Liên tiếp vang lên tiếng kêu gào, đoàn xe dài nhất thời không thể lui lại, người trên xe một mảnh hỗn loạn, sợ mình sẽ trở thành oan hồn bị bắn hạ.
“Lùi ra sau, ẩn nấp!” Trình Lập hét to, giơ tay bắn và trấn áp đối thủ, một tay nhanh chóng kéo những người bị thương vào phía sau xe cảnh sát.
Giang Bắc ghé vào bên cạnh anh, trên trán lấm tấm một tầng mồ hôi: “Tình báo không có bọn chúng có súng.”
“Chú băng bó vết thương cho cậu ấy đi, đợi xe cấp cứu tới.” Trình Lập đưa người bị thương cho anh, đứng dậy đi vòng qua bên cạnh xe cảnh sát.
“Sếp, bên kia có một đứa bé.” Trương Tử Ninh chỉ một hướng.
Trên vệ đường cách họ 20 mét, một cậu bé khoảng bảy, tám tuổi đang đứng đó, có vẻ như rất sợ hãi, đang khóc lóc thảm thiết, còn chưa mặc xong quần, chắc là vừa xuống xe để đi tiểu.
“Ở khu vực đối phương bắn quá nguy hiểm, ” Trương Tử Ninh lau mồ hôi trên mặt, “Em đi đón nó.”
Trình Lập đặt tay lên vai cậu.
“Để anh đi.” Anh nói nhanh.
Anh đang định đứng dậy thì một bóng người màu trắng đột nhiên xuất hiện trước mặt, lao về phía đứa trẻ. Trong nháy mắt, ánh mắt anh chợt tối sầm, sau đó quát nhẹ: “Tử Ninh, yểm hộ!”
Lại có một loạt tiếng súng nổ. Trương Tử Ninh khóe mắt thoáng thấy người ôm đứa nhỏ, sắc mặt biến đổi, “Chị Tầm?”
Một viên đạn nổ dưới chân cô, tung bụi mù mịt, Trương Tử Ninh tim suýt nhảy lên cổ họng, nhìn Trình Lập bên cạnh, vẻ mặt căng thẳng, thần sắc cũng cực kỳ khó coi.
Nhìn thấy Thẩm Tầm cùng đứa nhỏ bò tới trốn sau xe, Trương Tử Ninh thở ra một hơi, nhưng trong nháy mắt suýt chút nữa sợ đến tim ngừng đập.
Thấy cô rướn người về phía trước, như thể muốn với lấy chiếc máy ảnh vừa đánh rơi.
Trình Lập chửi thầm trong lòng, đôi mắt đen nhìn chằm chằm vào cô gái cách đó không xa, ngực anh nhanh chóng phập phồng.
Nhưng cô dường như không quan tâm, chỉ muốn lấy cái máy ảnh chết tiệt đó.
Anh cắn răng, trong lòng tính toán khoảng cách, nhỏ giọng nói: “Tử Ninh, yểm hộ cho anh.”
Một giây sau, anh lao ra khỏi khu vực nấp, bay về phía Thẩm Tầm, gần như cùng lúc đó, những viên đạn xẹt qua bên cạnh, anh cầm máy ảnh, lăn vòng tại chỗ, trốn vào bên hông xe, động tác liền mạch lưu loát.
Trương Tử Ninh vừa nhìn thấy đã vô cùng kinh hãi, lòng bàn tay cầm súng đổ đầy mồ hôi.
Tay bắn tỉa lúc này đã đúng vị trí, lần bắn cảnh cáo không có kết quả, dưới tình huống này liền động cò súng. Một phát súng được bắ n ra, một tiếng hét phát ra từ xe của tên buôn m a túy. Nửa phút sau, hai người giơ tay ra khỏi xe. Trương Tử Ninh và một số cảnh sát nhanh chóng chạy đến, đè chúng xuống và còng tay.
Cách bọn họ không xa, Thẩm Tầm nhìn người đàn ông ngồi dưới đất trước mặt, không nói nên lời. Mẹ của cậu bé đến bế cậu đi và liên tục cảm ơn, Thẩm Tầm xua tay, cảm thấy toàn thân nhũn ra. Sau khi nguy hiểm đã qua, cô mới cảm thấy hơi sợ hãi, nhận ra rằng toàn thân mình đang run rẩy.
Trình Lập nghiến răng, nhìn chằm chằm vào cô một cách hung dữ, đôi mắt đen của anh chứa đầy sương đỏ, khuôn mặt anh dính đầy mồ hôi và bụi bẩn, khiến anh trông càng dã man và nguy hiểm.
“Thẩm Tầm, cô giỏi thật đấy,” anh gần như vắt ra từng chữ, “Cô cho rằng mình là ai? Anh hùng sao? Cô không muốn sống sao? Vì một chiếc máy ảnh hỏng mà vứt cả tính mạng?”
“Tôi gần đứa trẻ đó… Không nghĩ quá nhiều.” Bị sự tức giận của anh làm cho hoảng sợ, cô thấp thỏm nói.
“Cô điên rồi sao? Ai cần cô nhiều chuyện? Ngươi có biết chậm một giây nữa, tôi phải đi nhặt xác cho cô không?” Trình Lập l ồng ngực càng lúc càng nóng, “Không phải cô cút trở về rồi sao? Sao còn quay lại đây?”
Thẩm Tầm nhìn anh, nhưng trong đôi mắt đen láy kia lại thấy rõ vẻ kinh hoàng cùng sợ hãi.
Hóa ra anh cũng sẽ sợ sao? Anh lo lắng cho cô sao?
Trong phút chốc, lòng cô tràn ngập chua xót.
Xin lỗi để anh lo lắng.
Cô muốn nói, nhưng không có âm thanh nào phát ra. Có gì đó nghẹn lại trong cổ họng, cũng nghẹn trong tim.
Thấy cô không nói, anh càng tức giận: “Cút ngay! Cút càng xa càng tốt! Đừng để tôi nhìn thấy cô!”
Cô mỉm cười, hình bóng anh phản chiếu trong đôi mắt sáng của cô.
Đằng sau Thẩm Tầm là bầu trời xanh cùng những đám mây trắng, thấp thoáng xa xa là những cánh đồng nối tiếp nhau. Tiếng người ồn ào, đoàn xe lại bắt đầu chuyển động, mấy chiếc ô tô bên cạnh cũng phóng đi. Chỉ còn hai người bọn họ bất động, giống như một cuộc hội ngộ đã lâu gặp lại trong thế giới hỗn loạn của một bộ phim điện ảnh.
Anh không biết, hóa ra chỉ cần một nụ cười nhẹ của cô cũng có thể khiến lòng anh xốn xang. Giống như mây đen bị xé một lỗ hổng, ánh mặt trời từng chút từng chút xuyên thấu, cuối cùng sáng ngời đến mức hỗn độn.
“Thẩm Tầm,” anh gọi cô bằng giọng khàn khàn, “Cô quay lại đây làm gì?”
Trở lại thế giới của cô chẳng phải rất tốt sao? Anh không muốn thừa nhận nỗi đau mất mát nữa.
“Bởi vì anh ở đây.” Cô nhẹ nhàng đáp.
Sở dĩ em tìm đến tận phương xa là vì phương xa có anh. Lý do em ở lại đây là vì nơi này có anh. Trong năm tháng dài đằng đẵng, luôn có thứ gì đó khiến ta bâng khuâng, hoang mang, đau đớn, hụt hẫng, ta không biết là vì sao, hóa ra ta đã gặp phải tình yêu. Hóa ra là em đã gặp anh.
Anh nhìn đôi mắt cô, sâu kín và đen láy.
Cô cúi đầu nhìn chiếc máy ảnh trong tay anh, giải thích: “Chiếc máy ảnh này là cha tôi tặng cho, xin lỗi, gây thêm phiền toái cho anh.”
Cô không dám nhìn anh nữa, giống như một con thú cưng nhỏ phạm lỗi, ngoan ngoãn đáng thương.
Trình Lập yên lặng thở dài: “Đi thôi.”
Kiều Mẫn liếc nhìn người đàn ông có khuôn mặt nghiêm nghị, bước lên trước và ngập ngừng nói: “Trình…”
“Kiều Mẫn, sức kiên nhẫn của tôi có hạn, cô một vừa hai phải thôi.” Giọng Trình Lập lạnh lùng, ánh mắt lạnh lẽo làm cho người ta sợ hãi. Kiều Mẫn chưa bao giờ thấy anh tức giận với mình như vậy, cô run lên vì sợ.
Lúc Thẩm Tầm đi đến ngã tư đường, liền nghe thấy phía sau có chút giọng nói khàn khàn: “Tôi đưa cô về.”
“Không cần.” Cô lặng lẽ từ chối, thậm chí không thèm nhìn lại anh.
“Cô như vậy, tôi không yên tâm.” Trình Lập nhíu mày.
Dưới ánh đèn đường, cả người cô chật vật. Quần áo dính đầy bùn đất, vết hằn trên mặt càng sâu, mái tóc dài cũng rối tung kỳ cục, thậm chí trên vai còn rơi ra vài sợi tóc, chắc là vừa mới bị giật đứt.
“Tôi như này là nhờ ngài ban tặng.” cô nhìn xuống chiếc điện thoại vỡ nát, “Hình nền điện thoại là hình chụp mẹ tôi, bị mấy cô kia dẫm vài lần.”
Sự bất bình trong giọng điệu của cô khiến ngực Trình Lập run lên.
“Vừa rồi tôi nói nhiều như vậy, nói cũng hay lắm,” cô tự giễu cười một tiếng, “Thật ra với anh mà nói, tôi cũng tốt hơn Kiều Mẫn rất nhiều.”
“Khi Hứa Trạch Ninh rời đi, anh ấy nói với tôi, có lẽ tôi thích anh chỉ là bệnh cũ gặp phải, tôi luôn tìm kiếm điều gì đó mới mẻ và k1ch thích, và một lý do để tôi dừng lại. Có lẽ anh ấy đúng.” Giọng nói của cô lộ ra vẻ mệt mỏi, “Trình Lập, anh tốt như vậy, tôi không nên thích anh, có lẽ tôi căn bản không có tư cách thích anh.”
Bờ vai mảnh mai trước mắt khẽ run trong gió đêm, giống như đóa hoa nhỏ bị gió mưa quật cành, suýt chút nữa không thể chống đỡ nổi. Trình Lập chưa bao giờ thấy cô suy sụp như vậy, như thể cô đã bị hút hết sức sống, yếu ớt và thu mình lại.
Anh đang định tiến lên một bước thì thấy cô giơ tay vẫy một chiếc taxi, mở cửa bước vào rồi rời đi.
Trời chưa tối, đường phố ở thị trấn biên giới này vắng tanh. Cách đó không xa chỉ có một quầy bán đồ ăn lưu động, người chồng cặm cụi nấu ăn, người vợ thét to hết người này đến người khác mong gọi thêm món trước khi đóng cửa hàng, còn không quên lấy khăn bẩn lau mồ hôi trên người chồng.
Anh có chút đỏ mắt ghen tị.
Đứng trên đường, anh hút xong một điếu thuốc, đôi mắt đen cay cay ẩn hiện trong làn sương mù đang bốc lên.
Anh nhớ cô ôm anh, nhẹ nhàng nói, Trình đội, anh vất vả rồi.
Và cô nói, Trình Lập, em thích anh. Trình Lập, anh tốt như vậy, tôi không nên thích anh.
Anh không muốn thừa nhận, biểu cảm lúc cô rời đi giống như một con dao cùn cứa vào tim anh, nhói lên từng cơn.
Điện thoại rung lên, anh bắt máy, đầu dây bên kia là Lưu Chính Minh: “Trình Lập, ngày mai cùng tôi đến sở tỉnh họp.”
Anh đáp lại, cúp điện thoại và đội mũ bảo hiểm. Tiếng mô tô gầm thấp xé ngang màn đêm rồi trôi đi.
Mùa xuân ở Bắc Kinh vẫn mát mẻ. Đi ra khỏi nhà ga sân bay, gió thổi tới làm tóc rối tung, Thẩm Tầm dừng lại buộc tóc đuôi ngựa, liền thấy xe của Lý Mông lướt tới trước mặt. Cửa sổ xe ấn xuống, lộ ra khuôn mặt thanh tú môi đỏ tóc đen thu hút sự chú ý của những người đang chờ xe.
“Hoan nghênh đến Bắc Kinh.” Lý Manh cười quyến rũ với cô.
Thẩm Tầm đóng cửa xe lại, ném ba lô xuống ghế sau, dùng tư thế thoải mái nhất dựa vào ghế trước.
“Làm sao đây, mặt xám mày tro,” Lý Manh đạp chân ga liếc cô một cái, “Mình biết cậu đi công tác phỏng vấn, người không biết khéo ghĩ cậu lưu lạc hồng trần, trải qua bãi bể nương dâu đấy.”
“Cậu nói xem, bản thân mình là người bán quảng cáo, lúc nào lại thích nghiền ngẫm từng chữ một vậy?” Thẩm Tầm hừ nhẹ một tiếng.
“Người bán quảng cáo thì làm sao?” Lý Manh bực bội, “Chúng ta không làm việc chăm chỉ, nỗ lực công tác thì ai trả tiền lương? Này nữa, mình nói cậu mắc bệnh gì đây, vừa về đã chèn họng mình. Ây da, chả lẽ là không tóm được Trình đội, dục cầu bất mãn?”
Thẩm Tầm liếc cô một cái, không nói gì.
“Mình nói cho cậu biết, không nên gấp gáp, tương lai còn dài,” Lý Manh đưa trà sữa trên giá đồ uống cho cô, “Không phải cậu còn phải quay về sau, trước tiên giúp mình phỏng vấn xong CEO Watson đã, sau rồi mình hộ tống cậu về Vân Nam cũng được.”
“Thời gian phỏng vấn đã định chưa?” Thẩm Tầm hỏi.
“Tối mai hoặc rạng sáng ngày kia, bọn họ sẽ xác nhận thời gian cụ thể hôm nay. Tổng giám đốc tại Diễn đàn Davos năm ngoái có ấn tượng rất tốt với cậu, còn đề nghị đích danh cậu phỏng vấn ông ấy. Bên Watson năm ngoái cho chúng ta 200 vạn, năm nay còn định ký thêm một cái, việc tiếp hết thảy đều trông cậy vào cậu đấy, chị yêu à. Than ôi, top 500 đều là giàu có quyền thế.”
“Không nhất định phải trông cậy vào mình. Bọn họ năm nay trọng tâm chiến lược đặt ở Trung Quốc, cho nên vốn dĩ đã có nhu cầu mở rộng tuyên truyền rồi.” Thẩm Tầm nhấp một ngụm trà sữa, nhai trân châu chậm rãi nói: “Sao cậu lại nhớ tới chuyện mua trà sữa vậy?”
“Mấu chốt là chúng ta có thể không phải là lựa chọn duy nhất, cho nên giám đốc Chu vừa nghe đối phương nhắc tới tên cậu liền lập tức bảo mình cùng chị Trịnh đến bảo cậu về hỗ trợ,” Lý Manh nhếch khóe miệng, “Mình đoán quá trình theo đuổi tình yêu của cậu trong lòng không ít cay đắng, cho cậu chút ngọt ngào thôi mà.”
“Cám ơn.” Thẩm Tầm cúi đầu uống một ngụm lớn.
Khi Trình Lập trở lại Cảnh Thanh sau cuộc họp cấp tỉnh, đã hơn 5 giờ chiều. Anh trở lại phòng làm việc trước, nhìn thấy bàn làm việc của Thẩm Tầm sạch sẽ, không có máy tính cũng không có bình giữ nhiệt cho cô uống.
“Tiểu Mỹ, cô ấy đâu rồi?” Anh hỏi.
“Chị Tầm ạ?” Vương Tiểu Mỹ kinh ngạc nhìn anh, “Chị ấy sáng sớm đã trở về Bắc Kinh, anh không biết sao?”
Trình Lập ngẩn ra, sau đó đôi mắt đen có chút tối sầm lại: “Tôi biết, quên mất.”
Anh đi đến bàn của mình và ngồi xuống, trải cuốn sổ ra bắt đầu sắp xếp nội dung của cuộc họp hôm nay.
Hai mươi phút trôi qua, cây bút đang cầm vẫn dừng lại ở dòng vừa viết. Trên tay là trà do Vương Tiểu Mỹ pha, loại trà Kim Tuấn My mà anh đã quen uống, nhưng không hiểu sao nó lại trở nên đắng hơn.
Anh thẫn thờ nhìn chiếc bàn trống và chiếc ghế trống bên ngoài.
Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu mưa lất phất. Từ sáng đến tối, từ mưa nư trút nước thấm ướt vạn vật.
Chiếc đèn bàn soi sáng một góc nhỏ, chỉ còn lại mình anh trong phòng làm việc. Anh kiềm chế tâm trí và tập trung vào tập hồ sơ trên tay.
Khi màn hình điện thoại sáng lên, anh giật mình. Cầm lên nhìn xem, đó là ứng dụng tin tức phát hàng giờ.
Hai tiếng gõ cửa, là Lưu Chính Minh.
“Đúng rồi, hôm nay tôi bận họp, quên nói với cậu. Lãnh đạo đơn vị của Thẩm Tầm nói cô ấy có việc quan trọng phải về, không biết cô ấy có trở về không, nhưng tôi nghĩ là cậu nên biết,” ông đứng ở cửa chào hỏi, “Cậu ăn tối chưa?”
“À, tôi không đói bụng, chú đi trước đi.” Trình Lập giương mắt nhìn ông, giọng nói hờ hững.
Lưu Chính Minh gật đầu, trước khi rời đi, ông dặn dò: “Để ý thân thể đi, vết thương vẫn chưa lành đâu.”
Trình Lập đặt cây bút trong tay xuống, lấy một điếu thuốc từ hộp thuốc lá đưa lên môi, cúi đầu châm lửa và hít một hơi thật sâu.
“Có lẽ tôi thích anh chỉ là vướng phải căn bệnh cũ, luôn muốn tìm một điều gì đó mới mẻ k1ch thích, muốn tìm một lý do để tôi dừng lại.”
Một giọng nói quen thuộc vang lên trong tâm trí.
Khi khói bốc lên, anh nheo mắt, nhìn tập tài liệu trong tay và tự giễu cười.
Nên thêm một cái tên nữa vào danh sách những kẻ tình nghi này – Thẩm Tầm.
Vụ việc phức tạp, tình tiết nghiêm trọng. Có lẽ, cuối cùng sẽ trở thành một vụ án treo chưa được giải quyết.
Thẩm Tầm trở lại Cảnh Thanh đã là 3 ngày sau. Bên Watson nóng lòng muốn đăng bài phỏng vấn nên cô chỉ có thể ở lại Bắc Kinh và rời đi sau khi kết thúc công việc.
Phải mất gần một tiếng rưỡi từ sân bay đến Cảnh Thanh. Nhưng mấy ngày nay, cái nắng chói chang trên cao nguyên khiến cô có cảm giác như đã lâu không gặp.
Xe đi được nửa đường thì giảm tốc độ rồi dừng lại.
“Tắc đường sao?” cô hỏi tài xế.
“Có giám sát ở trạm thu phí phía trước. Tôi đoán chắc đội chống m a túy đã nhận được vài tin báo”, tài xế rất có kinh nghiệm trả lời, nhìn vào kính chiếu hậu. “Hàng dài như vậy, đúng là có người vận chuyển m a túy rồi. Có chạy đằng trời.”
“Ồ,” Thẩm Tầm lạnh nhạt đáp, sau đó suy nghĩ một chút, từ trong ba lô lấy ra máy ảnh, “Sư phụ à, tôi xuống dưới đi một đoạn, chú lái đến trạm thu phí đón tôi.”
“Được.” Tài xế mặc dù cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng vẫn là đồng ý, hơn nữa còn nhắc nhở: “Cô nương, đừng tùy tiện chụp hình, đội phòng chống m a túy nhiều quy tắc lắm.”
“Ừm, tôi biết.” Cô gật đầu cười.
Trạm thu phí cách đó không xa, đi được bảy tám mươi mét, Thẩm Tầm nhìn thấy bên cạnh trạm thu phí một bóng người cao lớn.
Trình Lập mặc một chiếc áo khoác đen đeo kính râm, trông anh khí bức người. Mặt trời buổi chiều bao quanh khuôn mặt anh với một viền vàng nhạt. Thẩm Tầm nhớ lại rằng khung cảnh quen thuộc này, có lẽ từ bộ phim mà tuổi đời còn lớn hơn cô – “Top Gun”, Tom Cruise mới ngoài hai mươi, bước xuống máy bay chi3n đấu, đeo chiếc kính mát nhìn anh hùng choáng ngợp, ngoại hình khuynh quốc khuynh thành.
Cô nhìn anh, khóe miệng không khỏi nở nụ cười, lại nhịn không được giống như một kẻ ngốc, quên cả dè dặt, quên cả giận dỗi.
Anh không nhìn thấy cô, liền quay sang nói chuyện với đồng nghiệp.
Cô giơ máy ảnh lên.
Đột nhiên, một tiếng nổ vang lên, giống như một đứa trẻ nghịch ngợm đốt pháo. Thẩm Tầm vung tay, nghe thấy ai đó hét lên: “Co súng!”
Lại một âm thanh vang lên, Thẩm Tầm gần như theo phản xạ bấm nút chụp cùng lúc, hình ảnh dừng lại, vai viên cảnh sát trẻ bị đạn xuyên qua nở sương máu, tan trong ánh nắng, tràn ra màu sắc tàn khốc.
Đồng hồ điện tử đầu giường đã điểm 18:30, bên ngoài trời đã tối. Trình Lập cảm thấy hơi cáu kỉnh, xuống giường đẩy cửa sổ ra châm một điếu thuốc, anh hút thuốc có phần nóng nảy, bị sặc, ho vài tiếng, sau đó ngẩng đầu nhìn thấy Thẩm Tầm đang đứng trong hoa viên.
Sắc diện hoa đào đỏ bừng. Màu xanh là màn đêm mờ ảo, màu đỏ là cái cây và hồng phấn là khuôn mặt xinh đẹp của cô, làm bừng sáng cả một đêm vốn rất bình thường.
Có lẽ, cô là một yêu tinh lạc đường, mơ hồ lạc đến nơi anh.
“Sếp à, đã khuya rồi, ở nhờ một đêm được chứ?” Cô ngẩng đầu, giọng nói lanh lảnh.
Anh nheo mắt trong làn khói, khóe miệng hơi cong lên.
“Được.” Anh đáp.
“Vậy phiền ngài đi xuống mở cửa, tôi không mang chìa khóa.”
“Đồ ngốc.” Anh thấp giọng mắng một tiếng. Khi đi xuống cầu thang, độ cong của khóe miệng càng cong hơn.
“Tôi về văn phòng, lấy máy tính và quần áo theo. Tối nay phải làm một cuộc phỏng vấn cho đoàn quốc tế, cũng đi siêu thị mua một ít rau và trái cây rồi.”
Cô đổi giày, xách túi định chạy vào bếp, lại bị anh ngăn lại: “Để anh.”
Mọi thứ trong túi nhựa đã được dọn sạch, tủ lạnh gần đầy.
“Chưa bao giờ anh mua nhiều đồ như vậy.” Anh có chút không nói nên lời.
“Đây mới là bộ dáng của một ngôi nhà.” Dưới ánh đèn vàng ấm áp trong phòng bếp, cô cười nhìn anh, “Có đói bụng không, để tôi nấu cho anh ăn?”
Anh nhớ lại đống nguyên liệu trong tủ lạnh: “Anh muốn ăn khoai tây bào sợi sốt chua cay.”
“Khoai tây bào cũng được, nhưng không được cho cay, không có lợi cho việc liền vết thương.” Cô vội vàng sửa lại.
Anh gật đầu chấp nhận.
“Được rồi, anh bạn nhỏ Trình Lập, anh ra phòng khách xem hoạt hình một chút đi, đừng ở chỗ này quấy rầy chị đây.” Cô đẩy anh ra khỏi phòng bếp, đóng cửa lại.
TV đang chiếu “Tom và Jerry”, một bộ phim hoạt hình đã được phát sóng trong nhiều thập kỷ. Phòng bếp sáng trưng, hương thức ăn dần dần bay vào, bóng người mảnh khảnh đang bận rộn bên trong.
Anh đột nhiên nhớ tới khi còn bé, mẹ cũng chuẩn bị bữa tối như thế này, anh ôm một túi khoai tây chiên xem phim hoạt hình y hệt, cười như một đứa ngốc. Khi đó, anh không biết trên thế giới này có những góc tối, có những người sẵn sàng hy sinh mạng sống của mình để duy trì sự ổn định của thế giới này, những người như vậy sẽ có quan hệ huyết thống với anh.
“Đây là dáng vẻ nên có của một ngôi nhà.”
Giọng nói của cô vang lên bên tai anh, tinh tế mềm mại.
Pháo hoa nhân gian, thực tại ấm áp. Giờ khắc này, anh cũng muốn đắm chìm như thế này. Không nghĩ tới ác mộng trong quá khứ chưa hóa giải, không nghĩ đến tương lai đầy mưa gió máu tanh, nhưng cánh tay mơ hồ đau đớn sẽ luôn nhắc nhở gánh nặng trên vai anh.
Sau khi ăn tối xong và thu dọn đồ đạc, Thẩm Tầm hỏi Trình Lập: “Tôi có thể mượn phòng làm việc của anh không? Tôi cần làm một số việc.”
Anh gật đầu, đưa cô đến phòng làm việc trên tầng hai. Ngôi nhà mang phong cách Bắc Âu hiện đại với tông màu đen, trắng và xám, phòng làm việc lại càng tối giản, ngoài chiếc bàn làm việc còn có đầu đ ĩa CD và dàn âm thanh, một dãy giá đựng đ ĩa CD và bức tranh treo trên tường.
Thẩm Tầm đi đến bức tranh lặng lẽ nhìn nó. Bức tranh vẽ một cô bé đứng bên đường nhìn trời, trên bầu trời có một chiếc ô tô lướt qua, người đàn ông ngồi trong xe nhìn xuống cô, màu sắc tươi sáng mơ màng.
“Tôi cảm thấy giống như Chagall,” cô nói, nhìn thấy chữ ký QM dưới bức tranh, trong lòng khẽ động, “Đây là Kiều Mẫn vẽ sao?”
“À, cô ấy thích vẽ từ khi còn nhỏ, đã tặng bức tranh này cho tôi vào dịp sinh nhật năm ngoái.” Trình Lập trả lời.
“Cô ấy có chút tài năng,” Thẩm Tầm chân thành khen ngợi, ánh mắt rơi vào giá đ ĩa CD, “”Trung Quốc tươi đẹp” và “Nhịp đập của trái đất”… anh sưu tầm nhiều phim tài liệu như vậy, có vài bộ nhà tôi cũng có.”
“Thật à?” Trình Lập trả lời, “Phim tài liệu có thể làm dịu tâm trí.”
Thẩm Tầm đột nhiên nhìn anh, trong mắt hiện lên cảm xúc: “Mẹ tôi cũng nói như vậy, bà là đạo diễn phim tài liệu.”
“Là bà ấy à?” Trình Lập giơ tay chỉ vào một cái đ ĩa CD.
Thẩm Tầm nhìn chằm chằm cái tên quen thuộc kia, mũi hơi cay cay: “Ừ.”
“Có phong cách riêng, tôi rất thích.” Trình Lập nhẹ giọng đáp.
“Cảm ơn,” Thẩm Tầm bình tĩnh lại, giơ tay nhìn đồng hồ, “Tôi phải gọi một cuộc gọi phỏng vấn tới Paris.”
Trình Lập gật đầu và đóng cửa lại cho cô.
Khi Thẩm Tầm kết thúc cuộc phỏng vấn và sắp xếp hồ sơ, đã là 21:30. Cô mở cửa đi uống nước, liền nghe thấy tiếng nước xối xả trong phòng tắm, chắc là Trình Lập đang tắm.
Cô trở lại phòng làm việc, nằm xuống ghế một lúc, nhìn thấy đầu đ ĩa CD bên cạnh, liền đứng dậy nhấn nút phát.
Giai điệu trầm lắng quen thuộc chậm rãi vang vọng trong phòng, những lời ca trong trẻo chân thành khiến cô mê mẩn.
Đó là “I vow to my thee, my country” Dàn hợp xướng Đôi cánh Thiên thần Libera.
“Tôi thề với em, với đất nước của mình. Sẽ cống hiến tình yêu tràn đầy, trọn vẹn, hoàn hảo của mình. Tình yêu này không thể nghi ngờ, tình yêu này vượt qua thử thách, tình yêu này không bao giờ chùn bước, tình yêu này không cần kiểm chứng, tình yêu này không bao giờ thay đổi, tình yêu này không có giới hạn, tình yêu này không bị khuất phục, cho đến lúc cuối hy sinh.”
Đến cuối bài hát, giai điệu lại lặp lại. Hóa ra được sắp sẵn quay vòng. Thẩm Tầm không thể tự hỏi Trình Lập có tâm trạng gì khi nghe đi nghe lại bài hát này.
Cô nhớ lại câu nói nhẹ nhàng của anh “Tôi nguyện ý” khi cô hỏi anh tại sao lại trở thành cảnh sát.
Cô nhớ khi mình và Vương Tiểu Mỹ nói đùa về cần s@, bộ dáng anh tức giận thế nào.
Cô nghĩ đến sáng nay anh mang theo vết thương đi thẩm vấn, và dáng vẻ mệt mỏi của anh dưới ánh đèn.
Người đàn ông này không hề thờ ơ như vẻ bề ngoài, trái tim anh nóng bỏng hơn bất kỳ ai khác.
Lòng vừa nghĩ, cô đứng dậy mở cửa, chỉ thấy Trình Lập dựa vào tường ở cầu thang, lặng lẽ hút thuốc, hình như đã đứng ngoài cửa từ lâu.
Anh nghiêng đầu nhìn cô: “Lần cuối cùng tôi nghe bài hát này là 3 tháng trước.”
“Xảy ra chuyện gì?” Thẩm Tầm hỏi.
“Một vị cảnh sát đã có tuổi trong đội qua đời vì bệnh ung thư gan, cả cuộc đời đánh vật với việc chống m a túy. Khi tôi mới đến đây, ông ấy đã dẫn tôi theo, giống như thầy dạy của tôi vậy”. Anh hút điếu thuốc, anh mắt sâu hơn, “Năm 40 tuổi, ông ấy bị bọn buôn m a túy trả thù, vợ con bị giết. Ai cũng nghĩ ông sẽ gục ngã nhưng ông lại làm việc cật lực hơn chục năm nữa. Ông nói với tôi, từ ngày cả gia đình ông qua đời, ông cảm thấy bản thân có điều gì đó thay đổi, càng trở thành một cảnh sát giỏi hơn. Bởi vì không còn gì vướng bận nên ông ít do dự và đắn đo hơn, lúc nào cũng luôn đi đầu. Đối mặt với với những cánh cửa bị khóa mà không sau có những hiểm nguy gì, đối mặt với dao gươm súng đạn, ông không còn ý nghĩ tới việc lùi bước nữa.”
“Cho nên, giờ anh cũng như vậy sao? Luôn không ngủ không nghỉ, liều mạng xông về phía trước?” Thẩm Tầm đi tới trước mặt anh, ngẩng đầu nhìn, “Nhưng nếu còn sống vẫn tốt hơn, sống thêm một ngày thì càng có nhiều cơ hội. Ai cũng chỉ có một cái mạng, đều sẽ ốm đau, sẽ chết, sẽ gặp tai họa bất ngờ, vướng vào 1 giấc ngủ say không bao giờ tỉnh lại. Vậy thì 50 năm hay 15 năm cũng có gì khác nhau? Mấu chốt là ở chỗ khi gặp được người mình thích có cố gắng nắm chặt tay không, khi gặp việc mình thích có dốc lòng dốc sức, cho dù thất bại hay không.”
Khoảnh khắc ấy, không biết có phải ảo giác của cô không, trong đôi mắt đen của anh nổi lên gợn sóng.
Cô tiến lại gần hơn, cho đến khi đủ gần để vươn tay ra và ôm lấy anh một cách dễ dàng.
“Trình đội, anh vất vả rồi,” giọng nói của cô rung động trong lồ ng ngực anh, “Cho dù người anh chờ đợi không quay lại, anh cũng phải cố gắng sống thật tốt.”
Trên đời này nam nữ nhiều như vậy, một cái ôm và và nụ hôn quá dễ dàng. Thứ để chúng ta dành cả đời để chờ đợi và bảo vệ lại rất ít.
Đêm nay, cô thật muốn đắm chìm trong vòng tay rộng lớn ấm áp này, vĩnh viễn không tách rời. Nhưng cô vẫn buông tay và nói chúc ngủ ngon.
Còn Trình Lập, anh nhìn bóng cô rời đi, thật lâu không nhúc nhích.
Sau bữa trưa ngày hôm sau, Trình Lập định quay lại văn phòng. Nhìn thấy họ đến văn phòng cùng một lúc, Vương Tiểu Mỹ hận không thể chạy đến hỏi chuyện gì đã xảy ra, nhưng nhìn thấy khuôn mặt vô cảm của Trình Lập, cô đành nuốt tất cả các câu hỏi của mình xuống.
Thấy cô và Trương Tử Ninh bồn chồn, Thẩm Tầm gửi cho cô một tin nhắn WeChat:
1. Vết thương của Trình đội bị nhiễm trùng và phát sốt, vì vậy chị phải chăm sóc.
2. Không có gì xảy ra cả.
Vương Tiểu Mỹ đưa điện thoại cho Trương Tử Ninh, cả hai đều có vẻ thất vọng.
Lúc Thẩm Tầm trở lại sau khi đi vệ sinh mới nhận ra kem dưỡng tay có thể đã quên ở nhà Trình Lập. Cô cân nhắc nếu quay lại lấy cũng phiền, quyết định đến trung tâm thành phố sau khi tan sở.
Siêu thị bách hóa ở thành phố Cảnh Thanh đã mở cửa được vài năm, cũng may hàng hóa cũng nhiều, cô có thể mua được vài nhãn hiệu mà mình đã quen. Lúc ra cửa thì đã muộn, tàu điện ngầm đang được xây dựng trước trung tâm mua sắm, một hàng rào màu xanh đã được lắp đặt, để bắt taxi phải băng qua ngõ và đi về phía đường cái đối diện của cửa hàng.
Mặt đất có chỗ bị rỗ và lầy lội vì mưa rào. Thẩm Tầm thận trọng nhón chân đi tới, nghe điện thoại trong túi rung lên, cầm lên xem, là Trình Lập gọi.
Cô đang định cầm lên thì một người từ bên cạnh nhảy ra, giật điện thoại của cô rồi bỏ chạy.
“Đứng lại! Trả điện thoại cho tôi!” Sau khi sửng sốt một giây, cô chạy theo. Cũng may đi giày thể thao và không ngừng tập thể dục, người kia thấp lùn chân ngắn nên nhất thời không thể thoát khỏi cô.
Cứ thế đuổi theo đến một con hẻm khác, người nọ đột ngột dừng lại và quay lại nhìn cô. Thẩm Tầm sững sờ – đó là một cô gái đang nhìn chằm chằm vào cô một cách hung dữ.
Đằng sau là hai nữ sinh vóc dáng cao, mái tóc sáng màu và phấn mắt sẫm màu.
“Trả điện thoại cho tôi.” Thẩm Tầm lạnh lùng nói.
Một trong những cô gái vóc dáng cao nhìn cô: “Không đấy, mày có thể làm gì bọn tao?”
“Đưa đây,” Thẩm Tầm đưa tay ra, “Muốn tiền thì tôi cho, nhưng điện thoại thì phải đưa cho tôi.”
“Cô gái của Trình đội thật lợi hại.” Cô gái thấp bé nhìn cô, giơ điện thoại lên, “Ở đây có ảnh khỏa thân hay sao? Cuống như vậy.”
“Tôi không phải để ý điện thoại. Trong đó có ảnh và ghi chép khi làm việc, các cô để tôi tải lên đám mây (icloud), điện thoại cầm đi cũng được.” Thẩm Tầm trả lời.
“Mày có bệnh à, còn tải lên đám mây,” cô gái cười ha hả, “Chúng tao đến dạy cho mày một bài học, con đ ĩ, cướp đàn ông của người khác!”
Thấy ả cầm điện thoại định ném xuống đất, Thẩm Tầm xông tới nắm chặt điện thoại, lại có hai cô gái bên cạnh bước tới túm lấy cô, một người kéo quần áo, một người túm tóc. Cô cố gắng vùng vẫy nhưng vẫn bất lực nhìn chiếc điện thoại bị đập xuống đất vỡ vụn, cô ả thấp bé dường như vẫn còn tức giận, giậm mạnh vào màn hình vài cái.
Thẩm Tầm thấy vậy, hốc mắt đỏ hoe, không thèm để ý lao tới, đẩy ả ra, giật lấy điện thoại trong tay.
“Điên rồi!” Ả ngã ngửa, đứng dậy tát vào mặt Thẩm Tầm một cái, lại thấy cô đột nhiên ngước mắt lên, ánh mắt như muốn giết người.
“Cô bảo Kiều Mẫn cút ra đây cho tôi.” Thẩm Tầm nói vài câu, giống như nghiến răng nghiến lợi.
“Mày cướp đàn ông của chị ấy còn tỏ vẻ hợp tình hợp lý như vậy!” Một nữ sinh dáng cao mắng, “Chị ấy không cần phải ra gặp mày, chúng tao trút giận cho cũng đủ rồi.”
“Nói cho cô ta biết, hành vi rác rưởi này của cô ta không xứng với Trình Lập.” Thẩm Tầm lạnh lùng nói.
“Cô đang nói ai rác rưởi vậy?” Kiều Mẫn từ một góc đi ra.
“Nói cô đấy, rác rưởi.” Thẩm Tầm cười lạnh một tiếng.
“Cô…” Kiều Mẫn vừa mới giơ tay lên, liền nhìn thấy người phía sau Thẩm Tầm sững sờ ở đó, tức giận bỏ tay xuống.
“Mấy người đang làm gì vậy?” Trình Lập đi tới, nhìn thấy vết đỏ trên mặt Thẩm Tầm cùng đầu tóc rối bù, đôi mắt đen trầm xuống.
“Chúng tôi vừa mới dạy cho cô ta một bài học, ỷ bản thân có chút nhan sắc, biết viết lách mà đến đây gây chuyện,” cô gái thấp bé phẫn nộ nhìn Thẩm Tầm, “Không phải chỉ là một kẻ đầu thai may mắn sao, khoe khoang.”
“Không ngờ các người lại ghen tị với tôi như vậy.” Thẩm Tầm ánh mắt sắc như dao nhìn Kiều Mẫn, “Cô chỉ biết tự trách mình xui xẻo sao? Cô nghĩ tôi là đại tiểu thư quần áo lụa là ăn ngon ngủ say, chưa từng nếm trải đau khổ? Để tôi nói cho cô biết, lúc tôi bằng tuổi cô khi gặp Trình Lập, tôi đã bị một tên bi3n thái bắt cóc nhốt dưới tầng hầm, hắn đánh tôi bằng roi vì tội không nghe lời. Mẹ tôi chết trong một vụ tai nạn xe hơi khi cố gắng tìm tôi. Tôi phải theo dõi tâm lý cả năm trời, đồng thời cũng phát hiện ra cha mình không phải là người chồng, người đàn ông tốt như tôi từng nghĩ, tôi liều mạng đòi lại điện thoại di động vì trong đó có kết quả công việc của tôi, viết được mấy chữ à? Cô tưởng làm phóng viên dễ lắm sao, lúc cô lêu lổng dạo chơi ở quán bar thì tôi thức khuya viết lách, vì để giành một tin hot trong cuộc phỏng vấn mà bị giật mất khuyên tai, kẻ mà mọi người cho rằng người chỉn chu ngăn nắp lại lén động tay động chân với tôi, mở cái miệng thôi muốn ôm ôm ấp ấp, khi đi điều tra công tác sợ người ta phát hiện phải trèo rào suýt nữa gãy xương; khi ở khách sạn 30 tệ một đêm chuột chạy dưới giường; khi nước ngoài bạo động thì suýt nữa mất mạng.”
“Mọi người trên đời này không dễ dàng, nhưng ai cũng chỉ chú ý đến vết thương của của mình.” Cô nhìn Kiều Mẫn đang sửng sốt, và chỉ vào Trình Lập, “Tôi thích anh ấy bởi vì tôi nghĩ mình có khả năng thích anh ấy. Tôi có khả năng chăm sóc anh ấy và chia sẻ gánh nặng cho anh, bởi vì trong khi ngưỡng mộ anh ấy, tôi cũng sẽ làm việc chăm chỉ để khiến bản thân trở nên tốt hơn. Nếu một ngày nào đó, Kiều Mẫn, cô cũng trở nên mạnh hơn, hoan nghênh cô đến cạnh tranh với tôi, không cần theo cách trẻ con, lén lút này.”
Cô nói xong liền xoay người rời đi, bóng dáng trong đêm gầy gò nhưng quật cường.