Chương 54.2: Được hoan nghênh
Editor: Mẹ Bầu
Thời điểm hai người cùng đi du ngoạn, thì ở huyện Du cũng bắt đầu chiếu bộ phim Nữ Đế nổi tiếng kia. Lúc vừa mới bắt đầu, quả thật không có người nào liên hệ Ứng Uyển Dung cùng với cô diễn viên điện ảnh trong tờ quảng cáo phim kia chính là một người. Những người quen thuộc người của cô chủ yếu đều là người sống ở trong thôn. Thỉnh thoảng cũng có người đi lên trên huyện, nhưng cũng không có người nào chú ý đến tờ quảng cáo phim ở rạp chiếu phim. Cho nên, cứ như vậy liền bỏ lỡ.
Mãi cho đến khi phòng bán vé bộ phim Nữ Đế bùng nổ mạnh mẽ. Theo truyền miệng nhau, @MeBau*diendan@leequyddonn@ sau có càng có nhiều người ùa vào trong rạp chiếu phim để xem phim. Điều này cũng có nghĩa, người xem bao gồm có rất nhiều người trong thôn, tự nhận là phú hộ có chút tiền của, mà còn có rất nhiều các học sinh tuổi trẻ.
Điều này bao gồm cả Ứng Thừa Văn. Ứng Thừa Văn sống ở trường học. Đến Chủ nhật cậu ta sẽ về nhà một chuyến để đổi quần áo tắm giặt, nhận tiền sinh hoạt. Gần đây trong nhà mây đen u ám, anh trai chị dâu không biết chạy đi nơi nào. Ứng Thừa Văn cảm thấy không khi trong nhà bị đè nén, lại càng không nghĩ muốn ở lại nhà.
Người trong thị trấn đua nhau đi về hướng rạp chiếu phim. Trong đám bạn học của Ứng Thừa Văn cũng có rất nhiều người đang nói gần đây có một bộ phim xem cực kỳ hay. di@en*dyan(lee^qu.donnn) Cậu ta nghe vậy cũng theo đi xem. Vừa liếc mắt một cái đã liền nhận ra người ở trong phim trên màn ảnh chính là chị gái của mình!
Chuyện này thực sự quá mức tưởng tượng rồi! Không đợi Ứng Thừa Văn trở về nói cho ba mẹ của mình biết, người ở gần hai cái thôn có quen biết với Ứng Uyển Dung, thật sự là không hề ít người.
Đúng rồi, ở trên tấm áp phích giới thiệu bộ phim còn in cái tên vừa có chút quen thuộc lại vừa có chút xa lạ. Bọn họ kinh ngạc vô cùng khi nhìn thấy gương mặt ở trước mặt mình. Những người này không thể không thừa nhận, di●ễn‿đàn‿l●ê‿quý‿đ●ôn. đây chính thật là cô nhóc của nhà họ Ứng kia rồi!
Cửa ra vào của nhà họ Ứng lẫn cửa ra vào của nhà họ Cao, thiếu chút nữa thì đã những người bị tò mò vây xem đạp nát. Những lời đồn đãi chuyện nhảm ngày trước, nói Ứng Uyển Dung đi quay phim bất thành có lẽ là đang lêu lổng được người ta bao dưỡng, lập tức ào ào chuyển đổi chiều hướng, không ngừng khen ngợi nơi này là đất địa linh nhân kiệt, lại sinh ra ngôi sao lớn!
Ngay khi người ở trong thôn nhân vừa mới thay đổi sự thờ ơ đối với người nhà của họ, dù quen thuộc hay không quen thuộc, bảy cô tám dì họ hàng xa, họ hàng gần, đều chạy đến nhà họ Ứng khơi thông mối quan hệ.
Theo bọn họ die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on việc đóng phim cũng chính là một chuyện vòng vèo như vậy. Ứng Uyển Dung đã có thể nổi danh, vậy thì em gái của bọn họ, rồi em họ, con gái của bọn họ mà đi đomgs phim như vậy, nói không chính xác, cũng có thể thành công thì sao?
Dưới chiêu bài đến an ủi Ứng Đại Hùng đang bị thương, có người đến lôi kéo làm quen, nói không được vài câu sẽ liền đề cập tới chuyện về Ứng Văn Triết đi gây dựng sự nghiệp. Lại còn muốn giải đáp sự hoài nghi một chút, hỏi Ứng Văn Triết có phải là đã chạy đi tìm em gái của mình rồi hay không. Dù sao hiện tại Ứng Uyển Dung đang thành công, tùy tiện là ngón tay hay kẽ tay, đều có chút liên quan với nhau. Ứng Văn Triết không từ mà biệt, vạn tệ có trong nhà tóm lại cũng không thành vấn đề gì hết.
Bọn họ cũng có xem báo chí, cũng biết phòng bán vé là như thế nào. Người đứng đầu được chia phần như thế nào, lẽ đâu người bên dưới như Ứng Uyển Dung làm sao có thể chỉ được có mấy vạn thôi?
Nhà họ Cao và nhà họ Ứng không thể nào gánh vác được cái chuyện phiền nhiễu này. Cao Nhu mỗi lần trở về đều sẽ bị bọn họ hỏi chị dâu đã nổi danh như vậy rồi, chả lẽ không nói giúp đỡ cho cô em chồng một chút hay sao. Người nổi danh thì tâm ý cũng lớn hơn.
Cao Nhu thật sự là chán ghét chuyện này chết đi được! Những người này xem chính là không phải là người tốt! Lúc trước nói chị dâu tôi đi làm việc, chính những người này còn nói có vẻ chua ngoa rằng đó là lối thoát cho việc học hành. Về sau này, biết là Ứng Uyển Dung đi đóng phim rồi, liền bắt đầu hoài nghi đây là đi làm một công việc gì đó không đứng đắn. Cho tới bây giờ, khi Ứng Uyển Dung đã nổi danh, thì liền lại thay đổi sắc mặt. Thật là cái đồ khiến người thấy chán ghét phiền nhiễu.
Nhà họ Cao không thể nhịn được nữa, sau đó liền dứt khoát khóa luôn, đi ra ngoài thăm người thân. Ứng Đại Hùng bị thương không thể đi được, cửa chính trực tiếp bị Lý Hương Hoa khóa lại, đóng cửa không ra.
Tiện nghi không chiếm được, hàng xóm chung quanh khó tránh khỏi nhỏ giọng nghị luận, cho rằng nhà bọn họ sợ phải bị dính với những thân thích nghèo khổ.
Thực sự nhà thông gia nghèo họ Hạ kia nghe được đến tiếng gió đến trễ một bước. Thời điểm đi đến nhà họ Ứng chính là đã gặp phải cảnh cửa chính khóa chặt. Cho dù Lý Hương Hoa biết được người ở bên ngoài kia, chính là cha mẹ của Hạ Tiểu Ngưng, thì bà cũng không có dự định ra mở cửa. Cửa hàng bán tạp hóa bán lẻ kia hiện tại cũng đã đóng cửa, con trai thì đi biệt tích không rõ, bọn họ thế nào còn có mặt mũi để đến đây chứ?
Tuy rằng cửa hàng tạp hóa bán lẻ kia không còn, nhưng mà điện thoại bọn họ vẫn là kéo về đến trong nhà. Lý Hương Hoa nghĩ ngợi đến con trai cùng con gái có lẽ sẽ còn có chuyện muốn liên lạc với bọn họ. Không nghĩ tới bọn họ là chờ được điện thoại của Ứng Văn Triết gọi về, lại không hề liên quan đến thương thế của Ứng Đại Hùng.
“Ba mẹ, bây giờ con đang ở thành phố S, đang đàm phán được một cái hạng mục, rất tốt. Sau một năm là có thể tăng gấp bội, chỉ cần ta có thể đưa ra được một vạn đồng để nhập cổ phần, về sau nằm một chỗ cũng đều có thể kiếm ra tiền.”
Giọng nói của Ứng Văn Triết vẫn đang tràn ngập tinh thần phấn chấn. Thế nhưng mà những lời này lại trực tiếp đã đóng băng trái tim của Lý Hương Hoa. Giọng nói run run, Lý Hương Hoa hỏi: “Văn Triết, lúc này con đang ở nơi nào của thành phố S? Con nói… con muốn bao nhiêu tiền?”
