Sau Những Ngày Im Lặng

Chương 2: Lần Đầu Tiên Tôi Bị Lấy Mất Công Lao



Dự án đó bắt đầu vào một buổi chiều mưa.

Trời sầm lại rất nhanh, mưa rơi dày trên ô cửa kính văn phòng. Tôi còn nhớ mình đã nghĩ: Có lẽ hôm nay là một ngày dài. Tôi không ngờ nó lại dài theo một cách khác.

Email từ sếp gửi xuống, tiêu đề ngắn gọn: “Dự án A – triển khai gấp”. Tôi được đưa vào nhóm làm việc với vai trò đầu mối xử lý nội dung. Thực ra, tôi đã quen với việc đó. Những dự án khó, nhiều số liệu, nhiều rủi ro – tôi thường là người được gọi tên. Không phải vì tôi nổi bật, mà vì tôi “chắc tay”.

Tôi không phàn nàn. Tôi mở file, đọc yêu cầu, bắt đầu chia nhỏ đầu việc. Những ngày sau đó, tôi ở lại công ty muộn hơn bình thường. Có hôm bảo vệ đi tuần hai lần, nhìn tôi với ánh mắt ái ngại. Tôi cười, nói sắp xong rồi.

Tôi làm phần phân tích chính. Tôi rà từng con số, so từng phương án. Có những đoạn tôi phải sửa đi sửa lại đến lần thứ năm, thứ sáu. Mỗi lần gửi bản nháp, anh Quang đều trả lời rất nhanh:
“Ổn đó em.”
“Cách này hợp lý.”
“Để anh tổng hợp.”

Tôi tin anh. Tôi nghĩ đó là cách làm việc nhóm. Tôi chưa từng nghĩ đến việc giữ lại dấu vết cho riêng mình.

Đêm trước buổi họp trình bày dự án, tôi vẫn còn ngồi trước laptop lúc gần hai giờ sáng. Mắt tôi cay, cổ họng khô rát. Tôi gửi bản hoàn chỉnh cuối cùng, kèm một email khá dài, giải thích từng điểm mấu chốt. Tôi thở phào nhẹ nhõm, tự thưởng cho mình một giấc ngủ ngắn.

Sáng hôm sau, tôi đến công ty với một cảm giác là lạ. Không hẳn là hồi hộp, cũng không phải lo lắng. Chỉ là một sự mong đợi rất thầm lặng. Tôi không mong được khen, nhưng tôi nghĩ, ít nhất, mình sẽ được gọi tên.

Cuộc họp bắt đầu đúng giờ.

Anh Quang đứng lên, kết nối laptop với máy chiếu. Slide hiện ra. Trang đầu là tên dự án, tên phòng ban, và tên anh – ở vị trí người trình bày.

Tôi nhìn chăm chú. Trang thứ hai, thứ ba… từng biểu đồ, từng luận điểm, tôi đều nhận ra. Không phải vì tôi nhớ giỏi, mà vì tôi đã sống cùng chúng suốt nhiều ngày.

Anh Quang nói rất trôi chảy. Có những đoạn, anh dùng đúng những cụm từ tôi đã viết trong email. Tôi bất giác nắm chặt cây bút trong tay.

Sếp gật gù.
“Phần này phân tích tốt đấy.”

Tôi ngẩng lên, chờ đợi một ánh nhìn, một lời dẫn: phần này do… Nhưng không có gì cả. Anh Quang tiếp tục nói, giọng tự tin, mạch lạc.

Có một khoảnh khắc rất ngắn, tôi nghĩ đến việc giơ tay. Tôi hình dung ra mình nói: Phần này em xin bổ sung thêm… Nhưng ý nghĩ đó vừa lóe lên đã bị dập tắt bởi một nỗi sợ quen thuộc: Nếu mình làm vậy, có phải là đang giành công không? Có bị đánh giá là không biết điều không?

Tôi im lặng.

Cuộc họp kết thúc trong không khí khá tích cực. Sếp nói dự án này có thể triển khai tiếp. Mọi người thu dọn đồ, đứng dậy. Tôi vẫn ngồi yên, cảm giác như có thứ gì đó mắc lại trong cổ họng.

Khi chỉ còn vài người trong phòng, sếp quay sang anh Quang, vỗ nhẹ vai anh:
“Dự án này em làm tốt lắm.”

Tôi nghe rất rõ. Rõ đến mức tai tôi ù đi.

Anh Quang cười, khiêm tốn nói vài câu xã giao. Tôi đứng dậy, bước ra ngoài, chân hơi mềm. Tôi tự nhủ: Không sao. Làm việc nhóm mà. Rồi cũng quen.

Nhưng tôi không quen được.

Buổi trưa hôm đó, tôi không ăn được nhiều. Thức ăn nguội dần trong khay. Tôi cầm đũa, đặt xuống, lại cầm lên. Trong đầu tôi lặp đi lặp lại hình ảnh anh Quang đứng trước màn hình, nói những câu chữ của tôi, bằng giọng của anh.

Tôi không giận anh. Ít nhất, tôi nghĩ là vậy. Tôi giận chính mình nhiều hơn. Giận vì đã không nói. Giận vì đã tin rằng sự im lặng của mình sẽ được hiểu đúng.

Buổi chiều, tôi nhận được một email từ phòng nhân sự, thông báo danh sách đề xuất thưởng quý. Tên anh Quang có trong đó. Tên tôi thì không.

Tôi nhìn màn hình rất lâu. Không khóc. Không bất ngờ. Chỉ là một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.

Tối hôm đó, tôi về nhà sớm hơn mọi ngày. Tôi không mở laptop. Tôi ngồi trên giường, dựa lưng vào tường, ôm gối. Ngoài kia, tiếng xe cộ vẫn ồn ào. Thành phố không quan tâm đến việc hôm nay tôi vừa mất đi điều gì.

Tôi nhớ lại lời mẹ từng nói: Con gái chịu thiệt một chút cũng không sao. Quan trọng là yên ổn.

Tôi đã tin câu đó rất lâu. Tin đến mức tôi không còn phân biệt được đâu là yên ổn, đâu là bị xem nhẹ.

Tôi mở điện thoại, gõ một dòng rồi xóa. Gõ lại, rồi lại xóa. Cuối cùng, tôi không gửi gì cả. Tôi nằm xuống, nhìn lên trần nhà, nơi ánh đèn tạo thành một quầng sáng nhạt.

Lần đầu tiên, tôi không tự hỏi mình có làm đủ tốt không.
Tôi tự hỏi một câu khác, đau hơn, rõ hơn:

Nếu mình cứ im lặng như thế này, thì những lần sau sẽ còn mất gì nữa?

Câu hỏi đó không có câu trả lời ngay. Nhưng nó không biến mất. Nó nằm đó, rất thật, rất nặng, như một viên đá nhỏ đặt vào lòng bàn tay. Tôi biết, từ hôm nay, tôi sẽ không thể giả vờ như chưa từng cảm nhận nó.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay