Ý nghĩ nói chuyện thẳng thắn với sếp không đến một cách đột ngột. Nó tích tụ dần, như nước thấm qua từng lớp đất khô. Mỗi lần tôi định gạt nó sang một bên, nó lại trở về, rõ ràng hơn.
Tôi chọn một buổi sáng thứ Tư.
Không phải vì hôm đó rảnh rỗi, mà vì tôi biết nếu kéo dài thêm, tôi sẽ lại tự thuyết phục mình rằng chắc cũng không có gì nghiêm trọng. Tôi gửi email xin lịch hẹn, câu chữ ngắn gọn, trung tính. Khi bấm nút gửi, tay tôi hơi run, nhưng tôi không rút lại.
Sếp trả lời khá nhanh:
“Chiều nay, 3 giờ.”
Cả buổi sáng hôm đó, tôi làm việc trong trạng thái lơ lửng. Tôi vẫn trả lời email, vẫn họp nhóm, nhưng tâm trí tôi liên tục quay lại căn phòng kính nơi tôi sẽ phải nói ra những điều mình đã giữ trong lòng quá lâu.
Tôi ghi ra giấy những ý chính cần nói. Khối lượng công việc thực tế. Vai trò trong dự án vừa rồi. Mong muốn được ghi nhận rõ ràng hơn. Tôi đọc lại nhiều lần, chỉnh sửa câu chữ sao cho không quá cảm xúc, không mang tính công kích. Tôi sợ mình bị cho là than vãn.
Ba giờ kém năm, tôi đứng trước cửa phòng sếp. Tôi hít sâu một hơi, gõ cửa.
“Vào đi.”
Phòng làm việc của sếp gọn gàng, ánh sáng vừa phải. Anh ngồi sau bàn, nhìn màn hình máy tính. Khi tôi ngồi xuống, anh mới ngẩng lên, mỉm cười xã giao.
“Có chuyện gì em?”
Tôi bắt đầu nói. Giọng tôi hơi thấp, nhưng rõ. Tôi trình bày về dự án, về phần việc mình đảm nhận, về việc trong buổi họp, công sức của tôi không được nhắc đến. Tôi cố giữ giọng bình tĩnh, như đang trình bày một báo cáo.
Sếp dựa lưng vào ghế, khoanh tay, lắng nghe. Khi tôi nói xong, anh im lặng vài giây.
“Anh hiểu ý em,” anh nói, giọng chậm rãi. “Nhưng em có nghĩ là em đang hơi nhạy cảm không?”
Câu đó đến nhanh hơn tôi tưởng. Nó không lớn tiếng, không gay gắt, nhưng đủ để khiến tôi khựng lại.
“Trong công việc, chuyện này là bình thường. Làm việc nhóm thì không thể lúc nào cũng phân biệt rõ ai làm gì.”
Tôi gật đầu. Tôi đã chuẩn bị cho câu nói này. Tôi trả lời, nhẹ nhưng chắc:
“Em hiểu làm việc nhóm. Nhưng em nghĩ việc ghi nhận đúng vai trò cũng quan trọng, để mọi người biết trách nhiệm của mình ở đâu.”
Sếp mỉm cười, nụ cười không chạm đến mắt.
“Em làm việc tốt, nên anh mới tin tưởng giao nhiều việc. Chứ nếu không, đâu đến lượt em.”
Câu nói đó khiến tôi nghẹn lại trong một khoảnh khắc rất ngắn. Tôi nhận ra mình đang bị đặt vào một vị trí quen thuộc: được khen, nhưng kèm theo đó là lời nhắc nhở rằng mình nên biết ơn.
“Em trân trọng sự tin tưởng đó,” tôi nói, chậm rãi. “Nhưng em cũng muốn biết, liệu sự tin tưởng đó có đi kèm với quyền hạn và đánh giá tương xứng không.”
Không khí trong phòng thay đổi. Sếp không còn dựa lưng, anh hơi nghiêng người về phía trước.
“Em muốn gì?” anh hỏi thẳng.
Tôi hít sâu. Đây là phần tôi sợ nhất.
“Em muốn vai trò của mình trong các dự án được xác định rõ ràng hơn. Và em muốn được xem xét lại mức đánh giá hiệu quả công việc.”
Sếp nhìn tôi một lúc lâu. Khoảng lặng đó khiến tim tôi đập mạnh. Tôi không biết mình đang chờ đợi điều gì – một lời đồng ý, hay một sự bác bỏ.
Cuối cùng, anh nói:
“Anh không nghĩ em lại quan tâm mấy chuyện này.”
Tôi mỉm cười, lần này là một nụ cười rất mệt.
“Trước đây, có lẽ em không biết mình cần phải quan tâm.”
Cuộc nói chuyện kết thúc không có kết luận cụ thể. Sếp nói sẽ “xem xét thêm”. Tôi đứng dậy, cảm ơn, rồi bước ra ngoài.
Hành lang văn phòng dài hơn thường lệ. Tôi đi chậm, cảm giác như đôi chân không hoàn toàn thuộc về mình. Khi ngồi xuống bàn làm việc, tôi nhìn vào màn hình máy tính nhưng không thấy gì cả. Những con chữ nhòe đi.
Tôi bắt đầu nghi ngờ chính mình. Có phải mình đòi hỏi quá không? Có phải mình đã phá vỡ sự yên ổn mà mình từng giữ? Tôi nhớ lại ánh mắt sếp, giọng nói điềm tĩnh nhưng đầy sức nặng. Nó khiến tôi cảm thấy mình như một đứa trẻ vừa hỏi một câu không nên hỏi.
Tối đó, tôi về nhà trong trạng thái kiệt sức. Tôi tắm rất lâu, để nước nóng chảy qua vai. Tôi hy vọng nó có thể cuốn trôi cảm giác nặng nề trong lồng ngực, nhưng không được.
Nằm trên giường, tôi không ngủ được. Trần nhà hiện ra rõ mồn một trong bóng tối. Tôi nghe thấy tiếng tim mình đập, đều nhưng mạnh.
Tôi nghĩ về cuộc nói chuyện chiều nay. Về từng câu nói. Về cách tôi đã cố gắng giữ bình tĩnh. Tôi không hối hận vì đã nói. Nhưng tôi cũng không thấy nhẹ nhõm.
Khoảng hai giờ sáng, tôi ngồi dậy, mở cuốn sổ nhỏ. Tôi viết một dòng duy nhất:
“Im lặng từng khiến mình an toàn.
Nhưng hôm nay, im lặng đã không còn đủ.”
Viết xong, tôi gấp sổ lại. Tôi biết, cuộc nói chuyện đó chưa thay đổi được điều gì ngay lập tức. Nhưng nó đã thay đổi tôi. Tôi đã bước qua một ranh giới vô hình – từ việc chịu đựng sang việc lên tiếng.
Và dù tôi chưa biết cái giá của việc đó là gì, tôi cũng biết một điều rất rõ: tôi sẽ không thể quay lại làm người phụ nữ của trước đây nữa.