Ứng Văn Triết có chút không nhịn được, “Mẹ, mẹ hỏi nhiều như vậy làm cái gì? Con biết là số tiền này hơi nhiều, nhưng mà phía đối tác thật sự rất tin cậy, có quan hệ, con đã tìm người ta, mới ăn cơm rất nhiều lần thì mới định ra được hợp đồng, hiện tại còn thiếu tiền. Trong nhà không có tiền con biết, nhwnng mẹ co thể nói với Uyển Dung một câu. Nói với nó rằng, trước cho con mượn, năm sau con liền trả lại cho nó.”
Lý Hương Hoa che miệng, nước mắt lúc này liền rơi xuống. Ứng Đại Hùng chống quải trượng ngồi ở một bên nghe điện thoại, cái lưng còng xuống thật sâu, dường như đã sắp sửa không chịu nổi sự đè nặng của cuộc sống nưa rồi.
“Văn Triết… Lúc đó vì sao con lại bỏ đi như vậy? Ba con bị thương, con không ở lại nhà để mà chăm sóc cho ông ấy, làm sao con lại trở thành như vậy chứ? Trong nhà làm sao có được số tiền kia! Con không thể làm đến nơi đến chốn công việc được hay sao? !”
Giọng nói của Lý Hương Hoa mang theo tiếng khóc nức nở. Bà thực sự đã sắp không thể nào hiểu được đứa con trai do mình sinh ra, nuôi dưỡng giáo dục lâu như vậy rồi. Rõ ràng lúc trước còn tốt đẹp là thế, về sau thế nào lại thay đổi thành một người khác như vậy…
Đầu điện thoại bên kia dừng lại một lát. Trong mắt của Lý Hương Hoa dấy lên chút hi vọng, nhưng ngay sau đó lại tan vỡ, “Mẹ, con còn đang bận rộn công việc lắm. Nếu như mẹ mà không nói, con sẽ tự mình gọi điện thoại tới nói chuyện với Uyển Dung. Không phải là Uyển Dung đang ở kinh đô hay sao? Cùng lắm thì tự mình con sẽ tự đi tới cửa để cầu cạnh nói. Chẳng lẽ nó còn có thể nhìn anh trai của nó đần độn thành ra như vậy hay sao?”
Lý Hương Hoa cả kinh. Ứng Đại Hùng đã túm lấy điện thoại quát lên: “Tao không cho phép mày đi tìm Uyển Dung! Nếu như mày đi tìm nó rồi, vậy thì mày cũng đừng có nhận hai người chúng ta làm ba m nữa! Tao không có đứa con trai nào như vậy hết !”
“Ba!”
“Đừng gọi tao là ba! Lúc trước tao bị người ta đánh, là anh vợ của mày đã tìm thuê người làm thành như vậy. Trong lòng dạ của mày biết rõ chuyện này. Kết quả mày lại bỏ chạy cùng vợ của mày như vậy. Mày chạy đi đâu chứ? Văn Triết… Trước kia mày không như vậy mà! Thế nào mà mày lại lại nhanh quên như vậy? Đến bây giờ mày lại còn muốn đi tìm Uyển Dung. Mày đã quên rồi sao? Ngày trước khi mày đưa Uyển Dung ra khỏi cửa thì mày đã nói như thế nào hả? Uyển Dung là em gái của mày, là em gái ruột của mày đó! Vậy mà bây giờ mày liền như vậy hay sao?”
Ứng Đại Hùng một bên rống to, hốc mắt cũng đi theo đỏ ửng lên. Ông thất vọng đau lòng đối với đứa con trai lớn của mình, vừa lo lắng cho đứa con gái. Trong lúc nhất thời nhiều cảm xúc đan xen hỗn hợp, đau lòng khó nhịn.
Nhưng tất cả những điều này đều không thể là cho Ứng Văn Triết hồi tâm chuyển ý. Anh ta chỉ nói một câu: Bản thân con sẽ đi tìm Uyển Dung để nói chuyện, sau đó liền treo điện thoại rồi.
Lý Hương Hoa và Ứng Đại Hùng ngồi một lát, mây đen u ám càng nặng trĩu hơn dĩ vãng. Trước kia bọn họ lo lắng cho tăm tích của Ứng Văn Triết, sợ con trai đi chệch đường, hiện tại lo lắng nhiều hơn, sợ con trai làm liên lụy đến Uyển Dung.
“Văn Triết… Thế nào mà nó lại biến thành như vậy?” Lý Hương Hoa vẫn là không dám tin, nói lại đầy sự nghi hoặc lẫn thất vọng.
Ứng Đại Hùng đập bàn một cái, khí lực quá lớn, cái bàn liền rung lên đi theo sự chấn động mạnh đó, nước trà đổ ra đầy một bàn.
“Nhất định là do cái thằng Hạ Đại kia. Mỗi ngày Văn Triết nó đều ăn ở lẫn lộn cùng với Hạ Đại như vậy, nhất định là nó đã học xấu từ Hạ Đại rồi! Sớm biết rằng… Sớm biết rằng nó nằm trong sự toan tính của con gái nhà họ Hạ kia, tôi cũng không nên để cho nó cưới!” Ứng Đại Hùng hối hận nói như tự trách.
Lúc trước hôn sự của con gái Ứng Đại Hùng có chút tự chủ trương, nhưng mà ông cũng đã hỏi thăm ý của Uyển Dung rồi, phản đối cái loại ép duyên thế này. Đến phiên con trai, bọn họ yêu cầu cũng không cao, chỉ cần là gia đình trong sạch, nhân phẩm không sai, con trai vừa mắt là được rồi.
Lại không nghĩ rằng có một số người từ gốc rễ len trên đều sai lệch. Giẫm vào vũng bùn này rồi, sẽ lại cũng không nhổ ra được như vậy! Hạ Tiểu Ngưng có phải là một người hư hỏng hay không, bọn họ cũng không rõ ràng lắm. Thế nhưng mà nhà cô ta đã dẫn dụ làm cho Văn Triết đi vào con đường không đứng đắn như vậy, chính là sự thực không thể nghi ngờ!
“Việc này phải nhanh chóng gọi ngay điện thoại nói cho Uyển Dung và Cao Lãng biết, ngộ nhỡ…” Ứng Đại Hùng chần chờ một lát vẫn là suy sụp vẫy vẫy tay, ý bảo Lý Hương Hoa đi gọi điện thoại. Hai người trong nháy mắt giống như là đã già đi mười tuổi, chỉ ngóng trông tìm được người bẻ lái cho con trai mình trở về con đường chân chính mới tốt.
Chương 54.1: Được hoan nghênh
Editor: Mẹ Bầu
Ngày hôm sau, thời điểm Ứng Uyển Dung vội vàng trở về để quay phim, thì bộ phim Nữ Đế đã trở thành một đề tài trọng tâm được bàn luận, bắt đầu được triển khai hừng hực khí thế. Vẻ bề ngoài tuấn mỹ của Ngô Minh cùng với dung mạo trong trẻo và xinh đẹp tuyệt trần của Ứng Uyển Dung. Đây quả thực là một bữa thịnh yến của thị giác.
Toàn bộ đoàn làm phim mang đến cho mọi người cảm giác vô cùng tươi mới. Đoạn clip giới thiệu được biên tập đẹp mắt, được phát sóng trong khung giờ quảng cáo của các đài truyền hình lớn, @MeBau*diendan@leequyddonn@ nên đã thu hút sự tò mò của mọi người trước khi bộ phim được công chiếu trên toàn quốc.
Đợi đến cái ngày bộ phim được chiếu rộng rãi, mặc dù không có tạo thành tình cảnh muôn người đều đổ xô ra đường. Nhưng mà ở bên ngoài rạp chiếu phim, thì số lượng người đến như sóng triều xô bờ. Người xếp hàng chờ tiến vào trong rạp không chỉ nhiều hơn gấp đôi bình thường.
Ứng Uyển Dung đã quên mất việc rạp chiếu phim bắt đầu khởi chiếu bộ phim này. Nhưng Nhạc Tu Minh thì lại không như vậy. Mỗi thời mỗi khắc ông đều chú ý tới các suất chiếu phim của các rạp và tiền lời của phòng bán vé. Dieenndkdan/leeequhydonnn Ngày hôm sau, đạo diễn Nhạc quá kích động liền gọi điện thoại cho Ứng Uyển Dung và Ngô Minh.
Thời điểm Ứng Uyển Dung được nhân viên công tác đến gọi đi nghe điện thoại, cô vẫn còn có chút chưa hồi thần lại. Nhạc Tu Minh trực tiếp hỏi ở trong điện thoại: “Uyển Dung, cô có xem tin tức trên báo chí không? Cô có biết ngày hôm qua công tác thống kê của các rạp chiếu phim về phòng bán vé đã thu về được bao nhiêu tiền hay không?”
Ứng Uyển Dung cúi đầu suy nghĩ một chút. dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com Ngày hôm qua chính là thời gian bộ phim Nữ Đế chính thức được chiếu trong các rạp chiếu phim. Hiện tại vé xem phim được bán với giá 3,5 tệ. Nhưng Ứng Uyển Dung thực sự không thể nói được là sẽ có bao nhiêu người sẵn sàng bỏ tiền ra để mua vé xem phim…
“Mười vạn?” Ứng Uyển Dung dè dặt nói. Một trăm vạn, nếu lấy giá vé 3,5 tệ để tính, thì ngày hôm qua ít nhất cũng phải có gần 30 vạn người đã tiến vào trong rạp để xem phim.
Nhạc Tu Minh vui rạo rực nói cho cô biết, DiễễnđàànLêêQuýýĐôôn, “Tôi không nói cho cô biết đâu! Cô liền tự đoán đi thôi, khà khà.”
Ứng Uyển Dung không nói gì cúp điện thoại. Đang trong lúc thế này cô sẽ không thể tự đi xem báo chí được sao? Đạo diễn Nhạc rõ ràng muốn lên mặt, lại muốn khiến cho lòng hiếu kỳ của cô nổi lên, nên kìm nén không nghĩ muốn nói cho cô biết đây àm.
Đương nhiên Ứng Uyển Dung chỉ cho là mọi người tò mò, doanh thu phòng vé ngày đầu nói chung là sẽ tốt. Còn về sau thế nào, thì vẫn là phải xem danh tiếng của bộ phim thế nào đã. Cho nên sau khi đã suy nghĩ, Ứng Uyển Dung cũng liền không có đi giờ báo chí ra mà xem nữa. Nhưng chính là Ứng Uyển Dung có cảm giác mọi người chung quanh nhìn cô với ánh mắt dường như là có vẻ mang theo hương vị hâm mộ lẫn ghen tị…
Chủ nhật có ngày nghỉ, Ứng Uyển Dung thu thập xong đồ đạc của mình, tính toán đi chơi hai ngày rồi trở về. Cô soi gương vuốt vuốt lại tóc, xác định không có gì sơ sót, liền chuẩn bị ra khỏi cửa.
Cố Tinh Tinh và các cô gái cứ rối rắm thật lâu, cuối cùng vẫn là do dự hỏi: “Uyển Dung… Cậu xác định muốn đi chơi cùng với Cao Lãng thật hay sao?”
Thời tiết đã nóng lên hơn một chút. Ứng Uyển Dung mặc một bộ váy dài không có tay, khoác bên ngoài một chiếc áo khoác mỏng, chân đi một đôi giày xăng ̣đan. Một thân nhẹ nhàng khoan khoái, trên mặt không chút phấn son, làn da của nhìn trắng nõn trơn bóng. Bím tóc của Ứng Uyển Dung được cuốn theo kiểu công chúa ở sau ót, xác nhận những lời khen về tuổi thanh xuân vô địch này.
Ứng Uyển Dung quay đầu lại nở nụ cười duyên dáng. Mọi người lập tức ôm lấy trái tim của mình, nói khen ngời: “Uyển Dung, mỗi ngày càng nhìn cậu lại càng cảm thấy cậu xinh đẹp hươn! Phỏng chừng Cao Lãng cũng bị cậu làm cho mê hoặc chết rồi.”
Ứng Uyển Dung liếc mắt lườm các cô bạn một cái, “Các cậu gần đây cũng thật là lạ đấy! Nói đi, có phải là các cậu lại muốn nhờ tớ mua cái đồ gì đó ăn ngon ngon mang về hay không. Hả?” Không thể không nói, gần đây Ứng Uyển Dung đã bị viêm màng túi. Nhưng mà mấy ngày hôm trước không hiểu vì sao Nhạc Tu Minh lại đưa cho cô một cái đại hồng bao (*) cô vừa rộng dụ không ít, cho nên hỏi cái này nói kỳ thực liền định cho các cô mua chút gì đã trở lại.
(*) Đại hồng bao: Dịch nghĩa: Bao (lì xì) màu đỏ lớn. Ở đây muốn nói Nhạc Tu Minh đưa bao lì xì trong có để nhiều tiền – tiền hoa hồng đóng phim của Ứng Uyển Dung.
Đoàn người vội vàng khoát tay, Lục Manh nhanh mồm nhanh miệng nói: “Tớ nói này, câu bây giờ là ngôi sao lớn (nguyên văn: đại minh tinh) rồi. Cậu ra khỏi cửa không mang theo đeo mắt kính không mang theo người bảo vệ như vậy, tớ sợ rằng sẽ bị người ta ngăn chặn không về được nhà đâu.”
Ứng Uyển Dung cười mỉm, tỏ ý việc không đáng lo, “Cái gì mà ngôi sao lớn chứ! Tớ vừa mới chỉ quay có một bộ phim mà thôi, làm sao có thể được coi là ngôi sao lớn kia chứ ?”
Cố Tinh Tinh và Triệu Dao Cẩm vội vàng xua tay lắc đầu, “Có phải là gần đây cậu đã không xem tivi, không xem báo chí gì có phải không? Nếu như cậu còn chưa có biến thành ngôi sao lớn thì mới là lạ đó. Nghe lời chúng tớ đi, cậu mau chóng mang cái kính đeo mắt để che đỡ đi.”
Ứng Uyển Dung nhìn nhìn các cô bạn gái của mình, dường như có chút đăm chiêu. Lần này cô không có ý cự tuyệt hảo ý của các bạn nữa, trực tiếp cầm cặp kính mát mình đã mua đeo lên trên cổ áo, đội cái mũ che nắng l3n đỉnh đầu, phất phất tay liền đi ra ngoài.
Cao Lãng đã sớm chờ ở bên ngoài rồi. Sau khi gặp mặt Cao Lãng, Ứng Uyển Dung trực tiếp yêu cầu đi mua báo để đọc. Lúc này, cô mới biết được, phòng bán vé bộ phim Nữ Đế gần như có thể gọi là bùng nổi.
Phòng bán vé ở Kinh đô, trước hết không nói đến lượng vé đã tiêu thụ được. Trên báo có nói, chỉ nói đến thị trấn xa xôi, trong một tuần đều đã thu vào được hơn ba vạn tệ. Người đến xem phim có tới hơn mười ba vạn lượt người. Nếu tính sơ mỗi tấm vé xem phim có giá vé hiện tại là 3 tệ, thì quả thực có thể gọi là tiêu thụ mạnh rồi. { Theo số liệu giá vé một bộ phim của năm 1982 – Tác giả}
Khó trách Nhạc Tu Minh cao hứng trực tiếp phát cho cô một cái đại hồng bao như vậy. Khó trách vì sao ở trong đoàn làm phim, mọi người đều tỏ vẻ hâm mộ và ghen tị như vậy.
Cao Lãng ở trong trường quân đội, cũng chẳng phải là bị ngăn cách. Anh cũng sẽ xem tivi, cũng biết được bộ phim mà Ứng Uyển Dung vừa mới quay xong kia, hiện tại đã thu hút lượng người đến xem sôi động giống như núi lửa phun trào vậy. Cô vợ nhỏ của anh bỗng chốc từ một người mới không có tiếng tăm gì, nhảy một cái trở thành một ngôi sao mới nổi, chạm tay có thể bị bỏng trong giới điện ảnh.
Trong lòng Cao Lãng lúc này vừa có chút tự hào, lại vừa cảm thấy có chút gấp gáp. Cô vợ nhỏ của anh đã công thành danh toại rồi, mà anh thì cái gì cũng không phải. Tiền anh kiếm được so với vợ không nhiều bằng. Ứng Uyển Dung ở trên TV chậm rãi trả lời phỏng vấn, anh chỉ có thể ngồi ở dưới sân khấu để xem cô. Hai người giống như là người của hai thế giới. Thế giới của bọn họ chúng quy đã có một đường phân cách phi thường rõ ràng rồi…
Ứng Uyển Dung xem báo chí chỉ là vì muốn hiểu biết tình hìnhg, hiểu biết những chuyện về sau… Kỳ thực cô cũng cảm thấy không có gì, nên làm gì thì làm cái đó. Người hâm mộ tâng bốc cô, không có nghĩa là bọn họ sẽ chấp nhận được con người thực của cô ở trong sinh hoạt. Thu nhập của Ứng Uyển Dung được nhận cũng không có sự biến đổi nhiều lắm. Hết thảy so với dĩ vãng thì cũng không có quá nhiều bất đồng lắm.