“Thật sao? Hắn làm như vậy? Cũng không làm ta thất vọng,” Ngụy Khải Phong nghe thủ hạ báo cáo, gật đầu, “Bảo dì Mạn tiếp tục theo dõi.”
“Tế Hằng, vừa rồi cậu có nghe thấy không?” Sau khi thủ hạ rời đi, ông ta quay lại nhìn người đàn ông đang uống trà với mình, “Tên đàn ông này có thể được việc, còn kiểm soát được d*c vọng của chính mình. Lúc muốn thì dứt khoát, lúc không muốn thì chặt đứt. Không dính dáng gì mới là là kẻ không tầm thường, còn dính dáng mãi không bỏ xuống được chỉ là kẻ yếu.”
“Chú Ngụy nói chí phải, nhưng tôi vẫn có chút e ngại về Trình Lập.” Giang Tế Hành rót trà cho ông ta, giọng điệu có chút chần chừ.
“Ta cũng không nhanh như vậy tin tưởng hắn, còn cần biết nhiều hơn về hắn.” Ngụy Khải Phong cầm ly của mình, nhấp một ngụm, “Nhưng đứa trẻ này, nếu dùng tốt, hẳn là một nhân tài.”
Giang Tế Hằng gật đầu, hai mày hơi cau lại.
“Đúng rồi, bên Hoàng Vĩ Cường có phải hẹn chúng ta bàn chuyện làm ăn không?” Ngụy Khải Phong nhớ ra điều gì đó, “Số mấy?”
Giang Tế Hành giơ năm ngón tay: “Nhưng bọn họ hy vọng phí xử lý có thể giảm một chút.”
“Một chút?” Ngụy Khải Phong cười nhạt một tiếng, “Bọn họ phải có bản lĩnh, tìm đường khác mà nói.”
“Cũng không phải vậy.” Giang Tế Hành cũng cười nhạt.
“Lần này sắp xếp ở chỗ A Tuyết, bảo cô ta cũng quen thuộc hạ đi, dù sao chuyện kinh doanh này, sớm muộn gì cô ta cũng sẽ biết.” Ngụy Khải Phong dặn dò.
“Được.” Giang Tế Hành đáp ứng.
“Có phải vì chuyện của Trình Lập mà cậu với cô ta gây gổ không vui không?” Ngụy Khải Phong nhìn anh, “Con nhóc này tính tình rất ngoan cố, nếu có tình ý với cô ấy thì nhất định phải chú ý cách tiếp cận của mình, đừng đối đầu với cô ấy.”
“Thuận theo tự nhiên đi,” Giang Tế Hành cụp mắt xuống, “Loại chuyện này không thể cưỡng cầu.”
Buổi chiều nhàn nhã dưới ánh mặt trời, tiếng gầm rú của động cơ cắt ngang sự yên tĩnh. Một thanh niên đội mũ lưỡi trai đen, quần kaki, áo trắng, nhảy xuống chiếc xe địa hình màu xanh đậm.
Nhìn thấy những người đứng trong hành lang, khóe miệng anh ta giật giật, trong đôi mắt màu hổ phách hiện lên một nụ cười: “Chú Ngụy, rất vui được gặp chú, tôi là Tổ An.”
Vừa bắt tay, họ vừa trao chiếc hộp gỗ được đóng gói tinh xảo: “Nghe nói ngài thích xì gà, tôi nhờ người lấy từ Cuba một ít, hy vọng lọt vào mắt ngài.”
Ngụy Khải Phong đánh giá, vẻ mặt mừng rỡ nhìn anh ta: “Không tồi, sớm đã nghe ông chủ Hoàng có một vị tướng đắc lực, không nghĩ còn trẻ như vậy.”
“Chú Ngụy quá khen, lúc ngài còn nổi danh, tôi còn chưa biết ở chỗ nào. Ngài cứ gọi tôi là Tiểu An là được.”
Ngụy Khải Phong gật đầu và giới thiệu người bên cạnh: “Đây là Diệp Tuyết.”
Dừng một chút, ông ta tựa hồ nghĩ tới cái gì, quay đầu nói: “A Tuyết, gọi Trình Lập tới.”
Mắt thấy Trình Lập đã ngồi xuống, khuôn mặt của Tổ An trở nên nghiêm túc: “Chú Ngụy, người bên ngài tôi cũng đã hỏi thăm một ít, vị này hình như tôi không có ấn tượng gì?”
“Ừm, trước đây hắn là cảnh sát.” Ngụy Khải Phong khẽ nói, nụ cười không thay đổi.
“Chú Ngụy, ngài làm tôi sợ rồi đó.” Tổ An đột nhiên ngồi thẳng dậy, nhìn chằm chằm vào Trình Lập.
“Ai da, đừng căng thẳng,” Ngụy Khải Phong vỗ vai anh ta, “Để ta nói, cảnh sát nghiên cứu quy tắc, tội phạm định ra quy tắc, đổi vai chẳng phải càng thú vị hơn sao? A Lập, cậu nói đúng không?”
Trình Lập khẽ gật đầu: “Chú Ngụy đã cho tôi một cơ hội, đó là may mắn của tôi.”
“Không biết trước đây anh đã làm việc ở đâu?” Trông bộ dáng Tổ An vẫn không thuận theo, cũng không buông tha.
“Thị cục thành phố Cảnh Thanh.” Trình Lập trả lời.
“Ngài thiếu tiền?” Tổ An nhìn anh.
“Không thiếu tiền, từ nhỏ đã không thiếu,” Trình Lập nhướng mắt cười khẽ, “Thiếu k1ch thích, được không?”
“Thật sao?” Tổ An gãi vết sẹo trên lông mày, lấy trong túi ra một gói nhỏ, xé nó ra và đổ một ít bột lên bàn, sau đó nhìn anh, “Trong xưởng chúng tôi có sản phẩm mới, mời ngài giúp thử hàng?”
“Chú Ngụy!” Diệp Tuyết đột nhiên biến sắc, vội vàng kêu một tiếng.
Ngụy Khải Phong vẫy tay, mỉm cười nhìn về phía Trình Lập: “A Lập, người ta nguyện ý giao việc làm ăn tới cửa cho chúng ta, chúng ta cũng nên thể hiện một chút thành ý, phải không?”
Diệp Tuyết sắc mặt tái nhợt, vừa định tiến lên, lại bị Trình Lập đè cánh tay lại, anh bình tĩnh nói: “Không sai. Để tôi thử xem.”
Khóe miệng nở một nụ cười nhàn nhạt, anh cúi người nâng dúm nhỏ bột màu trắng trước ánh mắt dò xét của mọi người.
“Đây là lần đầu tiên của ngài nhỉ, nhưng tư thế khá lão luyện đó.” Khi anh ngồi lại, Tổ An cười nói.
“Tôi đã thấy rất nhiều lần, xem như cũng biết,” Trình Lập dùng đôi mắt đen thâm thúy nhìn chằm chằm, vẫn mỉm cười, nhưng giọng điệu lại lạnh lùng, “Anh đã nhìn thấy thành ý của tôi rồi, vậy thì có phải giá cả để chúng tôi quyết định?”
Tổ An ngơ ngẩn, sau đó vỗ tay cười to: “Được, được, chú Ngụy, chúc mừng ngài, bên cạnh lại có thêm một nhân vật lợi hại.”
Ngụy Kỳ Phong nhấp một ngụm xì gà, vươn tay, đồng thời vỗ vai hai người: “Để ta nói, hậu sinh khả úy, sau này phải xem vào mấy người trẻ các người.”
Một lúc sau, Tổ An đứng dậy nói đi vệ sinh. Nhìn thấy bóng lưng rời đi của hắn, Diệp Tuyết không nhịn được nữa, nhìn Ngụy Khải Phong: “Tại sao ngài lại để anh Ba chạm vào m a túy?”
Ngụy Khải Phong nhìn cô, sau đó nhìn Trình Lập: “Là ta ép sao?”
“Tuyết Nhi, ” Trình Lập đưa tay vuốt v e mu bàn tay của cô, bình tĩnh an ủi, “Là anh tự chọn, anh chọn em.”
“Nếu chọn em, cứ phải như vậy sao?” Diệp Tuyết kích động phản bác, “Em không muốn sau này ở bên một tên quỷ nghiện m a túy.”
“Nếu đã như vậy, anh tôn trọng em.” Trình Lập vẻ mặt lãnh đạm.
Diệp Tuyết sửng sốt một hồi mới nói: “Ý của anh là?”
“Nghĩa trên mặt chữ.” Trình Lập trả lời.
Diệp Tuyết nhìn anh chằm chằm, sau đó nhìn Ngụy Khải Phong, giọng điệu của cô không tốt lắm: “Ngài đúng là dám dùng anh ấy?”
“Dùng chứ, tại sao không dám dùng. Cậu ta biết điều tra chúng ta như thế nào, đương nhiên biết cách ngăn cản chúng ta bị điều tra.” Ngụy Khải Phong híp mắt, ngón tay kẹp điếu xì gà bên thái dương, “Thứ chúng ta làm, không phải dựa vào súng, mà là đầu óc. A Lập, cậu nói phải hay không?”
Trình Lập gật đầu, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt.
Có bao nhiêu người lang thang trên bờ vực đen – trắng, bao nhiêu tin thật – giả, bao nhiêu người bề ngoài chính trực nhưng lòng dạ mục nát, bao nhiêu kẻ đang vùng vẫy bên bờ vực địa ngục, cố gắng giữ cho mình một góc nhỏ sạch sẽ trong trái tim mình… Những thứ đó, làm sao anh có thể không biết?
“Nhưng chính cô, Tuyết Nhi à, cô không có tin tưởng ta, hay không tin tưởng chính mình?” Ngụy Khải Phong cười nói thêm.
Diệp Tuyết sắc mặt cứng đờ, không nói gì.
“Tiểu An, buổi chiều để bọn họ dẫn cậu đi dạo, ở lại ăn cơm.” Thấy Tổ An trở về, Ngụy Khải Phong vẫy tay chào.
Tổ An sảng khoái đồng ý.
Xưởng chế tạo m a túy Bành Trại.
Trong ngôi nhà dưới tán rừng xanh tốt, mấy công nhân cả nam cả nữ vô cùng bận rộn, bọn họ mặt không cảm xúc, tiếp tục làm việc cần làm, như thể họ đã mất hết sự tò mò và nhiệt tình trong công việc hàng ngày.
Tổ An nhặt một gói h3roin được đóng gói trên bàn và xem qua: “Cáo Trắng số 4 nổi danh ư, ông chủ Hoàng chúng tôi rất hâm mộ thứ này nhà mấy người.”
“Ông chủ Hoàng làm “đá” cũng rất giỏi.” Diệp Tuyết cười nói.
“Vậy thì, “Cáo Trắng” là?” Tổ An hỏi.
“Cáo Trắng không phải chỉ một người,” Diệp Tuyết trả lời, nhưng ánh mắt cô lại rơi vào mặt Trình Lập, “Nói chính xác thì ai quản lý nhà xưởng Bành Trại này chính là Cáo Trắng. Vốn dĩ 3 năm trước, chú Ngụy không muốn sử dụng cái tên này đánh dấu, nhưng tôi nghĩ đã làm ra tên tuổi này, cứ thế từ bỏ thì cũng đáng tiếc.”
“Thì ra là như vậy.” Tổ An nhướng mày cười nhìn cô, “Vậy tôi thật may mắn, hôm nay có cơ hội nhìn thấy nơi này, còn thấy chính Cáo Trắng.”
Thấy Tổ An kéo khoảng cách xa với bọn họ, Trình Lập lạnh nhạt nói: “Em để Cáo Trắng xuất hiện trở lại, chỉ vì lý do vừa nói ra sao?”
“3 năm trước với mấy người… kết quả giao tranh với mấy người, khiến chú Ngụy không còn quá vẻ vang. Là em cố gắng bắt đầu lại lần nữa, lời em vừa nói là một trong những nguyên nhân. Ngoài ra, em cung hi vọng anh sẽ tìm thấy em, ” Diệp Tuyết dừng lại, sau đó lại nói, “Thật ra, em rất mâu thuẫn, đồng thời cũng không hi vọng anh tìm thấy em.”
“Nếu đã hi vọng anh tìm thấy em, vì sao còn làm chuyện giết người diệt khẩu?” Trình Lập vẫn như cũ bình tĩnh hỏi.
“Có đôi khi chuyện nhỏ như vậy không phải xuất phát từ mệnh lệnh của em, phía dưới đều có người tự phán đoán hành vi, em cũng không can thiệp quá nhiều.” Diệp Tuyết đáp.
“Cái bật lửa mà Barton đưa cho Thẩm Tầm, là em bảo anh ta cài máy nghe trộm?”
“Nhà trọ của anh ta người ta vào muôn hình muôn vẻ, miễn có khả năng đào được những tin tức và manh mối, chúng ta sẽ bí mật sắp xếp. Thân phận của Thẩm Tầm là phóng viên của một hãng truyền thông nổi tiếng, không loại trừ làm công việc liên quan đến chống m a túy ở Vân Nam, vì thế có thể có khả năng sẽ tiếp túc một số tin tức.”
“Anh ta giờ ở đâu?”
“Chôn cất cùng người phụ nữ của anh ta rồi. Lệnh của chú Ngụy.” Diệp Tuyết im lặng một lúc, ngẩng đầu nhìn anh, giọng nói không có bất kỳ cảm xúc nào.
Trình Lập nhất thời không nói chuyện, chỉ là nhìn cô thật sâu.
