Tuy Thôi Nguyên Huy và Du An là bạn cũ, nhưng Du Túc lại không thân thiết lắm với ông ta. Thôi Nguyên Huy quan sát Du Túc từ khi chàng bước chân vào chốn quan trường, đối với vị Du gia tam lang này, ông ta luôn giữ khoảng cách vừa phải, không quá gần gũi cũng chẳng hề xa lánh. Du Túc thủ đoạn tàn nhẫn, trái lại, Thôi Nguyên Huy có phần ưa thích Du Dung hơn. Ông ta từng có ý định gả cháu gái cho Du Dung, nhưng đợi mãi chẳng thấy Du Dung có ý định kết hôn, nghĩ rằng Thôi gia cũng là danh gia vọng tộc, không thể nào tự mình mang con gái đến cửa cầu hôn, nên đành thôi.
“Trọng Văn đã nhiều ngày không lên triều, người khỏe chứ?” Lúc Du An còn sống, thường dẫn Du Uẩn đến thăm hỏi, Thôi Nguyên Huy với hắn cũng có chút thân tình.
Du Túc tay cầm hốt ngọc, bước đi bên cạnh Thôi Nguyên Huy không nhanh không chậm: “Từ mùa đông năm ngoái, thân thể huynh trưởng đã yếu hơn so với mọi năm, vốn tưởng rằng sang hè sẽ khỏi, nào ngờ đã sắp sang thu rồi mà bệnh tình vẫn chưa thấy thuyên giảm.” Ngự y đến khám hết đợt này đến đợt khác, thuốc thang cũng không biết đã uống bao nhiêu bát, nhưng đều như nước đổ lá khoai, không thấy chút hiệu quả nào.
Thôi Nguyên Huy gật đầu nói: “Trước kia Trọng Văn vất vả nhiều, công việc thì khỏi phải nói, sau khi thân phụ các người qua đời, hắn lại phải cẩn thận chăm lo dạy dỗ ngươi và Thúc Minh.” Sau khi Du Uẩn thành thân, chính thất lại mất sớm, công việc bề bộn, lúc rảnh rỗi lại phải quán xuyến cả Du phủ, nay bệnh nặng khó khỏi, tuy có nguyên nhân bẩm sinh, nhưng nào ai biết không phải do ngày thường quá lo lắng.
“Hiện giờ huynh trưởng cáo bệnh ở nhà, may mắn là có hai đứa con luôn bên cạnh hầu hạ, cũng coi như an ủi phần nào.” Bệnh tình của Du Uẩn cũng là nỗi lo lắng của Du Túc, không chỉ là thầy thuốc trong thành Trường An, ngay cả danh y ở nơi khác, Du Túc cũng cho người tìm đến không ít, đơn thuốc chất thành cả hòm, nhưng bệnh tình của huynh trưởng vẫn chưa thấy chuyển biến tốt.
“Trọng Văn tuổi cũng chưa cao, tĩnh dưỡng thêm vài ngày chắc sẽ không sao.” Tuy Thôi Nguyên Huy nói vậy, nhưng trên mặt đã thoáng hiện vẻ tiếc nuối, Du Uẩn chưa đến bốn mươi, đang độ sung sức, trên con đường quan lộ lẽ ra còn rộng mở, vậy mà thân thể lại không cho phép.
“Hạ quan mới được một củ nhân sâm lâu năm, nếu ngài không chê, có thể dùng để bồi bổ sức khỏe cho Du thượng thư, cũng coi như tận dụng được.”
Người nói chuyện mặc quan phục màu đỏ nhạt, trông còn khá trẻ, nhưng thần thái lại rất chín chắn. Người nọ chắp tay nói: “Hạ quan mạo muội, vừa nghe thấy Thôi công và Du thị lang hình như đang lo lắng cho bệnh tình của Du thượng thư, nhớ đến trong nhà đang có một món đồ, nên cả gan xen vào.”
Du Túc lặng lẽ liếc nhìn hắn ta, thản nhiên nói: “Trương lang trung hôm nay ra về sớm vậy.”
Trương Địch là Lễ bộ lang trung mới nhậm chức, vốn là Thái học bác sĩ. Người này văn tài xuất chúng, rất có danh tiếng, một tay văn chương hoa mỹ rất được hoàng đế thưởng thức. Văn chương của Trương Địch nổi tiếng là hay, đến mức ngưỡng cửa nhà hắn ta suýt bị người đến cầu văn bia, cầu văn chí giẫm nát. Nghe đồn, nhờ hắn ta viết một bài văn bia, riêng tiền thù lao đã lên đến mấy vạn quan, mức giá này khiến người thường phải lắc đầu, nhưng chưa chắc đã mời được hắn ta. Mọi khi tan triều, hoàng đế thường giữ Trương Địch lại nói chuyện, nên Du Túc mới nói như vậy.
Trương Địch vội vàng cười nói: “Định Dương công chúa hôm nay đến mời Trạch gia an, Trạch gia phải hầu chuyện công chúa, hạ quan xin cáo lui trước.” Tư thế của hắn ta rất cung kính, luôn hơi cúi đầu, mang theo nụ cười lấy lòng.
Đến cửa cung, Du Túc đương nhiên đợi Thôi Nguyên Huy rời đi trước rồi mới lên đường. A Bích vẫn luôn chờ ở đây, thấy Du Túc ra, liền dắt ngựa đến. Trương Địch thấy đó là người hầu của Du Túc, bèn tiến lên vài bước, tiếp lấy dây cương từ tay A Bích, tự mình dắt bạch mã đến trước mặt Du Túc, nói: “Du thị lang mời.”
Người ta thường nói văn nhân trọng cốt khí, nhưng Trương Địch trước mắt này lại rất biết tiến biết lùi. Du Túc không từ chối cũng không cảm ơn, đợi chàng lên ngựa, Trương Địch lại nói: “Củ sâm đó sẽ lập tức được đưa đến phủ thượng thư, đây là chút lòng thành của hạ quan, mong thượng thư đừng chê.”
Thần sắc Du Túc nhàn nhạt, có vẻ không mấy để tâm nói: “Vậy ta thay huynh trưởng đa tạ ý tốt của lang trung.” Trương Địch vội vàng nói “không dám”, rồi cúi người tiễn Du Túc.
Mãi đến khi bóng dáng Du Túc hoàn toàn khuất dạng, Trương Địch mới ra hiệu cho người hầu đi theo dắt ngựa đến. Tên người hầu cất hốt ngọc của Trương Địch vào túi gấm: “Tuy Du thị lang không phải người thường, nhưng tướng công hiện đang được thánh thượng sủng ái, đối với hắn ta cũng quá khách sáo rồi.”
Trương Địch liếc nhìn hắn ta, thản nhiên nói: “Trong mắt bệ hạ, ta chẳng qua chỉ là kẻ viết văn mà thôi.” Trên đời này người viết văn hay đâu chỉ có mình Trương Địch hắn, sớm muộn gì cũng sẽ xuất hiện người viết hay hơn hắn, đến lúc đó hắn ta sẽ đi về đâu, mà dã tâm của hắn lại không chỉ dừng lại ở chức lang trung ngũ phẩm hiện tại, muốn thăng tiến trong triều, chỉ giỏi viết văn thôi là chưa đủ.
]54(1)
Du Túc tỉnh giấc, Lý Ương vẫn còn say ngủ, nét mặt trầm tĩnh an yên. Đêm qua chàng quấn quýt hắn hồi lâu, náo loạn gần hết nửa đêm. Cổ áo Lý Ương hé mở, không che nổi những dấu vết h**n ** rải rác trên da thịt, dưới ánh đèn mờ ảo, trông thật kh*** g**. Du Túc chẳng hề kiềm chế, đưa tay vén những sợi tóc rối trên gò má Lý Ương, rồi lại ghé sát hôn lên mắt hắn. Lông mi mềm mại khẽ rung trên môi chàng, liền nghe thấy tiếng Lý Ương cất lên: “Giờ nào rồi?”. Hắn như còn ngái ngủ, giọng nói lười biếng.
Ngoài cửa sổ trời vẫn chưa sáng, môi Du Túc lướt nhẹ trên má Lý Ương, khẽ nói: “Còn sớm”. Vừa dứt lời, tay chàng đã luồn vào trong áo ngủ của Lý Ương. Làn da mịn màng như lụa khiến người ta yêu thích không muốn buông. Du Túc nhẹ nhàng g*m c*n, l**m láp cổ hắn, tay kia lần xuống phía dưới.
Lý Ương ngủ chưa được hai canh, liếc nhìn đồng hồ nước, rồi gạt tay Du Túc ra, xoa huyệt thái dương: “Đừng quấy nữa, sắp đến giờ chầu sáng, ngươi còn phải về thay quan phục.”
Du Túc vẫn vùi đầu vào cổ Lý Ương, giọng ồm ồm: “Ngày nào cũng phải vào chầu, trễ một ngày thì có làm sao.”
Lý Ương tỉnh táo hơn, đẩy Du Túc ra: “Ngươi trễ thì trễ, đừng làm liên lụy đến ta.” Thấy Du Túc vẫn nằm yên, hắn ngẩng đầu lên trêu chọc: “Ngươi đã không thích dậy sớm, sao còn cố vào triều làm gì, cứ an phận làm Tác phẩm lang của ngươi chẳng phải tự tại tiêu dao hơn sao?”
Du Túc liền nhân thế véo eo Lý Ương: “Nếu chỉ làm Tác phẩm lang, làm sao hai ta có được ngày hôm nay?”
Khóe môi Lý Ương khẽ nhếch lên, nhưng ý cười trong mắt dần tan biến. Hai người đi đến bước này như thế nào, cả hai đều rõ trong lòng. Giờ phút này dù có nồng nàn đến đâu, cuối cùng cũng chỉ là chút hoan lạc ngắn ngủi.
Tiếng đồng hồ nước đều đều, Du Túc nấn ná thêm một lát mới trở dậy, cười nói: “Hôm qua ta mới xem được nửa số công văn đã vội vàng đến tìm ngươi, hôm nay lâm triều e rằng ta không nói được câu nào cho ra hồn.”
Lý Ương chỉnh lại cổ áo, không ngẩng đầu lên nói: “Mấy hôm nay Trạch gia đang đau đầu vì nạn tiền giả tràn lan khắp nơi, c** nh* thông minh lanh lợi, lẽ nào chưa có đối sách?”
Du Túc ngẩng lên, hỏi ngược lại với vẻ thích thú: “Điện hạ nghĩ sao?” Tiền giả từ xưa đến nay vẫn luôn tồn tại, triều đình nhiều lần cấm đoán nhưng không thể dẹp bỏ, nay càng trở nên nghiêm trọng, nạn dân gian lén lút nấu đồng đúc tiền không những không giảm mà còn có xu hướng gia tăng. So với đồng tiền do triều đình đúc, tiền giả nhẹ hơn, chất lượng kém hơn, lâu dài sẽ gây ra hậu quả rất lớn.
Trong triều, Lý Ương chưa bao giờ bày tỏ ý kiến gì về chính sự. Khi đứng trong điện Tử Thần, hắn giống như một vật trang trí, đối xử với ai cũng khách sáo, đẹp thì đẹp thật, nhưng chẳng có tác dụng gì.
Gian ngoài và gian trong ngăn cách bởi hai lớp cửa, gọi người ở đây thì thị nữ đứng hầu bên ngoài không thể nghe thấy. Lý Ương định đứng dậy gọi người, nhưng Du Túc vẫn chưa chịu thôi, cười nói: “Ta biết ngươi ngày thường luôn giấu mình, nhưng giờ đây không có ai khác, nói ra nghe thử xem sao.”
Lý Ương khoác áo xuống giường, cúi xuống nhặt túi thơm Du Túc mang theo bên mình, lấy ra vài viên hương liệu bỏ vào lư hương hình con sư tử, lại dùng que bạc khều mấy cục than đang cháy. Khói hương lượn lờ bay lên, mùi hương này là mùi hương thường trực trên người Du Túc. Lý Ương vốn định dùng hương thơm xua tan đi những dư vị hoan lạc còn sót lại trong màn trướng, nào ngờ lại vô tình thêm vài phần vương vấn khó dứt.
Hắn vừa mân mê viên hương vừa nói: “Nói đi nói lại cũng chỉ có hai cách, một là cấm lưu hành tiền giả, hai là thu hồi tiền giả từ tay dân chúng. Chỉ là những cách này còn một số vướng mắc, muốn dân chúng tự nguyện giao nộp tiền giả thì nhất định phải dùng tiền thật để đổi, nhưng hiện nay tiền thật đang khan hiếm, dùng để lưu thông còn chưa đủ, lấy đâu ra tiền để bền bù cho dân chúng. Ngươi rõ ràng là đang hỏi khéo ta.”
Điều này trùng hợp với suy nghĩ của Du Túc, chàng cũng cho rằng việc cấp bách lúc này là tăng cường việc đúc tiền của triều đình. Du Túc không nói gì, chỉ nhìn bóng lưng Lý Ương đang xông hương, mỉm cười nhạt. Ánh mắt chàng có chút u ám sâu xa, không biết đang nghĩ gì.