Trong con hẻm ban đêm, một bóng người mảnh khảnh đứng dựa vào tường, xung quanh là bóng tối, chỉ có đốm lửa từ đầu điếu thuốc thỉnh thoảng thắp lên, đốt lên ngọn lửa trong đôi mắt đen sâu thẳm.
Tiếng bước chân từ trong ngõ truyền đến, từ xa lại gần, Trình Lập chậm rãi đứng thẳng, nhìn người đi tới.
“Anh đột nhiên đến tìm em, có chuyện gì vậy?” Tổ An bước đến chỗ anh và hỏi trong khi rút một điếu thuốc từ hộp thuốc lá.
Trình Lập không phát ra tiếng, đưa cho anh ta một thứ gì đó.
Tổ An châm một điếu thuốc, dưới ánh sáng của chiếc bật lửa, anh liếc nhìn thứ trên tay—đó là một bức ảnh.
Ánh lửa đã tắt, nhưng hình ảnh trên bức ảnh đã khắc sâu vào tâm trí anh, khiến anh bất ngờ nhìn Trình Lập.
“Em không nhìn nhầm chứ, là Diệp Tuyết sao?” Anh trực tiếp hỏi, đồng thời cầm lấy tấm ảnh, châm bật lửa tiếp tục xem.
“Ngày trên ảnh là năm ngoái?” Anh cảm thấy tim mình đập thình thịch.
Trình Lập gật đầu, anh nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Tổ An, đôi mắt ngày càng u ám.
Trong cuộc họp hôm nay, mặc dù anh đã ngắt lời Phó đội trưởng Tề Dương và nói làm giám định kỹ thuật trước, nhưng trong lòng anh biết không thể nhầm được, người đó chính là Diệp Tuyết. Những người khác có thể do dự, nhưng với anh, đó là Diệp Tuyết — đường nét trên khuôn mặt, hình bóng của cô, mọi thứ về cô, anh đều nhớ rất rõ, khắc cốt ghi tâm.
Tổ An hít một hơi thật sâu: “Em sẽ cố gắng hết sức để đi tra cho anh.”
“Vất vả chú rồi.” Trình Lập lạnh nhạt nói.
Tổ An hơi cau mày: “Anh Ba, anh không đúng.”
“Làm sao?”
“Trải qua 3 năm, đột nhiên có tin về Diệp Tuyết. Anh có vẻ không vui.”
“Anh không phải không vui,” một giọng nói trầm chậm rãi vang lên trong bóng tối, “mà là có chút không chắc chắn về những gì mình sắp đối mặt.”
Tổ An ngẩn ra.
Quen biết nhiều năm, lần đầu tiên nghe được người đàn ông này trong giọng nói lộ ra vẻ hoang mang, mặc dù chỉ là một tia nhỏ cảm xúc cũng đủ để cho anh kinh ngạc. Trong ấn tượng của anh, người kia là một người đàn anh kiên định và vững vàng, sát phạt quyết đoán, không bao giờ trì hoãn trong mọi việc.
“Anh Ba, anh giống như đã khác rồi, ” anh nhịn không được hỏi, “Điều gì thay đổi anh vậy?”
Trình Lập im lặng một lúc, đốt một điếu thuốc khác và rít một hơi thật sâu: “Không có.”
Đối với sự nghiệp nên kiên trì này, anh trước sau luôn gắn bó.
Tổ An nhìn khuôn mặt nghiêm nghị chìm trong màn đêm của anh, mỉm cười và chuyển chủ đề: “Có vẻ như bây giờ có một nữ phóng viên xinh đẹp đang cùng tiến cùng lùi với anh nhỉ?”
“Chú điều tra bọn buôn m a túy hay điều tra anh vậy?”
“Anh biết mà, em có tật xấu là tò mò, anh càng lảng tránh em càng tò mò. Em dự định tìm một cơ hội gặp người đẹp kia.”
“Không được trêu chọc cô ấy.” Trình Lập sắc bén nói.
“Anh dựa vào cái gì không cho em trêu chọc?” Tổ An nhếch khóe miệng, “Người ta cũng không phải vật sở hữu của anh. “
“Cô ấy ở trong đội của anh một ngày, chính là người của anh.”
“Nói rõ ràng xem,” Tổ An cười khẽ, “Người của anh, hay người trong đội của anh?”
Trình Lập ném mẩu thuốc xuống đất và dẫm lên: “Đi thôi.”
“Đi luôn?” Tổ An nhìn bóng lưng của anh, “Này, anh Ba, em còn chưa nói xong.”
Bóng người cao lớn dần lùi xa, dưới ánh đèn đường ở đầu ngõ trông vô cùng cô đơn. Tổ An nhìn, khẽ thở dài trong bóng tối.
Trình Lập trở lại văn phòng đã gần mười giờ. Trước khi đi lên cầu thang, anh nhìn lên một ký túc xá nào đó ở tầng ba, không có ánh đèn, cửa sổ tối đen như mực. Anh đứng yên tại chỗ trong vài giây, sau đó quay người và đi về phía tòa nhà văn phòng.
Quả nhiên, đèn trong văn phòng vẫn sáng, chiếu sáng một góc hành lang. Anh không thể không đi chậm lại.
Vừa ra đến cửa, liền nhìn thấy một bóng người nhỏ nhắn đang úp mặt vào chiếc laptop. Đó là Thẩm Tầm, cô đeo tai nghe và đang nói chuyện điện thoại với một giọng nói nhẹ nhàng.
“Mình cũng không biết, mình nghĩ rồi, chỉ có thể chờ đợi thôi… Cậ u nhỏ cũng nói mình phải có lòng tin vào bản thân. Đương nhiên, lòng mình cũng có chút hoảng hốt, nhưng người là tự mình chọn, cho nên chỉ có thể đối mặt với nó thôi…Người này, hình dung thế nào nhỉ?” Cô ngẩng đầu lên, như đang mỉm cười, “Giống như một quả dừa vậy… Mình không đùa với cậu đâu, đúng đấy, bên ngoài cứng rắn nhưng bên trong bao la và mềm mại.”
“Hôm nay anh ấy hẳn là tức giận, đúng là mình sai. Sai lầm này quá nghiêm trọng. Thành thật mà nói mình cũng không biết phải đối mặt với anh ấy như thế nào nữa. Một bên là Lý Quyên, một bên là Diệp Tuyết…”
Đôi mắt đen của Trình Lập di chuyển – cô ấy đã biết rồi?
“Mình buồn lắm, nhưng mình càng không nỡ để anh ấy buồn” giọng nói nhẹ nhàng trở nên có chút phiền muộn, “Có một số việc, có lẽ là vận mệnh đi, không phải chúng ta muốn thế nào là như thế đó. Hơn nữa mình nghĩ, mấy năm qua, không ai có thể thực sự cảm nhận được sự cô đơn và khó khăn của anh ấy, kể cả mình.”
“Được rồi, mình không sao đâu,” Thẩm Tầm cười nhẹ nhàng, ở đầu bên kia điện thoại nói lời tạm biệt với Lý Manh, “Ngủ đi, mình còn phải đuổi kịp bản dịch, ngủ ngon nhé, moah moah.”
Cô tháo tai nghe, bưng cốc đi lấy nước nóng, vừa đứng dậy, bóng dáng Trình Lập lóe lên, anh nhanh chóng lùi về phía cửa.
Trong bóng đêm yên tĩnh, anh đứng dựa vào tường, im lặng lắng nghe tiếng máy lọc nước chảy bên trong và tiếng gõ phím của cô.
Ánh trăng như nước, lặng lẽ đổ xuống. Anh nhìn lên bầu trời đêm xanh thẫm vô tận, biểu tình thâm trầm.
“Tôi buồn, nhưng tôi càng không nỡ để anh ấy buồn hơn.”
“Tôi nghĩ mấy năm qua, không ai có thể thực sự thấu hiểu sự cô độc và vất vả của anh ấy, kể cả tôi cũng không.”
Giọng nói của cô vừa rồi vang vọng trong tâm trí anh, lặp đi lặp lại.
Anh cảm thấy một số cảm xúc khó hiểu dâng lên trong lồ ng ngực, cho dù là người bình tĩnh và lý trí như anh cũng không thể giải thích được.
Bởi vì thức cả đêm gấp gáp phiên dịch bản thảo, cộng thêm trong đầu hỗn loạn, Thẩm Tầm cả đêm khó ngủ, buổi sáng chỉ chớp mắt một lát, đương nhiên bỏ qua bữa sáng. Khi cố gắng đứng dậy, người vẫn còn chóng mặt, không nâng được tinh thần, sau khi ngáp vài cái, cô đã gửi cho Vương Tiểu Mỹ một tin nhắn WeChat để xin giúp đỡ.
Cửa ký túc xá của Trình Lập đã mở nhưng không có ai ở đó, Vương Tiểu Mỹ thở phào nhẹ nhõm, cầm cà phê vội vã đi ra ngoài, chỉ vừa mới ra đã bị một bóng người cao lớn chặn lại.
“Chào sếp.” Cô gượng cười chào hỏi.
Trình Lập hơi nhướng mày: “Hai cốc?”
“Hmm…” Vương Tiểu Mỹ lắp bắp, “Có 1 cốc cho… cho Giang Bắc.”
Trình Lập liếc nhìn hai chiếc cốc giữ nhiệt màu đỏ hồng trong tay cô: “Cậu ta “nữ tính” như vậy sao?”
Vương Tiểu Mỹ càng cười càng xấu hổ.
Trình Lập đưa tay đón lấy chiếc cốc màu đỏ hồng trong tay cô, lạnh nhạt nói: “Tôi đưa hộ cô.”
Thẩm Tầm nghe thấy tiếng gõ cửa liền chậm rãi chạy ra mở ra, còn chưa kịp nói hai chữ “cám ơn” liền sững người ở đó.
Cô tưởng là Tiểu Mỹ, nhưng không ngờ đó là Trình Lập.
Anh đứng ở cửa lặng lẽ nhìn cô, vẻ mặt vẫn bình tĩnh.
“Anh có thể vào được không?” anh hỏi.
Thẩm Tầm nghiêng người lui hai bước, anh cũng tiến vào hai bước.
Cô thấy thứ trên tay anh là cái bình giữ nhiệt của mình. Trên chiếc cốc đỏ hồng là những bông hoa anh đào trắng hồng nở rộ, trên nữa là những ngón tay thon dài của anh thỉnh thoảng gõ nhẹ.
Cô chỉ cảm thấy tiếng gõ nhè nhẹ đó đánh thẳng vào tim mình.
Cô cụp mắt nhìn mũi chân mình, tuy không nói nhưng trong lồ ng ngực lại nổi lên một trận cuồng phong.
Anh hiện giờ tới gặp cô là có ý gì?
Nửa ngày đêm qua trong lòng anh nghĩ cái gì? Người anh nhớ là ai?
Trình Lập nhìn mái tóc cô khẽ giật giật, chậm rãi nói: “Ngẩng đầu lên nhìn anh.”
Thẩm Tầm đột nhiên có chút bực bội, cố chấp cúi đầu xuống, trong giọng nói mang theo vài phần bất mãn: “Dựa vào gì em phải nghe anh?”
“Cảnh sát đang hỏi chuyện.” Anh hờ hững ném ra một câu.
“Trình đội muốn hỏi cái gì? Tôi đã biết mình sai rồi, cho nên tôi nghĩ mình cứ ngồi quay mặt vào tường ngẫm nghĩ lỗi lầm không được sao?”
“KHÔNG ĐƯỢC.”
“Vậy tôi không trả lời thì sao? Chẳng lẽ anh còn dùng nghiêm hình tra tấn?”
“Chủ ý không tồi.”
Cô không khỏi ngước mắt lên nhìn anh, không ngờ khuôn mặt tuấn tú kia đã ở rất gần trước mắt, đôi mắt như vực sâu, lông mày như núi xa, sống mũi thẳng tắp gần như đụng vào mặt cô.
Cô sợ tới mức không nhịn được lui về phía sau một bước, sau đầu đột nhiên đập vào tường, phịch một tiếng, đau đớn bùng nổ, khiến cô trong phút chốc rơi nước mắt.
Tiếng kêu này phá vỡ bờ kè, xen lẫn trong lòng chua xót cùng oan uổng, không cách nào khống chế.
“Em trốn cái gì vậy? Anh còn có thể ăn em sao?” Trình Lập thở dài, dùng bàn tay to vuốt v e gáy cô, “Đúng là thành cái bao rồi.”
Cô khóc lóc thảm thiết, vừa tránh đi sự đụng chạm của anh vừa khóc: “Không cần anh lo.”
“Không cần anh lo thì muốn ai lo?” Anh hỏi ngược lại, lòng bàn tay ấm áp như dán vào đầu cô, dù thế nào cô cũng không tránh được.
“Dù sao cũng không cần anh lo, anh đi mà lo cho người khác.” Cô giận dỗi nói.
Động tác của anh đông cứng lại. Mặc dù rất nhẹ nhưng cô cảm thấy, cơ thể cô cũng cứng lại theo.
Anh thu tay lại, đặt chiếc bình chân không lên bàn, giọng điệu không chút cảm xúc: “Còn chưa nghỉ ngơi tốt thì đừng cố, ngủ tiếp đi, anh còn có việc phải làm, đi trước.”
Thẩm Tầm nhìn chằm chằm bóng lưng của anh, lúc anh đi tới cửa, không nhịn được nói: “Em muốn hỏi anh một câu.”
“Hỏi đi.” Anh nghiêng đầu nhìn cô, hình bóng cắt thành một dáng mê người.
“Nếu em thích người khác, anh có buồn không?”
Anh nhất thời không nói chuyện, đôi mắt đen trầm lặng, thật sâu khóa chặt lấy cô – một người mang theo chút chật vật, có chút ngượng ngùng, có chút khao khát, có chút kiêu ngạo.
Thẩm Tầm gần như hối hận ngay khi vừa nói ra. Điều cô muốn là suy bụng ta ra bụng người, cho nên đã hỏi một cách hấp tấp. Cô điểm này tư duy nông cạn, không sắc sảo như anh, sao lại nhìn không thấu?
“Bây giờ em thật sự thích người khác rồi à?” Anh khẽ hỏi.
Cô sững người, rồi lại lắc đầu.
Trong ánh ban mai, anh dường như mỉm cười: “Vậy là tốt rồi.”
Ý anh là sao cơ? Nếu cô thích người khác, anh có buồn không?
Nhưng anh không nói nữa, bóng dáng vừa xoay người, biến mất khỏi tầm mắt cô.
Vào lúc đó, Thẩm Tầm đột nhiên cảm thấy chua xót trong lòng. Cô nhớ khi còn nhỏ đã đọc Giá Hiên Từ, cô đặc biệt thích câu “Quân như vô ngã, hỏi quân ôm ấp hướng ai khai” (Nếu không có anh, hỏi muốn mở rộng vòng tay với ai)”, và đến bây giờ cô mới thực sự hiểu được hương vị của nó.
Hóa ra điều buồn nhất là không thể nói toạc ra điều mình nghĩ.
Khi Trình Lập trở lại văn phòng, Giang Bắc đã cầm một phần giám định báo cáo đợi anh, lúc nhìn thấy anh lại có vẻ do dự.
Anh cầm lấy bản báo cáo, ngồi xuống bàn rồi từ từ mở bản báo cáo ra, im lặng xem.
Giang Bắc nhìn trộm anh, khuôn mặt nghiêm nghị kia khó thấy, chỉ có một đôi mắt đen láy hình như càng ngày càng sâu thẳm.
“Đã biết.” Anh khép bản báo cáo lại, đặt sang một bên, “Cậu đi làm việc của mình trước đi.”
Giang Bắc đối với phản ứng của anh có chút kinh ngạc, nhưng cũng không nói nhiều, đành gật đầu trở về chỗ ngồi.
Trình Lập đứng dậy, châm một điếu thuốc và nhìn ra ngoài cửa sổ. Thỉnh thoảng có người đi qua dưới lầu, anh nhớ tới rất lâu trước đây, có người đứng phía dưới, trong đêm ngẩng đầu nhìn mình, giọng trách móc gọi anh —— anh nếu vẫn cứ tăng ca, em sẽ trốn nhà đi.
Anh không ngờ rằng sau này anh thực sự đánh mất cô.
Mà hiện tại, cô ấy đã trở lại.
Tin tức từ Cục Công an huyện Lũng Hải cho biết, chiếc xe tải mà Đoạn Chí Cường vận chuyển m a túy đã bị đánh cắp, chiếc xe này đã bị đánh cắp hơn một năm trước, chủ xe là chủ một xưởng sản xuất dược liệu thuộc Tập đoàn Trọng Hằng nổi danh. Giang Trọng Sơn, người sáng lập Trọng Hằng đã qua đời cách đây hai năm rưỡi, hiện con trai ông đang nắm quyền, năm Giang công tử sinh ra, Giang Trọng Sơn mới bắt đầu gây dựng sự nghiệp không lâu, vậy nên ông mới đặt tên cho con trai là “Tế Hằng”.
Kiều Quân nói nhà máy dược liệu dựa vào gia nghiệp lớn của Trọng Hằng, Trọng Hằng trả lời rằng nếu chiếc xe bị mất thì mất, vì nó được dùng để vận chuyển m a túy nên coi như phế liệu, nếu yêu cầu phối hợp điều tra thì nhất định sẽ toàn lực phối hợp.
Cuối cùng, Kiều Quân ở đầu dây bên kia hỏi có muốn điều tra không, lời nói có chút ngập ngừng, có lẽ là do chịu áp lực nào đó, nếu có hiểu lầm gì thì tốn công vô ích.
Trình Lập lặng lẽ trả lời: “Trước cứ như vậy đi, có tình huống gì thì liên hệ lại.”
Đặt điện thoại xuống, ánh mắt anh lại rơi vào những bức ảnh được in ra.
Kẻ sát nhân đã giết Lý Quyên muốn moi gì từ miệng cô ấy? Bọn họ cố gắng giết người xóa dấu vết thì muốn xóa cái gì? Mọi người đã sao chép đoạn ghi âm cuộc trò chuyện giữa Thẩm Tầm và Lý Quyên ngày hôm đó, nghe đi nghe lại, nhưng càng nghe họ càng băn khoăn. Nếu kẻ giết người đang tìm kiếm cuốn album ảnh, làm sao chúng biết nó tồn tại? Là manh mối quan trọng nhất trong các bức ảnh được chụp bởi Thẩm Tầm, hay còn có những để sót nào khác? Nó có liên quan đến Diệp Tuyết không? Tại sao Diệp Tuyết lại xuất hiện trong camera của Phùng Quý Bình? Trong bức ảnh, cô ấy có vẻ bình an vô sự, nhưng lúc trước cô ấy… Tình cảnh bi thảm của cô ấy vẫn còn rõ ràng trước mắt.
Trình Lập nhắm mắt lại dựa vào trên ghế, nhưng đầu óc lại giống như đèn lồ ng xoay tròn, một giây cũng không dừng lại. Đủ loại manh mối va chạm, đan xen, chắp nối nhanh chóng hiện ra trước mắt, trong nháy mắt, anh mở mắt ra, đột nhiên ngồi thẳng dậy, cầm điện thoại vừa bấm, đứng dậy đi ra ngoài. Từ “Thẩm Tầm” chỉ ở trên màn hình trong vài giây trước khi một giọng nữ lạnh lùng vang lên – “số điện thoại bạn gọi tạm thời không liên lạc được, xin vui lòng gọi lại sau.“
Ngực anh chợt chùng xuống.
Anh mở WeChat ra thì thấy tin nhắn của cô: Vết thương bị ướt, hình như bị nhiễm trùng, em đi bệnh viện.
Vừa nãy anh mải mê nên không để ý tin của cô. Trong lúc nhất thời, trong đôi mắt đen lóe lên một tia khó chịu, sau đó là vẻ mặt nghiêm nghị. Anh mím đôi môi mỏng vội vã xuống lầu.
Nửa giờ trước, Thẩm Tầm mang theo tai nghe, ngồi ở băng ghế bệnh viện chờ bác sĩ. Một lúc sau, cô chỉ cảm thấy chiếc ghế khẽ rung lên, bên cạnh có một người ngồi xuống. Cô cũng lười trả lời nhưng cảm thấy một cái vỗ nhẹ trên vai.
Thẩm Tầm ngẩng đầu lên, đụng phải một con ngươi màu hổ phách, người kia mặt mày tuấn tú, đôi mắt giống như bạch y công tử trong tranh cổ, khóe miệng hơi cong tăng thêm vài phần quỷ dị mỹ lệ. Đáng tiếc bạch y vẫn là bạch y, trên có chút máu tươi bắn tung tóe, giống như đóa hoa màu đỏ, diễm lệ dị thường. Máu có lẽ chảy ra từ vết thương trên lông mày của anh ta, vết thương đang rỉ máu nhưng anh ta dường như không quan tâm chút nào.
“Người đẹp, đang nghe gì vậy?” Anh hỏi, giọng nói có chút lười biếng.
