Sau khi Lộ Hành Chu phát sóng trực tiếp xong, anh ta bước ra khỏi phòng và nhìn thấy Đỗ Nhược đang nấu bữa tối trong bếp.
Vì sợ quần áo bị dính dầu mỡ nên Đỗ Nhược cố ý lấy chiếc áo quảng cáo gà mặc vào.
Lộ Hành Chu nhìn thấy chiếc áo quảng cáo này, đột nhiên nhớ tới điều gì đó: “Cô đúng thật là xui xẻo, cô có biết không?”
Đang lúc tâm trạng rối rắm, ai ngờ có người vừa đến đã chửi rủa người khác là xui xẻo nên Đỗ Nhược cầm lấy thau nước thủ thế, dọa: “Không biết nói chuyện thì có thể ngậm miệng lại.” Thực sự, cô rất muốn dội thau nước lên người Lộ Hành Chu.
Lộ Hành Chu vội vàng chạy ra khỏi phòng bếp, thò đầu ra cửa nói: “Cô có biết mấy hôm trước, ai gọi điện thoại cho tôi không? Là Cố Uyên đấy!”
Đỗ Nhược chợt nghe đến tên của Cố Uyên, cảm thấy kỳ lạ. Dù sao thì đã mấy ngày nay cô không thấy bóng dáng của Cố Uyên, cũng không nghe bất kì tin tức nào về anh ấy cả: “Anh ấy gọi điện cho anh thì có liên quan gì đến tôi chứ?”
“Bởi vì chủ yếu là anh ta hỏi về chuyện của cô.” Lộ Hành Chu nhìn có chút hả hê nói.
“Gì chứ? Đỗ Nhược dừng động tác tay, quay người lại, nhìn về phía Lộ Hành Chu.
Thấy không có gì nguy hiểm, Lộ Hành Chu cười hì hì rồi đi vào phòng bếp. Anh ta quan sát quần áo trên người của Đỗ Nhược:” Nếu tôi nhớ không lầm thì cô đã từng nói rằng cô đã tặng cái áo này cho một kẻ đáng thương mà nhỉ? “
Trực giác của Đỗ Nhược không tốt, cô sốt ruột hỏi:” Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Anh mau nói thẳng đi. “
Lộ Hành Chu cười:” Là cô đưa cho Cố Uyên chứ gì? “
” Trước đó, Cố Uyên đã gọi điện thoại cho tôi để xác nhận người đó có phải là cô hay không. Lại nói, mối quan hệ giữa hai người thực sự là đơn giản như vậy sao hả? Bởi vì quan hệ hợp tác giữa hai công ty mà quen nhau thật à? “
Đỗ Nhược cứng đờ. Xong đời rồi. Trong sách nói, Cố Uyên là hạng người có thù tất báo:” Sao anh không nói cho tôi biết sớm hơn chứ, chuyện này xảy ra khi nào vậy? “
Lộ Hành Chu hoàn toàn không cảm nhận được sự lo lắng trong lòng của cô, hời hợt nói:” Mấy ngày nay, chẳng phải là cô giận tôi về chuyện tôi bắt cô làm nổ quả dưa hấu bằng dây thun mà không thèm để ý tới bất kỳ chuyện gì hay sao? Tôi muốn nói với cô, còn cô lại chẳng thèm nhìn tôi một cái, tôi cũng không muốn tự chuốc nhục nhã, sau đó thì quên mất. Hôm nay, thấy cô mặc bộ quần áo này, tôi mới chợt nhớ đến. “
Đỗ Nhược suy nghĩ cẩn thận một chút, dựa theo thời gian mà Lộ Hành Chu nói thì phát hiện, Cố Uyên gọi điện thoại cho Lộ Hành Chu là lúc Thẩm Phú Tư đi công tác và Cố Uyên bắt đầu bặt vô âm tín. Cô thầm nghĩ, cũng may vì qua một thời gian dài như vậy, Cố Uyên cũng không có động tĩnh gì, chắc là bận quá nên không có thời gian để lo chuyện này.
Đỗ Nhược tự an ủi bản thân như vậy nhưng Lộ Hành Chu lại không muốn buông tha cho cô:” Cô mau nói cho tôi biết, rốt cuộc cô và Cố Uyên đã xảy ra chuyện gì? Vì sao anh ta lại hỏi cô có phải là người dẫn đầu đoàn khiêu vũ hôm đó hay không? “
Bị Lộ Hành Chu làm phiền, Đỗ Nhược không chịu nổi nên đành phải đem sự việc làm đổ cà phê kể từ đầu đến cuối cho Lộ Hành Chu nghe.
Nghe xong, anh ta ngã vào ghế sô pha cười ngặt nghẽo đến nỗi không thể đứng dậy được. Đỗ Nhược không thèm để ý, cô bưng đồ ăn đã được nấu xong lên bàn, rồi ngồi ăn cơm trong tâm trạng nặng nề.
Lộ Hành Chu cười đủ rồi cũng đi tới phòng bếp định bưng một bát cơm thế nhưng không thấy cái gì cả. Sau khi ngồi xuống chỗ đối diện với Đỗ Nhược, anh ta khoanh tay lại:” Vẫn là cô lợi hại, tôi phục cô sát đất. Đây là lần đầu tiên tôi thấy Cố Uyên bị người khác đùa bỡn đấy. Ha ha. “
Đỗ Nhược lườm anh ta một cái:” Đáng tiếc, cơ bản là tôi không muốn đùa giỡn với anh ta, mọi chuyện thật là trùng hợp. “
Lộ Hành Chu tặng cho cô một ánh mắt bảo trọng, anh ta vừa ăn như gió cuốn vừa khen:” Với tài nấu nướng này của cô thì làm thư ký quả thật là uổng phí tài năng vô cùng. “
Đỗ Nhược nghĩ đến chuyện chuyển công tác, cuối cùng cũng cảm thấy thoải mái một chút. Tôi không còn là thư ký nữa. Ngày mai, tôi sẽ đến công ty chi nhánh để làm công việc thiết kế.
” Làm thiết kế ư?”Lộ Hành Chu cảm thấy không thể tin nổi. Dù sao thì khoảng cách giữa hai ngành này cũng quá lớn.
Thấy Lộ Hành Chu không tin, Đỗ Nhược trở về phòng lấy xấp tranh vẽ của mình ra, Lộ Hành Chu lật từng trang, trong mắt lộ vẻ ngưỡng mộ.
Xấp tranh vẽ ở trên đều là những bản mới vẽ gần đây của Đỗ Nhược, phần lớn là vẽ minh họa cho các bài báo trên tạp chí sau khi cô đọc xong. Cô dự định chọn mấy tấm để tạo thành phiên bản điện tử, sau khi tô màu và chỉnh sửa xong thì gửi đến một vài nơi để xem liệu cô có thể có cơ hội nhận được công việc hay không. Trước khi bị xuyên sách, cô là người vẽ minh họa cho mấy nhà tạp chí chuyên dụng, hiện tại, cô vẫn định đi theo con đường cũ. Một mặt, cô có thể kiếm thêm thu nhập, mặt khác, sẽ không uổng phí nghề của mình. Khi có thêm một khoản tiền tiết kiệm, cô sẽ đi mua một chiếc máy tính bảng kỹ thuật số chuyên nghiệp, không cần phải phiền phức giống như bây giờ.
Ngày hôm sau, Đỗ Nhược trực tiếp đến công ty truyền thông mới theo yêu cầu của Thẩm Phú Tư.
Sau khi Cố Uyên có suy đoán này, anh đã trực tiếp gọi điện thoại cho Lộ Hành Chu.
Kết thúc cuộc gọi, Cố Uyên nhếch miệng cười lạnh lùng.
“Đỗ Nhược! Được lắm! Hại tôi xấu hổ, trở thành trò cười cho thiên hạ, vậy mà còn có thể thoát thân một cách an toàn. Chuyện này từ trước đến nay, ngoài cô ra, vẫn chưa có người nào làm được.”
Chuông báo trên bàn làm việc vang lên làm gián đoạn dòng suy nghĩ của Cố Uyên, anh nhanh chóng trấn tỉnh tinh thần và bắt máy.
Nghe được nội dung ở đầu dây bên kia truyền đến, vẻ mặt của Cố Uyên dần trở nên nghiêm túc.
“Tình hình bên đó thế nào?”
“Có thể bảo đảm độ chính xác của tin tức không?”
“Được rồi. Tôi biết.”
Cúp điện thoại, Cố Uyên nhắm mắt suy nghĩ một hồi rồi anh cầm điện thoại di động, đứng dậy, đi đến chỗ sáng nhất. Thân hình thon dài đầy đẹp đẽ mà nguy hiểm đứng sát cửa sổ trên tòa nhà cao tầng, nơi đây có thể nhìn thấy toàn bộ phong cảnh phồn hoa bên ngoài nhưng Cố Uyên chỉ liếc mắt một cái, sau đó anh đưa mắt nhìn sang một tòa cao ốc nào đó ở bên cạnh. Đấy là tòa nhà nơi đặt trụ sở của công ty Thẩm Phú Tư. Anh vuốt màn hình điện thoại xuống dưới vài cái rồi nhấn chọn số của Thẩm Phú Tư.
Ngày hôm sau, ngay khi vừa đến công ty, Bạch Giai Vũ đã nói với cô một chuyện, Thẩm Phú Tư đang đi công tác, chưa biết chừng nào về.
“Đi đâu vậy?” Đỗ Nhược cảm thấy rất đột ngột.
“Nghe nói là về quê ở miền Nam, hình như là nguồn vốn ở bên kia xảy ra vấn đề.”
Đỗ Nhược giật mình, cô biết Thẩm Phú Tư có thể mở nhiều công ty như vậy là nhờ sự hỗ trợ vốn của các nguồn vốn ở quê nhà, nếu nó có vấn đề thì tất cả các công ty này có thể bị đóng cửa và thanh lý.
“Xảy ra vấn đề gì vậy?” Đỗ Nhược hỏi nhỏ.
“Tôi cũng không biết. Nghe nói, tối hôm qua, tổng giám đốc Thẩm đã gọi rất nhiều cuộc cho các giám đốc điều hành, sau đó, ông ấy mang theo trợ lý và lên máy bay vào lúc sáng sớm.
Cuối cùng, Bạch Giai Vũ căn dặn cô:” Những chuyện này không được nói lung tung, trong mấy ngày này, chúng ta cần phải tỉnh táo một chút, không được chủ quan. Có lẽ, sau khi tổng giám đốc Thẩm trở về, tính tình ông ấy sẽ không được tốt. Chúng ta cũng đừng đâm đầu vào họng súng. “
Đỗ Nhược gật gật đầu, tỏ ý rất tán thành.
Mấy ngày nay, đúng là cô có chút đắc ý, lơ là. Đầu óc hoàn toàn không tập trung vào công việc thư ký. Cũng giống như chuyện Thẩm Phú Tư đi công tác hay chuyện gia đình nhà họ Thẩm xảy ra vấn đề lớn như vậy, thế mà một chút tin tức cô cũng không nghe thấy. Như vậy, với vai trò là thư ký của ngài tổng giám đốc, cô cũng thật quá có lỗi.
Từ hôm đó, mỗi ngày đi làm, Đỗ Nhược vì sợ gặp phải Cố Uyên nên ngày nào cô cũng cố gắng trang điểm tỉ mỉ.
Thế nhưng, cô vẽ tranh rất tốt vậy mà đáng tiếc là trang điểm lại rất tệ. Mỗi lần trang điểm xong, cô đều cảm thấy vô cùng nặng nề và kém tự nhiên. Thế nhưng, cô không thèm để ý đến những thứ này, chỉ cần có thể không bị Cố Uyên phát hiện ra thì đó chính là chuyện tốt nhất rồi.
Nghĩ đến Cố Uyên, Đỗ Nhược mới chợt phát hiện ra, trong mấy ngày Thẩm Phú Tư đi công tác, dường như Cố Uyên cũng biến mất. Trước đây, thỉnh thoảng vẫn có thể gặp nhau tình cờ nhưng bây giờ một chút tin tức cũng không có. Không gặp phải Cố Uyên, Đỗ Nhược cảm thấy vô cùng mừng rỡ và nhẹ nhõm.
Cứ như thế hơn nửa tháng, vào một hôm, Đỗ Nhược đang bí mật vẽ tranh ở nơi làm việc thì Thẩm Phú Tư đã trở về với dáng vẻ đầy phong trần và mệt mỏi.
Ông ấy vừa về đến đã triệu tập một vài giám đốc điều hành đến văn phòng của mình, sau khi các giám đốc điều hành đi ra, Thẩm Phú Tư đã dùng máy nội bộ gọi Đỗ Nhược vào.
Đỗ Nhược không biết tại sao Thẩm Phú Tư lại tìm cô. Sau khi gõ cửa, cô nơm nớp lo sợ đi vào thì thấy Thẩm Phú Tư mệt mỏi dùng hai tay chống lên trán. Ông ấy ngước mắt lên thấy Đỗ Nhược đi vào thì ra hiệu cho cô ngồi xuống ghế.
Đỗ Nhược thấp thỏm ngồi xuống, quan sát vẻ mặt của Thẩm Phú Tư. Cô cảm thấy dường như trong lòng ông ấy đang ngổn ngang trăm mối, bộ dáng mệt mỏi sắp không chịu đựng được do lao tâm lao lực đến nỗi gần như kiệt sức.
” Tổng giám đốc Thẩm! “Đỗ Nhược ngập ngừng gọi.
Thẩm Phú Tư nhấp một ngụm trà, nhìn về phía Đỗ Nhược:” Cô mới vào công ty chỉ có ba bốn tháng phải không? Tôi quan sát trong khoảng thời gian này, cô thật sự không có hứng thú làm thư ký chút nào thì phải? “
Đỗ Nhược nghe vậy, trong lòng cảm thấy rất căng thẳng:” Lẽ nào, ngài tổng giám đốc không hài lòng với công việc của mình nên muốn sa thải mình sao? “
Thế nhưng Thẩm Phú Tư nói tiếp:” Nếu đã thực sự không thể làm tốt công việc này, vậy thì tôi sẽ để cô làm công việc như cô mong muốn. Chẳng phải lúc nào cô cũng muốn đến công ty truyền thông mới hay sao? Ngày mai, tôi sẽ chuyển cô đến đó làm nhân viên thiết kế mỹ thuật. “
” Thiết kế mỹ thuật sao? “
Tin tức này quá đột ngột nên Đỗ Nhược lập tức có hơi bối rối:” Tổng giám đốc Thẩm, chẳng phải nghe nói công ty truyền thông mới.. “
Thẩm Phú Tư miễn cưỡng nở nụ cười:” Mỗi thời mỗi khác. Trước hết, cô cứ qua đó xem một chút đi. Nếu cảm thấy không thích nghi được thì có thể quay trở về công ty, bên đây sẽ tạm thời giữ chỗ cho cô. “
Đỗ Nhược vội vàng cảm ơn:” Tổng giám đốc Thẩm, tôi sẽ cố gắng chăm chỉ học tập và làm việc thật tốt khi đi qua đó. “
” Ừm. Ra ngoài đi, ngày mai, tôi sẽ trực tiếp đưa tin qua bên đó. Cô có biết nó ở chỗ nào không? “
” Dạ biết. “
Thẩm Phú Tư phất phất tay để cho Đỗ Nhược đi. Ông nhìn theo bóng dáng Đỗ Nhược rón rén đi ra ngoài, khẽ mỉm cười:” Nhân lúc công ty truyền thông mới còn nằm trong tay, ông vẫn còn có quyền thì ông sẽ mở đường cho những người trẻ. “
Ngay khi quay lại chỗ làm việc, Bạch Giai Vũ vội lại gần:” Thế nào rồi? Tổng giám đốc vừa phê bình cô phải không? “
Đỗ Nhược không biết nên dùng biểu cảm gì để đối mặt với Bạch Giai Vũ, cô nghĩ mãi mà vẫn không ra nên lắc đầu:” Tổng giám đốc Thẩm đã điều tôi qua công ty truyền thông mới để làm công việc trang trí. “
” Hả? “Bạch Giai Vũ không ngờ rằng mình lại nghe được một tin tức như vậy:” Vậy thì cô không còn làm thư ký của tổng giám đốc Thẩm nữa sao? “
” Ừm. Tổng giám đốc Thẩm yêu cầu tôi ngày mai qua bên công ty truyền thông mới trình diện. Vì vậy, hôm nay tôi sẽ thu dọn đồ đạc, ngày mai sẽ không đến đây nữa. “
” Đột ngột như vậy sao? “Bạch Giai Vũ thì thầm nói.
” Chẳng phải chúng ta vẫn đang cùng một công ty sao? Công ty truyền thông mới cách đây không xa, nếu cô nhớ tôi thì buổi trưa chúng ta có thể cùng nhau ăn cơm. “
” Ừm. Vậy thì chúc cô mọi điều tốt đẹp khi đến công ty mới nhé! “
” Cảm ơn.”
Tuy rằng Đỗ Nhược không thể hiểu rõ dụng ý của tổng giám đốc nhưng cô rất lười suy nghĩ tiếp, dù sao thì có nghĩ cô cũng không thể hiểu được.
Mặc dù công ty truyền thông mới rất gần với công ty của Cố Uyên nhưng xét cho cùng thì nó không có liên quan trực tiếp với công ty của anh. Cho dù một ngày nào đó, Cố Uyên có đầu tư vào thì anh ấy cũng chỉ là nhà đầu tư của tập đoàn công ty và Thẩm Phú Tư sẽ trực tiếp liên lạc với anh ấy. Đỗ Nhược cảm thấy thoải mái một cách khó hiểu khi được điều chỉnh công việc và giảm thiểu cơ hội gặp gỡ Cố Uyên. Về đến nhà, cô bắt đầu đi nấu ăn với tâm trạng rất tốt.