Anh Ở Phía Nam Đám Mây

Chương 17-3: Gặp lại (3)



Đến tháng 8, sự sụp đổ của thị trường chứng khoán năm đó đã được nâng cấp từ phiên bản 1.0 lên phiên bản 2.0, và ngay cả cô phục vụ ở quán trà ở tầng dưới cũng nói về việc giải cứu thị trường.

Mỗi lần Thẩm Tầm bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, cô không khỏi lo lắng liệu một giây sau, một người thua đỏ mắt có nhảy lầu, từ trên trời rơi xuống, đáp xuống trước mặt cô, hay chỉ va vào cô hay không. Tưởng tượng của cô đã không thành hiện thực, dù sao tham sống là bản năng của con người, cho dù khó khăn đến đâu, đối với hầu hết mọi người, họ sẽ sống mang theo một tia hy vọng.

“Trà sữa uống không ngon sao? Vậy xem ra không cần gọi rồi.” Một giọng nói trong trẻo vang lên trên đỉnh đầu, Thẩm Tầm hoàn hồn, nhìn thấy Trình Thành đứng ở bên cạnh bàn.

“Không, tôi đang suy nghĩ một chuyện. Trà sữa ở đây rất ngon,” cô ngượng ngùng cười, “Vừa khéo anh lại ở đây.”

“Buổi sáng tôi nói chuyện với một người ở gần đây, đi ngang qua nhà hàng này, nhìn thấy cô đang ngồi bên trong, tôi nghĩ có lẽ có thể mượn cớ lần trước đi nhờ xe, xin một bữa cơm.” Trình Thành cười nói.

“Vinh hạnh.” Thẩm Tầm dùng tay, ra hiệu cho anh ngồi xuống, “Tôi đề cử cơm ức bò, trà sữa, thêm một phần cải xoăn luộc, được không?”

Trình Thành nhướng mày: “Cám ơn.”

“Tổng giám đốc Trình hình như tâm tình không tồi. Hiếm thấy. Gần đây thị trường chứng khoán kêu than dậy trời. Tôi thấy dì phục vụ còn đang nói mong giải cứu thị trường.”

“Thật ra trên đời, quan trọng nhất chính là có thể tự cứu chính mình, thứ nhất phải nhìn xu thế chung, thứ hai, cần biết mình đang làm gì, trong lịch sử đã từng gặp cứu thị trường thành công chưa? Chẳng qua nó từ từ rơi thôi. Chỉ khi tỉnh táo cắt lỗ mới có cơ hội.”

“Nếu cứ mơ mộng mãi không tỉnh thì sao?”

“Vậy nhất định phải chạm đáy mới biết mình có đau hay không.” Trình Thành uống một ngụm nước chanh, ngẩng đầu nhìn cô.

Thẩm Tầm sửng sốt một chút, sau đó gật gật đầu.

“Anh đã bao giờ bị ngã chưa?” Cô hỏi.

Trình Thành im lặng một lúc trước khi trả lời: “Rồi. Lần trước nói với cô rằng cô gái trở thành vợ của tôi ấy, giờ đã biến thành vợ cũ của tôi.”

“Xin lỗi.”

“Không cần xin lỗi, tôi chỉ kể một chuyện thôi mà.” Trình Thành bình tĩnh trả lời, “Tôi nghe nói tiết mục hôm đó cô làm.”

“Hôm nào?”

“Đó là ngày chúng ta gặp nhau.”

“Ồ.”

“Cô nói một câu, rất thú vị.”

“Nói gì nhỉ?”

“Chìm nổi có số, mà số đó đến từ những thứ biết trước dự kiến, đến từ thái độ cùng cách ứng xử hàng ngày”.

“Anh nhất định đang nghĩ, tuổi còn nhỏ như vậy sao có thể nói chuyện như “hạt giống tâm hồn”* đến vậy.” Thẩm Tầm không nhịn được cười nói.

*nguyên văn là canh gà, từ này ám chỉ kiểu những câu chuyện như “hạt giống tâm hồn”, hơi sến, dạy bảo.

“Không phải, với tư cách là một người lớn tuổi hơn một chút, tôi thấy cũng có lý,” Trình Thành lùi lại một bước, để người phục vụ đặt đ ĩa thức ăn trước mặt mình, “Nếu chuyện gì có kết quả không tốt, đó là bởi vì chúng ta khi xử lý nó trong quá khứ đã có vấn đề.”

“Nhưng anh cũng nói, có lúc phải xem đại cục, phó mặc cho số mệnh.” Thẩm Tầm dùng ánh mắt bình tĩnh nhìn anh.

Trình Thành hơi giật mình, thấy ánh nắng chiều rơi trên khuôn mặt trắng trẻo của cô ấy, làm cho nó sáng bóng như ngọc trai.

“Cô rất thú vị.” Anh mỉm cười.

Thẩm Tầm nhìn người đàn ông đối diện, lại có chút hoảng hốt. Thật là một cơ duyên kỳ diệu, cô gặp Trình Lập ở phía nam xa xôi của những đám mây, không biết khi nào sẽ gặp lại, nhưng bây giờ cô lại đang dùng bữa với anh trai anh trong một nhà hàng nhỏ ồn ào ở thành phố Bắc Kinh rộng lớn.

Này, anh có biết không? Em đã gặp anh trai anh, người thân của anh đấy. Anh ấy giống như em nhỉ, cũng từng thấy nụ cười xấu xa và bộ dáng khi phát giận của anh. Chỉ là giờ em lại không thể nói với ai, em từng thích anh, tới giờ vẫn thích anh như vậy.

Sau khi trò chuyện ngày hôm đó, cô mới biết tòa nhà mới của Thành Á Holdings chỉ cách công ty Thẩm Tầm hai con đường. Trình Thành như đột nhiên phát hiện món ngon trong tiệm cà phê – cơm này, 1 tuần 2 lần ăn với cô.

Thẩm Tầm cảm thấy hai anh em Trình Thành và Trình Lập thực sự trông không giống nhau. Không chỉ ngoại hình mà cả tính cách. Trình Lập xa cách, ít nói, cứng cỏi và thô ráp, chỉ khi ở gần anh mới có thể phát hiện ra sự tinh tế và mềm mại ẩn chứa bên trong. Trình Thành lại là bên ngoài tao nhã khiêm tốn, nhưng bên trong lại quyết đoán. Tất nhiên, nếu anh ta là một người thiếu quyết đoán, Thành Á sẽ không phát triển hô mưa gọi gió trong tay anh ta.

“Tại sao lại gọi là Thành Á?” Cô tò mò hỏi.

“Tôi có một người em gái tên là Trình Á, em ấy đang ở Mỹ.” Trình Thành trả lời.

“Còn Trình Lập——Trình đội đâu?” Cô buột miệng.

Trình Thành dừng lại, sau đó nhìn cô: “Khi cha tôi bắt đầu gây dựng sự nghiệp, vẫn chưa có Trình Lập.”

“Cha anh nhất định rất hài lòng vì có ba đứa con ưu tú,” Thẩm Tầm trả lời, “Ông nhà có khỏe không?”

“À, thứ sáu tới sẽ tròn 70 tuổi.” Trình Thành trả lời, như thể đột nhiên nhớ ra điều gì đó, “Tôi sẽ ăn mừng tại một nhà hàng bít tết mới mà mình đầu tư. Cô nhiều năm ở nước ngoài, chắc khẩu vị chuẩn hơn chúng tôi. Có tình nguyện tới giúp thử đồ ăn không?”

Thẩm Tầm sửng sốt, cảm thấy có chút đột ngột, còn chưa kịp trả lời, Trình Thành lại nói: “Trình Lập cũng sẽ về, vừa lúc cô với nó cũng quen nhau, có nhiều người chúc mừng, ông nhà hẳn cũng rất vui.”

“Vậy… để tôi kiểm tra thời gian.” Thẩm Tầm không lập tức cự tuyệt. Có lẽ trong tiềm thức, cô không muốn từ chối. Rốt cuộc, nhìn thấy Trình Lập là một cám dỗ quá sâu, một sự cám dỗ đã ăn sâu vào tận xương tủy, hành hạ và nuốt chửng cô mỗi đêm không ngủ.

“Trình Thành có ý gì với cậu không?” Lý Manh nghe vậy liền trực tiếp hỏi: “Sinh nhật của cha anh ta là sự kiện riêng tư, anh ta mời cậu tham gia, không có cảm giác coi cậu như bạn bè bình thường. “

“Anh ta nói nhờ mình giúp nếm thử đồ ăn nhà hàng mới khai trương.” Thẩm Tầm trả lời.

“Lúc này mới thể hiện người làm kinh doanh biết lợi hại chỗ nào phải không? Muốn tiến thêm một bước, tìm một lý do danh chính ngôn thuận.” Lý Manh cười thâm thúy, “Bạn học Thẩm Tầm à, mình thấy cậu không phải phải đang làm tiết mục anh em tranh giành tình cảm đấy chứ, k1ch thích quá.”

Thẩm Tầm cầm gối ném về phía cô: “Đi chết”

“Mình nói nghiêm túc,” Lý Manh ngồi dậy và phân tích với cô, “Chị Lisa, giám đốc tiếp thị của Thành Á cũng là bạn mình. Chị ấy trước nói chuyện với mình, Trình Thành sau ly hôn 2 năm vẫn không có bạn gái nào cố định, có vài có tin tức tình ái mờ ám thì đều là mấy bên nhà gái mơ mộng anh ta chủ động tung ra chứ không nghe nói anh ta chủ động động tiếp xúc bất kỳ người nào.”

“Mấy người thật là nhiều chuyện.” Thẩm Tầm thở dài.

“Chủ yếu do chị Lisa không nhìn nổi mình còn độc thân, suốt ngày xúi giục mình đi quyến rũ vị giám đốc này của chị ấy.” Lý Manh đảo mắt và nói với giọng tiếc nuối, “Đáng tiếc, nghe nói anh ta chỉ cao 1m75. Cậu biết mà, tiêu chuẩn bạn trai của mình từ trước đến nay từ 1m8 trở lên.”

Thẩm Tầm sửng sốt một lúc, nhớ chiều cao giữa Trình Thành và Trình Lập cũng khác rất rõ.

“Làm sao vậy? Cậu có đi hay không?” Lý Manh nhấp một ngụm rượu mận, nhìn bạn mình, lại thấy Thẩm Tầm cắn môi, ánh mắt trống rỗng.

Cô thở dài: “Thôi, vậy thì tối đó mình cũng đến chỗ đó ăn, nếu cậu không có cách ứng phó, cứ làm rơi ly làm hiệu lệnh, mình đến cứu cậu, được không?”

Thẩm Tầm gật đầu, giống như một đứa trẻ lạc trên đường được tìm thấy.

Đối với bữa ăn tối này, Thẩm Tầm đã dành hai giờ trước gương soi toàn thân. Chiếc váy trắng có đơn giản quá không? Dù sao cũng là bữa ăn, nếu dính một chút sẽ không hoàn hảo. Bộ váy màu đen quá trang nghiêm, gần đây sắc mặt cô không được tốt, có lẽ trông cô sẽ nhợt nhạt hơn chăng? Trước khi kịp nhận ra một đống quần áo thử đã chất đống trên giường, cô ngồi ôm vai trên sàn, lo lắng như thể sắp phải đối mặt với một kỳ thi cuối kỳ, nhưng thi cũng chẳng khó như vậy.

Ánh mắt rơi vào chiếc hộp trong góc, nơi đặt hành lý mà Lâm Duật gửi về từ Vân Nam. Cô kéo chiếc hộp qua, chậm rãi mở ra, chọn chiếc váy in hoa màu đỏ hồng mà lúc ở Cảnh Thanh đã mặc. Cô vẫn nhớ rõ vẻ kinh ngạc lóe lên trong mắt anh trong đêm đó, khi cô mặc chiếc váy này đi về phía Trình Lập. Lúc ấy, trái tim cô tràn ngập sự ngọt ngào và đắc ý.

Chần chừ một lúc rồi mặc vào, lại tô môi đỏ, cô gái trong gương sáng như tranh vẽ. Vẫn khuôn mặt cũ nhưng tâm trạng đã thay đổi. Cái khó nhất giữ không được, vẻ mặt rực rỡ hơn hoa. Con đường phía trước vô tận, cô đột nhiên không dám nghĩ tiếp. Cô nên giao phó cuộc đời này cho ai, hay không nên giao phó cho ai? Cô lấy đâu ra tự tin để nói đợi anh 3 năm lưu lát như vậy? Hứa Trạch Ninh không tốt sao? Dương Uy không tốt sao? Tại sao không phải Trương Lập hay Lý Lập? Tại sao chỉ có Trình Lập mới khiến cô rung động, khiến cô hận một cách bất lực như vậy?

Điện thoại di động bên cạnh nhảy ra WeChat, là Trình Thành, anh nói khi nào sắp đến nhà hàng cứ báo trước cho anh, anh ra đón.

Lúc xuống xe, Trình Thành đã đợi sẵn bên ngoài nhà hàng. Anh thay đổi phong cách công sở thường ngày, mặc áo sơ mi trắng có cổ và quần kaki, trông cực kỳ nhàn tản. Nhìn thấy Thẩm Tầm nhấc váy lên bậc thang, anh nghiêng người, chân thành nhận xét: “Đẹp lắm.”

Thẩm Tầm mỉm cười, nhịp tim của cô bắt đầu tăng nhanh, hành lang dẫn đến trung tâm bên trong không dài, nhưng cô lại có cảm giác muốn quay người bỏ chạy.

“Ở đây.” Trình Thành đẩy một cánh cửa gỗ ra, vỗ vai cô, dẫn cô vào.

Trong phòng có ba bàn người ngồi, chắc đều là họ hàng, bạn bè chơi thân với nhau, thấy bọn họ tiến vào, đồng loạt đưa mắt nhìn bọn họ.

Không có ánh mắt quen thuộc ấy  – Thẩm Tấn chợt thở phào nhẹ nhõm.

“Đã lâu lắm rồi Trình Thành mới đưa một cô gái đến tham dự, sao không giới thiệu người ấy là ai?” Một vị trưởng bối trêu ghẹo trong bữa tiệc.

“Cha, mẹ, đây là Thẩm Tầm, bạn của con.” Trình Thành cười giới thiệu.

“Cảm ơn đã đến dự tiệc sinh nhật tôi.” Trình Trúc mặc dù đã đến thập cổ lai hi nhưng ánh mắt của rất sắc bén, ông cười bắt tay với Thẩm Tầm, và Phương Nhan Dung, bà Trình, cũng chào đón cô với một nụ cười nồng nhiệt.

“Anh cả, mời cô Thẩm ngồi xuống đi, Trình Lập, em cũng tới đi.” Người phụ nữ nói chuyện hẳn là Trình Á, Thẩm Tầm căn bản vẫn chưa nhìn kĩ cô, nhưng vì lời nói kia, lưng ngay lập tức cứng đờ.

“Xin chào, đã lâu không gặp mọi người.” Một giọng nói trầm thấp vang lên sau lưng cô, mang theo trăm sông ngàn núi mà đến.

Cô không dám quay đầu nhìn lại.

“Tên nhóc này là kẻ đến muộn nhất, đáng phạt.” Trình Thành quay đầu nhìn em trai, lại nhíu mày, “Vết sẹo trên mặt em là sao?”

“Chỉ là một vết xước thôi mà, anh không cảm thấy em càng đẹp trai hơn sao?” Trình Lập cười nhạt một tiếng, hướng cằm gật gật đầu với Thẩm Tầm, “Mau để cô Thẩm ngồi xuống đi.”

Nhà hàng Tây dùng bàn dài, Thẩm Tầm ngồi bên cạnh Trình Thành, đối mặt với Trình Lập. Ngay khi món khai vị được dọn ra, cô đã nuốt không trôi. Anh có vẻ ăn ngon miệng, tập trung vào thức ăn trên đ ĩa của mình, vẻ mặt bình tĩnh.

“Vậy là Thẩm Tầm và Trình Lập nhà chúng ta có quen nhau?” Trình Trúc cười hỏi.

“Có quen.” Cô khẽ mỉm cười, bắt gặp đôi đen kịt đối diện, chỉ một câu nói xong hết thảy chuyện cũ.

Người thân và bạn bè cũng không còn tò mò nữa, dù sao đối với bọn họ mà nói, so với Vân Nam xa xôi, từ trước đến nay con trai thứ nhà họ Trình luôn lầm lì ít lời thì điều đáng ngạc nhiên hơn là con trai cả của nhà họ Trình sau khi ly hôn lại dẫn một cô gái về. Những người ở đây phần lớn đều là những người dốc sức trong lĩnh vực kinh doanh, chỉ bằng vài câu nói đã hiểu và suy đoán về gia cảnh của Thẩm Tầm, những người nhiệt tình bắt đầu đặt cược vào ngày cưới.

Giữa buổi tiệc, Trình Lập đứng dậy và rời đi, có lẽ là để hút thuốc. Thẩm Tầm nhìn xung quanh, mọi người bắt đầu uống rượu và đi vòng qua nhau, cô cũng bước ra khỏi phòng lớn.

Khoảng sân phía sau nhà hàng rất yên tĩnh, Thẩm Tầm nhìn thoáng qua Trình Lập. Ánh trăng như dòng sông, lặng lẽ chảy qua nhau.

Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh đậm và quần dài cùng màu, đứng trong bóng tối. Ánh sáng xung quanh là từ chiếc đồng hồ trên cổ tay cùng điếu thuốc. Quần áo của anh luôn khiêm tốn giản dị, đơn sắc, nhưng anh luôn có thể ăn mặc rất đẹp và chỉn chu.

Anh nhìn cô không chào hỏi hay biểu cảm gì, như thể nhìn thấy một người xa lạ.

Cô bước đến gần anh, còn anh đứng đó, lẳng lặng nhìn cô.

“Đồng hồ mới à? Trông đẹp đấy.” Cuối cùng, vẫn là cô đầu hàng.

“Anh trai tôi đưa cho.” Anh trả lời, “Mỗi lần anh ấy mua một chiếc đồng hồ, đều mua hai chiếc.”

“Ồ,” Thẩm Tầm khóe miệng hơi nhếch lên, “Năm đó anh làm cảnh sát kiểu gì vậy? Mười năm vất vả cũng không đổi được một cái đồng hồ.”

“Tôi đã từ chức rồi.” Anh đáp, đôi mắt đen như mực nhìn cô.

“Ở một nơi như Myanmar, hùng tâm tráng chí của Trình đội có thỏa không? Các trùm m a túy lớn trong lịch sử có lẽ không có nhiều thủ hạ bằng nhân viên của Thành Á đâu?”

Có lẽ là nghe được trong giọng nói của cô có ý khắc nghiệt, anh khẽ cau mày, nhưng không nói gì.

Lúc đến gần, Thẩm Tầm thấy anh đã gầy đi rất nhiều. Các đường nét trên khuôn mặt anh vốn dĩ rõ ràng, nhưng gờ gầy đi, ngược lại trông vẻ tinh tế và thư sinh hơn một chút.

Cô không khỏi thầm cười chính mình hoa mắt, tự nhiên hình dung về một người đàn ông tắm máu ăn sương miêu tả như vậy.

“Sẹo trên mặt anh sao lại vậy?” cô hỏi.

“Đã nói rồi, xước thôi.” Anh lại rít một hơi thuốc, sặc ho khan vài tiếng, vô ý thức che ngực. Cái đau xé lòng của vết thương do đạn bắn đã hành hạ anh mấy tháng nay, dù vết thương đã lành nhưng dường như nỗi đau dường như vẫn còn đó, như một bóng tối vô định.

“Anh biết đó không phải điều tôi muốn hỏi mà.” Thẩm Tầm nhìn thẳng vào mắt anh, nơi đó không thể nhìn thấy gì, giống như biển sâu.

Anh không nói. Sự im lặng biến thành sự tra tấn tàn khốc nhất, và trong kiểu chờ đợi này, Thẩm Tầm thấy mình như một vai hề đã hết bản lĩnh.

Cô chợt hoảng hốt.

“Xin lỗi, có lẽ tôi không nên tới.” Cô nhẹ nhàng nói, trong giọng nói mang theo vẻ ngượng ngùng cùng mệt mỏi, giây tiếp theo, cô xoay người bước nhanh rời đi.

Một lực lớn tóm lấy cô một cách thô bạo, cô lao vào vòng tay anh, hơi thở của cô tràn ngập hơi thở của anh.

Anh ở rất gần cô, rất gần. Như thể khi cô ngước lên, nụ hôn của anh sẽ rơi xuống. Cũng giống như trước, thô bạo, kéo dài và nhẹ nhàng.

Tuy nhiên, không có gì xảy ra.

Anh chậm rãi buông cô ra.

Thẩm Tầm chờ anh thẩm phán.

Anh cụp mắt xuống, nhàn nhạt nói: “Anh tôi không tồi.”

“Không tồi cái gì?” Giọng cô hơi run.

“Làm bạn trai, làm chồng.” Anh mỉm cười.

“Thật sao?” Thẩm Tầm tức giận cười to, “Trình Lập, anh lấy tư cách gì mà nói những lời như vậy?”

Nụ cười của anh dần biến mất, nhưng trong đôi mắt đen láy vẫn không có một tia cảm xúc: “Dù sao thì chúng ta cũng từng qua lại một thời gian.”

“Qua lại?” Thẩm Tầm như bị thọc một đao, ngẩng đầu nhìn anh, sắc mặt tái nhợt, “Giờ anh ngay cả một chữ “thích” cũng không dám nói sao?”

Một người phục vụ đi ngang qua không khỏi quay đầu lại nhìn bọn họ – đúng là một cặp đôi tuyệt sắc, nhưng bầu không khí có vẻ hơi khác thường.

“Nói cho tôi biết, lúc anh nói những lời này, tim anh có đau không? Anh thực sự một chút cũng không cảm thấy gì không?” Cô vừa ngẩng đầu lên, ánh sáng chiếu qua tấm kính màu cổ điển, b ắn ra một tia màu máu, nhuộm đỏ đôi mắt của Thẩm Tầm.

“Bây giờ anh muốn gọi tôi một tiếng “chị dâu” không?” Cô gằn từng chữ, ép buộc anh, và cũng ép chính mình.

“Nếu cô muốn nghe, không thành vấn đề,” anh yên lặng nhìn cô, “Tôi về trước.”

“Anh đã đến tháp Phật Sơn Đà ngắm bình minh đúng không? Chắc anh thích cảnh đẹp nơi đó lắm nhỉ?” Quay lưng lại với bóng lưng của anh, cô nghẹn họng, suýt chút nữa không nói ra được: “Vậy anh có biết bất luận anh yêu cảnh đẹp nơi đó bao nhiêu, em càng yêu anh bấy nhiêu.”

