Chàng Bác Sĩ Xuyên Không Về Thời Trung Cổ

Chương 47: Ám Sát



~ Húuuuu ~ Tiếng báo hiệu.
-Hoàng Hậu: Nhìn lên bầu trời “Giờ này đưa đến thời khắc kết thúc cuộc thi mà.

Sao lại có tiếng báo hiệu.”
-Bạch Tử Khiêm: Nhíu mài /Chuột sa bẫy./
-Lục Minh: “Không biết có nặng lắm không.”
-Chu Tấn: Phi nhanh ngựa về hướng anh “Cấp báo Đại Hoàng Tử bị ám sát.

Hoàng thượng triệu Bạch công tử đến xem tình hình của Đại Hoàng Tử.”
Tất cả ở đấy điều bất ngờ đến hoang mang.

Hoàng Hậu xém ngã vì nghe nhi tử bị thương, cũng may là có nô tỳ thân cận đỡ.

Trong khi đó nàng là người để mắt đến anh.
-Triệu Đinh Yên: /Không một sắc thái.

Đây là vẻ mặt của một người điềm đạm.

Hay là chủ mưu biết trước tình huống?/ Đại công chúa nhìn anh xong lại nhìn nàng.
-Đại Công Chúa: Thì thầm “Muội là đang nghi ngờ hắn sao? Đã có sự việc xấu xảy ra như lời muội nói.” Nàng chỉ nhẹ gật đầu.
-Bạch Tử Khiêm: Mặt bình thản đi theo Chu thống lĩnh “Đi mau.”
——————–
-Hoàng Đế: Mặt đầy lửa giận “Mau đến xem cho Đại Hoàng Tử mau lên.”
Nhưng thực chất không chỉ có Đại Hoàng Tử mà còn có vị Lục Hoàng Tử cũng bị thương, nhưng có vẽ nhẹ hơn.
-Bạch Tử Khiêm: Tiến đến phía Đại Hoàng Tử, quay lưng lại nói “Xin mọi người ra ngoài bớt cho không khí thoáng hơn.”
Hoàng Thượng nghe vậy quay lưng đi.

Thế là tất cả cũng rời khỏi.

Lục Hoàng Tử cũng định rời đi.

Lúc này anh níu lại.
-Bạch Tử Khiêm: Nhìn vết thương trên bã vai nói “Người cũng ở lại đây đi, tôi sẽ sơ cứu lại vết thương cho người.”
-Lục Hoàng Tử: “Không cần đâu ta sẽ tự làm.”
-Bạch Tử Khiêm: “Là bã vai sau, sao người có thể tự làm.

Nên tôi nghĩ người nên ngồi xuống đấy chờ tôi.” Anh không cho Lục Hoàng Tử cơ hội.

Mà dúi nhẹ người để hoàng tử ngồi xuống.”
-Đại Hoàng Tử: Giọng khàn khàn “Lục Hoàng đệ đừng từ chối Bạch Công Tử trị thương cho đệ.

Không phụ hoàng biết sẽ không hài lòng.” Lục Hoàng Tử chỉ nhẹ gật đầu và nhìn từng hành động của anh khi trị thương.
-Bạch Tử Khiêm: Dùng dao rọc luôn áo của Đại Hoàng Tử “Người có thể chịu đau thêm một lần nữa không?”
-Đại Hoàng Tử: Giọng yếu “Như thế nào?”
-Bạch Tử Khiêm: “Đau đến ngất.

Không thì mất máu đến chết” Đại Hoàng Tử chỉ có thể gật đầu.

“Tốt.

Có người bên ngoài chứ.

Đun gấp một thố nước lớn mang vào đây.

Đốt thêm đóng lửa nhỏ mang vào đây.”
Cung tên được ghim xuyên bụng phía dưới gần ngực trái.

Nên thật là may cho Đại Hoàng Tử giữ được mạng.

Sau khi anh phẩu thuật tại chổ, lấy ra đầu tên.

Hoàng Tử cũng hét lớn lên một tiếng mà ngất đi.

Sau đó anh cũng băng lại vết thương cũng không nhỏ trên vai Lục Hoàng Tử.
-Lục Hoàng Tử: Cúi người “Đa Tạ Bạch công tử đã tương trợ.

Cứu được Hoàng Huynh.”
-Bạch Tử Khiêm: Mặt bình thản “Hôm nay tôi đến đây là để làm việc này mà.”
-Lục Hoàng Tử: Nhìn anh rất bất ngờ “Là Bạch công tử đón được việc ngoài ý muốn này sao?” Anh nhìn rồi nhẹ gật đầu.
Sau đó Đại Hoàng Tử cùng được đưa về phủ đệ.

Cuộc đi săn cũng giải tán với cơn thịnh nộ của Hoàng Thượng.
-Hoàng Đế: Vọng nói vô cùng răng đe “Truy tìm cho Trẫm kẻ chủ mưu đằng sau.

Nếu không thì các ngươi đừng mong giữ được cái đầu.” Quay người đến nắm tay Hoàng Hậu, lý công công hiểu ý.
-Lý Công Công: Hô lớn “Khởi giá hồi cung.”
———————
-…: Hất đổ cả bàn trà “Khốn kiếp, chỉ có vậy cũng làm không xong.

Ám sát mà để người còn sống nguyên vẹn là sao?”
-Liêu Thái Sư: “Chủ nhân bớt giận.

Đó là ngoài ý muốn.”
-…: Hét “Ngoài ý muốn.

Ngươi thấy có gì như ý muốn ta chưa? HẢ”
-Liêu Thái Sư: “Thật sự thần không nghĩ Bạch Gia Khanh hắn lại có mặt trong ngày hôm nay.

Trong cuộc thi trước hắn không hề có mặt.”
-…: “Chó má.

Hắn là thần cơ diệu toán sao? Lúc nào cũng phá hỏng chuyện tốt của ta.

Ta nghĩ là hắn không muốn sống thọ rồi.”
——————–
-Triệu Đinh Yên: Kéo tay anh về phòng đóng cửa lại.

Nhìn anh bằng con mắt sắc lạnh “Bạch Gia Khanh!”
-Bạch Tử Khiêm: Rỡ tay nàng ra, ngồi vào bàn rót một chung trà “Quận chúa tôi là ở đây đâu cần gọi cả họ lẫn tên thế.”
-Triệu Đinh Yên: Trừng mắt “Là ngươi đúng không?”
-Bạch Tử Khiêm: Nhìn nàng, nhắm một ngụm trà “Tôi làm sao?”
-Triệu Đinh Yên: “Khốn kiếp.” Nàng giận dữ vì thái độ tỏ ra không có chuyện gì từ anh.

Nàng đã cầm lên cả bình trà hất vào người anh.
-Bạch Tử Khiêm: Anh thấy được hàng động của nàng, chỉ nhanh mà đứng bật dậy, để không trúng một quả vào mặt “Aaa”
Trà đã được châm trước đó cũng lâu nên độ nóng không quá nhiều, nhưng nó cũng đủ để gây bỏng với một mảng đỏ trên da.

-Triệu Đinh Yên: Nàng là không quan tâm gì nữa, cơn giận quá lớn trong nàng “Ngươi là kẻ chủ mưu cho vụ ám sát của Đại Hoàng Huynh đúng chứ?”
-Bạch Tử Khiêm: Nhíu mài “Vì đâu Quận chúa lại nói vậy.”
-Triệu Đinh Yên: “Trước đó là cuộc thi ngươi không hề xuất hiện, nó có kết quả rất êm đẹp.

Nhưng trong ngày hôm nay ngươi đã chủ động đi còn thì thầm to nhỏ với Lục Minh, sau đó thì xảy ra vụ ám sát này.

Ngươi còn gì chối cãi đây.”
-Bạch Tử Khiêm: Nhướng mài “Chỉ vậy thôi mà quận chúa nghi tôi sao.

Nếu có bằng chứng thì trình tấu lên Hoàng Thượng đi.

Để người ở hình bộ điều tra.”
-Triệu Đinh Yên: Chỉ vào mặt anh “Ngươi đừng có thách thức ta.

Đã đụng đến giới hạn của ta thì đừng trách.”
-Bạch Tử Khiêm: Nhìn nàng hỏi “Vậy giới hạn của quận chúa là gì? Quận chúa có đặt mốc giới hạn cho tôi không? Là chưa từng.” Quay lưng rời khỏi phòng.
-Triệu Đinh Yên: Hét lớn “Bạch Gia Khanh ngươi chờ đó.” /Tên ôn thần, ngươi là ôn thần.

Tại sao ngươi có thể làm vậy chứ.

Không ngươi thì có thể là ai khác chứ.

Ám sát để kéo nhị hoàng tử lên sao.

Ngươi thực sự quá nhiều thủ đoạn rồi..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
Bế Em Từ Nôi Tới Lễ Đường

Chương 47: Ám Sát



Thứ kí Nam Cung Minh dạ nhanh chóng sắp xếp lại lịch trình giúp anh.

Cô nhấc máy gọi đến văn phòng thư kí của Úc Thị.

Đầu dây bên kia nhanh chóng có người tiếp nhận.

Hai người trao đổi một lát về công việc rồi cúp máy.
Trong văn phòng làm việc, Úc Thanh Trà đang bàn nói chuyện với anh trai của mình.

Cô vui vẻ cười nói hỏi anh trai mình.
“Anh… anh đoán xem.

Nếu ngày kia em tới bàn công việc với anh Minh Dạ, anh ấy có ngạc nhiên khi em đã trở thành giám đốc tài chính của Úc Thị không?”
“Anh thấy là em thích cậu ta quá rồi mới ảo tưởng đến vậy.

Cậu ấy không phải kiểu người luôn biểu đạt cảm xúc ra bên ngoài”.
Hai anh em đang trao đổi thì bên ngoài truyền đến tiếng gõ của.

Úc Thanh Trà hơi khó chịu nhưng cũng lên tiếng mới vào.
Cô thư kí đi vào báo cáo lại với Úc Thanh Trà chuyện ban nãy thư kí của Nam Cung Minh Dạ có gọi điện đến.

Nghe thấy tên anh Úc Thanh Trà bỗng nhiên ngồi thẳng người mong chờ.
“Tổng giám đốc, thứ kí tổng giám Nam Cung của Thượng Thạch vừa mới gọi cho tôi nói vào ngày kia tổng giám đốc của họ bận nên không thể gặp mặt cô để bàn về hợp đồng.

Họ gửi lời xin lỗi và hẹn cô vào dịp khác”.
Úc Thanh Trà nghe xong thì mặt ngay lập tức ỉu xìu.

Cô mong gặp được anh đến vậy mà cuộc hẹn lại bỉ hủy là sao chứ.

Vẻ mặt Úc Thanh Trà hiện tại rất khó coi.

Cô bảo thư kí đi ra ngoài, tức giận giậm chân.
Úc Thanh Trà quay sang thất vọng nói với anh trai “Sao anh ấy lại hủy cuộc hẹn với em chứ! Có phải là anh ấy không muốn gặp em”
“Em nghĩ nhiều rồi đấy! Cậu ấy còn chưa biết em đảm nhiệm vị trí này mà.

Chắc là cậu ấy bận thật”.
“Đực rồi! Cậu ấy đã hẹn em dịp khác rồi còn gì! Giờ mau chăm chỉ làm việc đi, đừng để ba mẹ la mắng nữa đấy! Anh cũng phải trở về làm việc rồi! Anh đi đây”
“Tạm biệt anh”
Úc Thanh Trà trở về bàn làm việc.

Cô suy tính một hồi rồi quyết định gọi điện thoại.

Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy.

Cô ta nói chuyện gì đó khá lâu, cho tới khi tắt máy thấy cô ta khẽ cười rồi đặt điện thoại xuống.

Xem ra có chuyện gì đó khiến cô ta rất vui.
[…]
Tên trùm m@ túy kể từ khi mấy tên thuộc hạ vô dụng của mình làm cho cô gái đó thoát chết, lão ta vô cùng cáu kỉnh và liên tục nổi giận.

Hễ chỉ cần chọc giận lão ta một chút sẽ bị lão đánh cho nhừ tử.
Hôm nay tâm trạng lão có vẻ tốt lên một chút khi ngày mai lão có thể đón em trai lão ra tù sớm.

Ngày mai chắc chắn lão ta phải tự mình tới đón em trai.

Dù sao giờ cảnh sát cũng là người của lão ta, mang theo đàn em tới đó cũng chẳng hề hấn gì.
Mấy lần trước sau khi giết người cảnh sát sẽ luôn hỏi thăm tới lão, nhưng chỉ cần một vali chất đầy tiền bọn cảnh sát lại coi như chưa thấy gì tiếp tục giả mù giả điếc.

Chỉ là em trai hắn đã bị các quan chức cấp cao để ý đến nên không thể giúp được gì.

Khi đó em trai hắn bị bắt lão đã cho người giết sạch toàn bộ gia đình của tên đặc vụ đó ngay trong đêm.
Nhưng lão ta không biết rằng hôm đó lão đã bỏ sót con trai của người đặc vụ đó.

Giờ đây chính hắn phải chuẩn bị trả giá cho tất cả các tội ác mà mình gây ra.
[…]
Ngày hôm sau nữa trước trại giam của em trai lão ta, rất nhiều thuộc hạ đã đợi sẵn ở bên ngoài.

Chúng đậu xe một hàng dài như muốn thị uy quyền lục của mình.

Những tên thuộc hạ chờ sẵn như đang tiếp đón một người có địa vị vô cùng cao quý.
Tên trùm m@ túy đứng hiên ngang trước đám thuộc hạ đợi chờ thời khác lão ta đã mong đợi bấy lâu.

Nhưng lão đâu biết ở tòa nhà cao tầng gần đó tay súng bắn tỉa của Sát cũng đang chờ đợi khoảnh khắc cánh công mở ra và tên em trai của hắn bước ra sẽ ngay lập tức nổ súng.

Sát bố trí không chỉ có một người mà còn rất nhiều sát thủ khác đang ẩn nấp theo dõi nhất cư nhất động của dám xã hội đen đó.
Nam Cung Minh Dạ đứng trên sân thượng của tòa nhà cao nhất quan sát.

Anh nhìn vẻ mặt tự đắc của tên trùm m@ túy qua ống ngắm vô cùng căm phẫn.

Anh có cơ hội để bắn chết hắn ta ngay lập tức nhưng nếu chết như vậy sẽ là quá nhẹ nhàng với lão ta.

Anh phải khiến hắn đau khổ nhất.
Nhìn đồng hồ trên tay cũng sắp tới giờ anh ra lệnh cho thuộc hạ

“Chỉ cần mục tiêu xuất hiện ngay lập tức nổ súng”.
Thuộc hạ tử bên này nhận được mệnh lệnh nhanh chóng điều chỉnh lại hơi thở, chỉnh ống ngắm tiếp cận cánh cổng trại giam.
Cánh cổng dần dần mở ra, tên em trai hắn ta được đưa ra bên ngoài vui mừng khi thấy anh trai mình đem nhiều thuộc hạ đến vậy đứng ở bên ngoài đợi.

Tên trùm m@ túy tiến lên muốn tới trước để ôm em trai.

Em trai lão đã lâu ngày không gặp giờ đứng ngay trước mặt lão chỉ còn cách vài bước chân.
Lão dang tay ra chờ đợi, bất ngờ một viên đạn bay đến ghim chính xác vào tim tên em trai khiến lão sũng sờ không kịp trở tay.

Tên em trai miệng còn đang cười bất ngờ ngã xuống ngay trước mặt lão ta.

Mấy tên thuộc hạ hoảng loạn chạy tới bao vây lấy lão đại của chúng.

Chúng nhanh chóng rút súng ra phòng vệ nhưng căn bản không hề biết viên đạn đó bay từ hướng nào tới.
Nam Cung Minh Dạ quan sát không thừa một tình tiết nào, anh cảm thán với thuộc hạ của mình “Làm tốt lắm, mau rút lui đi”.
“Rõ”
Nam Cung Minh Dạ cũng bình tĩnh thu xếp lại đồ đạc rồi nhanh chóng rời khỏi.
Tên trùm m@ túy như bị điểm huyệt nhìn thi thể em trai chết ngay trước mặt mình mà chưa nói được lời nào.

Ánh mắt lão ta nổi những tia máu: Là ai to gan dám đối đầu với hắn ta, hắn ta chắc chắn sẽ tiêu diệt đến cùng.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay