Thấy cô cúi đầu ngoắc ngón tay vẻ mặt hối hận, lòng anh lại mềm đi. Vươn tay vuốt tóc cô, anh kéo cô vào trong ngực, hôn lên trán.
“Anh thích em,” anh nhẹ nhàng nói, “Em cũng phải nghiêm túc thích anh. Anh không muốn trở thành thứ k1ch thích mới của em, cũng không muốn chơi trò chơi gì với em.”
Từng chữ từng câu đã nói ra cái gai trong lòng mấy ngày nay, cũng như mấu chốt cơn giận lúc sáng.
Khi Thẩm Tầm trở lại văn phòng của cục, Trương Tử Ninh giơ tay và hét lên như loa khi nhìn thấy cô: “Các đồng chí, các bạn, tin tốt, tin tốt đây ——”
Vương Tiểu Mỹ cũng cười tới cười lui, hoàn toàn không màng hình tượng.
Thẩm Tầm bịt tai lại, cảm thấy xấu hổ, giận muốn chết.
Cô như đứng trên đống lửa, như ngồi đống than, vất vả mãi mới tới buổi tối. Cô trở lại tòa nhà ký túc xá và thấy đèn trong phòng Trình Lập đã tắt. Cô chạy đến gõ cửa nhưng anh không có ở đó.
Cô lấy điện thoại di động ra muốn gửi cho anh một tin nhắn WeChat, đầu tiên gõ “Anh đang ở đâu” rồi lập tức xóa đi, sau đó lại gõ “Anh đang làm gì vậy”, nghĩ vẫn không ổn nên lại xóa. Chậm rãi đi bộ về phòng, cuối cùng cô chọn một biểu cảm rồi gửi đi.
Kết quả đợi cả đêm cũng không có phản hồi, đến sáng hôm sau cũng không có. Khi đến văn phòng, cô đang ngồi viết bản thảo thì nghe thấy Vương Tiểu Mỹ bắt máy: “Trình đội… Vâng, được.”
Chắc là anh ở bên kia đang phân công công việc, Vương Tiểu Mỹ đặt điện thoại xuống, nhìn chằm chằm vào máy tính làm việc, khuôn mặt nhỏ nhắn căng thẳng, thần sắc nghiêm túc.
Thẩm Tấn cảm thấy mình không nên quấy rầy cô ấy, liền tiếp tục làm việc của mình, chỉ là có chút lơ đễnh.
Cảm giác nhớ nhung là như thế nào? Đó là khi bạn đã gửi tin nhắn cho một người, người đó không trả lời, bạn nhìn vào điện thoại của mình nhiều lần.
Đến trưa, anh vẫn chưa đáp lại.
Trong căn phòng thẩm vấn nhỏ hẹp, ngọn đèn nhỏ đã sáng liên tục hơn bảy tiếng đồng hồ, hai cảnh sát mặc sắc phục đang ngồi ở một đầu bàn, một người đàn ông tái nhợt mặc áo khoác màu be ngồi ở đầu bàn bên kia. Trong một góc tối, người đàn ông cao lớn mặc đồ đen đang ngồi trên ghế, nửa dựa vào, yên lặng lắng nghe cuộc đối thoại trên bàn thẩm vấn.
“Đoạn Chí Cường, tôi hỏi anh một lần nữa, mấy đồ chạm khắc gỗ kia từ đâu tới?”
“Tôi không biết,” người đàn ông mặc áo khoác màu be vội vàng lắc đầu, “Có người gọi điện thoại cho tôi, bảo tôi lái xe ra phía sau Quảng trường Ngân Hà, lúc tôi lên xe, mấy đồ chạm khắc gỗ này đã được lắp sẵn trên xe.”
“Một cái bàn trà, một con sư tử điêu khắc, trong đó giấu 2 cân h3roin, anh nói với tôi anh không biết? Vậy anh cùng tên theo đuôi lúc sau trốn cái gì? Huống hồ còn có người đuổi theo đuôi?”
“Tôi thật sự không biết.” Đoạn Chí Cường hai mắt đỏ ngầu, “Có người gọi điện thoại nói tôi chở 1 chuyến sẽ cho tôi 1 vạn tệ, tôi 2-3 tháng cũng đâu kiếm được nhiều như vậy… Cũng biết khả năng hàng mình chở không phải thứ gì chính đáng, nhưng tôi cũng không dám hỏi… Vợ tôi bị ung thư, tôi cần tiền.”
“Kiều Quân, anh ra ngoài hút một điếu thuốc, các chú cũng nghỉ ngơi đi.” Người đàn ông trong góc đứng dậy, vỗ vai một cảnh sát.
Người sau đứng lên: “Đàn anh, em đi cùng anh.”
Trình Lập bước ra khỏi phòng thẩm vấn, ngẩng đầu lên, từ từ nhắm mắt lại và dựa vào cây cột ngoài hành lang. Giữa trưa nắng như thiêu như đốt khiến da người bỏng rát. Tầm nhìn chìm trong một màu đỏ sẫm, như thiêu như đốt những suy nghĩ cuối là một dấu vết đã mất từ lâu.
Hai cân h3roin giấu trong đồ chạm khắc gỗ do Đoạn Chí Cường vận vận chuyển có in dấu đuôi cáo bằng bạc trên bao bì. Vương Tiểu Mỹ so sánh đã nói cho anh biết dấu đuôi cáo mà anh ta nhìn thấy đêm qua hoàn toàn trùng khớp với dấu vết mà anh nhìn thấy ba năm trước về hình dạng và thành phần mực.
“Anh, anh cảm thấy có thể đào ra được chỗ Đoạn Chí Cường được gì không?” Kiều Quân đợi anh mở mắt ra, đưa cho anh một điếu thuốc, châm lửa.
“Đây là lần thứ ba hắn chuyển hàng, chứng tỏ băng đảng m a túy này đã tương đối tin tưởng hắn. Thông thường, lần đầu tiên hoặc lần thứ hai sẽ có người đi cùng hàng hóa. Lần này giống như là không. Nhưng các cậu đã đưa hắn về để thẩm vấn, thời gian giao hàng chậm lại, đối phương khẳng định đã phát hiện, hắn đã trở thành kẻ chết rồi, cho nên không có cách nào dựa vào hắn tìm nhà tiếp theo.” Đằng sau làn khói xanh mờ, Trình Lập xoa xoa giữa mày, “Nhưng đối phương tìm đến hắn, nhất định là biết vợ hắn thiếu tiền chữa bệnh, tra xem ai biết tình hình gia đình hắn, có thể sẽ có thu hoạch. Ngoài ra mặc dù điều kiện giám sát tại địa phương còn hạn chế, vẫn phải cố gắng hết sức để tìm ra dấu vết của chiếc xe này”.
“Vâng, chuyện này đã bắt đầu rồi,” Kiều Quân gật đầu, “Chiếc xe tải này hiện đang sử dụng biển số giả, ốc vít cố định biển số cũng đã cũ nát. Ước chừng biển số thường xuyên bị thay đổi, hơn nữa sơn xe cũng không phải là gốc.”
“Xin lỗi, đàn anh, vốn ngày hôm qua mời anh tới đây chia sẻ một chút tình hình chống m a túy của huyện chúng em gần đây, xin anh cho một ít lời khuyên, ai ngờ giữa trưa lại đột nhiên xảy ra chuyện như vậy, hại anh phải ở lại cùng chúng em cả đêm.”
“Đang nói gì vậy, tên nhóc nhà cậu kết hôn sao lại như con gái vậy? Loại tình huống đột ngột này không phải là chuyện thường xảy ra sao?”, Trình Lập búng khói, ánh mắt anh trở lên trầm xuống, “Với lại manh mối này với anh mà nói rất quan trọng, chuyến đi này thật giá trị.”
Kiều Quân biết anh đang nói cái gì, trong mắt có chút kích động: “Đàn anh, bên này em nhất định sẽ tận lực điều tra.”
“Cám ơn.” Trình Lập nhìn cậu một cái thật sâu, khẽ gật đầu.
Sau bữa trưa tại nhà ăn của Cục Công an huyện Lũng Hải, Trình Lập lái xe trở về, khi đang chờ đèn đỏ, WeChat trên điện thoại nhảy ra, anh cầm lên thì thấy là thông báo họp của cục, ngón tay gõ nhẹ, ở hình đại diện “Tầm Bảo” chưa đến hai giây sau, một icon cô bé nhảy ra khỏi màn hình, kiễng chân hôn một chàng trai cao lớn.
Hôm qua anh đã nhìn thấy tin nhắn này, lúc đó đang họp với Kiều Quân và những người khác, anh không trả lời. Thực ra, anh nhất thời không biết trả lời thế nào. Sau khi nhấp vào ô nhập liệu, anh gõ từ “Anh” rồi dừng lại ở đó.
Phía sau đột nhiên vang lên tiếng còi thúc giục, ngẩng đầu nhìn lên thì đèn xanh đã sáng, liền đặt điện thoại xuống, đạp ga.
Thẩm Tầm mang theo túi nilon từ bệnh viện về, chậm rãi đi về phía ký túc xá. Mặt trời phơi hép cả cô, cũng có phần phiền lòng. Trên mặt đất có một hòn đá nhỏ, cô vừa đá bay ra ngoài, vừa đá trong lòng vừa mắng: Đáng ghét, để anh không để ý tới em.
“Nhóc đang đi đâu vậy?” Một giọng nói dịu dàng vang lên trên đầu.
Cô ngẩng đầu lên, là Lâm Duật.
“Cháu đến bệnh viện, kiểm tra vết thương do đạn bắn lần trước, cũng kê đơn thuốc.” Cô giơ chiếc túi trong tay lên.
Lâm Duật làm bộ nhìn sang bên cạnh cô: “Này, vị đội trưởng Trình kia không đi cùng à?”
“Cục trưởng Lâm à, chuyện này cậu càng rõ hơn cháu mới phải, cấp dưới của cậu là người phục vụ quốc gia nhân dân, không phải bảo mẫu của cháu.” Thẩm Tầm tức giận nói.
“Vì nhóc cũng là vì nhân dân.” Lâm Duật cười, nhìn bộ dạng buồn bã ỉu xỉu của cô, “Vết thương thế nào rồi?”
“Vốn dĩ cũng không lớn, đã bắt đầu lành lại rồi, chỉ là hơi ngứa thôi.” Thẩm Tầm vẫy vẫy tay với anh, “Không sao, cháu đi đây.”
“Đợi đã,” Lâm Duật ngăn cô lại, đưa cho cô một túi đồ, “Ông ngoại nhóc nhờ cậu mang cho ít bột ca cao, nhãn hiệu mà cháu thích, hai ngày trước cậu quên đưa.”
Lúc này Thẩm Tầm mới có tinh thần hơn một chút, cô nhận lấy chiếc túi được đóng gói đẹp mắt và nhếch miệng cười: “Ông ngoại thật tốt.”
“Cậu không tốt?” Lâm Duật nhướng mày cười hỏi.
“Cục trưởng Lâm cũng tốt, người tốt nhất!” Cô bĩu môi, cao giọng.
Lâm Duật ánh mắt chợt lóe.
Thẩm Tầm khó hiểu, lại thấy anh hướng sau lưng cô cười nhạt: “Trình đội.”
Thẩm Tầm tức khắc sửng sốt chậm rãi xoay người lại, liền thấy Trình Lập ánh mắt lướt qua cô, rơi vào trên người Lâm Duật: “Cục trưởng Lâm.”
Giọng anh hơi cứng, khuôn mặt tuấn tú vô cảm.
Thẩm Tầm trong lòng đột nhiên có dự cảm không ổn.
“Đi thôi, ” Lâm Duật cười cười, hướng Thẩm Tầm vẫy tay, “Chú ý vết thương, lần sau đi bệnh viện tìm người đi cùng đi.”
Anh gật đầu với Trình Lập, sau đó quay người rời đi.
Thẩm Tầm nhìn Trình Lập, thấy anh liếc nhìn cô một cách thờ ơ, không nói một lời đi qua cô, và tiếp tục đi về phía trước.
“Này!” Thẩm Tầm chạy đuổi theo anh, “Sao anh lại phớt lờ em?”
“Bận.” Anh quý chữ như vàng.
“Anh đang bận gì vậy?” Cô đi theo anh đến tòa nhà văn phòng.
“Bảo mật.” Anh không lạnh không nhạt.
“Trình Lập!” Thẩm Tầm từ trên ban công xông tới trước mặt anh, duỗi tay chặn.
“Làm gì vậy?” Anh cau mày, có vẻ mất kiên nhẫn.
“Anh đang giận em à?” Thẩm Tầm thăm dò nhìn vẻ mặt của anh.
“Em làm chuyện gì để anh tức giận à?” anh hỏi lại.
Thẩm Tấn nhìn anh, khóe miệng chậm rãi cong lên: “Anh ghen sao? Bởi vì nghe em nói Cục trưởng Lâm tốt nhất?”
Trình Lập sắc mặt trầm xuống: “Anh đáng giá vậy à? Em thích ai tvui vẻ với ai thì tùy.”
“Tránh ra.” Anh hất tay, mặc dù không dùng nhiều sức lực nhưng cánh tay của Thẩm Tầm đột nhiên bị anh nhấc lên, túi bột ca cao đang cầm bay ra ban công.
Chỉ nghe “Bang” một tiếng, dưới lầu truyền đến một tiếng hét: “Vãi! Gì đây!”
Thẩm Tầm ghé vào ban công nhìn xuống dưới lầu, Trương Tử Ninh toàn thân dính đầy bột ca cao, thiếu chút nữa biến thành người sô cô la.
Lúc đó, cô có chút muốn cười, vừa cười, đồng thời lại cảm thấy rất buồn.
Cảm nhận được sự khác thường của cô, Trình Lập kéo cô qua, nhưng cô lại vùng ra khỏi tay anh, lẳng lặng đi xuống lầu.
Sau khi đi được nửa đoạn cầu thang, cô lại ngước nhìn anh, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nghiêm nghị khiến mình mê mẩn.
Sao anh đi đâu, biến mất bao lâu lại không nói với em một tiếng? Không lo không nhận được tin anh, em sẽ rất khổ sở sao? Anh có nhớ em không? Lúc rất nhớ rất nhớ ấy, anh có không ngủ được không?
Lúc này, trong lồ ng ngực cô có rất nhiều câu hỏi dâng lên cuồn cuộn, nhưng cô trước sau không nói ra lời, chỉ cúi đầu, chậm rãi biến mất khỏi tầm mắt của anh.
Yêu tinh kia còn chưa biết sống chết, cô khẽ cười, đầu ngón tay tinh xảo lướt qua lông mày, mũi, môi của anh… Anh đột nhiên nắm lấy tay cô, cúi người hung hăng hôn lên đôi môi như cánh hoa của cô, m*t lấy, như muốn hút hết hồn phách của cô. Cô cũng to gan, còn ngẩng đầu đáp lại như dụ dỗ, như thể anh là giọt nước mà cô khao khát bấy lâu nay.
Đến tận lúc anh bế cô đến ghế sofa, c ởi quần áo của cô, cơ thể săn chắc và nóng bỏng áp xuống người cô, cô mới biết sợ.
Mưa to đập vào cửa sổ, vừa nhanh lại vội như nhịp tim của cô. To lớn cùng nhỏ nhắn, cứng rắn và mềm mại, vốn đã có khoảng cách xa. Chỉ là lúc quân đến thành, cuối cùng cũng trốn không được.
Anh nhìn chằm chằm gò má ửng hồng của cô, thấp giọng nói: “Đã có kinh nghiệm gì chưa?”
Cô khẽ gật đầu, ngay cả vành tai cũng đỏ bừng.
Anh nhếch khóe miệng, thắt lưng chìm xuống.
“A.” Cô nhẹ nhàng kêu ra tiếng, nắm chặt cánh tay anh, móng tay cắm sâu vào cơ bắp.
Khi gặp chướng ngại vật bất ngờ, anh sững người.
Anh nghiến răng, đôi mắt đen nhuốm vẻ tức giận.
“Có kinh nghiệm?” Anh trào phúng, nhéo cằm cô, oán giận nâng mặt cô lên, “Đúng là chỉ có em, Thẩm Tầm, chuyện này còn dám lừa anh.”
Cô không nói nên lời, vì lúng túng, trong mắt cũng ngấn nước lấp lánh.
“Em còn không thừa nhận?” Anh không nương tay, tàn nhẫn không ngừng.
“Đau quá…” Cuối cùng cô cũng nhận thua, cũng thành thật, nước mắt trào ra, long lanh muốn rớt.
Anh dừng động tác.
“Em sợ anh không cần em.” Cô nói ngắn gọn, lại dùng răng cắn cắn môi, hai mắt đỏ hoe, mặt cũng đỏ bừng.
Anh không khỏi thở dài, anh thế mà lại thu trên người cô nhóc này.
1
“Ngoan… Nhẫn nại cho anh.” Đôi mắt rực lửa của anh như xuyên thấu sự thấp thỏm của cô, giọng nói vừa như dỗ dành, lại giống như ra lệnh.
Mồ hôi từ trán nhỏ xuống xương quai xanh quyến rũ, đôi mắt đen láy ửng hồng, bắt lấy khuôn mặt đỏ bừng như lửa đốt trước mắt… Rõ ràng mới lần đầu nếm trải mây mưa, cô lại như có thiên phú, dễ dàng khiến anh khó có thể kìm lại được.
Anh ghét cảm giác mất không chế này, đầu ngón tay thô ráp quen chạm dao súng cũng trở lên ác ý, nhào nặn nghịch ngợm thân thể mềm mại, oán trách cô, hóa ra cô chính là hung khí giết người, muốn mạng anh.
1
Gió thổi mưa rơi, ánh đèn mờ ảo, bóng đêm mờ ám. Cùng với tiếng r3n rỉ van xin của cô hết lần này đến lần khác, khiến người ta thương xót.
“Thẩm Tầm,” Anh thở dài, vừa xâm chiếm vừa m*t hôn vành tai thanh tú cùng đôi môi đỏ mọng sưng đỏ của cô, “Là em chọc anh, nói đi, em vì sao muốn trêu chọc anh?”
Còn cô, đôi mắt ngấn nước như vầng trăng lạc vào mây không còn nhìn thấy sao trên trời, ý thức đã chìm vào ngàn năm trước. Có lẽ đã đợi vài kiếp trước mới quay trở lại vòng tay của anh.
Bây giờ là hai giờ sáng.
Trình Lập bế người đang ngủ trên ghế sô pha lên, đi lên lầu và đặt cô lên giường trong phòng ngủ. Cô có vẻ vô cùng mệt mỏi, nhưng anh lại rất tỉnh táo. Cổ họng ngứa ngáy, anh muốn hút một hơi, nhìn người bên cạnh, lại nhịn xuống.
Trong phòng im ắng bỗng vang lên tiếng rủ rỉ.
Anh sửng sốt một chút, sau đó quay đầu lại, cô gái này cũng không biết mình đã rơi vào giấc mộng gì, đau lòng thầm nói.
Khi anh đến gần, nghe cô nói rất rõ ràng: “Mẹ, tỉnh lại…”
Hôm đó trời cũng mưa rất to, như thể ông trời đang khóc, trút nỗi đau xuống cả vũ trụ, vô tận.
Có người che mắt Thẩm Tầm. Từ giữa những ngón tay, cô nhìn thấy bàn tay quen thuộc dưới tấm vải trắng. Bàn tay ấy, lúc nào cũng thơm mùi kem dưỡng da tay hương cam bergamot, ấm áp và thơm ngát, vuốt v e má và tóc cô.
Mẹ ơi, dậy đi.
Mưa rồi, chúng ta nhanh về nhà thôi.
Mẹ cô không để ý, cô lo đến mức khóc thành tiếng.
Có người bế cô lên, giấu trong lồ ng ngực rộng lớn, che chở thật chặt, giống như một nơi trú ẩn an toàn, che chở cho cô khỏi bão táp mưa sa.
Cô cuộn tròn trong vòng tay người nọ, chìm vào giấc ngủ bình yên.
“Mèo con, nào, tới mặc chiếc váy này, nhảy cho tôi xem.”
Một giọng nói kỳ lạ vang vọng khắp căn phòng tối.
“Em phải về nhà? Ồ không, đây là nhà của em. Nào, ngoan ngoãn nhảy theo nhịp điệu của tôi. Đừng học mấy người kia nữa, mấy người người đó đều là mấy đứa trẻ hư.”
Âm thanh của cây đàn piano lạc điệu dường như phát ra từ giọng nói ma mị đến từ địa ngục.
“Cục cưng, em lạc nhịp rồi.”
Ngọn roi cắt qua không khí và giáng xuống chân cô, một cơn đau buốt thấu da.
“… đừng khóc, đừng khóc, khóc sẽ không xinh đẹp đâu, cũng sẽ không là đứa bé tôi yêu nữa.”
“Nào, tiếp tục nhảy…“
“Không—” Một tiếng kinh hãi ngắn gọn từ trong miệng thoát ra, Thẩm Tầm đột nhiên mở mắt ra, bắt gặp con ngươi đen như vực sâu.
“Mơ à?” Trình Lập nhìn chằm chằm những giọt mồ hôi nhỏ trên trán cô, trong mắt lộ ra vẻ dò hỏi.
Cô gật đầu, cụp mi bất an, nhưng nhìn thấy bộ ng ực và vùng bụng tr@n trụi cường tráng của anh, ký ức trong nháy mắt thu lại, mặt đỏ bừng.
Theo bản năng lùi lại một bước mới phát hiện chân hai người đang quấn lấy nhau, nhiệt độ cơ thể của anh đang áp lên người cô, thật nóng.
“Giờ mới nghĩ đến trốn sao?” Anh nhàn nhạt nói, giọng nói gợi cảm lười biếng.
“Đừng cử động.” Cánh tay khỏe mạnh của anh vòng qua lưng cô, chặn đường cô, và khóa chặt cô trong vòng tay mình.
“Nếu em lại cử động,” anh cúi đầu và thì thầm vào tai cô lời nhắc nhở nguy hiểm, ” khả năng hôm nay em có thể không xuống giường được.”
Lần này, lỗ tai của cô cũng nhanh chóng đỏ bừng, cả người cứng đờ.
“Em mơ gì vậy?” Bàn tay to hất tóc của cô, nâng mặt cô lên, không cho cô trốn tránh.
Giấc mơ như nào mới khiến cô trong giấc ngủ say, cả người run rẩy.
Sáng sớm anh vừa tỉnh dậy, trong lòng cảm thấy bồn chồn, cúi đầu nhìn cô trong lòng – tối qua mình quá mất khống chế, người nhỏ bé trông yếu ớt đáng thương như này, khắp người đều có dấu vết bị anh tàn phá, anh cảm thấy đau lòng, muốn hôn để cô tỉnh, lại hung hăng bắt nạt cô. Nhưng không ngờ, cô lại khóc trong giấc mơ. Anh có thể nhận ra rõ trong giọt nước mắt đó có cả sợ hãi lẫn bi thương.
“Không sao, vừa rồi em gặp ác mộng.” Cô ngước mắt, giọng điệu thành khẩn, “Em nằm mơ thấy mình còn ở nhà Phùng Quý Bình, gặp hai tên kia.”
Trình Lập nhìn chằm chằm cô thật sâu, giống như đang cố gắng phân biệt lời cô nói là thật hay giả: “Thật à?”
“Dù sao anh cũng ở đây rồi.” Cô cúi đầu, tránh ánh mắt của anh, áp má vào ngực anh, ngoan ngoãn như mèo con.
“Lúc ở Bắc Kinh, em đổi tên WeChat thành Tầm Bảo, vì sao vậy?” Một lúc sau, anh lại hỏi.
“Mẹ em trước đây vẫn thường gọi em như vậy,” cô khẽ trả lời, “Hôm đó bỗng thấy nhớ mẹ quá”.
“Bà ấy ở đâu?”
“Trên bầu trời rồi,” cô im lặng, một lúc sau nhẹ nhàng nói “Năm em 15 tuổi, bà ấy qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi.”
15 tuổi… Nghĩ đến những lời cô nói trước đó, đôi mắt đen của anh tối sầm lại: “Vậy sao em lại muốn tự trừng phạt mình?”
“Bởi vì đó là do em sai.”
Anh không nói nữa.
Trong phòng yên tĩnh, cô cảm thấy tay trái của mình bị bàn tay to lớn của anh nắm lấy, nhẹ nhàng kéo lên, sau đó một nụ hôn rơi xuống hình xăm trên cổ tay cô, dịu dàng như vậy nhưng lại có ảo giác đau rát, như thể làn da năm ấy trong nháy mắt bị xuyên thủng.
Nước mắt trào lên hốc mắt, lặng lẽ trượt xuống, thấm vào ga trải giường.
Hơi thở trên người anh mạnh mẽ mà ấm áp, vây quanh cô khiến cô chìm đắm. Cảm giác này cũng khiến cô hoảng hốt.
“Anh không cần như vậy, như vậy sẽ khiến em…” Lời nói không nên lời nghẹn ở trong cổ họng.
Khiến em không biết làm sao, muốn dựa dẫm nhưng lại sợ hãi.
“Em không cần nghĩ quá nhiều, chuyện tối qua anh không hối hận,” anh trầm giọng nói, nhẹ nhàng vuốt tóc cô, “Nhưng anh hy vọng em cho anh thêm thời gian, được không?”
Kể từ lúc mở mắt vào buổi sáng, anh vẫn luôn nghĩ tới chuyện giữa mình và cô. Nếu thời gian quay trở lại, liệu anh có lựa chọn như vậy không? Suy đi tính lại rất nhiều lần, câu trả lời là – có
Mọi thứ thực sự xảy ra quá nhanh. Mê đắm như vậy, giống như một đợt ngộ độc cấp tính khiến anh không kịp chuẩn bị. Nhưng anh cũng tỉnh táo thấy rõ mình từng bước rơi vào đó như thế nào.
Anh ấy không phải là người thích trốn tránh, nhưng có một số việc chưa được giải quyết cần anh ấy đứng ra đảm đương xử lý.
“Dù là chuyện quá khứ hay tương lai, anh vẫn cần một khoảng thời gian.” Anh cúi đầu hôn nhẹ lên tóc cô.
“Thật ra anh cũng không cần quá để trong lòng.” Thẩm Tầm ngẩng đầu, lộ ra nụ cười thoải mái, “Đều là trò chơi của người trưởng thành mà, hơn nữa giống như anh nói, em lớn lên ở nước ngoài, đối với phương diện này rất cởi mở. Anh tình tôi nguyện, hưởng thụ lẫn nhau là được rồi.”
“Trò chơi?” Trình Lập nhìn chằm chằm cô, một lúc lâu không nói chuyện, sau đó chậm rãi nói: “Có ý tứ gì?”
“Anh nhìn thấy đó, bất kể ngoại hình, dáng người… ừm… năng lực của anh đều thuộc hạng cực phẩm, em cũng lời rồi.” Cô nhìn những đường cong hoàn mỹ của anh và gần như huýt sáo, “Đùa chút thì nếu anh ra sân khấu, nhất định là đầu bảng đấy, nghe nói giá đứng đầu trên thị trường cỡ năm sáu nghìn, anh 2 – 3 vạn cũng không vấn đề đâu… Haha, thôi nào, anh Ba, thẻ tín dụng của em cho anh quẹt…”
Cô cợt nhả nói hươu nói vượn, lại nhìn thấy vẻ mặt ngày càng u ám của anh, lúc đó mới im miệng.
“Hạn mức thẻ tín dụng của em là bao nhiêu?” Anh nhìn cô với giọng điệu và vẻ mặt lạnh lùng.
“2… 20 vạn.” Cô cảm thấy bầu không khí không ổn.
“A, tối hôm qua mới vài lần, không bằng hôm nay để anh phát huy thêm hơn đi.”
“Cái gì… là sao?” Cô cười khan, nhìn anh đang từ từ ngồi dậy.
“Nghĩa trên mặt chữ ấy, em chưa học toán à? Tự mình tính đi. Hôm nay tâm trạng anh rất tốt, nếu làm hết sức có thể cho em miễn phí.” Anh cười lạnh, cúi đầu chặn môi cô.
“Anh Ba…” Cô cầu xin.
Cứ tiếp tục như vậy, cô sẽ điên mất.
Anh quyết tâm muốn trừng phạt cô. Cô như bị anh ném vào lửa, cả người như sắp tan chảy.
Cô kêu lên, âm thanh trong trẻo mềm nhũn, không giống chính mình một chút nào.
Anh cắn chặt răng, tựa vào trán cô, thở dài: “Em biết sai rồi sao?”
Cô lắc đầu như một đứa trẻ ngây thơ.
Anh nhìn cô chằm chằm một lúc, nhưng lại mềm lòng. Anh bế cô vào phòng tắm vòi hoa sen, đến khi cánh tay anh buông ra, cô không thể đứng vững được, đành để cô dựa vào người anh, anh giúp cô gội đầu tắm rửa, giống như đột nhiên có thêm một đứa con gái cần anh hầu hạ.
Anh càng nghĩ càng giận, cắn bờ vai trắng nõn mềm mại của cô, khiến cô đau đến kêu lên một tiếng.
Phiền muốn chết, thực sự không muốn nói lý với cô.
Mặt Trình Lập vẫn tối sầm đến tận khi tắm xong. Thẩm Tầm không dám trêu chọc nữa, liền trốn vào phòng tắm sấy khô tóc.
Sấy xong, cô thấy anh ngồi hút thuốc bên cửa sổ một mình, mặc áo sơ mi trắng quần tây, đẹp trai ngay thẳng, dáng người quyến rũ. Nhưng khi anh quay lại nhìn cô, vẻ mặt vẫn lạnh lùng.
Cái người này, đáng sợ nhất chính là một đôi sắc bén không giận mà uy, để cho anh liếc mắt một cái, phảng phất có thể nhìn thấu lục phủ ngũ tạng.
Thẩm Tầm cúi đầu, cầm quần áo đi vào phòng tắm, liền nghe thấy anh cười nhạt một tiếng: “Không phải là chưa từng thấy qua.”
Thẩm Tầm bực bội, tính tình cũng nổi lên, cô dừng lại, ném quần áo lên giường: “Có bản lĩnh thì cũng đừng nhìn.”
Đang nói, chiếc áo choàng tắm màu trắng bị tuột ra, thân hình tr@n trụi lập tức hiện ra trước mắt Trình Lập, anh bị bất ngờ, bị sặc khói, quay đầu ho nhẹ một tiếng, cố nén xuống.
Ngoài cửa sổ bầu trời trong xanh nhưng hình ảnh vừa rồi vẫn còn trong tâm trí. Làn da vốn trắng như ngọc còn hơi ửng hồng vì vừa mới tắm xong, trên đó còn sót lại dấu vết tình d*c, vòng eo thon thả, bờ m ông hếch lên… Anh thầm rủa trong lòng, lạnh mặt, tiếp tục nhìn phong cảnh bên ngoài.
Đúng là người không bớt lo, vừa nơi lỏng một cái đã lên mặt. Nếu biết vừa rồi tôi không nên mềm lòng, nên đối xử tốt với cô ấy.
Thẩm Tấn đương nhiên cũng sợ anh, sau khi bốc đồng khiêu khích, nhìn quai hàm căng chặt của anh vội vàng ngoan ngoãn mặc quần áo vào, đi đến bên cạnh, mềm mại gọi một tiếng: “Trình đội…”
“Đừng gọi anh như vậy.” Anh không kiên nhẫn cau mày, trong lòng cảm thấy khó xử không tả xiết.
Sao có từ một tên xưng hô vốn dễ nghe như vậy, đến miệng cô nũng nịu lại thành dính nhớp như thế.
“Anh Ba.” Cô lại gọi một tiếng lanh lảnh.
Anh khẽ cau mày: “Em muốn nói gì?”
“Hôm nay em phải dọn đến ký túc xá.” Cô xin.
“Tùy em.” Anh ném xuống một câu.
Thẩm Tầm thu dọn đồ đạc lên xe, Trình Lập một tay cầm vô lăng, vẫn như cũ không thèm để ý.
“Anh Ba?”
“Ừm?”
“Có thật là đàn ông đều như vậy không, lên giường rồi quay mặt coi như không quen?” Cô chớp mắt, chân thành hỏi.
Một hình ảnh quyến rũ lập tức hiện lên trong đầu, Trình Lập sắc mặt cứng đờ: “Con gái nói năng chú ý một chút đi.”
“Em không phải con gái,” cô sắc bén chỉ ra, “Trải qua chuyện tối qua, em đâu còn là con gái nữa, nhờ ngài ban tặng đó.”
Anh im lặng, quyết định không nói chuyện với cô miệng lưỡi cực giảo hoạt.
Anh khởi động xe, máy nghe nhạc được kết nối với Bluetooth tự động phát nhạc, đó là bài hát trên điện thoại di động của anh.
Tiếng kèn du dương trầm buồn vang lên, một giọng nam trầm chậm rãi cất lên:
Sara, Sara, những ký ức này thật sống động, anh sẽ vĩnh viễn không quên.
Sara, Sara, cô gái xinh đẹp, tình yêu của lòng anh.
Sara, Sara, đừng rời xa anh, đừng bỏ đi nhé.
Nghe đi nghe lại, ánh mắt Thẩm Tầm dừng trên khuôn mặt Trình Lập, bắt gặp vẻ mặt ngượng ngùng của hắn.
“Bài hát này là của Bob Dylan – Sara,” cô nói.
“Ừ.” Anh đáp.
“Tên WeChat của em là tên tiếng Anh của em đấy, Sara.”
“Ừ.” Anh hắng giọng.
“Anh thích Bob Dylan?”
“Cũng được.”
“Anh thích bài hát này?”
“Cũng ổn.”
“Ồ,” cô kéo dài giọng, “Vậy là anh thích em lâu rồi?”
Anh mím chặt môi không nói gì.
“Anh Ba, lỗ tai của anh đỏ rồi.” Thẩm Tầm nhìn anh, còn đưa tay sờ sờ, “Ha, nóng quá.”
Trình Lập không thể nhịn được nữa, phanh dừng lại ở ven đường.
“Thẩm Tầm, em muốn làm gì?” Anh nhìn cô chằm chằm, nghiêm khắc hỏi.
“Anh xấu hổ sao?” Cô cười, hai mắt sáng ngời đến gần anh, “Trình đội, anh xấu hổ. Anh thích em, anh nhớ em, anh luyến tiếc em. Đồ dối trá, còn dám bảo em cút đi.”
Cô tiến lên một bước, tháo bộ đàm trong xe ra, đặt ở gần miệng làm micro: “Các đồng chí và các bạn, tin vui, tin vui đây! Trình Lập anh ấy- thích- tôi—”
Nói xong cô còn không quên diễn đủ trò, chuyển sang tự mình là người xem, đáp lại những tràng pháo tay nồng nhiệt.
“Đã biết.” Trong xe đột nhiên vang lên giọng nói của Giang Bắc.
“Đã biết, Trình đội.” Một giọng nói xa lạ khác cũng vang lên, mang theo nụ cười.
Thẩm Tầm ngẩn người, ngẩng đầu nhìn Trình Lập, chỉ thấy anh sắc mặt âm trầm, giật lấy điện thoại trong tay cô, treo về chỗ cũ.
“Tại sao họ lại nghe thấy?” cô đờ đẫn hỏi.
“Cái này mà tháo xuống liền ở trạng thái nghe gọi.” Trình Lập nhìn cô, cảm thấy trán phát đau, “Cám ơn em, em ném hết mặt mũi anh tích lũy mấy năm nay ở Cảnh Thanh rồi.”
Kiếp trước không biết anh đã tạo nghiệt gì để để gây ra đại họa, kiếp này gặp cô nhóc này?
Hơn nữa, còn hết thuốc chữa mà thích cô.
Trình Lập đưa Thẩm Tầm trở về nhà mình, chỉ nói “Nghỉ ngơi tốt đi”, và quay lại trò chơi.
Thẩm Tầm biết anh bận rộn, lăn lộn cả ngày như vậy thật sự mệt mỏi, liền ngoan ngoãn chờ.
Lại là một đêm giông bão.
Đến tận đêm khuya, Trình Lập mới quay về. Vừa vào cửa, thấy trong phòng khách chỉ thắp một ngọn đèn đặt dưới đất, người kia dáng người nhỏ nhắn dựa vào trên sô pha ngủ thiếp đi. Anh đi ngang qua nhà ăn, thấy trên bàn có hai đ ĩa thức ăn, có lẽ là phần cơm tối cho anh.
Nhìn khuôn mặt say ngủ ấy, lòng anh chợt bình yên vô cùng.
Dưới tay cô vẫn còn một cuốn sách đang mở, anh nhẹ nhàng lôi ra, nhìn trang cô đang đọc dưới ánh đèn.
“…nếu đám người hầu không hùng hổ xông vào chia cắt đôi ta, có lẽ ta cũng sẽ thất vọng, lật tung gấm vóc tuyết trắng chỉ để thấy bên dưới là một bát canh. Việc đã đến nước này mà lòng ta vẫn khắc khoải, ta khao khát một người yêu mình mãnh liệt đến chết không phai, để hiểu rõ tình yêu và cái chết cũng chẳng kém gì nhau, có thể mãi mãi sát cánh bên ta. Tôi khao khát có người đốt cháy ta và cũng bị ta đốt cháy. Tình yêu trên đời này cuồng nhiệt đến vậy, có người có thể lãng phí cả cuộc đời này sống cùng nhau mà chẳng biết gọi tên là gì. Đặt tên là một việc khó khăn và tốn sức, muốn nói trúng phóc cũng cần có năng lực. Nếu không, trong một đêm cuồng dã như thế này, ai có thể gọi bạn về? Chỉ có người biết tên bạn mới có thể.”
Sau khi đóng sách lại, ánh mắt anh rơi xuống đôi lông mày xinh đẹp của cô. Như không tự chủ được, ngón tay thon dài nhẹ nhàng đáp xuống vầng trán nhẵn nhụi, vạch ra đường vòng cung lay động, giống như cánh bướm yêu hoa, lưu luyến mãi trên đôi môi đỏ tươi.
Cổ họng anh cử động, mắt anh tối sầm lại.
“Trình Lập.” Hai chữ thoát ra từ miệng cô, giống như mang theo một tia khát khao từ sâu trong linh hồn.
Đêm giông bão, ai có thể gọi bạn về? Ai có thể dẫn bạn đi trên con đường chông gai và lạc lối đó? Chỉ người biết tên bạn mới có thể.
Cơ thể của anh vốn định rút lui, đột nhiên bị đóng băng ở đó.
Anh đợi cô mở mắt, mở đôi mắt xinh đẹp đó ra nhìn anh. Nhưng cô không làm vậy, cô chỉ đắm chìm trong giấc mộng, giấc mộng có lẽ rất đẹp nên khóe miệng khẽ nhếch lên một vòng cung.
Là mơ thấy anh sao?
Cô khẽ xoay nửa người dưới, anh ngửi thấy một mùi thơm thoang thoảng, là hương vị mùi xuân. Anh thoáng thấy một hộp sữa dưỡng thể nhỏ trên bàn cà phê, ồ, hóa ra là hoa anh đào.
Anh rón rén đi vào phòng ăn, mang đồ ăn vào bếp rồi bật bếp ga. Anh sợ tiếng lò vi sóng ồn ào sẽ làm phiền cô.
Ngọn lửa xanh nhảy múa, mùi thức ăn tràn ngập không khí. Trình Lập dựa vào bàn nấu ăn nhìn về phía phòng khách, dưới ánh đèn, lồ ng ngực của “kẻ phạm tội” kia nhẹ nhàng phập phồng, cô vẫn đang ngủ say.
Anh thu lại ánh mắt, cụp mắt xuống hút thuốc.
Đừng nghĩ nữa, nghĩ đến lại loạn, giống như một quả cầu rối ren. Màu đỏ là đôi môi của cô, mềm mại và xinh đẹp như cánh hoa; màu trắng là bàn chân gót sen bước lên sàn nhà vào ngày đầu tiên gặp mặt, trắng như sương tuyết; màu đen là đôi mắt của cô, lộng lẫy như pha lê, như thể chúng có ma lực, vừa nhìn đã lún sâu.
Dưới ánh mặt trời, đôi mắt cô đẫm lệ, giọng nói mềm mại của cô dường như vẫn đang dán sau lưng, âm điệu dài bất tận—— Trình Lập, em thích anh.
Còn nữa, cô cả người phong trần mệt mỏi chạy đến, bởi vì, anh ở đây.
Điếu thuốc làm bỏng tay anh, anh mắng tục một câu.
Ngốc hết chỗ nói.
Thu lại tâm trí, nghĩ đến quá trình thẩm vấn hôm nay, anh không khỏi lại nhíu mày.
Nhìn đám buôn bán m a túy kia liều mạng chống cự, đã biết là rất khó giải quyết, nhưng không ngờ miệng của bọn chúng ngậm chặt như vậy, đến giờ vẫn chưa phun ra nửa lời có ích. Số tang vật bị thu giữ cùng lúc tổng cộng là 50kg methamphetamine, nhưng bọn chúng sống chết không chịu trình bày. Rắc rối hơn nữa là mấy thế lực gia tộc địa phương lại đến gây rối, yêu cầu thả người ra, bao vây cổng đồn cảnh sát để gây ồn ào. Hàng trăm người la hét, chửi bới chơi xấu, thậm chí đăng ảnh lên các phương tiện truyền thông cá nhân và các diễn đàn để xuyên tạc sự thật. Dư luận dậy sóng, hết đợt này đến đợt khác, cấp trên còn gọi hai cuộc điện thoại tới hỏi khiến Lưu Chính Minh tức giận nhảy dựng lên.
Điện thoại rung lên, anh bắt máy: “Cục trưởng Lưu.”
“Thẩm Tầm đâu?” Lưu Chính Minh lập tức hỏi.
Trình Lập ngẩn ra một lúc, liếc nhìn người trên ghế sô pha, chậm rãi trả lời: “Ở nhà tôi.”
“Ở nhà cậu?” Lưu Chính Minh nhìn Lâm Duật ở bên cạnh, hạ giọng, “Tại sao cô ấy lại ở nhà cậu? Tên thối này làm gì cô ấy rồi?”
“Tôi… ” Trình Lập bị nghẹn, sau đó trả lời từng chữ một, “Tôi chưa làm gì cả.”
“Thật?”
“Thật.” Trình Lập nghiến răng nghiến lợi, “Lãnh đạo, buổi tối chú tới tìm tôi nói chuyện phiếm sao?”
“Nói nhảm cái đầu cậu, tôi với cục trưởng Lâm đang ở sở lãnh đạo thành phố họp,” Lưu Chính Minh trả lời, “Hiện tại đã ổn rồi, tình hình đã được kiểm soát, muốn cảm ơn Thẩm Tầm.”
“Cám ơn cô ấy?” Trình Lập lại liếc Thẩm Tầm một cái, “Cám ơn cô ấy cái gì?”
“Cậu không đọc Weibo của cô ấy sao?” Lưu Chính Minh hơi cao giọng, “Cô ấy đăng một bức ảnh lên Weibo cách đây một giờ. Khoảnh khắc Tiểu Trịnh bị trúng đạn trong nháy mắt, một vài cư dân mạng nhận ra đó là hiện trường vụ bắt giữ hôm nay. Không ít tài khoản lớn tích V và truyền thông đã quay đầu, dư luận bắt đầu nghiêng về phía chúng ta, haha, giờ chúng ta có đủ kiên nhẫn để để đối đầu với lũ khốn đó, xem ai dây dưa hơn ai.”.
“Ồ,” Trình Lập hít một hơi thật sâu điếu thuốc, sau đó phun ra, “Tôi sẽ thay chú cảm ơn cô ấy.”
“Thay tôi cái gì? Cậu càng nên cảm ơn cô ấy!”
Lưu Chính Minh phê bình một câu, cúp điện thoại, nhưng thấy Lâm Duật đang nhìn mình chằm chằm, khẽ mỉm cười: “Phóng viên Thẩm đang ở trong nhà Trình đội à?”
Anh nhấn mạnh hai chữ “trong nhà”.
“Người trẻ tuổi ấy mà,” Lưu Chính Minh cười vui vẻ, lại sợ đồng chí Cục trưởng có ấn tượng không tốt với cấp dưới yêu thích của mình, ông vội vàng bổ sung, “Cả hai thuận ý vừa lòng, thuận ý vừa lòng, tốt rồi.”
“Ồ.” Lâm Duật nhẹ nhàng đáp lại, mỉm cười.
Trình Lập mở Weibo, tìm kiếm tên của Thẩm Tầm.
Cô ấy chỉ đăng ảnh mà không viết gì, thậm chí còn cẩn thận làm mờ khuôn mặt của Tiểu Trịnh. Khoảnh khắc viên đạn xuyên qua cơ thể, màn sương máu nở rộ khiến toàn bộ bức tranh trở nên oai hùng đến kinh ngạc.
Số lượt chia sẻ đã lên tới 4 chữ số, trong phần bình luận bên dưới, có người hoan nghênh cảnh sát chống m a túy, có người chỉ trích bọn buôn m a túy điên cuồng, có người chỉ trích đám gia tộc có thế lực không nên giúp đỡ bọn xã hội đen bao vây Cục Công an.
Sau khi nhấn nút quay lại, anh quay lại trang chủ Weibo, ánh mắt lại rơi vào bức ảnh đại diện nhỏ.
Anh nhấp chuột.
Cô gái trong ảnh chắc trẻ hơn cô bây giờ vài tuổi, tóc vừa chấm vai, quần soóc và áo hai dây, tay thon chân dài, làn da trắng nõn, vừa đưa quả táo lên miệng, giống như một tinh linh biểu cảm mê muội.
Có khi quả táo kia được hái trên cây trí tuệ trong vườn địa đàng, là tội ác đầu tiên, cũng là cám dỗ đầu tiên.
“Trình Lập.” Một tiếng gọi nhẹ nhàng truyền đến.
Anh ngẩng đầu lên, thấy cô vén chăn mỏng, từ trên sô pha ngồi dậy, dụi dụi mắt, chậm rãi đi về phía mình.
“Anh về rồi.” Cô mở đèn phòng ăn, giọng nói mềm mại, mang theo sự dịu dàng của người mới ngủ dậy.
Lúc này anh mới nhìn thấy một vết bầm tím trên đầu gối cô.
“Sao lại thế này?” Anh chỉ tay, mắt tối sầm lại.
“Ồ, hôm nay bế đứa bé ngã trên mặt đất tôi đụng phải.” Cô liếc nó một cái, cũng không để bụng, “Hai ngày nữa sẽ ổn thôi, dù sao tôi cũng không mặc váy. À đúng rồi, đồng nghiệp của anh thế nào?”
“Cứu chữa kịp thời, không còn nguy hiểm nữa,” anh trả lời.
“Vậy thì tốt.” Thẩm Tầm gật đầu, sau đó nhíu mày ngửi: “Mùi gì vậy? Ồ, anh đun lại đồ ăn rồi à?”
Cô vội vàng đi vào bếp tắt lửa, sau khi nhấc nắp nồi lên, mặt nhăn lại: “Cháy thật rồi.”
“Không sao, tôi không đói.” Anh nhìn rau củ cháy trong nồi, “Xin lỗi, lãng phí tấm lòng của cô.”
“Bận rộn một ngày sao có thể không đói chứ?” Cô bật chảo rán, đặt nồi sang một bên, lại bật lửa, “Sau khi bị thương anh còn chưa nghỉ ngơi hẳn hoi đâu. May tôi còn sáng suốt, cũng chuẩn bị đậu đỏ làm bữa ăn khuy rồi, một chút là xong.”
1
Cô quay đầu lại mỉm cười. Khuôn mặt tuyết trắng sạch sẽ, giống như một đứa trẻ ngây thơ.
Anh không nói, chỉ lặng lẽ nhìn cô. Anh lại ngửi thấy mùi thơm nhàn nhạt trên cơ thể cô đọng lại nơi chóp mũi anh, trêu chọc cảm xúc khó hiểu trong lồ ng ngực anh, giống như một ngọn lửa, càng lúc càng bùng cháy.
“Xong.” Cô lấy ra một cái bát nhỏ từ trong nồi, bưng lên bàn đặt xuống, dưới ánh đèn là một đôi tay trắng nõn.
“Nếm thử đi.” Cô nâng thìa đưa lên miệng anh.
Anh cúi đầu nhấp một ngụm.
“Có ngọt không?” Cô cười hỏi.
Anh không nói.
Nhìn vào đôi mắt cô, đen kịt, che giấu những cảm xúc hoảng hốt của cô.
“Sao… có chuyện gì vậy?” Cô lo lắng hỏi.
Trình Lập đứng dậy, hôn cô.
Quanh đi quẩn lại vẫn không tránh được. Bức tượng mình tự xây lên, tự mình phá bỏ, tự mình dối gạt, tự mình chọc thủng.
Anh đã cẩn thận giấu tất cả nhiệt tình của mình vào biển sâu dưới tảng băng trôi, lặng im kín đáo bất động, nhưng vào đêm này, vào lúc này, khi cô tự đốt cháy trái tim mình như một ngòi nổ, tảng băng sụp đổ, nước biển lật úp, hết thảy không thể cứu vãn.
Nụ hôn của anh cuồng nhiệt, mạnh mẽ, choáng ngợp, khiến thế giới của cô như trời đất quay cuồng. Cô chỉ có thể lùi bước, thừa nhận, mặc anh công thành đoạt đất.
Nhưng anh biết, người thua cuộc thực ra là anh. Bị bại một cách cam tâm tình nguyện, bị bại một cách rối tinh rối mù.
Chiếc thìa trong tay Thẩm Tầm rơi xuống đất, phát ra tiếng vỡ vụn. Nhưng cô không nghe thấy nữa. Cô như bị kéo vào nước biển sâu, ba chìm bảy nổi, không thể thoát khỏi.
Nụ nôn nồng cháy này là của Trình Lập sao? Cô hốt hoảng, không thể tin được. Nhưng đôi mắt đen sâu thẳm trước mắt rõ ràng là của anh, cánh tay ôm chặt lấy cô rõ ràng cũng là của anh, môi lưỡi tùy ý chiếm lấy cô cũng là của anh, và mùi mồ hôi trộn lẫn với thuốc lá cũng rõ ràng là của anh ấy.
1
“Ngọt.” Không biết qua bao lâu, cuối cùng anh cũng buông cô ra, cuối cùng cũng cũng trả lời câu hỏi vừa rồi của cô.
Nhưng vì câu trả lời của anh, má cô lại đỏ như lửa đốt.
“Anh đã xem Weibo của em,” anh thì thầm, “Cám ơn.”
“Cho nên, đây là lý do anh hôn em sao?” Cô sững người một lúc, giọng điệu có chút thất vọng.
Anh cong khóe miệng.
“Nếu là vì việc công này, anh cũng không bán đứng nhan sắc của mình đâu.” Anh nói.
“Hôm nay trước khi đăng bức ảnh đó, em đã nhìn thấy dòng chữ của Churchill trên Weibo – “If you”re going through hell, keep going.” (Nếu bạn đang đi qua địa ngục, hãy tiếp tục.). Cô nhìn anh chăm chú và nhẹ nhàng nói: “Cho dù anh có muốn xuống địa ngục, em cũng sẵn lòng đi theo anh.”
“Trình Lập, anh muốn em không?”
Khi anh đã bị đánh cho tơi tả, cô vẫn còn giáng cho anh một đòn chí mạng.