Chương 48.1: Chia tay
Editor: Mẹ Bầu
“Anh Sáng?” Từ khóe miệng của Ứng Uyển Dung lúc này đang tràn ra một chút mùi rượu, giọng nói mềm nhẹ gọi tên Cao Lãng. Đôi con ngươi chứa đầy tình cảm của cô cứ nhìn anh thật sâu như vậy, khiến cho đôi chân dài của Cao Lãng giống như là không thể nào động đậy được, mà bản thân anh cũng không muốn động đậy.
Tuy rằng ánh sáng của ngọn đèn mờ ảo, nhưng mà nhìn dáng người và gương mặt tràn đầy vẻ nam tính của Cao Lãng lúc này, mọi người chỉ liếc mắt một cái liền nhận ra được anh là ai. Lập tức liền ào ào lộ ra thiện ý tiếng cười, nhìn xem Ứng Uyển Dung đang say rượu, @MeBau*diendan@leequyddonn@ co rút người ở trong lòng Cao Lãng.
Cao Lãng nắm lấy vòng eo mềm dẻo của Ứng Uyển Dung, đã nghĩ muốn mang cô trở về. Ai biết được Ứng Uyển Dung đang say, nên chết sống không chịu buông tay. Ứng Uyển Dung dựa vào trong lòng Cao Lãng, nương theo men say nói: “Anh Sáng, em nghĩ muốn nhảy múa cho anh xem. Lúc trước anh không có ở nơi này, em cũng không dám mạnh mẽ nhảy múa.”
Cao Lãng không rõ chân tướng gật đầu, nói như trấn an Ứng Uyển Dung: “Chúng ta bây giờ trở về rồi cùng nhảy nhé, diễ●n☆đ●ànlê☆q●uýđ●ôn ở đây có nhiều người lắm.”
“Em không muốn!” Đôi gò má của Ứng Uyển Dung ửng hồng, giống như trái mật đào chín mọng vậy, khiến cho người ta thèm nhỏ dãi.
Cao Lãng siết chặt cánh tay. Sự nhớ nhung đã ăn mòn đại não của anh, làm cho anh không còn sức lực để chống cự nữa. Ứng Uyển Dung nhất thời cáu kỉnh, anh liền không hề lý do nhấc tay đồng ý luôn.
“Được được được! Em nói thế nào thì cứ làm như thế đi. Đi thôi, chúng ta đi sang một bên để khiêu vũ nào, đứng ở chỗ này không được thuận tiện.” Tiếng nói trầm thấp của Cao Lãng mang theo một chút trầm khàn, die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on đôi con ngươi mang theo hơi nóng nhìn người phụ nữ ở trước mắt mình mượn rượu giương oai.
“Nơi này rất tốt, em thích! Anh nhìn Ngô Minh xem, anh ta thật giống như là con chim khổng tước đang xòe đuôi. Chúng ta so tài cùng với anh ta một chút đi!” Lúc này Ứng Uyển Dung tuyệt đối là đã say. Cô bịt lấy lỗ tai, không phân rõ phải trái, gắng sức muốn ganh đua so tài cùng với Ngô Minh.
Cao Lãng vội vàng nhìn thoáng qua Ngô Minh, thấy anh đang khiêu vũ cùng với một cô gái nhỏ đối diện. Nhìn bộ dáng anh tuấn ra vẻ, đầy mồ hôi ẩm ướt, tóc mái buông rơi ngăn trở ánh mắt thâm thúy của Ngô Minh, Cao Lãng cũng liền có ý nghĩ về Ngô Minh giống như Ứng Uyển Dung, diễn✥đàn✥lê✥quý✥đôn đúng là một con chim khổng tước đang xòe đuôi không sai.
Giống như là muốn nghiệm chứng lời của mình, Ứng Uyển Dung lôi kéo Cao Lãng đi đến chính giữa sàn nhảy. Cô chen lách đẩy Ngô Minh lam nhan kia sang một bên. Ngô Minh nhún nhún vai, trực tiếp nhường chỗ cho hai người bọn họ, đi qua một bên tiếp tục nhảy.
Nhạc Tu Minh cũng say, còn ở một bên cố gắng hét to lên để khuyến khích: “Uyển Dung Uyển Dung đến đây đi! Cao Lãng nhà cô cũng đã đến đây rồi, còn không mau múa điệu múa lần trước cô đã múa đi, để cho người ta nhìn một cái. Sẽ không phải là cô muốn lui bước đấy chứ?”
Ứng Uyển Dung cũng đã say. Cô cũng đã mệt mỏi không chịu được nữa rồi. Đôi mắt đẹp của cô híp lại, liếc mắt nhìn xéo sang Nhạc Tu Minh một cái, rồi không nói hai lời liền buông xõa mái tóc của mình xuống, động tác của cô không hề có sự sai biệt đối với lần trước.
Đôi cánh tay với hai bàn tay trắng nõn, cách một lớp áo sơ mi mỏng manh nhưng vẫn có thể truyền đến nhiệt độ. Lúc này Ứng Uyển Dung không còn muốn dừng lại một chút nào nữa. Cánh tay của cô quấn ở trên cổ của Cao Lãng, bờ môi mang theo một ý cười ma mị, làm mê hoặc lòng người, khiến cho Cao Lãng nhất thời hoảng hốt, Người con gái này chính là cô vợ nhỏ của anh hay sao?
Sao mà quyến rũ người ta như vậy, sao mà nhiệt tình như vậy. . . Làm cho người ta cam tâm tình nguyện chìm đắm vào bên trong lưới tình mà cô đã đan dệt.
Ứng Uyển Dung nhìn Cao Lãng lúc này đứng ngây ngốc tại chỗ. Tiếp đó cô lại liếc mắt một cái nhìn ra bốn phía ồn ào tiếng người đang hò hét kêu gọi. Thân thể Ứng Uyển Dung mềm mại mà có lực, giống như một con rắn. Thắt lưng của cô áp sát vào trên người Cao Lãng, thong thả nhích người cọ sát có quy luật lên thân thể anh. Thế nhưng cô lại vẫn giữ một chút khoảng cách nhất định đối với Cao Lãng, để cho anh nhìn thấy được, nhưng lại không thể sờ vào được.
Mồ hôi chảy ra trên trán, thấm ướt lọn tóc mềm mại, dán sát ở trên má Ứng Uyển Dung. Ứng Uyển Dung và Cao Lãng xoay người giống như là một chiếc com pa vậy. Dù có di chuyển như thế nào thì cũng vẫn không hề tách rời khỏi cái vòng tròn kia, tựa như là trong cuộc đời không thể nào khuyết thiếu đi một nửa kia vậy.
Cao Lãng không biết khiêu vũ, nhưng anh biết cô vợ nhỏ của mình nhảy cực kỳ đẹp. Ứng Uyển Dung nhảy đẹp đến nỗi, người khác nhìn vào cũng không muốn chuyển mắt, cứ thế nhìn chằm chằm vào cô. Làm cho anh muốn trực tiếp ôm lấy cô vợ nhỏ của mình trở về nhà ngay lập tức, một cái liếc mắt cũng không muốn cho người khác được xem.
Đầu ngón tay của Ứng Uyển Dung nhẹ nhàng cọ sát qua, dọc theo mạch máu trên cổ Cao Lãng, khiến cho làn da của Cao Lãng trong nháy mắt liền nổi da gà. Ứng Uyển Dung hề hay biết chút nào, sự nhẫn nhịn của người đàn ông của cô lúc này đã sớm đến điểm bùng nổ rồi. Biểu tình của anh thuận theo nguyện vọng nơi đáy lòng, tất cả vốn liếng đều xuất ra, khiến cho vẻ bình tĩnh của Cao Lãng lập tức nứt toác ra.
Bất quá sau này khi Ứng Uyển Dung trở về phòng, thì quả thật, cô đã chân tâm thật ý cảm nhận được điều này. Nhưng hiện tại bây giờ thì, tiếng nhạc đang tiếp tục. Một khắc kia khi ánh đèn của sàn nhảy tắt phụt đi, Ứng Uyển Dung liền bị kéo đến trong ngực của người đàn ông, lửa nóng lời lẽ liền xâm chiếm toàn bộ tâm thần của cô.
Đầu lưỡi linh hoạt vẫn còn dây dưa lẫn nhau, tìm kiếm chỗ sâu nhất của linh hồn. Có lẽ chỉ là một phút hoặc là hai phút mà thôi, khi Ứng Uyển Dung còn chưa có lấy lại được tinh thần, thì liền phát hiện ánh đèn đã được bật lên sáng trưng. Mọi người ở chung quanh giống như đang ở trong mộng vừa mới tỉnh lại. Ánh mắt dáng đứng vẫn còn có hơi hiển lộ sự ái muội.
Cao Lãng lúc này không buồn để ý tới sự cự tuyệt của Ứng Uyển Dung nữa. Anh trực tiếp ôm người cô vào trong lòng, dứt khoát muốn rời đi, trước hết mang cô trở về nhà khách. Nhạc Tu Minh đã sớm say khướt rồi, cũng không còn thời gian để cười nhạo bọn họ nữa.
Đi ra đến bên ngoài, bị làn gió đêm thổi qua, lúc này Ứng Uyển Dung mới hơi phục hồi lại tinh thần. Cao Lãng sợ cô bị ngã trực tiếp cõng cô lên trên lưng. Ứng Uyển Dung nhìn mạch máu nổi lên dưới lớp da thịt màu lúa mạch ở trước mắt mình, đầu lưỡi khẽ chạm vào thăm dò. Người đàn ông thoáng khẽ run người một cái, nhưng hai tay vẫn là vững vàng nâng đỡ lấy cô.
“Đừng có làm loạn nào.” Giọng nói trầm khàn của Cao Lãng nói lời cảnh cáo với cô.
Ứng Uyển Dung cười ngặt nghẽo giống như là hồ ly ăn vụng. Cô híp mắt cười đến thỏa mãn lại thật vui vẻ. Có lẽ là Ứng Uyển Dung đã thật sự say rồi. Cô ôm chặt lấy cổ của người đàn ông, trong giọng nói khó nén một chút yếu ớt: “Cao Lãng. . .”
Giọng nói của cô thật khẽ khàng, lại như có một chút gì đó giống như là tinh thần chán nản. Cao Lãng đã bao giờ từng gặp cái bộ dạng này của cô vợ nhỏ nhà mình đâu. Bất cứ lúc nào, chỗ nào cô cũng đều nắm giữ hết thảy ở trong lòng bàn tay. Trong ánh mắt của cô tràn đầy thần thái tự tin, hay thay đổi để cho anh vừa yêu vừa hận.
Chương 48.2: Chia tay
Editor: Mẹ Bầu
Anh yêu phong thái mê người của cô. Anh hận cô quá mức ngọt ngào tốt đẹp, khiến cho tình địch của anh ngày càng nhiều hơn, chứ không hề ít đi. Trước kia anh chỉ có một lòng phục tùng mệnh lệnh và chăm sóc gia đình. Hiện tại anh đã ra bên ngoài để chấp hành nhiệm vụ. Được nhàn hạ một lát, chung quy anh lại nhớ tới đôi con ngươi đen láy của cô khi nhìn anh. Khóe môi của Cao Lãng lúc này thoáng hiện ra một ý cười xấu xa, khiến cho anh không nhịn được mà lộ ra nụ cười tươi. Chỉ sợ, tới mức này thì Trương Diệu Tổ sẽ cho là anh đã uống nhầm phải thuốc gì đó.
“Về sau chúng ta không cần cãi nhau, @MeBau*diendan@leequyddonn@ cho dù là anh đã yêu người khác rồi, thì anh cũng nhớ là cần phải nói với em một câu, tự bản thân em sẽ ra đi… Anh không được dối gạt em, biết không?” Trong giọng nói của Ứng Uyển Dung mang theo men say hướng về phía Cao Lãng nói. Trong đôi mắt ướt át sáng rọi của Ứng Uyển Dung đã trở nên có chút ảm đạm.
Cao Lãng dừng bước lại, khó có thể kiềm chế được sự đau lòng. Anh trầm giọng trả lời: “Không, anh sẽ không yêu người khác, mà em cũng không thể bỏ đi được.”
Ứng Uyển Dung nói đến cái từ yêu này, dღđ☆L☆qღđ Cao Lãng mới hiểu được, mấy ngày nay tâm tình của mình chỉ thấy nhớ nhung lẫn ngọt ngào kia, rốt cuộc là cái gì rồi. Những cảm xúc ấy, không phải cũng là bởi vì yêu mà ra hay sao?
Hay là bây giờ Ứng Uyển Dung hoài nghi anh xảy ra chuyện đi chệch hướng? Cô cũng không buồn nghĩ đến vãn hồi lại, mà lại nói bản thân mình phải đi như vậy?
Không thể không nói, lúc này Cao Lãng đã thật sự giận dữ rồi. Cho dù anh nhìn thấy cô vợ nhỏ của mình cực kỳ thương tâm, nhưng mà, ở trong ngực của anh lại càng thấy đau hơn. die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on Cao Lãng cho rằng, hai người đã sớm có ăn ý đối với tương lai rồi, bất luận thế nào đều sẽ sống bên nhau đến già!
Ứng Uyển Dung kề mặt ở trên sườn mặt của người đàn ông, giọng nói đầy mông lung, nói: “Nhưng mà em rất sợ hai chúng ta sẽ cái lộn nhau ầm ĩ, nếu quả thật không thể tiếp tục đi ở bên nhau nổi nữa, vậy thì hãy bỏ qua cho nhau.” Cũng là bỏ qua chuyện đứa nhỏ.
Duy trì một cái gia đình bằng mặt không bằng lòng, làm cho cô mỗi một ngày cảm thụ được sự lạnh lùng trong đó, lại còn muốn cha mẹ hai bên phát hiện ra sự chệch hướng, nhưng hết thảy bất quá lại thỏa hiệp vì cô, di●ễn‿đàn‿l●ê‿quý‿đ●ôn hay là vì không thể phân cách rõ tài sản?
Nghe những lời tâm huyết này, Cao Lãng căn bản là không thể hiểu. Nhưng anh chỉ biết là không phải là cô vợ nhỏ của mình đang nói đùa, cô sự thật là đã nghĩ như vậy.
Ứng Uyển Dung bị Cao Lãng dứt khoát đặt xuống đất. Cao Lãng lôi kéo bàn tay của cô dán sát vào trên lồ ng ngực của anh, nơi đó có trái tim đang phập phồng đập dồn dập, cấp tốc từng phát, từng phát kia.
“Em nói là em yêu anh, nhưng mà em lại nói với anh rằng, về sau muốn thả cho em đi.” Vẻ mặt của Cao Lãng khi nói lời này không chút biểu cảm. Thế nhưng Ứng Uyển Dung có thể cảm nhận được một chút uất ức ở trong lời nói ấy của anh.
“Anh sẽ không ly hôn, anh sẽ luôn luôn yêu em, cho nên. . . Về sau nếu như anh có nơi nào đó làm không tốt, thì em hãy nói với anh, anh sẽ sửa chữa. Chỉ cần em đừng đi. . .”
Dưới bàn tay của Ứng Uyển Dung là vị trí trái tim của người đàn ông. Ở nơi đó tràn đầy đều là cô, cô biết! Cha mẹ của cô sai lầm, không có nghĩa là Cao Lãng sẽ phạm, không có nghĩa là hôn nhân của bọn họ sẽ không có kết quả tốt đẹp.
Trong nụ cười của Ứng Uyển Dung mang theo nước mắt. Cô nhẹ nhàng nói: “Anh thật sự sẽ sửa sao?”
“Thật sự. Hiện tại em muốn anh sửa cái gì, anh sẽ trực tiếp sửa luôn.” Cao Lãng âm thầm kiểm điểm. Có lẽ gần đây anh đã có quá ít thời gian để quan tâm đ ến cô vợ nhỏ, cho nên cô mới suy nghĩ lung tung như vậy.
Giằng co như vậy một lát, Ứng Uyển Dung đã sớm tỉnh rượu không sai biệt lắm. Nghe thấy Cao Lãng nói như vậy, cô chớp chớp đôi con ngươi linh động, nói vẻ không có ý gì tốt đẹp: “Lời này… khi nào trở về phòng, em sẽ nói cho anh biết. . . Nơi này lộn xộn, cũng không thích hợp.”
Cao Lãng bỗng chốc liền nghĩ sai lệch, vành tai của anh chậm rãi đỏ lên. Anh một lần nữa lại xốc Ứng Uyển Dung lên trên lưng mình, bước chân không tự chủ được mà bước nhanh hơn một chút, nhanh một chút nữa… Chỉ chốc lát sau liền đã trở về nhà khách.
Ba bước lập tức trở lại phòng, anh liền buông Ứng Uyển Dung xuống. Ứng Uyển Dung lại la hét muốn đi tắm rửa. Cao Lãng chờ ở bên ngoài đứng ngồi không yên. Anh mở ti vi, ấn lung tung vô thức, nhưng mà không thể nào tập trung để xem cái gì được.
Mãi cho đến lúc Ứng Uyển Dung đi ra, Cao Lãng mới cảm giác ở phía sau lưng mình mồ hôi đã túa ra không ít. Anh dứt khoát cũng chuẩn bị tiến đến phòng tắm, để tắm rửa cho mình.
Lúc Cao Lãng đi ra thì Ứng Uyển Dung đã ngủ rồi. Anh nhẹ nhàng thở ra, nhưng lại có chút thất vọng không nói rõ được. Anh dém chăn giúp cô cẩn thận xong, liền đi tắt đèn và ti vi đi, sau đó vén một góc chăn lên, chen người nằm vào.
Cao Lãng còn chưa nằm yên ổn, thì liền thấy một thân thể mang theo mùi hương thoang thoảng lăn tới trong lòng. Ứng Uyển Dung cười thầm, nói: “Tại sao anh lại lâu như thế, em chờ anh cũng sắp buồn ngủ rồi.”
Cao Lãng hắng giọng một cái, cẩn thận ôm lấy cái eo của Ứng Uyển Dung. Chỉ cảm thấy một mảnh da thịt mềm mại trơn bóng sát qua ở dưới bàn tay, tức thì cả người Cao Lãng trở nên sững sờ ngây ngẩn.
Ứng Uyển Dung thật thích thú nhìn thấy cái bộ dạng sững sờ ngây ngốc kia của Cao Lãng. Mặc dù đều đã chứng minh về sau này cô đều luôn bị làm cho thảm hại hơn, nhưng mà vẫn như trước, cô vẫn không biết mệt mà vọt lên trên Cao Lãng.
Lúc này Cao Lãng lại cũng là dè dặt cẩn trọng khi đối đãi với Ứng Uyển Dung. Anh chú ý đầy đủ đến cảm thụ của cô, cuối cùng vẫn là trong tiếng rên nhè nhẹ của Ứng Uyển Dung, anh liền tăng nhanh tốc độ, rồi cuối cùng đưa cả hai người cùng lên đến đỉnh cao.
. . .
Ngày hôm sau, khi trời vừa sáng Ứng Uyển Dung liền phát hiện ra Cao Lãng đã trở dậy rồi. Anh cũng đã mua xong bữa sáng và bày biện ra trên bàn. Cao Lãng còn tự tay mình sửa sang lại va li hành lý của Ứng Uyển Dung một lần nữa. Anh tự động sắp xếp lại mọi thứ gọn gàng xong xuôi, lại vụng về khen ngợi đôi bàn tay của Ứng Uyển Dung, nói cái gì mà thật hiền lương thục nữ đức độ.
Ứng Uyển Dung tắm rửa thư giãn thân thể xương cốt bủn rủn của mình xong đi ra ngoài. Cô vừa ăn xong bữa sáng, thì vừa vặn xe chở toàn bộ những người trong đoàn làm phim Hồng lâu mộng đến nơi, cùng nhau trở về nhà.
Sắc mặt của Nhạc Tu Minh sau khi say rượu cũng không lấy gì làm tươi tỉnh lắm. Lúc này hai tay ông đang day day nơi huyệt Thái dương, nói chuyện với Ngô Minh. Ứng Uyển Dung tìm được mấy người Cố Tinh Tinh, phát hiện ra biểu cảm của đoàn người đều có chút kỳ quái, ánh mắt né tránh.
Ứng Uyển Dung nhìn nhìn lại mình cũng không có gì không thỏa đáng, đành để nghi vấn ở trong lòng, tiến lên nói lời từ biệt cùng với Nhạc Tu Minh.
Kỳ thực những gì cần nói thì cô cũng đã sớm nói rồi. Lúc này dù sắp chia tay nhau rồi, thì lần sau vẫn còn sẽ gặp lại. Dù sao thì thời điểm phim ảnh bắt đầu sắp sửa đưa ra công chiếu, Ứng Uyển Dung đóng vai nữ chính, cô vẫn còn phải đi theo đi đoàn làm phim để tuyên truyền quảng cáo.
“Lần này trở lại đoàn làm phim của đạo diễn Khang, cô phải học tập thật giỏi, tranh thủ tìm thầy học hỏi. Về sau này, thời điểm lại đến hợp tác với tôi, những bộ phim của chúng ta quay, đều có thể một lần là nổi tiếng.”
Chương 48.3: Chia tay
Editor: Mẹ Bầu
Ứng Uyển Dung nở nụ cười ha ha. Thuận lợi hay không thuận lợi, còn phải nhìn vào vận khí, cũng phải xem kịch bản thế nào đã. Chuyện này Ứng Uyển Dung cô cũng không dám bảo đảm.
“Đạo diễn Nhạc, ngài vẫn là cần phải chăm sóc nhiều hơn nữa cho thân thể của chính mình đi. Nếu như mà ngài còn tiếp tục thức đêm để xem phim nữa, xem chừng sau đó tóc của ngài sẽ bị rụng hết sạch rất nhanh đó!”
Câu nói này có lực uy h**p rất mạnh. Con người khi đến tuổi trung niên đều đã có sự rụng tóc. @MeBau*diendan@leequyddonn@ Ứng Uyển Dung nói nhắc nhở đối với Nhạc Tu Minh vẫn là phải chú ý đến hình tượng của mình. Các đạo diễn khác thì thường đều là lôi tha lôi thôi khi làm phim, nhưng Nhạc Tu Minh thì cả ngày đều chỉnh trang bản thân mình, tưởng có thể trực tiếp đi đóng phim được luôn. Mặc dù số tuổi cũng là một cái vấn đề, nhưng mà ở trong giới đạo diễn, thì Nhạc Tu Minh vẫn nổi tiếng là một ông bác đẹp trai.
“Lên đường thuận buồm xuôi gió nhé!” Ngô Minh nói chúc phúc nói.
“Uyển Dung, lần sau gặp lại nhớ là chúng ta sẽ cùng nhau đi ăn cơm nhé!” Vạn Dạng Dạng nói vẻ luyến tiếc. Đáng tiếc là vì có Cao Lãng giống như cái cột điện bằng sắt đứng ở một bên, dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com nên đã hại cô ôm cũng không thể nào ôm được Ứng Uyển Dung, thực có chút tiếc nuối.
Chào từ biệt với mọi người quen biết trong đoàn làm phim xong, một thoáng chốc xe đò đã tới rồi, Ứng Uyển Dung cùng Cao Lãng lên ngồi ở phía sau xe. Ở trong cửa sổ xe bọn họ cùng nhau phất phất tay. Xe ô tô cứ như vậy chạy về hướng đoàn làm phim Hồng lâu mộng.
Trên đường đi, cuối cùng Ứng Uyển Dung cũng nhớ tới chuyện Cao Lãng trở về. Cô nghiêng đầu hỏi: “Anh bây giờ đang ở trong kỳ nghỉ sao? Hay là vẫn phải tiếp tục hội quân để bồi dưỡng học tập?”
Cao Lãng và DiễễnđàànLêêQuýýĐôôn Ứng Uyển Dung ngồi ở hàng ghế cuối cùng. Tay phải của anh trực tiếp nắm lấy ngón tay mềm mại của Ứng Uyển Dung, nhẹ nhàng phủ lên trên, mở miệng nói: “Vẫn còn bồi dưỡng chưa xong. Bất quá khi nào anh có thời gian rảnh liền sẽ tới để thăm em, đừng nóng vội. Chờ việc này kết thúc rồi, anh sẽ có mấy tháng nghỉ phép, có thể vui vẻ ở bên em.”
Ứng Uyển Dung xéo mắt liếc nhìn Cao Lãng một cái, xem như bỏ qua cái chuyện này. Tuy rằng thân thể của cô có chút đau nhức, nhưng mà Ứng Uyển Dung vẫn hứng trí bừng bừng như trước. die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on Cô kể lại với anh chuyện đã xảy ra mấy ngày nay. Thuận miệng, Ứng Uyển Dung kể cho Cao Lãng nghe chuyện kết hôn của anh cả của mình, rồi chuyện Ứng Đại Hùng đi làm ruộng bị ngã bị thương.
“Việc này anh cũng đừng lo lắng. Ba mẹ đều nói không có gì trở ngại hết. Em đã gom góp tiền gửi về cho ba mẹ rồi. Chờ có thời gian rảnh rỗi, thì em sẽ lại xin phép để trở về quê, thăm hỏi ba mẹ một chút.”
Ứng Uyển Dung vẫn tương đối lạc quan, Lý Hương Hoa và Ứng Đại Hùng ngoại trừ việc chi phí cho việc kết hôn của anh cả đã tốn không ít, thì ở phương diện khác cuộc sống, thì ở trong thôn kỳ thực gia đình nhà cô cũng được coi là khá giả. Mặc dù không phải là đại phú đại quý, nhưng mà có nguồn thu nhập ổn định, gia đình sống hòa thuận.
Ứng Uyển Dung tuyệt đối không nghĩ tới, vì để tránh cho cô biết được chân tướng sự việc, vội vã chạy về nhà, ba mẹ cô đã trực tiếp thông đồng khẩu cung với nhà họ Cao. Hai bên đều nhất trí nói gạt hai vợ chồng Ứng Uyển Dung.
Lông mày của Cao Lãng cau lại. Tuy rằng anh thật sự rất muốn trở về để thăm hỏi tình hình của cha vợ mình một chút. Ứng Uyển Dung còn đang bận rộn công việc ở nơi này, anh thì nói là càng bận, có thể cách mấy ngày bớt chút thời gian sang đây để thăm hỏi cô vợ, đã là quấy phá tư tâm rồi.
” Em làm như vậy là đúng! Nếu như mà không đủ, tiền trong tài khoản của anh em cũng có thể lấy ra để gửi về nhà. Nhất định phải để cho các bác sĩ xem bệnh cho thật kỹ.”
Ứng Uyển Dung gật gật đầu. Đương nhiên điều này cô cũng đã sớm nghĩ đến rồi. Bất quá sang ngày hôm sau, Lý Hương Hoa liền đã gọi điện thoại đến cho cô, nói là quá nhiều rồi. Tiền của bọn họ bây giờ đã đủ dùng rồi. Nếu như không phải là Ứng Uyển Dung ngăn cản, thì Lý Hương Hoa liền đã gửi trả lại một phần tiền cho cô rồi.
Hai người nói chuyện trời nam biển bắc một hồi, chỉ vì muốn hưởng thụ thêm sự ấm áp dù nửa khắc, một khắc nữa. Dù sao một lát nữa xuống xe, Ứng Uyển Dung sẽ phải đóng cửa toàn bộ để quay phim rồi. Cao Lãng cũng phải ra về. Hai người liền giống như Ngưu Lang Chức Nữ, quanh năm suốt tháng hiếm khi được tụ hội, nên khi ở cùng nhau thì cứ như hồ dính, dù nửa khắc, hay một khắc nữa.
Cao Lãng tạm biệt Ứng Uyển Dung ở cửa nhà ngang. Ứng Uyển Dung cẩn thận mỗi một bước đi lên lầu. Nhìn thấy Cao Lãng vẫn còn ở phía dưới ngẩng đầu nhìn lên trên, Ứng Uyển Dung ghé vào trên lan can này nhìn xuống. Tầm mắt của hai người quấn quýt si mê ở cùng nhau. . .
Một tiếng hừ lạnh vang lên. Ứng Uyển Dung nhăn mày lại đứng thẳng người lên, nhìn lại về hướng bên cạnh. Lâm Tuyết lúc này đang xách cặp lồ ng cơm, nói vẻ ôn hoà : “Nhường đường một chút, tôi muốn đi mua cơm.”
Hành lang rộng như vậy, Lâm Tuyết lại cứ muốn đi qua nơi này, sát bên cạnh Ứng Uyển Dung. Lâm Tuyết có ý tứ gì thực sự là phi thường quá rõ ràng rồi. Có điều hơi lạ là, trước đây Ứng Uyển Dung chưa từng thấy Lâm Tuyết đi ngang qua đoàn làm phim bao giờ, nên cảm thấy có chút kỳ quái.
Vẫn là Lục Manh nhanh mồm nhanh miệng nói là bản thân Lâm Tuyết không phải tới đây để học tập. Nói là Lâm Tuyết đã có giáo viên dạy riêng, không cần thiết phải vất vả chạy tới nơi này để học tập cái gì đó, sẽ lãng phí thời gian.
Ứng Uyển Dung đối với chuyện này không hề phát biểu bất cứ ý kiến gì. Dù sao có lẽ người ta chính là có năng khiếu bẩm sinh, có lẽ thực sự đúng là có giáo viên nổi tiếng dạy thì sao?
Khóe môi khẽ cong lên, Ứng Uyển Dung dựa người vào lan can hướng về phía dưới lầu phất phất tay. Nhìn thấy Cao Lãng đã đi ra ngoài rồi, cô mới chậm rãi nói: “Đường còn rrongj rãi như vậy, còn muốn tôi nhường cái gì?”
Lâm Tuyết nhìn sang Ứng Uyển Dung sắc mặt rất khó coi. Vương Phương cũng không biết từ nơi nào xuất hiện, cùng một cô gái khác trực tiếp ôm lấy cánh tay của Lâm Tuyết, mỗi người một bên cùng nhau lôi kéo cô ta, miệng nói dứt khoát vẻ đầy áy náy: “Thực xin lỗi, gần đây Lâm Tuyết tính khí không được tốt lắm, cô chớ để ý. Vừa mới rồi đạo diễn Khang đã nói với tôi, nếu như cô đã trở lại rồi, thì trực tiếp đi tìm ngài ấy một chút, ngài ấy có chuyện muốn tìm cô.”
Ứng Uyển Dung nhàn nhạt liếc qua Lâm Tuyết một cái. Cô ta cắn chặt môi dưới, bộ dáng xem còn có vẻ như có chút đáng thương, giống như là đã bị Ứng Uyển Dung cô ức h**p vậy.
Ứng Uyển Dung gật gật đầu, lôi kéo va li hành lý trở về phòng. Lúc này mấy người Cố Tinh Tinh đã sắp đặt các thứ xong xuôi. Nhìn thấy Ứng Uyển Dung tay chân chậm chạp như vậy, còn cười trêu, nói: “Biết là cậu và Cao Lãng lâu lắm rồi không gặp nhau, thật sự là nhớ nhung nhau quá rồi. Bất quá đạo diễn Khang cũng đang rất là nhớ cậu đấy! Cậu còn không đi qua đó, sợ là ông ấy sẽ tức giận mất thôi.”
Ứng Uyển Dung cũng không có nói lại chuyện phát sinh ở hành lang. Cô cười khẽ một chút, trước tiên liền đặt đồ vật xuống bên cạnh giường, trực tiếp đi xuống lầu để tìm đạo diễn Khang.
Mấy tháng không gặp, đạo diễn Khang Đức vẫn một bộ dáng ấy. Thậm chí so với lúc trước lại càng bận bịu hơn. Tuy rằng Ứng Uyển Dung không ở đây, nhưng mà đoàn làm phim đã bắt đầu diễn và quay thử một ít phân cảnh rồi. Trừ bỏ vai diễn của cô đã xác định ra, các diễn viên chính, diễn viên phụ khác, lớn lớn nhỏ nhỏ đều đã xác định xong xuôi rồi.
Hiện tại đại bộ phận các đều đã trở về rồi, chứng minh vạn sự đều đã sẵn sàng, chỉ còn thiếu gió đông nữa thôi.