Bé Đẹp Ốm Yếu Chỉ Muốn Hưởng Thụ Thôi

Chương 66: Ngoại truyện 1



Chiều tà, Sân bay Quốc tế Thủ đô.

Ánh nắng hè oi ả xuyên qua những bức tường kính dài, trải đều trên nền gạch trắng tinh khôi của sảnh lớn. Khu vực đón khách tụ tập không ít những cô gái trẻ mặc váy xinh xắn, tóc buộc đuôi ngựa, người thì dùng điện thoại hướng về phía cửa ra, người lại giơ máy ảnh chuyên nghiệp.

Khách khứa qua lại vội vã bước đi, chẳng mấy để ý đến cảnh tượng này. Sân bay Thủ đô gần như ngày nào cũng có minh tinh xuất hiện, đương nhiên không thể thiếu người hâm mộ đến đón tiễn.

Các cô gái cũng không ồn ào náo nhiệt, lặng lẽ chờ đợi, thỉnh thoảng khẽ trò chuyện:

“Tin tức có chuẩn không vậy? Anh Kỳ thật sự về á? Tôi nghe nói đoàn phim của họ nghỉ tại chỗ hai ngày, sau đó trực tiếp đi vào núi luôn mà.”

“Đúng đó, cả đoàn không về, anh Kỳ sao lại hành động một mình, hơn nữa chỉ ở lại một hai ngày rồi lại vào núi, phiền phức quá đi.”

“Ôi giời, anh nhà mình lần này là giám chế chứ có phải diễn viên chính đâu, đã ở Thành Đô với đoàn phim hai ba tháng rồi, khó khăn lắm mới có ngày nghỉ muốn về nhà xem sao cũng bình thường mà.”

“Về nhà xem sao, xem cái gì? Xem vợ hả? — Ê ê đừng nói nữa, ra rồi kìa! Thật sự về luôn!”

Khu vực gần cửa ra đột nhiên vang lên những tiếng thét nhỏ, các cô gái mấy tháng không gặp thần tượng, vừa hưng phấn kêu lên, vừa cố gắng kiềm chế không dám quá lớn tiếng, sợ làm ồn đến hành khách khác, dù sao lần này Kỳ Nghiên Tinh về cũng coi như là lịch trình cá nhân.

Các cô không tiến lại quá gần, giữ một khoảng cách nhất định gọi tên Kỳ Nghiên Tinh, vừa vẫy tay kích động vừa giơ điện thoại, ai mang theo máy ảnh chuyên nghiệp thì bắt đầu tách tách chụp hình.

Tâm trạng của Kỳ Nghiên Tinh có thể thấy rõ là rất tốt, anh mỉm cười chào hỏi người hâm mộ.

Lần này anh tách khỏi đoàn phim hành động một mình, cũng không phải vì lịch trình đặc biệt nào, nên không trang điểm cầu kỳ, chỉ mặc chiếc áo sơ mi xanh nhạt phối với quần dài đen, một trang phục rất đơn giản.

Nhưng với danh hiệu “người đàn ông có vóc dáng đáng mơ ước nhất” thường xuyên chiếm vị trí top 1 trong các cuộc bình chọn, trang phục càng đơn giản càng tôn lên vóc dáng ưu việt của anh.

Kỳ Nghiên Tinh dáng người cao ráo, lưng thẳng tắp, dưới lớp áo sơ mi, đường nét cơ bắp ở cánh tay thon dài rất rõ ràng, cổ áo hơi mở càng khiến anh trông có vẻ lười biếng tùy ý.

Bất kể là ngoại hình hay thực lực, bất cứ điểm nào trên người Kỳ Nghiên Tinh đều có thể được gọi là hình mẫu hoàn hảo, khiến tất cả người hâm mộ phải hú hét, ngoại trừ —

“Má ơi, anh ta có cần đi nhanh vậy không?!”

Chưa đầy hai phút, hơn một nửa số người hâm mộ vừa nãy còn vây quanh cửa ra đã tụt lại phía sau, hoàn toàn không theo kịp bước chân của Kỳ Nghiên Tinh, chống đầu gối thở d.ốc.

“Nếu không phải vừa nãy anh ấy còn cười với chúng ta, tớ thật sự nghĩ anh ấy không muốn có fan luôn á!”

“Nếu không phải trạng thái của anh ấy đặc biệt tốt, tốc độ này quả thực giống như đang chạy trốn! Tiểu Cao sắp không theo kịp rồi…”

“Tớ thật sự không hiểu, anh ấy làm thế nào vừa nhìn điện thoại cười đến là vui vẻ, vừa có thể tránh được tất cả chướng ngại vật mà đi nhanh như bay vậy chứ.”

“Anh Kỳ gần như khắc chữ ‘về nhà như tên bắn’ lên mặt rồi! Rốt cuộc có cái gì đang hấp dẫn anh ấy vậy?!”

“Còn cái gì nữa, chị dâu nhà mình chứ sao!”

Bóng lưng Kỳ Nghiên Tinh ở phía xa đã gần như biến mất trong đám đông, chỉ còn nhìn thấy lờ mờ một chút, nhưng dù cách xa như vậy, mọi người vẫn có thể cảm nhận được sự háo hức lộ rõ từ đầu ngón chân đến ngọn tóc của anh.

Các fan nhìn nhau, tiếc nuối lắc đầu thở dài.

Bọn họ đuổi theo một thần tượng, chỉ cần nhìn thấy vợ là chẳng còn chút khí phách nào.

*

“Anh, anh! Anh đi nhanh quá!” Cao Bình kéo vali theo sau Kỳ Nghiên Tinh thở hổn hển.

Kỳ Nghiên Tinh cũng kéo một chiếc vali, một tay còn cầm điện thoại, nghe vậy quay đầu lại: “Nhanh hả?”

Trên màn hình điện thoại vẫn tĩnh lặng dòng tin nhắn “Nhớ anh” mà Hứa Hủ trả lời, nụ cười vì hai chữ này mà lan tỏa trên khuôn mặt Kỳ Nghiên t*nh h**n toàn không hề thu lại, cứ thế thản nhiên lộ ra, khiến Cao Bình nhất thời không biết nói gì.

Ánh mắt Kỳ Nghiên Tinh rơi xuống phía sau Cao Bình, đám fan đến đón đã tụt lại một đoạn rất xa.

Anh khẽ cười áy náy, xoay người tiếp tục đi về phía bãi đỗ xe, tốc độ dường như còn nhanh hơn vừa nãy, khi trả lời tin nhắn thoại cho đối phương, giọng nói lại rất dịu dàng: “Bảo bối đợi một chút nữa thôi, anh ra khỏi sân bay rồi, sắp đến nơi rồi.”

Cao Bình: “…”

Cao Bình trợn tròn mắt, kéo vali khó nhọc đuổi theo.

*

Trong xe, Hứa Hủ nghe xong đoạn tin nhắn thoại này, lại mở Weibo, ảnh và video Kỳ Nghiên Tinh được đón ở sân bay xuất hiện liên tục. Trong hình, Kỳ Nghiên Tinh đi ở phía trước rất xa, bước chân nhanh nhưng vẫn phong độ, Cao Bình thở hồng hộc đuổi theo phía sau.

Hứa Hủ cầm cốc nước ép trái cây lạnh nhấp từng ngụm nhỏ, nhìn bóng lưng Kỳ Nghiên Tinh trong video lướt qua đám đông rồi nhanh chóng biến mất, bị chọc cười thành tiếng, ly nước ép lạnh lẽo trôi xuống cổ họng, khiến cậu bị sặc ho khan vài tiếng.

Cậu tua lại video xem thêm một lần nữa, lẩm bẩm một mình: “Nhanh như khỉ ấy…”

“Gì cơ?”

Trương Sướng ngồi ở ghế phụ lái chơi game không nghe rõ, tưởng Hứa Hủ nói với mình, ván game trong tay lại thua một trận, anh ta dứt khoát tắt điện thoại nhìn ra phía cửa ra vào bãi đỗ xe, thấy vẫn chưa có ai ra, lại quay đầu nhìn Hứa Hủ: “Vừa nãy em nói gì?”

Hứa Hủ lắc đầu, ánh mắt dừng trên màn hình: “Không có gì.”

Cậu ngậm ống hút, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm, giọng nói hơi khàn khàn.

Trương Sướng nhìn ly nước ép trái cây trong tay cậu đã uống vơi đi một nửa, muốn nói lại thôi, ly nước này không nhỏ, lại thêm rất nhiều đá, ngón tay Hứa Hủ cầm cốc bị lạnh đến đỏ ửng, dính nước ướt át.

“Hay là em đừng uống nữa…” Trương Sướng nhíu mày: “Cái này lạnh quá, em cảm cúm còn chưa khỏi, lát nữa lại đau bụng anh Kỳ lại mắng em.”

Hứa Hủ ngẩng đầu, cuối cùng cũng chịu ban cho anh một ánh mắt: “Một mùa hè không uống nước đá là một mùa hè chết, với cả anh ấy cũng có biết đâu.”

Trương Sướng “tặc” một tiếng: “Được thôi, đừng trách anh không nhắc em, anh Kỳ đối với em còn hơn mười Sherlock Holmes cộng lại, mấy trò vặt vãnh của em không qua nổi năm phút đâu.”

Hứa Hủ đương nhiên sẽ không để Kỳ Nghiên Tinh phát hiện ra mình lén uống đồ lạnh, luôn chú ý động tĩnh bên ngoài cửa sổ. Khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc từ xa xuất hiện, cậu lập tức lấy túi đựng nước ép trái cây đưa cho Trương Sướng: “Nhanh nhanh nhanh, anh giấu đi, giấu kỹ vào!”

Trương Sướng bĩu môi nhận lấy, đặt bên cạnh mình. Hứa Hủ lau tay, ngồi thẳng lưng, dáng vẻ ngoan ngoãn vô cùng.

Kỳ Nghiên Tinh mở cửa xe, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt anh chính là Hứa Hủ ngoan ngoãn ngồi đợi mình trên ghế. Mái tóc đen mềm mại, bồng bềnh, dưới ánh đèn hiện lên vẻ bóng mượt dịu dàng. Khoảnh khắc Hứa Hủ nhìn thấy anh, đôi mắt cũng sáng lên, rồi cong cong thành hình vầng trăng khuyết.

Cậu rất ăn ý mặc chiếc áo thun màu xanh nhạt cùng tông với Kỳ Nghiên Tinh, có lẽ sợ điều hòa trong xe lạnh nên khoác thêm một chiếc áo mỏng, chiếc áo rộng thùng thình càng làm cậu trông nhỏ bé hơn.

Trái tim Kỳ Nghiên Tinh mềm nhũn ra vì được gặp Hứa Hủ. Anh bước nhanh hai ba bước lên xe đóng cửa, vươn tay ôm Hứa Hủ vào lòng. Hứa Hủ cũng rất phối hợp vòng tay ôm lấy eo anh, ngoan ngoãn dụi đầu vào hõm vai anh.

Kỳ Nghiên Tinh ôm Hứa Hủ suốt mấy phút liền, mãi đến khi Cao Bình bỏ hành lý vào cốp xe rồi lên, chiếc xe bảo mẫu đã chạy ra khỏi bãi đỗ xe mấy chục mét, anh mới lưu luyến nới lỏng vòng tay.

Trên người Hứa Hủ có một mùi hương rất đặc biệt, rất dễ chịu, Kỳ Nghiên Tinh hít bao nhiêu cũng không đủ.

Anh chống tay lên eo Hứa Hủ, quen tay đo vòng eo cậu, cảm nhận được chút thịt ít ỏi trên người Hứa Hủ lại sắp biến mất, có chút không vui nhíu mày: “Sao lại thế này, gầy đi nhiều quá rồi.”

Từ sau lần ốm nặng trước, cơ thể Hứa Hủ dường như không thể bồi bổ lại được, rất dễ bị cảm sốt. Kỳ Nghiên Tinh chăm sóc cậu như nuôi heo con mấy tháng trời, miễn cưỡng lắm mới giúp Hứa Hủ tăng thêm được chút thịt.

Nhưng gần đây anh giám chế một bộ phim, cùng đoàn phim đi quay ở tỉnh ngoài, đã hai ba tháng không gặp Hứa Hủ. Không ngờ Hứa Hủ lại lập tức làm tiêu tan hết chút thịt ít ỏi kia, sờ vào dường như còn sụt đi mấy cân.

Kỳ Nghiên Tinh đau lòng vô cùng, nhưng ngoài mặt lại cố tỏ ra nghiêm khắc, nâng cằm gầy gò của Hứa Hủ lên: “Nói.”

Hứa Hủ khẽ ho một tiếng, mắt đảo quanh không dám nhìn Kỳ Nghiên Tinh: “Có hả, đâu có đâu…”

Giọng cậu không lớn, nhưng Kỳ Nghiên Tinh vẫn nghe ra sự khác thường trong vài chữ ngắn ngủi kia — giọng Hứa Hủ khàn đi.

Sắc mặt Kỳ Nghiên Tinh càng trầm xuống: “Ốm rồi đúng không?” Vừa nói vừa đưa tay áp lên trán Hứa Hủ.

“Không có mà,” Hứa Hủ vội vàng gỡ tay anh xuống: “Chỉ là cảm nhẹ thôi, sắp khỏi hẳn rồi.”

Kỳ Nghiên Tinh tuy không yên tâm, nhưng thấy nhiệt độ trán Hứa Hủ bình thường, tinh thần cũng có vẻ rất tốt, mới miễn cưỡng thở phào nhẹ nhõm.

Anh nắm lấy ngón tay Hứa Hủ trong lòng bàn tay, cảm nhận được nhiệt độ đầu ngón tay cậu rõ ràng không đúng, lạnh như chạm vào đá. Anh hít sâu một hơi, nhìn Hứa Hủ: “Vậy tay thì sao đây, sao cũng lạnh thế này?”

Hứa Hủ không ngờ hai ba tháng không gặp Kỳ Nghiên Tinh, vừa gặp đã phải đối mặt với bao nhiêu là tra hỏi, chột dạ chớp mắt, bắt đầu bịa chuyện: “Điều hòa trong xe hơi lạnh — ưm?!”

Lời còn chưa dứt đã bị Kỳ Nghiên Tinh giữ cằm hôn tới tấp.

Cao Bình vừa đúng lúc quay đầu lại nhìn thấy cảnh này, trực tiếp bị chói mù mắt, che mắt quay trở lại siết chặt nắm tay: “Má nó!”

Trương Sướng đưa cho anh ta một cái bịt mắt, trong mắt đầy vẻ thương hại: “Quen rồi sẽ ổn…”

Cao Bình nhìn đôi mắt dạn dày sương gió, bình thản không chút gợn sóng của người anh em tốt, không khỏi chấn động. Chẳng lẽ Trương Sướng sống trong môi trường này suốt một năm qua sao? Đó là cuộc sống gì vậy?!

Ánh mắt Cao Bình trong khoảnh khắc trở nên vô cùng chua xót: “Anh em… thật khổ cho cậu rồi…”

Trương Sướng lắc đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ: “Không sao, tôi đáng đời.”

Kỳ Nghiên Tinh hôn Hứa Hủ đến mức mặt đỏ tai hồng mới đại phát từ bi dừng lại. Anh ôm Hứa Hủ vào lòng không nói gì ngay, nhẹ nhàng v**t v* đầu ngón tay cậu, cho cậu thời gian điều chỉnh nhịp thở.

Hứa Hủ bị hôn đến thở không ra hơi, lười biếng hé mắt nhìn Kỳ Nghiên Tinh, đối phương cũng đang nhìn anh chăm chú, trong mắt mang theo ý vị sâu xa.

Hứa Hủ có chút không tự nhiên, gãi gãi chóp mũi: “Nhìn em làm gì?”

Kỳ Nghiên Tinh cười như không cười, tặc lưỡi: “Nước ép trái cây? Anh nếm được vị cam và bưởi, còn gì nữa không?”

Hứa Hủ ngẩn người, vành tai đỏ ửng run rẩy: “Anh… lưỡi anh cũng thính quá…”

“Chuyện khác để sau,” Kỳ Nghiên Tinh nắm lấy lòng bàn tay Hứa Hủ, vẻ mặt nghiêm túc lạ thường: “Bỏ không ít đá đúng không?”

Hứa Hủ: “…”

Trương Sướng nói không sai, Kỳ Nghiên Tinh thật sự có thể sánh ngang mười Sherlock Holmes.

Thấy chuyện bại lộ, giây tiếp theo sắp bị mắng, Hứa Hủ vội vàng nghĩ ra đối sách, rút tay đang bị Kỳ Nghiên Tinh nắm ra, ôm ngực bắt đầu ho.

Cậu nhíu mày, ho từng tiếng đứt quãng, ra vẻ “anh mà hỏi nữa là em ngất xỉu cho anh xem”.

Kỳ Nghiên Tinh đương nhiên biết tên nhóc diễn sâu này đang giả vờ, nhưng thực tế Hứa Hủ đúng là có chút cảm, anh sợ cậu cứ ho như vậy sẽ thật sự khó chịu, chỉ có thể hít sâu một hơi, hạ giọng dỗ dành.

Dù sao trước mặt Hứa Hủ, những lời đe dọa của anh chưa bao giờ thành công, kết cục luôn là Hứa Hủ yếu thế anh mềm lòng.

Một khi anh hứa không mắng Hứa Hủ, cơn “ho” của Hứa Hủ lập tức khỏi một cách kỳ diệu.

*

Về đến nhà, Hứa Hủ cũng được Kỳ Nghiên Tinh bế vào. Không phải là bệnh nhân nhỏ lại có chỗ nào không thoải mái, mà là Kỳ Nghiên Tinh không muốn rời xa cậu.

Hai người đang trong giai đoạn yêu đương nồng nhiệt, lại hai ba tháng trời không gặp, đột nhiên ôm nhau vào nhà, xung quanh không một bóng người, củi khô lửa nóng có thể bùng cháy thành biển lửa.

Kỳ Nghiên Tinh bế Hứa Hủ vào phòng tắm, vừa hôn cậu vừa xả nước vào bồn. Cả hai cùng nhau tắm uyên ương vui vẻ, rồi từ phòng tắm chuyển sang phòng ngủ.

Ba tháng không thân mật, Kỳ Nghiên Tinh vô cùng dịu dàng và kiên nhẫn, từng bước dẫn dắt Hứa Hủ thả lỏng cơ thể.

Hứa Hủ cũng bị những k*ch th*ch đã lâu không có làm choáng váng đầu óc, trước mắt mờ mịt, nhưng chóp mũi lại ngửi thấy mùi sữa tắm trên người Kỳ Nghiên Tinh, từng đợt hơi ẩm nồng đậm.

Cậu bị hôn đến ong ong cả đầu, theo bản năng đáp lại, chợt dạ dày co rút khiến Hứa Hủ tỉnh táo hơn một chút.

Chưa đầy hai giây lại một cơn co rút nữa, Hứa Hủ hoàn toàn tỉnh táo, cảm thấy không ổn.

Đầu ngón tay cậu đang đặt trên vai Kỳ Nghiên Tinh co rụt lại, vừa định lên tiếng thì dạ dày lại quặn thắt dữ dội, lần này có chút nghiêm trọng, Hứa Hủ thở d.ốc mất hai giây.

Kỳ Nghiên Tinh ôm Hứa Hủ, phát hiện cậu đột nhiên hít sâu một hơi, sống lưng căng cứng, vội vàng dừng động tác.

Anh chống tay bên tai Hứa Hủ, nhìn thấy mái tóc ướt đẫm mồ hôi trên trán và hàng mi ướt nhòe nước mắt của cậu, đuôi mắt Hứa Hủ đỏ hoe, nhưng gò má và môi lại không có chút máu.

Kỳ Nghiên Tinh đột nhiên hoảng hốt, sờ mặt Hứa Hủ: “Sao vậy bảo bối? Anh làm em đau hả, hay là chỗ nào khó chịu?”

Hứa Hủ nhíu mày, nhất thời không nói được lời nào, khó nhọc thở d.ốc hai tiếng.

Một lát sau, cậu li.ếm đôi môi khô khốc, rụt tay lại ấn mạnh vào bụng trên, lộ ra một nụ cười thảm hại: “Ly nước ép trái cây lạnh kia, hình như có tác dụng hơi nhanh…”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
Căn Bệnh Mang Tên Em - Điềm Thố Ngư

Chương 66: Ngoại truyện 1



Giang Vọng đi công tác ba ngày trở về, vốn nghĩ rằng chờ đợi anh chính là cô gái nhỏ nhà mình với đôi mắt trông ngóng ở sân bay, kết quả lại nhìn thấy thư ký Triệu với nụ cười công thức hoá ngàn năm không đổi.

Phương Kì đi phía sau anh, tay hỗ trợ xách hai chiếc va li hành lý màu đen.

Trước đây tổng giám đốc Giang cũng thường xuyên đi công tác, nhưng mà khi đó đều là bận xong thì nghỉ ngơi ở bên đó một ngày, hôm sau ngủ dậy mới lên máy bay. Kể từ khi ‘kim ốc tàng kiều’, số lần tổng giám đốc Giang đi công tác ít đi rất nhiều, có lúc thật sự không trốn được thì cũng tranh thủ thời gian bận xong là về, cho dù là bay muộn đến mấy cũng vội vã trở về.

Mà mỗi một lần vừa đi ra thì sẽ có thể nhìn thấy vị ‘hoàng hậu nương nương’ đó của bọn họ im lặng ngồi một bên chờ.

Nhưng hôm nay thì lại khác.

Phương Kì rất cẩn thận liếc mắt nhìn Giang Vọng một cái, thật ra anh không có phản ứng gì quá lớn, cũng không nhìn ra được vẻ tức giận gì, chỉ ngẩng đầu xoa ấn đường, bất đắc dĩ thở dài.

“Ngài đã về rồi ạ.” Thư ký Triệu đi lên trước, giọng điệu giải quyết việc công, mở cuốn sổ trên tay ra báo cáo với Giang Vọng công việc của ba ngày trước và một tuần sau một cách rõ ràng có trật tự.

Giang Vọng im lặng nghe, không lên tiếng.

Chờ đến khi ngồi vào xe, thư ký Triệu mới báo cáo hết một loạt công việc, sau đó quay đầu hỏi: “Thưa tổng giám đốc Giang, bây giờ ngài về nhà hay là sao ạ?”

Giang Vọng vừa mới cầm di động bật nguồn, bên trong có một tin nhắn của Thời Niệm Niệm, cô gái nhỏ được nuông chiều nên lá gan cũng càng ngày càng lớn, trả lời anh bằng một câu rất ngầu: Mai em mới về nhà.

Đã kết hôn rồi lại còn dám đêm không về ngủ, thật đúng là tiến bộ quá rồi.

Không chờ được câu trả lời, thư ký Triệu do dự: “Tổng giám đốc Giang?”

Giang Vọng ấn mấy cái trên di động, gửi địa chỉ vào thiết bị dẫn đường: “Không về nhà, tới chỗ này.”

“Dạ được.” Thư ký Triệu nhìn, địa chỉ này rất quen, cô ấy suy nghĩ một lát thì lập tức nhớ ra là nhà của một công trình sư cấp cao của công ty ở gần đó, gần đây có một dự án quả thực cần tìm cậu ta, “Thưa tổng giám đốc Giang, ngày mai công trình sư Trương muốn hẹn ngài bàn chuyện dự án vào buổi chiều, có đi không ạ?”

Giang Vọng dựa ra sau: “Không phải tìm anh ta, mà là đi tìm bà Giang.”

Thư ký Triệu sửng sốt, nháy mắt im miệng, trao đổi ánh mắt với Phương Kì đang ngồi bên kia.

Thư ký Triệu: Tình huống gì vậy, hoàng hậu nương nương đi đâu rồi?

Phương Kì: Sao tôi biết được! Tổng giám đốc Giang sẽ không nổi giận đấy chứ?

Thư ký Triệu: Kí🇨Ꮒ ŧᏂí🇨Ꮒ quá đi! Đây là tiết mục đi bắt cô vợ nhỏ chạy trốn gì vậy trời!!!

Phương Kì:….

Hai người chấm dứt việc trao đổi ánh mắt, thư ký Triệu quay lên, khởi động xe chạy đi.

Giang Vọng nhắm mắt giơ tay lên vuốt ấn đường, mấy hôm nay bận rộn quả thực có hơi mệt, giữa mày cũng có chút căng đau, lại còn phải đi dỗ cô gái nhỏ trở về, anh im lặng thở dài.

“Mấy ngày nay Niệm Niệm làm gì vậy?” Giọng của người đàn ông hơi khàn, để lộ vẻ mệt mỏi cùng cực.

Bình thường thư ký Triệu là thư ký chịu trách nhiệm cuộc sống sinh hoạt thường ngày của tổng giám đốc Giang và công việc ở công ty, sau khi tổng giám đốc Giang và Phương Kì đi công tác thì cô ấy được phái đi tìm hiểu xem hoàng hậu nương nương có chuyện gì…cần trợ giúp không, xảy ra vấn đề gì cũng phải báo cáo lại với tổng giám đốc Giang.
“Hoàng hậu…” Thư ký Triệu lỡ lời ngậm miệng, rất nhanh đã bình tĩnh sửa lại cách dùng từ, “Bà Giang vừa hoàn thành luận án, gần đây vẫn luôn thực tập ở bệnh viện, không có chuyện gì khác ạ.”

Giang Vọng: “Khi nào thì bảo vệ luận án?”

Thư ký Triệu thấy mừng vì năng lực ghi nhớ của mình, trả lời: “Nửa tháng sau ạ.”

Giang Vọng không nói nữa, vẫn luôn suy nghĩ, mày nhíu lại, đến khi xe tới nơi mới mở mắt ra lần nữa, để âu phục lại trong xe, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi cứ thế mà lên tầng.

“Anh nói xem chúng ta có phải đợi không?” Ông chủ không ở đây, thư ký Triệu lập tức gỡ nụ cười công thức hoá xuống, rất kích động vỗ vào người Phương Kì hai cái hỏi.

Phương Kì: “Cứ chờ đi, áo khoác của tổng giám đốc Giang vẫn còn trong xe đấy.”

Thư ký Triệu nháy mắt mấy cái: “Hoàng hậu nương nương của chúng ta trốn khỏi cung đã bị bắt về, chẳng lẽ không bị trừng phạt chút nào sao! Làm một phát gì gì đó ý!?”
Phương Kì: “…”

Thư ký Triệu lải nhải: “Với cái thể lực ấy của hoàng thượng chúng ta, dù sao cũng không thể nhanh chóng xuống đây đâu nhỉ, nếu mà bị Đát Kỷ quyến rũ một cái nữa, có lẽ chúng ta sẽ phải đợi tới sáng mai đấy.”

“…”

Phương Kì liếc nhìn cô ấy một cái, không biết tại sao sau khi bà Giang bị gán cho cái danh hiệu ‘Bao Tự’ rồi lại còn liên quan đến cả Tô Đát Kỷ nữa, nhìn tình hình này thì sớm muộn gì cũng lượn hết một vòng tứ đại yêu cơ cho xem.

“Mình thấy cái kiểu này của cậu cũng đâu có giống cãi nhau với Giang Vọng.” Khương Linh trực tiếp kéo cổ áo cô ra nhìn, chậc chậc mấy tiếng, “Đã đi công tác ba ngày rồi mà dấu vết trên người cậu vẫn chưa mất hết, vậy nên mới nói, đến bây giờ vẫn cứ là phải chắp tay gọi một tiếng đại ca Giang.”
Sau một tháng Khương Linh đã về nước, trưa hôm nay nhận được tin nhắn của Thời Niệm Niệm nói muốn tới nhà cô ấy ở một đêm.

Thời Niệm Niệm đẩy tay cô ấy ra, lùi ra sau.

“Ấy.” Khương Linh quả thực tò mò chết đi được, “Sao các cậu lại cãi nhau vậy, Giang Vọng lại còn hành cậu thành như vậy nữa?”

“Không cãi nhau.” Thời Niệm Niệm cầm một viên anh đào chặn miệng cô ấy lại, “Chỉ là mình nhớ cậu nên qua tìm cậu thôi.”

Khương Linh chậc một tiếng, vẻ mặt không tin, qua một lát mới chợt nhớ tới gì đó, ánh mắt nhíu lại, ngón trỏ chọc cánh tay cô: “Tiểu hồ ly tinh, có phải Giang Vọng đi công tác ba ngày làm cậu không được thoả mãn du͙🇨 vọиɠ nên tức giận không đấy?”

Thời Niệm Niệm: “…”

Tính tình Khương Linh vốn tuỳ tiện, sau lại làm loạn với Hứa Chí Lâm, ăn nói không kiêng dè gì cả.
Cô ấy nói xong thì một mình nằm bò ra bàn cười không dứt.

Thời Niệm Niệm bất đắc dĩ: “Được rồi, đừng cười nữa.”

Vừa dứt lời thì chuông cửa đã bị ấn vang, Khương Linh cắn anh đào đứng lên, miệng than thở: “Kỳ lạ thật, chẳng phải Hứa Chí Lâm nói tối nay không tới sao?”

Cô ấy cũng không thèm nhìn một cái đã mở cửa luôn, nhìn thấy Giang Vọng đứng bên ngoài thì ngẩn người.

“Thời Niệm Niệm có ở đây không?”

“A, có, có ở.” Khương Linh gật đầu, nghiêng người cho anh vào, lại gọi một tiếng, “Niệm Niệm ơi!”

Thời Niệm Niệm không ngờ là Giang Vọng lại qua một chuyến, cũng không ngờ rằng anh chưa hỏi gì mà đã có thể tìm thẳng tới đây, ngơ ngác đứng lên.

Khương Linh ném ra một câu “Vậy các cậu nói chuyện đi” rồi đóng luôn cửa phòng ngủ không ra nữa.
Trên mặt Giang Vọng rõ ràng có vẻ mỏi mệt và buồn ngủ, bây giờ đã khuya, vừa xuống máy bay đã tới đây tìm cô luôn, đáy mắt cũng hằn tơ máu.

Thời Niệm Niệm đau lòng, có chút không nỡ, đứng tại chỗ một hồi lâu, rồi vẫn hạ quyết tâm nói: “Anh tới đây làm gì?”

Giang Vọng: “Tìm em.”

“Hôm nay em muốn ngủ ở chỗ này của Khương Linh, mai mới về nhà.” Thời Niệm Niệm nói.

Giang Vọng thở dài, tiến lên trực tiếp xoay người ôm lấy cô, cánh tay Thời Niệm Niệm ngăn trước ngực anh đẩy ra, không nhúc nhích được, trái lại còn bị ôm chặt hơn.

Hơi thở của anh nóng rực, phả hết vào cần cổ cô.

Giọng nói mất tiếng, không hiểu sao còn có chút đáng thương: “Đừng quậy với anh nữa mà.”

Thời Niệm Niệm không nói gì, cũng không nhúc nhích.

Giang Vọng cọ cần cổ cô, thấp giọng: “Tai anh đau.”
Thời Niệm Niệm sửng sốt, thanh âm lập tức mềm đi: “Đau lắm à, có nghiêm trọng không, anh có cần tới bệnh viện khám thử xem không?”

“Không nghỉ ngơi đầy đủ nên mới đau.” Bây giờ giọng của Giang Vọng đi kèm với lời này quả thực là thứ vũ khí thần thánh mang tên ‘giả bộ đáng thương’, tiếng anh thấp xuống, “Muốn ngủ.”

Thời Niệm Niệm sao còn để ý được nhiều như vậy nữa, vỗ lưng anh hai cái an ủi, dỗ dành: “Được, được, chúng ta về nhà ngủ.”

Thư ký Triệu không ngờ lại xuống nhanh như thế, trong kế hoạch của cô ấy, cho dù không làm một phát thì cũng phải dỗ cho hoàng hậu nương nương vui vẻ mới được, phụ nữ đâu có dễ dỗ vậy chứ, hơn nữa nhìn tổng giám đốc Giang thì đã biết là không phải kiểu biết dỗ dành người khác rồi, thể nào cũng phải dỗ một giờ chứ nhỉ.
Kết quả còn chưa tới mười phút đã xuống dưới.

Cô ấy nheo mắt quan sát hai con người đi xuống từ phía hành lang đen thui trong chốc lát, hoàng hậu nương nương đã nắm tay hoàng thượng trò chuyện thắm thiết rồi.

Cô ấy quay đầu liếc nhau với Phương Kì, thật lòng cảm thán: “Tổng giám đốc Giang không hổ là tổng giám đốc Giang.”

Khả năng dỗ dành người khác cũng thuộc cấp bậc vương giả.

Sau khi lên xe Thời Niệm Niệm còn gọi thư ký Triệu một tiếng ‘chị’, lại gật đầu với Phương Kì, cô và thư ký Triệu quen thân hơn một chút, thư ký Triệu lớn hơn cô mấy tuổi, hơn nữa lại là thư ký của Giang Vọng, không phải thư ký của cô, nên cứ cảm thấy gọi ‘thư ký Triệu’ thì kì, nên gọi là chị.

Thư ký Triệu quả thực cũng bị một tiếng ‘chị’ này của cô gϊếŧ chết, vừa cảm thán may mà tổng giám đốc Giang không tìm cô thiên kim tiểu thư tính khí thất thường nào đó làm bà Giang.
Tất cả mọi người trong công ty đều rất thích Thời Niệm Niệm, sau lưng còn xưng hô hoàng hậu nương nương trong nhóm chat để trêu chọc.

Một đường lái xe về nhà, thư ký Triệu thường xuyên nhìn kính chiếu hậu, làm gì còn dáng vẻ vừa mới làm lành nữa, mà là cặp tình nhân đang trong tình yêu cuồng nhiệt gắn bó keo sơn luôn rồi.

Cô ấy hít sâu, mặc niệm vài tiếng suy nghĩ một chút về số tiền thưởng kếch xù của mình, bình tĩnh bị thồn cơm chó.

Vừa về đến nhà là Thời Niệm Niệm đã chạy đi lấy dụng cụ kiểm tra tai, cô đã mua thứ này vào khoảng thời gian trước rồi để trong nhà, nhưng mà từ sau khi cô trở về Giang Vọng làm việc và nghỉ ngơi có quy luật hơn rất nhiều so với trước kia, tai cũng không còn xuất hiện vấn đề gì nữa.

Vừa chạy đi thì đã bị Giang Vọng chặn ngang ôm về, lòng bàn tay anh sượt qua tai cô, cúi người dán môi lên.
Anh cắn cánh môi cô trừng phạt, giọng mất tiếng: “Bây giờ gan lớn rồi, còn dám đêm không về ngủ, hửm?”

Trong lời nói còn có ý cảnh cáo, Giang Vọng vừa vào nhà liền không đội lốt cừu nữa.

Thời Niệm Niệm ngước mắt, nhưng tơ máu nơi đáy mắt anh dù sao cũng không phải là giả: “Anh đợi một lát, em kiểm tra tai cho anh trước đã.”

“Không cần kiểm tra, không đau.” Anh nói xong rồi lại cúi người, bàn tay luồn vào trong áo cô x** n*n, giọng càng trầm hơn, “Đau ở chỗ khác.”

Vốn dĩ Thời Niệm Niệm vẫn còn giận, vì lo cho tai của anh nên mới theo về, kết quả vừa vào cửa lại bị đùa giỡn lưu manh một trận nên càng giận hơn.

Giang Vọng bị cô gái nhỏ xù lông lên tát một cái cũng không quan tâm, vừa hôn vừa ôm người tới sô pha ngồi khoá trên đùi anh, giơ tay vỗ hai cái lên mông cô.
Khàn giọng: “Ngoan chút nào.”

Người đàn ông được thoả mãn, hậu quả là hoàn toàn chọc giận con mèo hoang nhỏ.

Sau đó hai người làm từ sô pha phòng khách tới trên giường, rồi lại tới phòng tắm, cuối cùng tắm xong sức cùng lực kiệt nằm trở lại giường, Thời Niệm Niệm đưa lưng về phía anh, nói cũng không thèm nói.

Giang Vọng ôm lấy cô từ phía sau, nắm từng ngón tay: “Đã không để ý đến anh ba ngày rồi, vẫn còn chưa nguôi giận à?”

Thời Niệm Niệm kéo chăn trùm qua tai, dùng hành động trả lời anh.

Giang Vọng hôn lên tóc cô, nói: “Là anh không tốt, lúc đó không nên hung dữ với em.”

Nói là hung dữ, thật ra thì cũng không phải, đơn giản chỉ là vì luận án tốt nghiệp nên Thời Niệm Niệm có gần gũi hơn một chút với một nam sinh, có đôi khi ở nhà đều có thể nghe thấy anh chàng đó gọi điện tới, nói mấy chuyện ở trường, nhưng Giang Vọng vẫn không vui, tranh cãi mấy câu với Thời Niệm Niệm, hôm sau còn phải đi công tác, buổi tối lại đè người ta ra làm một trận tàn nhẫn.
Giận một mạch tới hôm nay.

“Vấn đề không phải là hung dữ hay không.” Giọng Thời Niệm Niệm buồn bực, “Anh luôn ghen tuông vớ vẩn, cũng không tin tưởng em.”

“Anh tin em mà, nhưng không tin người bạn nam đó của em.” Giang Vọng nắm ngón út của cô, “Không thích bọn họ cứ luôn nhìn chằm chằm em.”

Thời Niệm Niệm thở dài, bất đắc dĩ nói: “Bạn học của em đều biết là em đã kết hôn rồi, còn biết là với anh, ai dám trực tiếp làm gì em chứ?”

Nói thế nào thì sau khi Giang Vọng tốt nghiệp cũng vẫn luôn là nhân vật tầm cỡ số một của đại học B, trên các tạp chí thương nghiệp có nhiều tin tức về anh như thế, ai mà không biết một nhân vật hàng đầu như vậy.

Giang Vọng kh* c*n v*nh t** cô: “Nghĩ trong lòng thôi cũng không được.”

Thời Niệm Niệm xoay người, vươn một bàn tay ra khỏi chăn, chọc yết hầu của anh: “Em đâu có tốt đến vậy đâu, làm gì có nhiều người thích em như thế chứ.”
Giang Vọng thân mật nhìn cô: “Em cũng không ý thức được em tốt đến nhường nào.”

Tác giả có lời muốn nói: Vọng Vọng si tình.

Hết ngoại truyện 1.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay