Đẹp Lại Từ Ngày Anh Đến

Chương 7: Khi em sợ mất anh



Tôi đã từng nghĩ, khi mình đủ bình tĩnh, đủ mạnh mẽ, thì sẽ không còn sợ hãi nữa.

Nhưng hóa ra, nỗi sợ không biến mất.

Nó chỉ đổi hình dạng.

Buổi chiều hôm đó, anh không nhắn tin.

Một điều rất nhỏ, rất bình thường. Nhưng tim tôi lại phản ứng quá nhanh. Tôi nhìn điện thoại nhiều lần, dù biết mình đang làm việc. Tôi tự trách bản thân: Mình đang phụ thuộc rồi sao?

Không, tôi không chờ anh vì cần được chứng minh điều gì.

Tôi chờ, vì tôi đã quen với sự hiện diện của anh.

Và chính điều đó khiến tôi hoảng hốt.

Tôi sợ mình đang bước lại con đường cũ – nơi tôi đặt hạnh phúc của mình vào tay người khác. Nơi chỉ cần một sự im lặng, tôi cũng có thể tự làm mình tổn thương.

Khi tan ca, trời đổ mưa.

Cơn mưa bất chợt, ào ào như trút hết những điều tôi chưa kịp gọi tên. Tôi đứng dưới mái hiên quán, nhìn dòng người vội vã. Áo tôi ướt một chút, tóc bết lại, và lòng thì rối.

Điện thoại rung.

Tin nhắn từ anh.

“Anh xin lỗi. Hôm nay anh phải giải quyết việc gia đình. Em ổn chứ?”

Tôi thở ra một hơi dài. Nhẹ nhõm, nhưng kèm theo đó là một cảm giác xấu hổ mơ hồ. Tôi vừa trải qua cả buổi chiều lo lắng vì một điều rất đơn giản.

Tôi gõ rồi xóa.

Cuối cùng chỉ trả lời:

“Em ổn.”

Nhưng thực ra, tôi không ổn như tôi muốn tin.


Chúng tôi gặp nhau tối hôm đó.

Quán quen, góc bàn cũ. Mưa ngoài kia vẫn chưa dứt. Ánh đèn phản chiếu lên mặt bàn ướt, lung linh và mong manh.

Anh nhìn tôi rất kỹ, như thể đang đọc một điều gì đó tôi chưa nói ra.

“Em đang tránh anh à?” Anh hỏi, giọng không trách móc.

Tôi lắc đầu. “Không… Em chỉ đang nghĩ.”

“Nghĩ gì?”

Tôi im lặng. Một lúc rất lâu.

Rồi tôi nói, chậm rãi, từng chữ như được kéo lên từ đáy lòng:

“Em sợ.”

Anh không ngắt lời.

“Em sợ một ngày nào đó, em sẽ cần anh nhiều hơn mức em cho phép bản thân mình cần.”
“Em sợ mình lại yếu đuối.”
“Em sợ… nếu mất anh, em sẽ quay lại con người cũ.”

Tôi cúi đầu. Lần đầu tiên, tôi nói ra nỗi sợ đó thành lời.

Anh không vội trả lời. Anh chỉ đưa tay ra, đặt nhẹ lên tay tôi. Không siết chặt, không kéo tôi lại. Chỉ là một sự hiện diện rất vừa đủ.

“Em có biết điều gì khác giữa em bây giờ và em ngày trước không?” Anh hỏi.

Tôi ngước lên.

“Ngày trước, em yêu để được cứu.”
“Còn bây giờ, em yêu khi em đã biết tự đứng.”

Tôi cắn môi. Nước mắt bất giác dâng lên.

“Nhưng em vẫn sợ mất anh.”

“Anh cũng sợ.” Anh nói rất khẽ. “Nhưng anh không nghĩ việc sợ là sai. Chỉ cần mình không để nỗi sợ điều khiển tình yêu.”

Câu nói đó chạm vào tôi, sâu và êm.


Đêm đó, tôi về nhà rất muộn.

Tôi đứng trước gương, nhìn chính mình. Vẫn là gương mặt ấy, nhưng ánh mắt đã có thêm một tầng cảm xúc khác – không còn chỉ là tổn thương, mà là sự đối diện.

Tôi nhận ra: yêu không phải là không sợ mất.

Yêu là dám nói ra nỗi sợ đó, mà không bỏ chạy.

Tôi viết vào nhật ký:

“Nếu một ngày anh rời đi, em sẽ đau. Nhưng em tin, em vẫn có thể sống tiếp. Và nếu anh ở lại, em sẽ yêu bằng tất cả sự tỉnh táo mà em có.”

Lần đầu tiên, tôi không viết để níu giữ.

Tôi viết để tự trấn an.


Tin nhắn của anh đến khi tôi chuẩn bị ngủ:

“Anh không hứa sẽ ở mãi. Nhưng anh hứa, khi ở bên em, anh sẽ ở rất thật.”

Tôi đặt điện thoại xuống ngực, nhắm mắt lại.

Tôi không biết tương lai sẽ ra sao.

Nhưng tôi biết, tối nay, tôi đã bước thêm một bước nữa –
bước qua chính nỗi sợ của mình.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay