Chương 56.4: Gặp nạn
Editor: Mẹ Bầu
Đi đến trong doanh, khi còn có người quen chào hỏi cùng anh, người đàn ông theo một con đường nhỏ chạy tới văn phòng, kêu một tiếng báo cáo. Từ bên trong giọng nam nói: “Tiến vào.”
“Liên Trường, người tôi đã bắt được rồi, kế tiếp ngài xem bây giờ phải tiếp tục làm thế nào?” Người đàn ông chào một cái, hỏi.
Cao Lãng ngẩng đầu lên. Ánh mắt hờ hững, gióng nói bình tĩnh, nói: “Nên nói nhắn nhủ thông báo rõ ràng, lôi hết những gì ở phía sau anh anh ta ra. Người trước cứ giữ lại đã. @MeBau*diendan@leequyddonn@ Cậu giúp tôi cám ơn đội trưởng Ngô trước, về việc này phải phiền toái anh ấy rồi.”
“Vâng!” Người đàn ông kia chào một cái xoay người rời khỏi phòng làm việc.
Cao Lãng nghĩ nghĩ, vẫn là cầm lấy điện thoại ở trên bàn, gọi về số điện thoại quen thuộc: “A lô, mẹ à, đã tìm được người rồi! Trước không cần vội mà dẫn anh ấy trở về. . . Con có chừng mực. . . Vâng, hẹn gặp lại mẹ.”
Cao Lãng cúp điện thoại, nhưng anh vẫn nhíu mi suy tư, nghĩ xem phải xử lý Ứng Văn Triết như thế nào! Anh phân tích qua lại tính tình của Ứng Văn Triết một chút. Về việc này anh phải gạt cô vợ nhỏ của mình. Anh chính là không hy vọng thời điểm cô đang quay phim, diễn♪đàn♪lê♪quý♪đôn mà vẫn còn phải vì chuyện này chuyện kia, mà sốt ruột phiền não. Chỉ sợ người này giờ đây đã biến dổi quá nhiều rồi, nói chuyện phân tích sẽ không ăn thua.
Cao Lãng còn chưa kịp suy nghĩ mọi chuyện rõ ràng, thì đã thấy mặt bàn ngay tại đó đang nhẹ nhàng lay động. Chiếc tủ sắt dựa vào tường, các ngăn tủ đã va đập rầm rầm rầm vào trên mặt tường. Cao Lãng trực tiếp cấp tốc chạy ra bên ngoài. Đi đến hành lang, dường như anh đã lấy lại được tinh thần là không ít. Tất cả mọi người đều đang chạy xuống dưới lầu.
Bởi vì kinh đô không nằm ở trên dải địa chấn, cho nên gần như đều là không có kinh nghiệm về loại chấn động này. dieendaanleequuydonn, Tuy có chút kinh hoảng, thế nhưng mọi người chạy xuống vẫn rất có trật tự. Lấy tốc độ của bọn họ, chỉ một phút đồng hồ cũng đủ chạy xuống đến lầu một rồi.
Khi chạy ở trên thang lầu, cảm giác chấn động lại càng thêm mãnh liệt. Đèn đóm đều rơi xuống trên hành lang vỡ nát. Bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy được, nơi hàng hiên tốc độ cái khe được tách ra rất nhỏ.
Cao Lãng sau khi chạy xuống lầu, liền cùng với những người khác đứng trên bãi đất trống. Trong chốc lát anh bỗng thất thần, trống ngực cứ đập thùm thụp, đến lúc này mới được bình ổn lại chút ít. di@en*dyan(lee^qu.donnn) Rất nhanh trên loa phát thanh liền vang lên tiếng thông báo.
“Mọi người đừng nóng vội, phỏng chừng một lát nữa vẫn còn có dư chấn. Mọi người trước đừng vội lên lầu. Đêm nay vì phòng ngừa dư chấn, trước tiên đề nghị mọi người vẫn ở lại lầu một. Địa điểm địa chấn vẫn còn chưa nhận được tin tức chuẩn xác. Đề nghị mọi người chuẩn bị tốt khả năng tùy thời sẽ đi cứu viện.”
Lời này không cần người ta phải nói ra. Đến ngay cả kinh đô đều có thể cảm nhận được dư chấn mãnh liệt như thế, càng đừng nói đến người đang ở chỗ tâm của động đất. Trước tiên lúc này vẫn là ban ngày, người phản ứng kịp không phải là số ít. Nhưng mà phản ứng mau là một chuyện, có thể chạy đi đến chỗ nào lại chính là một chuyện khác rồi.
Cao Lãng sẽ không quá lo lắng cho người trong gia đình ở quê hương. Huyện Du huyện nằm ở vị trí địa lý đặc thù, được liên miên núi non chập chùng vờn quanh. Khoảng mười mấy năm trước đã từng có xảy ra địa chấn một lần, thế nhưng dư chấn lại cực kỳ cực kỳ nhỏ. Ngược lại, Cao Lãng lại có chút dự cảm bất thường khác. Anh lo lắng cho Ứng Uyển Dung đang ở bên ngoài quay phim gặp phải cơn địa chấn như vậy, có phải là cô đã bị hù sợ rồi hay không . . .
Cao Lãng cùng với những chiến hữu khác vẫn ngồi ở chỗ cũ, cũng không biết qua bao lâu. Chờ đến khi loa phát thanh lại phát ra thông báo cho bọn họ, mọi người mới biết được địa điểm gặp tai hoạ.
“Lần này địa điểm gặp động đất xảy ra là ở tỉnh X, thành phố A chính là tâm động đất. . .”
Bống chốc chớp mắt một cái, mọi người liền nhìn thấy biểu cảm trên mặt của Cao Lãng vẫn còn đang bình thường, liền không đến hai giây sau, vẻ mặt của anh chuyển thành sự khiếp sợ. Hai tay Cao Lãng nắm chặt lại, cả người căng cứng đứng nguyên tại chỗ, tựa như, ngay sau đó là anh có thể lao ra ngay được vậy.
“Cao Lãng? Anh làm sao vậy? Có phải là anh có người quen biết đang ở vùng tâm của động đất hay không?”
Người này còn nói ra chưa hết câu, liền đã bị Cao Lãngvung một quyền đánh lên trên mặt. Nếu như người kia không kịp phản ứng mau lẹ, phỏng chừng đã bị Cao Lãng vung tay đánh ngã xuống đất rồi.
“Cao Lãng, có phải là anh đã phát điên rồi hay không? Anh. . .” Người vừa bị hành động của Cao Lãng làm cho hù sợ, hốc mắt đã hiện hồng, lui về phía sau một bước, không biết muốn nói thêm cái gì đó.
“Không, không có khả năng! Nhất định là có chỗ nào đó bị lầm rồi. . .” Cao Lãng giống như là một trận gió xoáy. Anh không hề có cảm giác tốc độ của mình như vậy là quá nhanh. Trước mắt anh lúc này chỉ có trạm phát thanh, hai tai chỉ có tiếng ong ong, không thể nào nghe được bất cứ điều gì.
Thành phố A, tỉnh X! Ứng Uyển Dung chính là đang ở chỗ này. Cô đang ở chỗ này! Nếu. . . Lắc lắc đầu, cắn chặt hàm răng vào nhau, Cao Lãng chạy tới trạm phát thanh. Không tận mắt nhìn thấy, anh vẫn không tin tưởng!
Ngồi ở trong trạm phát thanh chính là thủ trưởng của Trương Quang Diệu, tên gọi Hàn Thủ Thành. Nhìn thấy Cao Lãng tiến vào, ông còn có chút buồn bực: “Cao Lãng, sao cậu lại tới đây? Trước mắt cậu hãy đi về chỗ của mình, chờ sự sắp xếp, chuẩn bị sẵn sàng tùy thời tiến vào khu vực bị động đất để hỗ trợ cứu người.”
Cứu người? Khu vực? Ngài nói là thành phố A sao? Co phải không?
Cao Lãng chỉ có thể nhìn thấy miệng của Hàn Thủ Thành đóng đóng mở mở miệng nói cái gì đó. Ánh mắt của anh đỏ đậm một mảnh, thậm chí Cao Lãng còn đã quên là mình khi thấy thủ trưởng thì phải nói báo cáo như thế nào. Anh lấy lại tinh thần khi, liền đứng ở trước mặt của Hàn Thủ Thành cúi chào nói: “Thủ trưởng, tôi muốn được cử đi đền khu vực vừa xảy ra động đất!”
“Tôi biết là cậu muốn đi, bất quá phải đợi sắp xếp xong đã. Còn phải sắp xếp xe cộ, máy bay. Không phải là cậu chỉ nói một câu như vậy là xong, cậu là người có tâm rồi, bất quá. . .” Hàn Thủ Thành còn chưa nói xong, liền đã bị Cao Lãng ngắt lời.
“Hiện tại tôi sẽ đi đến khu vực vừa bị xảy ra động đất. Vợ của tôi. . . cô ấy còn đang ở chỗ đó chờ tôi.” Giọng nói của Cao Lãng gần như sắp sửa khóc ra máu vậy! Ánh mắt của anh gần như đã đỏ rực thành một mảnh, thân thể anh khẽ run, nhưng lại không có tí ti nước mắt nào chảy ra khỏi hốc mắt.
Anh không cần thiết phải nhỏ nước mắt. Cao Lãnh biết, Ứng Uyển Dung còn đang ở đó chờ anh. Anh không có thời gian để mà nỉ non, anh chỉ có một suy nghĩ, cần phải nhanh chóng thêm chút nữa, phải đi đến khu vực bị động đất nhanh hơn nữa!
Hàn Thủ Thành không nghĩ tới Cao Lãng lại lấy lý do này mà hiện tại nghĩ muốn đi vào trong nơi đó. Hàn Thủ Thành rất hiểu tâm tình của Cao Lãng, nhưng anh cũng không có cách nào khuyên nhủ Cao Lãng ở lại chờ tình huống ổn định hơn một chút đã, rồi mới đi.
Chẳng phải mỗi lần dư chấn đã thấy càng ngày càng nhỏ hơn đó sao. Có đôi khi, dư chấn của đợt thứ hai so với lần đầu tiên, ngược lại, lại càng mạnh mẽ dữ dội hơn. Cao Lãng chắc là không hiểu, việc cử chiến sĩ đi đến vùng xảy ra tai họa, không có tí ti sự chuẩn bị nào, mà cứ thế đi luôn là được. Cứu người không chỉ cần phải có công cụ, mà còn phải có kế hoạch.
“Tôi sẽ mau chóng thu xếp để cho cậu đi qua nơi đó! Cô ấy sẽ không có chuyện gì đâu.” Hàn Thủ Thành vỗ vỗ bờ lên bờ vai của Cao Lãng, nói.
. . .
Ứng Uyển Dung cảm thấy cả người đau nhức, trước mắt hiện lên một màu đen. Cô khẽ ho khan lên vài tiếng cảm giác có một luồng mùi máu tươi vọt tới trong cổ. Cuối cùng cô cũng ho bật ra ngoài được. Sắc trời đã nhập nhoạng tối. Trong khoảng thời gian ngắn Ứng Uyển Dung cũng không nghĩ được rõ ràng cô làm sao lại đi đến nơi này.
Tạ Thiên Thành cùng các cô đi đến thác nước để du ngoạn. Thời điểm vừa chụp ảnh xong, đang chuẩn bị xuống núi thì đụng phải địa chấn. Mấy người tay nắm tay nhau, theo con đường nhỏ chạy xuống bên dưới. Ở còn đường dốc này, cô bị người ta đẩy một cái. Ở trong tiếng thét chói tai của mấy người nhóm Cố Tinh Tinh, Ứng Uyển Dung bị té lăn xuống.
Cũng không biết là cô đã bị lăn xuống đến nơi nào, cuối cùng, Ứng Uyển Dung liền bị rơi vào đến trong một cái hố. Cả người cô bị va đập vào cây cối tảng đá hết bên nọ sang bên kia. Cả người cô nóng bừng một mảnh, chân bị đau rồi. Ứng Uyển Dung ôm thắt lưng vùng vẫy cố ngồi dựa vào bức tường đất, không nhìn thấy không rõ lắm, nhưng ngược lại, lại là chuyện tốt rồi. . .
Chương 56.3: Gặp nạn
Editor: Mẹ Bầu
“Nghe Uyển Dung đi! Thật khó khăn lắm mới có được một chuyến đi ra ngoài như thế này. Ngộ nhỡ bọn họ đều đã vui chơi xong rồi, đang chờ chúng ta, mà chúng ta lại ngây ngốc đi đến tìm, chỉ chơi được ít thôi, thì làm sao bây giờ?” Lục Manh nói, vẻ đặc biệt thành thật.
Tạ Thiên Thành cũng là có ý này, liền cùng các cô cùng nhau tới trước, nơi có thác nước đổ.
Mà ở chỗ đoàn làm phim Hồng lâu mộng, sau khi đoàn người xuất phát đi rồi, thì Ứng Văn Triết mới chạy tới tìm người, di@en*dyan(lee^qu.donnn), nên đã bị bỏ lỡ hoàn toàn. Lúc này cách ăn mặc của Ứng Văn Triết đều đã gần theo hướng của người sống ở trong thành phố rồi. Trên người anh ta là một quần áo theo lối tây trang, mái tóc bôi dầu dưỡng, dùng lược chải lật cao lên về phía sau. Nhìn thấy cửa chính không có một bóng người nào, liền nổi giận dễ sợ.
“Văn Triết. . . Bằng không chúng ta đi về trước đi.” Hạ Tiểu Ngưng nhỏ giọng nhẹ nhàng khuyên nhủ. Nhưng thực không nghĩ tới những lời nói này lại càng làm cho Ứng Văn Triết càng thêm nóng tính hơn.
“Trở về, trở về, dღđ☆L☆qღđ trở về, tôi làm sao có thể trở về được đây? Anh cả của cô nói, mượn tiền của anh ấy, nếu không trả, tháng sau lãi sẽ tăng gấp bội. Tôi lấy ở đâu ra nhiều tiền như vậy?” Ứng Văn Triết phiền chán bứt tóc nói.
“Văn Triết. . . Thôi đi, chúng ta trở về nhà, mở lại cái quán bán hàng ăn tạp hóa kia thôi, không phải là cũng rất tốt hay sao?” Hạ Tiểu Ngưng nói, trong giọng nói đã mang theo tiếng khóc nức nở.
Đã sớm được chứng kiến thấy sự phồn hoa của nơi thành phố lớn, Ứng Văn Triết làm sao có thể nguyện ý muốn trở về nhà được đây? Lúc trước, anh cảm thấy cuộc sống của mình rất tốt, quả thật cũng không có gì là không tốt. die,n;da.nlze.qu;ydo/nn Nhà bọn họ là không có tiền, nhưng mà ở trong thôn mọi người cũng không ai có tiền cả.
Là từ lúc nào anh ta trở nên như thế này? Là từ lúc Hạ Đại, anh trai cả của Hạ Tiểu Ngưng ra tay phóng khoáng mang, theo một đám người cùng anh ta khoác lác mọi chuyện, nói rằng cái gì ở bên ngoài cũng đều ưu việt, tốt đẹp hơn so với nơi này.
“Chú chính là ếch ngồi đáy giếng, có biết để có tiền, thì mọi người đã kiếm tiền là như thế nào hay không? Bọn họ đầu cơ cổ phiếu, trong một đêm liền tăng gấp bội thành hàng vạn tệ đó.”
Lời này đã triệt để làm cho Ứng Văn Triết động tâm. die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on Anh ta bắt đầu lưu ý tin tức trong ti vi, biết thành phố S còn có thị trường giao dịch tài chính chính quy. Ứng Văn Triết cũng đã từng nghĩ đi đến, nhưng mà, anh ta lại không có tiền.
Cho nên thời điểm Hạ Đại tìm người đi tới làm ầm ĩ, Ứng Văn Triết liền nhanh trí chớp lấy cơ hội đó, mang hết tiền mặt trong nhà đi. Khi đó tất cả trong đầu Ứng Văn Triết đều là mộng phát tài. Làm gì còn có tâm trí đâu mà nghĩ đến người cha của mình đang nằm ở nơi đó, rất cần đến số tiền kia.
Ứng Văn Triết muốn chờ một chút, chờ một chút, đợi đến khi anh ta đã làm cho đồng tiền tăng lên gấp bội, thì cái gì cũng có rồi.
Thế nhưng mà, sau khi Ứng Văn Triết bị thua lỗ không còn gì nữa rồi, mà lúc này bộ phim mà Uyển Dung đã tham gia kia đã lầnnổi tiếng khắp các phố lớn ngõ nhỏ, Ứng Văn Triết lại động tâm tư đến trên người cô em gái của mình. Ứng Văn Triết thật sự rất thương yêu em gái của mình. Nhưng mà anh cũng thật sự muốn giúp cho mọi người trong gia đình của mình có tiền để trải qua cuộc sống hàng ngày. Cho nên, anh có thể mới có suy nghĩ, muốn kiếm tiền thì đầu tiên phải có tiền vốn đã.
Sau khi Lý Hương Hoa cự tuyệt đối với Ứng Văn Triết, Ứng Văn Triết sợ Ứng Uyển Dung không tin anh, không đồng ý cho mượn, liền cắn răng một cái trực tiếp mượn một khoản tiền của người phía sau Hạ Đại. Sau đó dùng toàn bộ số tiền đó gia nhập vào thị trường chứng khoán.
Nếu không phải là vạn bất đắc dĩ, cần tài chính để quay vòng, Ứng Văn Triết cũng sẽ không thể đến tìm Uyển Dung.
“Tôi đi tìm con bé, bằng không tháng sau đến ngay cả tiền lợi tức cũng đều không còn đâu. Cô hoặc là cùng đi với tôi, hoặc là lập tức đi về nhà trước đi.” Ứng Văn Triết nói.
Hạ Tiểu Ngưng nào dám trở về nhà. Không nói đến tình hình trong nhà, chỉ nói đến chuyện khi cha mẹ chồng mà nhìn thấy cô, phỏng chừng đều hận chết cô rồi.
Ứng Văn Triết quyết định chủ ý liền muốn đi tìm Ứng Uyển Dung. Nhưng không nghĩ tới lại bị hai người mai phục đã lâu bắt quả tang. Hạ Tiểu Ngưng còn chưa kịp thét chói tai ra thành tiếng, thì đã bị mấy người đàn ông kia ngắt lời.
“Cấm kêu! Có người bảo tôi trực tiếp đưa anhđến đồn cảnh sát ở đây. Có người quen muốn gặp anh, hãy đi cùng chúng tôi một chuyến đi.” Hai người đàn ông giữ chặt lấy cánh tay của Ứng Văn Triết ra sau người, dáng người cường tráng mạnh mẽ, nhưng mà nhìn cũng không thấy có vẻ hung thần ác sát (*).
(*) Hung thần ác sát: Hung thần (hay còn gọi Ác thần, quỷ Thần) cũng được xem là một vị thần tương tự như Chúa Trời, Thượng đế, hoặc Thiên thần, nhưng hung thần lại làm chuyện ác để hại người – ác sát (Theo Wikipedia).
Ứng Văn Triết run lẩy bẩy thân thể, đánh bạo hỏi: “Là người nào muốn gặp tôi vậy?”
“Anh cứ đi thì sẽ biết.”
Hai người mang theo Ứng Văn Triết trực tiếp ngồi lên xe đi rồi. Hạ Tiểu Ngưng đứng ở chỗ đó khóc một hồi, đành chỉ có thể đi về nhà khách trước để chờ Ứng Văn Triết trở về.
Ứng Văn Triết bị hai người kia một đường mang lên xe, lái xe chạy một hồi. Mãi lâu sau xe mới đến một chỗ có người ở thưa thớt, chỉ có một tòa Tứ Hợp Viện (*) cũ nát, bên ngoài gạch đá đều đã cũ nát, gần như là một cước có thể đạp cho đổ sụp luôn.
(*) Tứ Hợp Viện: Tứ hợp viện còn được gọi là Tứ hợp phòng, là một hình thức kiến trúc tổ hợp của nhà dân vùng Hoa Bắc Trung Quốc, với bố cục là xây nhà bao quanh một sân vườn theo bốn hướng Đông Tây Nam Bắc, thông thường gồm có nhà chính tọa Bắc hướng Nam, nhà ngang hai hướng Đông – Tây và nhà đối diện với nhà chính, nhà bốn phía bao quanh sân vườn ở giữa, cho nên được gọi là Tứ hợp viện. “Tứ” chỉ số 4, “viện” là khoảng không gian như sân, vườn trong nhà. “Tứ hợp viện” chính là khoảng sân vườn được kết hợp lại từ 4 hướng đông, tây, nam, bắc. Đây chính là kiểu nhà truyền thống của những dân tộc Hán sống ở phía Bắc. Ngày nay chúng ta vẫn có thể nhìn thấy nhiều thiết kế nhà tứ hợp viện tại các vùng nông thôn hay Bắc Kinh.
.
Ứng Văn Triết bị hai người kiềm kẹp mang đến trong nhà. Trong phòng có một đại hán đang ngồi, mang cái vẻ hung thần ác sát. Cả người cơ bắp nổi cuồn cuộn, cái đầu trọc to soi rõ bóng người. Màu sắc và hoa văn áo sơmi với chiếc quần bó sát thân, vừa nhìn thấy cũng biết đây không phải là người tốt!
“Mấy người, mấy người là ai vậy? Tôi không biết mấy người!” Ứng Văn Triết chột dạ hụt hơi nghĩ đến, chẳng lẽ đây lại là người của Hạ Đại đang muốn đến đòi nợ chăng? Bằng không Ứng Văn Triết anh căn bản là chưa từng bao giờ đắc tội với ai.
“Chúng tao là ai, mày không cần phải quan tâm đ ến! Mày hãy khai báo thành thật cho tao! Bằng không có nghĩ,mày cũng đừng nghĩ từ nơi này đi ra ngoài!” Người đàn ông cầm một lưỡi dao găm nhỏ ở trong tay thưởng thức.
Cổ tay của Ứng Văn Triết bị ghì chặt vào ở mặt sau ghế dựa. Hai tay bị bẻ quặt ra phía sau lưng, bả vai, trực tiếp bị trói ép chặt. Ứng Văn Triết khóc không ra nước mắt. Anh căn bản không biết sẽ phải khai báo cái gì.
Một cái bọn cướp kia, xem tình huống vẫn còn đang ở trong phạm vi khống chế, liền lái xe nên rời đi trước. Một đường thông suốt đến địa phương, khi thông qua cửa bảo vệ vẫn còn chào một cái với đối phương.
Chương 56.2: Gặp nạn
Editor: Mẹ Bầu
Đó cũng không phải là thác nước mà mọi người trong đoàn làm phim đang thảo luận muốn đi. Đây chính là một cảnh sắc được dùng khi quay phim mà thôi.
Nơi này phân cảnh mà Ứng Uyển Dung phải diễn xuất ít hơn. Cô tản bộ và nói chuyện phiếm cùng với Tạ Thiên Thành ở trong hành lang. Các diễn viên khác trong nhóm cũng bắt đầu diễn phân cảnh Tư Kỳ đại náo trong phòng bếp của đại quan viên.
Mấy người nhóm Cố Tinh Tinh sức khỏe đã tốt lên rất nhiều. Về sau liền bắt đầu bắt kịp được tiến độ quay phim. @MeBau*diendan@leequyddonn@ So sánh với Ứng Uyển Dung, mỗi lần đều bắt buộc phải hoàn chỉnh, cho nên đã tiêu phí thời gian không ít, thời gian nghỉ ngơi nhiều, cho nên các cô bức thiết hi vọng nhanh chóng đến ngày nghỉ.
Khi biết được Ứng Uyển Dung sẽ đi đến thác nước cùng với mọi người để du ngoạn, các cô liền la hét rằng sức khỏe của mình cũng đã khá hơn rồi, muốn đi cùng mọi người.
Ứng Uyển Dung cũng không nói gì thêm, chỉ cần các cô quay xong các phân cảnh phải diễn xuất, diễn♪đàn♪lê♪quý♪đôn đến lúc đó mọi người sẽ cùng nhau đi.
Liên tục quay phim tới hơn nửa tháng, Khang Đức dường như đã lột hết một lớp da của mọi người trong đoàn làm phim, rốt cục hào phóng nói: “Biết mọi người muốn nghỉ ngơi rồi, ngày mai tôi cho nghỉ một ngày. Những ai còn chưa quay xong phân cảnh của mình thì lưu lại để quay cho xong. Những người còn lại có thể ra ngoài đi dạo, nhớ là buổi tối phải trở về đúng hạn.”
Thấy vẻ mặt cầu xin của những người phải lưu lại, lại không có cách nào để nói ra lời muốn đi ra ngoài du ngọa kia…, Khang Đức nói như an ủi: “Mấy người trước cứ quay cho xong phân cảnh của mình đi đã. Quay chụp xong rồi, mấy ngày nữa tôi cũng sẽ cho mọi người được nghỉ phép. Hãy nhớ rằng, diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn phải làm mọi việc cho tốt, không giở thủ đoạn qua loa, tôi khẳng định là không chấp nhận sự giả dối.”
Đoàn người rốt cục giữ vững tinh thần, chuẩn bị tiếp tục quay phim, nhưng vẫn không quên hẹn với những người được cùng nhau đi ra ngoài chơi đùa. Dặn dò nhớ phải mang chút đặc sản trở về, các cô ăn đồ ở nhà ăn đều đã phát chán lên rồi.
“Uyển Dung, Uyển Dung, nhanh chút nào! Cậu còn mang theo cái ba lô của cậu đi làm gì nữa đấy?” Lục Manh mang theo mũ che nắng mặc trên người một chiếc váy dài, trang điểm xinh đẹp, die,n;da.nlze.qu;ydo/nn, đã nghĩ một lát nữa sẽ chụp một cái ảnh chụp thật xinh xắn.
Ứng Uyển Dung mặc quần jeans và chiếc áo sơ mi đơn giản, trên lưng còn đeo một cái ba lô hai quai, cầm trong tay cái camera, nhìn tuyệt đối không giống như là đi ra ngoài du ngoạn.
“Tớ phải mang hết đồ đi chứ, ngộ nhỡ thân thể các cậu không được thoải mái còn có thể kịp thời uống thuốc. Bằng không chạy vào trong núi như vậy, mất nửa ngày cung không tìm thấy bác sĩ đâu, như vậy thì phải làm sao bây giờ?”
Trong ba lô của Ứng Uyển Dung trừ bỏ có để các loại thuốc thường dùng ra, còn có một số thứ đồ dùng khác phục vụ cho cuộc dã ngoại. Có ai biết được các cô liệu có bị lạc đường ở trong núi hay không? Cứ chuẩn bị đầy đủ, nhiều thứ một chút, khẳng định không thừa.
“Vậy cậu có mang chút đồ ăn nào hay không? Tớ chỉ mang theo một ít hoa quả nhé!” Lục Manh cầm theo một cái gói to nói.
Ứng Uyển Dung lắc đầu, “Cho cậu mang theo mang theo! Đi nhanh đi, tất cả mọi người đều đã ngồi ở trên xe rồi, vậy mà cậu vẫn còn ở lại chỗ này để thảo luận chuyện ăn uống.”
Ứng Uyển Dung nhìn trái nhìn phải, cảm thấy thật không hiểu nổi Ngô Minh kia đã coi trọng Lục Manh ở nơi nào không biết! Không phải nói Lục Manh không tốt, mà ngược lại, tính tình của Lục Manh hoạt bát đáng yêu. Nhưng mà đối lập với một Ngô Minh phúc hắc (*) như vậy, thế nào mà bất giác hai người lại có cái gì cùng xuất hiện.
(*) Phúc hắc (腹黑): Hiểu theo nghĩa đen: bụng dạ đen tối. Nói đơn giản mà nó chính là nham hiểm, biểu hiện ra thoạt nhìn rất thiện lương thế nhưng trong lòng luôn suy nghĩ gián trá. Trong đoạn văn trên từ “phúc hắc” được hiểu theo nghĩa Ngô Minh là một người có bụng dạ khó đoán.
Có tất cả là hai mươi mấy người cùng nhau xuất hành. Trong đó có nhóm bốn người cùng ở trong phòng phòng ngủ của Cố Tinh Tinh. Ngoài ra còn có mấy người của nhóm Tạ Thiên Thành, và bao gồm đám người Lâm Tuyết, Vương Phương cùng theo tới.
Ứng Uyển Dung nhăn mi tâm lại một cái thật sâu, liếc mắt nhìn sang Lâm Tuyết một chút, đuôi lông mày hơi nhếch lên một cái. Cô có cảm giác, cảm thấy người này cùng đi phía sau như vậy, thật sự khó có thể yên tâm được! Một lát nữa vẫn là phải giãn cách cự ly ra một khoảng mới được.
Mọi người phải tốn hơn một giờ ngồi xe thì mới đến mục tiêu đã định. Bởi vì cảnh sắc khác nhau nên đoàn người chia làm hai đội đi vào. Ứng Uyển Dung cùng các cô Cố Tinh Tinh thuận lợi đi đến một chỗ, chuẩn bị đi chơi thuyền ở trên hồ.
Tạ Thiên Thành thì muốn đi xem thác nước trước. Thế nhưng nhìn một đội của Ứng Uyển Dung này, gần như đều là phụ nữ cả, nên xung phong nhận việc đi cùng để làm Hộ Hoa Sứ Giả rồi.
Mọi người cùng nhau đi tới nơi cỏ cây tươi tốt, không khí tươi mới. Đáy hồ trong veo in bóng phản chiếu lại cây cối bên hồ. Đương nhiên ở bên hồ có người chèo thuyền chuyên môn tiếp khách. Mấy người chia nhau ra ngồi ở trên hai thuyền, bắt đầu chèo thuyền vào trong hồ. Ứng Uyển Dung cầm máy chụp ảnh chụp được không ít cảnh sắc.
Ứng Uyển Dung còn đang đắm chìm ở trong những gợn sóng trong hồ nước mênh mông, nhất thời còn chưa lấy lại được tinh thần, liền nghe thấy Cố Tinh Tinh kêu lên: “Uyển Dung, lúc trước có phải cậu nói rằng đến giữa hồ thì có đá phải không? Thật là tuyệt đẹp.”
Ứng Uyển Dung ngước mắt lên nhìn vừa vặn nhìn thấy, nước hồ trong suốt nhìn thấy tận đáy hồ. Đá đang nằm thành đám ở giữa hồ, trơn bóng, đủ màu sắc trông như là một viên Ngọc Thạch vậy. Đá được tạo hình là hình giọt nước, khó trách có nhiều người như vậy, tre già măng mọc, đua nhau đi lại đây để lấy đá.
Người chèo thuyền đã gặp quá nhiều du khách như vậy, ha ha cười nói: “Bất cứ người đã đến đây dạo chơi thuyền trên hồ, đều có thể được mang đi một viên đá ở giữa hồ. Một lát nữa tôi sẽ cho các cô mò vớt lên mấy viên.”
Lục Manh vui mừng không sao tả xiết, nói: “Cảm ơn bác nhiều! Một lát nữa bác chọn cho cháu một viên đá thật xinh xắn nhé.”
Người chèo thuyền vui tươi hớn hở đáp ứng, sau đó lấy ra dụng cụ để cho các cô mò vớt một chút. Mỗi một người đều được chia một viên, sau đó việc du ngoạn trên hồ mới tính như chấm dứt.
Tạ Thiên Thành cũng lấy được một viên đá. Anh thu lại, cho vào trong túi. Sau khi tất cả mọi người lên bờ xong, anh liền nghi hoặc hướng về phía mấy người Ứng Uyển Dung nói: “Kỳ quái thật, mấy người bọn họ là đi theo một phương hướng khác đã xong chưa vậy? Thế nào mà không phát hiện thấy ai cả thế nhỉ?”
Triệu Dao Cẩm lắc lắc đầu, “Có phải là bọn họ đã theo con đường bên kia núi, đã xem xong thác nước rồi sau đó đã tiếp tục đi thẳng rồi hay không?”
“Chúng ta đây lại phải đi tìm bọn họ hay sao?” Lục Manh nói, vẻ không hiểu ra làm sao. Đã nói là tụ họp ở nơi này, kết quả mọi người lại bị thiếu mất một nửa.
Ứng Uyển Dung vừa đảo con ngươi nhìn quanh, vừa nói: “Chúng ta đi xem thác nước trước đi! Biết đâu bọn họ đang nghỉ ngơi ở chân núi này thì sao, lúc trở về thế nào cũng sẽ gặp.”
Có thể không tụ họp lại cùng một chỗ cũng là chuyện tốt. Bằng không Ứng Uyển Dung có cảm giác, cảm thấy đứng ngồi không yên, cứ phải lưu ý tâm tư đề phòng vài phần một chút.
“Nghe Uyển Dung đi! Thật khó khăn lắm mới có được một chuyến đi ra ngoài như thế này. Ngộ nhỡ bọn họ đều đã vui chơi xong rồi, đang chờ chúng ta, mà chúng ta lại ngây ngốc đi đến tìm, chỉ chơi được ít thôi, thì làm sao bây giờ?” Lục Manh nói, vẻ đặc biệt thành thật.
Chương 56.1: Gặp nạn
Editor: Mẹ Bầu
Vì tỉnh X nằm ở vùng Trung á, thuộc vùng khí hậu nhiệt đới ẩm ướt. Cả năm đều nóng nực, ẩm ướt, Nhiệt độ trung bình hàng năm từ 16 đến 18 độ, ấm vào mùa đông và nóng vào mùa hè.
Đoàn phim đã liên hệ với địa phương về nơi ăn ở và đã sắp xếp xong xuôi một số nơi sẽ thực hiện cảnh quay. Cảnh sắc nơi này tuyệt đẹp vào loại nhất thiên hạ.
Nếu không phải là Khang Đức đã sắp xếp nhiệm vụ quay phim nặng nề, các diễn viên trẻ tuổi của đoàn làm phim nhất định sẽ đi ra ngoài làm cuộc du ngoạn tập thể. Mọi người còn chưa kịp thích ứng với thời tiết ẩm ướt ở nơi này, @MeBau*diendan@leequyddonn@ thì đã bắt đầu chuẩn bị bố trí bối cảnh.
Ứng Uyển Dung đã thành thói quen, hàng ngày khi đi theo đoàn làm phim hối hả ngược xuôi, cô mang theo một cái ba lô nhỏ chứa các loại thuốc, băng gạc, thuốc dán, các loại thuốc viên thường dùng. Bất luận là bị cảm nắng, ăn uống bị bụng, đều có thể lấy ra được thuốc thích hợp.
Ngày đầu tiên đến nơi đây, mấy người trong nhóm Cố Tinh Tinh đều ào ào bị ngã bệnh, cũng bởi vì chưa thể thích ứng ngay được với loại khí hậu này. Khang Đức chỉ cấp cho thời gian hai ngày để thu xếp. dieendaanleequuydonn, Đến ngày thứ ba sẽ bắt đầu hoá trang để quay phim rồi.
Cố Tinh Tinh nằm liệt ở trên giường nhìn Ứng Uyển Dung tinh thần sáng láng, không có vẻ gì là không thuận, hỏi: “Uyển Dung, nhìn cậu thấy thân mình còn mảnh mai hơn so với chúng tớ, không nghĩ tới chúng tớ lại bị ngã bệnh trước cậu như thế. . .”
“Uyển Dung, trong cái ba lô của cậu, bất cứ loại thuốc gì cũng đều có cả! Cậu có phải là nhân vật Doraemon ở trong truyện tranh Doraemon không vậy? Cũng chỉ là cái túi vải nhỏ, vậy mà cái gì cũng có?” di●ễn‿đàn‿l●ê‿quý‿đ●ôn. Lục Manh là người hoạt bát, năng động, thích nhất là đọc những cuốn sách nhỏ đầy chất xám của con người, giờ phút này lại vẫn ỉu xìu như trước mang theo một chút ảo tưởng.
Triệu Dao Cẩm bị lên sốt nhẹ, nằm lỳ ở trên giường vẫn không nhúc nhích, thở một cải cũng đều cảm thấy đầu óc, người ngợm đau nhức, cũng không biết ngày mai khi quay phim phải làm như thế nào mới tốt rồi.
“Nghỉ ngơi thật tốt đi. Để tớ đi mua cơm cho các cậu ăn nhé! Cơm nước xong thì liền uống thuốc đi, Ngày mai khẳng định là sẽ khỏe lại ngay thôi.” Các cô chính là nhất thời không thích ứng với chuyện đi lại, diⓔn♧đànⓛê♧quý♧đⓞn không hiểu được để điều chỉnh trạng thái, vấn đề này không lớn.
“Tớ chỉ muốn nói với các cậu, đây chỉ là do các cậu chưa quen thung quen thổ thôi. Các cậu phải ăn cơm thật mạnh mẽ vào, không được nhịn ăn nữa, lần sau cần phải nhớ là được rồi.”
Ứng Uyển Dung nói xong, Cố Tinh Tinh và các cô liền ho khụ khụ, ngượng ngùng quay đầu lại. Ứng Uyển Dung lắc đầu đi ra ngoài đi mua cơm cho các cô bạn.
Trên đường đi Ứng Uyển Dung gặp Khang Đức, vừa nói vừa đi về hướng căn tin tạm thời. Nhóm nam diễn viên tương đối đơn giản, cơ bản không có cái gì về vấn đề không quen đất không quen nước. Tạ Thiên Thành nhìn thấy Ứng Uyển Dung đi tới, liền hướng về phía cô vẫy tay, ý bảo có thể ngồi ở ghế phía đối diện không có người ngồi.
Ứng Uyển Dung mua cơm xong xuôi, mang theo hộp cơm của mình liền đi tới. Cô ngồi cùng ở một chỗ với Tạ Thiên Thành, anh là nam diễn viên quan trọng trong đoàn làm phim. Giờ phút này bọn họ tươi cười cởi mở, mặt mày hớn hở. Hai ngày nữa khi quay phim, thì lại là một bộ dáng muốn tranh đấu với nhau, thật là có sự thú vị hết sức.
“Chúng tôi còn đang nói chuyện không thấy cô đâu cả, lại liền thấy cô đi đến rồi.” Tạ Thiên Thành đã ăn cơm xong rồi, nhưng vẫn ở lại để chờ các bạn đồng nghiệp. Ứng Uyển Dung vừa ngồi xuống, anh liền cười nói.
“Nói bậy bạ cái gì về tôi đấy?” Ứng Uyển Dung cũng cười đáp lại. Trong con ngươi mang theo ánh sáng lấp lánh. Cho dù Ứng Uyển Dung không hề hoá trang, nhưng cô vẫn là một mỹ nhân, một người con gái mang theo một vẻ đẹp tự nhiên.
“Cô có biết ngày mai chúng ta sẽ phải đi quay phim ở địa phương nào hay không? Bên kia có thác nước, đạo diễn Khang nói quay phim xong, chúng ta sẽ đi vào trong đó để lấy cảnh. Phỏng chừng cô còn có cơ hội để đi chơi thuyền trên hồ, nhìn thác nước phía xa đó.” Một diễn viên nam khác sắm vai Cổ Liễn cũng cười nói.
“Chúng tôi cũng nói, nhất định là khi đã quay phim xong rồi, sẽ cùng đi tới nơi đó để ngắm cảnh. Đạo diễn Khang cũng đồng ý, nếu như có thể hoàn thành nhiệm vụ quay phim rồi. Bất quá, có thể đẻ ra nửa ngày cho chúng ta đi đến đó một chút để xem, nhiều người đi thì cũng náo nhiệt hơn một chút.” Tạ Thiên Thành nói giải thích.
Ứng Uyển Dung gật gật đầu, không có tỏ thái độ gì. Nhóm diễn viên nữ ở chung quanh cũng nghe được những lời này, liền ào ào nói thuyết phục Ứng Uyển Dung.
“Uyển Dung, chúng ta cùng đi chơi nhé. Rốt cuộc cậu ngồi buồn ở trong ký túc xá là có ý gì. Tuổi còn trẻ cần phải hoạt bát một chút. Chúng ta có thể cùng nhau chụp ảnh lưu niệm một chút. Nếu để lần sau đến đó, thực cũng không biết là lúc nào nữa.”
Kỳ thực chính là mọi người nghĩ muốn lôi kéo Ứng Uyển Dung đi để làm bảo đảm. Có người nào không biết trong đoàn làm phim này, diễn viên được đạo diễn Khang thích nhất chính là Ứng Uyển Dung kia chứ! Ứng Uyển Dung tính cách nhu thuận, trừ bỏ quay phim chính là xem kịch bản, hoặc là chính là bản thân đọc sách nâng cao chất lượng.
Chỉ cần Ứng Uyển Dung đồng ý đi cùng với bọn họ ra ngoài như vậy, có trở về trễ một chút như thế, thật sự cũng không chuyện gì trở ngại. Chắc chắn đạo diễn Khang sẽ không nói năng gì.
Lâm Tuyết ở một bên âm thầm trợn trừng mắt! Sao ở nơi nào cũng đều có Ứng Uyển Dung như vậy? Ngay cả chuyện đi ra ngoài để giải sầu cũng thế.
Vương Phương cười tủm tỉm nhìn mấy người bọn họ nói chuyện. Cô cũng không ngay lập tức gia nhập vào cuộc thảo luận đó. Chờ đến khi mọi người nói không sai biệt lắm, mới lên tiếng nói: “Tôi cũng nghe thấy nói ở nơi đó cảnh sắc đẹp lắm, có rất nhiều đoàn làm phim đã từng đi vào trong đó để lấy cảnh. Còn có mấy lời đồn đãi nói là, ở nơi đó nước trong suốt đến tận đáy hồ, có thể nhặt được một viên đá ở giữa hồ tặng cho người yêu, sẽ được ở cùng nhau đến thiên trường địa cửu.”
Đầu lông mày của Ứng Uyển Dung liền động đậy. Cô nghĩ đến nếu như Cao Lãng nhận được phần quà tặng này, khẳng định mỗi ngày đều sẽ che ngực. Bởi vì thân phận của anh có tính chất đặc thù, liền đại biểu rất nhiều chuyện này nọ, không thể mang theo ở trên người. Như vậy tặng cho anh viên đã ở giữa hồ kia, dường như cũng là một sự lựa chọn không sai.
Người khác không nhìn ra trong lòng Ứng Uyển Dung đã có ý dao động. Vương Phương từ nhỏ liền đã hiểu được cách đoán ý qua lời nói và sắc mặt, đương nhiên là đã thấy rõ ràng minh bạch, ý cười liền tụ tập ở trên môi. Trên gương mặt thanh tú chợt thoáng qua một tia sáng mỏng manh. Ngồi ở bên người Vương Phương là một nam diễn viên, đang dùng ánh mắt yêu say đắm nhìn cô (Vương Phương), gắp cho cô những đồ ăn mà cô thích ăn nhất, đặt lên bát ở trước mặt. Vương Phương rũ mắt xuống nhàn nhạt quét mắt qua, sau đó ngược lại, lại ngước mắt lên nở nụ cười với lúm đồng tiền nói chuyện với anh.
Khang Đức đang lựa chọn hai khu sân vườn lớn ở hai nơi để bố trí trong hai ngày, liền lôi kéo người trong đoàn làm phim đến bắt đầu quay phim. Chung quanh có các đình đài lầu các để làm bối cảnh. Chỉ mới vừa đi đến gần cửa, đã có thể chợt nghe thấy tiếng nước chảy róc rách của dòng suối. Tiếng động này vẳng đến từ bên trái cửa chính nơi có hòn giả sơn Hoàng Thạch. Nước từ trên hòn giả sơn đổ xuống hình thành thác nước, giống như là trong một khu núi rừng hoang dã, rất thú vị.