Thẩm Tầm muốn giả vờ không nghe thấy, người nọ lại không thuận theo, không ngừng nhìn chằm chằm cô, trong mắt phượng mang theo ý cười.
Cô không còn cách nào khác đành phải tháo một bên tai nghe: “Mạc Văn Úy.”
“Tôi cũng thích cô ấy,” người nọ nhướng mày, sau đó hít một hơi, có lẽ vì động vào vết thương, “Không phải cuối năm ngoái cô ấy mới phát hành một album mới, tên là “Không tan, không thấy” sao? Cái tên rất thú vị, tôi thích nhất bài hát có tên là “Chẳng sợ”, tôi đoán cô cũng thích nó. Lời bài hát rất hay – “nếu như có nếu như, thì cứ sống thế này. Phải không, trong cuộc đời này, làm gì có nhiều lựa chọn.”
Thẩm Tầm nhìn anh ta, không khỏi khẽ cười một tiếng. Nụ cười bất chợt, đôi môi đỏ mọng phản chiếu trên làn da trắng như tuyết, khí chất ngời ngời, cô là một người con gái có ngoại hình cực kỳ bắt mắt.
“Người như anh, đúng là có thể tự quyết định.” cô nói.
Trong chiếc tai nghe khác mà cô đang đeo, Mạc Văn Úy tình cờ hát bài hát “Chẳng sợ” – “chẳng sợ nói lời gặp gỡ, là bắt đầu cuộc ly biệt”.
Người nọ nhìn cô, có vẻ sững sờ, không chắc lắm.
Anh như trong nháy mắt trở về nhiều năm trước, đợi chị gái đứng dưới ánh chiều hôm ở đầu ngõ, lẳng lặng nhìn anh với nụ cười dịu dàng bất đắc dĩ: “Tiểu An đúng là có thể tự mình quyết định, nói toạc ra, cha cũng muốn tét mông.” Khi đó, mặt trời lặn xuống thấp, chiếu sáng mặt mày thanh tú của cô, đó là đương lúc tuổi trẻ tuyệt sắc của chị ấy.
Sau đó, chị ấy thân hình tiều tụy, dở khóc dở cười nhìn anh, khàn giọng nói: “Tiểu An, xin em, xin em đấy, em cho chị chết đi có được không?”
Lúc này bác sĩ đang gọi tên Thẩm Tầm, cô tháo tai nghe đi vào phòng khám. Chờ cô khám xong đi ra, người nọ lại gần cô, anh ta lại làm bộ dáng trêu chọc: “Người đẹp có muốn đợi anh không?”
Thẩm Tầm dở khóc dở cười, mặc kệ anh, đi xuống lầu lấy thuốc.
Đi ra khỏi cổng bệnh viện, cô lấy điện thoại di động ra xem, hộp thoại với Trình Lập vẫn đang ở nơi cô nói chuyện, trong lòng không khỏi có chút thất vọng, nhưng nghĩ anh chắc đang bận, cô cũng không rối rắm nữa.
Đột nhiên, một chiếc xe thương vụ màu đen dừng trước mặt, cô hoảng sợ, tưởng rằng mình chắn đường, cô cất điện thoại di động vào túi xách, tránh sang một bên. Vừa cúi đầu xuống, cô liền nghe thấy tiếng cửa xe mở ra, sau đó gáy đau nhói, bóng tối đột nhiên xâm chiếm lấy cô.
Bóng tối vô biên và vô tận.
Không gian nhỏ, kín gió.
Cô cảm thấy ngay cả hô hấp cũng khó khăn, muốn lên tiếng nhưng lại phát hiện miệng bị băng keo dán chặt.
“Sẽ không có người tới cứu em đâu…” Trong lúc ngây người, cô tựa hồ nghe được có người cười lạnh, nâng cằm cô lên.
“Khuôn mặt đẹp như vậy, khó trách…” Có một tiếng thở dài yếu ớt, nghe rất quỷ dị.
“Bé cưng xinh đẹp quá, múa tiếp đi nào.”
Không, không. Cô lắc đầu.
Dưới ảnh hưởng của thuốc mê, cô ấy đang phải vật lộn giữa cơn ác mộng và hiện thực. Mồ hôi nhỏ xuống, ướt cả tóc, ướt đẫm cả người. Ai mang cô chạy đi đây? Cô không thở được…
Mơ hồ, cô nghe thấy tiếng chuông điện thoại, như tìm thấy ánh sáng trong đêm tối, cô vùng vẫy một cách tuyệt vọng.
“Sao mày lại mở điện thoại di động của cô ta?” Người đàn ông đứng trong góc kinh ngạc nhìn người bạn đồng hành của mình. Đầu dây bên kia không trả lời anh ta, mà chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình sáng, trên đó là một từ – Morpheus. Điện thoại vừa kết nối, một tiếng hét to vang lên: “Thẩm Tầm, em ở đâu?”
Không có phản ứng lại, giọng nói lập tức trở nên nghiêm túc: “Là ai? Bảo Thẩm Tầm nghe điện thoại.”
Rầm một tiếng, chiếc điện thoại bị tắt lại bị ném xuống đất, màn hình vỡ thành từng mảnh.
“Làm sao?” Lâm Duật nhìn chằm chằm Trình Lập đối diện.
“Tắt điện thoại rồi,” Trình Lập vẻ mặt âm trầm trả lời, “Không định vị được nữa.”
“Nếu như Tầm Tầm bị bắt cóc, như vậy hành động đối phương trả lời điện thoại rất kỳ quái,” Lâm Duật bình tĩnh nói, nhưng lại nhíu mày, “Nghĩ những manh mối khác, nhanh lên.”
“Tôi hiểu.”
“Không, cậu không hiểu.” Lâm Duật nhìn anh, trong giọng điệu có một tia bất đắc dĩ.
Đôi mắt của Trình Lập di chuyển, chờ đợi câu trả lời của anh.
“Tôi sợ Tầm Tầm sẽ hỏng mất. Năm 15 tuổi, con bé bị bắt cóc ở Anh,” Lâm Duật tiết lộ quá khứ trong vài từ, “Đó là một tên bi3n thái. Hắn ta bắt cóc trẻ con, thật đấy, nhốt ở nhà để chơi với hắn, Tầm Tầm là đứa trẻ phương Đông mà hắn thích nhất. Hắn đem con bé nhốt ở tầng hầm ngầm đen như mực, bắt con bé ca hát, khiêu vũ, nếu không làm sẽ lấy roi đánh nó. Chị cả tôi, chính là mẹ của Tầm Tầm, vì tìm con bé đã xảy ra tai nạn xr cộ. Tôi không biết lần này đối phương sẽ làm gì với con bé.”
1
Lâm Duật vừa dứt lời, Trình Lập trong mắt liền tràn ngập ý lạnh.
Anh nhớ Thẩm Tầm đã đề cập ngắn gọn về đoạn thời gian đó với Kiều Mẫn, mà đêm đó cô ấy ở trong vòng tay anh rất sợ hãi và bất an, cô ấy nói mình gặp ác mộng ở nhà của Phùng Quý Bình, anh biết cô đang nói dối mình, trải nghiệm này có thể là cơn ác mộng cả đời cô.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm giác như trái tim mình đang bị ai đó nắm thật chặt, cảm giác đau nhói. Anh thậm chí không dám nghĩ đến những gì cô đang phải đối mặt bây giờ.
Trong lúc mơ hồ, Thẩm Tầm cảm giác có người chạm vào mặt mình, nhiệt độ lòng bàn tay khiến cô kinh hãi lắc đầu, muốn tránh đi sự đụng chạm của hắn, nhưng người nọ lại ôm lấy cô, cô sợ hãi đến cực điểm, giãy giụa chật vật, thúc đầu gối vào ngực người đó.
“Vãi!” Người nọ thấp giọng mắng một tiếng, kéo bịt mắt của cô xuống, “Là tôi!”
Thẩm Tầm lấy lại tinh thần nhìn người trước mặt, người này đội mũ lưỡi trai màu đen, đeo khẩu trang màu trắng, chỉ có đôi mắt khiến cô có cảm giác quen thuộc.
Anh lại giơ tay xé niêm phong trên miệng cô: “Cô trốn cái gì? Vừa rồi tôi định xé cái này cho cô.”
“Anh là ai?” cô hỏi.
Người nọ sửng sốt một lúc, sau đó tháo khẩu trang ra, để lộ khuôn mặt tuấn tú — chính là người đàn ông đã tiếp cận cô trong bệnh viện.
“Quên tự giới thiệu, tôi tên là Tổ An, Tổ trong tổ tiên, An trong an toàn.” Anh nhếch môi cười nói.
“Anh trói tôi?” Thẩm Tầm tức giận hỏi.
“Tôi trói cô? Mạch não cô sao vậy?” Anh giống như nghe được truyện cười, “Cô dùng thái độ này đối xử với ân nhân của mình?”
Thẩm Tầm nửa tin nửa ngờ nhìn anh, lại thấy anh không biết từ lúc nào đã thay một áo phông đen, trên cánh tay còn có một vết thương mới, còn đang rớm máu.
“Nhìn thấy đủ chưa?” Tổ An nhướng mày, “Nếu tôi không đỡ một nhát dao cho cô, thì giờ cô đã sớm phơi thây ngoài đồng rồi.”
“Thật sao?” Thẩm Tầm chậm rãi hỏi, còn có chút do dự.
“Giả đấy,” Tổ An hừ một tiếng, “Tôi trói cô lại, tiêm thuốc mê rồi đưa cô đến ngôi nhà gỗ bỏ hoang này. Tôi vốn định h**p xong rồi giết, nhưng sau đó nghĩ không bằng mình thủ thỉ một đoạn sến súa lãng mạn với cô, vì thế tôi tự cho mình một đao, sâu tận xương, sau đó chờ cô tỉnh lại, giả làm anh hùng cứu mỹ nhân.”
Anh càng nói càng không đứng đắn, Thẩm Tầm càng cảm thấy yên tâm: “Anh biết ai trói tôi không?”
“Tôi nhìn không rõ, bọn họ đều đeo mặt nạ, có hai người một cao một thấp, thân thủ không tệ, nhưng không bằng tôi.” Trong giọng nói của anh lộ ra kiêu ngạo, tựa như khổng tước xòe đuôi.
Thẩm Tầm nhìn vết thương của anh, cởi áo ngoài, định buộc lên cánh tay cầm máu.
“Lát nữa sẽ có người đến đón cô,” Tổ An vừa nói vừa nhìn cô, “Điện thoại của cô vẫn dùng được. Tôi vừa gọi cho người gần nhất gọi điện thoại cho cô, gọi là Morpheus ấy.”
Thẩm Tầm sửng sốt, cúi đầu không nói.
“Bác sĩ gọi cô là Thẩm Tầm, là Tầm nào? Tầm trong rượu quá ba hiệp? Tầm trong tìm kiếm? Hay Tầm trong hướng dẫn từng bước? Hay là Tầm trong trên dưới?” Anh cười hỏi.
“Tầm trong tìm kiếm.”
“Chà, em gái đang tìm gì vậy? Tìm được chưa? Đang tìm…” Trong giọng nói của anh luôn mang theo một chút ngả ngớn, lúc này anh bắt đầu ngâm thơ,
“Khuê trung thiếu phụ không biết sầu
Ngày xuân ngưng trang thượng thúy lâu
Chợt thấy bên đường dương liễu biếc
Hồi giáo phu tế mịch phong hầu”
Anh nhìn cô chằm chằm với nụ cười ái muội trong đôi mắt phượng.
Lúc này Thẩm Tầm mới chú ý đến vết thương trên lông mày anh.
“Anh không xử lý vết thương ở đây à?” cô hỏi.
“Tôi nào kịp, nói bảo cô chờ tôi, cô không đợi, tôi vội đuổi theo.”
Lúc người này nói chuyện nào có dễ nghe, Thẩm Tầm không nói nên lời. Cô dùng hai tay kéo ống tay áo, buộc chặt vết thương của anh, anh không khỏi hít vào một hơi: “Nhẹ chút thôi, một cô gái xinh đẹp như vậy, xuống tay sao tàn nhẫn.”
Có tiếng còi xe vang lên, từ xa đến gần, anh kéo cô đứng dậy: “Người đón cô đến rồi.”
Bước ra ngoài, vài chiếc xe cảnh sát đã đến trước cửa nhà. Người dẫn đầu là Trình Lập, từ lúc đẩy cửa bước xuống xe, dường như anh đã mang theo một luồng lệ khí khiến người ta không rét mà run. Nhóm người theo sau anh giơ súng nhắm vào Tổ An.
“Không phải anh ta, anh ta đã cứu tôi.” Thẩm Tầm nóng nảy, theo bản năng mở rộng hai tay, dừng trước người Tổ An.
Trình Lập nhìn thấy, sắc mặt trầm xuống: “Tránh ra.”
“Thực sự là anh ta đã cứu tôi, anh xem đi, anh ta bị thương.” Thẩm Tầm không di chuyển, mà chỉ vào cánh tay trái của Tổ An.
Trình Lập nhìn thấy chiếc áo sơ mi dính máu của cô quấn trên cánh tay Tổ An, ánh mắt càng lạnh hơn: “Làm sao cô biết anh ta là người tốt? Có khi anh ta thông đồng với người khác bắt cóc cô thì sao?”
Thẩm Tầm sửng sốt một chút, ngữ khí vô cùng kiên định: “Không phải anh ta.”
Tổ An mỉm cười, ngoan ngoãn giơ hai tay lên, nhưng đôi mắt phượng lại tràn đầy tự mãn: “Cô ấy tin tôi.”
Lời anh nói, rõ ràng nói cho Trình Lập nghe.
Trình Lập lạnh lùng nhìn anh ta một cái, trầm giọng ra lệnh: “Đưa người trở về cục.”
Thẩm Tầm đang định nói, nhưng khi cô nhìn thấy Trình Lập nhìn mình, sự tức giận ẩn giấu trong mắt, cô sững người một lúc.
“Thứ nhất, câm miệng, thứ hai, tự mình lên xe, hay là tôi khiêng cô đi?” Anh chậm rãi nói, mây đen bao trùm khuôn mặt tuấn mỹ.
Sau khi lên xe, Trình Lập đạp chân ga, trong nháy mắt, chiếc xe đang đi cùng anh đã bị ném ra xa.
Thẩm Tầm nắm lấy dây an toàn, cắn cắn môi, vẫn nhịn không được nói: “Hắn bị thương không nhẹ, chúng ta có nên hay không đưa hắn đi bệnh viện trước xem xét?”
“Đừng nói chuyện với anh,” khuôn mặt anh trầm xuống, thậm chí không nhìn cô, những lời anh nói ra dường như bị đóng băng, “Tâm trạng anh đang không tốt, không muốn nói chuyện với em.”
Thẩm Tầm sửng sốt, không phát ra tiếng nữa quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trình Lập liếc nhìn cô qua khóe mắt, thấy một người hơi chật vật với mái tóc rối bù, đôi mắt đỏ hoe và đôi môi gần như bị răng cắn.
Trong lúc nhất thời, lồ ng ngực của anh dâng trào xen lẫn tức giận, xen lẫn đau đớn, cùng có chút bất lực. Làm sao cô có thể biết anh cảm thấy thế nào trong vòng chưa đầy hai giờ qua? Giờ đây, anh chẳng còn nơi nào để trút giận, ước gì được bẻ lái, ước được phóng đi đến tận cùng trời cuối đất, được giấu linh hồn rắc rối này bên mình, để không ai có thể tìm thấy nó.
Anh đưa cô đến bệnh viện kiểm tra, sau đó lại đưa cô trở lại ký túc xá, giống như đang áp giải phạm nhân, sắc mặt lạnh như băng.
Thẩm Tầm rốt cục nhịn không được: “Anh rốt cục khó chịu cái gì?”
Anh nghiêng đầu liếc cô một cái, cười lạnh: “Đúng rồi, là anh sơ ý, đáng lẽ nên đốt pháo mừng em sống sót trở về.”
Thẩm Tầm sắc mặt tái nhợt: “Anh châm chọc em như vậy?”
Anh nhìn cô chằm chằm hồi lâu, làm như kiên nhẫn, lại có vẻ do dự, sau đó mới chậm rãi nói: “Thẩm Tầm, em có thể cho anh chút thời gian để tĩnh tâm không? Đừng lúc nào cũng chạy loạn như thế? Anh không có nhiều thời gian để quản em đâu.”
“Em đã nói rồi, không cần anh quản em.” Vẻ mặt Thẩm Tầm cũng trở nên lạnh lùng.
“Em đang nói gì vậy?” Đôi mắt đen của Trình Lập bùng lên lửa giận, “Mặc kệ em, nếu em xảy ra chuyện thì sao? Nếu em xảy ra chuyện, anh làm sao giải thích với cục trưởng Lâm? Anh giải thích với đơn vị em như nào?”
Thẩm Tầm cười mỉa mai: “Thì ra anh chỉ đang nghĩ đến việc không dễ báo cáo kết quả công tác với người khác mà thôi. Vậy được, em viết cho anh lá đơn miễn trách nhiệm, lỡ như em có xảy ra chuyện gì, tuyệt đối không liên quan gì đến Trình đội ngài, được rồi chứ?”
“Em đúng là không nói lý được.” Anh lườm cô, mặt tái xanh.
“Em nói sai cái gì sao? Trong mắt anh em là cái gì? Bạn gái, đối tượng tình một đêm hay đồng đội tạm thời? Hiện tại nghe nói người yêu cũ còn sống, anh không chờ nổi mà muốn đuổi em đi?” Thẩm Tầm cãi lại, cũng vạch ra vết thương lòng mà cô không muốn đối mặt – đó là suy nghĩ của cô, anh đương nhiên sợ cô lại gây chuyện, đương nhiên cũng không có nhiều thời gian quan tâm đ ến cô như vậy.
Cô chỉ lo ghen tuông quay cuồng nên lời nói khó tránh khỏi, không ngờ lời nói của cô lại chọc giận anh ngay lập tức.
Trình Lập không ngừng nhìn cô chằm chằm, đồng tử đỏ bừng, lửa giận dâng trào trong lồ ng ngực, anh giơ tay nhéo vai cô, ấn cô vào tường, gần như muốn bóp ch3t cô, mỗi lời anh thốt ra đều là tiếng nghiến răng nghiến lợi của anh: “Sao anh lại trêu chọc phải một thứ không biết tốt xấu như em?”
“Đúng vậy, em chính là người không biết tốt xấu.” Cô đỏ hoe mắt, ngẩng đầu đối mặt với ánh mắt anh, “Nếu như sớm biết cái người trong lòng anh còn sống trên đời này, em sẽ tuyệt đối không có nửa phần liên quan gì đến anh. Trình đội còn có sức trút giận lên tôi, không bằng chạy nhanh tìm người quay về.”
Sau lời nói của cô, khuôn mặt của Trình Lập trở nên vô cùng khó coi, những đường gân trên trán anh gần như nổi lên.
“Được, rất tốt,” anh nghiến răng, “tôi sẽ thỏa mãn mong ước của em.”
Sau đó, anh quay lưng bỏ đi.
Thẩm Tầm ngây ngốc đứng ở nơi đó, cắn chặt môi không nói gì, chỉ cảm thấy trong miệng tràn ngập mùi máu tươi, nắm chặt tay, móng tay đâm sâu lòng bàn tay.
Kiên cường lên, Thẩm Tầm.
Anh ấy muốn đi thì cứ đi.
Mày phải mạnh mẽ lên, đừng khóc.
Cô ra lệnh cho mình hết lần này đến lần khác.
Không ngờ cánh cửa đang khép hờ lại đột nhiên bị người đá tung ra, tiếng va chạm mạnh khiến cô giật mình, còn chưa kịp phản ứng thì cả người đã bị áp sát vào tường, một nụ hôn mãnh liệt giáng xuống giống như muốn ăn tươi nuốt sống cô vào bụng, thậm chí còn đoạt lấy trọn vẹn hơi thở của cô. Cô chống cự nhưng anh nắm chặt tay cô, đẩy cô xuống ghế, rắc một cái, anh vậy mà dùng còng tay còng cô lại trên ghế.
Cô còn chưa kịp nói lời phản kháng, đôi môi mềm mại đã bị anh dày dày vò không thương tiếc, anh thậm chí còn ngậm lấy vết thương trên môi cô, lăn lộn hung hãn như khát máu, làm cô đau, khiến cô sợ hãi, không cho cô trốn thoát.
“Em cho rằng mình đang chơi game sao?” Anh hung hăng bóp chặt quai hàm của cô, cuối cùng cho cô hít thở một hơi, “Em nói bắt đầu là bắt đầu, nói kết thúc là kết thúc sao?”
“Sớm biết có ngày hôm nay, tôi lúc trước không nên giữ em lại.” Anh cười lạnh, nghiêng người nhìn khuôn mặt thanh tú trước mặt, sao trước đó anh không nhìn ra cô là đồ không tim không phổi như vậy?
“Muốn biết tôi coi em là gì sao?” Ánh mắt anh khiến cô rùng mình, “Được, không bằng để tôi dùng hành động thực tế nói cho em biết.”
Anh ấy định làm gì?
Thẩm Tầm hoảng sợ nhìn anh, thấy thân hình cao lớn của anh ngồi xổm xuống, cô theo bản năng muốn lùi lại, lại bị anh gắt gao nắm lấy cổ chân. Dưới chiếc váy dài, hai chân cô hơi bị anh mở ra. Cô vùng vẫy một cách tuyệt vọng, nhưng tay cô bị còng và chân bị trói lại, mọi thứ đều vô ích.
“Trình Lập, anh định làm gì?” Nước mắt cô như muốn trào ra, hoảng sợ không nói nên lời, “Buông tôi ra, buông tôi ra, tôi sẽ hận anh, hận chết anh—”
Đầu ngón tay mảnh khảnh, từ hơi lạnh chuyển sang nóng, trở thành vũ khí sắc bén đáng sợ nhất. Cô căng thẳng, bồng bềnh giữa thiên đường và địa ngục.
Cho đến khi sự kiêu ngạo cuối cùng sụp đổ, biến thành tiếng khóc thút thít.
Cho đến khi cô khàn cả giọng, cầu xin sự tha thứ của anh.
Cuối cùng, anh rút tay lại, sửa sang lại váy cho cô, cởi bỏ còng tay và ôm cô vào lòng. Cơn tức giận được thay thế bằng những nụ hôn và tiếng thở dài nho nhỏ, như uy h**p, như dỗ dành: “Đừng ép anh biết không? Em đừng ép anh…”
Nước mắt lưng tròng, cô đau lòng hỏi: “Tại sao?”
Anh cúi đầu, khóe miệng hiện lên một tia cười khổ, không trả lời cô.
Bởi vì, anh sẽ đau.
Bởi vì, anh cũng muốn cô nếm trải cảm giác dày vò là như thế nào.
“Nói thật đi, sao anh lại xuất hiện ở nhà gỗ?” Trong phòng thẩm vấn, Giang Bắc nghiêm mặt hỏi.
Lúc này, người đàn ông đối diện đang trong tư thế lười biếng, hai tay chống lên bàn, dưới lớp băng gạc là cơ bắp nổi rõ, ngón tay mảnh khảnh dường như vô thức gõ lên mặt bàn, uyển chuyển như nước chảy mây trôi, như thể đang chơi đàn, chỉ khi nghe câu hỏi mới nhướng mi mỉm cười: “Tôi tình cờ gặp cô Thẩm trong bệnh viện, tình yêu sét đánh, vừa gặp đã yêu, vì thế cứ đi theo cô ấy. Thấy cô ấy bị bắt đi, vừa lúc làm anh hùng cứu mỹ nhân.”
“Trùng hợp vậy sao?” Giang Bắc nhướng mày.
“Nếu anh không tin tôi thì cứ đi hỏi cô ấy, chúng tôi trò chuyện rất vui vẻ trong bệnh viện.” Đối mặt với những nghi ngờ, Tổ An trông thoải mái và thản nhiên.
“Vết thương trên tay của anh sao lại thế này?”
“Cùng đám bắt cóc dũng cảm vật lộn, thế nào, anh có muốn cân nhắc ban thưởng cho tôi vì hăng hái làm việc nghĩa hay không?”
“Hăng hái làm việc nghĩa?” Giang Bắc cười nhẹ một tiếng, ném một tập tài liệu lên bàn, “Đừng tưởng chúng tôi không biết cụ thể về anh, nhìn xem, cầm đồ đả thương người, buôn lậu… Lý lịch anh phong phú thật đấy.”
Tổ An khẽ gật đầu, nhếch môi cười: “Cảm ơn.”
Lúc này, Trình Lập đẩy cửa bước vào, Giang Bắc gọi anh một tiếng, nhường vị trí.
“Yo, thì ra ngài là đội trưởng,” Tổ An nhìn anh, đôi mắt phượng khẽ nheo lại, “Xin lỗi, hỏi xong chưa vậy? Hỏi xong rôi thì tôi có thể rời đi rồi sao? Tôi còn muốn đi tìm cô Thẩm đoàn tụ đấy, chúc mừng kiếp sau gặp lại.”
“Cô ấy với anh không cùng một đường.” Trình Lập thản nhiên đáp.
“Ồ? Vậy rốt cuộc cô ấy với ai cùng một đường đây? Trình đội anh sao? Tôi nhìn cũng không thấy thế,” Tổ An lặng lẽ nhìn anh, “Nói đến cùng thì chúng ta cũng giống nhau cả mà, có hôm nay đâu có ngày mai, ai biết ngay sau đó chuyện gì xảy ra? Khác nhau chỉ là Trình đội chết thì gọi là hi sinh, tên thối tha này gọi là đáng chết, nhưng cũng đều là chết, vậy khác biệt cái gì?”
Trình Lập không trả lời, đôi mắt đen sâu không thấy đáy.
“Nhưng cô Thẩm thì đâu giống thế. Ngay cả khi nằm trong ngôi nhà gỗ đổ nát đó, cô ấy trông vẫn sạch sẽ đến tận xương tủy,” Tổ An cười chế nhạo nói, “Trình đội này, tôi không xứng với cô ấy, nhưng anh xứng à?”
“Anh nói điều vô nghĩa gì vậy?” Trình Lập không nói gì, nhưng Giang Bắc không thể không gõ bàn để cảnh cáo. Anh lặng lẽ liếc nhìn sếp mình, chỉ thấy ánh mắt người sau im lặng, mặt trầm như nước.
“Có vô nghĩa hay không, Trình đội trong lòng biết rõ.” Đôi mắt của Tổ An tràn đầy sự khiêu khích ngang ngược.
“Hãy nói tình hình người đã bắt cóc cô ấy.” Trình Lập dường như không nghe thấy những gì anh ta nói, hỏi thẳng vấn đề.
“Hai người, một cao một thấp, người cao ước chừng 1m85, người thấp hơn 1m7, thân thủ đều đã qua huấn luyện, đeo khẩu trang nhìn không thấy mặt, người thấp có một giọng nói lạ, giống như đeo thiết bị biến đổi giọng nói. Chiếc xe là chiếc Buick GL8 màu đen, biển số B3JK28, nhưng đã mang đi hành động thì khả năng tám chín phần là biển giả.”
“Giới tính thì sao?” Trình Lập hỏi ngắn gọn, mặt không biểu cảm, nhưng trong mắt lộ ra sắc bén.
Tổ An dừng lại một lúc, ngón tay đang gõ trên bàn dừng lại giữa không trung, rồi từ từ rơi xuống.
“Không thể xác định.” Anh đáp.
Trình Lập không nói nữa, đứng dậy, nhẹ giọng nói: “Thả anh ta ra.”
Giang Bắc sửng sốt, nhìn bóng lưng của anh, không khỏi nói: “Sếp?”
Trình Lập mở cửa, nghiêng đầu nhìn: “Tôi nói rồi, thả anh ta đi.”
Ánh sáng từ hành lang chiếu vào nửa khuôn mặt anh, nửa người chìm trong bóng tối, nửa còn lại chìm trong ánh sáng, điều này chỉ khiến vẻ mặt anh càng trầm hơn. Tổ An và anh liếc mắt nhìn nhau, đôi mắt màu hổ phách nháy mắt hơi mờ đi. Nhưng sau đó anh ta nở một nụ cười không đứng đắn và giơ đôi tay bị còng về phía Giang Bắc: “Làm phiền rồi.”
Có tiếng đóng cửa, còng tay phát ra tiếng mở khóa giòn giã.
Tổ An cúi đầu xuống, một nụ cười tự giễu xuất hiện trên khóe miệng.
Chưa từng có ai hiểu, cũng sẽ không có ai thực sự hiểu được những nỗi đau và trả giá của anh. Giống như cũng sẽ không ai biết những gì anh đã trải qua.
Chúng ta đều giống nhau cả, anh Ba.
Khi trời nhá nhem chạng vạng, sắc trời lại thay đổi, Trình Lập ngồi trong xe, yên lặng nhìn mây đen cuồn cuộn, gió lớn đột nhiên nổi lên, người đi bộ bên đường tắm mưa bỏ chạy.
Chuông điện thoại anh chờ cuối cùng cũng reo lên, trên màn hình là một dãy số lạ, nhưng lại là một giọng nói quen thuộc.
“Chúng ta mới tách nhau một lúc thôi mà, anh đã nghĩ đến em rồi à?” Tổ An cười khẽ ở đầu kia.
“Ngoan ngoãn dưỡng thương đi.” Trình Lập lạnh nhạt trả lời.
“Anh Ba.”
“Ừm?”
“Em cảm thấy Tiểu Tầm Tầm rất tốt, cái gì cũng tốt, không thì anh nhường cho em đi?” Tổ An lười biếng nói, trong giọng điệu có chút mờ ám.
“Đã nói đừng trêu chọc cô ấy.” Trình Lập trầm giọng, lời nói mang theo ý cảnh cáo.
“Còn may em đây hiếu kỳ đi trêu chọc đấy,” Tổ An thản nhiên cười, “Nếu không, hôm nay chắc anh phát điên lên rồi nhỉ?”
“Không nói chuyện nghiêm túc nữa thì anh cúp máy đây.” Bao nhiêu tâm tư sâu xa đều bộc lộ rõ như ban ngày trong lời nói vội vàng tránh né này.
“Anh Ba, mùi nước hoa yêu thích của một người sẽ không dễ dàng thay đổi,” giọng điệu của Tổ An đột nhiên bình tĩnh lại, “Hôm nay em còn tưởng mình nghĩ sai, nhưng chắc ngay cả anh cũng nghi ngờ điều đó đúng không? Nếu thật như chúng ta tưởng, vậy giờ anh tính sao?”
Câu trả lời của anh là sự im lặng, sau đó là tiếng cúp điện thoại.
Sự tức giận đã tích tụ trong bầu trời trong một thời gian dài cuối cùng đã biến thành tiếng sấm, dường như đánh thẳng vào nóc xe. Những hạt mưa to bằng hạt đậu đập vào cửa sổ xe phát ra tiếng lách tách, như thể sự hy sinh anh dũng. Sợi dây chuyền treo trên kính chiếu hậu cũng khẽ rung lên.
Trình Lập vươn tay nhẹ nhàng nắm lấy, cảm giác lạnh lẽo từ trong máu rót vào đáy lòng.
Ngẩng đầu nhìn lại, thành phố mà anh quen thuộc đã dần nhòe đi trong cơn mưa nặng hạt, mơ hồ.
Khi Trình Lập trở lại ký túc xá trong văn phòng, trời đã tối. Anh đứng trên ban công, hút xong một điếu thuốc rồi mới đi đến cửa phòng Thẩm Tầm.
Cửa đã bị khóa, nhưng điều này với anh không phải vấn đề. Anh nhờ người quản lý muốn làm thêm một chiếc chìa khóa, nhưng người ta cũng không hỏi mà còn nhiệt tình bảo tôi không cần trả vội.
Căn phòng yên tĩnh và tối om. Anh bật nhẹ ngọn đèn trên bàn rồi đứng trước giường.
Cô đang chìm trong giấc ngủ sâu. Giống như một đứa trẻ, có lẽ sau khi sợ hãi và oan ức, cô chỉ có thể trốn trong giấc mơ của mình. Không biết cô đã mơ thấy gì, trên hàng mi vẫn còn đọng lại những giọt nước mắt.
Anh không kìm được, cúi xuống hôn lên khóe mắt hơi ướt của cô.
Có phải cô mơ thấy anh không? Trong giấc mơ đó anh tốt hay xấu?
Vận mệnh gặp gỡ rồi chia ly, tột cùng cất giấu bí mật gì?
Tại sao năm nay cô lại đến nơi này, xuất hiện trong cuộc đời anh?
Tại sao không có cách nào kết thúc một việc, tại sao phải bắt đầu?
“Anh Ba, em cảm thấy Tiêu Tầm Tầm rất tốt, cái gì cũng tốt, nếu không anh nhường cho em đi?”
Giọng nói nửa thật nửa giả của Tổ An lại vang vọng bên tai anh.
Cô tốt như thế nào, tất nhiên anh biết. Tầm Bảo của anh, chỗ nào cũng tốt, tốt đến mức anh không nỡ buông tay để cô rời xa.
Nhưng những năm này, anh đã nhìn thấu sống chết, anh cũng hiểu rõ vận mệnh sẽ không thiên vị bất luận kẻ nào. Một người sao có thể có được mọi thứ? Chọn cái này thì phải từ bỏ cái kia.
Giờ khắc này, anh hi vọng cô mở mắt ra, trong mắt chỉ nhìn thấy mình anh, nhưng anh cũng sợ cô mở ra, sự trong sáng cùng dịu dàng trong đôi mắt kia sẽ khiến anh không thể kháng cự.
Trên bàn có thứ gì đó phát sáng mờ nhạt, phán sáng đôi mắt đen huyền của anh. Anh đưa tay nhặt lên, đó là một hộp thuốc lá bằng thép không gỉ, trên bề mặt kim loại màu bạc có khắc vài chữ – Perseverance, Love, Enthusiasm, Hope.
Kiên trì, tình yêu, đam mê, hy vọng.
Anh nhẹ nhàng vuốt v e hộp thuốc lá bằng những ngón tay thon dài, cẩn thận nghịch nó. Một ngọn đèn hiu quạnh soi bao tâm tư thầm kín.
Ai kiên trì? Ai yêu? Ai nhiệt tình? Ai hy vọng?
Trong giấc mơ, Thẩm Tầm luôn cảm thấy có một đôi mắt nhìn chằm chằm vào mình, không rời không bỏ, giống như muốn vĩnh viễn già đi cùng cô. Khi cô tỉnh dậy, trước giường không có ai, chỉ có ánh nắng yếu ớt buổi sáng xuyên qua khe hở trên rèm cửa chiếu vào. Cô định ngồi dậy thì nhận ra thứ gì đó trượt khỏi lòng bàn tay mình.
Hóa ra đó là một thỏi son Tom Ford với chiếc nơ bướm tinh xảo. Màu số 31, tên là Twist of fate (vòng xoáy của số phận).
Vận mệnh biến chuyển, hay nói cách khác, vận mệnh trêu người.