Anh dừng lại, thẳng lưng, nhưng không nhìn lại. Phong cách trang trí tối tăm của nhà hàng Mỹ, đối lập với ánh đèn mờ ảo khiến anh trông có chút không chân thực.

“Không phải đã nói nếu có cơ hội gặp lại, coi tôi như rác rưởi bên đường sao, như vậy cũng tốt.” Anh giống như đang cười, giọng điệu bình tĩnh ôn hòa, “Điều cần nói, tôi đã sớm nói rõ với cô rồi.”

Thẩm Tầm sắc mặt tái nhợt như tờ giấy: “Nếu sớm biết như vậy,lúc trước tôi tuyệt đối sẽ không đi Vân Nam.”

Khoảnh khắc anh bước vào cửa, anh dường như quay lại nhìn cô, nhưng cũng như không vậy.

Thẩm Tầm có chút hoảng hốt, không thể tự hỏi liệu đây có phải là lần cuối cùng gặp nhau hay không. Ý nghĩ đó lại khiến cô sợ hãi.

Trở lại chỗ ngồi, Trình Thành trên mặt đã hơi say nhưng vẫn không quên hỏi cô xem món ăn có hợp khẩu vị không. Trình Á ở phía đối diện có lẽ là vì đã lâu không gặp em trai nên ngồi cạnh Trình Lập, không ngừng trò chuyện.

Lý Manh đã gửi một tin nhắn WeChat, một dấu chấm hỏi.

Thẩm Tầm gửi lại một icon người ủ rũ, nhận được cuộc gọi của Lý Manh, người này cố tình nói với giọng điệu làm nũng: “Tầm Tầm, mình say rồi, đưa mình về nhà.”

Sau khi cúp điện thoại, cô chào Trình Thành: “Xin lỗi, bạn thân của tôi cũng ở trong nhà hàng này, cô ấy uống say đang tìm tôi, có lẽ tôi phải đi trước.”

Đang nói, điện thoại lại bắt đầu rung lên, trên màn hình không ngừng nhấp nháy chữ hai chữ “Manh Manh”.

Trình Thành không giữ lại nữa, Thẩm Tầm cũng chào vợ chồng Trình Trúc, Trình Á và Trình Lập, cầm túi xách vội vàng rời đi. Trình Lập liếc nhìn bóng lưng cô rời đi, cúi đầu uống trà, cụp mắt che giấu cảm xúc trong mắt.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
Anh Ở Phía Nam Đám Mây

Chương 17-2: Gặp lại (2)



Lúc này, một chiếc ô tô màu đen chạy đến trước bậc thềm của tòa nhà, tài xế mở cửa, cầm ô đi tới trước mặt Trình Thành, chờ đợi.

“Cô Thẩm, không bằng để tôi tiễn cô một đoạn đường?” Trình Thành chỉ vào chiếc xe, giọng điệu chân thành.

Thẩm Tầm gật đầu: “Vậy phiền tổng giám đốc Trình.”

Cô chào tạm biệt Ư Tuấn và Hiểu Nhạc, tài xế đưa cô lên xe trước. Cô nhìn lên, thấy tài xế lại cầm ô cho Trình Thành và đưa anh vào trong xe.

Vừa ngồi vào, vai Trình Thành có dính chút mưa, anh lấy khăn giấy nhẹ nhàng lau giọt mưa trên áo khoác. Thẩm Tầm không thể không nghĩ, nếu vài bước này là Trình Lập, khả năng anh ấy chưa cần tài xế bung ô, tự mình đã dầm mưa lên xe.

Nghĩ đến đây, hình ảnh Trình Lập lại xuất hiện trước mắt cô. Một lần trên đường đến trấn Ngọc Hà gặp mưa lớn, anh bị ướt, nhưng chỉ quan tâm đ ến việc cô có bị cảm hay không, lần khác là ở một khách sạn nghỉ dưỡng, khi anh xuất hiện trong phòng cô dưới mưa, áo sơ mi anh ướt sũng, đôi mắt đen sâu thẳm, cô cứ ngỡ mình đang mơ.

Tất cả những hồi ức, tất cả những hình ảnh, ngọt ngào và cay đắng, cô không thể không nghĩ, lại không dám nghĩ nhiều. Cảm giác này giống như một vết thương vô hình ẩn sâu trong cơ thể, rất đau nhưng lại không cách nào hàn gắn.

“Điều hòa có lạnh không?” Trình Thành nhẹ giọng dò hỏi, tao nhã.

Thẩm Tầm lắc đầu: “Rất tốt.”

Người đàn ông trước mặt ăn mặc bảnh bao, nho nhã, ngoại hình không đẹp trai lắm nhưng khí chất thì hơn người.

“Anh và Trình Lập không giống nhau.” Cô nói.

“Chắc cô Thẩm muốn nói, em trai tôi đẹp trai như minh tinh, sao người anh ngoại hình lại bình thường như vậy?” Trình Thành nghiêng đầu nhìn cô, khẽ mỉm cười.

“Ý tôi không phải vậy,” Thẩm Tầm nhìn ánh mắt trêu chọc của anh, có chút xấu hổ, “Anh gọi tôi là Thẩm Tầm là được.”

“Không sao, tôi đã quen từ lâu rồi. Từ khi Trình Lập bắt đầu học tiểu học, những cô gái thích nó sẽ tìm đến tôi, nhờ gửi thư tình cho nó. Tôi đã từng lạc quan nghĩ rằng 10 lá thư tốt xấu gì cũng có 1 cái cho mình, kết quả tất cả đều cho nó.”

“Sao không đưa luôn cho anh ấy?” Thẩm Tầm tò mò.

“Thằng nhóc này từ nhỏ đã không thích nói chuyện với người.”

Thẩm Tầm tưởng tượng đến bộ dáng Trình Lập khi còn bé, không khỏi cong khóe miệng.

“Anh thật sự không có thư tình sao?” Thẩm Tầm thoải mái mà đùa với anh, “Tôi thấy anh không tệ.”

“Chà, may mắn thay, trong số một trăm bức thư có 1 cái là dành cho tôi, và cô gái đó cuối cùng đã trở thành vợ tôi.” Trình Thành mỉm cười, “Cô xem, cho nên số lượng không quan trọng, mà là chất lượng. Nó nhận được rất nhiều thư tình, vẫn chưa kết hôn.”

“Đúng vậy.” Thẩm Tầm cười cười, có chút buồn bã.

“Công việc của nó có chút đặc thù, bận rộn cả ngày lẫn đêm, bình thường đều tới tìm tôi, nói đến cũng đã lâu rồi tôi không liên lạc với nó.” Giọng điệu Trình Thành có chút cảm thán.

Thẩm Tầm gật đầu, không trả lời. Cô ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ xe, trời đang mưa to, trời đất mênh mang, giống như tâm trạng của cô.

Lúc này, Trình Lập đang ngồi trong hộp đêm, nhíu mày nghe cuộc cãi vã.

“Anh Ba đã dạy chúng ta như thế nào nhỉ? Đã quậy thì phải dùng đầu óc, đừng tưởng mày chảy tí máu, gãy mấy cái xương, có gan chém người đã cho là mình ghê gớm.” Ngọn đèn pha lê quá lớn tỏa ra ánh sáng chói mắt, vẫn không thể xuyên qua làn khói bốc lên trong phòng, một người đàn ông đầu trọc giơ tay cầm điếu thuốc lên, chỉ vào một gã đàn ông đang cúi đầu bên cạnh bàn, ” Bảo mày tìm một đứa nhóc còn không xong, tao giữ mày có ích lợi gì?”

Hùng Hải rụt đầu lại, suýt chút nữa quỳ rạp trên mặt đất: “Anh Sóng, cho em thêm 5 ngày.”

“5 ngày?” Gã đàn ông đầu trọc đập mạnh chai rượu trong tay, đưa cái chai vỡ nát đến trước mặt Hùng Hải, “Mày còn có gan nói 5 ngày sao? Để tao nói cho mày biết, nhiều nhất 2 ngày. Nếu tao không nhìn thấy thi thể của con trai Hoàng Vĩ Cường, kẻ chết là mày!”

“Cát Sóng, đủ rồi.” Trình Lập hơi ngồi dậy, giọng điệu lộ ra một chút mệt mỏi và thiếu kiên nhẫn.

“Anh Ba,” Cát Sóng đầu trọc cung kính nói: “Vết thương của anh lại đau sao? Nếu không anh không trở về trước nghỉ ngơi đi?”

“Tôi vốn định ở chỗ này nghỉ ngơi, nhưng anh lại tới.”

Trình Lập ngẩng đầu lên, mặt không cảm xúc liếc nhìn gã, Cát Sóng lúng túng đứng thẳng người: “Xin lỗi anh Ba, em làm phiền anh rồi. Để em bảo Kiều Kiều ở lại với anh.”

Gã nháy mắt với cô gái trẻ bên cạnh Trình Lập. Sau khi nhận được chỉ thị, Kiều Kiều mới dám tiến tới và rót một ly rượu. Cô vừa cầm lên, Trình Lập liền nhẹ giọng nói: “Vết thương còn chưa khỏi, uống trà đi.”

“Sao cô ngu vậy?” Cát Sóng bất mãn mắng Kiều Kiều, lại đá Hùng Hải, “Đi lấy trà cho anh Ba, nhanh.”

Hùng Hải vội vàng gật đầu, giống như vừa lăn vừa bò ra cửa.

Bên này Kiều Kiều cũng liên tục xin lỗi, cầm ly lên uống tạ tội.

Trình Lập giơ tay lên chặn lại, nhẹ nhàng nói: “Con gái nên uống ít thôi.”

Kiều Kiều cong khóe miệng, trong mắt hiện lên một tầng nước mắt, cô có bản năng diễn thiếu nữ hạnh phúc, cũng có chút cảm kích chân thành. Cô nhìn người đàn ông đẹp trai và im lặng trước mặt, trong lòng cảm thấy hơi bồn chồn. Đàn ông ra vào nơi này rất nhiều, nhưng tìm được một người như Trình Lập thì rất hiếm, chưa kể ngoại hình xuất chúng, anh chưa bao giờ làm khó phụ nữ. Điều hiếm hoi hơn nữa là mỗi lần anh đến, anh chỉ gọi tên cô khiến các chị em khác vô cùng ghen tị.

Nghĩ đến đây, cô không khỏi có chút tự hào. Cô nâng cằm lên, ngước đôi mắt mờ sương lên, vươn tay nhẹ nhàng vuốt v e gương mặt anh.

“Đáng tiếc, nhiều sẹo hơn rồi.” Nhìn vết thương mới đóng vảy trên mặt anh, cô không khỏi thở dài.

Trình Lập hút một hơi khói, híp mắt nhìn cô: “Tôi không định dựa vào mặt mà kiếm sống, có sẹo thì có sao đâu.”

Trong làn khói xanh xám, khóe miệng anh hơi nhếch lên, đường nét có một loại mị lực phóng túng mà tà ác, Kiều Kiều nhìn thất thần, cũng thấy ngứa trong lòng. Cuối cùng không kìm được, cô ghé sát vào người anh, lớn mật hôn lên đôi môi gợi cảm ấy.

Anh không trốn tránh, chỉ hơi nghiêng đầu, nụ hôn không chút để ý. Cô gái anh thích có sườn mặt giống như Kiều Kiều, nhưng cô ấy sẽ đỏ mặt khi anh nhẹ nhàng hôn lên.

“Để em nói, anh Ba mặt có thêm sẹo, càng thêm nam tính,” Cát Sóng cảm thán, “nhưng thật sự nguy hiểm, hai viên đạn, một viên suýt chút nữa trúng vào đầu, còn lại viên kia gần tim. Khoảng cách nhỏ như vậy, anh Ba, anh nạn lớn không chết, hẳn là hạnh phúc đến cuối đời.”

“Hạnh phúc cuối đời?” Trình Lập ngửa người ra sau, trên mặt mang theo ý cười nhìn hắn, “Phúc gì?”

“Anh là ân nhân cứu mạng của chú Ngụy,” Cát Sóng mở to mắt, “Cho dù anh Nhạc Lôi theo chú ấy nhiều năm như vậy, cũng không có gan đỡ đạn thay chú ấy đâu, sau này chú ấy nhất định sẽ không bạc đãi anh.”

“Tôi vừa lúc ở gần thôi.” Trình Lập hút một hơi điếu thuốc, vẫn bình tĩnh cười nói: “Đối với ai cũng vậy.”

Cát Sóng cười khan, gãi đầu: “Em cũng không biết… Dù sao anh Ba cũng đàn ông thật, em phúc anh. Nếu không có anh, trận này chúng ta với Hoàng Vĩ Cường, khéo em chẳng còn mạng quay về.”

Lúc này Hùng Hải cũng bưng ấm trà trở về, nghe được bọn họ đối thoại, liền gật đầu đồng ý.

“Con trai của Hoàng Vĩ Cường, tôi muốn sống.” Trình Lập không quan tâm đ ến những lời xu nịnh của họ, ra lệnh.

“Sao không nhổ cỏ tận gốc?” Cát Sóng khó hiểu hỏi.

“Tôi còn muốn làm rõ một số chuyện.” Trình Lập chậm rãi nói.

“Cần làm rõ cái gì?” Một giọng nói từ ngoài cửa truyền đến, người trong hộp đêm lần lượt đứng lên. Ngụy Khải Phong chậm rãi bước vào, theo sau là các vệ sĩ của ông ta, Diệp Tuyết và Liêu Sinh.

Trình Lập định đứng dậy chào nhưng Ngụy Khải Phong đã giơ tay ngăn anh lại: “Cứ ngồi đi.”

“Vết thương chưa lành hẳn, đừng hút thuốc nữa.” Ngụy Khải Phong đi tới trước mặt Trình Lập ngồi xuống, giơ tay đoạt lấy điếu thuốc giữa các ngón tay của anh, dùng giọng điệu rất thân thiện nói: “Nói xem, cậu nghĩ thế nào?”

“Tôi mới tới đây không lâu, tiền căn hậu quả cũng không rõ lắm, cũng không quen việc làm ăn,” Trình Lập ngẩng đầu nhìn ông ta, giọng điệu ôn hòa, “Tôi chỉ cảm thấy có chút kỳ quái. Đã nhiều năm như vậy, ngài cùng Hoàng Vĩ Cường nước sông không phạm nước giếng, khó mới được dịp làm ăn mua bán, sao vừa làm ăn xong liền xảy ra chuyện.”

“Chà, chỉ là mạng của Hoàng Vĩ Cường đã vứt trong tay ta, máu này cũng không thể rửa sạch được.” Ngụy Khải Phong khẽ mỉm cười, nhìn xuống bàn tay đang mở rộng của mình, như thể chúng thực sự bị vấy máu. “Ta cũng nghĩ lại, Tổ An đã ở bên hắn ta nhiều năm như vậy, sao giờ mới động đến tiền của hắn? Ta nghe nói một phát bắn vỡ đầu, là ai muốn vội vã giết người diệt khẩu.”

Dưới ánh đèn xanh nhạt, Trình Lập mặt không chút thay đổi, thần sắc thậm chí còn có chút lạnh lùng: “Ra ngoài quậy phá, còn có nợ nần, có ai sạch sẽ đâu.”

Ngụy Khải Phong gật đầu, hỏi lại: “Con trai của Hoàng Vĩ Cường tên là gì?”

“Hoàng Hán Quân.” Cát Sóng tiến lên trả lời.

“Được, bọn mày dùng chút “điểm tâm” nhanh chóng tìm nó, nếu tìm được thì để anh Ba của bọn mày thẩm vấn.” Ngụy Khải Phong vỗ vai Trình Lập đứng lên, “Ta đi trước, già rồi, nơi đen đủi này, nhàm chán thật.”

“Chú Ngụy, tôi nói trước với ngài, tôi định tháng sau quay lại Bắc Kinh, ông già tổ chức sinh nhật.” Trình Lập chậm rãi mở miệng, bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của Diệp Tuyết.

“Vậy à? Ông già bao nhiêu tuổi?” Ngụy Khải Phong hỏi.

“Năm nay 70.” Trình Lập trả lời.

“Ồ, đại thọ tuổi 70, hẳn nên về một chuyến.” Ngụy Khải Phong gật đầu, hỏi lại, “Không sợ bị theo dõi?”

“Ai theo?” Trình Lập nhìn ông ta, đôi mắt đen yên tĩnh.

“Ai?” Ngụy Khải Phong nhướng mày, “Cảnh sát à.”

“Ồ, tôi có làm gì sao?” Trình Lập đáp.

Ngụy Khải Phong giật mình, sau đó cười lớn: “Phải, phải, cậu nói không sai. Được rồi, tự cậu sắp xếp.”

“Làm sao, cô cũng muốn đi cùng ta?” Ngụy Khải Phong thấy Diệp Tuyết cũng đứng dậy, có chút kinh ngạc, “Không muốn ở cùng A Lập?”

“Tối nay có hẹn, vốn dĩ hôm nay cũng có chuyện tìm ngài, thuận đường đi theo tới đây.” Diệp Tuyết trả lời.

Ngụy Khải Phong nhìn cô, sau đó nhìn Trình Lập và mỉm cười, sau đó quay người rời đi.

Trình Lập cúi đầu và nghịch chiếc bật lửa trong tay, vẻ mặt tập trung, như thể anh không chú ý đến tiếng giày cao gót của Diệp Tuyết cố ý giẫm vang khi cô rời đi. “Anh Ba, chị Tuyết ghen sao?” Kiều Kiều nhẹ giọng hỏi, có chút sợ hãi, lại có chút vui mừng.

Trình Lập giật khóe miệng, nhìn cô khẽ mỉm cười: “Cô nói vậy thì vậy đi.”

“Tên nhóc A Lập này thật thú vị, có tiềm năng.” Ngồi trong xe, Ngụy Khải Phong dường như có chút xúc động.

“Chuyện gì đã xảy ra với anh ấy?” Diệp Tuyết hỏi.

“Người khác cũng ở vào hoàn cảnh như cậu ta thì hẳn sẽ tránh hiềm nghi, nhưng cậu ta thẳng thắn, muốn đi liền nói thẳng với ta.” Ngụy Khải Phong nói.

“Vậy ông không sợ anh ta bay đi sao?” Diệp Tuyết bĩu môi.

“Không phải cô vẫn ở chỗ này sao?” Ngụy Khải Phong nhìn cô, cười nói: “Muốn hầm nhừ ưng giỏi cần một chút thời gian, ta có kiên nhẫn.”

“Ngài cẩn thận bị mổ đấy.” Diệp Tuyết dội nước lạnh.

“Làm sao vậy, sao lại cáu kỉnh với A Lập?” Ngụy Khải Phong ngồi thẳng người nhìn cô, “Vừa rồi đã thấy không đúng.”

“Không, tôi chẳng náo loạn gì với anh ấy cả.” Diệp Tuyết phủ nhận, nhìn ra ngoài cửa sổ, một lúc sau mới nhẹ giọng nói: “Chỉ cảm thấy mình có chút như không quen biết anh ấy nữa thôi.”

Cô nhớ lại trận đánh sống mái hơn một tháng trước, Hoàng Vĩ Cường đến gặp Ngụy Khải Phong để lý luận vì 5 ngàn vạn tệ đã ném đi, vốn dĩ hai bên mở màn còn tương đối bình tĩnh, nhưng bất ngờ có người nổ súng, cô được Liêu Sinh bảo vệ trong góc. Đây cũng là lần đầu tiên cô tận mắt chứng kiến ​​​​một trận chiến đẫm máu ở cự ly gần, cô thấy người đàn ông đẹp trai mà mình đã say mê từ khi còn trẻ có thể hung ác và tàn nhẫn như thế nào. Dưới ánh nắng gay gắt, bên dòng suối chảy nhẹ nhàng, chiếc áo sơ mi trắng và quần đen bê bết máu trông như một bức tranh kỳ lạ.

Cô nghĩ, anh như vậy, chắc có lẽ sẽ khiến mọi người kinh ngạc, bao gồm cả Ngụy Khải Phong. Bởi vì trong thế giới mà họ đang sống, chiến đấu là tàn nhẫn, là tàn khốc, bất cứ ai cũng không màng tất cả.

“Cô vừa nói tối nay có hẹn, hẹn ai?” Ngụy Khải Phong hỏi cô.

“Giang Tế Hằng,” Diệp Tuyết thu hồi suy nghĩ của mình và trả lời thẳng thừng, “Anh ta nói muốn gặp tôi.”

Ngụy Khải Phong nhìn sườn mặt nghiêng của cô, đắm chìm trong suy nghĩ.

“Anh Ba, hát với em được không?” Trong khúc dạo đầu êm dịu, Kiều Kiều giơ micro lên, nhỏ giọng cầu xin.

Trình Lập nhìn lên và thấy tên bài hát trên màn hình – “Ước nguyện”.

Anh cười: “Không, bảo Cát Sóng hát cùng đi.”

Kiều Kiều miễn cưỡng đưa micro cho Cát Sóng ở bên cạnh, nhưng vừa mở miệng đã ngay lập tức nhập tâm hát, biểu diễn bằng cả trái tim. Cô ấy có một giọng hát hay, ngay cả Cát Sóng, một kẻ thô lỗ cũng có thể hát theo giai điệu. Trình Lập đốt một điếu thuốc khác, lặng lẽ hút và lặng lẽ lắng nghe.

  ”Anh thích nếm dư vị

  Những ký ức đẹp kia

  Để người hiểu cảm ơn

  Em bây giờ để ai

  Lắng nghe em vui sướng

  Lau em dòng nước mắt

  Đã lâu không gặp

  Chỉ muốn xin em một ước nguyện

  Muốn tình cảm không dễ dàng thay đi

  Để trái tim không bị khoảng cách kéo đi quá xa…”

  …………

“Anh Ba, anh có nguyện vọng gì không?” Kiều Kiều hát xong, kích động đưa micro đến bên miệng anh.

Cô giống một phóng viên đang phỏng vấn.

Trình Lập ánh mắt có chút hoảng hốt, và giọng nói được khuếch đại trong micrô vang vọng trong phòng: “Không có. Tôi đã có rất nhiều, đi một bước tính một bước thôi.”

Kiều Kiều gật đầu, nửa hiểu nửa không.

Cát Sóng lại hát một bài hát cũ, giọng gã cố tình phóng đại nét ảm đạm.

  “Khi em nhìn thấy những ngôi sao trên bầu trời, có nghĩ đến tôi không

  Có nhớ rằng khuôn mặt tôi năm đó, đã từng cười với em nhiều hơn những vì sao đó

  Lúc nhớ lại chuyện cũ năm đó, em sẽ thế sao

  Sẽ khẽ thở dài buồn bã, nhớ tôi từng trong lòng em, sáng ngời

  Tôi giống như ánh sao trên bầu trời kia, để em yêu thầm

  Cũng để ánh sáng dịu nhẹ, xoa dịu nỗi đau đớn.

  Lúc em nhìn thấy những ngôi sao sáng, xin hãy nhớ về tôi

  Lúc em thấy dải ngân hà rực rỡ, mong em trong lòng nhớ đến tôi.”

  …………

Trình Lập cầm tách trà trong tay, cúi đầu cười như không.

Không, không, hy vọng em đừng nhớ về tôi, cũng không cần nhớ đến tôi.

Nguyện vọng của tôi, mong em quên Trình Lập, tên cặn bã này đi.

Nâng ly lên giữa không trung, như thể từ xa tương kính.

Tầm Bảo, chúc em cưới được một người chồng tốt, sống một đời bình an hạnh phúc.

Âm nhạc to đến nỗi che đậy suy nghĩ của anh.

Anh cũng tự cười mình, sao không uống rượu, lại vẫn có chút như say.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
Anh Ở Phía Nam Đám Mây

Chương 17-1: Gặp lại (1)



Khi Thẩm Tầm đến phòng riêng, bên trong chỉ có mình Thẩm Tấn Sinh. Cô lập tức hiểu ông cố ý nói với cô sớm thời gian, muốn hai cha con hòa thuận một lúc.

“Cha.” Cô gọi ông, đặt chiếc túi xách của mình xuống ghế.

“Con ngồi bên cạnh cha đi, dì Tống Thiến của con không đến, trong đài có việc tạm thời.” Thẩm Tấn Sinh nhẹ giọng nói, ánh mắt quét qua quần áo của cô, trong mắt hiện lên mấy phần hài lòng.

Thẩm Tầm vẫn cảm thấy không vui lắm, từ nhỏ cô đã quen thế, cha cô ngoại giao bên ngoài, chú ý nhất hai chữ “khéo léo”, mỗi lần cùng ông tham gia một sự kiện xã giao nào đó, cô đều cảm thấy mình như một hộp quà buộc nơ.

“Sao con lại gầy đi nhiều như vậy?” Thẩm Tấn Sinh lần thứ hai nhìn cô, cau mày, “Lâm Duật nói với cha, lần này con chịu không ít khổ.”

“Không sao.” Thẩm Tầm nhẹ giọng đáp, chăm chú nhìn người phục vụ rót trà cho mình.

“Lúc trước cha đã không tán thành việc con làm phóng viên, chính ông ngoại con chiều con,” Thẩm Tấn Sinh lặp lại chủ đề cũ, “Làm một người dẫn chương trình giống như dì Tống Thiến của con không tốt sao? “

Thẩm Tầm cười không nói.

Thế có gì tốt? Giống như một con rối, đọc theo kịch bản do người khác viết, đến cả nụ cười cũng khớp từng phút, thật nhàm chán.

Nhưng chỉ cần Thẩm Tấn Sinh thích cũng được, có lẽ công công việc của ông ấy cũng giống như phát thanh viên. Cô đã trưởng thành, đã không giống như trước, lười tranh cãi. Đôi khi cô nghĩ, tại sao Thẩm Tấn Sinh trước lại yêu người mẹ làm đạo diễn nhỉ? Có thể cuộc sống quá bon chen nên bị những tâm hồn tự do cuốn hút chăng? Nhưng cuối cùng, ông vẫn không nhịn được muốn giam cầm bà trong thế giới nhỏ bé của mình, chỉ có thể là bà Thẩm của ông. Người mẹ ngốc nghếch của cô hẳn yêu người đàn ông này biết bao nhiêu.

“Cha đang nói chuyện với con đó, con có nghe không?” Thẩm Tấn Sinh bất mãn nhắc nhở.

“Con đang nghe, nhưng hiện tại con không có ý định đổi việc.” Cô đáp.

“Con tuổi cũng không nhỏ nữa.” Giọng điệu của Thẩm Tấn Sinh hiếm khi do dự, như thể chủ đề ông sắp nói tiếp theo không phải là lĩnh vực mà ông am hiểu.

“Không phải cha định sắp xếp đối tượng cho con chứ?” Thẩm Tầm nửa đùa nửa thật nghiêng đầu, nhìn thấy vẻ mặt của ông thì sửng sốt, “Thật sao? Chẳng lẽ là tối nay?”

Thẩm Tấn Sinh chưa kịp trả lời thì đã có vài tiếng gõ cửa lịch sự, một phụ nữ trung niên tính tình hòa nhã bước vào, theo sau là một chàng trai trẻ khoảng hơn 20 tuổi.

“Bạn học cũ, chúng ta đã nhiều năm không gặp,” bà cười chào Thẩm Tấn Sinh, “Xin lỗi, tôi đến muộn.”

“Không không không, là chúng ta đến sớm, tôi nhớ lần trước chúng ta gặp mặt là nhà cô ở Paris, bức tranh kia của cô tôi vẫn luôn trân trọng.” Thẩm Tấn Sinh vỗ vai Thẩm Tầm, “Trần Lam, để tôi giới thiệu cho cô, đây là con gái tôi, Thẩm Tầm.”

Thẩm Tầm đành phải đứng lên, cười gật đầu: “Chào dì.”

“Đứa nhỏ này lớn lên xinh đẹp quá.” Trần Lam nhìn cô, trong mắt lộ ra kinh ngạc, quay đầu kéo chàng trai phía sau, “Tấn Sinh, đây tên nhóc không nghe lời nhà tôi, Dương Uy.”

“Chào chú Thẩm, nghe danh chú đã lâu.” Dương Uy cung kính bắt tay với Thẩm Tấn Sinh, chớp mắt cười với Thẩm Tầm.

Chàng trai này thoạt nhìn giống như đứa trẻ nghịch ngợm từ nhỏ, nhưng tướng mạo không tồi, loại biểu cảm có thể khiến người khác cảm thấy ngả ngớn này, trên khuôn mặt anh ta cảm thấy rất tự nhiên.

Một bữa cơm, bốn người họ ăn trong bầu không khí hòa thuận. Trần Lam là một họa sĩ, mặc dù nhã nhặn lịch sự và uyển chuyển nhưng tửu lượng rất tốt, bạn cũ gặp nhau, bà và Thẩm Tấn Sinh đã mở hai chai rượu vang đỏ, trò chuyện rất vui vẻ, sau đó dường như họ đã quên mất chủ đề xem mắt của ngày hôm nay.

Dương Uy tính cung đã quen, cùng Thẩm Tầm tán gẫu một hồi, ngại bàn tròn xa, liền ngồi luôn bên cạnh cô nói nhảm chuyện trên trời dưới biển. Nhưng anh luôn giữ khoảng cách với cô, cũng luôn kịp thời rót đầy trà cho Thẩm Tầm, anh ta có vẻ ngoài ngả ngớn nhưng thật ra được giáo dục rất tốt.

“Để tôi nói cho cô biết, tôi có một người anh em cực được, rất đẹp trai, cá tính đặc biệt. Sau có cơ hội tôi sẽ giới thiệu cô với anh ấy”, anh bắt đầu kể về bạn mình, “Chỉ là trước đó tôi đã gửi cho anh ấy một chiếc hộp, làm cho anh ấy phát giận.”

Thẩm Tầm ngừng cầm tách trà. Dương Uy, cô chợt nhớ ra, hình như cô đã từng nghe qua cái tên này.

“Cô nói người này làm sao, cũng tài, anh ta dỗ con gái thì không mua túi xách và trang sức, đi mua một hộp lớn bột ca cao. Sau đó tôi tiện tay nhét theo chút hàng cá nhân, chọc tức anh ta, cô biết tôi mang theo những gì không?”?”

Cô ngẩng đầu nhìn anh: “Bao cao su.”

Dương Uy sửng sốt: “Ha ha, kỳ thật, sao cô đoán được?”

“Là anh gửi cho tôi.” Thẩm Tầm nhẹ giọng nói.

“Vãi!” Dương Uy trợn to hai mắt, nhịn không được kêu to.

Vụ chuyển phát nhanh là trợ lý của anh đã liên hệ với Trình Lập, anh ta tưởng người nhận là Trình Lập.

“Dương Uy, con đang làm gì vậy! Mồm miệng nói bậy.” Trần Lam nghe thấy anh nói mấy lời th ô tục, cau mày quở trách.

“Không sao đâu dì.” Thẩm Tầm khẽ mỉm cười, “Con kể chuyện cười cho anh ấy nghe.”

Đúng là buồn cười. Đến đâu cũng không thể thoát khỏi cái bóng của người đó.

“Cô là bạn gái của Trình Lập?” Dương Uy liếc nhìn Trần Lam và Thẩm Tấn Sinh, trầm giọng hỏi cô.

Lại nghe được cái tên này từ miệng người khác, Thẩm Tầm có một loại cảm giác ngây ngẩn cả người.

“Nói cho tôi biết, liệu có cơ hội nào để chúng ta gặp lại nhau không?

Tôi không biết. Nhưng tôi nghĩ là không cần thiết.”

Cô nhớ lại cuộc trò chuyện cuối cùng với nhau tại Cục thành phố Cảnh Thanh ngày hôm đó.

Cô là ai của anh? Cô không thể trả lời.

“Anh có biết mối quan hệ tồi tệ nhất giữa hai người là gì không?” Cô nhìn chằm chằm ly rượu, hốc mắt hơi ươn ướt.

Vẻ mặt của Dương Uy trở nên nghiêm túc, anh lắc đầu.

“Còn chưa xong, nhưng không thể tiếp tục.”

Bữa tối đó đã khiến Dương Uy xuất hiện trong cuộc đời của Thẩm Tầm, đương nhiên không phải là một cuộc hẹn hò xem mắt có thể phát triển thêm nữa, mà là một người bạn nam giống như anh trai. Tuy người anh này hơi ồn ào, đôi khi còn trẻ con hơn cô. Nhưng có một người thường xuyên nói nhảm với cô, lôi kéo cô dàn xếp đủ loại chuyện phiếm, có thể coi như thêm chút gia vị trong cuộc sống. Đôi khi gặp cô trong quán bar đang bị ai đó bắt chuyện, Dương Uy sẽ ngay lập tức chặn đầu bên kia, lý do thoái thác nghìn câu như một – làm gì đây, không muốn sống nữa à, dám tán chị dâu tao. Lần đầu tiên nghe anh ta nói như vậy, Thẩm Tầm còn sửng sốt một chút, có chút buồn bực, sau đó lại chết lặng. Dù sao Dương Uy cũng biết, người anh em đó của anh đã lâu không liên lạc với mình, giống như cả thế giới đều bốc hơi vậy. Chỉ là bọn họ tựa hồ cũng đã hình thành ăn ý, chưa từng nhắc tới tung tích của người kia.

Chưa kịp nhận ra thì đã sang tháng 7, lại là một mùa hè nữa. Có lẽ vì tình trạng của cô, Trịnh Thư Xuân không còn sắp xếp cho cô đi công tác nữa mà chỉ gửi một số chuyên đề quốc tế để cô sử dụng khả năng tiếng Anh của mình, thực hiện một số cuộc phỏng vấn qua điện thoại hoặc email. Hoặc sử dụng sự nổi tiếng của mình để thực hiện một số chương trình, lập kế hoạch truyền thông mới ra nước ngoài. Thẩm Tầm không thích lộ mặt, gần như từ chối tất cả các video, cô chỉ chọn một đài đã phát triển nhanh chóng trong hai năm qua để làm talk show. Một mặt, cô thích phong cách của đài này, mặt khác, cộng sự Hiểu Nhạc cũng hợp với cô.

“Thẩm Tầm, tin nhắn vừa rồi của thính giả, tôi muốn hỏi cô lần nữa, cô cảm thấy bản thân mình lý giải tình yêu là gì?” Hôm đó, trong chương trình, Hiểu Nhạc đột nhiên hỏi cô câu này.

Thẩm Tầm sửng sốt một chút, sau đó cười đáp: “Yêu là vĩnh viễn nhẫn nại, yêu là tốt đẹp, yêu là mãi mãi không dừng.”

Hiểu Nhạc ngay lập tức phản bác, “Cô cũng không thật rồi, lấy câu trong Kinh Thánh trả lời qua loa lấy lệ, không được.”

Một số tin nhắn của người dùng phản bác cũng xuất hiện trong cột tin nhắn.

“Được, để tôi nghĩ lại,” Thẩm Tầm mỉm cười và nói một cách bình tĩnh, “Đối với tôi, tình yêu là gì nhỉ? Tôi nghĩ đó không phải là sự mê đắm nhất thời, nó không chỉ là mong muốn có được, chiếm hữu hay phải được yêu. Mà là thích một người khiến bạn thay đổi từng giây phút, từng ngày trong tâm hồn, ý chí, hành vi đều phát sinh biến hóa. Nó khác ở chỗ, nó hướng đến tích cực hay tiêu cực. Đối với tôi mà nói, tôi thích một người, người đó khiến tôi trưởng thành, làm cho tôi tốt hơn.”

Hiều Nhạc nhìn cô, trong lòng có một loại cảm giác kỳ quái, không khỏi hỏi: “Hai người ở bên nhau sao?”

Thẩm Tầm trầm mặc một hồi mới nói: “Tôi nghĩ anh ấy vẫn luôn ở bên cạnh tôi.”

Điều cô có thể làm là dùng cách riêng của mình, từ xa ủng hộ anh, ủng hộ nhóm người cũng giống như anh, những người đang âm thầm cống hiến, hy sinh cả tuổi trẻ và xương máu của mình, tri ân lý tưởng và tâm nguyện của họ.

Sau khi kết thúc tiết mục, khi cô xuống lầu và bước ra khỏi cổng, Thẩm Tầm phát hiện trời đã đổ mưa. Vào thời điểm này trong năm, ở Bắc Kinh sẽ có mưa lớn, buổi sáng cô còn nghe thấy sấm sét cảnh báo nhưng vẫn quên mang theo ô khi ra ngoài. Cô đang nghĩ đến việc lên lầu mượn một chiếc ô, nhưng khi quay lại, cô thấy Hiểu Nhạc và hai người đàn ông bước ra, một trong số họ là Ư Tuấn (于俊), người sáng lập nền tảng này, và người kia khoảng 40 tuổi, phong thái hiên ngang. Ư Tuấn chào cô, tùy tiện giới thiệu người nọ: “Thẩm Tầm, đây là tổng giám đốc Trình của Thành Á Holdings, đồng thời cũng là nhà đầu tư của chúng tôi.”

Trình Thành đưa tay ra: “Nghe danh đã lâu, bản tin của cô rất ấn tượng. Em trai tôi cũng đang làm việc ở tuyến đầu của công tác chống m a túy, vì vậy tôi rất cảm động.”

Thẩm Tầm giật mình, nhất thời quên bắt tay với anh.

Trình Thành không để ý đến sơ suất của cô, anh bình tĩnh rút tay về, cười nói: “Em trai tôi là Trình Lập, không biết phóng viên Thẩm có quen nó không? Nhưng Vân Nam lớn như vậy, cũng không nhất định gặp được.”

Cổ họng Thẩm Tầm siết chặt: “Có quen, tôi cũng biết anh gửi cho anh ta một máy pha La Marzocco, tôi đã uống, cà phê mùi vị rất ngon.”

“Thật sao?” Trình Thành lộ ra vẻ kinh ngạc, sau đó nhướng mày cười nói: “Thật trùng hợp, rất hân hạnh được làm quen.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay