Chẳng Qua Cũng Chỉ Là Một Nữ Nhân Xuyên Không Thôi

Chương 10: Hoàn chính văn



30.

Đường Cẩn cưỡi ngựa, đứng trên đỉnh núi, vung cao trường thương lên chỉ vào Đường Tiêu:

“Tứ ca! Ban ngày ban mặt, đừng nằm mơ nữa!”

Nói xong y phi thẳng xuống từ trên đỉnh núi, khói bụi cuồn cuộn, vô số kỵ binh từ phía sau núi tràn ra:

“Kẻ phản quốc, giết không tha!”

Cùng với tiếng trống trận, Đường Cẩn dẫn quân tiến vào như đang đi vào chỗ không người, thấy quân tiếp viện đến nhanh như vậy, quân nổi dậy hoảng sợ, chưa kịp phản ứng đã bị ché-m bay đầu.

Ta nhìn tướng quân áo đen kia, tay cầm ngân thương vung lên, chỉ qua ba lượt, mười kẻ đã đầu rơi xuống đất, y đi đến đâu, kẻ địch tự giác mà lui về phía sau đến đó. Vó ngựa giơ cao lên, ta nghĩ thầm, thì ra đây là dáng vẻ của thiếu niên sát thần của Ly quốc, Tề Vương Đường Cẩn.

Phản quân của Đường Tiêu bị đánh trở tay không kịp, lui đến bờ sông Khúc Giang.

Chiến sự tạm ngưng.

Ta quay người chạy xuống cổng thành đón quân tiếp viện, cổng thành mở ra, Đường Cẩn cưỡi ngựa phi tới, nhưng ta chưa kịp nói gì thì y đã cúi xuống ôm ta lên ngựa phóng đi.

Ngựa phi nước đại, đường phố khắp nơi đều là dân tị nạn, y đưa ta đi đến hàng cây cổ thụ trong thành, quay lại đỡ ta xuống ngựa rồi hỏi:

“Tiểu cô nương, đã sáu tháng rồi, nàng đã suy nghĩ xong chưa?”

Gió tây thổi nhẹ, lá rụng bay bay. Ta không trả lời mà chỉ kéo cổ áo y xuống, dịu dàng hôn lên môi y.

Nỗi hoảng sợ khi vừa thoát khỏi chiến loạn và niềm vui được gặp lại y, đều đặt hết vào nụ hôn này.

Đường Cẩn sửng sốt một lát rồi mới kịp phản ứng, y đưa tay ôm lấy đầu ta, chuyển từ phòng thủ sang tấn công.

31.

Sau này mới biết Đường Cẩn vội vàng chạy đến, đại đa số quân của y đều ở lại Vĩnh Dương để đối đầu, lần này chỉ có hai vạn đại quân.

Hai vạn vẫn chưa đủ.

Theo tin tình báo trước đây, quân nổi dậy đang đào tiêu thạch trên núi, có lẽ là tìm nguyên liệu làm thuốc súng.

Trong các trận chiến vừa qua, Đường Tiêu không sử dụng thuốc súng có lẽ vì không đủ nguyên liệu.

Tiêu thạch!*

*muối nitrat làm thuốc súng.

Người Giang Lăng theo Đạo Giáo, trong thành có rất nhiều đạo sĩ, mỗi đạo sĩ đều có rất nhiều tiêu thạch, nhưng họ chỉ có nguyên liệu thô nếu không biết công thức cũng khó làm được.

Ban đêm, ta sai người đem Giang Nguyệt Li trói đến trên thành lâu, nhờ ánh trăng chiếu sáng, ta hung hăng ấn đầu ả ta lên trên tường thành:

“Giang Nguyệt Li, ngươi mở to đôi mắt của ngươi nhìn xem, đây là sự cứu thế của ngươi?”

Ngoài tường thành, là tầng tầng lớp lớp xác chết tướng sĩ, có phản quân, cũng có quân ta, thời tiết tuy rằng đã hơi se lạnh, nhưng đã đổ nhiều máu tươi như vậy, vẫn phát ra mùi hôi thối nồng nặc. Bên trong thành, khắp nơi đều là xác của nạn dân chết vì đói.

Nhìn cảnh tượng này, ánh mắt Giang Nguyệt Li có chút kích động.

Ta tiếp tục nói với ả:

“Ngươi vừa đến liền nói hủy bỏ thế gia, nhưng ngươi có biết, tổ tiên Tạ gia ta cũng là xuyên không mà đến. Trên mảnh đất này trước khi thế gia thành lập, bộ tộc thưa thớt, chiến loạn lớn nhỏ xảy ra không ngừng, tổ tiên Tạ gia đã thống nhất các bộ tộc, tạo nên các thế gia lớn mạnh.”

Giang Nguyệt Li đột nhiên quay đầu nhìn ta, trong mắt tràn đầy kinh hãi.

“Không sai,…”

Ta tiếp tục nói:

“…Từ lúc đầu ta đã biết ngươi là nữ tử xuyên không mà đến, thậm chí không riêng gì ta, tam đại thế gia đều biết. Nói thật cho ngươi biết, mỗi một trăm năm trên mảnh đất này sẽ xuất hiện một nử tử xuyên không. Và ngươi không phải là người đầu tiên, cũng không phải là người cuối cùng.”

“Ta biết ở cái thời đại của ngươi, tài nguyên sung túc, bá tánh an cư lạc nghiệp, mỗi người sinh ra bình đẳng. Thời đại nào cũng có xu thế phát triển riêng, chúng ta thân ở bên trong dòng chảy của lịch sử, ta cũng tin tưởng rồi có một ngày, Ly quốc cũng sẽ được như thế, nhưng, tuyệt đối không phải là trong tình huống này.”

“Những nữ tử xuyên không đều thông kim bác cổ, có người vô danh nhưng cũng có người trở nên nổi tiếng. Nhưng không thể phủ nhận, nữ tử xuyên không thúc đẩy nền văn minh tiến bộ, tám trăm năm trước nữ tử xuyên không đã tạo nên Vương gia. Năm trăm năm trước nữ tử xuyên không đã mang theo nghệ thuật chế tạo giấy. Ta còn tưởng rằng đây là ý nghĩa của việc xuyên không, cho tới khi ngươi xuất hiện.”

“Ta không biết ngươi là người như thế nào, nhưng nhìn cách ngươi ngăn cản Đường Tiêu cho nổ đập nước, ta biết ngươi cũng không phải hoàn toàn xấu, nhưng hiện tại đất nước này đang đầu rơi máu chảy, ngươi có từng nghĩ tới, ông trời đã cho ngươi cơ hội sống lại, ngươi có từng trân trọng?”

Nói xong ta dẫn mọi người xuống thành, để ả ta một mình tận hưởng ánh trăng thấm đẫm mùi máu tươi.

32.

Ban đêm, khi mọi người còn đang ngủ, bầu trời đêm đột nhiên vang lên một tiếng súng.

Ánh lửa rực rỡ chiếu sáng nửa bầu trời. Ngay lúc đại bác b ắn ra, Đường Cẩn dẫn quân ra khỏi thành, khi chạy lên tường thành, ta nhìn thấy dưới làn đạn, các chiến sĩ tử thương vô số.

Giang Nguyệt Li đứng trên thành lâu, quần áo rách rưới bay trong gió. Thấy ta đến Giang Nguyệt Li hơi mỉm cười:

“Ngươi nói đúng, ta không phải người xấu, ở kiếp trước ta từng vì một con mèo bị thương mà rơi lệ, cũng từng cố gắng để dành tiền mà đi du lịch khắp nơi hưởng thụ phong cảnh thế gian. Nhưng khi xuyên qua, đầu óc của ta bị mê muội, không biết quý trọng cảnh đẹp thế gian này.

Nói xong, ả ta liền từ thành lâu nhảy xuống.

Đứng cạnh bên ta là bà lão từng hầu hạ Giang Nguyệt Li, bà lão lau nước mắt đưa cho ta một mẩu giấy. Trong đó ghi công thức của thuốc súng và nhược điểm của thuốc súng là khi bị ngấm nước sẽ mất đi công dụng.

Sau này, ta cũng dùng công thức này để chế tạo thuốc súng, Đường Cẩn nhiều lần dẫn quân tập kích kho thuốc súng của quân địch, một nửa nhúng nước, một nửa hỏa thiêu, cuối cùng thành công đánh phản quân lui về ngoài Toái Ngọc Phong.

Cuối cùng, hai mươi tám tháng chín, tiết sương giáng.

Trận chiến bắt đầu do nữ tử xuyên không, kết thúc cũng do nữ tử xuyên không, đội quân hồi triều.

Tin tức Tề Vương cùng đích nữ Tạ gia bình định Giang Lăng cũng truyền khắp kinh thành.

Sinh thần của ta cũng đang đến gần, lần này để tránh thêm rủi ro, Bệ hạ đã thúc giục Lễ bộ tổ chức bốn đại lễ trong vòng một tháng. Một là mừng chiến thắng của đại quân, hai là lễ cập kê của ta, ba là đại hôn của ta cùng Đường Cẩn, và cuối cùng là một sự kiện khác, đại điển sắc phong Thái tử và Thái tử phi.

33.

Tháng mười.

Đại hôn của Thái tử Ly quốc và đích nữ Tạ gia, yến tiệc trải dài từ trong cung đến Tạ phủ, mọi người trong và ngoài hoàng thành, bất kể chức vụ gì, cũng đều có thể tham dự.

Bên trong đại điển.

Đường Cẩn nắm ta tay từng bước một tiến l3n đỉnh cao, đứng trên chính điện nguy nga, y nắm lấy cổ tay của ta, hôn lên vòng tay Phật nhãn, nói:

“Lễ vật mà Tạ gia tặng năm năm trước, hôm nay ta đã đến nhận.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
Cậu Thiếu Niên Ấy Yêu Thầm Tôi Rất Lâu Rồi

Chương 10: Hoàn chính văn



19.

Nó vẫn có tác dụng.

Cửa từ bên ngoài bị đá tung ra, Tần Ngự lao vào, tìm thấy tôi còn nhanh hơn cả cảnh sát.

Tôi vô cùng vui mừng khi đã chịu đựng được đến đây, lo lắng mà phát vị trí cho Tần Ngự.

Bây giờ có Tần Ngự ở đây, tôi không có gì phải sợ hãi.

Anh sẽ làm phần còn lại cho tôi.

Dây thần kinh căng thẳng của tôi thả lỏng, mí mắt càng lúc càng nặng, chỉ nhìn thấy bóng dáng Tần Ngự chạy về phía mình.

Tôi biết lần này tôi thắng rồi.

Trong cơn buồn ngủ, tôi lại mơ về kiếp trước của mình.

Trong giấc mơ, anh ôm lấy tôi, cả người vô hồn, hoảng loạn, luống cuống không biết làm thế nào.

Tôi lơ lửng ở trên bầu trời, ngạc nhiên khi biết đây là cảnh tượng sau khi tôi ch*t ở phía trước.

Tần Ngự đưa tôi về nhà, không quan tâm m-á-u của tôi đã vấy bẩn bộ vest đắt tiền của anh.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ cho tôi, anh lấy ra từ trong tủ một chiếc váy trắng.

Nghĩ đến việc anh định làm, tôi có chút xấu hổ, rõ ràng là mùa đông nhưng khuôn mặt lại đỏ bừng vì xấu hổ.

Tần Ngự sao anh có thể…

Tôi quay lưng lại, có tiếng xào xạc sau đó là sự im lặng kéo dài.

Khi tôi quay lại, tôi thấy Tần Ngự đang chăm chú nhìn tôi, dường như nhìn mãi không đủ. Khi nhìn thấy chiếc váy nhăn nheo, cau mày, anh cẩn thận vuốt từng nếp váy.

“Ôn Ninh…”

“Ôn Ninh…”

Tần Ngự gọi tên tôi nhiều lần, tôi cũng không biết mọi người muốn nói gì.

Một giây tiếp theo, Tần Ngự cúi người, đôi môi mỏng lướt qua khóe môi, má, cổ, đuôi tóc và đầu ngón tay tôi.

Tần Ngự nhắm mắt lại, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn tha thiết lên môi tôi.

Tôi không thể chịu được nữa, quay mặt đi nhưng khi nhìn thấy tủ quần áo không đóng kín, tôi lại không thể rời mắt.

Bên trong đều là những chiếc váy trắng mà tôi yêu thích.

Tôi không kìm nén được nước mắt, nhìn đôi lông mày của Tần Ngự mà bật khóc.

Ngày hôm sau, Tần Ngự đến gặp Thẩm Lễ.

Trước khi rời đi, anh hôn lên khóe môi tôi nhưng vô tình làm rối tóc trên trán tôi, ánh hoảng hốt giải thích mình không cố ý.

Cổ họng tôi khàn đặc vì khóc, không thể phát ra tiếng.

Tôi ngơ ngác đi theo anh. Cho dù nhìn thấy Thẩm Lễ ở đối điện cũng không mảy may phản ứng.

Hai người không biết vì cái gì mà giằng co với nhau, Tần Ngự ra đòn chí mạng, thân thể và mặt Thẩm Lễ rất nhanh đều bị thương.

Tôi lơ lửng trên ghế sofa gần đó, lặng lẽ nhìn Tần Ngự.

Dường như trôi qua rất lâu, tôi hơi lơ đãng. Mãi đến khi có tiếng động lớn vang lên, mới kéo tôi ra khỏi mớ ký ức.

Hai người kiệt sức nằm trên mặt đất, tôi thấy bàn tay che mắt của Tần Ngự đang run rẩy.

Anh đang khóc.

Tần Ngự 28 tuổi người từ lâu đã trưởng thành, thờ ơ đến mức vô cảm lại đau lòng bật khóc vì đánh mất báu vật quý giá nhất đời mình.

Mãi đến khi giọng nói ngắt quãng vang lên, tôi mới phát hiện ra chuyện tôi chưa biêt.

Tần Ngự và Thẩm Lễ là anh em cùng cha khác mẹ, Thẩm Lễ là con riêng của nhà họ Tần.

Tần Ngự vẫn luôn biết về sự tồn tại của Thẩm Lễ.

Thẩm Lễ từ nhỏ chỉ hứng thú với một việc, đó là cướp đồ của Tần Ngự.

Tôi và Tần Ngự quen nhau từ hồi học tiểu học, khi đó anh sống ở nhà bà ngoại.

Thời cấp 3, Tần Ngự muốn tỏ tình với tôi nhưng sau đó anh lại âm thầm chôn giấu đi bức thư tình mà mình viết suốt đêm, giấu kín tình yêu dành cho tôi dưới đáy vực sâu.

Giáo viên chủ nhiệm yêu cầu anh tránh xa tôi, đừng làm ảnh hưởng việc học của tôi.

Thẩm Lễ cũng đến gặp anh, nói anh ích kỷ, như vậy chỉ làm hại tôi.

Cả ngày đến đêm, họ chỉ nằm trên mặt đất. Mọi thứ họ nói đều là vì tôi.

Thì ra Tần Ngự thích tôi sớm hơn tôi nghĩ.

Mười năm một mình đau đớn, Tần Ngự cũng sống không tốt.

Một người đang càng ngày càng lún sâu, muốn quên đi mà không thể, muốn yêu mà yêu lại không có được.

20.

“Ôn Ninh, Ôn Ninh, em tỉnh lại đi có được không?”

Ai đó đang gọi tôi.

Giọng nói bên tai tôi vẫn tiếp tục, khóc lóc khẩn thiết cầu xin.

“Anh sẽ không bao giờ chọc giận em nữa, em nói gì anh cũng nghe. Giờ em tỉnh lại có thể tùy ý đánh mắng anh.

“Nếu em không muốn, anh có thể tự đánh chính mình bao nhiêu lần cũng được.”

Tần Ngự cái người này, xin lỗi cũng không biết phải làm sao?

Tôi tỉnh dậy, lông mi run run, dần dần nhìn rõ Tần Ngự trước mặt.

Đôi mắt anh đỏ hoe, khuôn mặt đẹp trai, nở một nụ cười giống như trong giấc mơ.

Lúm đồng tiền ở khóe miệng đẹp đến mức không chân thực.

Tôi vừa ăn cháo Tần Ngự đút cho vừa hỏi về Thẩm Lễ.

Chiếc điện thoại cuối cùng được bàn giao cho cảnh sát, nhà trường cũng vào cuộc tra rõ, minh chứng cho sự thật.

Đáng tiếc, không thể kết án Thẩm Lễ vì hắn vẫn chưa thành niên.

Nhưng Tần gia cũng không để cho gia tộc chịu nỗi nhục nhã này cho dù là con riêng.

Sau khi sự việc được giải quyết, hắn đã được đưa r a nước ngoài.

Có lẽ cả đời này cũng không gặp lại hắn nữa.

Câu nói cuối cùng này Tần Ngự nghe từ anh cả nhà họ Tần.

Tần Ngự bất đắc dĩ nói xong, nhìn vết thương đã được băng bó trên trán tôi, muốn mắng tôi nhưng lại sợ tôi khóc.

Anh không còn cách nào khác ngoài mím môi, giận dữ yêu cầu ăn hết bát cháo, không được để lại một miếng.

Nhìn Tần Ngự như vậy, tôi nhịn không được anh đang đau lòng mà lợi dụng:

“Tần Ngự, chuyện làm bạn trai của em. Anh suy nghĩ đến đâu rồi.?”

“Nếu anh không đồng ý thì thôi vậy, vừa hay em có một anh trai trúc mã là hàng xóm, bây giờ suy nghĩ một chút chắc cũng không tệ..”

Tôi còn chưa nói xong đã bị Tần Ngự cắt ngang.

Tần Ngự đỏ mặt, phồng má, nghiến răng nói:

“Không được!”

“Anh nói không đồng ý khi nào”

“Còn có, em nói với anh trước, phải có thứ tự trước sau. Tên anh trai hàng xóm gì đó, xếp hàng phía sau anh. Bây giờ anh là bạn trai của em nếu hắn dám đào góc tường nhà anh, anh sẽ đánh anh ta.”

Tần Ngự kích động đến mức đỏ bừng mặt, sợ nói không rõ ràng để tôi cướp lời trước.

Tôi cười trộm, anh hàng xóm ở đâu ra?

Từ đầu đến cuối, bạn trai của tôi, chồng tương lai của tôi, bố của con tôi chỉ có Tần Ngự.

Không còn một ai khác.

Vào ngày tôi xuất viện, thời tiết đẹp đến mức không chân thật.

Tần Ngự ngồi cùng tôi trên ghế chờ trong bệnh viện, tôi ngẩng đầu lên, nheo mắt thoải mái nói chuyện.

Ánh nắng mặt trời ấm áp chiếu trên mặt tôi.

Tôi vô thức quay đầu nhìn thiếu niên bên cạnh.

Tần Ngự nghiêm túc cúi đầu, đang kiểm tra xem chăn trên người tôi đã che chắn kỹ hay chưa, sợ tôi bị lạnh cóng.

Tôi bật cười.

Lần này, cuối cùng tôi thật sự được sống dưới ánh nắng mặt trời.

Tần Ngự, thế giới có anh thật tuyệt.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay