(ALice: Vì chương 20 khá dài nên mình sẽ chia thành hai chương nhỏ nhé.)
Có một phần cực nhỏ đàn ông sẽ mang thai…
Mà cậu lại chính là một phần tử trong phần cực nhỏ kia…
Cha của đứa bé trong bụng cậu còn là Tịch Yếm nữa…
Đả kích liên tiếp này khiến cho Bách Nhạc đánh mất lý trí, ánh mắt cậu dại ra đứng lên, đi tới cửa mới nhớ tới còn chưa vứt que thử thai trong tay đi, lại xoay người đi vứt nó.
Thất hồn lạc phách mà trở về phòng, Bách Nhạc ngưỡng mặt một quăng mà ném mình vào trên giường. Cậu quay đầu vùi mặt thật sâu vào trong đệm chăn, cảm thấy mình hẳn là nên bình tĩnh lại, nghĩ kế tiếp nên làm cái gì bây giờ.
Nên xóa sạch? Hay vẫn là sinh hạ đây?
Cậu xoa bụng nhỏ của mình, vẫn cảm thấy có chút khó có thể tin, ở nơi này còn đang dựng dụng một sinh mệnh nhỏ đó?
“Anh ơi, ra ăn cơm nè!”
Ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa liên tiếp, là tiếng của Bách Âm.
Bách Nhạc giãy giụa bò lên, mở cửa miễn cưỡng cười vui: “Anh không đói bụng đâu, mọi người ăn đi.”
“Ca, anh vẫn là xuống dưới ăn đi, bằng không ông ba lại phải nổi đóa đó.”
Nghĩ đến nếu cậu cứ như vậy không ra khỏi phòng thì cửa phòng chắc chắn sẽ bị gõ nát, Bách Nhạc lại càng khó chịu.
Cậu trở tay đóng cửa lại, hữu khí vô lực mà nói: “Anh biết rồi.”
Một lúc lâu sau, Bách Huy Chương mới nhìn thấy Bách Nhạc sắc mặt tái nhợt liền nhíu mày, mở miệng răn dạy: “Con nhìn sắc mặt của con xem khó coi thành cái gì rồi, đều do con không rèn luyện cả đấy. Một đại nam nhân cả ngày hoặc là lêu lổng hoặc là rúc ở trong nhà, nhìn giống cái gì hả?
Bách Nhạc hiện tại không có sức lực đấu võ mồm với ông, thậm chí chỉ ừm ừm mà đáp vài tiếng, sau đó bưng chén cơm lên bắt đầu miễn cưỡng lùa cơm.
Bách Huy Chương sắc mặt trầm xuống, biểu hiện khác thường của Bách Nhạc tự nhiên đều bị ông phát hiện ra rồi.
“Nếu bị bệnh thì phải đi gặp bác sĩ, tâm tình không tốt thì phải nói với người nhà.”
Đứa con trai này của ông cũng không phải vô dụng như ông nói vậy, việc công ty báo cáo cho ông, cậu đều hoàn thành rất tốt. Diệp Tiêu Tư cũng nói so với trong tưởng tượng thì cậu tốt hơn nhiều lắm.
“Không có bệnh gì đâu, ăn cơm ăn cơm đi.”
Bách Nhạc gắp đồ ăn đặt vào trong chén của Bách Huy Chương, khiến cho ông hừ lạnh một tiếng, nhưng cũng không nói thêm cái gì.
Cứ việc que thử thai cho kết quả như vậy, nhưng mà Bách Nhạc trong lòng vẫn tồn tại một hy vọng nho nhỏ. Rốt cuộc kết quả này vẫn có xác suất bị sai, tuy rằng có thể rất nhỏ thôi, nhưng mà xác suất cậu thuộc về bộ phận cực nhỏ có năng lực thu thai kia cũng rất nhỏ luôn mà.
Cũng đều là khả năng nhỏ như nhau, thì tại sao phải nhất định tin tưởng vào que thử thai chứ.
Nhưng hy vọng nhỏ nhoi này rất nhanh đã bị đánh nát.
Ngày hôm sau, cậu tự mình đến bệnh viện làm kiểm tra. Bởi vì trong mắt cậu, thì vẫn phải nhìn tận mắt mới có thể an tâm.
Lúc bác sĩ đem báo cáo kiểm tra đưa cho cậu, Bách Nhạc khẩn trương đến tay cũng run lên.
Cậu nhìn thoáng qua, khẩn trương mà nuốt nuốt nước miếng, run run rẩy rẩy nói: “Tôi xem không hiểu, có thể nói thẳng kết quả hay không?”
Bác sĩ nhẫn nại tính tình mà đem tờ báo cáo kia lật lên, “Tờ này thì cậu cũng phải xem hiểu chứ?”
Chỉ thấy dưới báo cáo siêu âm màu viết kết quả “Sớm mang 01 thai.”
Bách Nhạc trừng mắt nhìn mấy chữ to kia, đối mắt chớp cũng không chớp. Tuy rằng cậu đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, nhưng hiện tại sự thật đặt ở trước mắt, cậu muốn phủ nhận cũng rất khó, nên chỉ có thể tiếp thu sự thật mà thôi.
Cậu lau nước mắt một phen, chỉ cảm thấy buồn trong lòng nói: “Bác… bác sĩ, nhưng tôi không phải tuổi nhỏ mang thai đâu, tôi đã 22 tuổi rồi mà.”
“Mang thai sớm không phải giống như cậu nghĩ vậy đâu, cái này có nghĩa là thai nhi đang ở vào giai đoạn ba tháng đầu, thuộc về giai đoạn đầu của thai kì.”
Bác sĩ lại chỉ vào ảnh chụp trên phiếu siêu âm, ngữ khí mang theo từ ái, “Cậu xem đây chính là thai nhi trong bụng cậu này.”
Bách Nhạc nỗ lực mở hai mắt mà xem, khuôn mặt nhỏ nhăn nhó, ngữ khí có chút ghét bỏ, “Tối đen như vậy tôi sao mà thấy được.”
Bác sĩ nhẫn nhịn, cuối cùng lại hỏi cậu chuyện khác, “Trong thời gian mang thai, cậu có từng uống rượu hoặc hút thuốc gì không?”
Bách Nhạc mờ mịt nói: “Có uống rượu một chút, nhưng không có hút thuốc.”
Bác sĩ hít sâu một hơi, chuẩn bị bắt đầu thao thao bất tuyệt với cậu, mới vừa mở miệng đã bị cậu cắt ngang.
“Dừng dừng, cái gì mà những việc chú ý trong thời gian mang thai chứ. Tôi còn chưa quyết định có muốn đứa nhỏ này không đâu.”
Bác sĩ rốt cuộc lộ ra biểu tình kinh ngạc, “Làm sao lại như vậy?” Nam tính thụ thai cực kì hiếm thấy, làm sao lại có người không muốn đứa nhỏ chứ, hắn vẫn là lần đầu tiên gặp phải loại tình huống này đấy.
Bách Nhạc gãi gãi đầu, không biết nên giải thích với hắn thế nào về mối quan hệ phức tạp kia.
Bác sĩ nhìn vẻ mặt của cậu, không biết hiểu lầm cái gì, ôn thanh trấn an nói: “Là kinh tế trong nhà khó khăn sao?”
Bách Nhạc giật mình, nghĩ nghĩ đến gia thế như kia của Tịch Yếm, lại nghĩ lại mình, lắc lắc đầu.
“Vậy là cãi nhau với ba đứa nhỏ hả?”
Bách Nhạc mặt đỏ lên, vội vàng lắc đầu: “Không đúng không đúng.” Vị bác sĩ này nghĩ đi đâu vậy nha.
Bác sĩ do dự một chút, lại hỏi: “Vậy là nguyên nhân thai thứ hai sao?”
Bách Nhạc đột nhiên đứng lên, cảm thấy bác sĩ càng nói càng thái quá, lắp bắp nói: “Không… không phải bởi vì mấy cái này đâu.”
Bác sĩ thấy Bách Nhạc kích động như vậy, vì thế liền trấn an bảo cậu bình tĩnh lại, nhìn thấy cậu lại ngồi xuống mới tiếp tục nói: “Nói tóm lại, cậu trở về cùng ba đứa nhỏ thương lượng cho tốt đi, việc lớn như vậy vẫn phải thận trọng suy xét một chút.”
Bách Nhạc cầm lấy báo cáo ném xuống một câu “Tôi biết rồi”, sau đó giống như là trốn mà chạy như bay ra khỏi bệnh viện.
Thời tiết bên ngoài vừa đúng, sau một trận mưa thì tầm nhìn cao hơn không ít. Ánh mặt trời có thể chiếu thẳng xuống dưới, nhưng mà mặt trời vào đông thì cũng không có được bao nhiêu ấm áp.
Bách Nhạc nắm báo cáo trong tay, ngửa đầu nhìn thoáng qua mặt trời, bỗng nhiên rất muốn làm ra vẻ cảm khái một chút. Mặt trời lại ấm cũng không ấm đến trong lòng của cậu được nữa rồi.
Nhưng mà những lời này vừa xuất hiện thì cậu đã bị nổi hết cả da gà, sờ sờ cánh tay của mình, vẻ mặt đưa đám.
Xong rồi, lúc này chỉ vừa mới mang thai thôi mà cậu đã trở nên không giống mình nữa rồi.
Bởi vì tâm tình cực kém, cho nên cậu cũng không muốn về nhà ngay, vì thế cậu liền cầm báo cáo sức khỏe lắc lư ở trên phố.
Bách Nhạc mặc một chiếc áo khoác màu đen, bên trong là một chiếc hoodie trắng, lại kết hợp với khuôn mặt trắng nõn tuấn tú kia, đi ở trên con đường gần trường đại học, thật sự sẽ khiến người khác nghĩ cậu chính là sinh viên ở đây.
Chẳng qua sắc mặt của cậu cực kì không tốt, mày nhíu chặt, vừa thấy chính là đang thất thần.
Có mấy cô gái thẹn thùng mà nhìn cậu hồi lâu, lại lôi kéo xô đẩy một hồi. Cuối cùng, một cô gái tóc ngắn lá gan lớn tiến lên đầu tiên.
“Tiểu ca ca anh học ở đại học nào, tôi ở S đại, có muốn kết bạn một chút hay không?”
Cô mở miệng trước, những người còn lại cũng đều mồm năm miệng mười nói lên.
“Đúng vậy, thêm Wechat được không?”
“Anh quét tôi hay tôi quét anh?”
Bách Nhạc nhìn mấy cô gái hoạt bát đáng yêu trước mắt, nếu đổi lại là trước kia cậu khẳng định đã mừng đến trong lòng nở hoa, tung ta tung tăng mà lấy di động ra rồi.
Nhưng cậu hiện tại chỉ có thể vẻ mặt chết lặng mà nói: “Tôi đã có bé con rồi.”
Một câu kinh người này, đều khiến cho mấy cô gái khiếp sợ. Hiển nhiên, bọn họ đều không nghĩ tới vị tiểu ca ca thoạt nhìn cũng giống như sinh viên các cô, thế nhưng đã có bé con luôn rồi.
“A… ngại quá… Chúng tôi không biết anh đã kết hôn, còn tưởng rằng anh là sinh viên.”
“Chúng tôi đi trước đây… Giúp chúng tôi chuyển lời hỏi thăm tới vợ anh nhé.”
Mấy nữ sinh rất có lễ phép mà cùng Bách Nhạc cáo biệt. Nhìn bóng dáng cao chạy xa bay của các cô, Bách Nhạc lại cảm thấy trong lòng càng bi thương.
Nào có vợ gì đâu, chỉ có một Diêm Vương thôi đây nè.
Tính tình cổ quái, âm tình bất định, còn tính toán chi li, người đắc tội y kết cục đều thực sự thảm luôn.
Bách Nhạc thở dài, hơn nữa nói thật, trong bụng còn đang mang một cái lại bảo cậu cùng nữ sinh v3 vãn đánh yêu, thì cậu thật sự làm không được đâu.
Lại lang thang không có mục đích đi dạo vài vòng, cậu nhìn thấy một hiệu sách, vốn định trực tiếp đi qua luôn, nhưng cũng không biết thế nào mà trong lòng vừa động, lại bước vào bên trong. . Truyện Đông Phương
Đi vào nhà sách xong, cậu làm bộ như không có việc gì mà đi tới khu sách dành cho người mang thai, tìm kiếm hồi lâu cuối cùng cũng tìm được sách mà mình muốn.
《 88 loại nguy hại khi phá thai. 》
《 Làm sao mới có thể kích khởi được tình thương của cha? 》
Bách Nhạc vừa lòng mà kẹp hai quyển sách ở dưới cánh tay. Hiện tại chỉ có những thứ này, mới có thể khiến cậu nhịn xuống xúc động muốn xóa bỏ đứa bé mà thôi.
Kết quả vừa mới quay người lại, thì liền đụng phải một người. Bách Nhạc nhanh chóng xin lỗi, vừa ngẩng đầu xem thì ra là Diệp Phi Phi.
“Bách tổng?” Cô có chút kinh ngạc mà kêu thành tiếng, bởi vì hoàn cảnh bốn phía quá mức an tĩnh, cho nên người xung quanh đều nhìn lại đây. Đợi thấy được người gọi là Bách tổng kia lại là một chàng trai rất trẻ tuổi, thì đều có chút kinh ngạc.
Bách Nhạc nhận thấy được ánh mắt từ bốn phía, trên mặt xấu hổ giống như là bị lửa đốt qua, cánh tay lại kẹp chặt hai quyển sách, sợ một khi cậu không chú ý sẽ làm rớt xuống.
“Anh ở chỗ này làm gì?” Diệp Phi Phi cũng chú ý tới, vì thế cũng đè thấp thanh âm.
Cô lại nhìn nhìn bốn phía, nghi hoặc nói: “Nơi này là khu dành cho người mang…”
Còn chưa nói xong đã bị Bách Nhạc cắt ngang, “A… bạn của tôi sắp có bé con, cho nên tôi mới mua mấy quyển sách làm quà tặng cho hắn ha ha.”
Lời này mặt ngoài cũng không có trở ngại, Diệp Phi Phi cũng nửa tin nửa ngờ. Tin chính là vì nhìn biểu tình của cậu cũng không có gì lạ, nghi chính là hào môn tặng quà mà lại keo kiệt như vậy sao?
“Cô ở chỗ này là muốn mua sách gì sao?” Bách Nhạc nhanh chóng chuyển đề tài.
Diệp Phi Phi cười cười: “Tôi muốn đến công ty kỳ hạ của Bách tổng phỏng vấn, dự định tiến vào giới giải trí làm nghệ sĩ, cho nên muốn mua một chút sách liên quan đến kĩ thuật diễn để học tập một chút.”
Bách Nhạc nghe xong có chút cảm khái, thế giới này quả thật là bất đồng, trong nguyên tác nữ chủ cũng không vào giới giải trí đâu.
Nhưng mà nói thật, việc Diệp Phi Phi vào giới giải trí vẫn là có chút xem trọng. Từ góc độ lợi ích của công ty mà nói, cô lớn lên xinh đẹp, thông minh có dã tâm, luôn rõ ràng bản thân muốn cái gì, xác thật cũng rất thích hợp với giới kia.
“Vậy chúc cô may mắn, tôi cũng không thể mở cửa sau cho cô được đâu.” Bách Nhạc nói đùa.
Diệp Phi Phi nhoẻn miệng cười: “Tôi đương nhiên biết chứ, hơn nữa tôi tin chắc rằng không có khả năng ngay cả sơ khảo mà tôi cũng không qua được.”
Cô nói ra lời nói tự phụ như vậy, nhưng trên mặt vẫn là tươi cười xinh đẹp, tựa hồ chính là thật sự cảm thấy như vậy.
Cô vốn dĩ tính toán tiếp cận Bách Nhạc, lợi dụng cậu để vào trong công ty của cậu, lại cho cô tài nguyên, nhưng mà sau khi quen biết cô lại từ bỏ quyết định này. Tên nhóc ngốc này thoạt nhìn ngơ ngác, nhưng có chút chỗ lại cực kì thông minh nhạy bén, hơn nữa cô cũng rất thích cậu.
Bách Nhạc lại hàn huyên cùng cô vài câu, sau đó thấy thời gian đã không sai biệt lắm, vì thế nói: “Tôi đi trước đây, hôm nào lại nói tiếp.”
Tùy tiện đi dạo một chút cũng đụng phải người quen, cái này khiến cho Bách Nhạc không dám lại đi lung tung khắp nơi nữa, vì thế liền nhanh chóng chạy về nhà.
Trở lại phòng, cậu nghiêm túc ngồi ở trên giường mở sách ra đọc một lần, càng xem thì mày nhăn càng chặt.
Cậu cảm thấy tình thương cha của mình, có thể là không kích khởi được đâu.
Cậu thở dài, giấu sách dưới gối đầu, lại nhìn thoáng qua báo cáo sức khỏe đang đặt ở trên bàn, tính toán hủy thi diệt tích, vì thế cậu liền xé nát báo cáo kiểm tra ném vào thùng rác.
Sau khi xử lí tốt tất cả, cậu lại nhìn thoáng qua thời gian. Biết cần phải đi ngủ, cậu ngồi dậy tắt đèn bàn xong, sau đó lại nằm lại.
Hai tay cậu giao nhau đặt ở trên bụng nhỏ, nhắm hai mắt lại, thoạt nhìn giống như là ngủ rồi.
Qua hai tiếng đồng hồ, Bách Nhạc sâu kín mà mở mắt.
Mẹ nó, hông ngủ được chớ.
Cứ như vậy lăn lộn đến 7 giờ, thì Bách Nhạc chỉ mơ mơ màng màng mà ngủ được 2 tiếng, sau đó lại mang theo một đôi mắt thâm quầng đến công ty.
Cậu hiện tại đừng nói là nói chuyện này với Tịch Yếm, ngay cả muốn đứa nhỏ này hay không cậu còn chưa nghĩ kĩ nữa luôn.
Tâm tình cực kì không xong, lúc vào công ty thì ngay cả nhân viên bên dưới cũng phát hiện ra cậu khác thường. Tuy rằng Bách Nhạc lúc bình thường đều là cà lơ phất phơ, nhưng mà rất hay cười hì hì, rất ít khi thấy cậu không lộ ra khuôn mặt tươi cười như vậy lắm.
Bách Nhạc ngồi trên ghế xoay, chống cái trán không nói gì, quanh người khí áp cực thấp.
Diệp Tiêu Tư đi vào thấy dáng vẻ này của cậu, có chút không sờ được đầu óc. Trong lòng hắn kinh ngạc, nhưng mà trên mặt cũng không biểu hiện ra ngoài.
“Ba tôi đâu rồi?”
Bách Nhạc thấy là Diệp Tiêu Tư, liền mở miệng hỏi. Cậu vừa mới đến văn phòng của Bách Huy Chương lắc lư một vòng, cũng không thấy có người nào hết á.
“Bách đổng cùng Tịch lão gia tử gặp mặt, nói là có việc muốn thương lượng.”
Vừa nghe đến chữ “Tịch” này Bách Nhạc giống như là bị k1ch thích, phản xạ có điều kiện mà ngẩng phắt đầu, âm trắc trắc nghiến răng nói: “Đừng để tôi nghe thấy chữ kia nữa.”
Diệp Tiêu Tư cảm thấy không thể hiểu được, “Chữ nào?”
Bách Nhạc nói không nên lời vì lí do gì, nên cậu đành phải nói sang chuyện khác, “Hôm nay có an bài gì không?”
Diệp Tiêu Tư đúng sự thật mà nói: “Buổi sáng 10 giờ có một cuộc họp, sau đó buổi chiều 2 giờ có một hoạt động tuyên truyền công ích.”
“Hoạt động gì?”
“Đến viện phúc lợi hỏi thăm những đứa trẻ bị bỏ rơi, đến lúc đó sẽ an bài họp báo để phóng viên chụp ảnh.”
Bách Nhạc nghe xong hai mắt tối sầm, hận không thể chết ngất qua đi, ông trời có thù với cậu đúng hông.
“Tôi không đi đâu.”
Diệp Tiêu Tư cho rằng cậu lại cãi nhau với Bách Huy Chương nên đang giận lẫy, liền nhíu mày khuyên nhủ: “Đây là an bài sớm đã định, cũng liên hệ với người ta xong rồi, cậu không đi sao được.”
Bách Nhạc tâm như tro tàn, đã biết tới bước này rồi không thể do cậu làm bậy nữa, cuối cùng đành phải đồng ý mà thôi.
Viện phúc lợi trong miệng Diệp Tiêu Tư ở Đông giao, phóng viên đã liên hệ trước đã chờ ở trước cổng, vừa nhìn thấy xe của cậu liền sôi nổi chụp ảnh.
Bách Nhạc tươi cười có chút miễn cưỡng ứng phó vài câu phỏng vấn xong, sau đó mới đi vào viện phúc lợi.
Viện trưởng là một người phụ nữ khoảng hơn bốn mươi tuổi, thoạt nhìn cực kì hòa ái, nhiệt tình đón cậu đi vào.
Tuy rằng ở ngoại ô, nhưng mà cơ sở phương tiện của viện phúc lợi vẫn tương đối hoàn thiện. Viện trưởng mang Bách Nhạc vào một gian phòng học trong đó.
Bên trong đều là mấy đứa nhỏ lớn nhỏ không đồng nhất, lớn nhất có thể là 15 – 16 tuổi, nhỏ nhất mới 2 – 3 tuổi. Ăn mặc tuy rằng tương đối sạch sẽ, nhưng mà vừa thấy chính là quần áo cũ không vừa người, hẳn là do những nhân sĩ hảo tâm của giới thượng lưu quyên tặng.
“Còn có mấy đứa bé nhỏ hơn, đều là trẻ sơ sinh mới được mấy tháng, ở một gian phòng khác.” Viện trưởng đi trước giới thiệu cho cậu.
Bách Nhạc duỗi tay, cứng đờ mà sờ sờ đầu của một bé trai chỉ chừng bốn năm tuổi.
Viện trưởng cười cười, nói với cậu: “Đây là Mộc Mộc, thời điểm nó mới tới đây cũng chỉ được tám tháng, hiện tại đã lớn như vậy rồi.”
Còn lại bà cũng không nói tiếp, nhưng mà Bách Nhạc biết ý tứ của bà, hẳn là bị cha mẹ vứt bỏ.
Đứa bé gọi là Mộc Mộc kia lớn lên cực kì ngoan ngoãn, đôi mắt tròn to chờ mong mà nhìn cậu, không biết có phải là đang hy vọng Bách Nhạc có thể mang bé đi hay không.
Bách Nhạc tránh đi tầm mắt của bé, trong lòng ẩn ẩn có chút đau đớn.
“Đại ca ca, muốn chơi với em hay không?” Một bé gái còn đang nhai ngón tay kéo kéo vạt áo của cậu, đồng ngôn vô kỵ nói.
Bách Nhạc khom lưng nói với bé: “Được nha, ca ca chơi với bọn em.”
Mấy đứa nhỏ trong viện phúc lợi đều cực kì thẹn thùng, bé gái vừa nãy đánh bạo kéo quần áo của cậu tên là Đồng Đồng. Bách Nhạc trực tiếp ngồi ở dưới đất chơi xếp gỗ với bọn nhóc.
Phóng viên bên cạnh thấy vậy, cũng cầm lấy cameras trong tay liên tục chụp ảnh. Diệp Tiêu Tư trong lòng cũng buồn bực, Bách Nhạc làm sao lại biết điều như vậy nhỉ. Hắn còn nghĩ rằng mình hẳn là phải nhắc nhở cậu, thì cậu mới biết được nên làm như thế nào.
Bách Nhạc lớn lên đẹp, nhìn qua tuổi lại nhỏ, rất được bọn nhỏ yêu thích. Vốn dĩ mọi người còn sợ hãi, nhưng thấy cậu bình dị gần gũi như vậy, cũng sôi nổi đánh bạo chơi đùa cùng cậu.
Bé trai gọi Mộc Mộc kia là thích cậu nhất, vẫn luôn gắt gao mà dán lấy cậu.
Lúc sắp rời đi bé còn không muốn buông tay, lập tức nước mắt lưng tròng mà nói: “Ca ca có thể mang em về nhà sao?”
Lời này vừa xong, mọi người ở đây đều là ngẩn ra. Vẫn là viện trưởng phản ứng lại trước, đem ngón tay của Mộc Mộc kéo ra, ôn tồn khuyên nhủ: “Mộc Mộc ngoan, ca ca còn có việc, hôm nào anh ấy lại đến thăm con nha.”
Bách Nhạc trong lòng có chút áy náy, sờ sờ đầu bé, hứa hẹn nói: “Nói không sai, anh sẽ lại đến mà.”
Mộc Mộc lúc này mới luyến tiếc mà buông cậu ra, đứng chung cùng với những đứa nhỏ khác.
Lúc rời khỏi viện phúc lợi, viện trưởng vừa đi vừa nói cho cậu: “Mộc Mộc là bị ba bé vứt bỏ, ba bé sinh hạ bé không lâu liền đem bé ném ở trên đường. Bên ngoài trừ bỏ quần áo cũng chỉ có một tờ giấy nhỏ, lúc ấy Mộc Mộc suốt một ngày cũng không được phát hiện, thiếu chút nữa đã mất mạng rồi. Cuối cùng là người ta đưa bé đến bệnh viện, lại đợi vài tháng mới đưa đến viện phúc lợi.”
Nếu đổi lại trước đây khi nghe thấy loại thân thế bi thảm như vậy, Bách Nhạc khẳng định căm phẫn mà bắt đầu mắng cái người không cần con kia. Nhưng mà hiện tại Bách Nhạc chỉ cảm thấy như đầu gối trúng một mũi tên, có chút không được tự nhiên mà sờ sờ cái mũi, cảm giác loáng thoáng bị người khác nói trúng.
Tuy rằng, cậu cũng không nghĩ tới việc sau khi sinh đứa bé, lại vứt bỏ nó đi.
Sau khi trở lại trong xe, không hiểu sao cậu lại cảm thấy có chút mỏi mệt. Diệp Tiêu Tư bên cạnh còn đang báo cáo công việc, nhưng mà cậu đã nghe không vào nữa.
Cậu sờ sờ bụng nhỏ của mình, hiện tại còn không quá rõ ràng, cậu lại cẩn thận mà đè đè một chút, cũng không có chút động tĩnh nào hết.
Cậu có chút cứng họng, lúc này mới có mấy tháng, sao có thể có động tĩnh gì được chứ.
Nhưng mà hiện tại muốn cậu tự tay bóp ch ết sinh mệnh nhỏ này, thì xác thật cậu không đành lòng. Bách Nhạc thở dài một cái, nhưng nếu sinh bé ra, thì tình huống sẽ trở nên cực kì phức tạp. Em gái cậu làm sao bây giờ, đến lúc đó quan hệ chắc chắn sẽ rất xấu hổ.
Sau khi Bách Nhạc về nhà, lúc đi ngang qua thư phòng liền nghe thấy Bách Huy Chương lớn giọng mà la một tiếng, cũng làm cậu hoảng sợ theo. Nghĩ đến hôm nay ông ấy đi gặp người của Tịch gia, Bách Nhạc liền có chút để ý. Cậu dừng bước chân, lặng lẽ mà kéo tay cầm mở ra một cái khe nhỏ, dán lỗ tai vào nghe động tĩnh bên trong.
Thì ra Bách Huy Chương cùng Trần Tố Thu đang cãi nhau, Bách Nhạc bĩu môi, cảm thấy có chút nhàm chán. Lúc đang định rời đi, thì bỗng nhiên liền nghe thấy Bách Huy Chương nhắc đến Tịch gia, cậu tức khắc giống như bị hạ định thân chú mà cứng người tại chỗ.
“Ý tứ của Tịch lão gia tử chính là nhìn trúng nhà chúng ta.”
Ngay sau đó là thanh âm củaTrần Tố Thu: “Vậy lỡ như Tứ gia y không đồng ý thì làm sao bây giờ?”
Bách Huy Chương lắc đầu: “Tuy rằng Tịch lão gia tử thoạt nhìn như là ẩn lui không hề quản lí sự vụ trong gia tộc, nhưng mà lời ông ta nói vẫn có chút phân lượng. Tứ gia sẽ không có khả năng ở loại việc này mà chống đối ông ta.”
Trần Tố Thu vỗ vỗ ngực, trong lòng không ngừng nói a di đà phật, “Cái này thì tốt rồi, chờ Tiểu Âm gả vào Tịch gia, tôi cuối cùng cũng có thể ngủ được một giấc an ổn rồi.”
Bách Huy Chương nhíu nhíu mày, do dự một hồi, lại nói: “Ý của Tiểu Âm thế nào?”
Trần Tố Thu: “Cái gì?”
Bách Huy Chương ngữ khí không kiên nhẫn: “Tôi nói là ý của Tiểu Âm thế nào, nó có muốn gả vào Tịch gia hay không?”
Trần Tố Thu ánh mắt có chút trốn tránh, nhưng mà Bách Huy Chương lại không chú ý tới, “Đương nhiên, Tiểu Âm làm sao lại không muốn chứ.”
Dừng một chút, bà ta lại tiếp tục tận tình khuyên bảo: “Tôi là mẹ nó, còn không rõ ràng trong lòng con gái mình nghĩ cái gì sao? Ông muốn để cho Tiểu Âm tính tình thế kia tự mình thừa nhận là không có khả năng, nó thích ai tôi đều thấy ở trong mắt hết.”
Bách Huy Chương không còn lời gì để nói, gật gật đầu: “Nếu nó cũng thích Tứ gia thì tốt, mặc kệ Tứ gia như thế nào, thì cũng có thể đảm bảo nó cả đời áo cơm vô ưu.”
Ông lại thở dài: “Chỉ là sau khi gả qua, thì không thể lại có tiểu tính tình nữa, tới lúc đó cũng sẽ không còn ba mẹ có thể chiều tính tùy hứng của nó được.”
“Xem ông nói kìa, Tiểu Âm gả qua chính là người vợ duy nhất của Tứ gia, là gia chủ phu nhân tương lai. Hơn nữa con gái tôi cái khác không nói, chứ tướng mạo thì không thể bắt bẻ. Cho dù trái tim của Tứ gia có làm bằng sắt đi nữa, thì cũng không thể đối xử hà khắc với vợ của mình mà.”
Bách Huy Chương thở dài, hiển nhiên không ủng hộ cách nhìn của phụ nữ như bà, “Mấy việc này đặt qua một bên đi, tương lai Tứ gia có thể lên làm gia chủ hay không, còn không nhất định đâu.”
Trần Tố Thu giật mình, ngay sau đó cũng là một trận trầm mặc, biết ông nói đến chính là vì Tứ gia tàn tật. Nghĩ đến đây bà lại có chút không đành lòng, bà cũng không nỡ để cho con gái không thể có thiên chức làm mẹ.
“Hiện tại khoa học kỹ thuật phát triển như vậy, nhất định có biện pháp mà đúng hay không?”
Bách Huy Chương nói: “Vấn đề không phải là cái này, mà là Tứ gia y có muốn đứa bé hay không ấy?”
Không riêng gì Trần Tố Thu, mà ngay cả Bách Nhạc đang trốn ở ngoài cửa cũng đều ngẩn ra.
“Ông có ý gì?”
Bách Huy Chương nói: “Nếu có thể sinh hạ được một đứa bé khỏe mạnh, như vậy vị trí gia chủ này chắc chắn sẽ bỏ qua Tứ gia, mà dừng ở đứa nhỏ kia.”
Trần Tố Thu bụm mặt nhỏ giọng khóc nức nở, “Tại sao lại như vậy?”
Bách Nhạc lại lặng lẽ mà đóng cửa lại, sau đó trở về phòng của mình.
Lời vừa rồi tất cả cậu đều nghe hiểu được, cậu nằm ở trên giường cả khuôn mặt đều là u sầu. Đúng vậy, cậu chỉ nghĩ đến chính mình, lại không nghĩ tới nếu như Tịch Yếm cũng không chào đón đứa nhỏ này, thì nên làm cái gì bây giờ.
Hơn nữa, nếu để cho người khác biết đứa nhỏ này là của Tịch Yếm, vậy em gái cậu phải làm sao bây giờ. Chồng tương lai của mình cùng anh trai của mình lên giường, lại còn có cả bé con nữa. Việc này nếu như nói ra ngoài, đều phải khiến người khác cười đến rụng răng mất.
Bách gia sẽ trở thành trò cười trong giới, ông ba chắc chắn sẽ tức giận mà không thèm nhận đứa con trai này mất.
Mà ngọn nguồn của tất cả những việc này, đều bắt đầu từ đứa nhỏ trong bụng mình.
Bách Nhạc ưu thương mà nhéo nhéo bụng nhỏ của mình, hiện tại bảo cậu xóa sạch đứa bé này, thì cậu lại không đành lòng lắm luôn.
Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có một biện pháp như vậy.
Bách Nhạc âm thầm hạ quyết tâm, xem ra cậu chỉ có thể trốn đi mà thôi.
Đã có ý tưởng liền bắt đầu xuống tay chuẩn bị, sáng ngày hôm sau Bách Nhạc liền giả bộ bị bệnh không đến công ty.
Trước tiên, cậu đến ngân hàng rút một bao tải tiền mặt xách về nhà. Bởi vì nếu không làm vậy, thì đến lúc đó một khi rút tiền liền tương đương với uổng công chạy trốn rồi.
Sau đó viết một tờ giấy nhỏ, mặt trên viết cậu bởi vì áp lực quá lớn mà tâm lí hỏng mất vân vân, muốn đi ra ngoài bình tĩnh một chút. Qua mấy tháng thì sẽ trở về, không cần lo lắng cũng không cần gọi điện thoại cho cậu, bởi vì cậu sẽ đổi số điện thoại.
Sau khi viết, cậu lại định chế lộ tuyến chạy trốn. Đi máy bay gì đó chắc chắn là không thể rồi, chứng minh thư nhất định sẽ bị tra ra, chỉ có thể ở tỉnh nhà mà thôi, cho nên cậu liền chọn một huyện thành nhỏ ở phía nam.
Nơi đó phong cảnh thanh tĩnh, thích hợp để dưỡng thai, cậu chỉ cần ở nơi đó sinh bé con ra, sau đó trở về liền nói rằng lúc cậu ở bên ngoài giải sầu, cứu được một thiếu nữ bị trượt chân.
Trước khi thiếu nữ lâm chung, liền đem bé con còn đang ở trong tã lót phó thác cho cậu gì đó. Loại chuyện xưa vui buồn bi thảm lẫn lộn này, hẳn là sẽ không có người hoài nghi đâu.
Tất cả kế hoạch đều cực kì hoàn mỹ. Bách Nhạc đầu óc cũng không ngốc, thoạt nhìn cậu tùy tiện, nhưng một khi dụng tâm, sẽ không kém so với bất luận kẻ nào.
Cậu chuẩn bị thời gian xuất phát chính là 3 giờ sáng ngày hôm sau, cho nên liền bắt đầu lên giường ngủ bù.
Buổi chiều, Bách Huy Chương từ công ty trở về, biết Bách Nhạc lại không đến công ty, vì thế liền đi thẳng đến phòng của cậu, muốn nhìn một chút xem cậu có phải lại đang giả bộ bệnh hay không.
Sau khi mở cửa thấy cậu an an tĩnh tĩnh nằm ở trên giường, hai hàng lông mày nhíu chặt, sắc mặt xác thực có chút khó coi.
Bách Huy Chương tức giận một chút liền biến mất. Ông thở dài, thay cậu dịch chăn, sau đó lại sờ trán của cậu, xác định không phát sốt, sau đó mới đi ra ngoài.
“Anh con thế nào rồi?”
Bách Huy Chương làm một cái thủ thế nhỏ giọng, “Để nó ngủ một lát, gần đây xác thật nó cũng quá mệt mỏi.”
Bách Âm ồ một tiếng, sau đó lại nhìn ông một cái, nhỏ giọng nói thầm: “Ba không phải là ba rất quan tâm anh con sao, tại sao lại luôn cãi nhau với anh ấy vậy?”
Bách Huy Chương trừng mắt liếc cô một cái, có chút không được tự nhiên trách cứ nói: “Con quản những việc này làm gì, lắm miệng.”
Bách Âm làm cái mặt quỷ với ông, sau đó nhảy nhót đi xuống lầu.
Bách Huy Chương thở dài, hai đứa con của ông, nghĩ đến một đứa trong đó còn sắp xuất giá thì ông lại có chút luyến tiếc.
Rạng sáng hai giờ hơn, Bách Nhạc bị đồng hồ báo thức đánh thức. Cậu bò dậy tắt đồng hồ, sau đó bắt đầu thay quần áo.
Trong valy cũng không bỏ nhiều đồ, chỉ để tiền mặt, dù sao chỉ cần có tiền thì muốn cái gì cũng đều có thể mua ở bên kia.
Cậu đem tờ giấy đặt lên trên bàn chỗ dễ thấy được, dùng đồ vật đè lên. Sau đó lấy sim điện thoại ném vào thùng rác, đợi lát nữa chuẩn bị đi mua cái khác.
Trước khi đi cậu luôn mãi nhìn quanh, lại xốc gối đầu lên cầm lấy hai quyển sách ở dưới bỏ vào valy. Cái này nếu bị phát hiện thì toi đời luôn á, không thể không nói Bách Nhạc làm việc vẫn còn rất cẩn thận.
Cậu thật cẩn thận đi ra cửa, ban đêm gió lạnh thổi đến mặt cũng cảm thấy đau. Kéo valy đi lại cũng không tiện, cho nên Bách Nhạc gọi một chiếc xe cho thuê sau đó đi đến trạm xe buýt Đông giao.
Lăn lộn một trận, cho đến tận khi trời tờ mờ sáng thì cậu mới ngồi được trên xe buýt đến huyện nhỏ kia. Trên xe buýt lại ngập tràn hương vị khiến người ta buồn nôn.
Mùi xăng, mùi bánh bao, còn có mùi nước hoa giá rẻ của người ngồi bên cạnh truyền đến nữa, hun đến cậu đầu váng mắt hoa, sắc mặt tái nhợt.
Hàng trước, còn có người đang mở video, ồn ào đến mức cậu không thể nhắm mắt lại được luôn.
Bách Nhạc thở dài thật dài, cúi đầu nhìn thoáng qua bụng của mình.
Cậu cảm thấy mình thật thảm, có bao giờ mà cậu nghèo túng đến loại tình trạng này đâu, vậy mà tất cả đều là vì thằng nhóc trong bụng này nè.
Chờ sau khi cậu sinh, thì nhất định phải đem sự cống hiến của mình ở bên tai nó nhắc đến 180 lần. Nếu nó dám cùng mình đối nghịch, thì nó tiêu chắc rồi.
Nghĩ đến đây cậu lại giật mình, không đúng, cậu làm sao xác định được đây là bé trai chớ, lỡ như là bé gái thì làm sao bây giờ.
Nói thật, cậu có chút không am hiểu ứng phó với con gái đâu. Nếu con trai nghịch ngợm phạm sai lầm cậu còn có thể đánh nó, nhưng con gái vừa khóc thì cậu liền không có cách nào rồi.
Vừa nghĩ đến mấy cái này, cậu liền kinh ngạc sao mình nhập vai nhanh vậy, hiện tại đã bắt đầu suy xét đến là bé trai hay bé gái luôn rồi. Cậu mặt ủ mày ê mà nhìn ngoài cửa sổ, ai có thể nghĩ đến mấy ngày trước cậu còn đang do dự có muốn xóa sạch đứa nhỏ này hay không đâu.
Trong lòng miên man suy nghĩ, cuối cùng ngược lại cũng không biết ngủ từ lúc nào. Đầu cậu hơi nghiêng dựa vào cửa sổ, khoanh tay trước ngực, mặc kệ tiếng cười ồn ào mà tiến vào mộng đẹp.
Xe một đường lung lay, cứ như vậy mà đi ra khỏi nội thành.
Mà Bách gia bên kia không khí đang cực kì khẩn trương. Bách Huy Chương gắt gao mà nhìn chằm chằm tờ giấy ở trên bàn, sắc mặt xanh mét.
Trần Tố Thu giấu đi sự vui sướng của bản thân khi người khác gặp họa, thay bằng biểu tình quan tâm, vẻ mặt lo lắng khuyên nhủ: “Ông đừng nóng giận, ông tức giận cũng vô dụng thôi, đứa nhỏ này luôn có chủ ý của chính mình mà.”
Những lời này quả thực là lửa cháy đổ thêm dầu, Bách Huy Chương hung hăng vỗ cái bàn một cái, tức đến há mồm th ở dốc: “Là do mẹ của nó chiều nó thành như vậy, nói đi là đi! Xem cái nhà này thành cái gì hả?!”
Trần Tố Thu hư tình giả ý mà nói: “Ai nha, ông đừng nghĩ như vậy, thằng bé chỉ là nhất thời xúc động mà thôi, không quá mấy ngày sẽ trở về bây giờ đấy.”
Bách Huy Chương lười cùng bà ta nhiều lời, tức đến mức phải ở trong phòng đi qua đi lại. Lúc này, Bách Âm đang đi ngang qua lại thấy phòng của anh trai mở rộng, ngay cả ba mẹ cô cũng đều đang ở bên trong, không khỏi có chút tò mò mà nhìn xung quanh.
“Hai người đây là đang làm gì?”
Trần Tố Thu nói: “Tiểu Âm, con mau đến xem anh trai con để lại cái gì này?”
Bách Âm xoa đôi mắt đi vào, tiếp nhận tờ giấy mà Trần Tố Thu đưa qua, tập trung nhìn vào, tức khắc sắc mặt liền thay đổi.
“Đây là…”
“Anh trai con nói nó áp lực quá lớn, nên trạng thái không tốt, muốn đi ra ngoài giải sầu, bảo chúng ta không cần lo lắng.”
Bách Âm lắc đầu: “Anh trai con không có khả năng làm như vậy đâu.”
Trần Tố Thu oán trách nói: “Làm sao mà không có khả năng?”
Bách Âm mới không tin anh trai cô sẽ vô duyên vô cớ rời nhà trốn đi, chắc chắn là có nguyên nhân gì đó. Cô cẩn thận nhớ lại gần đây anh trai cô có gì khác thường hay không, mày càng nhăn càng chặt, chắc chắn phải có dấu hiệu gì đó mới đúng.
Trần Tố Thu còn đang ở chỗ kia lải nhải cùng Bách Huy Chương, Bách Huy Chương sắc mặt lại càng ngày càng khó coi.
Bách Âm lại bắt đầu ở trong phòng anh trai cô tìm kiếm, hy vọng có thể tìm được một chút dấu vết gì đó để lại.
Trên giường gối đầu đều sạch sẽ, trên bàn cái gì cũng không có. Anh trai cô không có thói quen viết cái gì đó, khó trách ngày hôm đó còn tìm mình muốn mượn bút.
Bên trong tủ quần áo lại càng không cần phải nói, cái gì cũng đều không mang theo.
Bách Âm có chút nhụt chí mà ngồi ở trên giường, nghĩ đến anh trai cô liền không khỏi đấm đấm cái chăn một cái, người bao lớn rồi còn bỏ nhà ra đi nữa chứ.
Lúc còn đang oán trách ở trong lòng, thì tầm mắt cô lại lơ đãng đảo qua thùng rác, sau đó hơi hơi dừng lại.
Thùng rác của anh trai cô cực kì sạch sẽ, bởi vì so sánh thời gian thì anh trai cô ở trong phòng không nhiều lắm. Bên trong chỉ có mấy cái gói đồ ăn vặt, nhưng mà thứ hấp dẫn sự chú ý của cô, lại là một ít mảnh giấy nhỏ ở bên trong.
Anh trai cô không phải là người thích viết gì đó, đọc sách lại càng không phải. Trừ bỏ làm việc, thì cậu cơ hồ sẽ không chạm vào bất cứ chế phẩm làm bằng giấy nào. Cho nên, ở trong phòng cậu xuất hiện thứ này lại còn bị cậu xé nát liền có vẻ có chút khả nghi.
Bách Âm ngồi xổm xuống nhặt mấy mảnh giấy nhỏ lên, ý đồ muốn đem nó khôi phục nguyên dạng.
“Này, Tiểu Âm con lục thùng rác làm gì, dơ muốn chết.”
Bách Âm không để ý đến lời của Trần Tố Thu, sắc mặt trở nên cực kì khó coi, bởi vì nàng rõ ràng thấy được chữ nhỏ trên một mảnh giấy.
Này rõ ràng là báo cáo kiểm tra thai sản.
Nhưng mà, làm sao nó lại xuất hiện ở trong phòng của anh cô được chứ? Nghĩ đến đây Bách Âm bị dọa đến tim đập thình thịch, vội vàng bảo mình không cần nghĩ nhiều.
Dán hoàn chỉnh là được rồi, chỉ cần dán hoàn chỉnh liền có thể thấy tên của người trên báo cáo kiểm tra thai là ai.
Cô khẩn trương ngồi xổm ở trên mặt đất liều mạng, Trần Tố Thu cũng đi tới chỗ của cô.
Bách Âm trong lòng sốt ruột, động tác trên tay lại càng nhanh. Rất nhanh đã đem tờ giấy bị xé nát dán hoàn chỉnh, lúc thấy được cái tên kia trong nháy mắt, trên mặt tức khắc liền không còn chút huyết sắc nào.
Thật sự là anh cô!
“Con bé này, sao mẹ gọi con mà con không thèm trả lời hả? Nhìn cái gì mà nhập thần như vậy, thùng rác của anh trai con có thể có bảo bối gì cho được?”
Bách Âm tức khắc cả kinh mà hồi phục lại tinh thần, sau đó hoảng loạn muốn đem trang giấy vò lại nắm vào trong tay.
Trần Tố Thu mắt sắc đã lập tức nhận ra cô khác thường, duỗi tay giật lấy tờ giấy trong tay cô, ngoài miệng nói: “Cái gì đây? Lén lút như vậy?”
“Trả lại cho con.” Bách Âm bị dọa đến khuôn mặt nhỏ trắng bệch, nhón mũi chân muốn cướp về.
Trần Tố Thu đưa tay lên cao không chút hoang mang mà nhìn thoáng qua, thấy là báo cáo kiểm tra thai sản, đầu tiên là giật mình, ngay sau đó trong lòng cười lạnh, thì ra là vậy.
“Bách Huy Chương, tôi liền nói con trai ông làm sao đang êm đẹp thì lại bỏ nhà ra đi, thì ra là làm người khác lớn bụng đây này.”
Bách Huy Chương trợn trừng hai mắt, cả giận nói: “Bà nói cái gì?”
Trần Tố Thu cũng không thèm để ý đến thái độ của ông, “Chính ông lại đây nhìn xem đi.”
Bách Âm gấp đến mồ hôi đầy đầu, “Mẹ, mẹ đừng như vậy.”
Thấy Bách Âm sốt ruột như vậy, Trần Tố Thu càng thêm xác định quan điểm của mình, xem ra thật sự là như vậy.
Nhưng mà bà ta lại có chút bực bội, con gái mình lại ở dưới mắt bà ta che chở cho thằng nhóc kia như vậy, làm sao mà thoải mái cho được đây.
Bách Huy Chương đi tới trầm mặc cầm lấy, cau mày.
“Xem đi, tôi nói có sai đâu.” Trần Tố Thu đắc ý dào dạt mà nói.
Bách Huy Chương cũng không để ý đến bà ta, không biết nhìn thấy cái gì, đột nhiên sắc mặt đột biến. Trần Tố Thu không nhận thấy được, còn đang ở nơi đó thêm mắm thêm muối.
“Cho nên nói, con cái còn nhỏ liền phải quản cho tốt. Nếu không trưởng thành lại gây ra họa thì không biết phải làm sao bây giờ.”
Bách Huy Chương sắc mặt xanh mét, trong cơn giận dữ nói: “Câm miệng!”
Trần Tố Thu nhìn ông, không hiểu ra sao mà ông lại phát hỏa lớn như vậy, trong lòng cũng có chút ủy khuất, “Ông gào lớn như vậy làm gì, đây là việc do con trai ông làm ra, tôi chỉ là nói sự thật mà thôi.”
Bách Huy Chương lại đem tờ giấy vò thành một nắm, ném vào trong thùng rác. Sau đó một lần nữa ngồi xuống, không biết suy nghĩ cái gì.
“Không phải như vậy.”
Trần Tố Thu nói: “Cái gì như vậy?”
Bách Huy Chương mở mắt ra, giống như đã không còn sức lực để nổi giận nữa, “Không phải nó làm người khác lớn bụng.”
Trần Tố Thu kinh nghi bất định, nhìn nhìn biểu tình của Bách Âm, lại liên tưởng đến phản ứng vừa rồi của Bách Huy Chương.
“Ông là nói nó mới là người, bị người ta làm lớn bụng kia á hả?!”
Bách Huy Chương cảm thấy lời này nghe có chút chói tai, trừng mắt nhìn bà ta một cái, nhưng cũng biết bà ta nói không sai, chỉ thở dài một cái.
“Haizz, đều do tôi không dạy dỗ nó cho tốt.”
“Cái này sao có thể trách ông được.” Trần Tố Thu hơn nửa ngày mới phản ứng lại đây, không màng kinh ngạc trong lòng, vội vàng an ủi ông.
Bách Huy Chương nhìn bà ta, ánh mắt trở nên có chút nghiêm khắc, “Chuyện này bà không được để lộ ra dù chỉ là một chút với bất kì ai, có nghe thấy không?”
Trần Tố Thu trong lòng không cho là đúng, nhưng mà cũng biết lúc này không thể chọc giận ông, vì thế đành phải đáp ứng.
Bách Âm không cần dặn dò, đương nhiên liền giấu chuyện này kín mít.
Nhưng mà cuối cùng cũng không biết vì sao chuyện này lại truyền ra ngoài, bên ngoài tin đồn nhảm nhí, lời trong lời ngoài đều đang chê cười con trai Bách gia không chịu kiềm chế, không biết lên giường cùng dã nam nhân nào, còn mang thai khiến trong nhà hổ thẹn, chỉ có thể rời nhà trốn đi.
Bách Huy Chương tức giận nổi trận lôi đình, tra tới tra lui mới phát hiện chính là bảo mẫu quét tước vệ sinh truyền ra. Ngày đó bọn họ ồn ào đến lợi hại, cũng không biết là ai nghe góc tường xong, lại nhiều chuyện mà truyền ra ngoài.
Bách Huy Chương tức giận đem toàn bộ bảo mẫu đều nhất lượt thay hết, nhưng như vậy cũng không cứu lại được cái gì.
Cuối cùng, lời đồn càng truyền càng ghê gớm, truyền truyền không biết thế nào lại biến thành sau khi con trai Bách gia bị người làm bẩn, dưới sự tức giận của cha mẹ bị đuổi ra khỏi nhà.
“Chú có nghe nói đến sự việc kia không?”
Chu Khôn bỗng nhiên nhớ tới một việc, gần đây đang được đồn rất nhiều ở trong giới, nói với người đàn ông đang trầm tư đối diện.
Tịch Yếm rũ mắt nhìn bàn cờ, trong tay thưởng thức quân cờ đen, không chút để ý nói: “Cậu nói xem.”
Chu Khôn nghĩ có lẽ y sẽ để ý đến chuyện này. Rốt cuộc nhìn y rất để ý Bách Nhạc, liền mang những việc mình biết từ từ kể ra.
“Chính là thằng nhóc họ Bách hay chơi cùng với em trai tôi kia, mấy ngày hôm trước bỏ nhà ra đi.”
Động tác thưởng thức trên tay Tịch Yếm dừng một chút, ngước mắt nhìn thẳng hắn, trong mắt đều là lạnh lẽo sắc bén.
“Cậu nói cái gì?”
Chu Khôn nhìn phản ứng của y, nghĩ thầm quả nhiên, trên mặt thần sắc không hiện tiếp tục nói: “Nghe nói là bởi vì bị bắt cùng người khác xảy ra quan hệ sau đó còn có thai, bị hai vị Bách gia đuổi ra khỏi nhà.”
Sau khi nói xong, hắn cũng không quên bình luận: “Lời đồn mà thôi, nghe một chút là được, không cần xem là sự thật.” Chính hắn đều cảm thấy lời đồn này nghe cực kì hoang đường.
Không nghĩ tới sắc mặt của Tịch Yếm cực kì khó coi, sắc mặt vốn đã tái nhợt giờ có vẻ càng thêm dọa người. Y nhíu mày dùng sức mà nắm chặt quân cờ đen trong tay, góc cạnh cộm đến lòng bàn tay y có chút phát đau, nhưng y vẫn không để bụng chút nào.
“Đi ra ngoài.”
Chu Khôn giật mình, khẽ nhíu mày, nhưng mà cũng không có phản bác, đành phải đứng lên, để lại một câu “Tứ thúc nghỉ ngơi cho tốt”, sau đó tâm sự nặng nề mà rời đi.
Bí thư Hình vẫn luôn đứng ở phía sau, trên mặt khiếp sợ còn chưa rút đi, bỗng nhiên nhớ tới việc ngày đó ở tiệm thuốc gặp được Bách Nhạc, do do dự dự mở miệng nói: “Tứ gia… Có chuyện muốn nói với ngài.”
Tịch Yếm ngữ khí không hiểu sao có chút khàn khàn: “Nói.”
“Ngày đó ở tiệm thuốc, tôi gặp được Bách tổng, thấy… thấy cậu ấy đang mua que thử thai…”
Tịch Yếm đột nhiên khom lưng mà bắt đầu ho khan, trên khuôn mặt tái nhợt giống như là bị bệnh mà đỏ bừng lên. Tiếng khụ giống như là muốn đem toàn bộ lục phủ ngũ tạng đều phải ho ra ngoài.
Y một phen ném quân cờ đen trong tay ra ngoài, quân cờ đen rơi rụng đầy đất phát ra thanh âm thanh thúy.
“Tại sao không nói sớm…”
Bí thư Hình lúng ta lúng túng, không biết nên đáp lại như thế nào.
Không biết qua bao lâu, Tịch Yếm rốt cuộc ngừng ho, chậm rãi ngẩng đầu lên. Con ngươi đen nhánh của y có ánh sáng kỳ dị, giống như là bắt được cái gì, khóe miệng cũng hơi hơi cong lên.
“Cậu nói xem, đứa nhỏ này có thể là của tôi hay không?”
Tác giả có lời muốn nói: Khà khà, Tứ gia phát hiệnrồi, kế tiếp liền phải đi bắt người trở lại, 2333 bắt về dùng sức cưng chiều!