Ngày mai hắn sẽ mua tàu hũ nước đường nóng hổi mà Diệp Dao thích để cậu ăn sáng.
Nghĩ ngợi rồi dần chìm vào giấc ngủ, đây đúng là chuyện tốt đẹp của cuộc đời mà.
Ngày hôm sau Lục Tầm được gặp Diệp Dao như ý nguyện.
Thoạt nhìn Diệp Dao rất mệt mỏi, dường như là ngủ không ngon giấc.
Tuy vậy, lúc vừa mới nhìn thấy Lục Tầm thì Diệp Dao vẫn mỉm cười nhìn hắn, nói rằng mình đã chuẩn bị cho hắn một điều bất ngờ.
Chuyện bất ngờ gì?
Lục Tầm không thể hiểu được, đợi đến lúc đi tới phòng học, ngồi xuống, Lục Tầm thấy Diệp Dao lấy ra một cuốn sổ từ trong balo.
Một cuốn sổ ghi chép rất bình thường, không nhìn ra có gì mờ ám.
Lục Tầm nghi hoặc mở cuốn sổ ra, bên trong là ghi chú công thức viết tay.
Ghi chú rất tỉ mỉ, những điểm quan trọng đều được đánh dấu rõ ràng bằng bút highlight, thậm chí Lục Tầm còn thấy được phần phân tích những câu hắn đã từng làm sai ở trên đó.
Những ghi chú trong đây đều dựa vào những lỗi sai của hắn để phân tích, là cuốn sách dành cho riêng hắn.
Lục Tầm dường như không thể tin được lật thêm vài trang, đầu óc hắn trống rỗng.
Diệp Dao không nghỉ ngơi, là để làm cái này cho hắn sao?
Ai có tài có đức đến cỡ nào mới được Diệp Dao coi trọng như vậy.
Mà người đó lại là hắn.
Hắn cũng có thể được một người khác xem trọng đến vậy.
Tay không cầm sổ của Lục Tầm nắm chặt lại.
Diệp Dao đang ngồi ăn bữa sáng tàu hũ nước đường của mình, bả vai đột nhiên bị ôm, cả người cậu như nằm gọn trong lòng ngực của một người.
Hành động này quá mức đột ngột, làm cho Diệp Dao xém chút nữa phun hết tàu hũ đang ăn lên người Lục Tầm, cũng may là cậu kiềm lại được, bảo toàn được tình bạn tốt đẹp của hai người.
Đương nhiên Diệp Dao biết rõ vì sao Lục Tầm lại có phản ứng như vậy, cậu lau khoé miệng, cố gắng nhẹ nhàng hoà nhã nhất có thể để không k1ch thích đến người đại ca trước mặt này: “Trong đó là mấy phần trọng điểm tôi nghĩ sẽ ra trong đề thi, tôi đánh dấu lại mấy chỗ mà có thể cậu không hiểu, cậu xem thử có dễ hiểu hơn không?”
Giọng nói Lục Tầm trầm xuống: “Tại sao phải giúp tôi làm cái này? Vất vả như vậy.”
“Vì cậu là bạn của tôi, cần gì có nhiều lý do dữ vậy.” Diệp Dao vỗ vai Lục Tầm, “Hơn nữa tôi thấy cậu ngày càng tốt lên thì tôi cũng cảm thấy vui vẻ. Cố lên, lần này thành tích sẽ tốt hơn thôi mà.”
Lục Tầm, người chưa bao giờ để ý đến kết quả của các kì thi nghẹn giọng đáp lại, hắn buông Diệp Dao ra, lại không muốn Diệp Dao nhìn thấy biểu cảm của mình lúc này nên xoay người qua hướng khác.
Mặt đối mặt với vách tường, hắn vùi đầu xem ghi chú trong sổ.
Diệp Dao nhìn bóng lưng của Lục Tầm, khá hài lòng.
Khoảng thời gian quen biết Lục Tầm này, tuy rằng cậu không biết cụ thể nhà Lục Tầm làm gì, nhưng cậu có thể nhận ra Lục Tầm xuất thân từ gia đình giàu có, không chỉ có tiền mà gia thế còn không hề đơn gỉan.
Một người xuất thân từ gia đình giàu có như vậy tại sao đột nhiên phải chuyển đến nơi khỉ ho cò gáy này, tại sao phải học ở trường này?
Chắc hẳn có rất nhiều nguyên nhân đằng sau chuyện này, nhưng sợ rằng đa phần đều không quá lạc quan.
Làm một cuốn sổ ghi chú như vậy tuy rằng rất mệt, nhưng tưởng tượng đến cảnh Lục Tầm bị người nhà phớt lờ, sống một mình lẻ loi ở đây, đợi đến lúc thi tốt rồi thì sẽ dần được người nhà coi trọng hơn, rồi hắn sẽ được về nhà trong sự tự hào của ba mẹ, chỉ cần nghĩ đến đó là tinh thần chiến đấu của Diệp Dao lại hừng hực.
Chuyện này còn ý nghĩa hơn nhiều lần so với mấy phim truyền hình trên tivi, cậu nhất định phải nghĩ đến kết cục tốt đẹp nhất!
Con người Lục Tầm rất tốt, bởi vậy không nên để cuộc đời hắn biến thành phim truyền hình thâm thù cừu hận, trở thành thiếu gia bị lưu lạc bên ngoài được.
Diệp Dao lại vỗ lưng Lục Tầm, chân thành nói: “Cố lên, không hiểu gì cứ hỏi tôi nha.”
Lục Tầm đang đưa lưng về phía cậu gật đầu, đến cả cái ót của hắn lúc này nhìn cũng thật nghiêm túc.
*
Kết quả của kì thi đã có, Lục Tầm đạt được số điểm mà trước giờ hắn chưa bao giờ tưởng tượng đến.
Kinh ngạc thay, hắn đạt đủ điểm yêu cầu ở tất cả các môn, còn những môn trước giờ hắn học khá ổn thì đều đạt điểm cao!
Tuy rằng nếu thành tích này xếp trong lớp trọng điểm thì cũng không tính là gì, nhưng nếu so với thành tích cả trường thì khá tốt.
Sau khi Lục Tầm nhận được điểm thi của mình thì điều đầu tiên hắn làm là đưa cho Diệp Dao xem.
“Quá giỏi, không hổ là cậu mà, cậu học rất nhanh.” Diệp Dao chân thành nói.
Bài thi của Diệp Dao cũng đã được phát ra, Lục Tầm nhanh tay lẹ mắt lấy được: “Tôi cũng muốn xem của cậu nữa.”
Ở mặt sau của bài thi, Lục Tầm nhìn thấy hai dấu tích lớn màu đỏ, không hề có một lỗi sai nào.
Mặt sau đã như vậy, Lục Tầm chậm rãi lật qua mặt trước, thấy được ba con số đỏ rực thể hiện bài thi trọn điểm.
Bài thi vật lý này, trọn điểm.
Những bài thi khác cũng lần lượt được phát ra.
Lần đầu tiên Lục Tầm nhìn rõ ràng được thành tích học tập của Diệp Dao lợi hại đến cỡ nào.
Môn nào của Diệp Dao cũng đứng nhất, so với thành tích khá tốt của hắn thì hắn xách giày cho Diệp Dao cũng chưa xứng nữa.
Lúc này chủ nhiệm lớp đang đứng trên bục giảng để nói về thành tích thi lần này, lúc nhắc đến Diệp Dao, thầy vô cùng vui mừng nói: “Cố gắng giữ vững thành tích này, tất cả các chuyên ngành của tất cả đại học trong nước, em chọn cái nào cũng có thể đậu.”
Diệp Dao vô cùng bình tĩnh khi được thầy nhận xét như vậy, nhưng ngược lại lời nói này lại thức tỉnh Lục Tầm.
Thành tích này của Diệp Dao….Sau này chắc chắn sẽ học những đại học ở top đầu.
Vậy hắn thì sao?
Hắn có rất nhiều bạn sau tốt nghiệp thì đi nước ngoài học đại học để tự nâng cao lý lịch của mình rồi sau đó về nước, làm cho công ty của nhà mình hoặc tự mình gây dựng sự nghiệp.
Con đường mà hắn có thể đi rất nhiều, nhưng nếu cứ như hiện tại, con đường hắn đi không giống với con đường của Diệp Dao.
Cho dù sau này có thể gặp lại nhau đi nữa thì cũng sẽ trở nên lạ lẫm. Huống chi hắn và Diệp Dao chỉ có thể ở cạnh nhau thêm một năm rưỡi, nếu trên đại học có người bạn ở cạnh Diệp Dao tận bốn năm, dĩ nhiên người bạn thân nhất của Diệp Dao không còn là hắn nữa.
Hắn phải cố gắng học tập gấp mấy lần hiện tại, phải làm những chuyện mà trước giờ hắn không có kiên nhẫn làm, phải làm cho đến khi hắn có thể đi chung trên một con đường với Diệp Dao mới thôi.
Nếu được vậy thì họ sẽ ở bên cạnh nhau suốt thời đại học, tốt nghiệp xong vẫn có thể ở bên cạnh nhau, như vậy….
….Mới có thể trở thành bạn thân tốt nhất của nhau cả đời được.
*
Làm bạn ngồi cùng bàn với Lục Tầm, Diệp Dao dễ dàng nhận ra Lục Tầm ngày càng nỗ lực học tập hơn rất nhiều.
Thậm chí đến tối rồi, người vốn dĩ chả bao giờ dùng mạng xã hội như Lục Tầm lại gọi điện thoại video với cậu, mà mục đích cuối cùng là muốn học cùng với cậu.
Mỗi lần Lục Tầm hỏi gì Diệp Dao đều sẽ trả lời cặn kẽ, cậu cũng không thấy phiền gì cả, dù sao lúc giảng bài cho Lục Tầm thì cậu cũng đang giúp chính mình củng cố lại kiến thức, nhưng cứ như vậy sau vài ngày, Lục Tầm lại bắt đầu không vui.
Lục Tầm nói ra kế hoạch mà hắn đã ấp ủ từ lâu: “Cậu bỏ thời gian làm thêm ra dạy kèm không công cho tôi, vậy coi như tôi mời cậu làm gia sư cho tôi đi, tôi sẽ trả cho cậu tiền lương tương đương với gia sư. Như vậy thì không phải chúng ta một công đôi việc sao? Cậu có tiền lương cao, tôi có thầy giáo giỏi.”
Thậm chí kế hoạch này của hắn còn là một mũi tên trúng ba con nhạn, tăng thêm thời gian ở cạnh Diệp Dao.
Diệp Dao nghĩ ngợi một hồi lâu, cuối cùng đồng ý với Lục Tầm.
Thời gian học bổ túc là sau khi tan học, sau khi học được hai ngày, Diệp Dao phát hiện ra một vấn đề khác ngoài chuyện học tập —— nam sinh trung học Lục Tầm ở một mình này sẽ không bao giờ nấu cơm, nếu không phải ăn ở ngoài thì là gọi cơm về, ăn uống không hề lành mạnh một chút nào.
Vì vậy Diệp Dao quyết định mời Lục Tầm đến nhà cậu để học, sau khi học xong thì tiện ăn bữa tối luôn.
Lúc đầu Diệp Dao còn lo không biết Lục Tầm có cảm thấy không vui hay khó chịu vì lời đề nghị này hay không, không ngờ rằng Lục Tầm đồng ý ngay trong nháy mắt, giống như là sợ cậu sẽ đổi ý.
Lục Tầm chịu phối hợp như vậy Diệp Dao cũng thấy vui, cậu nói chuyện này cho người nhà biết, sau khi tan học xong thì dẫn Lục Tầm đi về phía nhà mình.
Vì đây là lần đầu tiên Lục Tầm đến nhà cậu, nên Diệp Dao trấn an Lục Tầm trước: “Tôi đã nói cho người nhà biết rồi, nói cậu là người hơi lạnh lùng và ít nói. Cho nên cậu không phải lo lắng đâu, cứ dùng thái độ như bình thường để nói chuyện là được.”
Lục Tầm hơi nhíu mày: “Nếu cậu nói như vậy thì hơi khó cho tôi đó, chắc tôi không thể làm như ý cậu muốn được rồi.”
Diệp Dao: “?”
Có ý gì?
Đợi đến lúc dẫn người vào nhà, Diệp Dao cuối cùng cũng biết ý của Lục Tầm là gì.
Cái người ngày thường trong trường không nhìn ai cũng không vừa mắt, Lục Tầm, bây giờ lại có một bộ mặt hoàn toàn khác, nhìn hắn bây giờ vừa nhiệt tình lại vừa gần gũi, ai làm gì cũng đến phụ giúp, xưng hô với mọi người cũng rất tự nhiên.
Cái này mà lạnh lùng ít nói gì, cái này là hình tượng con ngoan trò giỏi hiếu thảo đồ mới đúng!
Diệp Dao trợn tròn mắt há hốc mồm, nhưng chuyện làm cho cậu ngạc nhiên hơn còn nằm ở phía sau.
Đến lúc ăn cơm chung, Diệp Dao nhìn Lục Tầm đang dùng vẻ mặt đầy cảm kích để nói chuyện với mẹ cậu: “Dạ đúng vậy dì, con ở một mình, không ở cùng ba mẹ. Có lần con bị bệnh suýt chết mà trong phòng không có ai, cũng may là lớp trưởng kịp thời phát hiện, thật ra con cũng không biết phải cảm ơn cậu ấy thế nào cho hết.”
Diệp Dao: “???”
Bị bệnh suýt chết trong phòng lúc nào vậy, sao cậu không biết? Bị cảm sốt bình thường với bị bệnh suýt chết, hình như có chênh lệch nhất định mà? Cậu cũng không dám nhận danh xưng ân nhân cứu mạng này của Lục Tầm.
Sao hắn có thể dùng mấy từ nổi da gà vậy để khen cậu được vậy, Lục Tầm không đỏ mặt nhưng người đỏ mặt là cậu đây này!
“Không phải như vậy, không có chuyện….” Diệp Dao định phản bác lại nhưng lại bị Lục Tầm chặn ngang.
Lục Tầm cầm lấy tay Diệp Dao: “Cậu chắc chắn sẽ nói chuyện không nghiêm trọng như vậy, định nói mình không giúp nhiều như vậy đúng không. Tôi biết mà, người tốt thật sự như lớp trưởng không thích khoa trương hay lưu danh muôn đời gì đó đâu.”
Mẹ Diệp Dao nghe xong lời kể lại của Lục Tầm liền mềm lòng, liền nói nếu như Diệp Dao và Lục Tầm đồng ý, lúc nào cũng có thể ở lại đây. Nếu có ngày Lục Tầm không muốn về phòng ở một mình, thì muốn ngủ lại cũng không có vấn đề gì.
Lục Tầm lên tiếng cảm ơn rất tự nhiên, còn mang theo cả một chút ảo não làm cho mẹ Diệp Dao bật cười.
Diệp Dao: “……”
Hừ, hoá ra người này không phải là lạnh lùng ngây thơ gì, mà lại là tên nhà giàu tâm địa khó lường.
Hèn gì thành tích có thể tiến bộ vượt bật như vậy, chỉ số thông minh của người này không hề thấp, có thể lươn lẹo như vậy, chắc chắn chỉ dùng lý do đầu óc đơn giản để nguỵ trang mà thôi.
Diệp Dao không hề tức giận với những hành động của Lục Tầm, cuối cùng cậu quyết định ngồi im lặng nghe Lục Tầm và ba mẹ mình nói chuyện phiếm.
Khi nói chuyện với ba mẹ cậu Lục Tầm luôn bày ra vẻ mặt con ngoan trò giỏi ai ai cũng thích, đã vậy còn khen cậu trước mặt ba mẹ, nguyên nhân là vì hắn muốn giữ mối quan hệ tốt đẹp của hai người, không muốn bị ba mẹ ngăn cấm, muốn nhận được sự ủng hộ của phụ huynh.
Lục Tầm tự nguyện thay đổi hình tượng của mình, sắm vai một người hoàn toàn khác với hắn trước đây, sự chân thành từ tận đáy lòng này, cũng đã rất quý giá.
*
Trong phòng Diệp Dao dần dần xuất hiện những vật dụng không thuộc về cậu, hơn nữa càng ngày lại càng nhiều.
Hơn một nửa không gian trong phòng đã bị người khác chiếm cứ, nhưng Diệp Dao cũng quen rồi, không thấy có gì khó chịu hết.
Ở chung với người bạn thân nhất, thậm chí còn không hề xuất hiện chuyện cãi vã tranh giành, đây là một điều rất may mắn của đời người.
Thành tích học tập của Lục Tầm tăng lên không ngừng, quan hệ của hai người cũng ngày càng không ngừng tốt lên. Tuy rằng hai người mới quen nhau chưa được một học kì, nhưng cảm giác như đã quen nhau rất nhiều năm rồi vậy.
Tắt đèn nằm trên giường, Diệp Dao nhớ lại lời của Lục Tầm lúc mới làm bạn với nhau không lâu, không nhịn được cười nói: “Trước đây cậu còn bảo cậu tuyệt đối sẽ không ở chung với người khác nha.”
Lục Tầm không hề cảm thấy xấu hổ về những gì mình đã nói trong quá khứ: “Một ngày không gặp cậu như tựa như ba thu, bởi vậy càng nhìn nhiều càng tốt.”
Lục Tầm tổng kết lại: “Với lại tôi và Lục Tầm của quá khứ thì có quan hệ gì với nhau?”
Diệp Dao: “….Da mặt cậu càng ngày càng dày.”
Lục Tầm rất vui vẻ nói: “Cảm ơn lớp trưởng đã khích lệ.”
Diệp Dao kéo chăn lên, dặn dò: “Gần nửa tháng nữa là thi cuối kì rồi, sau đó sẽ nghỉ hè, lần thi cuối kì này cậu phải thi cho tốt đấy, có biết không? Nhưng mà cũng đừng tạo cho mình áp lực quá lớn, cứ phát huy như ngày thường là được.”
Nghĩ đến lúc sau khi thi xong hắn sẽ quay về nhà, sau đó đưa bảng điểm cho người nhà xem, chắc chắn người nhà của hắn sẽ cảm động đến khóc rồi ôm lấy Lục Tầm nói rằng hắn đã chịu khổ nhiều rồi, dù cực khổ thế nào vẫn có thể cố gắng như vậy, sau đó họ sẽ khen ngợi Lục Tầm làm tốt lắm, giỏi lắm.
Tốt nhất là sau khi xảy ra mọi chuyện, Lục Tầm nên gọi điện cho cậu để nói rõ đầu đuôi mọi chuyện đã xảy ra, viết thành một bài văn 8000 chữ về quá trình trở mình của hắn, điều này sẽ làm cậu cảm thấy rất vui vẻ.
Thời thế thay đổi cả rồi, đừng bao giờ xem thường người khác!
Trong đầu Diệp Dao nghĩ ra hàng tá những câu nói truyền cảm hứng, khích lệ động viên các kiểu, cứ nghĩ mãi không ngừng, cho đến khi bị Lục Tầm ở bên cạnh nắm lấy bả vai lay qua lay lại mới sực tỉnh lại.
Trên mặt Lục Tầm không có gì lấy làm vui vẻ: “Nếu mà nghỉ hè thì chúng ta không được gặp nhau rồi.”
“Ừm, đúng vậy, mà sao vậy.” Diệp Dao nghi hoặc.
Lục Tầm cau mày: “Nghỉ hè tôi đến chơi với cậu.”
“Cậu ở đây cả một học kì rồi, đằng nào nghỉ xong cũng quay lại đây mà, cậu không thấy chán hay sao?” Diệp Dao hơi khó hiểu, “Nghỉ hè xong chúng ta vẫn gặp nhau mà, có phải không gặp nữa đâu.”
Lục Tầm đổi cách nói: “Vậy cậu đến chơi với tôi đi, sau kì nghỉ hè thì chúng ta lên lớp mười hai rồi, sẵn tiện tôi dẫn cậu đi tham quan mấy trường đại học ở chỗ tôi, chúng ta cũng có thể đi đến mấy chỗ khác để xem các trường đại học khác.
Lần này Diệp Dao không hề từ chối ngay, cậu hơi lay động rồi.
Trước khi thi đại học cậu muốn đi ngắm nhìn thử trường đại học trong mơ của mình, tận mắt xem thử trường đó trông ra làm sao, dù sao ảnh chụp hay video trên mạng cũng không thể nào bằng được tận mắt chứng kiến.
Hơn nữa học kì này cậu dạy kèm cho Lục Tầm, tiền kiếm được cũng nhiều hơn lúc làm ở quán trà sữa, áp lực kinh tế cũng giảm bớt, sức khoẻ của mẹ cậu cũng ngày một tốt hơn, không cần cậu phải chăm sóc quá nhiều nữa.
Diệp Dao nhịp nhịp tay rồi quyết định: “Vậy được, nghỉ hè chúng ta cùng nhau đi tham quan thử đi.
*
Nhưng mà sau khi nghỉ hè, Diệp Dao cũng không đi theo Lục Tầm ngay lập tức. Cậu vẫn luôn nghĩ rằng Lục Tầm cần phải có không gian riêng để ở với gia đình một vài ngày, nếu cậu đi theo lúc này thì không hay cho lắm, cách mấy tuần nữa rồi hẳn đi.
Lục Tầm không thuyết phục được Diệp Dao, nên chỉ có thể mang khuôn mặt bí xị mà đi trước, hắn còn nói cho Diệp Dao biết ngày hắn sẽ đi đến sân bay để đón cậu, nếu không đón được cậu thì sẽ không chịu về, cho nên Diệp Dao không thế không tới.
Diệp Dao đồng ý, kéo hành lý của Lục Tầm lên xe, nhìn Lục Tầm rời đi.
*
Lục Tầm ở nhà mấy ngày trời cũng không có gì đặc biệt, đại ca trùm trường ngỗ nghịch không hề đưa bảng điểm của mình cho ba mẹ xem, cứ nhìn lịch đếm từng ngày từng ngày trôi qua.
Cuối cùng hôm nay hắn có thể đi đón Diệp Dao rồi, tuy rằng máy bay hạ cánh vào buổi tối, nhưng Lục Tầm đã rời giường từ sớm để chuẩn bị.
Nhưng mà ngoài dự định của hắn, có hai vị khách không mời mà đến làm cho Lục Tầm vô cùng mất hứng.
Một người bạn chơi với hắn từ nhỏ, đứa còn lại là em họ của hắn.
Hai người đều mới từ nước ngoài trở về, vừa mới đến nơi đã đến nhà tìm hắn.
Người đi vào nhà hắn đầu tiên là em họ hắn, Lục Minh, hắn luôn coi Lục Minh như nhà giám định gay.
Lời mà Lục Tầm nói ra không hề có chút khách sáo nào: “Không phải anh mày đã nói là mấy ngày này đừng đến đây rồi sao, anh có bạn sắp đến đây, không rảnh để tiếp đâu!”
Vẻ mặt Lục Minh sâu xa khó đoán mà lắc đầu: “Không đến không được, em nghe cái người gì đó….à Sở Thời, mới nghỉ ngơi được một ngày đã đến tìm anh? Lần trước em đã cảm giác anh ta có gì đó không đúng rồi, lần này để em đến nhìn thử, nhiều khi lại phát hiện ra được một bí mật kinh thiên động địa, đến lúc đó anh đừng bị doạ nha.”
Bí mật gì kinh thiên động địa?
Lục Tầm không có hứng thú lắm, bây giờ hắn chỉ hứng thú với chuyện đi đón Diệp Dao ở sân bay mà thôi.
Sở Thời vừa được nhắc tới là bạn hồi nhỏ của hắn, hôm qua cũng nói với hắn là vừa về nước, muốn qua tìm hắn chơi.
Dĩ nhiên Lục Tầm rất lạnh lùng mà trả lời: “Anh cũng nói với cậu ta là anh không rảnh tiếp đón rồi, rất bận, nếu muốn tới thì ngồi một mình trên sô pha xem TV đi. Vừa hay hai người đến chung, có bạn ngồi xem TV chung rồi đó, có nước trà luôn, muốn ăn cái gì thì tự đi kêu đầu bếp làm cho.”
Lục Minh: “……”
Quả không hổ là chiến thần làm tan nát bao nhiêu tâm hồn của gay, Lục Tầm, nói ra câu nào là sát thương câu đó, thật tàn nhẫn.
Họ đang đứng dưới sảnh phòng khách, Lục Minh còn định nói nữa thì nghe ở ngoài cửa có tiếng cười.
Giọng cười rất dễ nghe, chỉ cần nghe thấy giọng thôi cũng đủ làm cho người ta liên tưởng đến các công tử quyền quý.
Lục Minh quay đầu lại nhìn, thấy một bóng người mảnh khảnh đi vào từ cửa chính.
Người này rất thanh tú, quần áo và trang sức trên người chỉ cần nhìn bằng mắt thường cũng thấy được chúng tinh xảo và đắt tiền đến cỡ nào.
Đương nhiên Lục Minh biết người này là ai, Sở Thời, bạn từ nhỏ của Lục Tầm, cũng là đối tượng mà cậu nghi ngờ.
Cậu nghi ngờ rằng người này yêu thầm Lục Tầm, hơn nữa còn muốn bẻ cong Lục Tầm.
Trên đời này cậu ghét nhất là cố ý bẻ cong trai thẳng, nếu cậu chắc chắn chuyện này là đúng, sẽ báo cho Lục Tầm trước tiên.
Sở Thời cười nói: “Lục ca, lâu rồi không gặp! Hôm qua tôi mới đáp máy bay về đây, còn ảo tưởng nghĩ rằng không biết cậu có đến sân bay đón tôi không, haiz, đúng là ảo tưởng thì cũng chỉ là ảo tưởng mà thôi.”
“Cậu biết vậy là tốt.” mặt Lục Tầm không cảm xúc, kiểm tra xem mình có quên đồ gì hay không, “Cậu đâu phải là đứa con nít ba tuổi không biết đường đi đâu, tôi đến đón cậu làm gì.”
Sở Thời vẫn cười: “Vậy ý là, nếu tôi là đứa trẻ ba tuổi, cậu sẽ đến đón tôi hay sao?”
Lục Tầm kiểm tra lại đồ đạc trang trí trong xem có cái gì làm cho Diệp Dao cảm thấy khó chịu hay không: “Nếu cậu là đứa nhóc ba tuổi thì cậu có ba mẹ cậu lo, tôi không rảnh đi đón con của người khác đâu.”
Một đoạn đối thoại ngắn ngủi, làm cho Lục Minh ở bên cạnh cạn lời không biết phải nói thế nào.
Không thể không nói, Lục Tầm quả là trai thẳng sắt thép, bởi chỉ cần cong một chút thôi thì sẽ không thể nào nghĩ ra câu trả lời như này được.
Lục Minh chặn ngang cuộc trò chuyện của hai người, hỏi Lục Tầm: “Hai ngày ny anh vội vàng như vậy làm gì, muốn làm gì hả?”
Nhắc đến chuyện này, Lục Minh liền ngơ ngác khi thấy biểu cảm trên mặt Lục Tầm dịu đi trông thấy, lộ ra một nụ cười có thể gọi là vô cùng dịu dàng.
Lục Tầm: “Bạn anh đang ngồi máy bay đến đây chơi, anh muốn đi ra sân bay đón, còn tụi em tự chơi với nhau đi nha.”
Edit: Ya
Lúc Diệp Dao đến thăm Lục Tầm, thấy Lục Tầm đã đỡ sốt, làm cho cậu thở phào nhẹ nhõm.
Tuy rằng sức khoẻ của Lục Tầm đã đỡ hơn rất nhiều, chỉ còn hơi ho, nhưng khi thấy Diệp Dao đến nhà thăm hắn, đột nhiên hắn lại có ý nghĩ không muốn hạ sốt nữa.
Diệp Dao mang theo cháo đến cho hắn, Lục Tầm nhận lấy, trong lúc Diệp Dao định quay đầu đi thì hắn lại lui lại một bước, nhường đường để Diệp Dao đi vào.
Ở một không gian chỉ thuộc về một mình hắn, hắn lại chủ động mở một cánh cửa để người khác đi vào.
“Tôi không ăn được nhiều như vậy, không thể lãng phí được, hay chúng ta ăn chung đi, tôi với cậu mỗi người một nửa .” Lục Tầm trầm giọng nói.
Diệp Dao không từ chối, sau khi cậu đi vào phòng thì thấy Lục Tầm đang lục tung căn phòng của mình lên, tìm ra được một bộ chén đũa dùng một lần đưa cho cậu, sau đó múc một chén cháo.
Quả nhiên, một đại ca trùm trường ở một mình thì không thể nào hy vọng được rằng trong phòng hắn ở sẽ có một bộ chén đũa bình thường, dù sao một người ăn no là được, cả nhà cũng chẳng còn ai khác để mà đói.
Cháo đã được bày trên mặt bàn, Diệp Dao không nói thêm gì nữa, ngồi vào bàn chuẩn bị ăn chung với Lục Tầm.
Lục Tầm húp một ngụm cháo, rồi ngước lên nhìn Diệp Dao, cứ lặp đi lặp lại như vậy, càng nhìn lại thấy cháo càng ngon.
Lục Tầm nghẹt mũi, từ đầu đã không biết được mùi vị của chén cháo này như thế nào, thế mà bây giờ hắn lại thấy chén cháo này thơm nức mũi, vừa mềm vừa thơm, là chén cháo ngon nhất từ trước đến giờ hắn được ăn.
Đây cũng không phải là lần đầu tiên họ ăn cùng nhau, lúc ở nhà ăn ở trường họ cũng thường xuyên ngồi ăn chung bàn, nhưng lần đầu tiên họ ăn cùng với nhau trong hoàn cảnh như vậy.
Ăn cơm chung ở nhà với Diệp Dao có một cảm giác ấm áp đến lạ, không hề giống như khi ăn ở bên ngoài.
Nếu sau này có nhiều cơ hội hơn nữa, có thể ăn cơm chung với Diệp Dao như vậy nữa thì tốt rồi.
*
Diệp Dao nhận ra quan hệ của mình và Lục Tầm càng ngày càng tốt hơn.
Ví dụ như sáng sớm trên đường đi học, cậu sẽ thường xuyên ngừng xe lại để chờ đại ca trùm trường nổi tiếng khó gần kia mua bữa sáng, sau đó hắn sẽ tiện tay mua thêm cho cậu một phần, hắn nói rằng tại mình mua nhiều nên ăn không hết, hoặc là do bữa sáng hôm nay không hợp khẩu vị, nên nhờ cậu ăn giúp.
Hay là có lúc Lục Tầm sẽ chủ động chép bài tập giúp cậu, có lúc cậu còn thấy Lục Tầm sau giờ tan học vẫn đang vắt óc suy nghĩ để mau chóng giải được một bài tập nào đó.
Lãng tử quay đầu còn quý hơn vàng, Diệp Dao rất hài lòng với chuyện này, hy vọng Lục Tầm có thể tiếp tục phát huy.
Hôm nay trời quang đãng, Diệp Dao cũng đi học như thường ngày, ra đến cửa, Diệp Dao thấy ba mới tan làm ca đêm trở về.
Ba Diệp nhìn Diệp Dao vài lần, ngạc nhiên nói: “Hình như dạo này con mập ra phải không?”
Diệp Dao sửng sốt: “Vậy hả ba?”
Ba Diệp gật đầu: “Má của con phúng phính hơn trước nhiều. Nhưng mà vầy tốt hơn trước đây, lúc trước gầy quá, không đẹp bằng.”
Ba Diệp vui mừng vỗ vai Diệp Dao: “Bây giờ còn đẹp hơn lúc trước nữa, thanh niên trai tráng cứ ăn nhiều vào một chút, đừng vì tiết kiệm tiền cho nhà mà bỏ bữa. Trong trường có phải con thường xuyên nhận được thư tình của người khác gửi lắm phải không? Muốn yêu thì cứ yêu, đừng để ảnh hưởng đến học tập là được, hai chuyện này đều là chuyện lớn của đời người mà.”
Ba Diệp nhìn mặt con trai mình, tựa như hiểu ra gì đó: “Hay là có cô gái nào để ý con, rồi mỗi sáng đều mua đồ ăn vặt hay đồ ăn sáng cho con?”
Diệp Dao:”….Không có đâu, ba đừng nghĩ nhiều.”
Vẻ mặt ba Diệp có vẻ không tin lắm, chuyện này cũng không thể giải thích rõ ràng được, thấy rằng sắp đến giờ học rồi, Diệp Dao vội vã tạm biệt ba để ra ngoài.
Lúc chạy xe được nửa đường.
Không có gì bất ngờ, Diệp Dao bắt gặp Lục Tầm.
Buổi sáng hôm nay của đại ca trùm trường là thịt gà cuốn và sữa đậu nành, trông có vẻ rất ngon. Lục Tầm nhìn thấy cậu, liền đưa cho cậu một phần thịt gà cuốn và sữa đậu nành khác, ngoài ra còn có thêm một phần bánh trứng.
Lục Tầm lại lục cái túi giấy trong tay, lấy ra một hộp sữa.
“Tôi mua nhiều quá, cậu ăn giúp tôi nhé, chớ không thì lãng phí lắm.” vẻ mặt của Lục Tầm vẫn tỏ ra lạnh lùng.
Diệp Dao nhìn bữa sáng quá nhiều món trước mặt: “…”
Cậu hoài nghi chính Lục Tầm là người vỗ béo cậu.
“Đi tới trường trước đã, kẻo muộn.” Diệp Dao và Lục Tầm cùng đạp xe đi học, nhìn bữa sáng của Lục Tầm đang treo trên tay lái, cảm thấy hơi nhức đầu.
“Hôm trước không phải tôi đã nói với cậu rồi hay sao, ăn không hết thì đừng có mua nhiều như vậy mà? Nhiều lúc tôi đã ăn sáng ở nhà, không phải lúc nào cũng có thể ăn giúp cậu được.” Diệp Dao nói.
Lục Tầm lộ ra vẻ mặt lưu manh: “Không có cách nào khác, tôi thích tiêu tiền mua nhiều đồ vậy đấy, thích cái gì là mua cái đó, không ăn hết cũng kệ luôn, cậu không cho tôi tiêu tiền hả? Vậy thì ở đây cũng đâu còn ai có đủ tư cách để ăn đồ ăn sáng của tôi mua nữa chứ, cậu không ăn vậy tôi đành để cho đến lúc chúng hư thì thôi.”
Lục Tầm nói quá mức hợp lý làm cho chính Diệp Dao không biết trả lời lại như thế nào. Lại không thể lãng phí đồ ăn, cuối cùng chỉ đành ăn đồ Lục Tầm đưa.
Ăn xong Diệp Dao lại xoa xoa mặt của mình, hình như mập ra thật.
Chút thịt này đúng là không dễ gì mà có được, để người nào đó phải chịu khó dậy sớm hơn mười mấy hai chục phút để mua bữa sáng, đã vậy bữa sáng còn không lặp lại nữa, mục đích cuối cùng chỉ là để bồi bổ cho cậu mập lên một chút.
Trong lòng Diệp Dao hiểu rõ, Lục Tầm đang dùng cách riêng của mình để đối xử tốt với hắn.
Ngôi sao của tình bạn hình như đang toả ra ánh sáng chói loá.
*
Mặc dù quan hệ của hai người ngày càng gần gũi, nhưng Lục Tầm lại phát hiện ra rằng mình vẫn còn chưa hài lòng.
Có nhiều lúc Diệp Dao vẫn sẽ choàng vai bá cổ với người khác, hay như trong lúc học thể dục có trận đấu bóng rổ, có đôi lúc cậu còn ôm chầm bạn của mình khi ghi điểm!
Diệp Dao chưa bao giờ ôm hắn, cũng không choàng vai bá cổ với hắn bao giờ.
Hắn không chán ghét khi tiếp xúc thân mật với con trai, chỉ có khi tiếp xúc thân mật với đồng tính thì mới vậy thôi, sao lại bị phân biệt đối xử vậy chứ?
Không đúng, hắn không nên đổ tội lên người Diệp Dao, Diệp Dao không phải là người có tiêu chuẩn kép như vậy, chắc hẳn nguyên nhân là do hắn rồi.
….Đúng rồi, chắc là do trước đây có người bạn chủ động ôm hắn nhưng bị hắn từ chối, vì hắn cảm thấy ghê tởm. Có choàng vai bá cổ gì thì cũng đừng vượt quá ba giây, thân mật với nhau lâu quá sẽ rất kì cục.
Được Diệp Dao ôm sẽ là cảm giác như thế nào, cũng làm cho hắn cảm thấy bực bội như vậy sao?
Mặt Lục Tầm bí xị, lật một trang sách.
Không ôm thì không ôm, cho dù vậy thì hắn cũng sẽ trở thành bạn thân nhất của Diệp Dao. Đàn ông con trai với nhau, cái họ coi trọng là tình cảm, hắn không hề hứng thú gì với chuyện tiếp xúc thân thể hết.
*
Sau khi tan học, trường học tổ chức hoạt động đấu bóng rổ. Lớp của Diệp Dao khá mạnh, thành công lọt vào bán kết.
Trận sau lớp họ sẽ đối đầu với một đội lớp mười hai, nghe nói họ là quán quân của giải bóng rổ lần trước, là một đối thủ rất mạnh và đáng gờm của họ.
Lúc học lớp mười họ đã từng đấu thử với lớp này một lần, thua một cách thảm hại. Mà mấy năm nay mọi người đều đã cao lên rất nhiều, hơn nữa còn có Lục Tầm gia nhập đội nữa, thực lực hai bên trở nên cân bằng hơn, đội lớp họ thậm chí còn đang nhen nhóm tham vọng sẽ trở thành quán quân lần này.
Đội trưởng Đại Hắc mỉm cười đến gần, ôm bả vai Diệp Dao nói: “Bạn học Diệp và Lục đại ca của tụi tôi đẹp trai như vậy, làm cho mấy bạn nữ đều muốn cổ vũ cho đội chúng tôi, khí thế áp đảo toàn diện rồi. Hơn nữa họ thấy bên chúng ta toàn mấy người đẹp trai lại chơi hay, chắc chắn sẽ cảm thấy hổ thẹn, khóc lóc thảm thiết rồi cúi đầu xin tha mà thôi!”
Diệp Dao cạn lời: “Cậu bớt bớt lại đi, đừng có để thua rồi ôm cột khóc thảm thiết giờ.”
Diệp Dao bỏ cái tay đang choàng vai cậu xuống, đi đến chỗ Lục Tầm đang ngồi ngoài rìa sân với vẻ mặt không lấy gì làm vui vẻ lắm, bắt đầu dò hỏi trước, Diệp Dao sợ đợi đến lúc vào trận Lục Tầm lại dở chứng ghét tiếp xúc với người lạ, sợ lúc giành bóng hay phòng thủ mà tiếp xúc gần với người khác sẽ làm hắn cảm thấy ghê tởm.
Vẻ mặt Lục Tầm khó hiểu: “Đụng chạm với người khác trên sân bóng giống như đánh nhau phải cũng đụng chạm vậy thôi, có gì đâu mà ghê tởm?”
Nhiều lúc Diệp Dao không thể nào lý giải được logic của Lục Tầm, nhưng mà Lục Tầm đã nói không sao, vậy thì cậu tin tưởng Lục Tầm.
Hoá ra Lục Tầm chơi bóng rổ tốt như vậy, chắc hẳn hắn đã chơi rất nhiều trận rồi, nên mới chơi như vận động viên chuyên nghiệp như vậy.
Trận đấu chính thức bắt đầu, lập tức xảy ra những cuộc tranh chấp vô cùng kịch liệt.
Các anh lớp 12 tuy rằng phải học tập chăm chỉ, nhưng đồng thời cũng rất chăm chỉ rèn luyện sức khoẻ, trình độ đấu bóng rổ không hề giảm sút một chút nào, thậm chí còn giỏi hơn so với hồi lớp 11.
Lần tái đấu này còn gay gắt hơn trong tưởng tượng, số điểm hai bên vô cùng suýt sao, cậu chạy tôi đuổi, không ai nhường nhịn ai.
Nhưng thời gian của một trận đấu bóng rổ có hạn, thời gian kết thúc trận đấu sắp đến gần.
Còn ba giây cuối cùng, lớp Diệp Dao còn thua lớp bên kia hai điểm.
Đây dường như là hai điểm để quyết định, rất khó để đuổi kịp ở những giây cuối cùng, bây giờ nhiều nhất họ chỉ còn lại một cơ hội cuối cùng mà thôi.
Diệp Dao mới vừa cướp được bóng liền có hai ba người canh phòng nghiêm ngặt, cách đó vài người, người đang đứng ngoài vạch ba điểm, Lục Tầm, đã thấy được ánh mắt của Diệp Dao.
.
Giống như có gì đó tâm linh tương thông, chỉ trong nháy mắt, hai người như đã hội ý với nhau từ lâu.
Giữa nhiều người đứng trên sân như vậy, Diệp Dao lại chọn hắn.
Giây tiếp theo, bóng đã chuyền từ tay Diệp Dao qua, Lục Tầm nhảy lên, trước sự phòng thủ chặt chẽ của đội bạn cướp được bóng, không hề chạm chân xuống đất mà thuận thế ném bóng vào rổ.
Bóng trực tiếp bay lên vào rổ, tiếng còi báo kết thúc trận đấu vang lên.
Họ đã đảo ngược tình thế trận đấu vào những giây cuối cùng!
Tiếng hoan hô và tiếng thét chói tai vang trời, trên thái dương Lục Tầm còn đọng lại vài giọt mồ hôi, tim hắn đập nhanh một cách dữ dội.
Tiếng hoan hô ầm ỷ vang trời không hề lọt vào tai hắn dù một chút, không gian xung quanh dường như vô cùng tĩnh lặng, Lục Tầm thấy Diệp Dao chạy đến, dang rộng vòng tay ra với hắn.
Một cái ôm vô cùng chặt chẽ, họ mới vừa chơi bóng xong, mồ hôi trên người rất nhiều, thậm chí Lục Tầm có thể cảm nhận được mồ hôi trên tay của hắn và Diệp Dao đang tiếp xúc với nhau, vừa mát lạnh lại vừa nóng bỏng.
Hơi thở thuộc về riêng mình Diệp Dao tràn ngập trong khoang mũi, thật là nóng.
Được Diệp Dao ôm….Thật là thoải mái.
Lục Tầm còn chưa phản ứng lại kịp, người ôm hắn đã buông hắn ra, hai người lại tách nhau ra.
Trên mặt Diệp Dao mang theo ý cười: “Quên mất không nên ôm cậu, ngại quá, xin lỗi cậu nha.”
Lục Tầm mím môi, không đáp lại, nhìn theo động tác của Diệp Dao rồi đập tay với cậu một cái.
Có một bữa tiệc ăn mừng chiến thắng, nhưng vì tối nay Diệp Dao không rảnh, nên bữa tiệc dời đến cuối tuần. Sau khi khen ngợi, ngưỡng mộ Lục Tầm một hồi lâu xong thì ai về nhà nấy.
Mọi người rời khỏi sân bóng, Diệp Dao theo thường lệ đi cùng Lục Tầm đến chỗ để xe đạp.
Dù sao cũng có ít người ở lại xem trận bóng, nên xe đạp ở nhà để xe cũng vơi gần hết, chỉ còn một vài người còn ở lại.
Diệp Dao lấy chìa khoá từ trong balo, đang định xoay người mở khoá thì tay cậu lại bị người phía sau nắm chặt lấy.
Bàn tay nắm cổ tay của cậu vừa lớn vừa nóng bỏng, Diệp Dao hơi bất ngờ, nhìn theo bàn tay hướng về phía chủ nhân của nó.
Đây là lần đầu tiên, Lục Tầm chủ động làm hành động thân mật như vậy với cậu.
Lục Tầm đang nắm tay cậu cũng không tỏ thái độ gì, cậu cũng không biết được Lục Tầm đang suy nghĩ chuyện gì.
“Sao vậy?” Diệp Dao nhẹ giọng hỏi.
Mặt Lục Tầm vẫn xụ xuống: “Cậu có ý gì?”
Diệp Dao: “?”
Không đợi Diệp Dao nghĩ ngợi thêm về câu hỏi không đầu không đuôi này, Lục Tầm đã bước lên trước nửa bước, tựa như là sắp dán sát cả người vào người Diệp Dao.
Mặt Lục Tầm không hề vui vẻ gì: “Sao lại có người chúc mừng kiểu vậy được, tôi còn chưa được ôm cậu thì cậu đã vội buông ra rồi? Cậu không cho tôi ăn mừng với cậu sao?”
Diệp Dao có nghĩ nát cả đầu cũng không nghĩ ra được hoá ra Lục Tầm lại để ý cái này, nhất thời cảm thấy dở khóc dở cười.
Cậu thẳng người, dang hai tay ra.
“Vậy giờ bù có được không?” Diệp Dao nói.
Quả nhiên Lục Tầm không hề khách sáo, giây tiếp theo đã thấy hắn tiến lên ôm chầm lấy cậu.
Diệp Dao cảm thấy mình giống như sắp bị siết nghẹt thở đến nơi rồi, tựa như Lục Tầm chưa giải toả ra hết những cảm xúc vui sướng của chiến thắng lúc nãy nên rất khó chịu.
Diệp Dao ôm lấy Lục Tầm một lúc lâu, cậu mới cảm thấy Lục Tầm thả nhẹ lực tay ra một chút.
Giọng nói của Lục Tầm vang lên bên tai: “Đúng là như vầy, đừng nghĩ rằng tôi không thể tiếp xúc thân mật với người khác, cứ tiếp xúc với tôi như bình thường vầy là được.”
Lục Tầm nghĩ ngợi rồi bổ sung thêm: “Dù sao hai người chúng ta cũng là bạn bè, cậu và những người khác không giống nhau. Chúng ta đều là trai thẳng mà, sợ gì.”
“Được, tôi nhớ rồi.” Diệp Dao trả lời.
Lục Tầm nói tiếp: “Sau này tôi và cậu sẽ làm anh em thân thiết, sẽ kề vai sát cánh với cậu.”
Diệp Dao cười rộ lên: “Được thôi.”