Đúng là những người đó bị diệt khẩu, không phải mệnh lệnh của cô, nhưng bọn họ chỉ là “chuyện nhỏ như thế này” trong miệng cô.
“Nhà xưởng này hẳn không dễ dàng cho người ngoài đi vào, hôm nay sao lại để anh ta đến thăm?” Trình Lập nhìn Tổ An cách đó không xa, lại nói.
“Tuỳ tâm trạng của em.” Diệp Tuyết chậm rãi trả lời, khóe miệng kéo nhẹ.
Đến giờ ăn tối, Nhạc Lôi cũng đến, có hai người Myanmar mà Trình Lập chưa từng gặp, họ cũng là người của Ngụy Khải Phong. Mỗi người mang theo 2-3 thuộc hạ, còn thêm hai cô gái địa phương ăn mặc gợi cảm quyến rũ.
Trong bữa tiệc, Nhạc Lôi đầu tiên nở một nụ cười như có như không, Ngụy Khải Phong tiếp vài lời, sau đó gã mới cụng ly rượu với Diệp Tuyết, vẻ mặt dịu lại. Ngược lại, Tổ An như cá gặp nước như trong địa bàn của mình, vừa gắp đồ ăn, vừa ôm hai cô gái, trêu đùa khiến họ cười duyên không ngừng.
Không đến nửa giờ, anh ta loạng choạng đứng lên, chỉ về phía cầu thang: “Nhiều quá, tôi hoa mắt rồi, đi rửa mặt bằng nước lạnh.”
Nói xong, hắn lảo đảo rời khỏi bàn.
Hắn đi và biến mất đến gần mười phút. Chờ đến khi Diệp Tuyết cảm thấy có điều gì đó không ổn, định bảo người đi nhìn xem, đã nghe thấy một tiếng hét sợ hãi một người phụ nữ.
Bàn tay cầm đũa của Trình Lập hơi khựng lại.
Ngụy Khải Phong đem phản ứng của anh thu vào trong mắt, rồi nói với mọi người: “Đi xem sao lại thế.”
Giọng nói phát ra từ phòng của Thẩm Tầm.
Khi mọi người đi qua, Thẩm Tầm đang co ro bên giường, quần áo xộc xệch, ánh mắt hoảng loạn, chỉ thấy Tổ An tát vào mặt cô: “Con đi3m hôi hám, mày không phải chỉ để cho người ta chơi sao? Còn dám cắn tao?”
Một cái tát này, hai má của Thẩm Tầm đỏ và sưng tấy đến dọa người, ngay cả khóe miệng cũng chảy máu.
Thấy mọi người đang xem ở cửa, Tổ An quay đầu lại cười nói: “Chú Ngụy, vừa rồi tôi muốn vào phòng này nghỉ ngơi, nhìn thấy cô ta, liền nghĩ cô ta bị còng tay ở đây, chắc là đồ chơi thôi. Vừa hay, hợp với khẩu vị tôi, không nghĩ con khốn này còn không biết điều, còn cắn tôi.”
Hắn giơ cánh tay lên, trên đó có một vòng vết răng không nông, hiển nhiên là bị cắn rất mạnh. Hắn nhìn vết răng, giống như càng nhìn càng tức giận, cúi người nhéo hai má Thẩm Tầm, tức giận nói: “Ông đây đây không “ăn” mày thì thành họ mày!”
“Đây không phải là cô gái sắp xếp cho chú sao, ai khiến chú phải chịu như này vậy!” Nhạc Lôi giễu cợt.
“Anh đừng nói, cô ta càng hung hăng với tôi, tôi càng không nhả cô ta!” Tổ An mỉm cười, nhưng giọng điệu rất hung ác và tà độc, “Xem cô ta “cứng”, hay là tôi “cứng”. “
“Chuyện này có chút phiền đây.” Ngụy Khải Phong nhướng mày, có vẻ có chút đau lòng, “Cô gái này, tôi giao cho A Lập xử lý rồi. A Lập, cậu cậu nói xem?”
Trình Lập nhìn cô gái đang nép mình trong góc, nhìn chằm chằm bọn họ với đôi mắt đỏ hoe, đôi mắt cô dần chuyển từ tức giận sang sợ hãi và tuyệt vọng.
“Vẫn nghe lời chú Ngụy đi.” Anh trầm mặc một hồi, mới chậm rãi nói ra.
“Đã như vậy, vậy cậu coi như tặng Tiểu An một món quà gặp mặt.” Ngụy Khải Phong mỉm cười, vỗ vai anh, ngẩng đầu nhìn Tổ An: “Tiểu An, chúng ta uống rượu trước đi, xong rồi cậu mang cô ta đi cũng được, sau còn nhiều thời gian.”
Tổ An cười rạng rỡ: “Cảm ơn chú Ngụy, cảm ơn anh Lập.”
“Nghe này Trình Lập” khi mọi người chuẩn bị rời đi, Thẩm Tầm đột nhiên nói, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng, lộ ra một cảm giác kiên quyết, “Chỉ cần tôi còn sống, tôi sẽ không bao giờ qua cho anh.”
“Được, nghe thấy rồi.” Trình Lập ánh mắt đen kịt không chút cảm xúc nhìn cô, “Đúng rồi, Barton – bạn của cô, đã chết.”
Thẩm Tầm trừng mắt nhìn anh, hốc mắt trong nháy mắt đỏ lên.
Nhìn khuôn mặt tuấn tú quen thuộc, lòng cô đau như cắt. Cô biết anh đang nhắc nhở rằng cô đang phải đối mặt với một nhóm người độc ác như thế nào. Họ có thể dạy trẻ em đọc và viết một cách hòa nhã trong giây lát, rồi chạy đến và giết những người lạ đi ngang qua không chớp mắt vào giây phút tiếp theo. Có lẽ trong giây tiếp theo, cô sẽ trải qua cảnh ngộ giống như Barton.
Tiếng bước chân xa dần, cô ngồi trong căn phòng mờ tối, bất động, giống như một pho tượng bất tỉnh.
Không biết bao lâu sau, cánh cửa bị đẩy ra, Thẩm Tầm vô thức đưa tay lên che đi ánh sáng chói lóa, nhìn thấy Tổ An sải bước vào phòng, cô lập tức căng thẳng.
Ngay khi tay anh chạm vào cô, cô bắt đầu liều mạng giãy giụa, lại bị anh kiên quyết giữ lại, bên tai đột nhiên truyền đến một câu nói nhỏ: “Tôi đưa cô về nhà.”
Cô sững người, suýt chút nữa nghi ngờ mình nghe lầm, lại thấy anh nháy mắt với mình.
“Sao, không muốn theo anh à?” Anh cởi còng tay cho cô, vác cô lên vai, vừa đi ra khỏi cửa liền vỗ mạnh vào mông cô, “Còn không ngoan? Xem anh đây về xử em như nào!”
Thẩm Tầm cả đường giãy giụa đấm đá, cho đến khi bị ném vào xe.
“Anh Lập, tôi nghĩ cô gái này vẫn còn một chút không nỡ rời anh đấy.” Tổ An mở cửa trêu chọc, đôi mày nhướng lên.
Khi hắn nói điều này, ánh mắt của mọi người đổ dồn vào Trình Lập.
Trình Lập đút hai tay vào túi, mặt không biểu cảm, vài giây sau mới nói: “Như nào đi nữa cứ giữ lại mạng cô ấy, sau này có thể có ích.”
Tổ An ngẩn ra, sau đó giơ ngón tay cái lên, cười ngả ngớn: “Nói cũng có lý, nghe anh nói vậy, tôi sẽ kiềm chế, tôi sẽ kiềm chế.”
Nhận ra ý tứ trong lời nói của hắn, đám người Nhạc Lôi cũng liếc nhìn Thẩm Tầm đang cuộn tròn trong xe, lộ ra nụ cười ác độc.
Tiếng gầm rú của động cơ xuyên qua màn đêm. Trong cánh đồng hoa anh túc dưới ánh trăng, chiếc xe tăng tốc giống như một chiếc thuyền nhỏ, dần dần đi xa và biến mất trên mặt biển lăn tăn.
Diệp Tuyết nhìn Trình Lập ở bên cạnh, nắm lấy cánh tay anh, định nói chuyện với anh, nhưng anh tránh đi, nhẹ giọng nói: “Anh hơi mệt, đi ngủ trước.”
Thấy bóng lưng anh không ngoảnh lại, cô muốn đuổi theo nhưng Ngụy Khải Phong ngăn lại: “Tuyết Nhi, cậu ta có chút xúc động là chuyện bình thường.”
“Nếu anh muốn ở lại, anh cũng sẽ phải đối mặt với sự lựa chọn giống như em, đúng không?” Trình Lập nhìn cô, “Hoặc là, lựa chọn của anh còn tồi tệ hơn.”
“Thẩm Tầm chính là bài kiểm tra thứ nhất ông ta danh cho anh.” Diệp Tuyết nhìn anh chằm chằm, “Ông ta bảo anh xử lý cô ta, nhưng sẽ không cho anh quá nhiều thời gian. Nếu chờ đến khi ông ta động thủ… Em biết thủ đoạn của ông ta.”
“Năm ngoái, một cảnh sát nằm vùng bị ông ta bắt được, anh biết ông ta đã làm gì không?” Cô rít một hơi thuốc chậm rãi nhả ra, như để xoa dịu tâm trạng. ” Ông ta bắt cóc người vợ đang mang thai của viên cảnh sát đến, cho mấy người luân phiên c**ng hi3p, viên cảnh sát dập đầu xin tha, mặt đầy máu với nước mắt, quả thực nhìn không còn ra hình người… Cuối cùng, thi thể hai vợ chồng bị kéo lên núi và cho chó sắn ăn.”
Trình Lập không nói gì, chỉ cúi đầu, đốt một điếu thuốc và nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Anh Ba, mặc kệ anh thích cô ta như thế nào, cô ta sẽ gặp kết quả tế đến đâu, anh trong lòng đều rõ. Em cũng không giúp gì được anh. Từ lúc anh lựa chọn tới nơi này, thì anh đã giống em rồi, chúng ta đều đang ở trong địa ngục.” Nhìn bóng dáng kiên nghị trong làn khói, Diệp Tuyết cười khổ, nhẹ giọng nói.
Trình Lập nhìn cô, đôi mắt anh khẽ di chuyển. Anh thò tay từ trong túi lấy ra sợi dây chuyền 3 màu đưa cho cô: “3 năm trước em chọn, anh còn chưa kịp tặng cho em.”
Diệp Tuyết cầm chiếc vòng cổ, trải nó trong lòng bàn tay, như thể cô đang nắm giữ một thứ gì đó dễ vỡ, không dám động.
“Lúc Thẩm Tầm nhìn thấy chiếc vòng cổ này lần đầu tiên, đã hỏi về em.” Trình Lập nói với giọng điệu nhẹ nhàng, “Anh nói em đã hy sinh, việc tìm hung thủ đã dày vò anh 3 năm. Em biết cô ấy nói gì không?”
“Nói gì?” Diệp Tuyết hỏi.
“Cô ấy nói với anh, vậy thì đừng để đến năm thứ tư.” Trình Lập cụp mắt, rít một hơi thuốc sâu, “Cô ấy là điều ngoài ý muốn, vốn không nên liên quan tới chúng ta.”
Điều ngoài ý muốn này, giống như trong đời anh xuất hiện một “bug” (lỗi). Nếu không giải quyết, anh không biết mình sẽ phải đối mặt với điều gì. Mà một số lỗi có khả năng làm hỏng hoàn toàn hệ thống.
Diệp Tuyết yên lặng nhìn anh: “Em hiểu.”
Bữa tối hôm nay, Thẩm Tầm vẫn như cũ, không ăn gì. Dì Mạn và Liêu Sinh rời đi chưa đầy mười phút, cửa lại bị đẩy ra, là Trình Lập.
Anh mặc một chiếc áo phông xám cùng quần jean, giống như anh đã mặc trong chuyến công tác tới quán bar Phỉ Thúy ngày hôm đó. Ký ức trong nháy mắt hiện về, Thẩm Tầm không khỏi nhớ tới trong gian phòng dụng cụ chật hẹp, hô hấp hòa lẫn vào nhau, cô cọ sát môi anh… Trong lúc nhất thời, tâm loạn như ma, nhưng tim cũng đau như cắt.
“Cô tuyệt thực?” Anh từ trên cao nhìn xuống, giọng điệu không tốt.
“Tôi không tuyệt thực, chỉ là không thèm ăn uống.” Cô thẳng thắn đối mặt, lại nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của anh.
“Yên tâm đi, tôi sẽ không tự sát, tôi sẽ sống thật tốt, sống lâu trăm tuổi, nếu như Trình đội một ngày nào đó trượt chân mà chết, coi như một thời quen biết, tôi nhất định sẽ đốt vàng mã trước mộ anh, dùng đô la Mỹ, tràn đầy thành ý.” Môi đỏ răng trắng, từng chữ đều hung ác.
Anh nhất thời nghẹn lại, nhìn cô chằm chằm một lúc rồi tức giận cười: “Rất tốt.”
“Để tôi đoán xem, Trình đội không thỏa mãn làm tôm cua cá nhỏ? C ậu nhỏ trước đó nói với tôi, việc điều tra cũng gây nghiện, càng nguy hiểm càng k1ch thích. Thế nào? Một mình vào ổ m a túy chẳng k1ch thích hơn hít m a túy không?” Cô ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt trong veo dưới ánh đèn tường, “Bắt mấy tên buôn m a túy, thu giữ một ít m a túy thì có ích gì? Quan trọng nhất là ngăn chặn ngọn nguồn, phải không? Ví dụ như kênh phân phối m a túy, mạng lưới rửa tiền? Xem ra chú Ngụy lai lịch không nhỏ, chẳng lẽ chú ta đã bị FATF* nhắm từ lâu?”
*FATF: Lực lượng đặc nhiệm tài chính, chuyên chống rửa tiền.
Trình Lập nhìn cô chằm chằm, đôi mắt đen sâu thẳm như mực.
Sau đó, anh chậm rãi ngồi xổm xuống, nhìn chăm chú khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn như ngọc của cô: “Người tự cho là đúng là người đáng ghét nhất.”
“Muốn tôi câm miệng sao?” Thẩm Tầm không tránh né mà đón ánh mắt anh, “Vậy -hôn-tôi-đi.”
Cô nhếch khóe miệng và cười, đắc ý như vậy, quyến rũ như thế.
Trình Lập biểu cảm cứng lại, sau đó anh nghiến răng.
Giờ phút này, bọn họ gần nhau đến mức trán gần như chạm vào nhau, hơi thở gần như quyện vào, nhưng thứ trào ra từ l ồng ngực của anh lại là sự cáu kỉnh chưa giải quyết được, nỗi sợ hãi khó kiềm chế về tương lai. Đôi mắt trong veo và vẻ ngoài không sợ hãi của cô khiến anh muốn giết cô. Không, trước khi lấy mạng cô, anh muốn dạy cho cô một bài học, xem tấm thân nhỏ nhắn kiêu ngạo này như thế nào chịu khuất phục trước mặt anh, để anh đè bẹp sự khiêu khích, sự ngang tàng, không biết tiến lùi của cô.
Thẩm Tầm không biết giờ phút này tâm tư của anh đã loạn, chỉ thấy thấy anh lạnh lùng đứng dậy, trên mặt lạnh như sương: “Cô điên đủ chưa?”
“Tôi tỉnh táo.” Thẩm Tầm ngẩng đầu nhìn anh, giọng nói nhẹ nhàng trong trẻo, “Từ đầu đến cuối, tôi đều tỉnh táo, hôm sinh nhật cũng không có uống say, tối hôm đó nói từng lời với anh lời đều là tỉnh táo. Tôi giả vờ say vì sợ anh từ chối.”
“Thế thì sao? Tôi không bao giờ có thể thích cô như thích Diệp Tuyết.” Trình Lập nhìn cô, vẻ mặt thờ ơ, “Tôi chỉ hy vọng cô ấy có thể lấy lại tự do của mình.”
“Ngay cả khi nó khiến tôi mất tự do?” Thẩm Tầm hỏi.
Trình Lập nhìn cô: “Đối với cô, tôi không mặc kệ, chỉ cần cô phối hợp là được.”
“Phối hợp cái gì? Phối hợp anh cưới người phụ nữ khác?” Thẩm Tầm cười chế nhạo, “Vậy không bằng giờ anh giết tôi đi.”
Đôi mắt Trình Lập tối sầm lại, vẻ mặt lộ vẻ nhẫn nhịn.
“Thật buồn cười, ai là kẻ thứ 3 còn không rõ lắm sao?” Một giọng nói từ ngoài cửa truyền đến, Diệp Tuyết mặc một bộ váy ngủ ren gợi cảm, khóe miệng nhếch lên một tia cười lạnh, nhìn bọn họ.
Trình Lập còn chưa mở miệng, đã nghe Thẩm Tầm nói: “Đúng là buồn cười, nếu một người đàn ông thực sự h@m muốn một người phụ nữ, bất kể cô ấy có mặc Victoria”s Secret hay La Perla, hay chỉ là một cái quần đùi trắng, anh ta đều cảm thấy đẹp cấm dục, cực kỳ gợi cảm.”
Cô hếch chiếc cằm nhỏ lên cười: “Cô có biết Trình đội thích nhất tôi mặc áo sơ mi của anh ta không? À, nhân tiện, có một lần anh ta còn điếu thuốc vào ngón chân tôi, híp mắt chậm rãi hút, ai ngờ một người mặt như khối băng lại ph óng đãng như vậy?”
Thấy sắc mặt Diệp Tuyết thay đổi, cô càng thêm dầu vào lửa: “Không tin thì hỏi anh ta xem?”
Cô bĩu môi với người đàn ông đứng bên cạnh.
“Câm miệng!” Diệp Tuyết tiến lên tát vào mặt Thẩm Tầm, gò má ửng hồng lập tức in rõ ràng dấu tay.
“Chọc giận tôi thì có ích lợi gì?” Diệp Tuyết nghiến răng, “Đừng tưởng tôi không dám động vào cô.”
Thẩm Tầm li3m vết máu nơi khóe miệng, trong đôi mắt đen như vực sâu kia hiện lên nụ cười tự đắc. Giây tiếp theo, đôi mắt xinh đẹp của cô nheo lại, cô đột ngột đứng dậy, dùng đôi tay không bị còng của mình tát mạnh vào người Diệp Tuyết.
Có lẽ là bởi vì không nhận ra cô sẽ đánh trả, ngay cả Diệp Tuyết đã được đào tạo bài bản cũng không có thời gian để phản ứng, khuôn mặt tái xanh vì tức giận, đang định tiến lên thì Trình Lập đã nắm lấy cánh tay cô, kéo cô vào lòng.
“Em về trước đi.” Giọng anh dịu dàng, cố gắng xoa dịu cơn giận của cô.
Diệp Tuyết trừng mắt nhìn Thẩm Tầm một cái, sau đó xoay người rời đi.
“Tôi đã nhìn thấy gì đây? Bonnie và Clyde? Phiên bản cặp đôi đạo tặc ngoài đời thực, cảm động làm sao.” Thẩm Tầm nhướng mày và nhìn Trình Lập.
Anh lạnh lùng nhìn cô: “Cô cho rằng mình là ai? Ở đây giương oai?”
“Tôi nói rồi, thông minh phối hợp, không tốt sao?” Trình Lập bóp quai hàm, “Khả năng cô còn không biết rõ, mình ở chỗ này là loại nào.”
Giây tiếp theo, anh bế cô lên, đẩy cô lên giường, quay lưng lại với anh.
“Anh làm gì vậy?” Thẩm Tầm phát hiện động tác c ởi thắt lưng của anh liền kinh hãi giãy giụa.
“Làm cái gì?” Anh cười lạnh một tiếng, “Để cô nhận rõ thân phận mình.”
Thẩm Tầm cảm thấy bên hông chợt lạnh, da thịt tr@n trụi phơi bày trong không khí. Giây tiếp theo, có tiếng kéo khóa, hơi nóng như thiêu đốt của anh dán lên. Cô đột nhiên run lên như một con bướm bị đóng đinh.
“Trình Lập, tôi sẽ hận anh.” Cô không tin anh sẽ làm chuyện tàn nhẫn như vậy với mình, nhưng cô không thoát khỏi sự kiềm chế của anh, đành từ bỏ giãy giụa, nghiến răng nghiến lợi nói ra câu nói này.
“Tầm Bảo…” Một tiếng thở dài rất khó nghe vang lên bên tai cô.
Cô sững người, nghĩ rằng đó là ảo ảnh của chính mình.
“Ngoan… nhẫn nại vì anh.” Anh ghé vào tai cô, nói từng chữ.
Thời gian và không gian chuyển động, giống như trở lại lần đầu tiên, anh cũng an ủi cô như vậy, vừa bất đắc dĩ lại dịu dàng. Nước mắt cô trào ra ngay lập tức, nhưng cô vẫn cắn chặt môi, liều mạng nhịn xuống.
Trận tra tấn gần như dã man này dường như kéo dài hàng thế kỷ. Cô không nhìn thấy những cảm xúc phức tạp phía sau đôi mắt đen, còn có ánh mắt lén lút từ ngoài cửa.
Thẩm Tầm lại mở mắt ra, ánh trăng lạnh lẽo. Vốn tưởng sẽ không có nước mắt, nhưng trên mặt lại có vết khô, nóng rát đau đớn.
Đủ thứ từ trước đến nay có nhớ không?
Nhớ. Nhớ rõ anh đã hôn nhẹ lên hình xăm trên cổ tay cô, cảm thấy thương tiếc cho những vết sẹo cũ của cô như thế. Giờ đây, anh ban cho cô đau đớn, vì một người phụ nữ khác, không chút nương tay.
“Nếu đã như vậy, lúc trước vì sao anh trêu chọc tôi?” Vẫn không cam lòng, cô nhịn không được hỏi, giọng điệu cứng ngắc.
Trình Lập làm xong việc, dựa vào cửa sổ hút thuốc, khuôn mặt mơ hồ trong sương mù, chỉ có thể nghe thấy thanh âm nhàn nhạt: “Thẩm tiểu thư trí nhớ không tốt lắm nhỉ, tôi đã nói câu nào tôi yêu cô chưa?”
“Từ đầu đến cuối, cô trêu chọc tôi.” Tám chữ, chính là một hồi tổng kết bọn họ quen biết.
Cô nhớ lại lần đầu tiên cùng anh, anh hôn nhẹ lên vành tai cô, thở dài: Thần Tầm, em vì sao phải chọc anh.
Đúng vậy, từ đầu đến cuối, anh đều nhắc nhở rõ ràng, là cô không biết nhìn người.
“Trình Lập, đồ cặn bã.” Nói xong câu này, toàn bộ khí huyết đều cạn sạch.
Anh từng bước một đi tới trước mặt cô, khóe miệng hơi nhếch lên: “Là cô ngây thơ, Thẩm Tầm.”
Bị dồn vào tình thế tuyệt vọng, cô dồn chút sức lực cuối cùng của mình, tát anh một cái thật mạnh.
Anh bị đánh lệch một bên mặt, nhưng vẫn li3m khóe miệng đỏ ngầu, chậm rãi quay đầu lại, nở nụ cười phóng túng với cô, vẫn là khuôn mặt tuấn mỹ động lòng người.
“Sau này nếu có cơ hội gặp lại, tôi nhất định coi anh như rác rưởi bên đường.” Bàn tay buông thõng bên người không tự chủ được run lên, cô cười, nụ cười trong nước mắt, biểu cảm dịu dàng, nhưng lời nói tàn nhẫn.
“Chờ cô còn sống rời khỏi nơi này hãy nói.” Anh dừng hai giây, cười nhạt một tiếng, thản nhiên nói.
Những gì là động lòng, những gì là triền miên đều theo gió cuốn đi, không đáng nhắc đến.
Nhiều năm sau, ai sẽ nhớ, ở phía nam Vân Nam này, cô đã từng gặp anh.
“Anh kêu bọn họ cởi còng tay cho tôi, tôi muốn đi tắm.” Lúc Trình Lập đi tới cửa, Thẩm Tầm lạnh lùng nói: “Tôi ngại bẩn.”
Bước chân anh dừng lại, nhưng anh không quay đầu. Chờ Liêu Sinh bước vào, anh đứng ở bậc thang, nắm chặt tay vịn, các khớp ngón tay trắng bệch, trong đôi mắt đen lộ ra đau đớn sâu thẳm.
Em yêu anh, trước đây chưa từng yêu, nhưng em yêu anh.
Anh có gì tốt chứ?
Dù không tốt, cũng là Trình Lập mà em yêu. Là Trình Lập em yêu nhất đời này.
Cảnh tượng trước đây cô nói những lời này dường như đã rất lâu rồi.
Khi đó, đôi mắt cô thật đẹp, có sự bướng bỉnh, thấp thỏm và dịu dàng. Không giống như vừa rồi, khi cô nhẹ nhàng hỏi anh tại sao, ánh mắt như thế, là ánh sao trời rớt xuống, xuyên qua màn đêm u tối tuyệt vọng, đốt cháy chút ánh sáng cuối cùng.
Từ đây về sau, trong đêm dài sâu thẳm, anh sẽ không bao giờ nhìn thấy cảnh đẹp như vậy nữa.
Diệp Tuyết nói không sai, bọn họ đều đã ở trong địa ngục.
Trong địa ngục, mới khao khát ánh sáng đó.
Mới biết sợ ánh sáng kia sẽ tắt.
Đến ngôi nhà này đã một ngày một đêm, Thẩm Tầm bị nhốt trong phòng, ngoại trừ ăn uống, tắm rửa và đi vệ sinh, thời gian còn lại đều bị còng một tay vào khung giường. Trong khoảng thời gian này, chỉ có hai người tiếp xúc với cô, một người là một phụ nữ khoảng 50 tuổi, ngoại hình người Hoa, chuyên đưa cơm cho cô. Người còn lại là một người đàn ông cao lớn, da ngăm đen, công việc chính của anh ta là mở còng và đeo còng cho cô. Cả hai đều không giao tiếp với cô, chỉ là thái độ của họ vẫn lịch sự.
Thẩm Tầm đêm đó ngủ không ngon, trời chưa sáng đã tỉnh. Hai cánh tay bị còng hơi tê do giữ nguyên một tư thế trong thời gian dài. Cô nhìn chằm chằm vào những hoa văn phức tạp trên trần nhà, trông giống như hoa anh túc. Những hình ảnh trong đầu quay vòng như đèn kéo quân, hết hình ảnh đến hình ảnh khác. Từ khi đến Vân Nam, tất cả mọi thứ giống như một giấc mộng, cô chưa từng trải qua cảm giác ngọt ngào sâu sắc như vậy, cũng chưa từng cảm thấy thất bại khổ sở như thế. Nói không sợ thì là nói dối, trong lòng cô biết rất có thể giây lát nữa mình sẽ chết ở nơi này, hoặc là bị ép nghiện m a túy, như thế thì còn tệ hơn cả cái chết. Cô cũng đã tính toán vô số lần, theo tình hình hiện tại, khả năng một mình cô trốn thoát là con số không.
Có ai phát hiện cô mất tích không? Nếu có, ai sẽ phát hiện ra đầu tiên? Là c ậu nhỏ hay Trịnh Thư Xuân? Về phần Thẩm Tấn Sinh… cô nhếch mép cười tự giễu. Năm 15 tuổi, cô bị tên bi3n thái kia bắt được, nhốt hai ngày hai đêm, cuối cùng khi được cứu ra, ông cũng không hề xuất hiện trước mặt cô. Cô nhìn thấy từ tin tức thời sự lúc đấy ông có việc bận trong người. Từ “cha” đối với cô là một từ xa xỉ.
Trong phòng không có đồng hồ, Thẩm Tầm cũng không thể biết chính xác thời gian. Khoảng một giờ sau, cửa được mở từ bên ngoài, người đàn ông đến cởi còng cho cô, người phụ nữ mang bữa sáng vào.
“Mặc dù tôi không biết mình có thể sống ở đây bao lâu, nhưng nếu các người không ngại, sao không nói cho tôi biết tên của mấy người.” Cô xoa xoa cổ tay tạm thời được thả tự do của mình, nhìn họ nói.
Ánh mắt của người đàn ông dừng lại trên mặt cô hai giây, anh ta khẽ nói: “Liêu Sinh.”
Người phụ nữ không trả lời cô, đặt bữa sáng xuống và đi ra ngoài.
“Bà ấy gọi là dì Mạn.” Lúc Thẩm Tầm đang rửa mặt, Liêu Sinh đột nhiên nói: “Con trai dì ấy bị bắt quả tang buôn bán m a túy ở Trung Quốc và bị kết án tử hình.”
Động tác của Thẩm Tầm khựng lại trong giây lát.
Bữa sáng này, cô hoàn toàn mất cảm giác ngon miệng, giống như không động đũa.
Lúc dì Mạn bưng mâm đồ ăn trở lại bếp, gặp Trình Lập trên cầu thang. Anh liếc nhìn đ ĩa đồ ăn rồi hờ hững đi xuống lầu.
Diệp Tuyết muộn hơn một chút mới dậy, đi xuống phòng khách dưới lầu, nhìn thấy Trình Lập đang dựa vào trên sô pha xem TV, cô liếc nhìn màn hình, là một bộ phim Myanmar cũ đề tài gia đình.
“Anh bắt đầu thích đề tài này từ khi nào vậy?” Cô rót một ly nước, ngồi xuống bên cạnh anh.
“Luyện tiếng Myanmar.” Trình Lập trả lời.
“Thật định ở lại đây sao?” Diệp Tuyết hỏi.
“Trừ khi chú Ngụy đồng ý để em tự do.” Anh nghiêng đầu nhìn cô, “Anh tính đi hỏi xem ông ta muốn điều kiện gì.”
Diệp Tuyết do dự một chút: “Khả năng rất nhỏ.”
“Bởi vì ông ta là cha em à?” Trình Lập giọng nói đều đều.
Bàn tay cầm cốc của Diệp Tuyết run lên, trong mắt lộ vẻ khiếp khiếp sợ: “Anh… làm sao anh biết?”
“Lúc em buộc tóc lên, phần tóc sau gáy của em giống hệt của ông ấy.” Trình Lập cầm lấy chiếc cốc trong tay cô và đặt nó lên bàn cà phê, “Còn tay em, móng tay và các khớp xương đều giống ông ta như đúc.”
“Gien thật lợi hại đúng không?” Anh khẽ mỉm cười, nhìn cô vô thức xoa xoa ngón tay, “Người khác nhìn không ra, sao anh có thể nhìn không ra?”
Diệp Tuyết nhìn anh, thân thể căng thẳng không tự nhiên, sắc mặt có chút tái nhợt.
“Em không định nói thật với anh sao?” Trình Lập chậm rãi hỏi.
“Anh đoán không sai.” Diệp Tuyết hít sâu một hơi, bắt gặp ánh mắt đen láy sắc bén của anh, “Lúc đầu em cũng không biết.”
“Anh chỉ muốn xác nhận một điểm này, về phần mặt khác, anh cũng không ép buộc em, đó là chuyện riêng tư của em.” Trình Lập thu hồi ánh mắt, nhìn về màn hình TC.
“Em đã kể với anh nhỉ, em không gần gũi với mẹ. Không, phải nói rằng mẹ không gần gũi với em. Em được bà ngoại nuôi dưỡng từ khi còn nhỏ. Khi những đứa trẻ khác nắm tay cha rồi gọi papa, em thậm chí còn không dám nhìn.” Tiếng TV hơi ồn ào, giọng nói của Diệp Tuyết chậm rãi vang lên, “Em hâm mộ bọn họ vì có một đôi cánh tay rắn chắc có thể nâng họ lên cao, hoặc ôm vào lòng để che mưa chắn gió. Mẹ em dành phần lớn thời gian nhốt mình vẽ tranh, hơn nữa cũng không bao giờ cho em đặt chân vào phòng vẽ của bà. Có một lần em lén xông xông vào, nhìn một bức lớn vẽ hoa anh túc tầng tầng lớp lớp, trong đó cất giấu một khuôn mặt ác ma.”
Nghe vậy, Trình Lập khẽ cau mày.
“Em không biết ác ma đó là ai, nhưng em nghĩ khi mẹ nhận được giấy chẩn đoán ung thư, bà chắc hẳn đã cảm thấy như trút được gánh nặng. Căn bệnh nan y mà người khác không thể tránh khỏi trong mắt người khác là một sự giải thoát đối với bà. Lúc bà bệnh tình nguy kịch, thần trí không còn tỉnh táo, bà đều không muốn nhìn thấy em. Từ ánh mắt hoảng sợ đó, em thậm chí còn tự hỏi mình trông gớm ghiếc lắm sao mới có thể khiến bà nhìn mình như nhìn thấy quỷ. Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ còn một khả năng, rằng em trông giống như ác ma trong lòng bà ấy.” Diệp Tuyết tự giễu cười, “Bà ngoại em khi còn trẻ học tại Đại học Liên kết Tây Nam, có lẽ vì bà đã nhìn thấy nhiều và trải nghiệm nhiều, so với những người già khác cũng thông suốt hơn. Bà nói với em, “Mỗi người có số mệnh của mình, có cuộc đời của mình, đừng để người khác anh hưởng đến con, ngay cả khi đó là mẹ con.””
Cô kể đến đây thì dừng lại, bọn họ đều hiểu rõ về nhau, nếu tiếp tục nói chính là sao cô và chú Ngụy nhận ra nhau.
Trình Lập biết cô đang giãy giụa, cũng không thúc giục cô, đứng dậy lấy một điếu thuốc trên bàn cà phê, đi đến bên cửa sổ châm lửa.
Diệp Tuyết giật lấy điếu thuốc trước khi đưa lên miệng, cô hít một hơi thật sâu, ngón tay cầm điếu thuốc khẽ run lên.
“Làm sao vậy?” Trình Lập ánh mắt thâm trầm hỏi.
Hốc mắt Diệp Tuyết đột nhiên đỏ lên, cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng Trình Lập đã vươn tay vuốt v e khuôn mặt cô, buộc cô phải nhìn mình.
Cô không chịu được nữa, vùi đầu vào ngực anh, nước mắt giàn giụa trên mặt. Anh nhàn nhạt nói: “Nói đi.”
Trong vụ nổ đó, Trình Lập đã tính toán sai thời điểm và để cô bị kẻ buôn m a túy bám lấy. Nhưng cô không bị nổ chết, chỉ bị gãy xương nhiều chỗ. Sau khi bị nhóm buôn m a túy còn sót lại bắt đi, một thủ lĩnh tên là Ngô Côn đã bắt và tra tấn cô bằng nhiều cách khác nhau.
Ngày cô rốt cục cũng có thể đứng lên, cô đã giết Ngô Côn. Cô đã sử dụng một con dao gọt trái cây mà mình đã bí mật giấu đi, hơn 60 nhát đâm, cho đến khi cô sức cùng lực kiệt. Khi cô bị thủ hạ của Ngô Côn kéo vào hành lang, trên người còn dính máu của Ngô Côn, để lại một vệt máu dài trên mặt đất.
Đến cuối hành lang, người đang kéo cô dừng lại, giống như có người chặn đường. Sau đó, cô nhìn thấy Ngụy Khải Phong. Ông cúi người nhìn cô: “Lợi hại như vậy, giết thì rất đáng tiếc, không bằng ở lại hỗ trợ đi. Nhóc con, muốn chết hay muốn làm việc cho ta?”
Lúc người đàn ông này hỏi cô, trên khuôn mặt tuấn tú dịu dàng vẫn mang theo nụ cười, nhưng ánh mắt lại giống như dã thú, lúc cô bị ông ta nhìn chằm chằm, giống như bị rắn độc cắn hoặc bị thôi miên. Mà trong lòng cô chỉ có một suy nghĩ, cô muốn sống sót.
Chờ cô hồi phục và xuất viện, Ngụy Khải Phong đã đến gặp. Ông ta chỉ vào sợi dây thun trên tay cô: “Từ đâu ra?”
“Bà ngoại tôi cho, là mẹ tôi để lại.” Cô đáp.
“Mẹ cô không còn nữa?” Ông ta hỏi.
“Tôi được ông bà ngoại nuôi dưỡng, bố mẹ tôi đều là họa sĩ, hai người cùng nhau vẽ phong cảnh thì gặp phải lở đất, không thể thoát ra được.” Cô tiếp tục trả lời.
“Mẹ cô là họa sĩ – không sai, nhưng sao cô lại cùng họ của bà ấy?” Ông ta lại hỏi.
“Bà ngoại tôi nói, cha tôi cũng họ Diệp.” Cô đột nhiên cảm thấy có chút bất an.
Ông ta cười: “Thật sao?”
Không biết có phải là ảo giác của chính mình hay không, Diệp Tuyết cảm thấy nụ cười của ông ta xen lẫn lạnh lùng cùng châm chọc.
Ngụy Khải Phong nhìn cô chằm chằm, cẩn thận xem xét cô dưới ánh mặt trời. Thật lâu sau, ông ta nhẹ giọng phun ra một câu: “Cũng giống em đấy, Diệp Bạch.”
“Làm sao ông biết tên mẹ tôi?” Cô hoảng hốt.
“Mẹ cô là một người phụ nữ ngu xuẩn, lúc trước trăm phương nghìn kế muốn đào tẩu khỏi ta,” ông ta cười lạnh, “Kết quả là sao, ông trời chẳng phải cũng đưa cô trở về rồi.”
Sau khi kể xong đoạn này một cách đứt quãng, khuôn mặt của Diệp Tuyết đã giàn giụa nước mắt, đôi môi của cô không kiểm soát được đang run rẩy.
Trình Lập thở dài và ôm cô vào lòng. 3 năm qua, tuy anh không tin cô cứ chết đi như vậy, anh cũng đã vô số lần tưởng tượng cô có thể trải qua chuyện gì, nhưng lại không nghĩ tới cô sẽ gặp phải tình huống như vậy.
“Anh Ba, nói cho em biết đi.” Diệp Tuyết lùi lại một bước, đặt tay lên ngực anh, “Đôi tay này của em, đã từng giết người, đã từng bán m a túy, sao có thể quay lại được nữa đây? Huống chi, cha em là một trùm buôn bán m a túy.”
“Những gì bây giờ em làm, hoàn toàn trái với những gì em đã được dạy, em đã từng phản kháng, nhưng ông ấy nói, em chỉ có hai lựa chọn, hoặc tự mình dùng m a túy, hoặc là làm việc cho ông ấy. Bởi vì, ngay cả khi em là con gái ông ấy, ông ấy cũng sẽ không hoàn toàn tin tưởng em.”
“Trừ khi em có cùng lập trường với ông ấy.” Khóe miệng Trình Lập hơi nhếch lên, “Chỉ cần em chọn đi cùng đường với ông ta, ông ta mới tin em, khó trách em được trọng dụng, khó trách người khác hiểu lầm em và ông ta quan hệ mờ ám. Đúng rồi, tên Nhạc Lôi đó là cấp dưới của Ngô Côn à?”
“Vâng. Bọn họ không biết mối quan hệ giữa em và Ngụy Khải Phong.” Diệp Tuyệt tự cười giễu, “Ông ấy như vậy, đã định cả đời cô độc rồi, hà tất gì quan hệ họ hàng lại thêm một cái người thân, chính là thêm một cái nhược điểm. Rốt cuộc thì, ngoài cảnh sát, ông ta còn có những đối thủ và kẻ thù khác, Myanmar tuy không lớn nhưng cũng không phải là lãnh thổ của riêng ông ta. Ngay cả em cũng chỉ là một quân cờ dùng để kiểm tra và cân bằng các thế lực bên dưới mà thôi. Tin em đi, ông ta sẽ không buông tha cho em đâu.”
“Nếu vậy, anh cũng ở lại.” Trình Lập nhàn nhạt nói.
Diệp Tuyết ngước nhìn anh, ánh mắt chấn động.